Nghe chương 3

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

← Lửa Tình Tây Bắc
Chương 3 / 10

A Mỷ tiến lại gần chiếc bàn gỗ cũ kỹ ở góc bếp, ngón tay run rẩy chạm vào sợi dây thừng lanh thô ráp nhuộm màu vỏ cây sẫm mà A Sùng vừa để lại. Cánh cửa gỗ phía sau lưng cô vừa đóng sập, tiếng then cài va chạm khô khốc vẫn còn như rung bần bật trong gian nhà tối tăm. Trên môi cô, vị ngai ngái của nước bọt và mùi thuốc lá sợi từ nụ hôn thô bạo của gã đàn ông ấy vẫn còn cay nồng, khiến đầu lưỡi cô tê dại. Cô đưa tay lên quẹt nhẹ vành môi đang sưng đỏ, cảm giác bỏng rát lan dần từ da cổ xuống xương quai xanh, nơi có nốt ruồi đỏ nhỏ xíu giờ đã bị bao phủ bởi những vết cắn loang lổ. 

Dưới gấu váy chàm dày cộp, lớp dịch thủy trơn ướt dính nơi đùi trong đang từ từ khô đi, kéo căng làn da non mỏng manh tạo thành một cảm giác ngứa ngáy, bức bối mỗi khi cô dịch chuyển bước chân. Căn nhà vắng lặng chỉ còn tiếng gió núi rít qua từng khe vách gỗ mỏng, lạnh buốt và cô độc. Cô đứng lặng người hồi lâu bên bếp tro tàn, đầu óc quay cuồng với những suy nghĩ hỗn độn. Sợi dây thừng lanh nằm kia như một thực thể sống, một con rắn đen đúa đang chờ đợi nuốt chửng chút danh dự cuối cùng của một người đàn bà đã có chồng. A Mỷ lùi lại, đôi bàn tay đan chặt vào nhau để ngăn cơn run rẩy đang lan ra từ lồng ngực. Cô bước từng bước vô hồn về phía chiếc đệm tre đặt ở góc nhà, buông mình xuống tấm đệm cũ kỹ.

Cả đêm đó, A Mỷ không tài nào chợp mắt. Chiếc đệm tre lạnh ngắt như đá bao năm qua vẫn chỉ có mình cô nằm co quắp. Mỗi lần cô xoay người, tiếng tre ép vào nhau kêu lên kèn kẹt, hòa cùng tiếng gió rít qua khe vách gỗ mỏng tạo nên những âm thanh đáng sợ. Cô đưa tay tự ôm lấy bả vai mình, ngón tay vô tình miết lên những vết cắn còn sưng tấy. Cảm giác đau nhói dội vào da thịt không làm cô tỉnh táo, ngược lại, nó khơi dậy thứ ký ức nhục cảm vừa diễn ra. Lồn cô thắt chặt lại dưới lớp váy, một dòng nước ấm nóng khác lại rỉ ra, làm ướt đẫm mảnh quần lót bằng vải thô. Cô cắn chặt góc chăn, tự ghê tởm bản thân mình nhưng cơ thể cô lại phản bội lý trí, khao khát cái nóng hầm hập và sự chiếm đoạt thô bạo của A Sùng đến điên dại.

Sáng hôm sau, A Mỷ sống trong trạng thái lơ lửng, nửa tỉnh nửa mơ. Cô dậy từ khi sương mù còn bao phủ kín các ngọn đồi quanh bản. Khi ra suối gùi nước, cô cố ý cúi gập người thật thấp, tránh ánh mắt của những người đàn bà Mông khác cũng đang đeo gùi đi bản dưới. Cô chọn một góc suối vắng vẻ, nơi dòng nước từ khe đá chảy ra lạnh buốt đến mức đông cứng cả các ngón chân. A Mỷ cởi chiếc váy chàm dày cộp ra, múc từng gáo nước lạnh dội thẳng lên đôi chân trần và đùi trong của mình. Cô lấy miếng xơ mướp khô, chà xát thật mạnh vào da thịt, chà đến mức làn da non ở đùi trong đỏ rực lên, đau rát. Cô muốn xóa đi mùi mồ hôi hoang dại, mùi thuốc lá sợi và cả dấu vết dịch thủy của A Sùng còn bám trên cơ thể. Thế nhưng, dường như làn da cô đã hút trọn thứ mùi nam tính thô ráp đó, biến nó thành một phần da thịt mình, dù có dùng nước suối lạnh đến thế nào cũng không thể gột rửa sạch.

Đeo chiếc quai gùi ngô nặng trĩu lên vai để đi về nhà, mỗi bước đi trên con đường dốc quanh co lại khiến vết cắn trên bả vai cô nhói lên. Cơn đau chạy dọc từ vai xuống xương quai xanh, nhắc nhở cô về một giao hẹn nghiệt ngã mà cô vừa đặt bút ký bằng chính thân xác mình. Khi đi ngang qua ngõ bản, cô chợt thấy bóng dáng vài người đàn bà tụ tập đầu sàn gỗ, tiếng nói cười xôn xao của họ tựa như những mũi kim châm vào lòng cô.

"Nghe nói con vợ thằng Sải bản bên bị bắt quả tang ngủ với thằng khác khi chồng đi rừng xa đấy." Một người đàn bà trung niên vừa tước sợi lanh vừa nói, giọng chua lét.

"Ừ, dòng họ nhà chồng nó kéo đến bắt cạo đầu bôi vôi, thả trôi sông rồi. Nhục nhã thế thì sống làm sao được nữa, chết đi cho sạch đất bản." Người kia đáp lời, nhổ toẹt bãi nước trầu đỏ lòm xuống đất.

A Mỷ rùng mình, tim cô đập loạn nhịp trong lồng ngực. Cô kéo chiếc khăn len che kín cổ, bước vội qua để tránh những ánh mắt tò mò. Từ "cạo đầu bôi vôi" như một bản án tử hình lơ lửng trên đầu cô. Cô là vợ của A Páo, cô có dòng họ, có danh dự của một người đàn bà Mông. Nếu chuyện ngoại tình này vỡ lở, cô sẽ không còn đường sống trên mảnh đất này. Nhưng khoản nợ ngô quá lớn cùng chiếc giấy thế chấp đất rừng nằm trong tay A Sùng giống như một sợi thòng lọng vô hình lơ lửng trên đầu gia đình cô. A Páo vẫn bặt vô âm tín dưới xuôi, cuộc gọi chớp nhoáng đầy lạnh lùng của anh ta vào đêm qua chỉ mang lại sự thất vọng ê chề. Anh ta không gửi tiền, cũng chẳng màng đến việc cô phải xoay xở thế nào với những chủ nợ đang chực chờ xiết nhà. Sự bỏ rơi ấy đẩy cô vào một góc tối không lối thoát, nơi chỉ có bóng tối và những ham muốn hoang dại của cơ thể đang âm ỉ cháy.

Bóng tối ập xuống thung lũng nhanh chóng, mang theo cái lạnh thấu xương của vùng cao. A Mỷ đứng trước chiếc bàn bếp cũ kỹ, ánh lửa từ đống củi ẩm chỉ đủ soi sáng một khoảng nhỏ. Sợi dây thừng lanh nằm đó, đen đúa và im lìm. Cô đưa tay cầm lấy nó. Sợi dây nặng hơn cô nghĩ, ráp và lạnh ngắt. Cô cuộn tròn sợi dây lại, giấu vào trong vạt áo ngực ấm nóng, cảm nhận rõ rệt những sợi xơ gai thô ráp đâm nhẹ vào làn da ngực nhạy cảm. Sự chuẩn bị tâm lý này khiến cô vừa run rẩy sợ hãi vừa có một sự kích thích điên cuồng chạy dọc sống lưng. Cô chầm chậm quay người hướng về phía góc nhà, nơi có chiếc cầu thang gỗ dẫn lên gác xếp chứa ngô khô.

Từng bước chân của cô đè lên những bậc gỗ ọp ẹp, phát ra tiếng kêu cót két khô khốc vang vọng trong gian nhà vắng. Gác xếp ngô là nơi tối tăm nhất của căn nhà, nơi chất đầy những bắp ngô thu hoạch từ mùa trước, giờ chỉ còn trơ lại đống vỏ khô và bụi bặm tích tụ qua nhiều năm. Càng lên cao, mùi ngô khô mốc và mùi gỗ mục càng nồng nặc, xộc thẳng vào mũi cô, bóp nghẹt bầu không khí vốn đã ít ỏi.

Khi cái đầu của cô vừa vượt qua mép sàn gác, một bóng đen cao lớn đột ngột nhô ra từ góc tối, chắn ngang lối đi duy nhất. A Mỷ giật mình, bước chân loạng choạng suýt trượt ngã xuống dưới nếu không có một bàn tay thô ráp, mạnh mẽ chộp chặt lấy cổ tay cô, giật mạnh về phía trước.

"Mày đến muộn," giọng A Sùng trầm đục vang lên ngay sát mặt cô, hơi thở ấm nóng mang theo mùi thuốc lá sợi nồng nặc phả thẳng vào đôi môi đang run rẩy của cô.

Sự hiện diện cao lớn của gã đàn ông ép sát khiến A Mỷ nghẹt thở. Trên gác xếp chật hẹp, trần nhà thấp lè tè buộc A Sùng phải hơi cúi đầu xuống, tạo ra một bóng râm khổng lồ bao trùm lấy toàn bộ thân hình mảnh mai của cô. Anh ta buông cổ tay cô ra, nhưng khoảng cách giữa hai cơ thể vẫn sát sạt đến mức bầu ngực phập phồng của A Mỷ cọ nhẹ vào lớp áo khoác chàm dày của anh ta.

"Tao... tao phải đợi người trong bản ngủ hết..." A Mỷ lý nhí, hai mắt cụp xuống, không dám nhìn thẳng vào ánh mắt sắc lạnh của gã trong bóng tối.

A Sùng khẽ hừ một tiếng. Anh ta lùi lại một bước, ngồi bệt xuống một bao ngô khô ở góc gác, hai chân giang rộng đầy vẻ chủ quyền. Ánh sáng yếu ớt từ kẽ hở của vách gỗ chỉ đủ phác họa lên những đường nét góc cạnh trên khuôn mặt gã, với chiếc quai hàm bạnh nam tính và bờ vai rộng vững chãi.

"Mang dây ra đây," anh ta ra lệnh, giọng điệu không chứa đựng một chút khoan nhượng nào.

A Mỷ run rẩy đưa tay vào trong vạt áo thổ cẩm, rút sợi dây thừng lanh vẫn còn vương hơi ấm từ ngực mình ra. Cô tiến lại gần, hai đầu gối run lên bần bật, hai tay dâng sợi dây lên trước mặt anh ta như một kẻ phạm tội dâng vũ khí hành hình cho quan tòa.

A Sùng không vội đón lấy sợi dây. Anh ta nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay trắng ngần của cô, rồi từ từ chuyển tầm mắt lên vùng cổ loang lổ những vết đỏ do chính anh ta để lại đêm qua. Khóe môi gã hơi nhếch lên, một nụ cười đầy tính chiếm hữu.

"Mày có biết tại sao tao bảo mày mang sợi dây này lên đây không?" A Sùng hỏi, ngón tay trỏ thô ráp gõ gõ lên đầu gối của mình.

A Mỷ đứng im, đầu cúi gục, lắc đầu nhẹ. Cô biết, nhưng cô không dám nói ra thành lời. Sự xấu hổ đang thiêu đốt tâm trí cô.

A Sùng đứng bật dậy. Chiều cao vượt trội của anh ta lập tức ép cô lùi lại cho đến khi tấm lưng mảnh mai chạm phải đống ngô khô lạnh ngắt phía sau. Tiếng ngô khô xào xạc vang lên trong không gian tĩnh lặng, nghe rõ mồn một. Anh ta ghé sát mặt vào tai cô, giọng nói thì thầm nhưng rõ ràng từng chữ, vạch ra quy định nghiêm ngặt của giao kèo:

"Nhà mày nợ tao mười gùi lúa, thêm cả mảnh đất rừng mà thằng Páo đã ký cược. Đêm nay, và những đêm sau, mày là của tao. Mọi việc tao làm với mày trên cái gác này, mày phải tuyệt đối phục tùng. Quy tắc đầu tiên: cấm phát ra tiếng động. Vách gỗ nhà mày mỏng lắm, chỉ cần mày rên rỉ một tiếng lớn, tai mắt của bản làng ngoài kia sẽ nghe thấy. Nếu để ai biết được chuyện này, tao sẽ đòi nợ ngay lập tức, và mày sẽ bị cạo đầu bôi vôi thả trôi sông. Mày hiểu chưa?"

A Mỷ cắn chặt môi dưới đến rướm máu. Từ "nợ" và "cạo đầu bôi vôi" như những gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu cô, kéo cô về với thực tại nghiệt ngã. Nhưng mặt khác, cơ thể cô, nơi sâu thẳm nhất đang âm ỉ cháy, lại đang run lên vì một sự kích thích điên cuồng. Kể từ khi A Páo bỏ đi, chưa có ai chạm vào cô thô bạo và mạnh mẽ như thế. Sự thiếu thốn tình dục bị đè nén suốt ba năm qua đang trỗi dậy, phản bội lại tất cả những rào cản đạo đức trong đầu cô.

"Mỗi nút thắt mày chịu đựng được mà không kêu thành tiếng, tao sẽ xóa cho mày nửa gùi ngô nợ," A Sùng tiếp tục gieo lời cám dỗ vào tai cô, giọng nói trầm thấp như tiếng của ác quỷ dưới vực sâu. "Bây giờ, quỳ xuống."

Từ "quỳ xuống" vang lên như một mệnh lệnh tối cao.

A Mỷ đứng chết trân. Hai tay cô nắm chặt vạt váy chàm thêu hoa văn đỏ. Quỳ xuống trước một người đàn ông không phải chồng mình, dâng hiến quyền kiểm soát cơ thể cho gã hành hạ, đó là sự nhục nhã tột cùng. Danh dự đạo đức của cô gào thét bắt cô phải quay đầu chạy xuống cầu thang, trốn chạy khỏi gã đàn ông hoang dại này. Nhưng đôi chân cô như bị đóng đinh xuống sàn gỗ đầy bụi. Cô nghĩ đến cảnh ngày mai A Sùng dẫn người đến xiết nhà, nghĩ đến khuôn mặt vô tâm của A Páo qua điện thoại, và rồi cô nhìn vào đôi mắt nâu đậm đầy áp lực của A Sùng đang nhìn xoáy vào mình.

Sự giằng xé nội tâm khiến lồng ngực cô phập phồng dữ dội. Dưới lớp váy chàm, âm đạo của cô bắt đầu co bóp nhẹ, một dòng dịch thủy ấm nóng, nhớt dính từ từ rỉ ra, thấm đẫm chiếc quần lót bằng vải thô. Cơ thể cô đã đầu hàng trước cả khi ý chí của cô đưa ra quyết định. Cô khao khát được gã trói buộc, khao khát được cảm nhận nỗi đau thể xác để lấp đầy khoảng trống rỗng tê tái trong lòng.

A Mỷ từ từ nhắm mắt lại. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên đôi gò má hồng hào vì lạnh, rơi xuống đống ngô khô dưới chân. Cô chầm chậm hạ thấp trọng tâm, đầu gối chạm nhẹ vào nền gỗ đầy bụi bặm của gác xếp. Tiếng gỗ chịu lực khẽ kêu lên một tiếng rắc nhỏ. Cô quỳ sụp xuống trước mặt A Sùng, hai tay đặt trên đùi, đầu cúi thấp, hoàn toàn dâng hiến quyền kiểm soát cơ thể mình cho anh ta.

A Sùng đứng từ trên cao nhìn xuống người đàn bà đang quỳ dưới chân mình. Sự quy phục của cô làm bùng lên ngọn lửa dục vọng trong mắt gã. Gã cúi xuống, giật mạnh sợi dây thừng lanh từ tay cô. Tiếng sợi dây ma sát với lòng bàn tay cô tạo ra một âm thanh sột soạt khô khốc.

"Đưa tay ra sau," A Sùng ra lệnh, giọng điệu xẵng giọng.

A Mỷ run rẩy đưa hai cánh tay mảnh mai ra sau lưng, hai cổ tay chồng lên nhau. Cô cảm nhận được hơi thở nóng hổi của gã áp sát từ phía sau. Một bàn tay to lớn, chai sạn của A Sùng thô bạo ép chặt hai cổ tay cô lại với nhau, giữ cố định bằng một lực mạnh đến mức xương khớp của cô khẽ kêu lên.

Anh ta quấn vòng dây thừng đầu tiên quanh hai cổ tay cô. Sợi dây thừng lanh thô ráp, bám đầy bụi gỗ mục siết chặt vào làn da trắng ngần, nhạy cảm. Cơn đau rát tức thì ập đến khi những sợi xơ gai cứa mạnh vào da thịt, khiến A Mỷ không tự chủ được mà ưỡn cong người lên, ngực ép chặt về phía trước, hai bầu vú căng tròn nhô cao dưới lớp áo thổ cẩm.

"Á..." Cô khẽ rên lên một tiếng nhỏ qua kẽ răng.

Ngay lập tức, A Sùng siết mạnh nút thắt đầu tiên, kéo giật hai tay cô lên cao hơn một chút. Cơn đau nhói buốt chạy dọc từ cổ tay lên bả vai khiến cô suýt nữa bật khóc thành tiếng, nhưng cô đã kịp cắn chặt môi, giữ cho âm thanh chỉ là một tiếng thở dốc nghẹn ngào trong cổ họng.

Sợi dây thừng lanh siết mạnh vào cổ tay trắng ngần của A Mỷ, làn da mỏng bắt đầu ửng đỏ và phồng rộp lên dưới những vòng quấn chặt chẽ. A Sùng cúi sát tai cô, môi gã chạm nhẹ vào thùy tai đang nóng ran của cô, thì thầm quy tắc trừng phạt đầu tiên khi cô vô thức thở dốc dập dồn:

"Đây mới chỉ là bắt đầu. Nếu mày còn phát ra một tiếng động nào nữa, tao sẽ dùng chính sợi dây này thắt ngang miệng mày lại."

A Mỷ gật đầu lia lịa, nước mắt chực trào ra nhưng cô cố nuốt ngược vào trong. Sự thô bạo của A Sùng không làm cô muốn chạy trốn, ngược lại, nó khơi dậy một luồng điện tê dại truyền thẳng xuống vùng nhạy cảm giữa hai chân. Lồn cô thắt chặt, tiết thêm chất dịch trơn ướt dính dấp. Cô cảm nhận được sự nhục nhã khi quỳ gối dưới chân một gã đàn ông xa lạ, bị trói chặt tay như một con thú chuẩn bị lên bàn mổ, nhưng chính sự bất lực đó lại giải phóng cô khỏi những xiềng xích nghĩa vụ của một người vợ ngoan hiền. Trong bóng tối này, cô không cần phải là người đàn bà giữ tiết hạnh cho A Páo nữa. Cô chỉ là A Mỷ, một thân xác đang thèm khát được dày vò.

A Sùng nắm lấy bím tóc dày của cô, giật nhẹ ra phía sau để ép cô ngẩng mặt lên nhìn gã. Trong khoảng cách gần cận, đôi mắt nâu đậm của gã long lên những tia dục vọng hoang dại. Gã nhìn chằm chằm vào bờ môi mọng đang run rẩy của cô, rồi chậm rãi di chuyển tầm mắt xuống vòm ngực đang phập phồng dữ dội dưới lớp áo chàm lệch màu.

"Mày có muốn tao cởi áo mày ra không?" A Sùng hỏi, giọng gã khàn đặc, đầy vẻ thách thức.

A Mỷ không dám trả lời, cô chỉ khẽ nhắm mắt lại, đôi vai run lên bần bật. Sự im lặng của cô chính là câu trả lời rõ ràng nhất cho sự đầu hàng. A Sùng buông bím tóc cô ra, hai bàn tay thô ráp bắt đầu luồn vào dưới gấu áo thổ cẩm của cô. Bàn tay gã thô sần, đầy những vết chai do công việc làm gạch đá và phát rừng, khi chạm vào làn da bụng phẳng lì và mềm mại của cô, nó tạo ra một sự tương phản mãnh liệt. Làn da cô co rúm lại trước cái lạnh từ tay gã, nhưng ngay sau đó là hơi nóng hầm hập tỏa ra từ lòng bàn tay gã thiêu đốt mọi giác quan của cô.

Gã từ từ đẩy ngược chiếc áo chàm lên, để lộ ra đôi bầu ngực căng tròn, trắng muốt không có gì che chắn dưới lớp vải thô. Đầu vú hồng hào của cô đã cương cứng lên từ lúc nào vì lạnh và vì sự kích thích tột độ. A Sùng nuốt khan một ngụm nước bọt lớn. Gã không vội vàng chiếm đoạt, mà cúi xuống, dùng chiếc lưỡi nóng ấm của mình liếm nhẹ một đường từ xương quai xanh đi xuống, dừng lại ngay nốt ruồi đỏ nhỏ xíu rồi ngậm chặt lấy một bên đầu vú của cô.

"Ưm..." A Mỷ giật nảy người, hai tai cô đỏ bừng lên. Cô muốn rên rỉ, muốn hét lên vì khoái cảm ngọt ngào đang lan tỏa khắp cơ thể, nhưng lời đe dọa của A Sùng về việc bị thắt miệng bằng dây thừng khiến cô phải cắn chặt răng vào vai mình, chịu đựng sự càn quét của chiếc lưỡi gã trên ngực mình trong sự im lặng đau đớn.

A Sùng vừa mút mạnh đầu vú cô, vừa dùng một tay bóp chặt bầu ngực còn lại, nắn bóp thô bạo như thể muốn vắt ra sữa. Tay kia của gã vòng qua eo cô, lôi tuột chiếc quần lót vải thô xuống tận đầu gối. Sự phơi bày đột ngột này khiến A Mỷ run bắn. Gió lạnh từ các khe vách thổi vào, mơn trớn lên làn da đùi trong nhạy cảm và âm đạo đang ướt đẫm nước của cô.

A Sùng buông ngực cô ra, gã luồn ngón tay trỏ thô ráp vào giữa hai mép lồn của cô. Đầu ngón tay gã chạm ngay vào hạt đậu nhỏ nhạy cảm đang sưng mọng lên. Gã dùng ngón tay ấn mạnh, rồi xoay tròn liên tục.

"A..." A Mỷ không kìm được tiếng kêu, hai chân cô run rẩy muốn khép lại nhưng A Sùng đã dùng đầu gối của gã chen vào giữa hai đùi cô, ép cô phải dạng rộng hai chân ra trong tư thế quỳ đầy nhục nhã.

"Mày lại kêu rồi," A Sùng gầm nhẹ trong cổ họng. Gã nắm lấy sợi dây lanh còn thừa, vòng một đường qua cổ cô, kéo giật ra sau nối liền với nút thắt ở cổ tay. 

Tư thế này buộc đầu cô phải ngửa ra sau tối đa, lồng ngực trắng ngần ưỡn cong lên phía trước, hai bầu vú căng tròn phơi bày hoàn toàn trong bóng tối. Sợi dây thừng siết chặt vào da cổ, chỉ cần cô cử động mạnh hay cố tình khép vai lại, sợi dây sẽ tự động thắt chặt vào yết hầu, chặn đứng hơi thở của cô. Sự kết hợp giữa cảm giác ngột ngạt ở cổ, cơn đau nhức buốt ở hai cổ tay bị trói chặt và sự kích thích điên cuồng ở hạt đậu nhỏ bên dưới khiến đầu óc A Mỷ hoàn toàn trống rỗng. Cô chỉ còn nghe thấy tiếng thở dốc dồn dập của chính mình và tiếng tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

A Sùng cúi xuống nhìn ngắm kiệt tác của mình. Làn da trắng ngần của người đàn bà Mông giờ đây hằn lên những vệt đỏ rực của dây thừng, nổi bật trong ánh sáng mờ ảo của gác ngô. Sự bất lực, cam chịu nhưng lại đầy khao khát của cô làm bùng lên con thú hoang trong người gã. Gã đưa ngón tay trỏ đã ướt đẫm dịch nhờn của cô lên miệng liếm láp, mắt vẫn không rời khỏi vùng lồn đang phập phồng co bóp của cô.

"Bướm mày ướt thế này, thằng Páo đi ba năm chắc chưa bao giờ làm mày sướng thế này đúng không?" A Sùng vừa nói vừa dùng cả bàn tay thô bạo chà xát lên toàn bộ vùng âm hộ của cô. Những sợi lông tơ mềm mại cọ sát vào lòng bàn tay chai sạn của gã tạo ra những âm thanh dính dấp, ẩm ướt.

A Mỷ nhắm nghiền mắt, nước mắt chảy ròng ròng bên thái dương. Lời nhắc về A Páo như một gáo nước lạnh nhưng ngay lập tức bị ngọn lửa dục vọng thiêu rụi. Cô không muốn nghĩ đến người chồng vô tâm kia nữa. Lúc này, cô chỉ muốn ngón tay của A Sùng đút sâu vào trong lồn mình, muốn gã lấp đầy khoảng trống rỗng tê dại đang hành hạ cô suốt bao năm qua. Cô khẽ lắc nhẹ hông, vô thức đưa vùng nhạy cảm của mình chủ động cọ sát vào các ngón tay của gã, cầu xin một sự giải thoát thể xác.

A Sùng cười khẩy trước sự chủ động của cô. Gã rút ngón tay ra, khiến A Mỷ hụt hẫng rên rỉ một tiếng nhỏ. Gã đứng dậy, tay nhanh chóng tháo chiếc thắt lưng da bản to thô kệch, kéo khóa quần vải thô xuống. Trong bóng tối âm u của gác xếp, A Mỷ hé mắt nhìn và bất giác nuốt nước bọt. 

Dương vật của A Sùng đã cương cứng hoàn toàn, lộ ra khỏi lớp quần. Đó là một khúc cu to lớn, thô ráp, màu nâu sẫm khỏe khoắn, nổi đầy những gân máu dọc theo thân dương vật. Đầu khấc to, căng bóng và đang rỉ ra những giọt dịch đầu mùa nóng hổi. Kích thước và sự hung hãn của dương vật gã hoàn toàn khác biệt so với sự nhỏ bé, yếu ớt của A Páo. Nó đại diện cho sức mạnh hoang dã của núi rừng, sẵn sàng nghiền nát mọi sự kháng cự của cô.

A Sùng nắm lấy đầu dương vật của mình, quẹt mạnh dọc theo khe lồn đang mở rộng của cô. Cảm giác nóng hổi, thô ráp từ đầu khấc cọ sát vào hạt đậu nhạy cảm khiến A Mỷ co rúm người lại, mông cô vô thức nhếch lên cao hơn. Gã ấn đầu dương vật vào cửa âm đạo, nhưng không vội vàng đẩy vào. Gã ghé sát tai cô, dùng giọng nói khàn đặc đầy đe dọa thì thầm:

"Bây giờ tao sẽ đút vào. Nhớ kỹ quy tắc của tao: nếu mày để phát ra bất kỳ tiếng động nào làm người dưới bản nghe thấy, tao sẽ siết chặt sợi dây quanh cổ mày cho đến khi mày nghẹt thở. Chịu đựng được hết đêm nay, tao sẽ xóa cho mày một gùi ngô nợ."

Nói rồi, A Sùng nắm lấy hông cô, từ từ ghì chặt người xuống, chuẩn bị đẩy thẳng dương vật to lớn của mình vào sâu trong âm đạo đang run rẩy, mở rộng đón chờ của cô.