A Mỷ quỳ phục trên phản gỗ, hai vai run lên bần bật dưới cái tát rát bỏng còn lưu lại trên da thịt mông. Luồng hơi nóng từ lòng bàn tay thô ráp của A Sùng như vẫn còn găm chặt vào da thịt cô, vừa đau đớn vừa kích thích đến điên người. Cô ngước mắt nhìn bóng người to lớn của gã đang phủ xuống mình, che khuất chút ánh sáng yếu ớt của bếp lửa từ gian ngoài hắt vào. Đầu ngón tay cô co quắp, cố bấu chặt lấy mặt gỗ nhám của chiếc phản chân quỳ để tìm điểm tựa, nhưng hai cổ tay bị trói chặt sau lưng bằng sợi dây thừng gai khiến cô hoàn toàn mất thăng bằng. Mỗi lần cô định dịch chuyển, vòng dây lại siết chặt thêm một chút, những sợi xơ gai thô ráp cọ xát trực tiếp lên lớp da mỏng ở cổ tay, truyền đến cơn đau buốt rát tận óc.
“Anh Sùng... tha cho em...” Giọng cô yếu ớt, lẫn vào tiếng thở dốc dồn dập.
A Sùng không đáp. Gã đứng sừng sững bên mép phản, đôi mắt tối sẫm dưới hàng lông mày rậm rạp chằm chằm nhìn vào thân thể trần trụi của cô. Ánh mắt gã lướt qua những vết hằn đỏ trên vai, trượt xuống dọc sống lưng thon thả rồi dừng lại ở cặp mông tròn trịa vừa chịu một cú tát đỏ ửng. Gã cúi xuống, bàn tay thô ráp như vỏ cây rừng bóp chặt lấy bả vai cô, dùng lực đè mạnh.
“Đi ra gác bếp,” gã gằn giọng, luồng hơi thở nóng hổi nồng nặc mùi rượu ngô phả thẳng vào gáy cô.
Cơ thể A Mỷ run bắn lên. Góc gác bếp tối tăm kia chính là nơi cô sợ nhất, cũng là nơi cô từng trải qua những giây phút nhục nhã lẫn kích thích nhất cùng gã. Cô chật vật nhấc đầu gối lên, cố gắng dịch chuyển. Không có hai tay để giữ thăng bằng, mỗi bước di chuyển trên mặt phản gỗ đều là một cực hình. Cô phải cúi rạp người, dùng trán tì vào mặt gỗ để giữ trọng tâm, rồi từ từ lết từng đầu gối về phía trước. Mặt phản nhám đầy những dằm gỗ nhỏ cọ vào làn da đùi trong mịn màng của cô, tạo nên những vết xước đỏ hồng. Cô cảm nhận rõ rệt từng thớ thịt đùi căng lên, âm đạo nhạy cảm cọ sát xuống mặt gỗ lạnh ngắt, kích thích dòng nước nhờn ướt át rỉ ra nhiều hơn, bôi trơn một vệt dài trên phản.
Từ phía sau, A Sùng không hề buông lỏng. Bàn tay to lớn của gã vẫn ghì chặt vai cô, đẩy nhẹ nhưng kiên quyết, bắt cô phải bò qua bậu cửa để xuống sàn nhà đất, rồi leo lên những bậc thang gỗ dẫn lên gác bếp. Mỗi lần gã đẩy, ngón tay gã lại siết mạnh vào vai cô như muốn bóp nát xương vai. A Mỷ cắn chặt môi, nuốt tiếng rên rỉ vào lòng. Cô biết mình không có quyền phản kháng. Giao kèo này đã định đoạt số phận cô vào tay gã, và việc phục tùng đã trở thành một loại bản năng tối tăm ẩn sâu trong máu thịt cô.
Cầu thang gỗ bắc lên gác bếp hẹp và dốc. A Mỷ phải dùng cằm và ngực tì vào những thanh gỗ tròn để bò lên. Hai bầu ngực trần của cô cọ sát vào những thớ gỗ thô ráp, hai đầu vú săn cứng lại vì lạnh và đau. Sợi dây thừng trói tay sau lưng kéo căng khớp vai cô đến mức tưởng chừng như sắp trật khớp. Cô cắn chặt môi, cố ngăn những tiếng khóc thút thít thoát ra ngoài. Vách gỗ nhà cô mỏng lắm, chỉ cần một tiếng động hơi lớn cũng có thể lọt qua những khe hở rộng bằng ngón tay để bay thẳng ra ngoài ngõ.
A Sùng bò ngay phía sau cô. Ánh mắt gã khóa chặt vào hai cánh mông đang lắc lư theo từng nhịp leo của cô. Đôi lúc, gã cố tình dừng lại, dùng bàn tay thô bạo vỗ mạnh vào đùi trong của cô, ép cô phải mở rộng chân hơn khi bước lên bậc thang tiếp theo. Làn da non nớt ở đùi trong vốn nhạy cảm, nay bị những thớ gỗ tròn của cầu thang và bàn tay gã chà xát liên tục khiến A Mỷ run lên bần bật. Cô thấy lồn mình ngứa ngáy, chất dịch nhờn ấm nóng chảy tràn ra ngoài cửa lồn, nhỏ giọt xuống những bậc thang gỗ bên dưới.
Khi hai đầu gối cô chạm vào lớp tro bụi ấm áp pha lẫn vỏ bào gỗ trên sàn gác bếp, A Sùng đã đứng sẵn phía sau. Gian gác bếp tối om, chỉ có đống than hồng từ tối qua vẫn còn âm ỉ đỏ dưới lớp tro xám, hắt lên những vệt sáng cam tối lên vách gỗ bám đầy muội than đen kịt. Cái nóng rực của bếp lò bên dưới bốc lên, gặp luồng sương mù lạnh giá tràn qua khe vách gỗ tạo thành một bầu không khí ẩm ướt, đặc quánh. Mùi ngô nướng cũ, mùi bồ hóng, và mùi da thịt trần trụi đẫm mồ hôi của hai người quyện vào nhau, tạo nên một mùi hương dâm đãng, nghẹt thở.
A Sùng đè cô quỳ sụp xuống ngay giữa hai cột nhà bằng gỗ sa mộc vững chãi. A Mỷ ngoan ngoãn cúi đầu, hơi thở dồn dập phả vào khoảng không lạnh giá tạo thành những luồng khói nhạt. Cô nghe thấy tiếng A Sùng rút thêm một sợi dây thừng gai từ bên hông ra. Tiếng dây thừng sột soạt kéo lê trên nền gỗ khiến da gà cô nổi lên khắp người. Cô biết chuyện gì sắp xảy ra. Tư thế trói chân vào cột sa mộc là hình phạt tàn nhẫn nhất mà gã từng dùng để thuần hóa cô, bắt cô phải phơi bày hoàn toàn bướm của mình trước mặt gã mà không cách nào trốn tránh.
“Dạng chân ra,” gã ra lệnh, giọng trầm đục không chút hơi ấm.
A Mỷ khẽ dịch chuyển đùi, nhưng gã không hài lòng với khoảng cách đó. A Sùng bước tới, dùng đôi ủng da thô bạo gạt hai chân cô ra hai bên. Gã quỳ xuống, túm lấy cổ chân trái của cô. Bàn tay to lớn, chai sạn của gã bóp chặt lấy cổ chân cô, sự tương phản giữa làn da thô ráp của gã và da thịt mịn màng của cô hiện lên rõ rệt. Gã lấy sợi dây thừng gai, bắt đầu quấn quanh cổ chân cô. Những sợi xơ gai xù xì, bám đầy bụi đất rừng cọ xát trực tiếp lên mắt cá chân A Mỷ. Gã dùng lực kéo căng, xiết mạnh đến mức thớ thịt ở cổ chân cô hằn sâu xuống, chuyển dần sang màu đỏ hồng. A Sùng buộc cố định sợi dây vào thân cột sa mộc bằng một nút thắt đôi dứt khoát.
Ngay sau đó, gã túm lấy cổ chân phải của cô, thô bạo kéo mạnh về phía cột gỗ bên phải. A Mỷ khẽ rên lên khi đùi trong bị kéo căng hết mức. Đáy chậu cô như bị xé ra làm đôi. Gã lại tiếp tục quấn những vòng dây thừng gai thô bạo quanh cổ chân phải cô, ghì chặt nó vào thân cột gỗ thứ hai. Nút thắt được xiết chặt, cố định hoàn toàn hai chân cô ở tư thế dang rộng tối đa.
Tư thế này buộc A Mỷ phải quỳ dang rộng hai chân ở mức giới hạn, toàn bộ cơ thể cô bị kéo căng ra, không thể khép đùi cũng không thể nhúc nhích. Lồn và âm đạo ướt át của cô phơi bày hoàn toàn trước bếp lửa đang bắt đầu bén lên khi A Sùng ném thêm vài thanh củi khô vào. Ánh lửa bập bùng chiếu thẳng vào vùng tam giác mật mềm mại, phản chiếu chất dịch nhờn đẫm ướt đang rỉ ra, lấp lánh dưới ánh sáng vàng cam. Sự tương phản giữa cái lạnh buốt của sương mù tràn qua khe vách và hơi nóng rực từ bếp lửa phả vào da thịt trần trụi khiến cơ thể A Mỷ run lên bần bật. Hai cánh môi lồn đỏ hồng của cô khẽ phập phồng theo từng nhịp thở, để lộ lỗ âm đạo tối tăm đang không ngừng co bóp, tiết ra những dòng nước dâm dật lấp lánh.
A Sùng đứng phía sau cô, nhìn chằm chằm vào cửa lồn đang động đậy co thắt của cô. Sự phục tùng tuyệt đối này luôn làm gã phát điên. Gã tháo thắt lưng da, tiếng khóa sắt va chạm khô khốc vang lên giữa không gian tối tăm. Gã để lộ ra dương vật thô ráp, to lớn đang cương cứng đến mức đỏ lựng. Khúc cu gân guốc của gã sừng sững trong ánh lửa, đầu khấc rỉ ra giọt dịch đầu tiên đầy nam tính. Gã không thèm dạo đầu, cũng không cần mơn trớn thêm. Đối với gã, sự phục tùng tuyệt đối của cô trong tư thế bị trói chặt này đã là một lời mời gọi mãnh liệt nhất.
Gã tiến sát lại từ phía sau, nắm chặt hai bên hông của cô. Đầu dương vật thô bạo nhấn mạnh vào khe lồn ẩm ướt, miết một đường dài dọc theo mép âm đạo trước khi dùng lực thúc thẳng vào bên trong.
A Mỷ nghẹn họng, đầu ngửa ra sau, hai mắt trợn trừng. Cú thúc sâu và thô bạo khiến cô có cảm giác toàn thân mình bị xẻ làm đôi. Âm đạo chật hẹp của cô bị kéo giãn ra hết mức để ôm lấy chu vi to lớn của dương vật gã. Thớ thịt bên trong lồn co bóp điên cuồng theo bản năng, kẹp chặt lấy khúc cu gân guốc đang cắm ngập vào tận cùng cổ tử cung. Cơn đau buốt từ cổ tử cung truyền thẳng lên não bộ, nhưng ngay sau đó là một luồng khoái cảm râm ran, tê dại bùng lên từ nơi sâu nhất của cơ thể cô.
“Đau... anh Sùng... chậm thôi...” Cô thốt lên những tiếng đứt quãng qua kẽ răng, nước mắt sinh lý trào ra nơi khóe mắt.
“Đau mới nhớ được tao,” A Sùng thì thầm sát tai cô, giọng gã khàn đặc đầy thú tính. “Nhớ lấy cái đau này. Đêm nay là đêm cuối cùng mày được làm đàn bà của tao.”
A Sùng không vội vã. Gã bắt đầu nhấp hông với một nhịp điệu chậm rãi nhưng cực kỳ nặng nề. Mỗi lần gã rút dương vật ra gần hết cửa lồn, gã lại dừng lại một nhịp, để đầu khấc to lớn cọ sát vào mép lồn đang sưng đỏ của cô, rồi mới từ từ ấn mạnh, cắm sâu vào tận cùng âm đạo. Sự chậm rãi này càng làm tăng thêm sự tra tấn thể xác. A Mỷ cảm nhận rõ rệt từng thớ thịt bên trong âm đạo bị kéo căng, ma sát với lớp da quy đầu nóng bỏng của gã. Mỗi cú thúc sâu khiến dây thừng trói cổ tay sau lưng và cổ chân cô căng lên, những sợi xơ gai cọ xát trực tiếp lên làn da rướm máu nhẹ, tạo nên một sự cộng hưởng đau đớn và khoái cảm điên cuồng.
Tiếng da thịt va chạm vào nhau trầm đục vang lên đều đặn trong gian gác bếp chật hẹp, hòa cùng tiếng thở dốc nồng nặc mùi dục vọng của hai người. Lồn cô co thắt liên hồi theo từng nhịp ra vào chậm rãi, nước lồn ấm nóng tiết ra xối xả, bôi trơn cho sự chiếm hữu thô bạo của khúc cu gã. Đầu khấc to lớn của gã liên tục nện vào điểm G trong âm đạo cô, mỗi lần chạm vào đều khiến cô run rẩy, eo co rúm lại, cố gắng tránh né nhưng lại bị hai cột nhà giữ chặt, chỉ có thể chịu đựng sự càn quét của gã.
Trong thẳm sâu tâm trí, A Mỷ cảm thấy một nỗi buồn bã vô hạn len lỏi. Đêm cuối cùng. Sau đêm nay, gã sẽ không bao giờ trói cô nữa, không bao giờ dùng những nút thắt này để kéo cô ra khỏi sự cô độc của căn nhà vách gỗ. Cô sẽ phải trở về làm người vợ hiền lành, cam chịu của A Páo, sống cuộc đời tẻ nhạt dưới bóng của một người chồng vô tâm. Sự dằn vặt đạo đức biến mất, nhường chỗ cho nỗi tiếc nuối tột cùng. Sự phục tùng này, nỗi đau này, chính là thứ duy nhất khiến cô cảm thấy mình đang thực sự sống.
Giữa lúc khoái cảm và nỗi buồn đang cuộn xoáy dữ dội, một âm thanh lạ từ bên ngoài bắt đầu lọt qua vách gỗ mỏng.
*Bạch... bạch... bạch... bạch...*
Tiếng động cơ xe máy nổ giòn giã, nặng nề vọng lại từ phía khúc cua chân đèo. Âm thanh ấy tuy còn xa nhưng vô cùng rõ rệt giữa sự yên tĩnh của buổi rạng sáng vùng cao.
A Mỷ giật nảy mình, toàn thân cứng đờ. Tiếng xe máy của A Páo. Cô nhận ra âm thanh của chiếc xe Minsk cũ kỹ của chồng mình, thứ âm thanh quen thuộc mỗi khi anh ta đi làm xa trở về bản. Tim cô đập loạn xạ trong lồng ngực như muốn nhảy ra ngoài. Sự sợ hãi tột cùng ập đến, nhanh chóng bóp nghẹt lấy lá phổi của cô. A Páo đang về. Anh ta đang ở rất gần, chỉ cách căn nhà gỗ này vài phút chạy xe đèo. Trong đầu cô lập tức hiện lên viễn cảnh khủng khiếp nếu chồng cô bước lên gác bếp này. Anh ta sẽ thấy gì? Vợ mình đang trần trụi, hai tay bị trói giật sau lưng, hai chân bị dang rộng tối đa bằng dây thừng gai buộc chặt vào hai cột nhà sa mộc, và một người đàn ông khác đang đè sau lưng cô, cắm khúc cu to lớn vào sâu trong lồn cô. Hủ tục bản làng sẽ không tha thứ cho cô. Cô sẽ bị dòng họ ruồng bỏ, bị phạt vạ, bị bêu rếu khắp bản làng như một con thú tội lỗi.
Nhưng bên cạnh sự hãi hùng đó, một luồng khoái cảm điên cuồng, kích thích chưa từng có đột ngột bùng lên từ bụng dưới. Nỗi sợ bị bắt quả tang như một chất xúc tác cực mạnh, khiến các dây thần kinh nhạy cảm nhất của cô căng lên như dây đàn. Cơ thể cô phản ứng một cách phản xạ. Các thớ thịt bên trong âm đạo co thắt kịch liệt, tự động kẹp chặt lấy dương vật của A Sùng đang nằm sâu bên trong. Lồn cô đột ngột tiết ra một lượng nước lồn nóng hổi, tràn trề, làm ướt sũng cả gốc cu gân guốc của gã.
A Sùng cũng nghe thấy tiếng xe. Ánh mắt gã lóe lên tia sáng hoang dại đầy thách thức. Thay vì dừng lại hay nhanh chóng rút ra, gã ghì chặt lấy hông cô, giữ cô ở tư thế quỳ dang rộng chân.
“Nó về rồi đấy,” A Sùng thì thầm bên tai cô, giọng gã run lên vì sự kích thích điên cuồng. “Nghe rõ tiếng xe chưa? Chồng mày đang về để ôm mày đấy.”
“Anh Sùng... dừng lại đi... em xin anh... A Páo sẽ nhìn thấy mất...” A Mỷ khóc nghẹn, cố gắng nhúc nhích hông nhưng hai cổ chân bị trói chặt vào cột gỗ khiến cô hoàn toàn bất lực.
“Sợ à?” A Sùng cười gằn, hơi thở nóng rực phả vào gáy cô. “Sợ sao lồn mày lại kẹp chặt cu tao thế này? Xem nước lồn mày chảy ra đầy đùi rồi này. Mày thích thế này đúng không?”
Nói rồi, gã bắt đầu nhấp hông trở lại, nhưng nhịp điệu vẫn chậm rãi, thâm hiểm. Gã thúc từng cú một, luồn sâu hết cỡ rồi giữ lại vài giây mới rút ra. Sự tra tấn tâm lý này khủng khiếp gấp trăm lần sự tra tấn thể xác. Tiếng động cơ Minsk càng lúc càng to, tiếng xích xe va vào hộp xích kêu *cọc cạch* dội vào vách gỗ mỏng. Chiếc xe đã vượt qua đoạn dốc cuối cùng để vào sân nhà.
Mồ hôi lạnh của A Mỷ túa ra như tắm, chảy ròng ròng xuống cổ, hòa cùng nước mắt ướt đẫm hai gò má. Làn gió sương buốt giá luồn qua khe vách gỗ chạm vào tấm lưng trần đẫm mồ hôi của cô, khiến cô rùng mình. Nhưng ngay bên dưới, phần bụng và hai đùi cô lại nóng rực như lửa đốt. Sợi dây thừng gai thô ráp ở cổ chân cọ xát rát bỏng vào mắt cá chân mỗi khi cô cố co chân né tránh những cú thúc sấm sét của A Sùng. Sự đối lập giữa cái lạnh buốt của gió rừng và cái nóng rẫy phát ra từ dương vật gã đang hoành hành bên trong âm đạo làm cô quay cuồng, đầu óc mụ mị đi vì vừa hoảng sợ vừa hưng phấn.
Bản năng đàn bà của cô trỗi dậy mãnh liệt trước áp lực cận kề cái chết tự sự. Từng thớ thịt trong âm đạo co bóp liên hồi, ôm chặt cứng lấy khúc cu to lớn. Sự thắt chặt điên cuồng đó khiến A Sùng thở dốc dồn dập hơn. Gã bóp chặt hông cô đến mức da thịt cô in hằn những vết ngón tay tím đỏ.
“Tiếng xe tắt rồi kìa,” A Sùng gầm nhẹ trong cổ họng, giọng gã khàn đặc, đầy thú tính dâm đãng. “Nó dừng dưới sàn nhà rồi đấy. Nghe thấy tiếng chân chống gạt xuống đất không?”
*Kịch.*
Tiếng kim loại của chân chống xe Minsk đập mạnh xuống lớp đất đá của sàn nhà dưới gầm sàn vang lên rõ mồn một. A Mỷ nín thở, tim cô đập thình thịch liên hồi như muốn vỡ tung lồng ngực. Cô nghe rõ tiếng bước chân nặng nề của A Páo đang bước xuống xe, tiếng ba lô vải thô nặng trịch ném lên bậc thang gỗ bên ngoài. Chồng cô đang đi lên. Chỉ một lát nữa, anh ta sẽ mở cửa chính bước vào nhà.
Nỗi sợ hãi tột cùng đẩy khoái cảm của A Mỷ vượt qua mọi giới hạn chịu đựng. Âm đạo cô co thắt dữ dội, lồn giật mạnh liên tục năm sáu lần như muốn nghiền nát dương vật đang cắm sâu bên trong. Dòng nước lồn ấm nóng, đặc sệt phun ra xối xả bên trong lòng âm đạo, tưới đẫm lên quy đầu nóng bỏng của gã. A Mỷ ngửa cổ ra sau, miệng há hốc nhưng không thể phát ra tiếng hét nào ngoài những tiếng rên rỉ nghẹn ngào trong cổ họng. Sự thăng hoa dâm dật đan xen tội lỗi khủng khiếp làm đầu óc cô hoàn toàn trống rỗng, hai mắt trợn trừng nhìn lên trần nhà tối đen.
Cảm nhận được sự co bóp kịch liệt từ lồn cô, A Sùng cũng không chịu nổi nữa. Gã gầm lên một tiếng thú tính, ghì chặt hông cô sát vào bụng mình, liên tục thúc mạnh mẽ hơn chục cú lút cán vào sâu tận cùng cổ tử cung A Mỷ. Những cú thúc dồn dập, bạo liệt làm cả cơ thể cô rung chuyển mạnh, hai sợi dây thừng buộc cổ chân vào cột sa mộc căng lên hết mức, rướm máu. Mỗi cú va chạm của hai cơ thể vang lên tiếng da thịt bành bạch khô khốc giữa gác bếp vắng lặng.
*Cộp... cộp... cộp...*
Tiếng bước chân của A Páo đã lên đến hiên nhà ngoài, hướng về phía cửa chính.
“Mỷ ơi! Mở cửa! Tao về rồi!” Tiếng gọi khàn khàn của A Páo vang lên ngay trước cửa gỗ gian ngoài, kèm theo tiếng gõ cửa dồn dập.
*Rầm! Rầm! Rầm!*
Đúng lúc tiếng gõ cửa đầu tiên vang lên, A Sùng thúc một cú mạnh nhất, cắm ngập toàn bộ chiều dài dương vật vào sâu trong âm đạo cô. Gã giữ chặt hông cô, cơ thể gã run lên bần bật khi bắn từng đợt tinh dịch nóng hổi, đặc sệt vào sâu tận cổ tử cung A Mỷ. Cơn cực khoái bùng nổ khiến gã thở hắt ra, gục đầu vào vai cô gáy thở dốc.
Không chậm trễ một giây, A Sùng lập tức rút dương vật ra khỏi lồn cô. Tiếng *chụt* ướt át vang lên giữa bóng tối, kéo theo một hỗn hợp dịch nhờn và tinh dịch chảy tràn ra cửa lồn, dính dấp dọc hai bên đùi trong của cô. Gã nhanh tay rút con dao nhỏ dắt bên hông ra. Lưỡi dao bén ngót lóe lên dưới ánh lửa tàn. Chỉ bằng ba đường dao dứt khoát, gã cắt đứt sợi dây thừng trói cổ tay sau lưng và hai cổ chân cô khỏi cột nhà sa mộc.
Sự tự do đột ngột làm A Mỷ đổ sụp xuống đống tro bụi ấm áp trên sàn gác bếp, toàn thân bủn rủn, hai tay rã rời không còn chút sức lực.
“Mỷ! Làm cái gì mà không mở cửa thế?” Tiếng A Páo ngoài cửa bắt đầu bực dọc, tiếng đập cửa càng lúc càng mạnh hơn.
A Sùng không hề bối rối. Gã thò tay vào ngực áo chàm, rút ra tờ giấy nợ của gia đình cô. Gã dùng hai tay xé đôi tờ giấy một cách dứt khoát, rồi ném thẳng cả hai nửa vào đống tro bếp lò đang lụi dần. Ngọn lửa tàn lập tức liếm lấy mép giấy, bùng lên một tia sáng cam nhỏ rồi biến tờ giấy nợ thành tro xám.
Gã nhìn cô một cái cuối cùng đầy hoang dại, rồi xoay người lách qua cánh cửa sau gác bếp dẫn thẳng ra lối mòn sau nhà. Bóng dáng to lớn của gã lập tức biến mất vào màn sương mù dày đặc đang bao phủ sườn núi.
*Rầm! Rầm!*
“Mỷ! Có nhà không đấy?” Tiếng A Páo quát lớn vang lên ngay sát khe vách gỗ.