Nghe chương 2

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

← Lửa Tình Tây Bắc
Chương 2 / 10

Sự hụt hẫng bất ngờ khiến A Mỷ suýt ngã quỵ. Cô đứng chết trân trong góc phòng, tấm lưng mảnh mai dán chặt vào vách gỗ ráp bén, cảm nhận rõ rệt từng thớ thịt trên cơ thể mình đang run lên bần bật. Hơi thở nóng hổi của A Sùng vẫn còn vương vất đâu đây, ám vào làn da cổ và quai xanh của cô thứ mùi ngai ngái của lá rừng và chàm cũ. Tiếng bước chân của anh ta đã xa dần rồi tắt hẳn dưới sườn dốc, chỉ còn tiếng gió đông rít qua khe vách gỗ mỏng, buốt nhức. A Mỷ đưa hai bàn tay tê dại lên ôm lấy bầu ngực vẫn đang phập phồng dưới lớp áo thổ cẩm. Dưới lớp váy xếp ly rộng, nơi bắp đùi trong, chất dịch ẩm ướt rỉ ra từ âm đạo vẫn còn dính dấp, lạnh ngắt dần khi hơi ấm của anh ta biến mất. Cô trượt dần lưng theo vách gỗ, ngồi thụp xuống nền đất nện lạnh lẽo, hai tay bó gối, mắt vô hồn nhìn vào khoảng tối tăm của căn nhà không có chồng ở bên.

Bóng tối bao trùm lấy gian nhà chính, chỉ còn vài đốm than đỏ từ bếp củi lịm dần dưới lớp tro xám. A Mỷ không buồn đứng dậy để chốt cửa. Cô ngồi co rúm trên nền đất, cảm nhận cái lạnh buốt của đất nện xuyên qua lớp vải chàm mỏng của chiếc váy xếp ly, chạy thẳng lên sống lưng. Nơi đùi trong của cô, sự dính dấp ẩm ướt vẫn nhắc nhở về những gì vừa diễn ra. Lồn cô co thắt từng nhịp nhẹ, trống rỗng và hụt hẫng. Sự đụng chạm của A Sùng tuy ngắn ngủi nhưng đã kịp khơi dậy ngọn lửa âm ỉ trong cơ thể một cô gái hai mươi mốt tuổi đã ba năm không có bàn tay đàn ông chạm vào. Cô đưa ngón tay run rẩy chạm vào nốt ruồi đỏ nơi quai xanh, chỗ A Sùng vừa miết mạnh. Cảm giác đau rát nhẹ vẫn còn đó, vừa như dấu ấn tội lỗi, vừa như lời hứa hẹn đầy dục vọng khiến lồng ngực cô phập phồng không yên.

Cô lết từng bước chân rã rời về phía chiếc đệm tre đặt ở góc nhà. Chiếc đệm cũ kỹ phát ra những tiếng kêu kẽo kẹt dưới sức nặng của thân thể mảnh mai. A Mỷ kéo tấm chăn bông mỏng đắp ngang ngực, nhưng hơi ấm ít ỏi của tấm chăn không thể xua đi cái lạnh đang bao vây lấy cô. Cô nằm nghiêng, co hai đầu gối sát vào bụng, cố gắng tìm kiếm chút hơi ấm tự thân. Căn nhà gỗ quá rộng đối với một người. Ba năm qua, kể từ ngày A Páo thu dọn vài bộ quần áo cũ để đi theo nhóm thợ xây xuống miền xuôi, chiếc giường này chỉ có một mình cô nằm co quắp. Những đêm đông vùng cao dài dằng dặc, cô thường nằm nghe tiếng gió rít qua các khe hở của vách gỗ, cảm thấy bản thân giống như cái bóng vô hình đang héo úa dần theo từng mùa ngô.

Ký ức về A Páo hiện về, mờ nhạt và lạnh lẽo. Cô nhớ về những ngày đầu tiên khi mới bị bắt về làm vợ anh ta. Cuộc hôn nhân không bắt nguồn từ tình yêu, mà từ những hủ tục và những món nợ cũ của gia đình cô. A Páo là một người đàn ông cộc cằn, ít nói, nhưng sự ít nói của anh ta không mang vẻ quyền lực như A Sùng, mà chỉ là sự thờ ơ ích kỷ. Những lần hai người gần gũi trên chiếc đệm tre này luôn diễn ra trong vội vã và thô bạo một cách vụng về. A Páo chỉ biết thỏa mãn bản thân, bỏ mặc cô nằm trơ trọi với những cơn đau và sự hụt hẫng. Anh ta chưa bao giờ vuốt ve làn da cô, chưa bao giờ nhìn vào mắt cô để tìm kiếm sự đồng điệu. Rồi khi công việc dưới xuôi cuốn anh ta đi, những cuộc gọi về nhà thưa thớt dần, chỉ còn là những câu hỏi han chiếu lệ về nương ngô, về đàn lợn, và gần đây nhất là lời thông báo lạnh lùng rằng anh ta sẽ không về ăn Tết vì bận làm tăng ca.

Sự vô tâm của người chồng đã biến A Mỷ thành cái bóng câm lặng, nhưng cơ thể cô thì không thể câm lặng. Làn da trắng mịn dưới lớp áo thổ cẩm luôn khao khát được vuốt ve, và âm đạo của cô, nơi sâu kín nhất, vẫn luôn thèm khát một sự thâm nhập mạnh mẽ, một bàn tay đàn ông áp đặt lên cơ thể cô để xua đi sự lạnh giá. Lời đe dọa đòi nợ của A Sùng giống như một vết cắt, nhưng cũng là chiếc chìa khóa mở ra cánh cửa giam giữ dục vọng của cô bấy lâu nay. Cô nhắm chặt mắt, nhưng hình ảnh khuôn mặt góc cạnh của A Sùng và dương vật cứng rắn của anh ta tì sát vào đùi cô cứ lặp đi lặp lại trong đầu, khiến cô trằn trọc suốt đêm không thể nào chợp mắt.

A Mỷ trở mình liên tục trên chiếc đệm tre ráp, tiếng tre cọ xát vào nhau kẽo kẹt nhức nhối trong đêm tĩnh lặng. Mỗi lần tấm chăn bông thô ráp cọ qua bầu ngực, đầu vú cô lại săn cứng lại, ngứa ngáy và trướng đau. Cô đưa tay xuống dưới bụng, luồn qua cạp váy xếp ly và chạm vào vùng lông mu rậm rạp. Nơi đó vẫn còn ẩm ướt và ấm nóng một cách bất thường. Ngón tay cô vô thức lách vào giữa hai mép lồn, khẽ miết nhẹ lên hạt mầm nhạy cảm. Một luồng điện tê dại lập tức chạy dọc sống lưng khiến cô ưỡn cong người, miệng bật ra một tiếng thở dốc nghẹn ngào. Nhưng ngay lập tức, khuôn mặt nghiêm nghị của mẹ chồng quá cố và những lời răn đe của dòng họ về người đàn bà lăng loàn hiện lên trong tâm trí cô như những bóng ma đòi mạng. A Mỷ giật phắt tay ra, cắn chặt môi đến mức bật máu, ép mình phải nằm im chịu đựng sự dày vò của thể xác cho đến tận lúc trời tảng sáng.

Khi những tia sáng đầu ngày màu xám đục bắt đầu lọt qua khe vách gỗ, vẽ nên những vệt sáng dài trên nền đất nện, A Mỷ mới gượng dậy. Đầu cô đau nhức, cơ thể rã rời vì thiếu ngủ. Cô không vội nhóm lửa mà bước thẳng ra giếng nước phía sau nhà. Không khí buổi sáng lạnh buốt đến mức hơi thở của cô ngưng tụ thành những làn khói trắng mờ. Cô cúi người múc một gáo nước giếng lạnh ngắt, dội thẳng lên mặt. Sự buốt giá của nước khiến cô rùng mình, hai bên gò má ửng đỏ lên vì lạnh, nhưng nó cũng giúp cô tỉnh táo lại phần nào.

A Mỷ đặt chiếc chậu gỗ xuống cạnh giếng, lấy chiếc váy chàm thêu hoa văn đỏ mặc tối qua ra để giặt. Đôi bàn tay cô ngâm vào làn nước buốt giá nhanh chóng trở nên tê dại, các khớp ngón tay đỏ ửng lên. Cô chà mạnh lớp vải chàm dày, cố gắng dùng sự đau đớn từ cái lạnh của nước để dập tắt ngọn lửa dục vọng vẫn đang âm ỉ cháy ở vùng bụng dưới. Thế nhưng, mỗi chuyển động của cơ thể, mỗi lần cô cúi xuống vắt nước, sự cọ xát của lớp quần lót ẩm ướt vào mép lồn lại khiến cô run lên. Chất dịch từ đêm qua tuy đã khô nhưng cảm giác nhạy cảm thì vẫn còn nguyên vẹn. Cô nhận ra rằng, dù cô có cố gắng trừng phạt cơ thể mình bằng nước lạnh bao nhiêu đi chăng nữa, thì sự thèm khát được A Sùng đụng chạm lại càng trỗi dậy mạnh mẽ hơn.

Lớp nước giếng buốt giá dội lên làn da đùi trong khi cô cố rửa sạch những dấu vết còn sót lại của đêm qua. Cơn lạnh buốt chạy dọc từ bắp chân lên đến tận rốn, làm da gà nổi lên từng lớp mịn màng. A Mỷ nghiến răng, dùng lòng bàn tay chà xát thật mạnh lên hai bên đùi trong, nơi dương vật của A Sùng đã áp sát vào. Cô muốn xóa đi cái cảm giác nóng bỏng, cái áp lực cứng rắn mà anh ta đã tạo ra trên cơ thể cô. Nhưng càng chà xát, làn da trắng ngần của cô càng ửng đỏ lên, và một cảm giác nhột nhạt, tê dại lại từ âm đạo lan tỏa ra, khiến hai chân cô bủn rủn, suýt nữa thì trượt ngã trên những phiến đá rêu phong quanh giếng.

Cô phơi chiếc váy lên dây phơi trước hiên nhà, nhìn những giọt nước nhỏ xuống mặt đất đóng băng. Suốt cả ngày hôm đó, A Mỷ cố tìm việc để làm cho khuây khỏa. Cô lên nương bẻ nốt những bắp ngô khô còn sót lại, đôi bàn tay gầy guộc kéo những lá ngô sắc bén đến rách cả da. Nhưng tâm trí cô không ở trên nương. Mỗi tiếng lục lạc trâu vang lên từ phía con đường mòn dưới thung lũng, mỗi tiếng bước chân xa xa của người dân bản đi nương về đều khiến cô giật mình dừng tay. Cô sợ hãi rằng đó là A Sùng, nhưng đồng thời, một sự mong chờ tội lỗi lại khiến tim cô đập loạn nhịp. Cô tự hỏi đêm nay anh ta có đến thật không, và nếu anh ta đến, cô sẽ phải làm gì để đối phó với món nợ lúa đang đè nặng trên vai.

Cái nắng hanh hao của mùa đông vùng cao không đủ làm ấm những ngón tay đang tê dại vì bẻ ngô của A Mỷ. Cô đứng giữa nương ngô xào xạc lá khô, gió thổi tung mái tóc đen dài tết lệch bên vai. Cứ mỗi lần cúi người ôm những bắp ngô, lồng ngực cô lại thắt lại khi nghĩ đến lời đe dọa của A Sùng. \"Đêm mai tao lại đến đòi nợ.\" Câu nói đó như một thứ bùa ngải bám lấy tâm trí cô, khiến cô không thể tập trung vào công việc. Cô vô thức nhìn về phía con đường mòn ngoằn ngoèo dẫn về phía trung tâm bản, nơi có ngôi nhà gạch kiên cố của A Sùng. Anh ta là người đàn ông có thế lực nhất vùng này, lời anh ta nói ra chưa bao giờ là lời nói suông. Nếu anh ta muốn lấy đi căn nhà này, cô và A Páo sẽ không còn nơi để dung thân. Nhưng điều đáng sợ hơn là cô nhận ra mình không hề ghét bỏ sự đe dọa đó. Nó mang lại cho cô một cảm giác kích thích ngầm, một sự mong đợi được giải tỏa khỏi những chuỗi ngày cô độc đến phát điên.

Chập tối đổ sập xuống bản làng nhanh chóng như một tấm màn đen. Sương mù dày đặc tràn qua các khe hở của vách gỗ mỏng, mang theo cái lạnh cắt da thịt của núi rừng miền cao. A Mỷ quỳ bên bếp lửa giữa nhà, cúi đầu thổi bùng những đốm than hồng còn sót lại dưới lớp tro xám. Cô run rẩy xếp những thanh củi khô lên nhau, khói bốc lên nghi ngút làm mắt cô cay xè, nước mắt chảy dài trên má. Ánh lửa đỏ cam bùng lên, soi rõ gương mặt trái xoan với gò má ửng hồng vì hơi nóng. Cô hơ hai bàn tay tê dại trên ngọn lửa, cố tìm kiếm chút hơi ấm để xua đi cái lạnh đang thấm vào xương tủy.

Tiếng xích cửa gỗ đột ngột vang lên một tiếng "cạch" khô khốc.

A Mỷ giật nảy mình, thanh củi trong tay rơi thẳng vào đống tàn lửa, bắn ra những tia lửa nhỏ lách tách. Cô đứng bật dậy, hai chiếc vòng bạc trên cổ chạm vào nhau phát ra những tiếng kêu lanh lảnh trong gian nhà tối. 

A Sùng bước vào. Dáng người cao lớn của anh ta choán hết khung cửa gỗ hẹp. Anh ta không vội vã, thản nhiên khép cửa lại rồi cài then sắt chặt chẽ. Tiếng then cửa sập xuống như cắt đứt hoàn toàn mối liên hệ giữa căn nhà này với thế giới bên ngoài. Trong không gian chỉ còn tiếng lửa củi reo xèo xèo và nhịp tim dồn dập của A Mỷ.

A Sùng lững thững tiến lại gần bếp lửa. Ánh lửa chập chờn chiếu lên khuôn mặt góc cạnh nam tính, đôi mắt nâu đậm của anh ta nhìn xoáy vào cô, tràn đầy sự chiếm hữu. Anh ta cởi chiếc áo khoác chàm dày bên ngoài ném xuống chiếc ghế mây gần đó, chỉ mặc độc chiếc áo cộc tay tối màu, để lộ đôi cánh tay rắn chắc với vết sẹo dài mờ chạy dọc bắp tay trái. Sự tương phản giữa hơi nóng hừng hực của bếp lửa và cái lạnh buốt của sương mù tràn qua vách gỗ càng làm nổi bật bầu không khí ngột ngạt giữa hai người.

A Mỷ lùi lại một bước, nhưng gót chân cô đã chạm vào đống củi khô chất đằng sau. Cô đứng yên, hai tay đan chặt vào nhau trước bụng để giấu đi sự run rẩy.

\"Sùng... tiền nợ lúa... tôi vẫn chưa gom đủ... bản này năm nay mất mùa, anh biết mà...\" Giọng cô run rẩy, nhỏ bé dưới sức ép của bóng người đàn ông đang bao phủ lấy mình.

A Sùng không trả lời ngay. Anh ta tiến thêm một bước, khoảng cách giữa hai người hoàn toàn biến mất. Hơi ấm nồng đậm từ cơ thể anh ta lấn át cả hơi nóng của bếp lửa. Anh ta đưa bàn tay thô ráp lên, ngón tay cái miết mạnh vào cằm cô, ép cô phải ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên đối diện với ánh nhìn của mình. Ngón tay anh ta thô cứng, chà xát vào làn da mềm mại của cô gây ra một cảm giác đau nhẹ nhưng kích thích.

\"Tao nói đòi nợ bằng lúa lúc nào?\" Giọng A Sùng trầm thấp, vang lên ngay sát mặt cô, mang theo mùi thuốc lá lá rừng ngai ngái.

\"Nhưng... nhà tôi chỉ có lúa... A Páo vẫn chưa gửi tiền về...\" Cô cố gắng bấu víu vào cái tên của chồng như một tấm lá chắn cuối cùng, dù tấm lá chắn đó đã mục ruỗng từ lâu.

A Sùng khẽ hừ một tiếng, ngón tay cái của anh ta miết mạnh hơn, khiến cằm cô đỏ ửng lên. \"Thằng Páo? Nó đi ba năm nay có gửi nổi một đồng nào về cho mày không? Hay là nó đang bao nuôi đứa con gái khác dưới xuôi rồi? Chỉ có mày là ngu, vẫn ở đây giữ cái nhà nát này cho nó.\"

Lời nói của A Sùng như một nhát dao đâm trúng nỗi đau đớn thầm kín nhất của A Mỷ. Cô cắn chặt môi, nước mắt chực trào ra. Cô biết anh ta nói đúng, nhưng sự thật đó quá tàn nhẫn để cô có thể thừa nhận. Sự im lặng của A Páo suốt những tháng qua, những cuộc gọi chóng vánh chỉ kéo dài chưa đầy một phút, và cả việc anh ta từ chối về ăn Tết dù cô đã van nài. Tất cả những điều đó tích tụ lại thành một khối đá đè nặng lên ngực cô, giờ đây bị A Sùng phơi bày ra một cách trần trụi.

\"Mày khóc cái gì?\" A Sùng cúi sát hơn, hơi thở nóng hổi của anh ta phả thẳng vào mặt cô. \"Khóc thương cho thằng chồng vô tâm của mày, hay khóc vì biết mình sắp phải làm việc để trừ nợ cho tao?\"

A Mỷ lắc đầu, nước mắt cuối cùng cũng tràn ra khỏi bờ mi, lăn dài trên đôi gò má nóng bừng. \"Anh... anh đừng nói thế. A Páo đi làm vất vả... anh ấy sẽ gửi tiền về mà...\"

\"Mày vẫn còn bênh vực nó à?\" Giọng A Sùng đanh lại, bàn tay đang giữ cằm cô đột ngột siết chặt, khiến cô khẽ rên lên vì đau. \"Một người đàn ông thực sự sẽ không bao giờ để người đàn bà của mình phải chịu lạnh, phải quỳ trước mặt kẻ khác để xin khất nợ. Nó bỏ rơi mày, Mỷ ạ. Nó bỏ rơi cái lồn thơm tho này để đi tìm những thứ mới mẻ dưới xuôi rồi.\"

Sự thô tục trong lời nói của A Sùng không làm A Mỷ tức giận, trái lại, nó đánh thẳng vào nỗi thèm khát sâu kín nhất trong cơ thể cô. Lời nói của anh ta như một chất xúc tác, kích thích những tế bào nhạy cảm nhất trên da thịt cô. Cô cảm nhận được sự đối lập rõ rệt giữa bàn tay thô ráp, mạnh mẽ của anh ta và làn da mềm mại của mình. Sự đụng chạm này không có sự vụng về hay vội vã như những lần gần gũi với A Páo. Nó mang một thứ quyền lực tuyệt đối, bắt buộc cô phải phục tùng.

\"Tao không cần lúa của mày,\" A Sùng thì thầm, ghé sát tai cô hơn. \"Tao cần thứ khác. Thứ mà thằng chồng mày bỏ đói suốt ba năm qua.\"

A Mỷ nín thở, hai mắt nhắm chặt lại khi khuôn mặt anh ta ghé sát hơn. Sự ma sát giữa ngực anh ta và hai bầu ngực tròn trịa của cô qua lớp vải thổ cẩm mỏng khiến đầu vú cô lập tức săn cứng lại. Cô cảm nhận được dương vật cứng rắn của anh ta bên dưới lớp quần vải thô đang tì sát vào đùi mình, nóng hổi và to lớn. Sự đe dọa thể xác này khiến lồn cô co thắt mạnh mẽ, một làn nước ấm áp khác lại rỉ ra, thấm ướt quần lót.

Bàn tay thô ráp của A Sùng rời khỏi cằm cô, di chuyển xuống cổ rồi luồn trực tiếp qua cổ áo chàm thêu chỉ đỏ. Ngón tay anh ta chạm vào nốt ruồi đỏ ngay xương quai xanh bên trái của cô, bấm mạnh vào đó. A Mỷ run bắn người, một tiếng rên rỉ nhỏ thoát ra khỏi kẽ môi nhưng lập tức bị cô cắn chặt lại. Cô sợ hãi nhìn về phía vách gỗ mỏng, sợ rằng tiếng động của mình sẽ lọt ra ngoài cho đám người bản đi tuần đêm nghe thấy.

A Sùng khẽ cười nhẹ, tiếng cười rung động từ lồng ngực anh ta truyền thẳng sang ngực cô. Anh ta đẩy cô sát hơn vào mép bếp lửa, ép cô phải đứng tựa vào đống củi phía sau. Bàn tay anh ta tiếp tục luồn sâu vào trong lớp áo thổ cẩm, vuốt ve làn da mịn màng dọc theo sườn eo cô. Những vết chai sạn trên lòng bàn tay anh ta cọ xát vào da thịt nhạy cảm của cô, mang theo hơi nóng bỏng rát. A Mỷ thở dốc, hai tay cô bám chặt vào vai áo của A Sùng để giữ thăng bằng, các ngón tay vô thức bấu chặt vào thớ thịt rắn chắc của anh ta.

\"Ưm...\" Cô ưỡn ngực lên khi bàn tay A Sùng bóp chặt lấy một bên vú cô. Anh ta dùng những ngón tay thô bạo nhào nặn bầu ngực mềm mại, rồi dùng hai ngón tay kẹp lấy núm vú đang cương cứng, vê mạnh. Cơn đau tê dại trộn lẫn với khoái cảm tột cùng khiến A Mỷ run rẩy đầu gối. Lồng ngực cô phập phồng thở dốc, hai bầu ngực căng tròn ép chặt vào bàn tay to bản của anh ta.

\"Mày thích thế này đúng không, Mỷ?\" A Sùng thì thầm vào tai cô, môi anh ta ngậm lấy thùy tai cô, cắn nhẹ. \"Thằng Páo đi ba năm, nó có chạm vào mày thế này không? Nó có làm cho bầu ngực này căng cứng lên vì thèm khát thế này không?\"

Cái tên của chồng vang lên lúc này không còn là tấm lá chắn nữa, mà là chất xúc tác đẩy sự tội lỗi và kích thích thể xác lên đỉnh điểm. A Mỷ không thể trả lời, cô chỉ biết lắc đầu, tiếng thở dốc ngày càng nhanh hơn. 

\"Trả lời tao,\" A Sùng ra lệnh, ngón tay anh ta bấu mạnh vào đầu vú cô, tạo nên một cơn đau nhói làm cô nấc lên. \"Thằng Páo có làm mày sướng thế này không?\"

\"Không... không có...\" A Mỷ khóc nghẹn, hai mắt nhắm nghiền. \"Anh ấy... chưa bao giờ... làm thế này...\"

\"Tốt,\" A Sùng hài lòng nói, giọng anh ta khàn đi vì dục vọng đang dâng cao. \"Vậy thì nhớ cho kỹ, từ nay về sau, chỉ có bàn tay tao mới được phép chạm vào người mày. Chỉ có tao mới có quyền làm cho cái lồn của mày chảy nước.\"

Bàn tay của A Sùng trượt từ eo cô xuống dưới, luồn vào bên trong chiếc váy xếp ly rộng. Anh ta không chút nhẹ nhàng, luồn tay qua chiếc quần lót ẩm ướt, ngón tay thô ráp chạm thẳng vào vùng nhạy cảm giữa hai chân cô. 

A Mỷ giật nảy mình, hai chân cô vô thức khép lại nhưng A Sùng đã dùng đầu gối thô bạo chen vào giữa hai đùi cô, ép hai chân cô phải dạng rộng ra bên bếp lửa. Ngón tay anh ta lách qua các sợi lông bướm mềm mại, ấn thẳng vào kẽ lồn đang ướt sũng nước của cô.

\"Nước ra nhiều thế này rồi.\" A Sùng ghé sát tai cô nói, giọng nói khàn đặc đầy dục vọng. 

Anh ta dùng ngón tay cái miết mạnh lên hạt mầm nhạy cảm của cô, nơi đang sưng mọng lên vì thèm khát. A Mỷ run bắn người, hai đùi cô co giật liên hồi, cố gắng kẹp lấy tay anh ta nhưng lại vô tình tạo ra sự ma sát mạnh mẽ hơn. Chất dịch nhờn ẩm ướt của cô nhanh chóng bôi trơn các ngón tay của A Sùng, tiếng nước tuôn ra dính dấp vang lên khe khẽ giữa tiếng củi nổ lách tách.

A Sùng cúi đầu xuống, đôi môi nóng bỏng của anh ta áp vào hõm cổ cô, ra sức mút mát và cắn nhẹ lên làn da trắng mịn. Mỗi lần răng anh ta bập vào da thịt cô, A Mỷ lại ưỡn người lên, hai bàn tay bấu chặt vào lưng áo anh ta. Cô cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ bị cuốn vào một cơn bão dữ dội, không có cách nào thoát ra và cũng không muốn thoát ra. Sự cấm kỵ của mối quan hệ này, nỗi sợ hãi bị phát hiện và khoái cảm thể xác đang hòa quyện vào nhau, thiêu đốt mọi lý trí còn sót lại của cô.

\"Sùng... xin anh... nhẹ một chút...\" Cô thầm thì, giọng nói đứt quãng, tràn đầy sự cầu xin nhưng cũng đầy khao khát được phục tùng.

A Sùng không nghe theo lời cô. Anh ta thọc một ngón tay dài vào sâu trong âm đạo của cô. Sự thâm nhập đột ngột này khiến A Mỷ mở to mắt, miệng chữ O không phát ra thành tiếng. Âm đạo của cô co thắt kịch liệt, ôm chặt lấy ngón tay thô ráp của anh ta. Nó quá nóng, quá chặt và đã quá lâu rồi không có vật gì lấp đầy.

\"Chặt quá, Mỷ ạ,\" A Sùng thở dốc, mắt anh ta đỏ ngầu vì kích thích. \"Thằng Páo bỏ đói mày kỹ quá. Để tao giúp nó chăm sóc cái lồn này cho mày.\"

Anh ta bắt đầu di chuyển ngón tay ra vào, ban đầu chậm rãi, sau đó nhanh dần. Mỗi lần ngón tay anh ta rút ra gần hết rồi thúc mạnh vào trong, A Mỷ lại rên rỉ nghẹn ngào trong cổ họng. Cô cố gắng dùng răng cắn chặt áo của anh ta để không phát ra tiếng động lớn. Cô biết rất rõ, chỉ cần một tiếng hét thất thanh lọt qua vách gỗ, cả bản làng sẽ biết cô là một người đàn bà lăng loàn. Nỗi sợ hãi đó càng làm cho các cơ âm đạo của cô co bóp mạnh mẽ hơn, kẹp chặt lấy ngón tay của A Sùng như muốn giữ nó lại mãi mãi bên trong.

A Sùng rút ngón tay ra, đưa lên trước mặt A Mỷ. Ánh lửa đỏ chiếu lên ngón tay anh ta ướt đẫm dịch nhờn trong suốt, lấp lánh đầy khiêu khích. Anh ta dí ngón tay đó vào môi cô.

\"Liếm đi,\" anh ta ra lệnh, ánh mắt sắc lạnh nhìn cô đầy áp lực.

A Mỷ nhìn ngón tay dính đầy dịch thủy của chính mình, đầu óc cô quay cuồng. Sự xấu hổ và nhục nhã dâng lên tột cùng, nhưng nhìn vào đôi mắt nâu đậm không chút khoan nhượng của A Sùng, cô biết mình không có sự lựa chọn. Cô từ từ há miệng, đưa chiếc lưỡi hồng hào ra, liếm láp sạch sẽ chất dịch ngọt lịm và ngai ngái trên ngón tay anh ta. Sự phục tùng này khiến A Sùng thở hắt ra một hơi đầy thỏa mãn, anh ta cúi xuống ngậm lấy môi cô, thực hiện một nụ hôn thô bạo, càn quét khắp khoang miệng cô, ép cô phải nuốt lấy nước bọt của anh ta.

Nụ hôn kéo dài đến mức A Mỷ tưởng chừng như mình sắp ngạt thở. Khi anh ta buông ra, một sợi chỉ bạc dính dấp nối giữa môi hai người đứt đoạn. Gương mặt A Mỷ lúc này tràn đầy vẻ quy phục, đôi mắt đờ đẫn, hơi thở hỗn hển. Hai bầu ngực cô phập phồng dưới lớp áo thổ cẩm đã bị kéo lệch sang một bên, để lộ làn da trắng ngần loang lổ những vết cắn đỏ ửng. Dưới váy cô, đùi trong đầm đìa dịch nhờn đang bắt đầu lạnh dần khi gió từ khe vách thổi vào.

A Sùng thọc tay vào túi quần vải thô, rút ra một sợi dây thừng dệt bằng sợi lanh thô ráp, nhuộm màu nâu sẫm của vỏ cây rừng. Anh ta không nói một lời, thản nhiên ném sợi dây thừng lên chiếc bàn gỗ cũ kỹ ở góc bếp. Tiếng sợi dây chạm vào mặt gỗ vang lên một tiếng \"bạch\" khô khốc.

\"Đêm mai, cầm sợi dây này lên gác xếp ngô chờ tao,\" A Sùng nhìn cô, ánh mắt lạnh lùng nhưng đầy áp lực. \"Mỗi nút thắt mày chịu đựng được, tao sẽ trừ cho mày một gùi ngô nợ. Còn nếu mày không dám... thì chuẩn bị dọn đồ ra khỏi căn nhà này đi.\"

Nói rồi, anh ta quay lưng, mở then cửa gỗ bước thẳng ra ngoài màn sương mù dày đặc đang bao phủ bản làng. Tiếng gió đông rít lên một hồi dài rồi cửa gỗ sập lại, để lại A Mỷ đứng lặng người bên bếp lửa đang lụi dần, ánh mắt cô dán chặt vào sợi dây thừng thô ráp nằm cô độc trên bàn.