A Mỷ co gập hai đầu gối lại sát ngực, toàn thân cô run lên bần bật trên đống vỏ ngô khô sột soạt. Những nút thắt dây lanh thô ráp ban nãy bị lưỡi dao bén của A Sùng cắt đứt, nhưng cảm giác thắt nghẹn, bỏng rát vẫn cứ bám chặt lấy hai cổ tay cô, hằn sâu như thể da thịt vẫn đang bị siết chặt. Cô chật vật xoay nhẹ bả vai, cố đưa hai cánh tay đang tê dại ra phía trước. Khớp vai cô mỏi nhừ, cứng đờ sau một thời gian dài bị trói quặt ra sau lưng. Cứ mỗi lần dịch chuyển, những thớ cơ ở vai và ngực lại co rút đau đớn, khiến cô phải cắn chặt răng vào môi dưới để ngăn một tiếng rên rỉ bật ra trong gác ngô tối tăm.
Dưới ánh trăng mờ nhạt lách qua kẽ vách gỗ thưa, cô đưa các đầu ngón tay run rẩy chạm vào cổ tay mình. Những vết trói đỏ rực, phồng rộp lên nhức nhối. Da thịt ở vùng cổ tay bị cọ sát nhiều lần đến mức trầy xước, rỉ ra một chút nước dịch vàng lẫn máu đỏ rực. Mỗi lần đầu ngón tay miết nhẹ qua làn da sưng tấy, một cảm giác đau buốt chạy dọc cánh tay khiến cô khẽ rùng mình, răng cắn chặt vào môi dưới đến mức bật ra vị máu mặn chát.
Nhưng điều khiến cô ngột ngạt hơn cả là cảm giác nhớp nháp bẩn thỉu ở đùi trong. Dòng tinh dịch đặc của A Sùng lẫn với dịch nhờn ẩm ướt của chính cô đang bám dính dọc theo đùi, bắt đầu lạnh ngắt dưới luồng gió đêm hun hút thổi qua khe vách. Lớp nước đục ngầu ấy khô lại dưới cái lạnh của gác ngô, co rút trên da cô thành một lớp màng mỏng nứt nẻ, dính rít cực kỳ khó chịu. Mùi tinh dịch nồng hắc, ngai ngái trộn lẫn với mùi bụi ngô cũ kỹ bay lên sộc thẳng vào mũi cô. Mỗi nhịp thở của cô đều tràn ngập thứ mùi vị trần trụi của cuộc ân ái thô bạo vừa diễn ra.
Cơn ê ẩm từ âm đạo truyền lên thắt lưng khiến toàn thân cô rã rời. Lồn cô vẫn còn căng tức, nóng rát sau những cú thúc mạnh bạo, liên hồi của gã đàn ông quyền lực trong bản. Cô luồn tay xuống dưới vạt váy chàm cũ kỹ, thô bạo lau sạch những vệt nước nhớp nháp bám trên đùi. Lớp vải chàm thô ráp cọ sát vào làn da nhạy cảm đang bị tổn thương gây ra một cơn rát bỏng, nhưng cô vẫn nghiến răng chà xát thật mạnh, như muốn xóa sạch dấu vết nhục dục mà gã đã cố tình để lại trên cơ thể cô.
Sau khi lau sạch đùi trong, cô chật vật đứng dậy để thu dọn tàn cuộc. Những mảnh vỏ ngô bị xáo trộn dưới thân, những sợi dây lanh đứt đoạn nằm rải rác trên sàn gác xếp được cô tỉ mỉ gom lại bằng đôi bàn tay vẫn còn run rẩy. Cô nhét sâu chúng vào góc tối dưới đống ngô, phủ những lớp vỏ khô lên trên để không một ai có thể nhìn thấy vết tích của đêm trừng phạt. Mỗi động tác cúi gập hay vươn người đều kéo căng các thớ cơ ở đùi và mông, khiến vùng kín của cô co thắt đau đớn, nhắc nhở cô về sự chiếm đoạt vô độ của A Sùng.
A Mỷ chậm rãi leo xuống cầu thang gỗ. Từng bậc thang rung nhẹ dưới chân cô, phát ra tiếng kêu kẽo kẹt rất khẽ trong đêm tịch mịch. Hai chân cô run bần bật, đầu gối gần như không còn lực để nâng đỡ cơ thể. Cô phải bám chặt lấy thanh vịn bằng gỗ thô ráp, cảm nhận lớp dăm gỗ đâm vào lòng bàn tay tê dại.
Vào căn phòng tối của mình và chồng, nơi chiếc giường tre vẫn trống trải suốt nhiều tháng qua, cô bước đi nhẹ nhất có thể để tránh tạo ra tiếng động. Cô tiến lại gần chiếc gương soi cũ kỹ viền nhựa đỏ đã bị nứt một đường chéo ở góc đặt trên bàn gỗ.
Ánh trăng nhợt nhạt hắt qua ô cửa sổ nhỏ, đủ để cô nhìn thấy bóng hình mình trong gương. A Mỷ cởi chiếc áo thổ cẩm xộc xệch ra. Dưới ánh sáng mờ ảo, những vết lằn đỏ tấy quanh cổ tay cô hiện lên rõ mồn một như hai chiếc vòng đỏ rực. Cô đưa mắt nhìn lên bờ vai và bầu ngực căng tròn của mình. Bên cạnh nốt ruồi đỏ nhỏ nơi xương quai xanh, dấu răng cắn của A Sùng vẫn còn hằn sâu, hơi rớm máu và sưng đỏ dưới da. Hai bầu ngực trắng ngần loang lổ những vết bóp tay thô bạo của gã, đầu vú vẫn còn cảm giác tê buốt và sưng to.
Cô đứng lặng người trước gương, ngón tay run rẩy miết lên những dấu vết ấy. Một sự giằng xé dữ dội trỗi dậy trong lòng. Cô thấy ghê tởm sự phản bội của bản thân đối với chồng, ghê tởm sự đê hèn khi phải đổi thân xác lấy những gùi ngô nợ. Thế nhưng, sâu bên trong âm đạo, một luồng ấm nóng lại đột ngột co thắt dữ dội khi cô nhớ lại cảm giác bất lực khi bị trói chặt, cảm giác làn da bị lanh cọ sát đau rát, và sự thống trị tuyệt đối của gã đàn ông kia. Nỗi sợ hãi và khoái cảm tột cùng quấn lấy nhau, khiến cô rùng mình thở dốc trước tấm gương nứt.
Nỗi sợ hãi chợt ập đến khi cô nghĩ đến việc ngày mai phải ra giếng nước đầu bản. Ánh mắt tò mò của những người đàn bà trong bản có thể nhìn thấu mọi bí mật của cô nếu cô bất cẩn. A Mỷ vội vàng quay đi, lục lọi trong hòm gỗ lấy ra một bộ váy áo thổ cẩm mới. Bộ váy áo này làm bằng vải chàm dày, có phần cổ đứng thêu hoa văn kéo cao lên tận cằm. Cô xỏ tay vào áo, cẩn thận cài từng chiếc cúc bạc bản lớn, kéo cao cổ áo để che giấu hoàn toàn dấu răng cắn trên vai và những vết đỏ trên bầu ngực căng tròn. Cô vuốt lại nếp váy, cố tỏ ra như không có chuyện gì xảy ra, dù bên trong lớp vải dày ấy, bầu ngực cô đau nhức theo từng nhịp thở.
Khi bếp lửa trong gian nhà chính vừa được nhóm lên bằng vài thanh củi ẩm, khói trắng bay mù mịt quanh những kèo cột bám đầy muội than, tiếng gõ cửa gỗ đột ngột vang lên dồn dập.
"Mỷ ơi! Có nhà không đấy?"
Tiếng gọi lanh lảnh của Xía, người đàn bà hàng xóm sống ở đầu dốc, khiến A Mỷ giật bắn người. Tim cô đập liên hồi vào lồng ngực như muốn nhảy ra ngoài. Cô sợ hãi nhìn xuống cổ tay mình, rồi vội vàng cúi thấp đầu bên đống lửa, vờ như đang bận rộn cời tro để che đi gương mặt tái nhợt.
"Cửa không chốt đâu, chị Xía cứ vào đi," A Mỷ nói vọng ra, cố giữ cho giọng mình không run rẩy, dù cổ họng cô khô khốc.
Xía đẩy cửa bước vào, tay cầm một chiếc bát sứt mẻ. Vừa vào đến bếp, chị ta đã đảo mắt nhìn quanh một lượt, dừng lại ở dáng người đang lom khom của A Mỷ rồi hít hà cái mùi khói bếp nồng đượm.
"Mỷ à, cho tao mượn ít muối hạt. Nhà tao hết muối mà thằng chồng tao đi rừng chưa về, chưa đi chợ huyện mua được."
"Muối ở trong ống tre cạnh vách kia, chị tự xúc đi," A Mỷ cúi mặt, tay cầm thanh củi gạt gạt đống than hồng. Khói bếp bốc lên nghi ngút, cay xè, giúp cô có lý do để né tránh ánh mắt dò xét của người hàng xóm.
Xía đi lại gần ống tre xúc muối, miệng vẫn không ngừng nói: "Hôm nay nhóm bếp muộn thế? Mắt đỏ hoe thế kia, lại nhớ thằng Páo à? Nó đi làm dưới xuôi cả năm chẳng về, một mình mày ở căn nhà vách mỏng này cũng khổ. Đàn bà con gái mà đêm hôm thui thủi, vách gỗ thì thưa..."
A Mỷ không dám ngẩng đầu, cô đưa tay lên dụi mắt, cố che giấu hơi thở dồn dập đang nghẹn lại nơi cổ họng. Nhưng khi cô giơ tay lên, ống tay áo thổ cẩm rộng tuột xuống theo trọng lực, để lộ một phần vết hằn đỏ tấy quanh cổ tay trắng ngần. A Mỷ giật mình, vội vàng kéo sụp tay áo xuống, giấu hai bàn tay vào dưới vạt áo chàm trước bụng, lòng bàn tay đẫm mồ hôi lạnh.
"Khói bếp hôm nay ẩm quá, bay thẳng vào mắt em thôi," cô nói lí nhí, mắt dán chặt vào đống tro tàn.
Xía nhìn cô một thoáng, ánh mắt dừng lại ở cổ áo kéo cao bất thường của A Mỷ giữa buổi sáng không quá lạnh, nhưng chị ta không hỏi thêm gì, chỉ tặc lưỡi rồi cầm bát muối bước ra cửa: "Thôi tao về nấu cơm cho lũ trẻ đây. Có việc gì thì cứ gọi nhé."
Cánh cửa gỗ khép lại, tiếng chân Xía xa dần trên con dốc đất. Lúc này A Mỷ mới dám thở hắt ra một hơi dài, bả vai chùng xuống. Cảm giác tội lỗi đè nặng lên ngực cô như một tảng đá hộc. Cô nghĩ đến A Páo, người chồng ba năm nay chỉ gửi về những lời hỏi han qua loa và vài đồng tiền ít ỏi qua người quen đi chợ huyện. Páo chưa từng chạm vào cô bằng sự thèm khát điên cuồng như thế, cũng chưa từng làm cô đau đớn rồi thỏa mãn đến thế. Sự cô đơn bấy lâu nay đã đẩy cô vào vòng tay của A Sùng, và giờ đây cô phải sống trong nỗi sợ hãi bị cả bản phát hiện, bị phạt vạ theo luật lệ dòng họ nghiêm khắc.
Đến chập tối, sương mù lại bắt đầu tràn vào qua những khe hở của vách gỗ, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt của núi rừng. Có tiếng bước chân trẻ con chạy huỳnh huỵch ngoài hiên nhà làm A Mỷ giật mình thót ngực. Một đứa bé trong bản thò đầu qua cánh cửa hé mở, nó nhìn quanh rồi đi nhanh vào trong bếp, chìa tay ra trước mặt A Mỷ.
"Cô Mỷ ơi, có một chú bảo cháu đưa cái này cho cô. Chú ấy bảo cô tự biết là ai gửi."
Đứa bé đặt vào tay cô một vật nhỏ rồi chạy biến vào màn sương mù ngoài sân, để lại tiếng cười khúc khích nhỏ dần.
A Mỷ mở lòng bàn tay ra. Đó là một chiếc khóa gỗ nhỏ, được đẽo gọt thô sơ nhưng góc cạnh sắc nét, nhuộm màu chàm đậm của núi rừng. Chiếc khóa vẫn còn vương mùi thơm ngai ngái của vỏ cây rừng và mùi mồ hôi nồng nhiệt, quen thuộc của A Sùng.
Nhìn chiếc khóa gỗ, lồng ngực A Mỷ thắt lại, nhịp thở của cô dồn dập hơn. Ký ức về đêm qua lập tức ùa về choán lấy tâm trí cô. Sự phục tùng, cảm giác hai tay bị trói chặt ra sau lưng bằng dây lanh thô ráp, và cái lạnh của sợi dây cọ sát vào da thịt dâng lên mạnh mẽ. Âm đạo của cô khẽ co thắt, rỉ ra một chút dịch ẩm ướt dưới váy chàm. Cô biết chiếc khóa này là lời hẹn, là mệnh lệnh tiếp theo của gã. Nỗi nhớ cảm giác bị trói buộc, bị kiểm soát hoàn toàn bởi bàn tay thô ráp của A Sùng cuộn trào dữ dội trong lòng cô, lấn át cả nỗi sợ hãi và tội lỗi ban sáng. Cô nhận ra mình đã bắt đầu nghiện những nút thắt của gã, nghiện sự đau đớn được ban phát từ tay gã.
A Mỷ đứng tựa lưng vào vách gỗ tối của căn nhà chính, hai tay cô siết chặt chiếc khóa gỗ trong lòng bàn tay. Những góc cạnh của khối gỗ ấn sâu vào làn da nhạy cảm, đè lên vết lằn cũ vẫn còn đau nhức khiến cô khẽ xuýt xoa. Cô căng tai lắng nghe tiếng lục lạc trâu ngoài ngõ đang thưa dần khi sương mù nuốt chửng những con đường đất, kiên nhẫn ngóng chờ bóng tối hoàn toàn bao trùm bản làng.