← Lửa Tình Tây Bắc
Chương 8 / 10

A Mỷ giật nảy mình, toàn thân cứng đờ dưới sức nặng của cánh tay A Sùng đang quàng qua hông. Ba chữ "A PÁO" trên màn hình điện thoại vẫn nhấp nháy liên hồi, hắt thứ ánh sáng xanh lét, lạnh lẽo lên khuôn mặt đang đầm đìa mồ hôi của cô. Âm thanh chuông điện thoại đổ dồn dập, khô khốc, đập mạnh vào màng nhĩ đang ù đi vì dư âm của cuộc ân ái. Tiếng chuông như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu cô, giật phăng cô ra khỏi cơn đê mê, kéo cô trở lại với thực tại tàn nhẫn. 

Toàn thân A Mỷ run lên bần bật. Làn da trần trụi đang áp sát ngực A Sùng nổi lên một lớp da gà vì kinh hãi. Nỗi sợ hãi ập đến nhanh và mạnh như một cơn lũ quét qua trí óc cô, cuốn sạch những rung động dục vọng vừa rồi. Cô muốn nhổm người dậy, muốn đẩy gã đàn ông trên người mình ra để với lấy chiếc điện thoại cũ kỹ đang nằm trên chiếc bàn gỗ nơi góc nhà. Nhưng gông cùm từ phía sau đã khóa chặt cô lại.

Hai bàn tay to khỏe của A Sùng lập tức siết chặt lấy hông cô. Gã không để cô có cơ hội nhúc nhích. Hai cánh tay cứng như gông sắt ghì chặt cơ thể đang muốn co rút của cô lại, ép sát đùi cô vào bắp đùi vững chãi của gã. Sự tiếp xúc da thịt nóng hổi lúc này không còn mang lại sự xoa dịu từ lớp thuốc mỡ ban nãy gã bôi cho cô nữa. Nó biến thành một chiếc kìm kẹp cô ngay bên bếp lửa đang lụi dần. Sự tương phản giữa hơi ấm thô ráp của gã và cái lạnh buốt của nỗi sợ hãi đang cào xé lồng ngực cô làm cô nghẹt thở.

"Sùng... buông tôi ra... anh ấy gọi..." 

A Mỷ thào thào van nài, giọng cô nghẹn lại nơi cổ họng, chỉ còn là những tiếng gió đứt quãng. Cô cố giãy giụa, xoay sở phần hông để thoát khỏi sự khống chế của gã. Nhưng tấm lưng trần của cô bị lồng ngực vạm vỡ của A Sùng đè ép chặt, ngột ngạt và nóng bức. Lồng ngực gã phập phồng theo từng nhịp thở đều đặn, đối lập hoàn toàn với sự hoảng loạn đang giãy giụa trong ngực cô. Mỗi lần gã hít thở, mùi thuốc lá sợi nồng nặc lại phả ra, bao vây lấy vành tai nhạy cảm của cô, nhắc nhở cô về sự hiện diện đầy đe dọa của gã.

"Nghe đi."

Giọng A Sùng khàn đặc, trầm đục và đầy uy quyền. Gã duỗi sải tay dài, thản nhiên lấy chiếc điện thoại trên bàn gỗ. Gã không đưa điện thoại cho cô tự cầm. Bàn tay to lớn của gã bấm nút nhận cuộc gọi rồi dí sát loa vào tai cô. Cùng lúc đó, bàn tay còn lại của gã bắt đầu trượt từ eo cô xuống dưới. Ngón tay gã lướt qua những thớ thịt đùi trong đầy vết lằn đỏ rực của trận đòn roi trước đó, rồi lách thẳng vào giữa hai đùi cô.

A Mỷ rùng mình khi ngón tay thô ráp của gã chạm vào đám cỏ đen ẩm ướt. Cô định lắc đầu né tránh, nhưng bàn tay gã đã khóa chặt hông cô, kéo sát mông cô vào sát bụng gã. Sự xâm nhập ngầm này khiến cô kinh hoàng. Cô biết mình đang đứng trên bờ vực thẳm. Chỉ một tiếng động lạ, một hơi thở quá dài lọt qua đầu dây bên kia, cuộc đời cô ở bản làng này sẽ chấm dứt.

"Trả lời nó," A Sùng thì thầm, giọng nói thấp lè tè đầy đe dọa sát bên tai cô. "Mày mà hé răng một tiếng động lạ, tao sẽ làm cho cả dòng họ nhà mày biết mày đang nằm ngửa ra chịu phạt dưới thân tao."

Ngón tay của gã bắt đầu di chuyển, miết mạnh dọc theo khe lồn đang mở rộng của cô. Cảm giác trơn trượt của dịch nhờn cũ trộn lẫn với chất thuốc mỡ ấm nóng khiến đầu ngón tay gã lướt đi dễ dàng, chạm thẳng vào hạt đậu nhỏ đang sưng đỏ lên vì kích thích.

"Mỷ đấy à? Sao nghe máy chậm thế?" 

Giọng A Páo vang lên qua loa thoại cũ kỹ, khàn khàn và cộc lốc, lẫn trong tiếng gió rít ù ù của chuyến xe đèo đêm dưới xuôi. Âm thanh ấy quen thuộc nhưng lại xa lạ vô cùng, dội vào lòng A Mỷ một nỗi ê chề đau đớn.

A Mỷ cắn chặt môi, cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy khi trả lời: "Tôi... tôi đây. Điện thoại... để xa quá nên không nghe thấy ngay."

Bên dưới, A Sùng nghe thấy câu trả lời của cô thì nhếch mép cười khẩy. Gã dùng ngón tay cái ấn mạnh lên hạt đậu nhỏ, xoay tròn liên tục. Cơn tê dại đột ngột truyền thẳng lên sống lưng làm A Mỷ giật thót người. Hai chân cô vô thức khép chặt lại nhưng chỉ chạm vào bắp đùi cứng như đá của gã. Lồn cô co thắt kịch liệt, tiết ra một dòng nước ấm nóng trào ra kẽ ngón tay A Sùng. Cô phải bấm chặt những ngón chân xuống phản gỗ để ngăn mình không bật ra tiếng rên rỉ.

"Làm cái gì mà giọng nghe run thế? Nhà có chuyện gì à?" A Páo hỏi gặng, giọng điệu đầy vẻ ngờ vực của một gã đàn ông luôn mang lòng cảnh giác.

Nỗi sợ hãi tột cùng bóp nghẹt tim A Mỷ. Cô cảm nhận rõ ràng từng ngón tay thô ráp của A Sùng đang lách qua cánh môi lồn ướt đẫm, bắt đầu nong rộng lối vào âm đạo của cô. Cô hít một hơi sâu, cố kéo dài giọng để che giấu sự đứt quãng của hơi thở: "Không... không có chuyện gì. Trời lạnh quá, tôi vừa nhóm bếp... lửa khói bay vào mắt nên hơi khó thở."

"Nhóm bếp giờ này làm gì? Đêm hôm không lo ngủ đi," A Páo cằn nhằn, tiếng động cơ xe khách gầm rú ở đầu dây bên kia xen lẫn tiếng nói chuyện ồn ào của những hành khách đi cùng chuyến. "Sáng sớm mai tao về đến bản rồi. Bắt xe khách chạy suốt đêm, giờ đang ở chân đèo. Đường xá xóc nảy, đầu tao đau như búa bổ."

Lồng ngực A Mỷ thắt chặt lại khi nghe tin chồng sắp về. Sự tội lỗi dâng lên nghẹn đắng nơi cổ họng. Người đàn ông kia là chồng cô, người đã đưa tiền dẫn cưới để mua cô về làm vợ, người đang chật vật đi xe đêm để trở về căn nhà này. Vậy mà lúc này, ngay trên chiếc phản gỗ mà họ vẫn nằm chung, cô lại đang khỏa thân, để một người đàn ông khác luồn tay vào sâu trong âm đạo mình. Cơ thể cô phản bội lại lý trí. Dù cô sợ hãi, dù cô cảm thấy tội lỗi đến mức muốn chết đi, nhưng sự kích thích từ ngón tay A Sùng vẫn khiến lồn cô không ngừng co bóp, tiết ra dịch nhờn bao bọc lấy ngón tay gã.

A Sùng không dừng lại ở việc mơn trớn bên ngoài. Gã tăng dần sự thô bạo. Gã cúi đầu cắn nhẹ vào bả vai cô, ngay sát nốt ruồi đỏ nơi xương quai xanh, để lại một dấu răng ướt át. Cùng lúc đó, gã luồn hai ngón tay thọc mạnh vào cửa âm đạo đang hé mở của cô.

"Ư..." 

A Mỷ suýt bật khóc. Cô vội vàng đưa mu bàn tay lên cắn chặt lấy. Những chiếc răng ngập sâu vào da thịt cô, tạo ra một cơn đau để át đi tiếng rên rỉ đang trực trào ra khỏi cổ họng. Ngón tay A Sùng thúc mạnh vào sâu trong lòng âm đạo chật hẹp, cọ sát vào những vách ngăn mềm mại đang co thắt dữ dội. Sự thâm nhập đột ngột này đẩy cô vào một trạng thái hỗn loạn kinh hoàng. Sự đau đớn, khoái cảm và nỗi sợ hãi hòa lẫn vào nhau, thiêu đốt dây thần kinh của cô.

"Mỷ! Mày có nghe tao nói gì không đấy? Tiếng gì kêu hư hử thế?" A Páo ở đầu dây bên kia lớn tiếng hỏi, giọng điệu bắt đầu lộ rõ vẻ bực dọc.

"Tôi... tôi vẫn nghe..." A Mỷ chật vật trả lời, những giọt nước mắt sinh lý trào ra từ khóe mắt, chảy dài xuống má. Cô cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh nhất có thể, nhưng mỗi từ phát ra đều bị cắt nhỏ bởi những cú thúc ngón tay liên tục của A Sùng bên dưới. "Tôi... tôi bị đau bụng. Chiều nay ăn phải lá ngón rừng... à không, ăn phải rau rừng bị hỏng... bụng đau quá nên phải nằm co người lại."

"Ăn uống kiểu gì thế? Đúng là đồ ăn hại!" A Páo mắng mỏ qua điện thoại, hoàn toàn không hay biết vợ mình đang chịu sự khống chế của người đàn ông khác ngay bên bếp lửa. "Dọn dẹp cái nhà cho sạch sẽ đi. Nhóm sẵn bếp lò sưởi ấm, nấu nồi cá suối sấy để tao về ăn. Sáng mai tao về mà nhà cửa bẩn thỉu, lạnh ngắt thì liệu hồn đấy."

A Sùng nghe tiếng cằn nhằn của thằng chồng vô tâm qua điện thoại thì khịt mũi coi thường. Gã tăng cường kích thích như muốn thách thức sự chịu đựng của cô. Hai ngón tay gã thọc sâu vào âm đạo cô, ngoáy mạnh liên tục để khơi gợi dòng nước lồn tuôn chảy. Đầu khấc dương vật của gã cũng bắt đầu cọ sát vào kẽ mông cô, nóng hổi và cứng ngắc, đe dọa một sự chiếm đoạt tiếp theo. Gã ép sát người vào lưng cô, khiến A Mỷ cảm nhận được nhịp tim đập dồn dập của gã.

"Anh... anh Páo..." A Mỷ gọi tên chồng, giọng nói run rẩy chứa đựng sự cầu cứu tuyệt vọng mà A Páo không bao giờ hiểu được. "Anh... đi đường cẩn thận..."

"Biết rồi. Đi đường đèo tối tăm thế này ai chẳng phải cẩn thận. Mày cứ lo việc ở nhà đi," A Páo cộc lốc cắt ngang lời cô. "Mà dạo này ở bản có chuyện gì không? Thằng Sùng có sang đòi nợ nữa không?"

Câu hỏi của A Páo khiến tim A Mỷ như ngừng đập. Cô hé mắt nhìn khuôn mặt của A Sùng đang ở sát bên. Trong bóng tối, đôi mắt nâu sẫm của gã híp lại, đong đầy sự giễu cợt. Gã dừng cử động ngón tay trong âm đạo cô, nhưng lại áp sát dương vật nóng bỏng của mình vào khe mông cô, khẽ nhấp nhẹ như một lời cảnh báo. Cô biết, chỉ cần cô nói sai một câu, gã sẽ không ngần ngại thúc dương vật vào lồn cô ngay lập tức, để tiếng rên rỉ của cô truyền thẳng qua loa điện thoại đến tai A Páo.

"Không... không có..." A Mỷ chật vật thốt lên, cổ họng khô khốc. "Anh Sùng... không sang đòi nợ nữa..."

"Thế thì tốt. Chờ tao về rồi tính tiếp với nó. Thôi cúp máy đây, xe lắc quá, sóng điện thoại yếu rồi."

Tiếng tút tút kéo dài khô khốc vang lên từ loa điện thoại. Cuộc gọi kết thúc.

A Sùng lập tức giật lấy chiếc điện thoại từ tai cô. Gã thản nhiên bấm giữ nút nguồn cho đến khi màn hình tối đen hoàn toàn, rồi ném mạnh nó sang phản gỗ bên cạnh. Chiếc điện thoại va chạm vào gỗ phát ra tiếng động khô khốc rồi nằm im lìm trong góc tối.

Không để A Mỷ kịp thở phào hay lau đi những giọt nước mắt trên má, A Sùng túm lấy tóc cô, kéo đầu cô ngửa ra sau. Ánh mắt gã tối sầm lại, đong đầy sự chiếm hữu hoang dại và một cơn giận dữ mơ hồ vừa bị kích động bởi cuộc gọi của A Páo. Sự xuất hiện của người chồng danh nghĩa kia như một chất xúc tác, đánh thức phần thú tính và khát khao áp đặt quyền lực của gã lên cơ thể người đàn bà này.

"Chồng mày sắp về rồi," A Sùng thì thầm, giọng gã lạnh ngắt nhưng hơi thở lại nóng rực phả vào làn da cổ của cô. "Nhưng đêm nay, mày vẫn là của tao. Mày phải nhớ kỹ cảm giác này, để ngày mai khi nằm cạnh nó, lồn mày vẫn còn run rẩy vì tao."

Gã đè mạnh cô nằm sấp xuống phản gỗ. Mặt gỗ thô ráp cọ vào làn da nhạy cảm ở ngực và bụng A Mỷ khiến cô khẽ rên lên vì đau. A Sùng vớ lấy sợi dây thừng gai đặt sẵn bên cạnh, kéo ghì hai cổ tay cô ra sau lưng. Gã quấn nhiều vòng quanh cổ tay cô, siết chặt nút thắt bằng một động tác dứt khoát, khiến da thịt cô hằn sâu dưới sợi dây thô bạo.

"Đứng dậy, quỳ gối lên phản," A Sùng ra lệnh, bàn tay gã vỗ mạnh lên mông cô một cú nảy lửa. "Đêm nay, tao sẽ phạt mày thật nặng trước khi bình minh lên. Để xem ngày mai mày đón chồng thế nào với cái lồn sưng đỏ này."