*Rầm! Rầm!*
“Mỷ! Mày chết gí trên đấy rồi à? Mở cửa mau!”
Tiếng A Páo quát lớn bên ngoài vang lên ngay sát khe vách gỗ. Cùng lúc đó, một cú đạp chân thô bạo dội thẳng vào cánh cửa chính khiến toàn bộ vách nhà gỗ mỏng rung lên bần bật, bụi bặm từ các kẽ gỗ rơi xuống lả tả.
A Mỷ giật bắn người, đôi bàn tay cô vẫn còn run rẩy vội vã nhặt chiếc váy xếp ly bằng vải chàm đang nằm vương vãi trên sàn gác bếp. Bên dưới đùi trong, hỗn hợp dịch nhờn ướt át cùng tinh dịch đặc sệt, nóng hổi của A Sùng vẫn đang liên tục rỉ ra từ kẽ lồn cô, chảy dọc xuống bắp chân dính dấp. Cái lạnh buốt của sương sớm lùa qua khe vách chạm vào làn da trần trụi khiến cô khẽ rùng mình, cơ thể đau nhức sau những cú thúc lút cán điên cuồng của gã đàn ông kia cách đó vài phút. Cô vớ lấy vạt chiếc áo cũ lau vội dòng dịch nhờn còn sót lại trên mép âm đạo đang sưng đỏ lên, rồi cuống cuồng xỏ chân vào váy. Cô vội vã kéo khóa chiếc áo thổ cẩm che đi những vết lằn đỏ sẫm trải dài từ bả vai xuống bầu ngực.
Cô hít một hơi thật sâu để nén lại nhịp thở dồn dập trong lồng ngực. Cô bước từng bước xuống chiếc cầu thang gỗ nhỏ bắc từ gác bếp xuống sàn nhà. Cơn ê ẩm chạy dọc sống lưng, đặc biệt là vùng nhạy cảm giữa hai đùi vẫn còn nhói lên từng nhịp tê dại sau trận đòn roi mềm và cuộc ân ái bão táp vừa dứt. Cô cố gắng giữ cho dáng đi của mình bình thường nhất có thể, đi qua gian buồng tối tăm để tiến ra cửa chính. Cánh chốt gỗ thô ráp cọ sát vào lòng bàn tay cô phát ra tiếng động khô khốc khi cô kéo chốt mở cửa.
A Páo đứng sừng sững trên hiên nhà, gương mặt sạm đen vì bụi bặm công trường dưới xuôi hằn lên vẻ mệt mỏi và bực dọc rõ rệt. Gã không thèm liếc nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của vợ, thản nhiên quăng mạnh chiếc ba lô vải gió màu xanh cũ kỹ xuống chiếc phản gỗ giữa nhà. Chiếc khóa sắt va đập vào mặt gỗ phát ra tiếng chát chúa vang vọng khắp gian phòng trống trải. Gã cởi phăng chiếc mũ lưỡi trai lấm lem bùn đất ném lên bàn, rồi bắt đầu cằn nhằn bằng giọng khàn đặc:
“Mở cửa kiểu gì mà chậm thế? Tao đập cửa gãy cả tay. Làm cái gì trên gác bếp mà gọi mãi không thấy thưa?”
“Tôi đang dọn dẹp đống củi khô chuẩn bị nhóm bếp,” A Mỷ nói, giọng cô khàn đi vì cái lạnh và vì dư âm của những tiếng rên rỉ nghẹn ngào mà cô phải cố kìm nén trong cổ họng suốt đêm qua. Cô đứng nép mình sát mép cửa gỗ, hai chân khẽ khép chặt lại để giữ cho dòng tinh dịch ấm nóng bên trong lồn không chảy tràn xuống chân.
A Páo đảo mắt nhìn quanh căn nhà gỗ một lượt, khịt mũi đầy khó chịu khi ngửi thấy mùi tro tàn trộn lẫn với hơi ẩm mốc của những ngày mưa rừng kéo dài. Gã đi đến cạnh bếp lò, nhìn đống tro xám ngắt không còn lấy một đốm lửa ấm rồi cau mày:
“Nhà cửa lạnh ngắt như cái miếu hoang thế này. Chồng đi làm ăn xa vất vả cả năm mới về, mà đến ấm nước nóng cũng không có sẵn để rửa mặt. Đàn bà con gái trong nhà kiểu gì không biết.”
Gã vừa cằn nhằn vừa lôi từ trong ba lô ra mấy bộ quần áo lao động bạc màu, dính đầy những vệt xi măng khô cứng. A Mỷ đứng lặng lẽ quan sát gã. Ánh mắt cô bình thản đến lạ kỳ, không còn sự e dè, sợ hãi hay mong đợi, tủi hờn như những ngày đầu cô độc ngồi bên bếp lửa chờ tin chồng. Nhìn tấm lưng hơi còng của A Páo và dáng vẻ thô kệch của gã, cô chợt nhận ra người đàn ông này xa lạ đến mức đáng sợ. Đây là người đã bắt cô về làm vợ năm cô mới mười bảy tuổi, người đã bỏ mặc cô sống cô đơn suốt bốn năm qua trong căn nhà vách gỗ mỏng để đi làm thuê dưới xuôi, thỉnh thoảng chỉ gửi về vài đồng tiền ít ỏi không đủ trả nợ ngô nợ thóc cho bản.
A Páo đi ra bể nước ngoài sân, vục tay lấy dòng nước lạnh buốt tạt thẳng lên mặt, thở hồng hộc. Khi gã quay trở vào nhà, dùng vạt áo gió lau mặt, ánh sáng mờ ảo của buổi sớm lọt qua khe vách gỗ chiếu thẳng vào đôi cổ tay của A Mỷ. Những vết lằn đỏ rực, hằn sâu thành rãnh do sợi dây thừng gai siết chặt đêm qua hiện rõ mồn một trên làn da trắng mịn của cô.
A Páo khựng lại một lát. Gã bước tới, chộp lấy cổ tay cô kéo mạnh lên để nhìn cho kỹ.
“Cổ tay bị làm sao thế này? Vết gì đỏ lòm như bị trói thế?”
Tim A Mỷ đập dồn dập hơn dưới lồng ngực, nhưng cô không tránh né ánh mắt của gã. Cô giật nhẹ tay ra khỏi bàn tay thô ráp của gã, bình tĩnh trả lời:
“Hôm qua đi rừng phát cỏ tranh, vướng vào bụi gai leo rồi ngã lăn xuống dốc. Dây gai quấn chặt vào cổ tay mới bị thế.”
A Páo nhìn vết lằn thêm một lát rồi buông tay cô ra đầy thờ ơ. Gã tặc lưỡi, lầm bầm mắng mỏ:
“Làm việc hậu đậu không biết nhìn đường. Đàn bà con gái mà để tay chân sẹo sọ nhìn ngứa cả mắt. Thôi, tao ra ngoài ngã ba tìm quán phở ăn sáng, sẵn tiện gặp mấy thằng cùng tổ thợ dưới xuôi vừa về hôm qua. Trưa tao về, lo mà nhóm bếp nấu cơm nước cho tử tế nghe chưa.”
Gã rút chiếc ví da sờn rách dắt sau túi quần ra đếm lại vài tờ tiền lẻ, xoay lưng định bước ra phía hiên nhà đầy sương mù.
“Anh đứng lại đi,” A Mỷ cất tiếng. Giọng nói của cô rất khẽ, không hề cao giọng, nhưng lại mang một sự kiên định lạ lùng khiến bước chân của A Páo khựng lại giữa chừng.
Gã quay đầu lại, đôi mày rậm rì nhíu chặt, khuôn mặt lộ rõ vẻ không kiên nhẫn: “Lại cái gì nữa? Tao đã bảo trưa về rồi dọn cơm mà. Mày có tai không đấy?”
A Mỷ không né tránh, cô bước lên hai bước, đứng đối diện trực tiếp với gã ngay giữa gian nhà chính. Cô nhìn thẳng vào khuôn mặt sạm đen đầy vẻ cáu bẳn của gã, hai tay buông thõng bên hông nhưng những ngón tay khẽ siết chặt vào vạt áo chàm. “Tôi muốn ly hôn. Tôi sẽ thu dọn đồ đạc rời khỏi đây ngay bây giờ.”
A Páo đứng sững sờ trong vài giây. Gã như không tin vào những gì mình vừa nghe thấy. Đôi mắt một mí nhỏ của gã mở to ra, rồi ngay lập tức, một ngọn lửa giận dữ bùng lên trên gương mặt thô kệch. Gã bước tới gần cô, hơi thở nồng nặc mùi thuốc lá rẻ tiền phả thẳng vào mặt cô: “Mày nói cái gì? Ly hôn? Mày có biết mày đang nói cái gì không? Con đàn bà này hôm nay ăn phải lá độc trên rừng à? Ở cái thung lũng này, làm gì có chuyện đàn bà tự đòi bỏ chồng?”
“Trước đây chưa có, thì bây giờ tôi là người đầu tiên,” A Mỷ bình thản đáp, lồng ngực cô phập phồng nhưng ánh mắt cô kiên định như đá núi đá tai mèo ngoài đèo. “Bốn năm qua, tôi ở căn nhà này làm vợ anh nhưng thực chất chỉ như một cái bóng không tên. Anh đi làm ăn dưới xuôi, cả năm không về được một lần, tiền gửi về thì ít ỏi, chỉ đủ để tôi không chết đói. Nhưng còn khoản nợ ngô nợ thóc đè nặng lên vai gia đình tôi, anh có từng hỏi han một lời xem tôi phải gánh vác thế nào không? Anh có từng quan tâm tôi sống chết ra sao trong những đêm mưa gió vách gỗ mỏng dính này không?”
A Páo tím tái mặt mày vì bị chạm vào lòng tự ái của một gã đàn ông. Gã giơ bàn tay thô ráp đầy vết chai lên định giáng một tát xuống mặt cô: “Con khốn! Mày dám lên mặt dạy đời tao à? Tao đi làm thuê dưới xuôi trầy da tróc vảy cũng là để kiếm tiền. Nhà tao bỏ tiền bạc, bỏ trâu bò ra cưới mày về làm vợ. Mày là người của nhà tao, chết cũng phải làm ma nhà tao! Mày định đi đâu? Định trốn đi theo thằng nào trong bản?”
A Mỷ không hề lùi bước. Cô không hề chớp mắt khi bàn tay gã giơ lên giữa không trung. Sự kiên định đến liều lĩnh của cô khiến bàn tay A Páo khựng lại, run run rồi hạ xuống, gã chỉ thẳng ngón tay vào mặt cô. Cô cười lạnh, giọng đầy cay đắng: “Cưới tôi về? Đúng, nhà anh đã cưới tôi khi tôi mới mười bảy tuổi. Nhưng bốn năm qua tôi làm việc như con trâu con ngựa trên nương ngô, củi nước lo toan cho cả dòng họ nhà anh, số tiền cưới ngày đó tôi đã làm lụng trả hết từ lâu rồi. Còn khoản nợ của gia đình tôi, tôi cũng đã tự mình giải quyết xong. Tôi không còn nợ nần gì anh, cũng không nợ gì dòng họ nhà anh nữa.”
A Páo thở hổn hển, gã chộp lấy hai bả vai cô, siết mạnh đến mức những vết lằn đỏ cũ dưới lớp áo thổ cẩm của cô nhói lên đau đớn. “Tự giải quyết? Mày lấy đâu ra tiền mà trả nợ? Cả trăm triệu bạc chứ có phải vài đồng bạc lẻ đâu! Mày ngủ với thằng nào để nó trả nợ cho mày đúng không? Nói mau! Thằng nào đã mò vào cái nhà này lúc tao đi vắng?”
Sự nghi ngờ của A Páo đã chạm rất gần đến sự thật trần trụi, nhưng A Mỷ không hề để lộ chút hoảng hốt nào trên gương mặt. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt đang vằn lên những tia máu của gã chồng, cảm nhận rõ rệt sự ghê tởm đối với sự sở hữu ích kỷ này. A Páo chỉ coi cô như một thứ tài sản, một món đồ trang trí vô tri mà gã đã mua về và có quyền vứt bỏ xó nhà. Gã không hề yêu cô, chưa từng quan tâm đến tâm hồn cô.
“Ai trả không liên quan đến anh,” A Mỷ dứt khoát gạt mạnh hai bàn tay thô bạo của gã ra khỏi vai mình. “Tôi nhắc lại, giấy nợ đã bị đốt rồi. Tôi với anh từ giờ không còn quan hệ gì nữa.”
Không đợi A Páo kịp phản ứng, cô xoay người bước thẳng vào gian buồng tối tăm phía trong. A Páo giận dữ đuổi theo, gã đạp tung cánh cửa buồng làm bằng những tấm ván gỗ ghép tạm, miệng không ngừng chửi rủa những câu nặng nề bằng cả tiếng Mông lẫn tiếng Kinh.
A Mỷ cúi xuống gầm chiếc giường tre cũ kỹ, kéo ra chiếc túi vải dệt thủ công sờn rách. Cô bình thản bắt đầu thu xếp những món đồ đạc cá nhân ít ỏi của mình ngay trước mắt gã chồng đang điên cuồng quát tháo. Cô lấy vài bộ váy áo thổ cẩm màu chàm thêu hoa văn chỉ đỏ xếp gọn gàng vào túi.
“Mỷ! Mày đứng lại cho tao! Mày bước ra khỏi cái cửa kia là mày tự rước họa vào thân đấy!” A Páo gào lên, gã lao đến giật lấy chiếc áo chàm từ tay cô ném mạnh xuống nền đất ẩm ướt của gian buồng. “Mày có biết đàn bà bỏ chồng ở cái bản này sẽ bị người ta khinh bỉ thế nào không? Dòng họ tao sẽ không để yên cho gia đình mày đâu! Bố mẹ mày dưới bản cũng sẽ mất mặt, sẽ phải ngửa mặt lên trời mà nhục nhã!”
A Mỷ lặng lẽ cúi xuống, nhặt chiếc áo bị ném dưới đất lên, dùng lòng bàn tay phủi sạch những vết bụi đất bám trên mặt vải rồi xếp lại vào túi. Cô không hề có một chút sợ hãi hay do dự nào. Sự cô độc suốt bốn năm qua đã rèn luyện cho cô một trái tim cứng cỏi như đá núi tai mèo. Mỗi đêm nằm một mình trong căn nhà vách gỗ mỏng, lắng nghe tiếng gió rít qua khe cửa và tiếng lục lạc trâu xa xoay vần, cô đã hiểu thế nào là sự tuyệt vọng tột cùng. Một người phụ nữ đã đi qua những đêm đen lạnh lẽo đó, đã tự nguyện hiến dâng thân thể cho một kẻ thống trị để đổi lấy tự do, thì không còn gì để sợ hãi những lời đe dọa của một kẻ chồng danh nghĩa vô tâm nữa.
“Tôi không sợ nhục nhã, tôi chỉ sợ phải tiếp tục sống như một cái xác không hồn trong căn nhà này,” cô nói, giọng đều đều không chút gợn sóng.
Cô thò tay vào ngực áo, lấy ra chiếc vòng bạc bản lớn đeo cổ - món quà cưới duy nhất mà mẹ đẻ trao cho cô ngày lấy chồng. Chiếc vòng bạc lấp lánh thứ ánh sáng lạnh lẽo dưới ánh bình minh yếu ớt lọt qua khe vách. Cô đặt nó lên mặt bàn gỗ cũ cạnh giường ngủ của hai vợ chồng. Cô không muốn mang theo bất cứ thứ gì thuộc về cuộc hôn nhân lạnh lẽo này.
Nhìn thấy chiếc vòng bạc đặt trên bàn, A Páo như nhận ra sự quyết tâm không thể lay chuyển của vợ. Gã đứng chôn chân tại chỗ, vừa giận dữ vừa bất lực. Gã quen thấy một A Mỷ cam chịu, cúi đầu nhận những lời cằn nhằn, cặm cụi nhóm bếp nấu cơm cho gã. Người đàn bà trước mặt gã lúc này, với ánh mắt kiên định và dáng vẻ tự chủ, hoàn toàn xa lạ.
A Mỷ đeo chiếc túi vải lên vai, bước qua gã chồng đang đứng chết lặng để đi ra hiên nhà chính. A Páo đuổi theo ra đến cửa, hét lớn vào lưng cô: “Mày đi đi! Đi rồi đừng có quay về mà cầu xin tao! Đồ con đàn bà lăng loàn! Mày sẽ chết đói ngoài đường đèo thôi!”
Tiếng chửi rủa của gã vang vọng khắp khoảng sân nhỏ, nhưng A Mỷ không ngoảnh đầu lại. Cô kéo cao chiếc khăn len màu đỏ quanh cổ, bước thẳng vào màn sương mù dày đặc đang bao phủ thung lũng.
Cô đi bước một xuống con dốc đất trơn trượt sau mưa. Trong thung lũng lúc này, sương mù trắng xóa đang cuồn cuộn bốc lên từ lòng suối sâu, nuốt chửng những rặng sa mộc đen thẫm và những mái nhà sàn lợp ngói ván cũ kỹ. Từng đợt gió bấc rít qua các khe đá dọc con lộ độc đạo, mang theo cái buốt giá cắt da cắt thịt của vùng cao lúc chớm đông. A Mỷ cảm nhận cái lạnh thấm qua lớp vải chàm mỏng của váy, nhưng kỳ lạ thay, cô không thấy run rẩy vì lạnh mà trong lòng lại dâng lên một sự nhẹ nhõm đến phi thường. Cô đã dứt bỏ được bốn năm hôn nhân lạnh ngắt, bốn năm sống bên một người đàn ông chỉ coi cô là kẻ hầu người hạ.
Suốt bốn năm qua, cô đã sống như một người thừa. A Páo đi biệt tăm biệt tích dưới những công trường đầy bụi bặm ở xuôi, thỉnh thoảng mới gửi về dăm ba trăm nghìn đồng kèm theo những lời dặn dò khô khốc, cằn nhằn về việc tiêu xài hoang phí. Những đêm mưa rừng gào thét bên ngoài vách gỗ, một mình cô nằm trên chiếc giường tre ọp ẹp, ôm chiếc chăn bông cũ nát mà lòng lạnh ngắt. Sự cô đơn đó giống như một con sâu gặm nhấm dần mòn tuổi xuân của cô, khiến cô nhiều lần muốn buông xuôi. Cho đến khi A Sùng xuất hiện với tờ giấy nợ của bố mẹ cô và những điều kiện trớ trêu.
Càng đi xa ngôi nhà, tiếng gào thét của A Páo càng nhỏ dần rồi tắt hẳn, chỉ còn lại tiếng gió núi gào rú bên tai. Con đường mòn đèo ngoằn ngoèo khuất trong mây mù mở ra trước mắt cô như một lối thoát không định hình. Cô giơ bàn tay lên vuốt lại mái tóc tết lệch bên vai đã hơi rối vì gió sương.
A Mỷ bước đi, đôi bàn chân cô giẫm trên đá sỏi lạo xạo. Cơn ê ẩm từ âm đạo và mông cô vẫn còn rất rõ rệt. Đêm qua, dưới những sợi dây thừng của A Sùng, cô đã phải quỳ rạp, chịu đựng những trận đòn roi mềm và những cú thúc tột cùng của gã. Mỗi lần gã đâm sâu dương vật vào lồn cô, cô lại cảm thấy cơ thể mình như được đánh thức khỏi sự đông cứng của những năm tháng lạnh lẽo. Gã đã cho cô biết thế nào là sự khao khát thể xác, thế nào là khoái cảm tột cùng đi liền với nỗi đau đớn. Nhưng gã cũng chính là một chiếc lồng giam khác, một kẻ muốn dùng sợi dây thừng và tiền bạc để trói buộc cô suốt đời dưới danh nghĩa sự sở hữu.
Đang mải suy nghĩ, cô chợt dừng lại khi thấy một bóng người to lớn đứng chắn giữa lối mòn hẹp.
Từ trong làn sương mù đục ngầu, bóng dáng cao lớn của A Sùng hiện ra. Gã đứng tựa lưng vào vách đá dựng đứng bên đường đèo, khoác chiếc áo chàm dày có hàng khuy đồng bạc màu. Đôi mắt nâu đậm sắc sảo của gã nhìn chằm chằm vào chiếc túi vải cô đang đeo trên vai, rồi dịch chuyển xuống đôi cổ tay hằn vết đỏ của cô.
“Mày định bỏ đi đâu?” A Sùng hỏi, giọng gã trầm và khàn, lẫn trong tiếng gió rít qua khe đá.
“Tôi đi khỏi cái thung lũng này,” A Mỷ trả lời, cô đứng lại cách gã khoảng ba bước chân, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào gã. “Tôi đi tìm con đường của riêng tôi.”
A Sùng từ từ đứng thẳng dậy, bước lại gần cô. Chiều cao vượt trội của gã phủ bóng xuống người cô, che bớt luồng gió buốt đang thổi tới. Hơi nóng từ cơ thể vạm vỡ của gã tỏa ra, mang theo mùi da thịt nam tính và mùi khói bếp quen thuộc. Gã đưa bàn tay thô ráp, chai sạn định nâng cằm cô lên, nhưng A Mỷ khẽ nghiêng đầu tránh đi.
Bàn tay gã lơ lửng giữa không trung một lúc rồi từ từ hạ xuống, gã thu về đút vào túi áo chàm. Gã nói, giọng thấp xuống đầy vẻ chiếm hữu:
“Giấy nợ tao đã xé trước mặt mày, nợ của nhà mày đã hết. Thằng Páo cũng đã về rồi. Nhưng mày tự biết rõ cơ thể mày không còn là của nó nữa. Lồn mày, âm đạo mày đã quen với sự kiểm soát của tay tao, quen với những cú thúc của dương vật tao rồi. Đêm qua mày đã rên rỉ thế nào dưới thân tao, mày quên rồi sao? Mày có chạy đi đâu thì trong đầu mày vẫn chỉ có cảm giác bị tao trói trên gác xếp mà thôi. Cơ thể mày đã thuộc về tao rồi.”
A Mỷ cắn chặt môi, những lời nói trần trụi của gã như khơi dậy một luồng điện chạy dọc sống lưng, khiến âm đạo cô khẽ co thắt nhẹ, rỉ ra chút dịch nhờn dính dấp giữa hai đùi trong. Cô không thể phủ nhận sự thật rằng cơ thể cô đã bị gã đánh thức, và mỗi khi đứng trước gã, dục vọng hoang dại trong cô lại trỗi dậy. Cô nhớ lại cảm giác da thịt mình bị siết chặt bởi những nút dây thừng gai thô bạo, những lần bị gã trói gập người trên gác bếp lạnh buốt hay bị treo hai tay lên xà nhà kho ngô tối tăm. Những đau đớn ấy kỳ lạ thay lại mang đến cho cô cảm giác mình đang thực sự tồn tại, đang được khao khát bởi một người đàn ông dồi dào sức sống. Nhưng cô biết, cô không thể để dục vọng đó kiểm soát cả cuộc đời mình.
“Tôi không quên những gì đã xảy ra,” cô nói, giọng nhỏ nhưng vô cùng rõ ràng. “Cơ thể tôi đã run lên dưới tay anh, tôi đã quỳ dưới chân anh để đổi lấy tự do cho gia đình mình. Nhưng A Sùng, đó là một giao kèo trừ nợ. Bây giờ nợ đã trả xong, giao kèo cũng đã hết hiệu lực. Tôi không còn nợ nần gì anh nữa.”
“Tao không muốn dừng lại ở đó,” A Sùng bước tới, dùng hai tay nắm chặt lấy bả vai cô, ép cô sát vào vách đá lạnh buốt ven lối mòn. “Tao có tiền, tao có đất rừng lớn trong bản. Mày đi theo tao, tao sẽ bắt thằng Páo phải bỏ mày. Tao sẽ cho mày một căn nhà tốt hơn, không có vách gỗ mỏng để người ta nghe thấy tiếng mày rên rỉ mỗi đêm. Mày chỉ cần quỳ xuống dưới chân tao, phục tùng tao như trước, tao sẽ lo cho mày cả đời.”
Lời đề nghị của gã chứa đựng một sức hấp dẫn nguy hiểm. Gã muốn biến cô thành người đàn bà của gã, nhưng vẫn bằng cách thống trị cô, nắm quyền kiểm soát cuộc đời cô giống như cách gã siết chặt những nút dây thừng gai trên gác bếp. Cô sẽ chỉ chuyển từ một chiếc lồng này sang một chiếc lồng khác, dù chiếc lồng của A Sùng có được bọc bằng sự giàu có và những nút thắt dục vọng của gã. Nếu cô đồng ý đi theo gã, cô sẽ mãi mãi là một nô lệ tình dục phục tùng dưới chân gã, không có tiếng nói, không có bản ngã.
A Mỷ nhìn sâu vào đôi mắt nâu đậm của A Sùng. Cô nhìn thấy sự chiếm hữu hoang dại, nhìn thấy cả sự gắn kết sâu kín mà gã dành cho cô sau những đêm á ân đau đớn. Cô biết gã cũng đã thay đổi, gã không còn coi cô như một công cụ giải tỏa nợ nần đơn thuần. Nhưng bản tính kiểm soát của một kẻ thống trị trong gã không bao giờ thay đổi.
“Tôi đã quỳ dưới chân anh để trả nợ,” cô nói, hai tay bấu chặt vào quai chiếc túi vải trên vai. “Nhưng tôi sẽ không quỳ dưới chân anh hay bất kỳ người đàn ông nào nữa để đổi lấy một mái nhà ấm áp. Tôi muốn tự đi trên đôi chân của mình. Tôi muốn tự kiếm sống, tự chịu trách nhiệm về cuộc đời mình.”
A Sùng nheo mắt, những ngón tay gã siết chặt trên vai cô khiến vết lằn cũ dưới lớp áo thắt lại đau điếng, hơi thở gã trở nên nặng nề:
“Mày nghĩ một đứa con gái Mông trốn khỏi bản dưới xuôi thì sống thế nào được? Không có tiền, không có đàn ông bảo vệ, mày sẽ bị người ta chà đạp đến chết.”
“Có bị chà đạp thì cũng là do tôi tự lựa chọn, không phải vì nợ nần ai cả,” A Mỷ trả lời, ánh mắt cô bừng lên sự nổi loạn kiên cường mà gã chưa từng thấy trước đây. “Tôi thà làm thuê làm mướn dưới xuôi, thà đói rách nhưng được làm chủ bản thân mình, còn hơn là ở lại đây làm một con chim cảnh phục vụ dục vọng của anh. Buông tôi ra, A Sùng.”
A Sùng đứng lặng thinh giữa màn sương mù dày đặc. Gã nhìn khuôn mặt trái xoan hồng hào vì cái lạnh của cô, nhìn nốt ruồi nhỏ màu đỏ ngay xương quai xanh lộ ra dưới mép khăn len đỏ. Gã nhận ra người đàn bà phục tùng mềm mại run rẩy dưới thân gã đêm qua giờ đã thực sự biến mất. Cô đã thức tỉnh, từ chính những nỗi đau và khoái cảm mà gã đã khắc lên da thịt cô. Những nút dây thừng của gã tuy trói buộc thể xác cô, nhưng lại vô tình giải thoát cho linh hồn cô khỏi sự u mê, cam chịu trước đây.
Gã từ từ buông lỏng hai tay ra khỏi vai cô.
“Mày đi rồi sẽ có lúc nhớ đến những nút dây của tao,” gã thì thầm, giọng nói thoảng qua rồi chìm vào sương mù.
“Có thể,” cô đáp ngắn gọn, rồi xoay người bước qua gã.
A Mỷ kéo cao chiếc khăn len bước đi trên con đường đèo đầy sương mù, bỏ lại sau lưng cả hai người đàn ông và thung lũng tù túng.