A Mỷ nằm bất động trên đống vỏ ngô khô sột soạt, tai cô ù đi trước câu nói vừa lọt vào tâm trí, lạnh ngắt và bén ngót như lưỡi dao cạo. Dịch nhờn ấm nóng trộn lẫn với tinh dịch đặc sệt của A Sùng vẫn đang rỉ ra từ cửa lồn, chảy dài xuống kẽ mông rồi thấm vào lớp vỏ ngô khô dưới thân cô. Cảm giác nhớp nháp đó khiến cô run rẩy, nhưng cái run rẩy này không chỉ vì cái lạnh của đêm muộn thấm vào da thịt. Lời gã nói như một dấu sắt nung đóng thẳng vào lưng cô, tước đoạt đi cái danh nghĩa người đàn bà có chồng mà cô vẫn dùng làm tấm lá chắn để che đậy sự thèm khát của mình bấy lâu nay.
A Sùng vẫn đứng sừng sững bên cạnh chiếc hòm gỗ cũ. Gã thản nhiên luồn tay vào túi quần, lôi ra bao thuốc lá sợi đã nhàu nát, rút một điếu rồi đánh lửa. Ánh lửa bùng lên trong bóng tối của nhà kho ngô, soi rõ quai hàm bạnh bướng bỉnh và đôi mắt nâu đậm đang nhìn cô không chớp. Gã phả ra một luồng khói xám đục, mùi thuốc lá nồng nặc quyện với mùi ngô mốc và mùi da thịt hai người tạo nên một thứ không khí ngột ngạt đến khó thở. Những hạt bụi ngô li ti bay lơ lửng trong quầng sáng yếu ớt của đốm lửa thuốc lá, đậu vào làn da đang nhễ nhại mồ hôi của cô, ngứa ngáy và bức bối.
"Sao không trả lời tao?" A Sùng bước tới một bước, mũi giày da thô kệch của gã chạm sát vào đùi cô, đầu mũi giày còn dính chút đất bùn ẩm ướt từ ngoài thung lũng. "Hay là mày vẫn nghĩ thằng Páo dưới xuôi còn nhớ đến cái lồn của mày?"
A Mỷ co hai chân lại, cố dùng vạt váy thổ cẩm đã rách nhẹ ở gấu để che đi khe lồn đang mở rộng. Cô ngoảnh mặt đi, mái tóc đen dài tết lệch đã sổ tung ra vài lọn, bết chặt vào má bằng mồ hôi và nước mắt. Ý nghĩ về A Páo hiện lên như một vết thương mưng mủ. Người chồng đi biền biệt suốt cả năm trời, thỉnh thoảng chỉ gửi về vài đồng bạc lẻ kèm theo những lời cằn nhằn khan hiếm. Khoảng trống mà A Páo để lại trong căn nhà gỗ vách mỏng quá lớn, lớn đến mức nó dần bị lấp đầy bởi nỗi cô đơn buốt giá và sự xuất hiện đầy uy quyền của gã đàn ông trước mặt. Cô tự hỏi, liệu A Páo có từng chạm vào cô với sự thèm khát điên cuồng như A Sùng? Hay hắn chỉ coi cô như một thứ bổn phận phải hoàn thành mỗi khi từ công trường trở về bản? Sự so sánh ấy khiến ngực cô nghẹn lại, một cảm giác tội lỗi đan xen với nỗi tủi hờn trào dâng. Mỗi lần nghĩ đến sự hờ hững của chồng, lồng ngực cô lại thắt nghẹt, nhưng phản ứng của cơ thể cô trước gã đàn ông chủ nợ này lại là một sự thật trần trụi không thể chối cãi.
"Đừng nhắc đến nhà tôi..." Cô thào thào, giọng khản đặc, cố gắng tìm kiếm chút tôn nghiêm cuối cùng trong giọng nói của mình.
A Sùng cười khẩy, tiếng cười trầm đục vang lên giữa những vách gỗ ghép hờ của nhà kho. Gã cúi xuống, một tay nắm lấy cổ chân cô kéo mạnh. A Mỷ hét khẽ một tiếng khi cơ thể cô bị kéo trượt trên đống vỏ ngô ráp bén, cọ sát vào da thịt đùi non đau rát. Bàn tay thô ráp của gã luồn vào dưới váy, thô bạo miết mạnh lên hạt đậu nhỏ giữa hai mép lồn đang sưng đỏ của cô. Cú chạm mạnh làm cô co rút bụng, nước lồn lại theo kẽ tay gã rỉ ra thêm một đợt nữa, ướt đẫm cả những ngón tay chai sạn của gã.
"Mày sợ tao nhắc đến nó, hay sợ chính mày nhận ra mỗi lần tao đút cu vào, mày lại ra nhiều nước hơn cả khi ở với nó?" Gã ghé sát tai cô, hơi thở nóng bỏng mang theo mùi khói thuốc lá làm tai cô đỏ rựng. "Đi về nhà mày. Ở đây chật chội quá, tao chưa phạt mày xong đâu."
A Mỷ run rẩy dưới sức ép từ lòng bàn tay gã. Cửa lồn cô co thắt liên tục quanh ngón tay thô ráp của A Sùng, phát ra những tiếng ẩm ướt đầy xấu hổ. Cô biết mình không thể trốn chạy. Bản hợp đồng ngầm trừ nợ bằng sự phục tùng này đã trói buộc cô vào gã. Mỗi một lần chịu phạt, một gùi ngô nợ của gia đình cô được xóa bỏ, nhưng đồng thời, từng chút tự trọng của cô cũng bị gã gặm nhấm, thay thế bằng một thứ khoái cảm phục tùng đầy tội lỗi. Cô nhìn vào đôi mắt tăm tối của gã, thấy được sự thống trị tuyệt đối không thể lay chuyển, và sâu thẳm trong lòng cô, một sự đầu hàng vô điều kiện đã bắt đầu bén rễ.
Bên ngoài nhà kho, tiếng sấm rền vang cắt ngang lời gã. Một cơn mưa rừng ập xuống nhanh chóng, tiếng nước gõ chan chát, dồn dập trên mái tôn cũ của nhà kho như muốn giáng những đòn roi xuống đất đá. A Sùng đứng thẳng dậy, giật phắt cô đứng lên. Hai đầu gối A Mỷ bủn rủn, cô phải bám chặt vào bả vai săn chắc của gã mới không ngã quỵ. Gã không nương nhẹ, đẩy cô đi về phía cửa gỗ.
Lối mòn từ nhà kho dẫn về căn nhà chính của A Mỷ lúc này đã trở thành một bãi lầy trơn trượt. Bóng tối dày đặc của rừng núi bị xé toạc bởi những tia chớp loang loáng, để lộ hai bóng người đang vật lộn trong giông bão. Nước mưa buốt giá dội thẳng xuống đầu, tuôn xối xả vào mặt làm A Mỷ không thể mở nổi mắt. Gió quật mạnh từng cơn, cuốn theo hơi lạnh cắt da cắt thịt của vùng cao, thổi qua lớp váy thổ cẩm ướt sũng đang ép chặt vào đùi cô. Từng bước chân của cô chao đảo, trượt dài trên đất đỏ nhão nhoét. Mỗi lần cô suýt ngã, bàn tay to lớn của A Sùng lại siết chặt lấy hông cô, kéo giật lên. Gã đi sát ngay phía sau, lồng ngực rộng và cứng như đá của gã áp sát vào lưng cô, che chắn bớt một phần gió bão nhưng cũng đồng thời tạo ra một lực đẩy thô bạo, ép cô phải tiến lên. Lòng bàn tay gã nóng hổi qua lớp vải chàm ướt sũng, ghì chặt lấy xương chậu cô, ngón tay cái miết mạnh vào phần hông nhạy cảm như một lời cảnh báo không lời. A Mỷ thở dốc, nước mưa lạnh ngắt chảy vào miệng mặn chát, nhưng hơi nóng tỏa ra từ cơ thể A Sùng phía sau lưng lại giống như một luồng điện chạy dọc sống lưng, giữ cho đầu óc cô không bị đông cứng trong cái lạnh của trời đất.
Khi cánh cửa gỗ căn nhà của A Mỷ được đẩy ra, tiếng gió rít gào bị chặn lại bên ngoài. A Sùng sập mạnh then cài cửa, khóa chặt hai người trong không gian tối tăm của gian bếp. Tiếng khóa gỗ chạm vào then cửa vang lên một tiếng khô khốc, đánh dấu ranh giới cô lập giữa họ và thế giới bản làng ngoài kia. Trong gian bếp này, dưới vách gỗ mỏng manh mà âm thanh dễ dàng lọt ra ngoài, A Mỷ hiểu rằng cô bắt đầu phải tuân theo những luật lệ nghiêm ngặt của gã.
A Sùng ném bao thuốc lá lên bàn, đi thẳng tới bếp lò, gạt đống tro tàn rồi thảy vài khúc củi khô vào. Lửa bắt đầu bén, ánh sáng đỏ hồng nhanh chóng liếm lên những vách gỗ mỏng, làm hiện rõ những giọt nước mưa đang chảy dọc theo bắp chân trắng ngần của A Mỷ. Hơi ấm tỏa ra từ bếp lò đối lập gay gắt với làn gió buốt lạnh lùa qua khe vách và những giọt nước mưa còn đọng trên da thịt cô. Cô đứng co ro cạnh cột nhà gỗ lớn, hai cánh tay đan chéo ôm lấy ngực để giữ chút hơi ấm ít ỏi còn sót lại.
"Cởi hết ra," A Sùng đứng bên bếp lửa, giọng gã trầm và nặng, lấn át cả tiếng mưa đang đập uỳnh uỳnh ngoài vách gỗ.
A Mỷ đứng im, hai tay cô tự ôm lấy bả vai mình để ngăn cơn run rẩy. Cô nhìn gã, ánh mắt đầy vẻ van nài, mong chờ một chút khoan dung trong đêm mưa buốt giá này:
"A Sùng... lạnh lắm... để tôi sưởi một chút đã..."
"Tao bảo cởi ra." A Sùng không nhìn cô, gã rút từ trong chiếc túi da đeo bên hông ra một nhánh cây rừng mềm dài khoảng hai sải tay. Đó là nhánh mây rừng đã được tước bỏ gai, dẻo dai và bóng lưỡng dưới ánh lửa bập bùng. Gã vung nhẹ, nhánh cây xé gió vang lên một tiếng khô khốc. "Mày tự cởi, hay để tao xé hết đống thổ cẩm này?"
A Mỷ nuốt nước bọt. Cô biết gã nói là làm. Sự thống trị của gã không có chỗ cho những lời thỏa hiệp hay trì hoãn. Cô nhìn nhánh mây rừng trong tay gã, cảm nhận một luồng điện chạy dọc sống lưng, vừa sợ hãi vừa tò mò về cơn đau sắp sửa giáng xuống thân thể mình. Ngón tay run rẩy của cô chạm vào chiếc vòng bạc bản lớn trước cổ, tháo ra đặt lên chiếc chậu gỗ bên cạnh. Tiếng bạc va chạm vang lên một tiếng nhỏ nhoi giữa gian nhà yên ắng.
Tiếp đó, cô cởi nút thắt bên hông chiếc áo chàm dày. Lớp vải thổ cẩm ướt sũng nặng trĩu tuột khỏi vai, để lại tiếng ẩm ướt khi rơi xuống sàn. Làn da trắng ngần của cô lộ ra, loang lổ những vết cắn đỏ ửng từ đêm trước vẫn chưa kịp tan. Dưới ánh lửa bập bùng, nốt ruồi đỏ ngay xương quai xanh trái của cô hiện rõ như một giọt máu đọng trên tuyết. Hơi lạnh của căn phòng lập tức ôm trọn lấy nửa thân trên trần trụi của cô, làm nổi lên những gai ốc li ti.
Cô cúi đầu, tránh đi ánh mắt nóng bóng như muốn thiêu đốt của gã. Tay cô luồn xuống cởi bỏ dây lưng chiếc váy xếp ly rộng. Chiếc váy nặng nước rơi tuột xuống chân, để lại A Mỷ trần truồng hoàn toàn trước mắt gã đàn ông đang cầm roi. Thân thể cô thon thả, bầu ngực phập phồng theo từng nhịp thở dồn dập, đầu vú hồng se lại vì lạnh. Bên dưới, đám cỏ đen mềm bao quanh khe lồn vẫn còn ẩm ướt từ cuộc ân ái ở nhà kho ngô, cửa lồn hơi mở ra, đỏ hồng phơn phớt đầy mời gọi. Những giọt nước mưa từ mái tóc ướt sũng nhỏ xuống, lăn dài qua khe ngực rồi đọng lại nơi rốn cô, lấp lánh dưới ánh lửa đỏ hồng.
A Sùng bước tới, dùng đầu nhánh cây mây nâng cằm cô lên. Làn da dưới cổ cô rùng mình khi tiếp xúc với cái lạnh của vỏ cây mây. Gã đăm đăm nhìn ngắm cơ thể cô, từ bầu ngực đang nhấp nhô đến vùng đùi trong mịn màng.
"Nhìn xem mày run rẩy thế nào kìa," A Sùng nói, giọng gã khàn đi vì dục vọng đang dâng lên. "Là vì lạnh, hay vì mày đang thèm khát cái cu của tao thúc vào trong?"
A Mỷ không trả lời, cô chỉ cắn chặt môi, đôi mắt đẫm nước nhìn gã. Gã dùng đầu roi mây lướt nhẹ từ cổ cô đi xuống, băng qua khe ngực, dừng lại một chút ở nốt ruồi đỏ bên xương quai xanh rồi tiếp tục trượt xuống bụng dưới, chạm khẽ vào đám lông mu đen mềm. Cú chạm nhẹ nhưng đầy đe dọa của nhánh cây lạnh ngắt khiến âm đạo cô khẽ co thắt, rỉ ra một dòng nước lồn ấm áp làm ướt thêm cửa âm hộ.
"Quỳ xuống cạnh bàn gỗ. Chổng mông lên." A Sùng ra lệnh, giọng gã không chứa đựng một chút hơi ấm nào.
A Mỷ cắn môi, nước mắt chực trào ra. Cô từ từ quỳ xuống sàn gỗ lạnh lẽo, hai tay bám chặt vào mép chiếc bàn gỗ cũ, cúi gập người xuống. Góc độ này khiến mông cô nhô cao, phơi bày toàn bộ vùng đùi trong nhạy cảm, kẽ mông và khe lồn hồng hào trước mặt gã. Nước lồn từ âm đạo bắt đầu rỉ ra, lấp lánh ở mép lồn sưng đỏ. Sự lạnh lẽo của sàn nhà dưới đầu gối đối lập với hơi nóng từ bếp lửa bên cạnh tạo nên một cảm giác kỳ lạ, khiến cô cảm thấy mình hoàn toàn bất lực và phơi bày trước sự phán xét của gã. Cô nghe thấy tiếng bước chân thô ráp của A Sùng vòng ra phía sau lưng mình, tiếng nhánh mây rừng quẹt nhẹ trên sàn gỗ nghe rợn người.
"Mày biết quy tắc rồi đấy," tiếng A Sùng vang lên sát sau gáy cô. "Nếu mày hét lên để người trong bản nghe thấy, tao sẽ bắt mày quỳ trần truồng ngoài mưa cả đêm. Liệu mà giữ cái miệng cho chặt."
A Mỷ nhắm nghiền mắt, hai tay bấu chặt đến mức móng tay bấm sâu vào thớ gỗ của bàn. Cô nén thở, chờ đợi cơn đau.
Vút... Chát!
Nhánh cây mềm quất mạnh vào mông trái của A Mỷ. Cơn đau rát buốt lập tức bùng lên như có hàng ngàn mũi kim nung nóng đâm thẳng vào da thịt. A Mỷ hét lên một tiếng nhỏ nhưng lập tức cắn chặt môi để nuốt âm thanh vào trong. Cơ thể cô rướn lên, toàn thân căng cứng dưới sức nóng của lằn roi vừa giáng xuống.
"Không được dịch chuyển," giọng A Sùng vang lên lạnh lùng từ phía sau. "Lần sau còn nhúc nhích, tao quất thẳng vào giữa lồn mày."
Cô cố định lại tư thế, toàn thân run rẩy. Tiếng mưa rừng ngoài kia càng lúc càng dữ dội, nước từ mái lá dột xuống sàn gỗ vang lên những tiếng tí tách đều đặn, hòa cùng tiếng thở dốc nặng nề của gã đàn ông đứng sau.
Chát!
Phát roi thứ hai hạ xuống mông phải, chéo góc với lằn roi thứ nhất. Da thịt trắng ngần của cô ngay lập tức hằn lên hai vệt đỏ rực, nổi bật trên nước da mịn màng. A Mỷ không dám hét thành tiếng, cô cắn chặt môi đến mức bật máu, vị tanh mặn lan nhanh trong khoang miệng. Cơn đau từ mông chạy dọc sống lưng, dồn thẳng lên đỉnh đầu cô, nhưng đồng thời, một luồng nhiệt lượng kỳ lạ từ bụng dưới cũng bắt đầu tụ lại. Sự kích thích từ đau đớn thể xác khiến âm đạo cô bắt đầu co thắt mạnh mẽ, nước lồn ấm nóng lại tuôn ra nhiều hơn, chảy dọc theo đùi trong.
Chát! Chát! Chát!
A Sùng quất liên tục năm sáu roi vào vùng mông và đùi trong của cô. Nhánh cây mềm dẻo dai lướt qua da thịt nhạy cảm ở đùi trong làm cô run rẩy kịch liệt. Mỗi cú đánh đều được gã tính toán kỹ lưỡng, đủ đau để làm cô bật khóc nhưng không đến mức làm rách da chảy máu. Tiếng mưa rừng gào thét bên ngoài như một bức tường âm thanh khổng lồ, nuốt trọn mọi tiếng khóc nghẹn ngào của cô.
Trong cơn đau đớn cùng cực đó, A Mỷ cảm thấy một sự giải tỏa kỳ lạ. Những u uất, cô đơn của những đêm đông dài nằm một mình nghe tiếng gió rít qua khe vách, nỗi ấm ức trước sự vô tâm của thằng Páo, và cả gánh nặng của món nợ đè trên vai gia đình cô... tất cả dường như đang theo từng nhịp roi của A Sùng mà thoát ra ngoài. Cô không còn cố kiềm chế nữa, tiếng khóc của cô hòa vào tiếng mưa giông hoang dại ngoài kia. Cảm giác tội lỗi vì phản bội chồng dần bị nghiền nát dưới những lằn roi nóng bỏng, cô chỉ còn biết đầu hàng trước sự thống trị của gã chủ nợ.
Sau phát roi cuối cùng cực mạnh giáng vào phần đùi non nhạy cảm, căn phòng đột ngột trở nên yên tĩnh lạ thường, chỉ còn tiếng củi khô nổ lép bép trong bếp lò và tiếng mưa rơi xối xả ngoài mái lá. A Mỷ nằm áp má xuống mặt bàn gỗ lạnh ngắt, hai vai run bần bật, hơi thở đứt quãng thành từng tiếng nấc nghẹn. Những lằn roi nóng rực như lửa đốt trên mông và đùi cô bắt đầu giật lên từng hồi đau buốt. Nước mắt, mồ hôi và nước mưa hòa lẫn chảy tràn trên khuôn mặt nhợt nhạt của cô.
A Sùng ném nhánh mây rừng xuống sàn gỗ vang lên một tiếng "cạch" khô khốc. Gã không bỏ đi như những lần trước. Tiếng bước chân nặng nề của gã tiến lại gần, rồi A Mỷ cảm thấy cơ thể mình được nhấc bổng lên bằng một lực tay mạnh mẽ. Cô không còn chút sức lực nào để kháng cự, đầu cô gục vào bờ vai rộng ấm áp của gã, hai tay buông thõng.
A Sùng bế cô đến sát bếp lửa, ngồi xuống chiếc ghế băng gỗ dài. Gã đặt cô ngồi lên đùi mình, để tấm lưng trần và cặp mông loang lổ vết roi của cô hướng về phía hơi ấm tỏa ra từ lò lửa. Hơi nóng từ bếp lửa liếm nhẹ lên làn da bị thương, ban đầu gây ra một cảm giác rát buốt dữ dội, làm A Mỷ co rúm người lại, khóc nấc lên một tiếng.
"Ngoan nào," giọng A Sùng đột ngột trầm xuống, mất đi vẻ lạnh lùng đe dọa ban nãy. Gã vòng một tay giữ chặt lấy eo cô, kéo sát cơ thể mềm mại, trần trụi của cô vào lồng ngực rắn chắc của mình.
Gã đưa tay với lấy một chiếc hũ đất nhỏ đặt trên kệ đá cạnh bếp. Bên trong là mỡ trăn trộn với một loại lá rừng nghiền nát, thứ thuốc mà người đi rừng thường dùng để làm dịu các vết thương do cây gai cào xước. A Sùng dùng ngón tay thô ráp quệt một lượng mỡ mát lạnh, rồi từ từ áp lên làn da đang bỏng rát của cô.
Khi ngón tay gã chạm vào lằn roi đỏ rực trên mông trái, A Mỷ giật nảy mình, miệng phát ra tiếng rên rỉ đau đớn. Nhưng ngay lập tức, cái mát lạnh của thuốc mỡ bắt đầu thấm vào, xoa dịu đi cơn đau buốt. Bàn tay thô ráp, chai sạn của A Sùng nhẹ nhàng miết dọc theo từng vệt roi đỏ, xoa bóp bằng một lực vừa phải. Hành động của gã không còn sự bạo ngược của kẻ cầm roi, mà mang một sự nâng niu, làm dịu đầy mâu thuẫn.
"Đau lắm không?" Gã thì thầm bên tai cô, hơi thở ấm nóng phả vào làn da cổ ẩm ướt của cô.
A Mỷ không trả lời, cô chỉ vùi đầu sâu hơn vào cổ gã, hai tay vô thức bám chặt lấy bắp tay săn chắc của A Sùng. Nước mắt cô chảy ra, thấm ướt một mảng áo chàm của gã. Cảm giác ấm áp từ lòng bàn tay gã, sự quan tâm kỳ lạ sau khi trừng phạt khiến cô cảm thấy một sự an toàn chưa từng có. Chưa bao giờ A Páo ôm cô như thế này, chưa bao giờ có ai quan tâm đến nỗi đau trên da thịt cô bằng sự ve vuốt tỉ mỉ như vậy. Sự xoa dịu này đánh gục hoàn toàn những phòng bị cuối cùng trong tâm hồn cô.
Bàn tay A Sùng sau khi bôi thuốc khắp các vết roi trên mông và đùi trong, bắt đầu trượt dần về phía trước. Ngón tay gã lướt qua eo, rồi nhẹ nhàng luồn vào giữa hai đùi cô, chạm vào đám cỏ đen mềm vẫn còn đẫm dịch nhờn. Gã dùng ngón tay cái vuốt ve hạt đậu nhỏ đang sưng đỏ lên vì kích thích, xoay nhẹ quanh cửa âm đạo đang hé mở.
"Ưm..." A Mỷ khẽ rên lên, hai chân cô vô thức mở rộng ra trên đùi gã, đón nhận sự mơn trớn.
"Chỗ này của mày ra nhiều nước quá," A Sùng thì thầm, ngón tay gã luồn vào trong lòng âm đạo ấm nóng, cảm nhận sự co bóp mềm mại của những thớ thịt bên trong. "Nước lồn chảy ra ướt hết cả tay tao rồi. Mày thích tao phạt mày đúng không?"
A Mỷ cắn nhẹ vào vai gã, những giọt nước mắt ấm áp vẫn tiếp tục rơi. Cô nhận ra mình không thể chối từ sự thật này. Cơ thể cô, tâm hồn cô đều đã bị gã chiếm hữu hoàn toàn. Sự trừng phạt của gã mang lại cho cô cảm giác mình đang tồn tại, đang được thèm khát và được che chở giữa căn nhà gỗ trống trải này.
Cả hai ngồi im lặng bên bếp lửa bập bùng, tiếng mưa bên ngoài vẫn rơi đều đặn như một bản nhạc đệm cho sự im lặng đầy dục cảm của họ. A Sùng tiếp tục luân chuyển ngón tay bên trong âm đạo cô, mang lại những cơn chấn động nhẹ nhàng, làm dịu đi những dư âm đau đớn của trận đòn. Cảm giác bình yên kỳ lạ bao trùm lấy hai cơ thể trần trụi đang áp chặt vào nhau.
Bất thình lình, một âm thanh chói tai cắt ngang không gian ấm áp ấy.
Reng... Reng... Reng...
Tiếng chuông điện thoại đổ dồn dập vang lên từ phía chiếc bàn gỗ cũ ở góc nhà. Ánh sáng từ màn hình chiếc điện thoại cũ kỹ bừng lên trong bóng tối, nhấp nháy liên tục, hắt lên vách gỗ những tia sáng xanh lét, lạnh lẽo.
Cả hai người cùng khựng lại. A Mỷ mở to mắt, tim cô đập loạn nhịp trong lồng ngực. Cô quay đầu nhìn về phía chiếc bàn gỗ. Trên màn hình đang nhấp nháy ấy, ba chữ hiển thị rõ ràng dưới ánh sáng lập lòe:
"A PÁO"