Nghe chương 1

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

← Oan Hồn Yếm Đỏ
Chương 1 / 8

Nam bặm môi, nghiêng đầu áp tai xuống mặt chiếu cói thô ráp, cố phớt lờ tiếng rì rầm u uẩn cứ chốc chốc lại dội lên từ phía bãi bồi ngoài đê. Cái phản gỗ lim bóng loáng dưới lưng anh hầm hập tích nhiệt sau một ngày nắng quái, tỏa ra mùi gỗ mục và lớp dầu bóng đã bong tróc từ lâu. Căn buồng tối om. Chỉ có ánh trăng khuyết xiên qua khe liếp, vẽ lên sàn gạch những vệt sáng vàng vọt, méo mó.

Anh co hai chân, kéo chiếc chăn mỏng đắp ngang bụng. Nhưng cái nóng nực của gian nhà ba gian cổ kính cứ bóp nghẹt lấy lồng ngực. Tiếng thầm thì kia mỗi lúc một rõ, lúc trầm lúc bổng, như tiếng sáo trúc bị vỡ âm, lại như giọng một người con gái đang gọi tên anh trong cơn nghẹn ngào. Nam trở mình liên tục, tiếng phản gỗ kê trên bệ gạch phát ra những âm thanh cọt kẹt khô khốc giữa đêm tịch mịch.

Cạch.

Chốt cửa sổ gỗ bằng tre cọ vào khấc, khẽ bật mở. Luồng khí lạnh ngắt từ ngoài vườn bưởi xộc thẳng vào buồng, làm Nam rùng mình, nổi da gà khắp cánh tay. Hương nhài đêm nồng nặc đến mức ngột ngạt bất ngờ bao trùm lấy không gian. Anh nhắm nghiền mắt, định bụng ngồi dậy đóng cửa, nhưng toàn thân bỗng chốc tê liệt như có một tảng đá vô hình đè nặng lên các khớp xương.

Từ bệ cửa sổ, một dải mỏng mát rượi trườn qua chăn. Thứ xúc giác mềm mại, ẩm ướt tựa như lụa thấm nước lướt nhẹ dọc cổ chân Nam, từ từ bò lên đùi rồi quấn chặt lấy thắt lưng anh. Cảm giác mát lạnh ấy xuyên qua lớp quần đùi mỏng, mơn trớn da thịt khiến phần dưới của Nam co thắt lại. Anh muốn úp mặt xuống phản để trốn tránh, nhưng cổ họng chỉ phát ra những tiếng rên hừ hừ vô lực.

Trong cơn nửa tỉnh nửa mê, bóng tối trước mắt Nam đặc quánh lại, ngưng tụ thành một hình hài mảnh mai đè nghiến lên người anh.

Hơi lạnh buốt dọc sống lưng làm Nam tỉnh táo được vài phần, nhưng mí mắt vẫn nặng trĩu không thể mở ra. Anh cảm nhận được hai bầu ngực mềm mại, căng đầy dưới lớp vải yếm đỏ thắm đang cọ sát trực tiếp vào lồng ngực trần của mình. Đôi gò bồng đảo ấy lạnh ngắt như sáp, nhưng sự đầy đặn và độ đàn hồi của nó lại chân thực đến điên người.

Một khuôn mặt trái xoan thanh tú áp sát mặt Nam. Đôi môi mỏng nhợt nhạt, lạnh buốt dán chặt lấy môi anh.

Nam nín thở. Đôi môi của bóng ma nữ giống như một phiến băng ngậm sương, áp mạnh, mút lấy hai cánh môi anh rồi tham lam luồn lách vào trong. Đầu lưỡi lạnh ngắt của nàng quấn lấy lưỡi anh, điên cuồng hút đi luồng khí nóng hổi tích tụ nơi cuống họng. Cảm giác mất mát sinh khí đột ngột làm đầu óc Nam quay cuồng, nhưng sự kích thích thể xác lại dâng cao cuồn cuộn. Dương vật dưới quần đùi trỗi dậy, dựng đứng cứng ngắc dưới sức ép của xương chậu mát lạnh đang ghì chặt phía trên.

Hai tay Nam mất đi sự tự chủ. Anh đưa tay ôm ghì lấy vòng eo thon nhỏ, trơn tuột của nàng. Bàn tay anh miết dọc tấm lưng trần mịn màng, cảm nhận làn da con gái lạnh lẽo nhưng mềm như nhung. Mùi hoa nhài từ mái tóc dài chấm gót của nàng xõa đầy trên mặt Nam, quấn quýt lấy hơi thở hổn hển của hai người. Nam uốn cong người, thắt lưng ghì chặt vào hông nàng, vô thức tìm kiếm sự va chạm sâu hơn giữa hai da thịt lạnh nóng đối lập.

Bất chợt, một tiếng vạc sành kêu sương ngoài ao bèo dội ngược vào vách đất.

Nam giật nảy mình, mở choàng mắt bật dậy.

Căn buồng trống không. Ánh trăng lạnh lẽo hắt lên ngực áo Nam sũng nước, ướt đẫm một mảng lớn lạnh toát từ cổ xuống rốn. Anh thở dốc, hai tay run rẩy chạm vào bờ môi vẫn còn vương lại cảm giác tê dại và hương nhài nồng đượm.

Dưới ánh trăng, Nam nhìn xuống sàn nhà gạch đỏ. Một vệt bùn tươi đen nhẻm, ẩm ướt kéo dài từ bệ cửa sổ vừa bị gió đẩy mở toang, trượt dài trên nền nhà rồi hướng thẳng ra phía cái ao bèo tối sẫm ngoài vườn. Nam bước xuống phản, bàn chân trần chạm vào vệt bùn hãy còn lạnh rười rượi. Mùi bùn ao tanh nồng quyện lẫn hương nhài tươi mới xộc thẳng vào mũi, khiến anh đứng chôn chân bên bậu cửa, mắt đăm đăm nhìn vào màn sương đen kịt đang phủ kín mặt ao bèo.