Nghe chương 4

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

← Oan Hồn Yếm Đỏ
Chương 4 / 8

Nam ép sát lưng vào thân chuối ướt nhẹp, tay trái vòng qua ghì chặt lấy eo Mị, tay phải bịt chặt lấy đôi môi mỏng lạnh ngắt của cô. 

Luồng sáng vàng vọt từ chiếc đèn pin của tuần đêm quét sạt qua tán lá chuối rách ngay trên đầu hai người. Nam nín thở, lồng ngực thắt lại, tim đập thùm thụp vào mạn sườn. Qua kẽ ngón tay bám đầy nhựa chuối trơn dính, anh cảm nhận hơi thở của Mị. Hơi thở mất đi chút ấm áp vừa nhen nhóm bên ao bèo, trở nên buốt giá, phả vào lòng bàn tay anh từng luồng khí buốt nhói như kim châm. Da thịt cô lạnh ngắt như một phiến băng vớt dưới lòng giếng sâu, cái lạnh ấy thấm qua lớp vải áo phông mỏng của Nam, mơn trớn da thịt anh, khiến từng lỗ chân lông trên người anh co rút lại.

"Rõ ràng nghe tiếng động bên này mà nhỉ?" Giọng người đàn ông trung niên lào khào vang lên, kèm theo tiếng gạt cỏ rậm rạp ngay sát mép ao bèo. Bước chân nện trên nền đất sét nhão nhoẹt nặng nề, gần đến mức Nam nghe thấy cả tiếng nước bùn phun ra từ kẽ dép cao su của ông ta. 

"Chắc con vạc đi ăn đêm thôi. Mưa dông đến nơi rồi, gió rít thế này nghe nhầm đấy. Về từ đường trú nhanh không ướt sạch bây giờ!" Người thứ hai thúc giục từ phía sau. 

Vệt sáng quét qua quét lại trên những tán lá chuối rủ sát mặt đất, sát rạt chỗ Nam đứng. Anh đứng chôn chân, toàn thân căng cứng. Cơ thể Mị trong vòng tay anh nhẹ bẫng, mỏng manh muốn tan vào màn đêm ẩm ướt. Đôi mắt lá liễu u uất của cô nhìn xoáy vào mắt anh, chứa đựng nỗi sợ hãi tột cùng và sự van nài câm lặng. Sự lạnh lẽo từ da thịt cô ngấm qua lớp áo phông mỏng, khiến gai ốc trên người Nam nổi lên rần rần. 

Bước chân hai người tuần đêm dừng lại. Nam nín thở, đầu óc quay cuồng. Nếu bị bắt gặp ở đây, vào giờ này, bên cạnh cô gái mặc chiếc áo yếm đỏ từ thời phong kiến, anh biết giải thích thế nào với bà ngoại và các trưởng lão trong họ? Liệu bí mật kinh hoàng về bùa yếm giam giữ oan hồn suốt trăm năm qua có bị phơi bày ra ánh sáng? Sự lo sợ bị phát hiện hòa quyện cùng khoái cảm tội lỗi khi ôm chặt một thực thể siêu nhiên trong tay làm đầu óc anh tê dại.

Một luồng gió mạnh bất chợt thốc qua rặng tre bên bờ ao, quật những cành lá khô rơi rào rạt xuống mặt nước. Tiếng động lớn làm hai người tuần đêm giật mình ngoảnh lại. 

"Kìa, mưa xuống rồi! Đi nhanh đi!" Bước chân họ dồn dập lội bì bõm trên lối mòn đầy bùn nhão rồi xa dần về phía con đường dẫn vào từ đường.

Ánh đèn pin tắt ngấm sau rặng tre già. Nam buông lỏng bàn tay đang bịt miệng Mị, thở phào nhẹ nhõm. Nhưng niềm vui chưa kịp đọng lại thì tiếng sấm nổ vang trời xé toạc màn đêm. Gió cuộn lên ràn rạt, quật những tàu chuối ngả nghiêng đập vào mặt hai người. Cơn mưa dông ập xuống, hạt mưa lớn quất rát rạt lên da thịt.

Nam nắm chặt cổ tay Mị, kéo cô đứng dậy. Tay cô lạnh ngắt, trơn tuột, không chút sinh khí. Giữa màn mưa mù mịt che khuất tầm nhìn, anh dìu thân thể lảo đảo của cô chạy băng qua vườn bưởi tối tăm. Gai bưởi cào xước bắp tay Nam đau nhói, nhưng anh không dám dừng bước. Bùn nhão dưới chân trơn trượt, mỗi bước đi Nam phải ghìm chặt hông để giữ thăng bằng. 

Mị run rẩy dữ dội, bước chân xiêu vẹo rồi đổ ập vào ngực Nam. Anh vòng tay qua nách, bế xốc nửa người cô lên để bước tiếp. Đích đến là gian nhà ngang chứa củi nằm biệt lập sau từ đường. Khi chạm đến cánh cửa gỗ lim cũ kỹ, Nam dùng vai huých mạnh. Cánh cửa nặng nề rên lên kèn kẹt rồi mở ra. Nam lập tức đóng sầm cửa, cài chặt then gỗ, ngăn cơn gió lạnh đang gào rú bên ngoài vách đất.

Trong gian nhà ngang tối tăm sực mùi gỗ mục, rơm ẩm và bụi bặm lâu ngày, chỉ có ánh chớp ngoài cửa sổ thi thoảng rạch qua khe hở của tấm liếp rách, rọi lên đống củi khô chất cao sát tường gạch mốc meo. 

Mị ngã quỵ xuống đống rơm khô ở góc nhà, hai tay ôm chặt lấy lồng ngực. Cơ thể cô co giật dữ dội, thớ thịt dưới làn da trắng bợt run lên bần bật dưới ánh chớp sáng lòa. Cơn mưa dông mang theo âm khí nặng nề đang kích động luồng tà thuật bùa ngải giam cầm cô suốt trăm năm qua. Mị oằn người, tiếng rên rỉ rầu rĩ nghẹn lại nơi cổ họng. Tấm yếm đỏ sũng nước dính chặt lấy bầu ngực tròn đầy, phập phồng lên xuống theo từng nhịp thở dốc nghẹn ngào. Đôi nhũ hoa nhô cao, hằn rõ qua lớp vải ướt nhẹp, run rẩy theo từng nhịp co thắt của lồng ngực.

Nam quỳ xuống bên cạnh, đưa tay chạm vào vai cô nhưng lập tức rụt lại vì lạnh. Làn da Mị lúc này không còn là màu trắng của sáp, mà xuất hiện những vệt chỉ ngũ sắc mảnh như sợi tơ đỏ, xanh, vàng, tím, trắng quấn chặt quanh cổ tay trái. Những sợi chỉ ấy co rút mạnh mẽ, siết chặt vào da thịt mềm mại, tạo thành những lằn thịt lún sâu xuống, làm rướm ra chất dịch màu đen ma quái có mùi hoa nhài héo úa. Làn da trên cánh tay và cổ của cô nứt nẻ ra thành những vết rạn nhỏ, bốc lên làn khói đen mỏng buốt giá.

\"Lạnh... đau quá... Nam ơi...\" Mị oằn người trên đống rơm, mái tóc đen dài đẫm nước dính bết vào khuôn mặt trắng bợt, đôi môi mỏng tím tái vì lạnh run rẩy không ngừng.

Nhìn Mị đau đớn, trong lòng Nam dâng lên nỗi sợ hãi tột cùng trước sức mạnh siêu nhiên của thứ tà thuật cổ xưa đang hành hạ cô. Sự lạnh lẽo toát ra từ cơ thể cô đóng băng cả không khí xung quanh. Nhưng bên cạnh nỗi sợ hãi ấy, một luồng dục vọng nguyên thủy và mãnh liệt lại trỗi dậy trong huyết quản anh. Vẻ đẹp ma mị, gợi dục của ma nữ trong tình trạng ướt sũng, tấm yếm đỏ lấp ló bầu ngực căng tròn và cặp đùi non trắng bợt lộ ra dưới tà váy đũi đen bị gió mưa vò nát, đang thiêu đốt lý trí của chàng trai trẻ. Dương vật dưới quần đùi của anh đã cương cứng từ lúc nào, nóng bỏng và căng nhức, đòi hỏi được giải tỏa. Sự giằng xé giữa nỗi sợ hãi tâm linh và ham muốn thể xác điên cuồng khiến mồ hôi anh vã ra lạnh ngắt, trộn lẫn với nước mưa còn đọng trên trán.

Nam lột chiếc áo phông đẫm nước mưa quăng ra xa. Anh quỳ hẳn xuống đống rơm, vòng tay ôm ghì lấy tấm lưng băng giá của Mị từ phía sau. Da thịt cô lạnh buốt như vách đá ngàn năm dưới hầm mộ. Sự chênh lệch nhiệt độ khiến cơ thể Nam run lên, nhưng anh không buông ra mà càng siết chặt hơn, cố gắng truyền hơi ấm từ vòm ngực nóng hổi của mình sang cho cô.

\"Tôi sưởi ấm cho cô.\" Giọng Nam khàn đi, hơi thở phả ra nóng hổi bên tai Mị.

Anh ép sát ngực mình vào tấm lưng trần trơn tuột của cô ma nữ. Hai bàn tay to bản của Nam miết dọc theo hông và xương sườn của Mị, vuốt ve liên tục để xoa dịu những cơn co giật. Dương khí từ cơ thể nóng hổi của anh truyền sang qua những điểm tiếp xúc da thịt. Đi đến đâu, làn da trắng sáp, nứt nẻ của cô mềm mại ra và ửng hồng lên đến đó. Những vệt chỉ ngũ sắc quấn quanh cổ tay cô bắt đầu nới lỏng, không còn siết chặt làm rướm dịch đen nữa.

Mị khẽ thở hắt ra một hơi lạnh buốt, cảm nhận luồng dương khí nóng bỏng đang len lỏi vào cơ thể mình. Cô xoay người lại đối diện với Nam. Đôi mắt cô long lanh nước, nhìn chằm chằm vào bờ môi ấm áp của anh. Không đợi Nam lên tiếng, Mị chủ động dang hai cánh tay trần ôm lấy cổ anh, dán chặt hai bầu ngực trần căng tròn vào lồng ngực vạm vỡ của chàng trai. Đầu cô ngoảnh lại, đôi môi mỏng chạm nhẹ rồi miết lên xương quai xanh của anh, hút lấy từng chút hơi ấm rạo rực.

Đùi cô chen vào giữa hai chân Nam, lớp váy đũi đen ướt sũng cọ xát trực tiếp vào hạ bộ anh. Sự cọ xát mãnh liệt ấy làm dương vật đang dựng đứng của Nam ép chặt vào vùng đùi trong mát rượi của cô qua lớp vải mỏng. Cảm giác kích thích tột độ chạy dọc xương sống khiến Nam hoàn toàn mất đi lý trí. Anh cúi xuống, ngậm lấy đôi môi mỏng của Mị, mút mát cuồng nhiệt. 

Nụ hôn lạnh lẽo ban đầu nhanh chóng bị ngọn lửa dục vọng thiêu đốt. Môi lưỡi hai người quấn lấy nhau, dính dấp hơi nước và mật ngọt. Nam mút mát cánh môi dưới của Mị, đầu lưỡi ấm nóng lách vào trong khoang miệng lạnh ngắt của cô, càn quét và truyền đi sinh khí nóng hổi. Cơ thể Mị run rẩy dưới nụ hôn sâu, cô chủ động hé miệng rộng hơn để đón nhận sự xâm nhập của anh, tiếng thở dốc của hai người vang lên dồn dập giữa tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái ngói âm dương.

Bàn tay Nam luồn xuống dưới mép yếm đỏ đã lệch sang một bên, chạm trực tiếp vào làn da mịn màng, mềm mại của bầu ngực cô. Anh bóp mạnh, cảm nhận sự đàn hồi đầy đặn của gò bồng đảo đang phập phồng theo từng nhịp thở của Mị. Ngón tay anh vê nhẹ đầu vú đang cương cứng vì lạnh và sự kích thích xác thịt, khiến Mị uốn cong người, phát ra những tiếng rên rỉ ngọt ngào, run rẩy.

\"Nam... ấm quá... cho em nữa...\" Mị thì thầm bên tai anh, giọng cô đã lấy lại được sự ngọt ngào, mềm mại như rót mật.

Cô khao khát được lấp đầy bởi luồng dương khí nóng bỏng đang cuộn trào bên trong người đàn ông. Đùi cô co lên, kẹp chặt lấy hông Nam, gò mu ướt nhẹp cọ xát mạnh mẽ vào dương vật đang cứng ngắc dưới quần anh. Nam cảm nhận sự ma sát rực lửa ấy qua lớp quần mỏng, thắt lưng anh vô thức chuyển động theo nhịp cọ xát của cô, thúc mạnh vùng xương chậu vào hạ bộ Mị.

Trong lúc quấn quýt cuồng nhiệt trên đống rơm khô sực mùi đất ấm, Nam xoay người đè Mị xuống dưới. Sức nặng của hai cơ thể khiến họ ngã tựa sát vào bệ thờ cũ bằng gỗ mít đặt ở góc nhà ngang. Bàn tay Nam quờ quạng ra sau để tìm điểm tựa giữ thăng bằng.

Đầu ngón tay anh lọt sâu vào khe nứt dọc theo chân bệ thờ ẩm mục, chạm trúng một vật bằng kim loại thô ráp, lạnh buốt nằm sâu trong hốc đất tối tăm. Nam khựng lại. Cảm giác lạnh buốt từ vật thể đó truyền lên ngón tay, lập tức dập tắt một phần cơn mê đắm nhục dục. Anh dùng hai ngón tay kẹp chặt, dùng sức lôi mạnh vật đó ra khỏi khe nứt bám đầy bụi đất.

Dưới ánh chớp rạch ngang cửa sổ, Nam nhìn rõ vật đang nằm trong lòng bàn tay. Đó là chiếc chìa khóa đồng cổ rỉ sét, thân khóa đúc hình một con rắn uốn lượn kỳ dị. 

Ngay khi chiếc chìa khóa lộ diện, cơ thể Mị đột ngột co rút dữ dội. Những sợi chỉ ngũ sắc quanh cổ tay trái cô siết chặt đến mức rướm ra dịch đen ma quái, khói lạnh bốc lên nghi ngút. Mị hét lên một tiếng đau đớn rồi gục đầu vào vai Nam, đôi mắt lá liễu tràn lệ nhìn chằm chằm vào chiếc chìa khóa rắn cuốn, giọng cô run rẩy đầy van nài: \"Nó... chiếc chìa khóa mở xích bùa... Dưới mộ... mộ của em...\"

Nhìn Mị quằn quại dữ dội trên đống rơm, da thịt cô nứt nẻ thêm những vệt sâu hoắm rỉ máu đen hôi hám mùi nhài phân hủy, lồng ngực Nam thắt lại đau đớn. Anh nhận ra sự thật kinh hoàng: chiếc chìa khóa này chính là mắt xích kết nối với phong ấn dưới mộ, và mỗi giây trôi qua Mị đang bị tà thuật gặm nhấm linh hồn đến kiệt quệ. Hơi ấm từ cơ thể anh lúc này chỉ là giải pháp tạm thời, không thể cứu cô thoát khỏi sự đày ải trăm năm. Sự xót thương hoa tiếc ngọc và nỗi căm phẫn đối với luật lệ tàn khốc của dòng họ bùng lên lấn át mọi nỗi sợ hãi siêu nhiên trong tâm trí anh. Anh không thể chần chừ thêm nữa. Nếu đợi đến sáng, khi mọi người phát hiện ra, cô sẽ bị tiêu diệt và anh sẽ bị giam lỏng. 

Nam mím chặt môi, quyết định hành động ngay trong đêm nay. Anh nhét vội chiếc chìa khóa đồng vào túi quần đùi, cúi xuống đặt một nụ hôn vội vã lên vầng trán lạnh toát đẫm mồ hôi của Mị. Anh đỡ cô nằm xuống góc rơm khô ráo nhất, vơ những bó rơm sạch phủ lên người cô để giữ chút dương khí ít ỏi vừa truyền sang.

\"Chờ tôi ở đây, tôi sẽ đi mở phong ấn cho cô.\" Giọng Nam kiên định, ánh mắt anh rực lên dưới ánh chớp trắng xóa ngoài cửa sổ.

Mị đưa bàn tay run rẩy định níu vạt áo anh nhưng không còn sức lực, chỉ khẽ gật đầu trong nước mắt. Nam đứng dậy, bước nhanh về phía góc tối của gian nhà ngang. Anh gạt đống củi khô sang một bên, tìm thấy chiếc xẻng sắt cũ bám đầy mạng nhện cùng cây rựa bén dùng để phát bờ bụi của ông ngoại dựng sẵn ở vách đất. Anh cầm chắc chiếc xẻng sắt trong tay, dắt cây rựa vào thắt lưng, rồi tiến lại gần cửa gỗ. Nam giật then cài, luồng gió mưa buốt giá lập tức thốc thẳng vào mặt khiến anh run bắn, nhưng đôi chân anh vẫn bước dứt khoát ra ngoài màn đêm mù mịt, hướng thẳng về phía khu nghĩa địa bãi bồi ven sông Hồng.