Nam đè lòng bàn tay lên then cửa gỗ lim, run rẩy đẩy chốt sắt rỉ sét ra khỏi ổ khóa. Anh khom lưng, nâng nhẹ cánh cửa gỗ dày cộp để tránh tiếng gờ mục chà xát xuống thềm gạch đỏ. Tiếng chốt sắt miết qua ổ khóa phát ra âm thanh kèn kẹt cực nhỏ, nghe buốt nhói trong ngôi nhà cổ lặng tờ. Ở gian chính bên cạnh, bà ngoại Hòe vẫn nằm ngủ trên chiếc phản gỗ. Nam nín thở nghe ngóng, chỉ có tiếng thở dài đều đặn của tuổi già xen lẫn tiếng gõ mõ cọc cọc từ chiếc đồng hồ quả lắc. Chắc chắn bà vẫn ngủ say, Nam mới khẽ lách người qua khe cửa hẹp.
Bàn chân trần của anh chạm ngay vào thềm gạch sương ẩm ướt. Cái lạnh buốt của nền gạch tựa hàng chục cây kim nhỏ đâm vào da thịt, truyền luồng điện rờn rợn chạy ngược lên sống lưng. Hơi ẩm nồng đượm của đất bãi bồi sông Hồng lùa vào da thịt làm Nam nổi đầy gai ốc, thế nhưng lồng ngực anh lại hầm hập nóng, và luồng nhiệt lượng nóng bỏng nhất lúc này đang dồn thẳng xuống hạ bộ.
Dương vật dưới lớp quần cotton mỏng dựng đứng cứng ngắc, căng nhức như một thanh sắt nung nóng đè chặt lấy lớp vải mỏng manh. Sự thôi thúc nhục dục xen lẫn cảm giác ma mị chạy dọc tủy sống, lôi tuột anh đi về phía bóng tối âm u bên ngoài vườn. Anh không còn nghĩ đến bàn chân trần có thể giẫm phải mảnh sành hay gai góc trong đêm tối. Mọi giác quan của anh đã bị tiếng gọi câm lặng từ phía ao bèo chiếm đoạt.
Anh bước đi trên nền đất ẩm mềm của mảnh vườn hoang sau nhà. Những cọng cỏ xước cào nhẹ vào cổ chân trần để lại những vệt xước rát đỏ dưới sương đêm, nhưng Nam không thấy đau. Đầu óc anh lúc này tràn ngập tiếng gọi thì thầm như sương khói: "Nam... Nam ơi...". Tiếng gọi ấy tựa một luồng khí lạnh lách qua tai, thấm vào từng huyết quan rồi cắm rễ trong tâm trí anh. Mỗi bước chân anh đi như có một lực vô hình kéo giật về phía trước, khiến anh không thể dừng lại. Anh nhớ đến khuôn mặt nghiêm nghị và ánh mắt sắc lẹm của bà ngoại khi bà gõ mõ cọc cọc ở nhà thờ họ lúc chập tối, cảnh cáo anh không được bén mảng ra ao bèo sau giờ Tý vì nơi đó chứa đựng oán khí tích tụ trăm năm. Ai phạm vào cấm kỵ sẽ bị hút cạn sinh khí, người gầy mòn xơ xác rồi chết dần trong đau đớn.
Thế nhưng cuốn gia phả cổ của dòng họ Hòe mà Nam tìm thấy lúc chiều lại hiển hiện rõ mồn một. Vào năm Canh Tuất, để trấn giữ long mạch, các bô lão đã dùng tà thuật yếm bùa lên một cô gái trẻ tên Mị, mới tròn hai mươi tuổi. Họ trói cô bằng xích sắt ngũ sắc, đóng cọc tre xuyên qua quan tài gỗ sơn son rồi chôn sống cô ngay dưới chân gò mộ cổ ngoài bãi bồi.
Câu chuyện tàn khốc ấy cứ lặp đi lặp lại trong đầu Nam. Sự giằng xé giữa một bên là những lời răn đe truyền thống, một bên là sức hút dục tính siêu nhiên khiến huyết quan anh sôi sục. Tại sao một oan hồn lại gieo vào lòng anh sự kích thích thể xác mãnh liệt đến thế? Tại sao chỉ một nụ hôn mơ hồ trong giấc mộng đêm qua lại đủ sức khiến anh phát điên, cả ngày hôm nay đầu óc chỉ tơ tưởng đến làn da mát lạnh và hương nhài nồng nàn của cô?
Nam vượt qua lối đi hẹp bên cạnh chiếc giếng hoang phủ đầy rêu phong. Hương hoa nhài đêm phảng phất bay đến, lúc ẩn lúc hiện trong không khí, ngòn ngọt nhưng cũng đầy u tịch. Điểm nóng nơi hạ bộ càng lúc càng trỗi dậy mãnh liệt, thúc ép huyết quản anh căng tràn dương khí nóng hổi. Cơn thèm khát tiếp xúc da thịt mát lạnh của ma nữ giống như ngọn lửa thiêu đốt toàn bộ lý trí còn sót lại của chàng trai trẻ.
Anh lách qua những thân chuối ướt át, để mặc lớp nhựa chuối lạnh lẽo quệt vào vai áo, tiến sát về phía bờ ao bèo. Đây là một góc ao hoang vắng, quanh năm phủ kín bởi những tảng bèo tây xanh rì, rễ bèo đan xen chằng chịt dưới dòng nước đen ngòm. Mùi nước ao tù đọng quyện lẫn hương nhài tươi mới tạo nên một hỗn hợp không khí đặc quánh. Ngay tại khoảng nước trống nhỏ ở giữa ao, mặt nước phẳng lặng như một tấm gương đen phản chiếu thứ ánh sáng vàng vọt của vầng trăng khuyết.
Và ở đó, Mị đang ngâm mình.
Nam đứng chôn chân bên mép bùn nhão, đôi mắt dán chặt vào bóng hình dưới nước. Mái tóc đen dài chấm gót của cô xõa tung, trôi dập dềnh trên mặt nước đen thẫm như những sợi tơ tằm mềm mại. Chiếc yếm thắm màu đỏ sẫm nhuốm màu thời gian đã hoàn toàn ướt đẫm, dính chặt lấy cơ thể cô, phơi bày trọn vẹn khuôn ngực tròn trịa. Hai bầu ngực đầy đặn của cô nhô cao khỏi mặt nước, hai đầu vú sẫm màu ẩn hiện sau lớp vải đũi ướt nhẹp đang run rẩy nhẹ. Bờ vai trần mảnh mai của cô nhô lên, nước da trắng bợt đến mức gần như trong suốt dưới ánh trăng lạnh lẽo, không hề có chút huyết sắc nào của người sống nhưng lại toát ra một vẻ đẹp ma mị, khêu gợi đến nghẹt thở.
Trên hõm xương quai cốt bên phải của cô, một nốt ruồi son nhỏ đỏ chói lọi nổi bật trên nền da trắng nhợt nhạt tựa sáp. Nốt ruồi son ấy như một giọt máu tươi đọng lại, vừa ma mị vừa có sức cuốn hút nhục cảm vô cùng.
Cổ họng Nam khô khốc. Anh nuốt nước bọt một cách khó khăn, cảm giác như lồng ngực mình đang bị thiêu đốt bởi một ngọn lửa vô hình. Dương vật anh dưới quần đùi giật mạnh liên hồi, đầu khấc cọ xát vào lớp vải thô ráp tạo ra một cơn tê dại chạy thẳng lên não bộ. Khát vọng được chạm vào cô, được áp sát vào cơ thể mát lạnh kia bùng lên dữ dội. Anh quên mất cô là một oan hồn ma nữ bị yếm bùa trăm năm, quên đi tất cả những quy tắc đạo đức dòng họ. Trong mắt anh lúc này chỉ có thân hình thanh tân tuyệt mỹ đang mời gọi dưới dòng nước trăng.
Mị khẽ xoay người. Dòng nước ao rẽ ra xung quanh, tạo thành những vòng sóng nhỏ lăn tăn xô vào bờ bùn. Cô ngoi sát vào mép ao, hai bàn tay nhỏ nhắn với những ngón tay thuôn dài bám chặt vào thớ đất sét nhão để giữ thăng bằng. Cô ngước đầu lên nhìn anh. Đôi mắt lá liễu u buồn, long lanh nước trăng nhìn thẳng vào đôi mắt đang hừng hực dục vọng của Nam.
"Nam... Nam ơi..." Giọng cô cất lên, mỏng manh và run rẩy như tiếng gió lướt qua kẽ lá, nhưng lại có một sức xuyên thấu kỳ lạ. "Cứu em... Em lạnh quá... Linh hồn em sắp bị tà thuật cắn xé đến tan biến rồi..."
Nam quỳ sụp xuống mép nước bùn nhão, không màng đến việc bùn đất bám vào đầu gối và bàn chân trần. Khoảng cách giữa hai người lúc này gần đến mức anh có thể ngửi thấy mùi da thịt dịu ngọt trộn lẫn hương hoa nhài thanh khiết phát ra từ mái tóc của cô. Anh cảm nhận được hơi thở của cô — không phải là luồng khí nóng ấm của người sống, mà là một luồng hơi mát lạnh, dịu nhẹ phả vào mặt anh.
"Em... tại sao lại bị như vậy?" Nam khàn giọng hỏi, hơi thở anh dồn dập, lồng ngực phập phồng liên hồi.
"Bùa ngải của tổ tiên anh..." Mị khẽ nấc lên, đôi vai trần co rụt lại vì lạnh. "Họ đã đóng những chiếc cọc tre yếm bùa xuyên qua quan tài của em, dùng xích ngũ sắc khóa chặt vong hồn em dưới ngôi mộ cổ ngoài bãi bồi. Mỗi khi đêm xuống, những lá bùa đó lại nung nấu oán khí, cắn xé linh hồn em như hàng ngàn con dao cào cắt vào da thịt. Em không thể siêu thoát..."
Cô vươn một bàn tay lên phía trước, để lộ cổ tay trái bị quấn chặt bởi những sợi chỉ ngũ sắc đã cũ nát nhưng vẫn tỏa ra một sắc đỏ xám ma quái trong bóng tối. Những sợi chỉ ấy siết sâu vào nước da nhợt nhạt của cô, để lại những vệt hằn đen đúa.
Nam nhìn chằm chằm vào cổ tay của Mị. Những vệt lằn sâu hoắm trên làn da trắng bợt của cô khiến lòng anh nhói lên một nỗi xót xa kỳ lạ. Nỗi sợ hãi ban đầu hoàn toàn lùi bước trước tình thương và dục vọng đang bùng cháy dữ dội. Anh muốn xé toạc những sợi chỉ ma quái kia, muốn giải thoát cho người con gái đáng thương này.
"Tôi phải làm sao mới cứu được em?" Nam hỏi, giọng anh run lên vì xúc động.
Mị nhìn thấy cử chỉ của anh, đôi môi mỏng khẽ cong lên thành một nụ cười u buồn đầy mời gọi. Cô chủ động đưa tay lên, áp lòng bàn tay lạnh buốt của mình vào các ngón tay của Nam.
"Dương khí..." Mị thì thầm, đôi mắt cô long lanh nước trăng dán chặt vào gương mặt anh. "Chỉ có dương khí nóng hổi của người sống... chỉ có hơi ấm của một người mang huyết quản dòng họ Hòe như anh mới có thể tạm thời làm dịu đi nỗi đau này. Xin anh... sưởi ấm cho em..."
Ngay khi lòng bàn tay lạnh như băng của cô chạm vào da thịt ấm áp của anh, Nam rùng mình một cái kịch liệt. Lồng ngực anh co thắt lại, răng đánh vào nhau lập cập. Cái lạnh từ tay cô không phải là cái lạnh của nước ao thông thường, mà là cái lạnh thấu xương của cõi âm. Nó chạy dọc theo các dây thần kinh, lan tỏa khắp ngực rồi dồn thẳng xuống bụng dưới của anh, làm dương vật anh càng thêm cương cứng dữ dội.
Nhưng sự tiếp xúc nóng lạnh đối lập cực đoan ấy không hề làm Nam lùi bước. Ngược lại, nó tạo ra một khoái cảm da thịt mãnh liệt. Những nơi ngón tay Mị lướt qua trên mu bàn tay anh, các lỗ chân lông dựng đứng lên, da thịt anh run rẩy trong sự hưng phấn tột độ. Anh cảm nhận được dương khí từ cơ thể mình đang chuyển dịch, cuồn cuộn chảy qua điểm tiếp xúc để truyền sang cho cô. Sự mất mát năng lượng khiến đầu óc anh hơi choáng váng, hai bên thái dương nhức nhối, nhưng sự kích thích cơ thể lại dâng cao cuồn cuộn.
Mị nhắm mắt lại, khẽ rên lên một tiếng nhỏ nhẹ đầy thỏa mãn. Khi dương khí ấm áp của Nam thấm vào da thịt cô, một sự thay đổi kỳ diệu bắt đầu diễn ra. Từ lòng bàn tay lan dần lên cổ tay, rồi dọc theo bờ vai trần mảnh dẻ, làn da nhợt nhạt như sáp nến của Mị bắt đầu xuất hiện những vệt hồng hào nhạt của huyết sắc. Dưới sức nóng rạo rực từ tay Nam, những thớ thịt vốn đông cứng, lạnh ngắt qua trăm năm dưới lòng đất của cô bắt đầu mềm mại ra, từng thớ cơ thư giãn dưới sự mơn trớn của dương khí nóng hổi. Cô khẽ uốn cong người, chủ động tiến sát hơn vào mép ao, dán chặt ngực mình vào đầu gối Nam.
Hơi thở của Mị dần có sự thay đổi rõ rệt. Từ luồng hơi buốt giá lúc đầu, hơi thở phả ra từ đôi môi mỏng của cô bắt đầu ấm dần lên, mang theo hơi nóng mỏng manh nhưng đầy sức sống, phả nhẹ vào cổ và cằm Nam. Cảm giác ấm áp lan tỏa từ huyết quản Nam sang cơ thể cô giống như dòng nước ấm dội vào tảng băng ngàn năm, khiến Mị run rẩy trong khoái cảm tái sinh. Đôi gò bồng đảo căng đầy dưới lớp yếm đỏ ướt đẫm của cô phập phồng nhanh hơn, cọ xát vào đùi anh qua lớp quần mỏng, kích thích dây thần kinh nhạy cảm nhất của chàng trai trẻ.
"Ấm quá..." Mị thì thầm, giọng cô không còn run rẩy vì lạnh nữa mà trở nên mềm mại, ngọt ngào như rót mật vào tai anh. "Nam... ôm em đi..."
Nam không thể kiềm chế được nữa. Anh cúi gập người xuống, hai tay vòng qua nách Mị, luồn qua lớp đũi ướt nhẹp để chạm trực tiếp vào tấm lưng trần trơn mịn của cô. Làn da lưng của cô dưới sự bao bọc của đôi bàn tay ấm nóng từ anh cũng đang dần ửng lên sắc hồng hào quyến rũ. Nam thầm hứa sẽ giúp cô tháo gỡ bùa chú bất chấp hiểm nguy, bất chấp mạng sống của mình. Anh siết chặt cô vào lòng, mặc cho nước ao ướt sũng thấm đẫm lồng ngực trần của mình.
Xoẹt!
Một luồng ánh sáng mạnh mẽ, vàng vọt đột ngột quét qua những tàu chuối xám xịt cách đó chỉ vài mét. Tiếng bước chân dồn dập trên nền đất ẩm cùng tiếng nói chuyện lào khào của những người đi tuần đêm trong làng vọng lại rất gần.
"Có tiếng động bên ao bèo! Đứa nào lén lút ra đây giờ này?"
Ánh đèn pin loang loáng quét liên tục trên mặt nước ao phẳng lặng, chỉ còn cách chỗ hai người vài bước chân. Nam giật nảy mình, tim đập liên hồi trong lồng ngực. Không kịp nghĩ ngợi, anh ôm ghì lấy thân thể ướt đẫm, mềm mại và thơm nồng hương nhài của Mị, dùng hết sức lực kéo mạnh cô lên bờ, giật lùi sâu vào bụi rậm tối tăm bên cạnh rặng chuối hoang để ẩn nấp.