Nam vẫn đứng trân trân nơi bậu cửa, những ngón chân trần bấm chặt xuống lớp gạch đỏ ẩm lạnh của nền nhà, đôi mắt đăm đăm nhìn vào màn sương đen kịt đang phủ kín mặt ao bèo phía ngoài vườn. Đầu ngón tay anh chạm nhẹ vào vệt bùn tối màu bám trên thanh gỗ lim mủn góc của bệ cửa sổ. Lớp bùn nhão nhoét, lạnh ngắt, dính dấp giữa hai đầu ngón tay. Khi anh đưa lên mũi, hương hoa nhài nồng đượm đến nghẹt thở quyện chặt lấy mùi tanh tao của bùn ao bốc lên xộc thẳng vào khứu giác, gợi nhắc trực tiếp đến cơn mộng mị vừa dứt.
Dưới lớp vải cotton mỏng của chiếc quần đùi xám, dương vật của Nam vẫn căng phồng, cứng đờ và nóng hổi. Thứ dịch thể đục ngầu, ấm nóng trào ra từ cơn đê mê hoang đường ban nãy đang rịn dọc theo rãnh đùi, dính dấp vào da thịt. Cảm giác nhớp nháp ấy nhắc nhở anh rằng mọi chuyện không thuần túy là một giấc mơ. Lồng ngực Nam phập phồng, hơi thở đứt quãng nghẹn nơi cổ họng. Thân dưới nóng ran hừng hực, dấy lên phản ứng sinh lý mạnh mẽ trước dư âm của đôi môi lạnh buốt và đôi gò bồng đảo mềm mại của cô gái trong mộng, nhưng làn gió đêm từ ao bèo thổi vào lại khiến tấm lưng trần của anh nổi đầy gai ốc. Nam nuốt khan một ngụm nước bọt để đè nén sự rạo rực đang chạy dọc sống lưng, cố gắng lấy lại sự tỉnh táo của lý trí. Anh không thể hiểu nổi tại sao một thực thể vô hình lại có thể tác động mạnh mẽ đến thể xác mình như vậy. Sự cương cứng đau nhức ở hạ bộ như một minh chứng sống động cho thấy phần sinh khí trong người anh vừa bị rút đi một lượng không nhỏ, để lại một khoảng trống rỗng rã rời chạy khắp các khớp xương.
Anh lách người qua khe cửa sổ gỗ hẹp, bước nhẹ chân trên hành lang lát gạch để tránh phát ra tiếng động trong ngôi nhà cổ âm u. Gió đêm lướt qua làn da trần hừng hực sức trẻ của chàng trai hai mươi hai tuổi, mang theo cái lạnh thấu xương của sương thu miền Bắc Bộ. Nam đi thẳng ra bể nước mưa xây bằng gạch đỏ rêu phong nằm khuất ở góc sân sau, sát cạnh rặng cau cao vút. Lòng bể nước tối sẫm, phản chiếu ánh trăng khuyết vàng vọt méo mó qua những tán lá bưởi. Từng bước đi của anh in trên mặt gạch thành những vệt nước mờ tối. Đầu óc Nam lảng vảng hình ảnh dải yếm đỏ thắm và mái tóc dài đen nhánh của người con gái ấy. Cảm giác da thịt cô mịn màng như sáp lạnh vẫn còn in hằn trên từng thớ thịt ở lòng bàn tay anh.
Nam nhấc chiếc gáo dừa cũ đặt trên thành bể. Lớp vỏ gáo thô ráp cọ sát vào lòng bàn tay đang run rẩy của anh. Anh sục chiếc gáo xuống lòng nước sâu, tiếng nước động "ùm cụp" vang lên khô khốc trong đêm tĩnh mịch. Nam múc một gáo đầy, không chần chừ mà dội thẳng từ đỉnh đầu xuống.
Dòng nước mưa mát lạnh buốt giá dội xuống cơ thể làm Nam run bắn người, các cơ thịt co rút lại đột ngột. Nước chảy thành dòng dọc theo sống mũi, tràn qua khuôn mặt góc cạnh, làm ướt đẫm mái tóc đen cắt gọn rồi trượt dài xuống vòm ngực trần rộng lớn. Anh dùng bàn tay thô ráp chà xát mạnh lên làn da, cọ rửa mảng mồ hôi dính dấp và những vệt bùn đen dưới lòng bàn chân. Dòng nước chảy xuống dưới đùi, gột rửa đi thứ dịch thể nóng hổi bám chặt trên da thịt, cuốn theo mùi hương hoa nhài kỳ lạ trôi tuột xuống rãnh thoát nước sát chân bể. Sự buốt lạnh của nước mưa giúp dương vật đang căng cứng của anh dần dịu xuống, nhưng sự kích thích thể xác từ cái ôm siết của bóng ma nữ vẫn lưu lại cảm giác tê dại khó tả trên da. Nam cúi đầu, thở dốc, hai tay bám chặt vào thành bể nước xây bằng gạch thô ráp. Anh cảm nhận rõ rệt lớp rêu phong ẩm ướt bám dưới ngón tay mình. Mỗi nhịp thở của anh phả ra một luồng hơi mờ đục trong đêm lạnh. Cảm giác tội lỗi xen lẫn sự tò mò kích thích khiến tim anh đập liên hồi trong lồng ngực trần sũng nước.
Giữa lúc Nam định múc thêm một gáo nước nữa để dội lên tấm lưng trần vẫn còn hừng hực nóng, tiếng bước chân kéo lê trên nền gạch xỉn màu thình lình vang lên từ phía từ đường.
"Đêm hôm không ngủ, ra đấy làm cái gì?"
Giọng bà cụ Hòe khàn đặc, khô khốc như tiếng gỗ mục cọ vào nhau xé toạc bầu không khí câm lặng của sân sau. Nam giật thót mình, vội vàng đặt chiếc gáo dừa về vị trí cũ, quay người lại đón nhận ánh nhìn từ phía gian thờ chính. Tim anh như nhảy dựng lên tận cổ họng, lo sợ rằng bà ngoại họ sẽ phát hiện ra sự bất thường dưới quần đùi của mình.
Ánh đèn dầu leo lét từ gian từ đường hắt ra những vệt sáng dài loang lổ. Bà cụ Hòe đang đứng bên cạnh ban thờ gỗ sơn son thếp vàng đã xỉn màu, tay cầm chiếc chổi lông gà quét bụi quanh ngai thờ cổ. Đôi mắt bà đục ngầu do tuổi tác nhưng vẫn giữ nguyên sự tinh anh, sắc lẹm, chĩa thẳng về phía bể nước nơi Nam đang đứng trần trụi nửa thân trên. Dáng người bà còng rạp dưới bóng tối của những cột gỗ lim đen bóng, tạo nên một hình ảnh đầy áp bức.
Nam hít một hơi sâu, cố giữ giọng nói bình tĩnh nhất có thể để che giấu sự bất thường của mình:
"Cháu nóng trong người quá, nằm trong buồng ngột ngạt không ngủ được nên ra rửa qua cho tỉnh táo đầu óc."
Bà cụ Hòe khẽ hừ một tiếng trong cổ họng. Bà đặt chiếc chổi lông gà xuống chiếc bàn nghị sự bằng gỗ gụ, tay phẩy phẩy chiếc quạt nan cũ kỹ đã sờn rách mép. Bà bước từng bước chậm rãi xuống thềm gạch cao. Bước chân của bà cụ bảy mươi tuổi rất nhẹ nhưng mỗi lần đôi dép cao su tiếp xúc với mặt sân lát gạch đều phát ra âm thanh âm u, vang vọng trong không gian vắng lặng.
Khi khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại, Nam ngửi thấy mùi trầu không cay nồng trộn lẫn mùi nhang thảo mộc lâu năm tỏa ra từ cơ thể bà. Mùi hương này át đi phần nào mùi tanh của bùn ao đang vương vít trên người anh. Bà cụ Hòe tiến đến sát sạt, dí khuôn mặt đầy nốt đồi mồi và những nếp nhăn sâu hoắm vào sát lồng ngực ướt sũng của Nam. Bà hít một hơi dài, mũi chun lại tựa hồ đang dò xét một mùi hương lạ lùng nào đó bám trên da thịt cháu mình. Nam đứng im như tượng sáp, nín thở, toàn thân căng cứng. Anh sợ mùi hoa nhài từ bóng ma ban nãy vẫn còn sót lại trên cổ vai mình sẽ tố cáo hành vi tội lỗi của anh.
Đôi lông mày bạc phơ của bà cụ nhíu chặt lại thành một đường thẳng tắp. Đôi mắt đục ngầu của bà nhìn xuống vệt bùn đen loang lổ dưới chân Nam, rồi đột ngột ngước lên nhìn thẳng vào mắt anh. Sự dò xét của bà cụ làm Nam cảm thấy như có một luồng điện chạy dọc xương sống. Ngón tay trỏ bàn tay phải hơi cong vẹo do tật cũ của bà đưa lên, chỉ thẳng ra phía rặng chuối tối đen như mực hướng thẳng ra đê sông Hồng.
"Nhìn cái mặt mày là tao biết có chuyện chẳng lành," bà cụ trừng mắt, giọng trầm hẳn xuống, mang theo sự đe dọa rõ rệt. "Thằng Nam, tao bảo cho mày nhớ lấy. Dòng máu họ này chảy trong người mày, mày là trai đinh của dòng họ này, nhưng bãi bồi ngoài kia thì không nhận người nhà đâu. Tuyệt đối không được bén mảng ra bãi bồi nghĩa địa sau giờ Tý. Có nghe thấy chưa?"
Nam cảm nhận được sự nghiêm trọng trong thái độ của bà ngoại họ. Từng lời nói của bà như những nhát búa gõ thẳng vào tâm trí anh. Anh run nhẹ vì lạnh, nhưng sự tò mò và lòng nghi hoặc còn lớn hơn cả cái lạnh của nước mưa:
"Ngoài bãi bồi ấy rốt cuộc có cái gì hả bà? Lúc chiều cháu ra tảo mộ ngoài đê, rõ ràng cháu nghe thấy có tiếng người thì thầm dưới lòng đất bồi, rồi cả..."
"Không hỏi han gì hết!" Bà cụ Hòe cắt ngang lời Nam bằng một giọng gằn mạnh. Bà gõ mạnh cán chổi lông gà xuống nền gạch đỏ vang lên tiếng "cộc" chói tai. "Cứ biết thế mà tránh. Cái gì không nên biết thì đừng có tò mò. Ra ngoài ấy vào giờ đó thì có khi cái mạng mày cũng không mang về nổi để mà thờ phụng tổ tiên đâu. Mày là cháu đích tôn, cấm có làm càn."
Nói đoạn, bà cụ quay lưng đi thẳng vào gian thờ chính. Đôi bàn chân gầy guộc của bà bước qua bậu cửa gỗ lim, hai cánh cửa gỗ nặng trịch nhanh chóng được khép lại, then cài bằng sắt kêu lên một tiếng "cạch" khô khốc rồi nín bặt. Không gian xung quanh lại rơi vào sự im lặng tịch mịch của đêm thu.
Nam đứng trơ trọi bên bể nước mưa. Anh cúi xuống nhìn lòng bàn tay mình. Mùi hoa nhài nồng đượm trộn lẫn mùi đất mục bãi bồi vẫn vương vít trên các thớ da, dù anh đã chà rửa bằng nước mưa lạnh buốt. Sự bí ẩn bao trùm lên dòng họ và lời cảnh cáo gay gắt của bà Hòe không làm anh thối lui, ngược lại càng làm bùng lên khao khát muốn khám phá sự thật đang bị che giấu dưới lớp đất cát ngoài đê sông. Tại sao bà ngoại lại sợ hãi bãi bồi đến thế? Và người con gái mặc yếm đỏ kia rốt cuộc là ai?
Sáng hôm sau, Nam tỉnh dậy với cơ thể mệt mỏi rã rời. Dương khí trong người anh dường như bị suy kiệt nghiêm trọng sau đêm mộng mị đầu tiên. Làn da anh tái nhợt, đầu óc nặng trĩu và hai bên thái dương đau nhức như có hàng ngàn mũi kim châm vào. Đầu gối anh bủn rủn, mỗi bước đi đều cảm thấy hụt hẫng như đang dẫm trên mây. Suốt cả ngày, Nam giả vờ phụ giúp bà cụ dọn dẹp quanh sân, lau chùi những chiếc cột gỗ lim bám đầy bụi thời gian, nhưng ánh mắt anh liên tục hướng về phía gian thờ phụ nằm bên tả hông của từ đường — nơi quanh năm suốt tháng luôn khóa kín bằng một ổ khóa đồng rỉ sét.
Mỗi lần đi ngang qua gian thờ phụ ấy, Nam lại ngửi thấy một mùi hương trầm ấm pha lẫn mùi giấy cũ mốc thoát ra từ những khe hở của cánh cửa gỗ lim đen. Anh biết, muốn giải đáp những hiện tượng kỳ quái đang diễn ra trên cơ thể mình, anh buộc phải tìm hiểu những gì được cất giấu phía sau cánh cửa kia. Cả ngày hôm đó, Nam sống trong trạng thái bồn chồn, lo âu. Anh đứng ngồi không yên, lòng như lửa đốt. Bà cụ Hòe nhìn thấy vẻ mặt phờ phạc của cháu thì chỉ chép miệng, bảo anh vào buồng nằm nghỉ nhưng Nam từ chối. Anh cần phải tỉnh táo để chờ đợi thời cơ.
Khi bóng tối bao trùm làng cổ, mọi nhà bắt đầu lên đèn. Lợi dụng lúc chập tối bà cụ Hòe xỏ dép, cầm theo chiếc đèn pin nhỏ đi sang nhà trưởng họ ở cuối làng để bàn việc cúng bái đầu tháng, Nam bắt đầu hành động.
Căn nhà ba gian tối om không một bóng người. Chỉ có ánh sáng từ chiếc đèn dầu thờ ở gian chính hắt ra những cái bóng dài ngoằn ngoèo lên vách đất. Nam lách nhẹ người qua cánh cửa nách nhỏ hẹp, tiến về phía gian thờ phụ. Không gian xung quanh im lìm, chỉ có tiếng gió thu thổi qua rặng chuối sau nhà xào xạc, nghe như tiếng thì thầm của những vong hồn khuất lấp.
Khóa cửa gian thờ phụ thực chất là một cái chốt gỗ lỏng lẻo nằm phía trong, được cố định bằng một thanh sắt mỏng đút qua khe cửa. Nam lấy từ trong túi quần ra chiếc dao bấm nhỏ. Anh cẩn thận lách lưỡi dao bén ngót vào khe cửa hẹp, chạm vào chốt gỗ bên trong. Mồ hôi lạnh rịn ra trên trán Nam, chảy dài xuống cằm. Bằng một động tác khéo léo và kiên nhẫn, Nam nhích nhẹ lưỡi dao. Anh phải làm thật khẽ, bởi chỉ cần một tiếng động lớn cũng có thể khiến hàng xóm xung quanh chú ý. Tiếng "cạch" nhỏ vang lên, chốt gỗ bật ra.
Nam đẩy nhẹ cánh cửa. Một luồng không khí nồng nặc mùi gỗ mủn, mùi giấy ố vàng và bụi bặm tích tụ nhiều năm xộc thẳng vào mũi anh, khiến anh phải đưa tay che miệng để tránh tiếng ho khan. Gian thờ phụ này nhỏ hẹp, chứa đầy những hòm xiểng, đồ tế tự hỏng hóc và các tài liệu ghi chép cũ của dòng họ qua nhiều đời. Ánh sáng le lói từ sân đình đằng xa lọt qua kẽ ngói, vẽ nên những vệt sáng bụi bặm trong không gian tối tăm.
Nam bước vào trong, khép hờ cánh cửa để tránh ánh sáng lọt ra ngoài. Anh bật màn hình điện thoại di động, dùng luồng ánh sáng xanh yếu ớt soi lên chiếc bàn hương án cũ kỹ nằm ở góc phòng. Mặt bàn phủ một lớp bụi dày đến nửa phân. Trên đó xếp chồng chất những cuốn sách cổ bìa bọc vải thô đã mục nát, mép sách xoăn lại như những chiếc lá khô.
Nam tỉ mỉ lật từng xấp giấy bản ố vàng, cố gắng không để phát ra tiếng sột soạt lớn. Tay anh lướt qua những ghi chép về ruộng đất, tô thuế từ thời thuộc địa, lòng đầy thất vọng vì chưa tìm thấy thứ mình cần. Anh tiếp tục lục lọi sâu hơn vào chiếc tủ chè ba ngăn đặt ở góc phòng. Bàn tay anh chạm vào một chiếc tráp gỗ mục nằm sâu dưới đống vải vụn tế tự đã mục nát. Chiếc tráp làm bằng gỗ xoan đào đã bị mối mọt đục khoét nham nhở, lớp sơn ta bên ngoài bong tróc từng mảng lớn. Nam dùng tay gỡ nhẹ chiếc khóa đồng rỉ sét đã hỏng chốt, mở nắp tráp ra. Tiếng bản lề gỗ rên rỉ nhỏ trong đêm tối làm tim anh đập dồn dập.
Bên trong tráp là một cuốn gia phả cổ bọc bằng da dê khô cứng, mép sách bị gián nhấm nham nhở. Trang bìa đề những chữ Nho viết bằng mực tàu đã mờ nhạt theo thời gian, nhưng khi lật ra những trang trong, Nam nhận ra có những dòng chữ dịch Nôm viết bằng bút lông sắc sảo ở khoảng trống bên cạnh. Có vẻ như một người đi trước trong dòng họ cũng đã từng tò mò dịch lại những dòng chữ này.
Nam nín thở, ngón tay run rẩy lật từng trang giấy dó mỏng tang đã chuyển sang màu vàng sậm của thời gian. Mỗi trang giấy như chứa đựng hơi thở của quá khứ trăm năm trước. Mắt anh dừng lại ở phần ghi chép lịch sử dòng họ cách đây đúng một trăm năm, niên hiệu Giáp Tuất. Anh căng mắt đọc từng dòng chữ dịch Nôm, lòng bàn tay bắt đầu rịn mồ hôi ướt đẫm:
"Năm Giáp Tuất... Long mạch dòng họ suy vi, điền sản tiêu tán, trai đinh trong họ liên tiếp lâm bệnh chết yểu. Thầy địa lý phán có oán khí của mạch đất chặn đường đi của mạch rồng dưới bãi bồi ven sông Hồng. Muốn giải hạn và giữ vững đại nghiệp của dòng họ, cần một thiếu nữ thuần khiết họ ngoài, sinh vào giờ thuần âm, làm vật tế sống để đóng đinh găm hồn giữ long mạch. Chọn con gái nhà họ Nguyễn tên là Mị, gả cưới giả vào nhà họ ta làm dâu con. Đêm tân hôn yếm bùa ngủ liệm cho nàng ngủ say, dùng chỉ ngũ sắc quấn chặt tay chân rồi táng sống dưới chân ngôi mộ bồi ven sông để trấn giữ long mạch, giải hạn trăm năm cho dòng tộc..."
Nam đọc đến đây, lồng ngực anh như thắt lại, nhịp tim đập dồn dập liên hồi. Sự tàn nhẫn của những người đi trước hiện lên rõ mồn một qua từng nét chữ lạnh lùng. Vì sự hưng thịnh của dòng họ, họ đã nhẫn tâm cướp đi mạng sống của một cô gái trẻ vô tội. Anh lật tiếp sang trang bên cạnh. Trên nền giấy dó vẽ chi tiết sơ đồ một trận pháp yếm bùa. Hình vẽ mô tả một chiếc quan tài cổ bị quấn chặt bởi những sợi chỉ ngũ sắc xung quanh bùa chú vẽ bằng mực đỏ tựa như máu. Bên cạnh sơ đồ là bức họa chân dung vẽ bằng nét mực thanh mảnh của một cô gái mặc áo yếm đỏ thắm.
Nam nhìn chằm chằm vào bức họa. Dưới ánh sáng xanh yếu ớt từ màn hình điện thoại, gương mặt trái xoan thanh tú, đôi môi mỏng u uẩn và đôi mắt lá liễu chứa đầy nước mắt của cô gái trong hình vẽ giống hệt với nữ nhân đã ôm lấy anh trong giấc mộng rạo rực đêm qua. Sợi chỉ ngũ sắc quấn quanh cổ tay trái của cô gái trong tranh cũng chính là những sợi chỉ mà anh đã chạm vào trong cơn đê mê hoang đường ấy.
Sự thật phơi bày khiến Nam rùng mình kinh hãi. Cơ thể anh run lên bần bật, cuốn gia phả suýt chút nữa rơi khỏi tay. Gia tộc của anh, dòng họ luôn tự hào về sự trang nghiêm, nhân đức và sự giàu có thịnh vượng, hóa ra lại xây dựng cơ đồ trên xương máu của một cô gái tội nghiệp bị chôn sống từ một trăm năm trước. Mị bị giam cầm linh hồn dưới lớp đất ẩm lạnh ngoài bãi bồi, chịu đựng sự cô độc và tà thuật cắn xé suốt một thế kỷ chỉ để cho dòng họ của anh được hưởng vinh hoa phú quý. Sự giàu sang của gia đình anh hiện tại chính là cái giá phải trả bằng nỗi đau đớn truyền kiếp của cô gái này.
Sự ghê tởm dâng lên nghẹn ứ ở cổ họng Nam. Anh nhìn xuống bàn tay mình, cảm giác tội lỗi đè nặng lên tâm trí. Dòng máu đang chảy trong huyết quản anh chính là dòng máu của những kẻ sát nhân đã chôn sống cô. Đúng lúc đó, một cơn gió mạnh từ sông Hồng thổi thốc qua khe cửa sổ gian thờ phụ, làm hai cánh cửa gỗ va đập mạnh vào khung cửa phát ra tiếng "cạch" chói tai giữa đêm thanh vắng.
Nam giật nảy mình, nhanh chóng giấu cuốn gia phả cổ vào bên trong ngực áo cộc tay. Anh vội vàng lách người ra ngoài, cài lại chốt cửa gian thờ phụ rồi lẻn nhanh về buồng ngủ của mình trước khi bà cụ Hòe trở về. Anh nằm vật xuống phản gỗ, tim vẫn đập liên hồi như muốn vỡ tung khỏi lồng ngực.
Đêm hôm đó, không gian xung quanh trở nên tĩnh mịch đến đáng sợ. Ngoài kia, sương mù từ ao bèo phía sau nhà dâng lên cuồn cuộn, nuốt chửng những rặng chuối xanh rì và phủ một lớp màn trắng đục mờ ảo lên toàn bộ khu vườn cổ. Nam nằm ngửa trên chiếc phản gỗ lim hầm hập tích nhiệt, hai mắt mở trừng trừng nhìn lên trần nhà tối đen. Đầu óc anh quay cuồng với những dòng chữ trong cuốn gia phả và hình vẽ cô gái mặc yếm đỏ.
Lòng thương cảm đối với số phận bi thảm của Mị cùng nỗi sợ hãi tà thuật cổ xưa đan xen vào nhau, khiến huyết quản anh sôi sục. Anh tự hỏi liệu giấc mộng đêm qua có phải là lời cầu cứu của linh hồn cô gái tội nghiệp kia hay không. Bản năng đàn ông của anh khao khát được gặp lại cô, được chạm vào làn da mát lạnh của cô một lần nữa, nhưng lý trí lại lên tiếng cảnh báo về ranh giới âm dương nguy hiểm. Sự giằng xé giữa một bên là đạo đức dòng họ, một bên là sức hút nhục dục ma mị khiến anh không thể nào chợp mắt.
Khi đêm đã về khuya, xung quanh không còn một tiếng động nào ngoài tiếng dế kêu rền rĩ dưới chân tường gạch. Bỗng nhiên, từ phía ao bèo hoang vắng sau nhà phát ra một âm thanh u uẩn.
"Uuuu... oaoaoa..."
Tiếng sáo trúc u uất, oán than bất chợt cất lên. Tiếng sáo mỏng manh như sợi chỉ nhưng lại có sức xuyên thấu kỳ lạ, len lỏi qua những khe liếp của gian thờ chính rồi bay thẳng vào buồng ngủ của Nam. Âm điệu rầu rĩ của tiếng sáo gợi lên hình ảnh một cô gái cô độc đứng dưới bóng trăng lạnh buốt bên bờ nước. Âm thanh ấy u uẩn, réo rắt, như cào xé vào tâm can người nghe, cuốn trôi đi chút lý trí ít ỏi còn sót lại của Nam.
Hòa vào tiếng sáo trúc là một giọng nói thầm thì như gió rít qua kẽ lá, vang vọng bên tai Nam:
"Nam... Nam ơi..."
Giọng nói nhẹ nhàng, chứa đựng sự khao khát và hơi ấm con người. Tiếng gọi tên anh lặp đi lặp lại nhiều lần, mỗi lần vang lên lại làm lồng ngực Nam thắt lại. Dương vật dưới lớp quần mỏng của anh lại bắt đầu trỗi dậy, cứng ngắc và nóng bỏng. Một luồng dương khí nóng hổi dồn thẳng xuống hạ bộ, thúc đẩy bản năng thể xác của anh trỗi dậy mạnh mẽ. Anh cảm nhận được sự cương cứng hừng hực đang ép chặt vào lớp vải cotton mỏng. Sự thèm khát nhục dục trỗi dậy lấn át cả nỗi sợ hãi ma quỷ.
Nam cảm nhận rõ sự lôi cuốn siêu nhiên từ tiếng gọi ngoài ao bèo. Huyết quản trong người anh như sôi lên dưới sức nóng của ham muốn và sự thôi thúc của định mệnh. Anh không thể tiếp tục nằm im trên phản gỗ được nữa. Đôi chân anh vô thức bước xuống phản gỗ ẩm ướt, bàn chân trần chạm vào nền nhà mát lạnh. Anh tiến về phía cửa buồng ngủ, đưa tay đặt lên then chốt cửa gỗ, chuẩn bị đẩy cửa bước ra phía ao bèo tối tăm phủ đầy sương trắng ngoài vườn. Mỗi nhịp gọi từ ao bèo như một sợi dây vô hình kéo anh đi vào cõi âm u.