Đôi chân trần của Nam miết mạnh xuống nền đất nhão nát ngay khi anh vừa bước ra khỏi bậc cửa gian nhà ngang, dấn thân vào màn mưa quất rát rạt lên da thịt. Anh ghì chặt cán gỗ thô ráp của chiếc xẻng sắt bên tay phải, tay trái giữ chặt lấy chuôi cây rựa dắt ngang thắt lưng. Gió chướng ngoài sông Hồng lùa qua rặng chuối sau vườn thổi thốc vào mặt Nam, mang theo cái lạnh buốt thấu xương của một đêm giông bão tháng Tám. Nam bặm môi, mắt cố căng ra để nhìn thấu màn sương đen kịt đang bao phủ con đường mòn dẫn lên đê. Mỗi bước chân anh đi lúc này đều lún sâu xuống bùn lầy, tiếng bùn nhão bám chặt vào lòng bàn chân kêu lên những tiếng sột soạt nghe rợn tóc gáy.
Anh không dám quay đầu lại nhìn gian nhà ngang. Ở đó, người con gái mang dung nhan ma mị của một oan hồn trăm năm đang nằm thoi thóp trên đống rơm khô, da thịt rách toác rỉ ra thứ máu đen tanh nồng mùi hoa nhài thối rữa. Chiếc chìa khóa đồng cổ cất trong túi quần đùi liên tục đập vào đùi Nam, góc cạnh rỉ sét của nó cọ xát đau điên cuồng, thúc giục anh phải đi nhanh hơn nữa.
Nam thở dốc, từng luồng hơi ấm nóng hổi phun ra từ miệng lập tức bị nước mưa lạnh ngắt cuốn trôi. Sườn đê dốc đứng hiện ra trước mắt anh như một cái bóng đen khổng lồ đè nặng dưới bầu trời đầy mây xám xịt. Nam cắm phập lưỡi xẻng xuống lớp bùn để lấy đà, dùng hết sức bình sinh rướn người bò lên. Những bước chân trần trượt dài trên cỏ ướt và bùn nhão, có lúc anh suýt ngã nhào xuống chân đê, lòng bàn tay bấu chặt vào những cọng cỏ sắc lẹm đến rách cả da. Nhưng Nam không dừng lại. Nỗi sợ hãi bị bà ngoại phát hiện, nỗi sợ hãi tà thuật cướp đi sinh mạng của Mị lấn át cả sự mệt mỏi thể xác.
Khi leo được lên đỉnh đê, gió trên sông Hồng quét mạnh như muốn thổi bay cả cơ thể anh. Nam đ��ng nghiêng người chịu thế lực gió, nhìn xuống bãi bồi ngoài đê. Nơi đó là bãi tha ma của dòng họ, hoang lạnh và cô độc giữa những rặng sậy khô cao quá đầu người. Tiếng sậy khô va đập vào nhau dưới sức giật của gió rít u u, phát ra âm thanh chan chát gầm rú như ngàn tiếng oán than đang gào khóc thảm thiết đòi mạng. Đêm nay không một ánh đèn, chỉ có những tia chớp thỉnh thoảng rạch ngang bầu trời, chiếu rọi những nấm mộ nhấp nhô dưới bãi bồi trông như những cái bẫy âm ty đang há miệng chờ sẵn.
Nam siết chặt cán xẻng, bước xuống bãi bồi. Nước sông dâng cao lạnh ngắt đã tràn qua mép bãi, ngập đến mắt cá chân anh, mang theo lớp phù sa dính dấp và những cọng rác mục trôi nổi. Lòng bàn chân Nam giẫm phải vỏ ốc sắc nhọn buốt nhói, nhưng anh chỉ nghiến răng dấn bước. Anh len lỏi qua rặng sậy khô xào xạc bám đầy nước mưa, lá sậy sắc như dao khía vào bắp tay anh những vệt rát bỏng.
Nấm mộ vô danh của Mị nhô lên cô độc giữa một khoảng đất trống um tùm cỏ dại. Dưới ánh chớp trắng xóa nhập nhoạng, cái nấm đất đen ngòm trông thật lạnh lẽo, toát ra luồng âm khí âm u khiến Nam lạnh buốt từ đỉnh đầu xuống gót chân. Anh run bắn lên, hai hàm răng va vào nhau lập cập. Đây không còn là giấc mộng âu yếm trong buồng tối, cũng không phải gian nhà ngang quen thuộc; đây là nghĩa địa hoang vu, nơi ranh giới giữa người sống và kẻ chết chỉ mỏng như một tờ giấy. Sự khiếp sợ bản năng của một con người trần thế trước cõi âm ty trỗi dậy mạnh mẽ, khiến chân anh run rẩy không muốn bước tới gần nấm đất.
Nhưng rồi, hình ảnh Mị quằn quại trên đống rơm, đôi mắt lá liễu u buồn tràn lệ nhìn anh đầy van nài hiện lên rõ mồn một trong tâm trí Nam. Anh nhớ tới hơi ấm ngọt ngào từ làn da cô khi được anh sưởi ấm, nhớ tới hương nhài nồng nàn đã khắc sâu vào huyết quản mình. Cô đã chịu đau đớn suốt trăm năm qua làm vật thế mạng cho dòng họ anh, và giờ đây anh là hy vọng duy nhất của cô.
Nam hít một hơi thật sâu, nén chặt sự sợ hãi đang bóp nghẹt lồng ngực. Anh bước tới trước ngôi mộ cổ, lấy đà ghì mạnh hai tay cắm phập lưỡi xẻng sắt xuống lớp đất sét nhão nhoét phủ trên mộ.
Xoèn xoẹt!
Từng tảng đất sét nặng trịch, dính chặt vào lưỡi sắt đòi hỏi Nam phải dùng hết sức bình sinh để hất ra hai bên. Mồ hôi nóng hổi bắt đầu túa ra bên trong lớp áo ướt nhẹp, trộn lẫn nước mưa chảy ròng ròng trên trán anh, tràn vào khóe mắt cay xè và khóe miệng mặn chát. Mỗi nhát xẻng đào xuống là một lần Nam phải gồng cứng đôi cánh tay nổi đầy gân guốc, cơ bắp cuồn cuộn căng ra dưới lớp da đẫm nước. Đất dưới sâu bốc lên mùi tanh nồng của bùn sông pha lẫn mùi ẩm mục, hôi hám của những thứ bị chôn vùi suốt trăm năm không thấy ánh sáng.
Gió bão vẫn gào rú bên tai Nam, những thân sậy khẳng khiu ngả nghiêng điên cuồng như muốn quật vào người anh để ngăn cản. Nam phớt lờ tất cả, anh đào như điên dại, bỏ quên cả cảm giác rã rời của khớp xương và cơ bắp. Tiếng xẻng sắt cắm vào đất nhão nghe phầm phập đều đặn, hòa cùng tiếng thở dốc nặng nhọc của anh.
Sau hơn nửa tiếng đào bới gấp gáp, lưỡi xẻng của Nam chợt va phải một vật cứng dưới lòng đất phát ra tiếng "cốp" khô khốc.
Nam giật mình, vội vàng buông cán xẻng, quỳ rạp xuống lớp bùn nhão xung quanh miệng huyệt. Các ngón tay của anh điên cuồng cào cấu bới đất sét còn lại bám trên bề mặt vật cứng đó. Những móng tay anh găm đầy bùn đất đến chảy máu rát buốt, nhưng anh không hề quan tâm. Dần dần, nắp hòm bằng gỗ mục lộ ra dưới đáy huyệt. Lớp gỗ đen sì, loang lổ vết mối mọt ăn sâu tạo thành những đường rãnh ngoằn ngoèo.
Giữa nắp hòm có dán một lá bùa màu vàng rách nát, trên vẽ những đường ngoằn ngoèo bằng chu sa đỏ sẫm đã bị phai màu theo thời gian, được giữ chặt bởi những sợi chỉ ngũ sắc đan chéo chằng chit quấn quanh hòm.
Ngay khi lớp đất sét cuối cùng bị gạt bỏ, một luồng tà khí màu đen kịt từ các khe nứt trên mặt gỗ hòm bỗng bùng lên dữ dội. Làn khói đen xộc thẳng vào mũi Nam mang theo mùi hoa nhài phân hủy nồng nặc đến nghẹt thở. Anh ngã ngửa ra sau, hai tay ôm cổ họng ho sặc sụa, mắt hoa lên vì làn tà khí buốt lạnh thấm vào da thịt.
Từ trong làn sương đen cuồn cuộn bay lên từ miệng huyệt, một bóng hình dần ngưng tụ. Mị hiện ra bên mép huyệt mở. Cô không còn vẻ mờ ảo thanh khiết như lúc ở ao bèo nữa. Thân thể cô quằn quại dữ dội trên đất bùn nhão, làn da trắng bợt nứt nẻ thành từng vệt sâu hoắm rỉ ra thứ dịch màu đen đục tanh tưởi. Những sợi chỉ ngũ sắc quấn quanh cổ tay cô co thắt lại, lún sâu vào da thịt ma nữ phát ra những tiếng xèo xèo như sắt nung gí vào thịt da, khói trắng bốc lên nghi ngút.
"Nam... đau... cứu em..."
Mị hét lên một tiếng đau đớn đến khản đặc, đôi mắt lá liễu trừng lớn đầy tơ máu nhìn anh van nài. Hai tay cô cào cấu sâu vào bùn đất, cả cơ thể run lên bần bật vì đau đớn tột cùng khi tà thuật bùa yếm từ nắp hòm cổ đang ra sức nghiền nát linh hồn cô.
Nhìn dung nhan thanh tú của Mị bị bóp méo vì đau đớn, lồng ngực Nam thắt lại. Nỗi thương hoa tiếc ngọc dâng lên nghẹn ứ nơi cổ họng, rồi lập tức biến thành một ngọn lửa nhục dục bùng cháy mãnh liệt trong huyết quản anh. Luồng âm khí cực hạn tỏa ra từ Mị va chạm với dương khí dồi dào của gã thanh niên trẻ tuổi, tạo nên một sức hút thể xác điên cuồng. Dương vật của Nam trỗi dậy lập tức, cứng ngắc và nóng bỏng, dựng đứng bên dưới lớp quần đùi mỏng ướt sũng dán chặt vào da thịt. Khát khao chiếm hữu và giải cứu cô dâng lên cuồn cuộn như sóng trào.
Nam vứt phăng cây rựa dắt hông ra xa, lao đến đè cơ thể lực lưỡng của mình lên người Mị ngay bên mép ngôi mộ mở hoác.
"Mị, tôi ở đây..." Nam thì thầm bên tai cô, giọng khàn đi vì ham muốn.
Anh luồn đôi bàn tay nóng hổi của mình ra phía sau lưng cô, thô bạo giật đứt phăng dải yếm đỏ ướt nhẹp đã dính đầy bùn đất. Chiếc váy đũi đen của cô cũng bị anh kéo mạnh trút bỏ xuống chân, ném sang một bên.
Thân thể trần trụi của Mị phơi bày hoàn toàn dưới ánh chớp nhập nhoạng của cơn giông bão. Làn da cô trắng bợt, nhẵn nhụi nhưng lạnh ngắt như băng trôi dưới trời đêm. Hai gò bồng đảo căng tròn, đầy đặn của cô run rẩy theo từng hơi thở dồn dập, đứt quãng. Hai đầu vú hồng hào săn lại, cứng ngắc vì cái lạnh buốt của mưa gió và oán khí. Xuống phía dưới, hai đùi thon dài của cô khép chặt trong vô thức, làm lộ ra bờ mông tròn trịa lấm lem bùn đất và bầu lồn mịn màng, hoàn toàn không một sợi lông, nhợt nhạt và lạnh lẽo như thể được tạc từ một khối đá cẩm thạch nguyên khối.
Nam không chần chừ thêm nữa. Anh lột bỏ chiếc quần đùi duy nhất của mình, để lộ cơ thể săn chắc, cơ bụng múi nào ra múi nấy đang bốc hơi nóng hừng hực. Dương vật của anh cương cứng hết cỡ, đỏ ửng và nổi đầy gân guốc sần sùi, chĩa thẳng về phía trước đầy uy hiếp. Anh ép sát lồng ngực nóng bỏng, đẫm nước mưa của mình lên bầu ngực băng giá của Mị.
"Ưm..." Mị rên lên một tiếng yếu ớt khi tiếp xúc với làn da hừng hực lửa nóng của Nam.
Sự chênh lệch nhiệt độ đột ngột giữa hai cơ thể làm Mị run lên bần bật, nhưng bản năng thèm khát dương khí khiến cô vô thức vòng hai cánh tay mảnh mai ôm chặt lấy lưng anh, tìm kiếm hơi ấm. Nam cúi đầu xuống ngậm chặt lấy đôi môi mỏng đang rỉ máu đen của cô. Anh mút mát điên cuồng, đầu lưỡi ấm nóng lách qua kẽ răng, luồn vào khoang miệng lạnh buốt của cô để truyền sinh khí. Mị đáp lại đầy khát khao, đầu lưỡi cô quấn lấy lưỡi anh, hút lấy từng ngụm khí nóng của người sống một cách tham lam.
Nam đưa bàn tay to bản vuốt ve dọc từ bờ vai mịn màng xuống sườn eo thon thả của Mị. Sự vuốt ve chậm rãi của anh làm dịu đi những cơn co giật trên da thịt cô. Bàn tay anh trượt xuống hông cô, luồn xuống dưới nâng hai đùi thon dài của Mị lên, từ từ banh rộng ra hai bên.
Cửa lồn của cô hiện ra trước mắt anh, nhợt nhạt và khép chặt, lạnh buốt như một phiến băng mùa đông. Nam đặt đầu ngón tay nóng hổi của mình lên cửa mình cô, mơn trớn và xoa nhẹ xung quanh mép lồn lạnh lẽo để kích thích. Dưới sự mơn trớn liên tục từ hơi ấm của anh, chất dịch âm đạo mát lạnh bắt đầu rỉ ra, trơn ướt nhưng vẫn lạnh ngắt.
Dương vật của Nam cương cứng đến mức đau nhức, đầu khấc nóng hổi rỉ ra một giọt dịch trong suốt. Anh ghì chặt hai vai Mị xuống đất bùn hoang dại, chĩa thẳng quy đầu vào cửa âm đạo cô rồi từ từ ấn mạnh xuống.
"Ưm... đau..."
Mị ưỡn cong người lên, các ngón tay cào sâu vào bả vai Nam làm bật máu đỏ tươi. Cảm giác nóng cháy từ dương vật Nam đâm vào sâu tận âm đạo lạnh giá khiến cô vừa đau đớn như bị xé rách làm đôi, vừa ngập tràn khoái cảm tê dại chưa từng có. Dương vật anh như một thanh sắt nung đỏ cắm sâu vào tảng băng ngàn năm, làm tan chảy oán khí tích tụ bên trong.
Nam không vội vã dập mạnh ngay. Anh giữ nguyên tư thế nằm đè lên cô, ôm chặt lấy thân hình mềm mại của Mị, cảm nhận sự co bóp run rẩy của thành âm đạo cô đang ôm khít lấy thân dương vật nóng bỏng của mình. Anh hít một hơi thật sâu, ghé sát tai cô thì thầm: "Mị, có tôi ở đây rồi. Em thả lỏng ra đi..."
Mị rên rỉ nghẹn ngào, đôi mắt lá liễu ngấn lệ nhìn anh. Dưới sự vỗ về của Nam, các thớ cơ trong âm đạo cô dần thả lỏng, bao bọc lấy sự cương cứng khổng lồ của anh.
Nam bắt đầu chuyển động hông một cách chậm rãi. Anh rút dương vật ra ngoài gần hết, chỉ để lại quy đầu ngập trong nước nhờn mát lạnh nơi cửa lồn, rồi lại từ từ đâm lút cán vào tận đáy âm đạo cô. Tiếng thịt va chạm bạch bạch vang lên đều đặn, hòa lẫn tiếng mưa rơi tầm tã trên rặng sậy khô xung quanh. Mỗi lần dương vật anh cắm sâu vào âm đạo lạnh lẽo, dòng dương khí hừng hực lại cuồn cuộn truyền qua niêm mạc âm đạo cô, len lỏi khắp các mạch máu trên cơ thể Mị.
Làn da nứt nẻ của cô bắt đầu khép miệng, sắc hồng hào của máu thịt con người dần lan rộng từ bầu ngực xuống đến đùi, thay thế cho vẻ trắng bợt ma quái lúc nãy.
Nhịp điệu dập hông của Nam dần nhanh hơn, mạnh mẽ hơn. Anh nâng một chân Mị gác lên vai mình, tạo thành tư thế vắt chân sâu hoắm, giúp dương vật dễ dàng đâm chạm đến tử cung cô. Tiếng nước nhờn âm đạo mát lạnh trộn lẫn nước mưa tạo ra những âm thanh nhớp nháp chóp chép liên tục bên mép huyệt mộ mở hoác.
Dưới ngôi huyệt mở, lá bùa chú màu vàng dán trên nắp hòm gỗ bỗng dưng bốc cháy âm ỉ dưới làn nước mưa, tỏa ra làn khói xám nhạt rồi tan biến vào màn đêm. Những sợi chỉ ngũ sắc quấn chặt trên cổ tay Mị bắt đầu đứt tung từng sợi một, rơi rụng xuống bùn đất.
"Nam... mạnh nữa đi... ôm em..." Mị van nài, hai tay ôm chặt đầu anh kéo sát vào bầu ngực căng tròn của mình.
Nam cúi xuống ngậm chặt lấy một bên đầu vú hồng hào của cô, mút mát mạnh mẽ trong khi hông vẫn thúc liên tục vào sâu trong lồn cô. Dục vọng dâng cao khiến Nam hoàn toàn mất đi lý trí, anh ghì chặt mông Mị, liên tục thực hiện những cú thúc mạnh mẽ và sâu hoắm vào âm đạo đang co thắt liên hồi của cô. Mị rên rỉ đón nhận, hai chân cô chủ động quắp chặt lấy thắt lưng Nam, lồn cô bóp chặt lấy dương vật anh, hút cạn từng luồng dương khí nóng bỏng để tái sinh linh hồn. Sự giao hòa thể xác đạt đến độ cuồng nhiệt tối đa ngay trên nền đất mộ ẩm ướt trong tư thế truyền thống.
Nam cảm nhận được sự co thắt tột cùng từ sâu trong âm đạo Mị, báo hiệu cả hai đang cùng chạm tới đỉnh điểm của cực khoái. Anh thúc mạnh liên tiếp mấy cú cuối cùng, bắn luồng tinh dịch nóng hổi vào sâu trong âm đạo cô.
Giữa lúc hai cơ thể đang quấn chặt vào nhau ở đỉnh điểm cực khoái, tiếng chuông đồng báo động từ phía từ đường bất ngờ vang lên dồn dập, xé toạc màn đêm u ám. Bầu không khí xung quanh đột ngột chao đảo khi âm thanh vang vọng báo hiệu sự xâm nhập bị phát hiện. Mị giật mình mở to mắt nhìn về phía từ đường, cơ thể trần trụi vẫn còn run lên từng nhịp co thắt bên dưới thân Nam. Anh ngẩng đầu lên, hơi thở hổn hển hòa lẫn nước mưa, nhận ra thời gian yên bình ngắn ngủi đã hết. Tiếng chuông đồng giục giã liên hồi vang lên như những nhát búa nện thẳng vào lồng ngực anh, kéo hai người trở lại với thực tại tàn khốc của lời nguyền dòng họ. Nam siết chặt bả vai Mị, ánh mắt lóe lên sự kiên quyết lẫn bất an tột cùng. Mồ hôi nóng hổi trên trán anh nhỏ giọt xuống bầu ngực phập phồng của ma nữ, báo hiệu một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi đang chờ đợi họ ở trước mắt. Mị khẽ bấu nhẹ vào tay Nam, đôi môi mỏng run rẩy cất tiếng thì thầm yếu ớt nhưng chứa đầy sự lo sợ cho người đàn ông trước mặt: "Họ đến rồi..." Nam không đáp, chỉ ghì chặt cô vào lòng như muốn dùng toàn bộ dương khí và thể xác của mình che chở cho cô trước cơn giận dữ sắp đổ ập xuống từ ngôi nhà cổ của dòng họ. Cơn mưa giông bão ngoài bãi bồi dường như càng lúc càng dữ dội hơn, sấm chớp rạch ngang bầu trời đêm, chiếu rõ bóng dáng hai cơ thể trần trụi đang ôm lấy nhau bên miệng huyệt mộ hoang tàn. Tiếng chân bước dồn dập vang lên từ phía xa xa trên đê sông Hồng, lẫn trong tiếng gió rít điên cuồng qua rặng sậy khô. Nam biết, anh không còn đường lui nữa.