Nam cuống cuồng xoay người quỳ sụp xuống bãi bùn nhão, đôi tay quờ quạng đống quần áo ướt sũng hòng che chắn cho thân thể trần truồng của mình và Mị trước khi hai bóng người lao ra. Ngón tay anh vừa chạm vào dải yếm đỏ đẫm nước của cô, một lực giật tàn bạo đã nắm chặt lấy tóc anh kéo ngược ra sau. Da đầu Nam căng ra đau đớn. Anh chưa kịp định thần, một cú đạp trời giáng vào mạng sườn đã đẩy anh ngã chúi đầu xuống đất. Bùn đất tanh nưởi tràn vào miệng, mũi. Nam giãy giụa, dương vật vừa trải qua cơn cực khoái còn đang mềm nhũn bị chà xát đau đớn dưới lớp đá sỏi sắc nhọn của lòng đất mộ hoang tàn.
"Thằng khốn! Mày dám phá mộ tổ!"
Tiếng quát lồng lộng của chú Hai Khang vang lên bên tai. Lực ghì từ hai phía như gọng kìm sắt ấn chặt vai và đầu Nam xuống đất, ép má anh sát sạt vào mép vách quan tài gỗ mục vừa lộ ra dưới hố đất đào dở. Gió mưa quất liên hồi vào tấm lưng trần lạnh ngắt của anh. Nam cố ngước mắt tìm Mị. Dưới ánh chớp lòe, hình bóng Mị mờ ảo, làn da trắng bợt của cô dính đầy đất cát, đôi mắt lá liễu trừng lớn đầy kinh hoàng trước khi tan vào khói nhạt chìm sâu xuống lòng huyệt.
"Thả tao ra! Buông ra!" Nam hét lên, cổ họng nghẹn đặc bùn đất.
Càng vùng vẫy, dây thừng càng xiết chặt. Hai người đàn ông lực điền trong dòng họ đã bẻ ngoặt hai cánh tay anh ra sau lưng, dùng dây thừng thô bạo xiết chặt lấy hai cổ tay. Họ quăng cho anh cái quần đùi ướt sũng rồi kéo xốc anh dậy khi anh còn chưa kịp xỏ chân vào cho đàng hoàng.
Sinh khí trong cơ thể Nam như bị rút cạn sau cuộc mây mưa dữ dội với ma nữ, giờ đây lại chịu thêm đòn đau khiến hai đầu gối anh nhũn ra, không thể tự đứng vững. Đầu óc anh quay cuồng, lồng ngực phập phồng thở dốc, từng nhịp thở mang theo vị tanh của bùn và mùi hôi hám của đất huyệt mộ cổ. Chú Khang giật phắt chiếc xẻng sắt Nam dùng để đào mộ, quăng mạnh sang bên, rồi dùng bàn tay hộ pháp lôi xốc anh đi.
Bùn nước sông Hồng nhão nhẹt quết đầy hông và đùi Nam. Anh bị kéo lê thô bạo qua những bụi sậy bén ngót cắt vào da thịt trần trụi. Chân trần giẫm lên sỏi đá và gai bụi dại bên đường đê làm máu rỉ ra, nhanh chóng bị nước mưa xối sạch. Đi đầu là chú Khang with chiếc đèn bão đung đưa dữ dội, ánh sáng vàng vọt rách nát loang loáng trên con đường trơn trượt. Phía sau, gã anh họ tên Tấn vừa đẩy vừa giật tóc Nam mỗi khi anh có ý định trì trệ bước chân.
Tiếng chuông đồng từ đường vẫn gõ dồn dập, từng nhịp buốt lạnh găm thẳng vào óc Nam. Khi họ lôi anh qua chiếc cổng đá cũ kỹ của từ đường, Nam chỉ còn nghe thấy tiếng thở dốc hầm hập của chính mình hòa cùng tiếng gầm rú của dòng sông ngoài bãi bồi.
Cả sân từ đường gạch đỏ lát nghiêng sũng nước mưa. Dưới hiên rộng, hàng chục bóng người đứng im lìm như những pho tượng đá. Ánh đuốc tẩm dầu cháy xèo xèo dưới gió bão, tỏa ra làn khói đen khét lẹt, hắt những cái bóng méo mó, khổng lồ lên bức tường gạch cổ kính. Nam bị đẩy ngã khuỵu gối xuống nền sân gạch buốt giá. Nước mưa tuôn từ mái ngói xối thẳng xuống gáy anh, lạnh thấu xương tủy. Anh ngước mặt lên, làn da tái xanh dưới ánh đuốc bập bùng, bờ môi run rẩy vì lạnh và vì sự kiệt quệ dương khí đang tàn phá cơ thể từ bên trong.
Bà cụ Hòe đứng trên bậc thềm đá cao nhất, ngay trước cửa gian thờ chính. Tấm áo bà ba màu nâu sồng đẫm nước mưa dính sát vào thân hình gầy guộc như bộ xương khô của bà. Bàn tay bà cầm chiếc quạt nan run lên bần bật, không phải vì lạnh mà vì cơn giận dữ tột độ. Bà chỉ thẳng ngón tay trỏ cong vẹo vào mặt Nam.
"Thằng nghịch tử! Mày đã làm cái gì ngoài bãi bồi?" Giọng bà cụ Hòe khản đặc, u uất rít qua kẽ răng. "Dòng họ này cưu mang mày, cho mày ăn học, để rồi mày về đây đào mồ cuốc mả, rước họa sát thân về cho cả chi họ này? Mày có biết mày vừa động vào cái gì không? Vong hồn giữ của trăm năm nay bị mày làm kinh động, long mạch đứt đoạn thì cả nhà này chết không có đất chôn!"
Nam ngẩng đầu lên. Tóc tai anh bết bát nước mưa và bùn đất hoang phế, nhưng đôi mắt rực lên tia nhìn u uất đầy căm hờn. Anh không thèm cúi đầu trước những gương mặt lạnh lùng đang nhìn mình như nhìn một kẻ tội đồ.
"Vong hồn giữ của?" Nam cười rộ lên, tràng cười bị cắt ngang bởi một ngụm nước mưa chát chúa. "Các người gọi cô ấy là vong hồn giữ của sao? Các người tự xưng là dòng họ danh giá, thờ cúng tổ tiên tôn nghiêm, nhưng thực chất chỉ là một lũ ác quỷ! Một trăm năm trước, các người bắt một cô gái vô tội yếm bùa dưới mộ sâu để giữ lấy cái vinh hoa phú quý bẩn thỉu này! Tội ác đó các người giấu được ai?"
Bà cụ Hòe tái mét mặt mày. Đám trưởng lão đứng phía sau xôn xao, những tiếng bàn tán thì thầm rộ lên rồi nhanh chóng bị dập tắt bởi tiếng đập trượng xuống thềm đá của một ông cụ tóc bạc phơ. Đó là cụ trưởng tộc. Cụ bước ra khỏi bóng tối của gian thờ, chiếc áo the đen dài quét đất, khuôn mặt nhăn nheo lạnh lùng như khắc bằng gỗ mục.
"Lá gan của mày lớn lắm," cụ trưởng tộc ho khan vài tiếng, giọng nói lạnh lẽo như hơi thở dưới mồ. "Học đòi ba cái chữ nghĩa thành phố rồi về đây dạy khôn dòng họ. Chuyện của trăm năm trước là để giữ cho cái gốc này không bị bật. Không có sự hy sinh của con Mị, chi họ này đã sớm tuyệt tự từ thời giặc giã. Mày là con cháu mà dám đồng lõa với tà ma, phá bỏ phong ấn dòng tộc?"
"Đồng lõa?" Nam gầm lên, cố gắng đứng dậy nhưng lập tiếp bị Tấn ấn mạnh vai quỳ rạp xuống. "Mị chưa từng hại ai! Chính các người mới là kẻ đẩy cô ấy vào cảnh sống không bằng chết, linh hồn bị xích sắt ngũ sắc găm chặt vào xương cốt! Tôi sẽ phá sạch lá bùa của các người!"
"Câm miệng!" Chú Khang bước lên giáng một tát nảy lửa vào má Nam. Máu tươi rỉ ra nơi khóe miệng anh, hòa cùng nước mưa chảy xuống ngực. "Đồ ngu xuẩn! Mày bị con ma đó nó hút hết dương khí nên mụ mị đầu óc rồi. Nhìn cái mặt mày xem, xám ngoét như người chết trôi kia kìa!"
Nam đăm đăm trừng mắt nhìn chú Khang. Khóe môi anh nhếch lên một nụ cười khinh bỉ. Dương khí của anh đúng là có tiêu hao, lồng ngực anh giờ đây đang đau nhức và hơi thở ngắn ngủi, nhưng mỗi lần chạm vào da thịt Mị, anh biết mình đang làm điều đúng dắn. Tình yêu và sự xót thương dành cho người con gái đáng thương ấy đã lấp đầy mọi khoảng trống sợ hãi trong lòng anh.
Cụ trưởng tộc tiến lại gần mép bậc thềm, nhìn thẳng xuống Nam bằng đôi mắt ti hí đục ngầu nhưng sắc lẻm:
"Mày bảo nó chưa từng hại ai? Mày có biết mỗi năm, để xoa dịu oán khí của cái vong hồn giữ của đó, dòng họ này đã phải cúng tế biết bao nhiêu sinh mạng gia súc, phải dùng bao nhiêu máu gà trống tơ đổ xuống mộ cổ không? Bản thân mày, nếu không có dòng máu họ Nguyễn này chảy trong người bảo hộ, thì ngay đêm đầu tiên nằm trên phản gỗ nhà ngoài, mày đã bị nó bóp cổ, rút cạn máu từ lâu rồi! Con ma đó, nó dùng sắc dục để quyến rũ mày, biến mày thành con rối phá phong ấn cho nó thoát ra. Khi nó thoát được xích sắt ngũ sắc, người đầu tiên nó giết chính là mày!"
"Các người nói dối!" Nam hét lớn, hai vai gồng lên cố thoát khỏi sợi dây thừng đang thắt nghẹt lưu thông máu ở cổ tay. "Các người sợ cô ấy thoát ra sẽ lấy đi cái gọi là tài lộc, phong thủy bẩn thỉu mà các người cướp đoạt từ mạng sống của cô ấy! Sự hưng thịnh của dòng họ này được xây dựng trên xương máu của một cô gái vô tội, các người không thấy ghê tởm sao?"
Bà cụ Hòe run rẩy tiến lên một bước, chiếc quạt nan chỉ thẳng vào mặt Nam:
"Mày câm miệng ngay! Ai cho phép mày sỉ nhục tổ tiên? Chuyện năm xưa là do các cụ bề trên quyết định, chúng ta là phận con cháu chỉ có nhiệm vụ tuân theo và gìn giữ. Mày đi học đại học trên phố, được mở mang đầu óc, tưởng mình giỏi giang rồi về đây phá hoại tôn nghiêm dòng tộc? Tao hỏi mày, nếu cái phong ấn đó mất đi, vận khí dòng họ suy sụp, người trong nhà lần lượt đổ bệnh chết, mày có gánh nổi tội lỗi đó không?"
"Chết vì luật nhân quả thì có gì đáng tiếc?" Nam cười lạnh, ánh mắt anh quét qua gương mặt của những người cô, người bác, người chú đang đứng vây quanh. Tất cả họ đều nhìn anh bằng ánh mắt đầy thù hằn và sợ hãi. Họ sợ hãi cái chết, sợ hãi sự nghèo đói, và trên hết, họ sợ hãi oán khí của Mị. "Tôi thà chết cùng cô ấy còn hơn sống chung với một lũ hèn nhát, núp bóng sau một ngôi mộ cổ để cầu vinh!"
"Nghịch tử! Đúng là nghịch tử!" Cụ trưởng tộc tức giận đập mạnh cây gậy chống xuống nền đá, tiếng cộc cộc vang lên khô khốc giữa tiếng mưa gầm rú. "Nó đã bị tà ma che mắt, thần trí không còn tỉnh táo nữa rồi. Nếu không trị tội nó theo gia pháp, vong linh tổ tiên sẽ nổi giận, long mạch bãi bồi sẽ đứt đoạn ngay trong đêm nguyệt thực này."
Một vị trưởng lão khác bước ra, giọng run rẩy ghé tai cụ trưởng tộc:
"Thưa cụ, đêm mai là nguyệt thực toàn phần rồi. Thầy cúng đã dặn, trước khi lập đàn trảm ma, phải giữ cho phong ấn không bị động. Thằng Nam mang huyết thống dòng họ, lại trực tiếp giao hợp với con ma đó ngoài mộ cổ, dương khí và âm khí trong người nó đang hỗn loạn. Nếu chúng ta dùng gia pháp nặng tay lúc này, sợ rằng oán khí ngoài bãi bồi sẽ bùng phát mạnh hơn, thầy cúng khó lòng trấn áp."
Cụ trưởng tộc trầm ngâm suy nghĩ. Ánh mắt cụ nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nhợt nhạt, đầy vết trầy xước của Nam. Cụ biết vị trưởng lão kia nói đúng. Mối liên kết âm dương giữa Nam và Mị đã hình thành, nếu Nam chết hoặc bị thương quá nặng trước giờ hành lễ, phong ấn sẽ hoàn toàn vỡ vụn trước khi thầy cúng kịp lập đàn.
"Được rồi," cụ trưởng tộc phẩy tay, vẻ mặt chán ghét không muốn nhìn Nam thêm nữa. "Nhốt nó vào nhà kho gỗ góc vườn. Khóa xích sắt lại. Không cho nó ăn uống gì hết. Đợi đêm nguyệt thực tới, thầy cúng về lập đàn trảm ma, lúc đó mới tính chuyện xử trị nó theo gia pháp."
"Không được!" Nam thét lên, cố giãy giụa khỏi sợi dây thừng đang siết chặt cổ tay. "Thả tôi ra! Các người không có quyền giam giữ tôi!"
Nhưng những lời phản kháng của anh chỉ như tiếng lá khô rơi vào bão dữ. Tấn và một thanh niên khác trong họ nắm lấy hai bên nách Nam, kéo lê anh đi sột soạt trên sân gạch đỏ, hướng về phía gian nhà kho gỗ nằm ở góc khuất nhất của vườn từ đường, sát bờ ao bèo hoang phế.
Cánh cửa gỗ dày cộp của gian kho gỗ mở ra với tiếng kèn kẹt nặng nề. Mùi ẩm mốc của xơ mướp khô, gỗ mục và phân chuột nồng nặc lập tức xộc vào mũi Nam. Họ quăng anh vào trong như quăng một bao tải rách. Nam ngã nhào trên đống bao tải dứa, khuỷu tay đập mạnh vào góc chiếc cày sắt rỉ sét đau điếng. Cơn đau truyền từ cánh tay lên đỉnh đầu làm anh co rúm người lại.
Cạch!
Cánh cửa gỗ nặng nề sập lại ngay lập tức. Ánh sáng từ những ngọn đuốc ngoài sân phụt tắt, trả lại cho Nam một bóng tối tịch mịch và ngột ngạt đến nghẹt thở. Phía bên ngoài, tiếng xích sắt loảng xoảng vang lên, quấn nhiều vòng quanh tay nắm cửa, rồi tiếng khóa đồng kêu kịch một cái khô khốc.
Nam nằm im trên đống bao tải dứa, lồng ngực phập phồng thở dốc. Cơn mưa bão ngoài kia dường như bị ngăn cách bởi những bức tường gỗ dày, chỉ còn lại tiếng ù uẩn âm u vọng lại. Toàn thân anh run rẩy dữ dội. Lớp da thịt trần trụi phía trên không có áo che chắn bắt đầu ngấm cái lạnh thấu xương của gian kho ẩm ướt. Những vết trầy xước trên đùi và cánh tay rát buốt khi dính nước bẩn.
Cơn sốt từ đâu ập đến, thiêu đốt bên trong cơ thể anh trong khi bề ngoài da thịt lạnh ngắt như đá bám tuyết. Đây chính là hậu quả của việc mất đi lượng lớn dương khí. Khi giao hợp với Mị, dòng sinh khí nóng hổi của anh đã truyền hết vào cơ thể của cô để giúp cô chống lại lá bùa phong ấn. Giờ đây, khi không còn sự che chở của hơi ấm của Mị, phần âm khí còn sót lại trong người Nam bắt đầu phản phệ.
Anh cảm nhận rõ rệt từng thớ cơ trên người mình đang co rút lại. Mỗi nhịp tim đập đều mang theo cảm giác nhói buốt như có hàng ngàn cây kim nhỏ đâm vào lồng ngực. Đầu óc Nam ong ong, tai nghe tiếng u u như tiếng gió rít qua khe đá dưới lòng đất mộ cổ. Anh cố gắng co chân lại, tự ôm lấy hai đầu gối của mình để tìm kiếm chút hơi ấm ít ỏi, nhưng sợi dây thừng trói chặt hai tay phía sau lưng khiến mọi cử động đều trở nên vô cùng khó khăn. Mỗi lần anh cựa mình, sợi dây thừng thô ráp lại ma sát với làn da trầy xước, để lại những vệt máu rỉ ra ấm nóng rồi nhanh chóng bị cái lạnh của không khí nhà kho dập tắt.
Trong bóng tối đặc quánh, Nam nhắm chặt mắt. Anh tự hỏi liệu Mị giờ ra sao. Dưới hố đất sâu ngoài bãi bồi, khi lá bùa phong ấn thứ nhất bị phá bỏ, cô đã phải chịu đựng nỗi đau đớn đến thế nào khi tà lực phản phệ cào xé cơ thể. Những chiếc xích sắt ngũ sắc giam cầm cô suốt trăm năm qua chắc chắn đang siết chặt lấy linh hồn cô, bắt cô gánh chịu sự trừng phạt của lời nguyền dòng họ. Đầu óc anh lờ đờ, cơn sốt bắt đầu đẩy anh vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê. Trong ảo giác, anh thấy Mị đang quằn quại trong vũng máu đen dưới lòng đất hoang phế, tiếng khóc nghẹn ngào của cô như cào xé ruột gan anh.
Cơn buốt giá đột ngột tăng lên ở vùng ngực, rồi lan nhanh ra khắp tay chân. Nam run bần bật, răng đập vào nhau lập cập. Anh nghe thấy tiếng máu chảy rần rật trong huyết quản của mình đang chậm lại, lạnh ngắt như dòng nước sông Hồng mùa ải. Sự kiệt quệ dương khí tàn nhẫn cướp đi quyền kiểm soát cơ thể của chàng trai trẻ. Anh nằm co quắp trên nền đất bẩn, cảm nhận cái chết đang nhích lại gần từng chút một qua những kẽ hở của vách gỗ mục. Sự cô độc bao trùm lấy anh, đặc quánh và lạnh lẽo hơn cả bóng tối nhà kho.
Giữa lúc Nam tưởng như mình sẽ lịm đi vì lạnh và kiệt sức, một làn hương nhài ngọt ngào, dịu nhẹ bất chợt lách qua những khe hở của cánh cửa gỗ dày. Mùi hương ấy nồng đượm, quen thuộc đến mức làm lồng ngực Nam thắt lại.
Từ dưới khe cửa, một dải sương trắng mỏng manh, mềm mại như lụa từ từ trườn vào. Làn sương không tan đi trong không khí ẩm mốc của nhà kho mà ngưng tụ lại, cuộn tròn rồi dâng cao lên ngay bên cạnh đống bao tải dứa nơi Nam đang nằm. Dưới ánh sáng mờ ảo tự thân phát ra, làn sương dần hiện rõ hình dáng một thiếu nữ mặc áo yếm thắm đỏ sẫm. Mị xuất hiện dưới dạng thực thể nửa hư nửa thực, mái tóc đen dài xõa tung trên bờ vai trần trắng muốt, đôi mắt lá liễu ngập tràn nước mắt nhìn anh xót xa.
"Nam..."
Tiếng thì thầm dịu dàng như hơi thở mát lành phả vào bên tai anh. Mị quỳ xuống bên cạnh Nam. Bàn tay nửa trong suốt của cô run rẩy chạm vào gò má nóng hổi, đầy vết xước của anh. Dù là thân thể ma quỷ mát lạnh, nhưng cái chạm của cô lúc này đối với Nam lại là sự xoa dịu thần kỳ. Cơn rát buốt trên da thịt anh như dịu đi phần nào.
Nam cố gắng hé mắt nhìn cô, giọng khản đặc:
"Mị... cô không sao chứ? Họ... họ có làm gì cô không?"
"Em không sao. Lực phong ấn thứ nhất bị bẻ gãy đã cho em chút tà lực để ngưng tụ hình thể thế này." Mị nghẹn ngào, những giọt nước mắt lạnh ngắt rơi xuống má anh rồi tan biến thành những vạt khói nhạt. Cô cúi sát xuống, áp làn môi mỏng mát rượi của mình lên đôi môi khô nứt, nóng rực vì sốt của Nam.
Cú chạm nhẹ nhàng nhưng đầy khao khát. Nam rên khẽ, cố sức xoay người để lồng ngực trần áp sát vào thân thể mềm mại của cô. Dây thừng thô bạo phía sau lưng siết mạnh vào cổ tay làm anh đau điếng, nhưng anh không bận tâm. Cảm giác da thịt trần trụi của Mị áp sát vào ngực mình giúp anh lấy lại một chút tỉnh táo. Anh tham lam hít hà mùi hương nhài từ mái tóc cô, cảm nhận dòng âm khí dịu nhẹ đang chảy vào người để trung hòa cơn sốt dữ dội bên trong.
"Nam, anh ngốc lắm," Mị thì thầm, đôi bàn tay mềm mại vuốt dọc từ bả vai trần của anh xuống hông, xoa dịu những vết trầy xước do đá sỏi bãi bồi gây ra. "Dương khí của anh đã cạn sạch vì cứu em. Nếu anh chết ở đây, linh hồn anh sẽ bị xích sắt ngũ sắc của dòng họ kéo xuống huyệt mộ cùng em mãi mãi."
"Tôi không sợ," Nam thầm thì, mắt nhìn thẳng vào đôi mắt đen thẳm của Mị. "Tôi thà chịu phạt cùng cô còn hơn để cô bị giam cầm dưới hố đất lạnh lẽo đó. Mị, tôi sẽ tìm cách phá hết các lá bùa còn lại."
Mị áp má vào lồng ngực phập phồng của anh, nghe tiếng tim anh đập dồn dập. Sự xót thương và gắn kết thể xác lẫn tâm hồn giữa hai người lúc này đã vượt qua ranh giới âm dương. Cô biết mình đã hoàn toàn thuộc về người đàn ông trần thế này, không phải vì khát vọng sinh khí thuần túy, mà vì một tình yêu sâu sắc đã bén rễ sau những đêm giao hòa nóng bỏng.
Cô khẽ ngẩng đầu lên, bờ môi sát sạt tai anh, thì thầm một bí mật:
"Hãy nghe em nói, Nam. Đêm mai là nguyệt thực toàn phần. Lúc mặt trăng bị nuốt chửng hoàn toàn bởi bóng tối đỏ ngầu, đó là thời điểm ranh giới âm dương mỏng nhất, cũng là lúc sức mạnh của bùa yếm dòng họ yếu đi rõ rệt. Thầy cúng sẽ lập đàn trảm ma ở từ đường vào giờ đó. Khi buổi lễ bắt đầu, em sẽ dùng chút tà lực cuối cùng để giật tung chốt cửa kho gỗ này cho anh."
Nam nhìn cô, lồng ngực thắt lại vì lo lắng:
"Sau đó thì sao? Tôi phải làm gì?"
"Anh phải chạy thật nhanh ra bãi bồi nghĩa địa," đôi mắt Mị chợt lóe lên tia nhìn kiên quyết lẫn khát khao cuồng nhiệt. "Chúng ta phải thực hiện nghi thức hòa hợp thể xác cuối cùng ngay bên cạnh ngôi mộ cổ vào đúng thời khắc nguyệt thực toàn phần. Chỉ có tình yêu và dương khí nóng bỏng nhất của anh lúc đó mới có thể bẻ gãy hoàn toàn những sợi xích sắt ngũ sắc vô hình, triệt hạ cốt tà thuật trăm năm. Nếu thành công, em sẽ được tự do, tái sinh làm người. Còn nếu thất bại..."
Mị dừng lại, ngón tay thanh tú của cô khẽ chạm vào dải yếm đỏ thắm trước ngực, ánh mắt đầy u uẩn. Nam không để cô nói hết câu, anh cố gắng rướn người, hôn mạnh lên môi cô để chặn lại những lời xui xẻo.
"Chúng ta sẽ không thất bại," Nam khẳng định chắc nịch, hơi thở của anh quyện chặt lấy hương nhài của cô.
Tiếng bước chân tuần đêm bên ngoài sân từ đường đột ngột vang lên, loảng xoảng tiếng khóa sắt va chạm ở phía xa. Mị giật mình, hình bóng nửa hư nửa thực của cô bắt đầu dao động, tan dần thành những vạt sương trắng nhạt.
"Chờ em... đêm mai," giọng Mị thì thầm nhỏ dần bên tai Nam trước khi cô hoàn toàn tan biến vào bóng tối ngột ngạt của gian kho gỗ.