Nghe chương 8

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

← Oan Hồn Yếm Đỏ
Chương 8 / 8

Nam khẽ cựa mình khi cảm nhận những ngón tay ấm áp của Mị đang siết chặt lấy bàn tay mình, kéo anh ra khỏi giấc ngủ mê mệt sau đêm dài kiệt sức. Anh cố mở đôi mắt nặng trĩu đón nhận tia nắng bình minh đầu tiên rọi xuống từ tán lá dại ngoài bãi bồi. Nắng sớm chan hòa trên khuôn mặt hồng hào và lồng ngực phập phồng hơi thở ấm nóng của người con gái đang nằm bên cạnh. 

Nam xoay người sang bên, nhìn ngắm Mị. Mái tóc đen dài của cô xõa tung trên nền đất cát ẩm ướt, hương hoa nhài thanh khiết vẫn phảng phất đâu đây, hòa cùng mùi đất phù sa nồng nồng. Anh đưa tay vuốt ve làn da trần trụi đầy đặn của cô. Làn da ấy giờ đây mịn màng, săn chắc, tràn trề sinh khí của một người phàm trần bằng xương bằng thịt, không còn cái lạnh buốt thấu xương của cõi âm ty. 

Nam khẽ nhúc nhích hông, một cảm giác khít khao và ấm áp truyền thẳng đến đại não. Lồn ấm nóng của cô vẫn còn ôm lấy dương vật anh bên trong, co bóp nhịp nhàng theo từng hơi thở nhỏ của cô. Sự gắn kết này hừng hực hơi ấm sống động, chân thực đến mức khiến sống lưng anh run lên vì sung sướng. 

Anh nhìn xuống nơi hai cơ thể đang gắn chặt. Âm đạo Mị khít khao, bao bọc lấy toàn bộ chiều dài dương vật anh. Mép lồn hồng hào, mềm mại co giãn ôm khít lấy gốc cu đang dần cương cứng trở lại dưới tác động của nắng sớm và sự ấm áp của da thịt cô. Anh khẽ thúc nhẹ hông, đẩy dương vật đi sâu thêm một chút vào trong âm đạo ẩm ướt đầy dịch thủy của cô. Mị khẽ rên lên một tiếng nhỏ đầy thỏa mãn, lông mày lá liễu khẽ nhíu lại rồi giãn ra, đôi môi mỏng khẽ mở ra đón lấy hơi thở của anh.

Cảm giác sống động này khiến Nam không kiềm chế được bản năng hừng hực của sức trẻ. Anh luồn tay xuống dưới mông cô, nâng một bên đùi thon dài của Mị lên để tạo góc độ thuận lợi, rồi bắt đầu nhấp hông chậm rãi. Cu anh cọ xát với thành âm đạo ấm nóng, trơn ướt. Mỗi lần dương vật rút ra rồi lại thúc sâu vào tận đáy lồn cô, tiếng nước nôi nồng nàn lại phát ra nhè nhẹ. Mị vẫn nhắm mắt nhưng hai tay đã vô thức ôm ghì lấy bờ vai rộng của Nam, những ngón tay bấu chặt vào lưng anh như muốn tìm điểm tựa trong cơn khoái cảm dâng tràn. 

Nam tăng dần nhịp độ, hông thúc mạnh mẽ hơn. Anh xoay người ép sát cô xuống bãi cát mềm, đè cả thân hình rắn rỏi lên cơ thể đầy đặn của cô. Lồn cô thắt chặt lấy cu anh theo từng nhịp thở dốc, đón nhận luồng dương khí dồi dào chảy tràn vào sâu trong tử cung. Cả hai cùng run lên bần bật dưới ánh bình minh ấm áp. Nam ghì chặt eo cô, đẩy mạnh liên tiếp vài nhịp cho đến khi bắn luồng tinh dịch nóng hổi vào sâu trong âm đạo cô. Mị khẽ rên rỉ thở dốc, hai đùi khép chặt lại giữ lấy dòng nhiệt lượng nóng bỏng đang lan tỏa trong cơ thể mình.

Mị khẽ cựa quậy, hai đùi thon dài của cô khép chặt hơn, vô tình ép sát hông Nam vào cơ thể mình. Đôi mắt lá liễu từ từ mở ra. Ánh nhìn của cô không còn vẻ u sầu, oán hận của oan hồn trăm năm, mà đong đầy niềm hạnh phúc tái sinh. Cô đưa bàn tay lên, ngắm nhìn những ngón tay thon thả hồng hào dưới ánh nắng. Dưới lớp da mỏng, những đường gân máu màu xanh nhạt ẩn hiện, chuyển động theo từng nhịp đập của trái tim. Cô dùng ngón tay cấu nhẹ vào đùi mình, cảm nhận cơn đau nhói chân thực truyền lên đại não.

"Nam..." Cô gọi, giọng nói ngọt ngào, trong trẻo và có độ rung đầy sức sống của dây thanh quản con người. "Em... em có tim rồi. Anh nghe xem. Em biết đau rồi này, đất cát dưới lưng cũng làm em thấy ngứa nữa."

Nam áp tai vào lồng ngực phập phồng của cô. Dưới bầu ngực căng tròn, đầu vú hồng hào đang dựng đứng vì gió sớm, tiếng tim đập thình thịch, mạnh mẽ và đều đặn dội vào tai anh. Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt ngập tràn tình yêu:

"Em thực sự là người rồi, Mị ạ. Em ấm lắm, tim em đập nhanh lắm."

Mị vòng tay qua cổ anh, kéo anh sát lại. Hai cơ thể trần trụi miết chặt vào nhau trên bãi đất bồi. Nước nôi của cô tuôn ra ẩm ướt, bôi trơn cho mỗi lần dương vật anh ra vào sâu hoắm. Nam ghì chặt eo cô, đẩy mạnh liên tiếp vài nhịp cho đến khi cả hai cùng run rẩy trong sự thăng hoa trọn vẹn của thể xác ấm áp. Anh bắn luồng tinh dịch nóng hổi vào sâu trong âm đạo cô, Mị khẽ rên rỉ thở dốc, ghì chặt lấy anh cho đến khi dòng nhiệt lượng hoàn toàn tan vào cơ thể cô.

Hai người nằm ôm nhau một lúc lâu dưới nắng sớm, lắng nghe tiếng sóng sông Hồng vỗ rì rào vào bờ đất. Mị áp mặt vào hõm cổ Nam, hít hà mùi mồ hôi nam tính ấm nồng của anh, cảm thấy sự bình yên chưa từng có trong đời.

"Đêm qua, em đã nghĩ mình sẽ tan biến vĩnh viễn," Mị nhỏ to, ngón tay vẽ những vòng tròn vô định trên ngực anh. "Khi những sợi chỉ ngũ sắc đứt tung, một cơn đau xé rách linh hồn em. Nhưng rồi hơi ấm của anh đã giữ em lại. Nó kéo em về với trần gian."

Nam hôn lên trán cô, siết nhẹ vòng tay:

"Từ nay không ai có thể giam cầm em nữa. Chúng ta sẽ rời khỏi nơi này, lên thành phố. Ở đó có những ngôi nhà cao tầng, có đèn điện sáng choang suốt đêm, có những con đường tấp nập người qua lại. Em sẽ được sống một cuộc đời bình thường như bao người con gái khác."

Mị nghe anh kể, đôi mắt ngời lên vẻ tò mò và khao khát. Cô đã sống trong bóng tối của từ đường và nghĩa địa quá lâu, thế giới ngoài kia đối với cô vừa xa lạ vừa đầy quyến rũ.

Tiếng bước chân chậm rãi trên nền đất cát khô khô cắt ngang cuộc trò chuyện của hai người. Nam giật mình, vội vàng ngồi dậy, vơ chiếc áo khoác của mình che chắn cho thân thể trần trụi của Mị. Từ phía lối đê dẫn xuống bãi bồi, bóng dáng bà cụ Hòe xuất hiện. Tấm lưng còng của bà phủ bóng nắng sớm, mái tóc bạc phơ bay nhẹ trong gió sông. 

Bà cụ dừng lại cách ngôi mộ cổ vài bước chân. Ngôi mộ đất đêm qua còn nghi ngút tà khí nay đã sụt lở hoàn toàn, để lộ chiếc hòm gỗ mục nát bên trong đã trống rỗng. Những lá bùa yếm và xích chỉ ngũ sắc đã hóa thành tàn tro, bị gió sông thổi bay không còn dấu vết. 

Bà cụ Hòe đứng lặng nhìn vào lòng huyệt trống rỗng. Gương mặt nhăn nheo của bà cụ co rúm lại, chiếc gậy trúc trong tay run rẩy. Bà cụ nhìn Nam, rồi nhìn sang Mị đang nép sau lưng anh. Ánh mắt nhăn nheo của bà cụ không còn vẻ nghiêm khắc hay đe dọa như những ngày trước, mà chỉ còn sự mỏi mệt đã được trút bỏ. Bà buông tiếng thở dài nhẹ nhõm. Tiếng thở dài ấy dường như mang theo cả trăm năm oán hận, tội lỗi và những bí mật u tối của dòng họ trôi theo dòng nước sông Hồng.

"Oán khí tan rồi," bà cụ Hòe nói, giọng khàn khàn nhưng thanh thản. "Lời nguyền trăm năm của dòng họ này... cuối cùng đã chấm dứt từ đêm nay. Ta đã canh giữ bí mật này từ khi tóc còn xanh đến khi đầu bạc trắng. Mỗi đêm nghe tiếng sáo oan khuất ngoài bãi bồi, lòng ta lại thắt lại vì tội lỗi của cha ông. Tổ tiên có tội, bắt một đứa trẻ phải gánh hạn suốt bấy nhiêu năm. Giờ thì mọi chuyện đã được hóa giải, ta chết cũng nhắm mắt được rồi."

Mị nhìn bà cụ Hòe, ánh mắt cô có chút phức tạp. Người đàn bà trước mặt là hậu duệ của những kẻ đã yếm bùa giam cầm cô, nhưng đồng thời cũng là người đã đau khổ canh giữ ngôi mộ này suốt cả đời người. Mị khẽ buông tay Nam, bước ra phía trước, cúi đầu chào bà cụ:

"Cảm ơn bà đã giữ lời hứa, không cho thầy cúng triệt hạ linh hồn cháu."

Bà cụ Hòe gật đầu, khóe mắt đục ngầu nhìn kỹ khuôn mặt hồng hào đầy sức sống của Mị. Bà đưa chiếc bọc vải nhỏ đang cầm trên tay cho Nam:

"Ta biết thế nào con bé cũng cần đến thứ này. Thay đồ cho nó đi, rồi đưa nó về từ đường thắp hương tạ tội với tổ tiên trước khi đi."

Nói rồi, bà cụ quay lưng, chậm rãi chống gậy bước về phía làng. Tấm lưng còng của bà dưới ánh mặt trời buổi sớm trông nhẹ nhõm hơn hẳn, như trút bỏ được gánh nặng nghìn cân.

Nam mở bọc vải ra, bên trong là một chiếc váy hoa giản dị thời nay cùng một chiếc lược bí bằng sừng. Anh đỡ Mị dậy, giúp cô mặc tạm chiếc áo khoác của anh rồi cùng trở về nhà ngang.

Trong gian nhà ngang cũ kỹ của ngôi nhà cổ, Mị tắm rửa bên giếng nước trong vắt. Nước giếng mát lạnh dội lên vai cô, cuốn trôi đi những vết bùn đất, những bụi bặm của nghĩa địa và cả những ký ức u tối của trăm năm giam cầm. 

Làn nước dội từ trên đỉnh đầu Mị xối xả xuống bờ vai tròn trịa, chảy qua bầu ngực căng tròn và đầu vú hồng hào đang run nhẹ vì lạnh. Nước men theo vòng eo thon nhỏ, chảy qua hông và lồn sũng nước của cô, cuốn trôi đi những dấu vết của cuộc giao hoan cuồng nhiệt đêm qua. 

Nam đứng bên cạnh giúp cô dội nước, ngắm nhìn làn da trắng hồng khỏe mạnh của cô dưới làn nước mát. Sự e thẹn của người con gái trần gian khiến cô khẽ khép nép đôi chân thon dài, hai tay che trước ngực, đôi má ửng đỏ dưới cái nhìn đắm đuối của anh. Anh nhìn chằm chằm vào bầu ngực tròn căng đang phập phồng theo từng nhịp thở, làn nước trôi qua khe ngực sâu hoắm rồi chảy dài xuống bụng dưới phẳng lỳ, nơi lồn cô đỏ hồng, những sợi lông tơ ướt đẫm bám sát vào da thịt. Dương vật anh khẽ nhúc nhích dưới lớp quần mỏng, nhưng anh kìm nén ham muốn lại, chỉ muốn tận hưởng cảm giác chăm sóc cho người con gái mình yêu.

"Nam... anh cứ nhìn em mãi thế," Mị ngượng ngùng nói, giọng lí nhí, đầu hơi cúi xuống.

Nam mỉm cười, múc thêm một gáo nước giếng dội nhẹ lên lưng cô. Anh dùng chiếc khăn vải thô lau đi những giọt nước đọng trên làn da mịn màng. Mỗi nơi đầu ngón tay anh chạm qua, Mị đều khẽ rùng mình vì cảm giác đụng chạm mới mẻ của thể xác sống. 

Làn da lưng cô nhẵn mịn, không còn cái lạnh lẽo của cõi âm mà ấm nóng dưới lớp khăn thô. Nam vòng tay ra phía trước, khẽ vuốt ve hai bên sườn thon thả rồi xoa nhẹ bầu ngực mềm mại của cô. Mị khẽ ngửa đầu ra sau tựa vào ngực anh, tiếng thở dốc khẽ vang lên trong không gian nhà tắm cũ kỹ. Đầu vú hồng hào của cô cọ sát vào lòng bàn tay ấm áp của Nam, cứng ngắc vì kích thích. Anh cúi đầu hôn nhẹ lên hõm vai cô, cảm nhận mùi hương hoa nhài thanh khiết trộn lẫn hương vị da thịt sống động của người đàn bà trần thế.

Sau khi lau khô người, Mị mặc vào chiếc váy hoa cotton mềm mại mà bà ngoại đã chuẩn bị. Chiếc váy in những bông hoa nhí màu xanh lam nhạt, ôm lấy bờ vai tròn trịa và vòng eo thon thả của cô. Nam dùng chiếc lược sừng chải mái tóc đen dài của cô, rồi tết lại gọn gàng phía sau gáy. Mị ngỡ ngàng ngắm nhìn bóng mình trong chiếc gương đồng ố vàng treo trên vách đất. Cô không còn là bóng ma vật vờ trong sương lạnh nữa, mà là một cô gái trẻ trung, tràn đầy sức sống. Cô xoay vài vòng, ngắm nhìn tạt váy hoa bay nhẹ, rồi chạy lại gần Nam, ôm lấy cánh tay anh với sự thích thú ngây thơ.

Nam nắm tay cô đi vào gian từ đường chính của dòng họ. 

Không khí từ đường hôm nay không còn vẻ u ám, nghẹt thở của những đêm trước. Ánh nắng rọi thẳng qua các khe cửa gỗ lim xua tan hoàn toàn vẻ âm u thường nhật. Hai người quỳ trước bàn thờ tổ tiên dòng họ. Nam thắp nén hương, cúi đầu khấn nguyện, xin tổ tiên tha thứ cho việc phá bỏ bùa yếm, đồng thời khẳng định từ nay dòng họ sẽ không còn dựa vào mạng sống của một cô gái vô tội để cầu tài lộc. 

Mị cắm nén hương vào lư đồng, cúi lạy ba lạy, từ biệt quá khứ đau thương dưới sự chứng kiến của bà cụ Hòe đang đứng lặng bên cạnh. Bà cụ Hòe bước lại gần, đặt bàn tay nhăn nheo lên vai Mị, khấn trước bài vị tổ tiên:

"Lạy tổ tiên, mong vong linh người đi trước chứng giám. Dòng họ này từ nay xin tự gánh vác vận mệnh của mình bằng mồ hôi nước mắt, không dùng tà thuật hại người nữa. Mị, con đã chịu khổ nhiều rồi. Hãy sống một đời bình an."

Bà cụ quay sang nhìn hai người, khẽ vẫy tay, khóe mắt đục ngầu rỉ ra giọt nước mắt lăn dài trên những nếp nhăn:

"Đi đi. Đừng quay lại ngôi làng này nữa. Sống cho thật tốt phần đời của mình."

Nam cúi đầu chào bà ngoại, rồi dắt tay Mị bước ra cổng làng. 

Hai người đan chặt tay nhau bước đi trên con đê sông Hồng lộng gió. Nắng vàng trải dài trên những rặng sậy xanh mướt hai bên bờ sông. Dòng nước đỏ nặng phù sa cuộn chảy êm đềm về phía hạ nguồn. Phía trước họ, con đường đê trải rộng dẫn thẳng về phía thành phố, nơi cuộc sống mới đầy hứa hẹn đang chờ đón.

Mị vừa đi vừa ngắm nhìn cảnh vật xung quanh với sự thích thú của một đứa trẻ. Cô chạm vào những bông hoa cỏ may ven đường, ngửa mặt đón làn gió sông mát rượi thổi tung mái tóc dài thơm ngát hương hoa nhài. 

"Nam này, thành phố xa lắm không anh?" Mị hỏi, mắt vẫn hướng về phía chân trời.

"Không xa đâu. Đi hết con đê này, chúng ta sẽ bắt xe khách. Chỉ vài tiếng là đến nơi," Nam mỉm cười, siết chặt bàn tay ấm áp của cô.

"Thành phố có giống làng mình không anh? Có nhiều cây cối và ao bèo thế này không?" Mị tò mò hỏi.

Nam bật cười, lắc đầu giải thích:

"Không giống đâu. Ở đó có những ngôi nhà cao tầng sừng sững chạm đến mây, có những con đường trải nhựa rộng thênh thang đầy xe cộ đi lại tấp nập. Ban đêm, đèn điện sáng choang suốt sáng tối như ban ngày, không còn bóng tối u ám như ở đây. Em sẽ được đi xem phim, đi mua sắm quần áo đẹp, ăn những món ăn ngon."

Mị nghe anh kể, mắt mở to, lòng tràn đầy khao khát:

"Em muốn được nhìn thấy đèn điện sáng suốt đêm. Em sợ bóng tối lắm. Ở dưới mộ sâu, em chỉ có một mình, xung quanh toàn là bóng tối lạnh lẽo."

Nam dừng bước, xoay người Mị lại đối diện với mình trên con đê lộng gió. Anh cúi xuống nhìn sâu vào đôi mắt lá liễu trong veo của cô, nơi không còn bóng tối của quá khứ mà chỉ có ánh nắng mặt trời rực rỡ phản chiếu. Anh ôm ghì lấy eo cô, kéo sát vào lòng và đặt lên môi cô một nụ hôn thật sâu, mặn nồng và ngọt ngào. Nụ hôn khép lại bóng tối của quá khứ, mở ra một cuộc sống mới trọn vẹn và hạnh phúc của hai người hướng về phía thành phố phía xa.