Nam vô thức với tay ra phía trước, nhưng ngón tay anh chỉ chạm vào những hạt bụi trấu li ti lơ lửng trong bóng tối tranh tối tranh sáng của gian kho thóc. Mùi hương hoa nhài thanh khiết từ hình bóng của Mị vừa mới tan biến vẫn còn đọng lại trên da thịt anh, mỏng manh như một lời hẹn ước nhưng lại là thứ duy nhất neo giữ lý trí của Nam lúc này. Anh thu chân về, ngồi sụp xuống nền đất ẩm ướt, tựa lưng vào vách gỗ lim mục nát của căn kho từ đường. Căn kho tối om và ngột ngạt đến nghẹt thở. Mùi ẩm mốc của thóc lúa vụ chiêm để lâu ngày quyện với mùi gỗ mục bốc lên nồng nặc, bám chặt lấy cổ họng anh, làm mỗi nhịp hít thở trở nên đau buốt nơi lồng ngực.
Cơn sốt từ đêm qua bắt đầu hành hạ Nam dữ dội hơn khi không khí ban ngày ập đến. Do bị Mị hút đi một phần lớn sinh khí qua những đêm giao hòa thể xác nồng cháy trước đó, cơ thể Nam lúc này rệu rã như một khúc gỗ mục trôi sông. Hai bên thái dương anh giật lên từng cơn đau nhức nhối, đầu óc quay cuồng và lồng ngực phập phồng dồn dập không yên. Trong cơn sốt hâm hấp, ranh giới giữa thực và ảo bắt đầu mờ nhòe đi. Nam nhắm nghiền mắt, nhưng trước mắt anh không phải là bóng tối mà là những vệt sáng đỏ rực cùng những khuôn mặt kỳ dị. Anh ngỡ như mình vẫn đang nằm trên chiếc phản gỗ ngoài gian nhà ngang, bên tai văng vẳng tiếng sáo trúc u uẩn của Mị gọi tên anh giữa đêm sương. Rồi ảo ảnh lại thay đổi, anh thấy mình đang chìm sâu dưới đáy ao bèo lạnh ngắt, những dải lụa mềm mại quấn chặt lấy cổ chân kéo anh xuống lòng đất tối tăm. Nam giật mình mở mắt, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, ướt đẫm cả chiếc áo phông cũ kỹ bám đầy bụi trấu.
Bên ngoài gian kho, những âm thanh chuẩn bị cho đàn tế trảm ma bắt đầu dồn dập vang lên từ phía sân chính từ đường, dội vào tai Nam như những nhát búa nện thẳng vào dây thần kinh đang căng thẳng. Tiếng bước chân uỳnh uỵch của những người đàn ông khỏe mạnh trong họ đi qua đi lại, tiếng gỗ va chạm chan chát khi họ dựng cột đàn tế. Nam nghe rõ tiếng la hét chỉ đạo của các trưởng lão và tiếng bước chân kéo lê đôi dép cao su của bà ngoại Hòe. Sự ngột ngạt và áp lực từ dòng họ đang lớn dần lên, bao trùm lấy ngôi nhà cổ. Họ đang chuẩn bị một đàn tế tàn khốc để tiêu diệt Mị vào đêm nguyệt thực sắp tới, nhằm bảo vệ long mạch và sự hưng thịnh giả tạo của dòng họ vốn được xây dựng trên xương máu của một cô gái vô tội từ một trăm năm trước. Nam nghiến chặt răng, nỗi căm phẫn bùng lên trong lòng, lấn át cả sự mệt mỏi thể xác. Anh không thể để họ tiêu diệt cô. Cô đã phải chịu đựng sự đày ải dưới ngôi mộ cổ lạnh lẽo kia cả thế kỷ qua, và anh, người mang huyết thống của dòng họ tội lỗi này, phải có trách nhiệm giải thoát cho cô, dẫu có phải đánh đổi bằng cả sinh mạng của mình.
Thời gian trôi đi chậm chạp và tàn nhẫn qua từng tiếng gõ mõ cầm canh âm u của ông già gác đêm đầu làng. Căn kho gỗ không có ánh sáng mặt trời, chỉ có vài vệt nắng mỏng manh rọi qua khe hở của mái ngói âm dương, vẽ nên những vệt sáng bụi bặm trên nền đất. Khi vệt sáng cuối cùng tắt hẳn, bóng tối kỳ dị của đêm nguyệt thực bắt đầu buông xuống. Không gian đặc quánh lại, ngột ngạt đến khó thở. Nam gượng đứng dậy, toàn thân đau nhức như có hàng ngàn cây kim châm vào xương tủy. Anh bám chặt vào vách gỗ lim trơn trượt để giữ thăng bằng, đôi tai hướng thẳng về phía cửa kho, nơi tiếng khóa sắt bên ngoài thỉnh thoảng lại va vào nhau lách cách dưới sức gió đang mạnh dần lên từ phía sông Hồng.
Từ sân chính của từ đường, âm thanh cúng tế bắt đầu bùng nổ. Tiếng khánh đồng khua liên hồi gầm rú, tạo nên những chuỗi âm thanh sắc lạnh, chói tai xuyên qua màn đêm. Tiếng gào thét của thầy cúng vang lên, giọng lão khàn đặc nhưng lảnh lót khi đọc bài chú trảm ma tróc quỷ, từng lời chú như những mũi tên vô hình găm vào khoảng không gian u tối. Một vệt sáng đỏ rực, nhảy nhót điên cuồng hắt qua khe cửa kho gỗ. Đàn tế đã được châm lửa. Ngọn lửa bốc cao, liếm láp bầu trời đêm xám xịt, tỏa ra mùi dầu hỏa và mùi giấy sớ cháy khét lẹt. Nam nín thở, toàn thân căng ra như dây đàn. Anh biết thời khắc quyết định đã đến.
Rầm!
Một luồng âm khí buốt lạnh đột ngột từ dưới mặt đất đất xộc lên, cào xé qua khe vách gỗ lim khiến toàn bộ căn kho rung chuyển. Tiếng khóa xích sắt bên ngoài rung lên bần bật, loảng xoảng dữ dội như đang bị một bàn tay vô hình tàn bạo giật mạnh. Chốt cửa gỗ dày cộp gãy đôi với một tiếng "rắc" giòn giã, rơi xuống nền đất ẩm ướt. Cánh cửa gỗ nặng nề bị đẩy tung ra hai bên.
Nam không chần chừ một giây. Anh dùng hết sức lực còn sót lại, lao ra khỏi cánh cửa kho. Luồng ánh sáng đỏ rực từ đống lửa đàn tế lập tức đập thẳng vào mắt anh. Giữa sân từ đường gạch đỏ, ngọn lửa cao quá đầu người đang bốc cháy hừng hực. Thầy cúng mặc áo choàng đỏ đang múa thanh kiếm gỗ nhảy nhót điên cuồng xung quanh đàn tế, miệng không ngừng phun rượu vào đống lửa khiến nó bùng lên những tia sáng xanh lét quái dị. Bà ngoại Hòe và mấy người trưởng lão đang quỳ rạp dưới đất, mắt dán chặt vào đàn cúng.
"Thằng Nam trốn ra rồi! Bắt lấy nó!" Một tiếng hét lớn vang lên từ góc sân khi một người đàn ông trong họ phát hiện ra bóng dáng Nam.
Nam không ngoảnh đầu lại. Anh cắm đầu chạy lao thẳng vào rặng chuối hoang rậm rạp phía sau từ đường. Cơn gió chướng ngoài sông Hồng lùa về mạnh mẽ, thổi những tán lá chuối rách tươm táp vào mặt anh rát rạt. Bàn chân trần của Nam miết trên nền đất vườn trơn trượt, bùn nhão kẹp vào giữa các kẽ ngón chân. Phía sau anh, tiếng la hét bắt đầu náo loạn. Những ánh đuốc lập lòe và ánh đèn pin loang loáng quét liên tục qua rặng chuối, chiếu rõ những bóng người đang đuổi theo sát nút.
"Mau đuổi theo! Không được để nó ra bãi bồi! Nó sẽ phá hỏng đàn tế!" Tiếng quát tháo của người chú họ vang lên đầy giận dữ.
Nam thở hồng hộc, lồng ngực đau nhói như muốn vỡ tung. Anh băng qua vườn bưởi tối tăm, cành bưởi đầy gai góc cào rách vai áo phông, để lại những vết xước rỉ máu trên da thịt nhưng anh không hề cảm nhận được nỗi đau thể xác. Trong đầu anh chỉ có một suy nghĩ duy nhất: phải ra đến ngôi mộ cổ trước khi mặt trăng bị nuốt chửng hoàn toàn. Anh ngã sấp mặt xuống một hố đất nhỏ, bùn bám đầy mặt và miệng, nhưng lập tức chống tay đứng dậy, tiếp tục chạy điên cuồng. Vượt qua rặng sậy xào xạc cao quá đầu người dưới gió sông Hồng lạnh buốt, Nam cuối cùng cũng thoát ra đến bãi bồi nghĩa địa hoang vu.
Trên bầu trời, nguyệt thực đã đi vào giai đoạn toàn phần. Mặt trăng tròn trịa ban nãy giờ chỉ còn lại một vành cong nhỏ đỏ ngầu như máu chảy, hắt xuống bãi bồi một thứ ánh sáng đỏ quái dị, âm u. Dưới ánh trăng máu, miệng huyệt mộ cổ hiện ra như một hố đen sâu thẳm dưới lòng đất cát.
Mị đang quỳ rạp bên miệng hố đất đào dở, thân thể cô run rẩy dữ dội dưới sức ép của trận pháp trảm ma từ từ đường vọng lại. Làn da trắng bợt như sáp của cô xuất hiện những vết nứt nẻ chằng chit, từ đó rỉ ra thứ dịch đen kịt bốc mùi tử khí. Những sợi chỉ ngũ sắc quấn chặt quanh cổ tay và bám lấy chiếc cổ thon thả của cô đang phát sáng đỏ rực, siết chặt vào da thịt khiến cô đau đớn tột cùng. Mỗi lần thầy cúng ngoài từ đường gõ khánh, những sợi chỉ lại cháy lên, nghiền nát linh hồn nữ ma yếu ớt.
"Mị!" Nam hét lên, lao tới và ôm chầm lấy thân thể lạnh toát của cô vào lòng.
"Nam... cứu em... đau quá..." Mị thào thào, đôi mắt lá liễu ngập tràn oán khí cùng sự đớn đau. Đôi bàn tay lạnh ngắt của cô bấu chặt lấy vai anh như tìm kiếm một chỗ dựa cuối cùng giữa cõi bờ sinh tử.
Nam ghì chặt lấy cô, cảm giác như đang ôm một tảng băng trôi khiến toàn thân anh run lên bần bật. Nhưng ngay trong sự lạnh giá ấy, dục vọng nguyên thủy cùng bản năng bảo vệ người con gái mình yêu bùng lên cuồng nhiệt trong huyết quản Nam. Anh biết, chỉ có sự giao hòa thể xác trọn vẹn của một người nam mang huyết cốt dòng họ yếm bùa mới có thể truyền đủ dương khí nóng bỏng để bẻ gãy xích sắt ngũ sắc của tà thuật. Không nói một lời, Nam dùng tay giật phăng chiếc áo phông đẫm mồ hôi và bùn đất vứt xuống đất, rồi nhanh chóng lột bỏ chiếc quần jeans vướng víu. Mị cũng vội vã dùng chút sức lực tàn tạ giật đứt dải yếm đỏ sẫm nhuốm bùn cùng chiếc váy đũi đen dài.
Dưới ánh trăng máu đỏ tía, thân hình ngọc ngà của Mị khỏa thân hoàn toàn trên lớp đất mộ ẩm ướt. Đôi gò bồng đảo căng tròn nhô cao, hai núm vú hồng hào săn lại cứng ngắc vì cái lạnh của cõi âm và gió sông Hồng thổi lộng. Làn da cô trắng muốt, đối lập hoàn toàn với lớp bùn đất tối tăm xung quanh. Nam đè Mị nằm ngửa ra nền đất mộ. Anh cúi xuống, áp đôi môi nóng bỏng của mình vào bờ môi lạnh buốt của cô. Nụ hôn của anh ngấu nghiến, điên cuồng, lưỡi anh luồn sâu vào khoang miệng lạnh ngắt của cô để truyền đi hơi ấm và dương khí hừng hực của chàng trai trẻ. Mị đón nhận nụ hôn một cách khao khát, hai tay vòng qua ôm chặt lấy tấm lưng trần đẫm mồ hôi của Nam.
Nam rời môi cô, di chuyển nụ hôn dọc xuống chiếc cổ thon thả đang bị sợi chỉ ngũ sắc siết chặt, gặm nhẹ lên xương quai xanh rồi dừng lại ở bầu ngực căng mọng. Anh ngậm lấy một bên đầu vú của cô, mút mạnh, lưỡi đảo liên tục quanh quầng vú hồng hào. Mị rên lên một tiếng run rẩy, lồng ngực cô phập phồng nâng cao theo từng nhịp bú mút của anh. Tay Nam trượt xuống vòng eo thon nhỏ, vuốt ve làn da mịn màng như lụa rồi len vào giữa hai đùi mềm mại đang khép chặt của cô. Ngón tay anh chạm vào lồn của Mị. Nơi tư mật ấy đang tuôn ra những dòng dịch nhầy ấm lạnh xen lẫn, sực nức hương hoa nhài nồng đượm. Cửa mình cô hồng hào, phập phồng co thắt theo từng nhịp thở hổn hển.
Mị co hai chân lại, chủ động dạng rộng đùi để Nam tiến vào sâu hơn. Cô đưa hai tay ôm chặt lấy bờ vai góc cạnh của anh, những ngón tay bấu mạnh vào da thịt Nam như muốn hòa làm một với anh.
Nam rướn người lên, nắm lấy dương vật cương cứng, nóng hổi đang đập liên hồi của mình hướng thẳng vào kẽ thịt ẩm ướt của cô. Anh thúc mạnh một nhịp dứt khoát, không hề do dự. Dương vật to lớn đâm lút vào tận cùng lồn của Mị.
"Á... Nam..." Mị hét lên một tiếng đau đớn xen lẫn khoái cảm cực hạn. Đôi mắt lá liễu của cô trợn ngược lên khi luồng dương khí nóng bỏng như lửa đốt phun trào vào sâu trong lồn cô, thiêu đốt lớp tà khí băng giá đang ngưng tụ ở hạ bộ.
Nam chống hai tay xuống đất mộ ẩm, bắt đầu di chuyển phần hông nhịp nhàng. Anh nâng hai chân Mị vắt chặt qua thắt lưng mình, lật người cô ngồi lên đùi anh trong tư thế cưỡi ngựa ngược. Ở tư thế này, lưng Mị quay về phía ngực Nam, hai tay cô vòng ra sau ôm lấy gáy anh để tìm điểm tựa, trong khi Nam bấu chặt lấy hai bên hông tròn lẳng của cô mà giật mạnh. Mỗi lần anh rút dương vật ra gần hết rồi lại thúc mạnh vào đáy lồn, tiếng da thịt va chạm bạch bạch lại vang lên dồn dập giữa bãi bồi vắng lặng. Lồng ngực hai người ép sát vào nhau, mồ hôi nóng hổi từ trán và ngực Nam nhỏ giọt xuống làn da sáp lạnh của Mị, hun đúc cơ thể cô dần ửng hồng lên. Sự ma sát kịch liệt giữa dương vật nóng bỏng và thành lồn ướt át của Mị tạo nên những tiếng nước lép nhép đầy gợi dục.
Khi tà lực bùa yếm từ từ đường phản kháng dữ dội để giữ lại phong ấn, cơ thể Mị co rút kịch liệt, các thớ cơ trong lồn kẹp chặt lấy dương vật Nam khiến anh đau đớn nhưng cũng kích thích tột độ. Để phá vỡ sự co thắt này, Nam thay đổi tư thế. Anh xoay người cô nằm nghiêng trên đất mộ, nhấc một chân cô vắt cao lên vai mình. Tư thế vắt chân này cho phép dương vật đâm sâu nhất có thể, chạm đến tận cổ tử cung của cô. Nam liên tục dập mạnh, eo đưa nhanh đến chóng mặt. Dòng tinh dịch nóng hổi cùng dương khí cuồn cuộn từ cơ thể anh tràn ngập bên trong lồn Mị, thiêu đốt các mạch máu đen của tà thuật đang chạy dọc đùi cô.
Những sợi xích sắt ngũ sắc vô hình đang quấn quanh cổ và tay Mị bắt đầu nứt ra dưới sức nóng của sự giao hợp. Mỗi cú thúc sâu của Nam làm xuất hiện những tiếng răng rắc nhẹ trong không gian. Từng sợi chỉ ngũ sắc đứt lìa, hóa thành những đốm lửa xanh le lói rồi tiêu biến vào hư không. Mị quằn quại trong khoái cảm thăng hoa cực độ, tiếng rên rỉ của cô không còn ma mị, lạnh lẽo nữa mà đã mang hơi thở ấm áp của một nữ nhân bằng xương bằng thịt. Làn da cô từ trắng bợt chuyển sang hồng hào, mồ hôi mịn màng rịn ra khắp cơ thể.
Cơn cuồng nhiệt đạt đến đỉnh điểm khi mặt trăng bị bóng tối nguyệt thực nuốt chửng hoàn toàn, bầu trời chỉ còn một màu đen kịt đáng sợ. Nam gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng, thúc liên tiếp những nhịp cuối cùng sâu hoắm vào tận cùng tử cung Mị, bắn luồng tinh hoa ấm nóng lấp đầy lồn cô. Mị co rút kịch liệt, ôm ghì lấy lưng anh, cả hai cùng run lên bần bật khi luồng khoái cảm cuối cùng vỡ òa dữ dội. Toàn bộ dương khí tích tụ từ tận sâu trong xương tủy Nam cuồn cuộn trút vào lồn của cô, va chạm trực tiếp với kết giới phong ấn cuối cùng của bùa yếm.
Đúng lúc ấy, mặt trăng máu trên bầu trời hoàn toàn bị nuốt chửng bởi bóng tối đen kịt của nguyệt thực toàn phần.
Rầm!
Một tiếng nổ trầm đục chạy dọc từ sâu dưới lòng đất mộ cổ, chấn động dữ dội đến mức đất cát dưới thân hai người rung chuyển mạnh mẽ. Những sợi chỉ ngũ sắc quấn chặt quanh cổ tay và cổ Mị bỗng chốc cháy bùng lên rồi đứt vụn thành hàng ngàn đốm sáng tro tàn, lập tức bị gió sông Hồng thổi bay vào hư không. Mùi tử khí đen kịt và tà khí băng giá bao quanh cơ thể Mị tan biến sạch sẽ, nhường chỗ cho hương hoa nhài thanh khiết, ngào ngạt lan tỏa khắp bãi bồi.
Nam rã rời cả chân tay, lồng ngực phập phồng thở dốc, toàn thân đẫm mồ hôi gục xuống bờ vai Mị. Nhưng ngay khi da thịt hai người tiếp xúc, anh không còn cảm nhận thấy cái lạnh thấu xương của cõi âm nữa.
Làn da của Mị đang run rẩy dưới thân anh từ từ ấm lên. Một luồng hơi ấm dịu nhẹ, sống động bắt đầu lan tỏa từ lồng ngực cô, chạy dọc xuống đôi chân trần và truyền thẳng vào đôi bàn tay đang đan chặt lấy những ngón tay anh. Cảm giác ấm áp, mềm mại của một cơ thể bằng xương bằng thịt thực sự khiến Nam dùng chút sức tàn cuối cùng siết nhẹ tay cô. Đầu óc anh quay cuồng vì kiệt sức, mí mắt nặng trĩu sụp xuống, nhưng bên tai vẫn nghe rõ nhịp tim của Mị đang đập mạnh mẽ, từng nhịp, từng nhịp nóng hổi.