Dương Quá khẽ siết cánh tay trái độc nhất quanh vòng eo thon mềm của Tiểu Long Nữ, kéo thân thể trần trụi của nàng áp sát vào lồng ngực mình trên đống lá khô ẩm ướt đầy dịch thủy. Dưới hạ bộ hai người, chất dịch đục trắng hòa cùng những giọt máu loãng vẫn còn dính ráp trên da thịt đùi non mịn màng. Cảm giác đê mê từ cuộc hoan lạc vừa rồi vẫn chưa tan biến hẳn, khiến y muốn níu giữ khoảnh khắc này lâu hơn. Y ghì chặt lấy nàng, cúi đầu tìm kiếm hơi ấm, bờ môi ấm nóng áp vào làn da cổ trắng ngần, mịn màng của sư tôn.

Nhưng ngay khi cánh môi y vừa chạm vào da thịt nàng, một cơn đau nhói thình lình ập đến.

Cơn đau đột ngột tựa như hàng vạn mũi kim nung đỏ đâm xuyên qua lồng ngực Dương Quá. Y co rúm người, tiếng thở dốc biến thành một tiếng rên hự nghẹn đặc trong cổ họng. Cùng lúc đó, Tiểu Long Nữ cũng rú lên một tiếng đau đớn, hai tay cào mạnh vào đống lá khô dưới thân, cả cơ thể run bắn lên. Nàng đẩy mạnh lồng ngực y ra, gương mặt thanh tú trong chớp mắt biến thành trắng bệch, mồ hôi lạnh vã ra như tắm.

"Quá... Quá nhi..."

Tiểu Long Nữ ôm chặt lấy ngực trái, hơi thở dồn dập đứt quãng. Cơn đau co thắt dữ dội từ tim lan tỏa ra khắp lục phủ ngũ tạng, khiến nàng không thể ngồi vững, ngã quỵ xuống đống lá khô. Dương Quá cũng không khá hơn, y dùng một tay chống đỡ thân mình, nhưng cơn đau ở tim dữ dội đến mức khiến y mất đi toàn bộ sức lực, ngã nhào sang bên cạnh, da thịt trần trụi cọ sát vào mặt đất đá thô ráp. Y cố hít thở, nhưng lồng ngực thắt chặt lại, mỗi hơi thở đều mang theo vị máu tanh nồng dâng lên cổ họng. Cơn đau này không giống bất kỳ vết thương đao kiếm nào y từng chịu đựng; nó không cào xé da thịt bên ngoài mà gặm nhấm sâu vào tận tâm can, bóp nghẹt từng nhịp đập của quả tim.

Chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra với cơ thể mình, một tiếng cười lanh lảnh đột ngột vang lên từ phía cửa hang đá.

"Thật là một cảnh tượng khó coi."

Một bóng người trung niên mặc trường bào màu xanh bước vào, theo sau là mười mấy đệ tử Tuyệt Tình Cốc tay lăm lăm vũ khí. Kẻ đi đầu chính là Cốc chủ Công Tôn Chỉ. Ánh mắt lão đảo qua đống lá khô, quét từ bờ vai trần run rẩy của Tiểu Long Nữ xuống đến cặp đùi non còn loang lổ vết dịch thủy trắng đục trộn lẫn máu tươi, rồi dừng lại ở dương vật của Dương Quá vẫn còn ướt át. Khóe mắt lão giật mạnh, hiện rõ sự thèm khát pha lẫn giận dữ. Lão vuốt chòm râu dê, nhe răng cười hiểm độc, ánh mắt găm chặt vào lồng ngực sữa phập phồng cùng nhụy hoa hồng hào đang lộ ra của Tiểu Long Nữ.

Dương Quá nghiến răng, cố chịu đựng cơn đau đang hành hạ lồng ngực, dùng tay trái kéo vội tấm bạch sa y rách nát phủ lên thân hình trần trụi của Tiểu Long Nữ. Thế nhưng, ngay khi y vừa nảy sinh ý nghĩ bảo vệ nàng, tim y lại thắt chặt như bị một bàn tay vô hình bóp nát. Máu từ cổ họng trào lên, y ho sặc sụa, phun ra một ngụm máu đỏ tươi ngay trước mũi giày của Công Tôn Chỉ. Cơn đau đột ngột tăng lên gấp bội khiến y ngã vật ra, các cơ bắp trên lưng co rút liên hồi.

"Ngươi... ngươi là ai?" Dương Quá khàn giọng hỏi, mắt vẫn gườm gươm nhìn thẳng vào đối phương.

Công Tôn Chỉ cười nhạt, chắp tay sau lưng, dẫm lên những chiếc lá khô dính dịch thủy dưới chân. Lão đưa mắt nhìn cơ thể Tiểu Long Nữ đang run rẩy dưới lớp áo lụa mỏng, chậm rãi nói:

"Ta là chủ nhân của thung lũng này. Hai người các ngươi tự ý xông vào cấm địa, lại dám làm chuyện dâm loạn cấm kỵ ở đây. Nhưng có vẻ như ông trời đã trừng phạt các ngươi trước khi ta ra tay."

Lão chỉ tay vào những dây hoa leo đầy gai nhọn bao quanh vách hang đá. Trên những thân dây leo đó là những bông hoa màu đỏ rực rỡ nhưng đầy gai góc sắc nhọn. Những cánh hoa khẽ lay động trong bóng tối âm u của hang đá, tỏa ra một mùi hương dịu ngọt đến kỳ lạ nhưng lại ẩn giấu sát cơ tàn độc.

"Nhìn kỹ đi. Đó là Tình Hoa. Khi các ngươi trốn chạy vào đây, chắc chắn da thịt đã bị gai của loài hoa này cào xước. Chất độc của nó đã ngấm vào máu."

Tiểu Long Nữ khó nhọc ngẩng đầu lên, bờ môi đỏ mọng nay đã tái nhợt vì đau đớn. Nàng ôm ngực, hỏi giọng run rẩy:

"Tình Hoa độc... là gì?"

Công Tôn Chỉ tiến lại gần hơn, ánh mắt dán chặt vào bầu ngực phập phồng sau lớp vải rách của nàng. Lão liếm môi, giọng trầm xuống:

"Chất độc này rất kỳ lạ. Bình thường nó sẽ nằm yên trong huyết quản, không hề gây hại. Nhưng hễ người trúng độc động tâm tư tình cảm, nảy sinh ham muốn dục vọng thể xác, chất độc sẽ ngay lập tức phát tác. Càng yêu sâu đậm, càng thèm khát thể xác đối phương, tim sẽ càng bị cào xé, lục phủ ngũ tạng bị tàn phá như chịu vạn đao băm vằn."

Lão nhìn Dương Quá đang nằm quằn quại dưới đất, cười khẩy:

"Vừa rồi hai người các ngươi quấn lấy nhau, giao hợp điên cuồng, chất độc chắc chắn đã ăn sâu vào tim phổi. Bây giờ, chỉ cần nhìn nhau mà nảy sinh lòng ham muốn chạm vào thân thể nhau, cơn đau sẽ giết chết các ngươi."

Dương Quá trừng mắt căm hận. Y cố gắng vận chuyển chân khí trong cơ thể để áp chế độc tính, nhưng luồng nội lực vừa mới vận hành đến đan điền đã bị một cơn co thắt dữ dội từ tim đánh tan tác. Mồ hôi lạnh của y chảy ra đầm đìa, hòa cùng máu tươi trên khóe môi rơi xuống đống rơm rác dưới đất. Y trừng mắt nhìn Công Tôn Chỉ, gầm lên:

"Lão tặc... có giỏi thì giết ta đi! Đừng có nhìn nàng bằng ánh mắt dơ bẩn đó!"

Công Tôn Chỉ cười lớn, tiếng cười vang vọng trong hang đá âm u:

"Giết ngươi? Thế thì dễ dàng cho ngươi quá. Tuyệt Tình Cốc của ta không thiếu cách để hành hạ những kẻ tự đắc. Mỹ nhân thanh khiết thế này, đi theo một tên tàn phế cụt tay như ngươi quả là uổng phí. Nàng ta sẽ là của ta."

Lão phất tay, giọng lạnh lùng ra lệnh cho đám đệ tử phía sau:

"Ném xiêm y cho bọn họ. Ép mặc vào rồi giải đi. Đừng để hai kẻ này chạm vào nhau nữa, nếu không bọn họ sẽ chết trước khi ta kịp tra hỏi."

Mấy bộ y phục màu xanh thô ráp của Tuyệt Tình Cốc bị ném xuống đất. Đám đệ tử tiến lên, chĩa những mũi thương sắc nhọn vào ngực Dương Quá, ép y phải lùi lại. Dương Quá muốn đứng lên che chở cho Tiểu Long Nữ, nhưng mỗi lần y nhìn thấy nàng đang khó nhọc che đậy thân thể khỏa thân, dục vọng bảo vệ và chiếm hữu lại trỗi dậy, kéo theo cơn đau ngực dữ dội khiến y đổ gục, trán đập xuống nền đá sắc nhọn.

Tiểu Long Nữ run rẩy nhặt bộ y phục màu xanh thô ráp lên. Từng động tác của nàng vô cùng khó khăn, tay chân bủn rủn không còn chút lực lượng. Nàng cố gắng xỏ tay vào ống áo, nhưng cơn đau từ lồng ngực cứ liên tục giáng xuống mỗi khi nàng nhìn thấy bờ vai trần đầy sẹo và vết cụt tay rỉ máu của Dương Quá. Sự xót xa tột cùng dành cho đồ đệ khiến chất độc phát tác mãnh liệt, làm nàng khuỵu xuống nhiều lần. Lớp vải thô ráp chà xát lên làn da tuyết trắng mịn màng của nàng, tạo nên những vết đỏ ửng đau rát. Mỗi lần vạt áo thô kệch chạm vào bầu ngực sữa nhạy cảm vẫn còn ẩm ướt dấu vết hoan lạc, nàng lại run lên, hàm răng cắn chặt bờ môi đến rớm máu. Nàng cố che đi âm đạo vẫn còn dính dịch thủy và những vệt máu khô nhạt đang chảy dài trên đùi non, nhưng tấm áo thô kệch quá cứng nhắc, mỗi cái chạm nhẹ đều làm nàng rùng mình vì đau và xấu hổ.

Dương Quá cũng chật vật không kém. Chỉ còn một cánh tay trái, y phải dùng răng cắn chặt vạt áo thô ráp, chật vật khoác tấm áo xanh lên người. Đầu khấc dương vật của y dưới lớp quần vải thô cọ xát nhẹ, lập tức gợi lại cảm giác ẩm ướt, khít khao bên trong lồn của Tiểu Long Nữ. Cảm giác kích thích đó vấp phải cơn đau xé rách tim dập tắt ngay lập tức. Y đau đớn cắn chặt môi đến bật máu để không thốt ra tiếng kêu thảm thiết. Y dùng cánh tay độc nhất cố kéo chiếc quần vải thô lên che đi dương vật vẫn còn rỉ dịch thủy hoan lạc, từng sợi vải bố thô ráp cọ qua bao quy đầu nhạy cảm như những lưỡi dao nhỏ cứa vào da thịt.

Khi cả hai đã khoác lên mình bộ đồ xanh thô kệch, Công Tôn Chỉ phất tay ra hiệu áp giải.

Chặng đường áp giải từ hang đá cấm địa về ngục tối là một chuỗi hành hạ tàn nhẫn đối với cả thể xác lẫn tinh thần của hai người. Những đệ tử Tuyệt Tình Cốc tay cầm trường thương sắt nhọn, đứng dàn hai bên để canh giữ, tạo ra một khoảng cách cố định chừng năm bước chân giữa Dương Quá và Tiểu Long Nữ. Bất kỳ ai có ý định tiến lại gần đối phương đều bị những mũi thương lạnh ngắt chĩa thẳng vào ngực ngăn cản.

Dương Quá lê từng bước chân nặng nề trên những bậc đá gồ ghề của lối đi hẹp. Vết thương cụt tay phải vẫn chưa lành hẳn, bị lớp vải thô ráp của bộ y phục mới cọ xát liên tục, rỉ máu thấm đỏ một mảng áo xanh. Nhưng nỗi đau đớn thể xác đó chẳng thấm thía gì so với sự giày vò trong tâm trí y. Ngay phía trước y, bóng dáng Tiểu Long Nữ chập chững bước đi dưới sự áp giải của hai tên đệ tử. Lớp áo xanh thô kệch, rộng thùng thình của Tuyệt Tình Cốc không thể giấu nổi những đường cong mềm mại của sư tôn. Theo mỗi bước đi của nàng, vạt áo lay động nhẹ nhàng, để lộ gót chân trần trắng ngần cùng dáng đi uyển chuyển quen thuộc.

Mùi hoan lạc từ cơ thể hai người vẫn chưa tan hết, hòa vào mùi vải bố mới thô kệch tạo nên một thứ hương vị kích thích kỳ lạ. Dương Quá nhìn tấm lưng ong của nàng nhấp nhô phía trước, vạt áo xanh dán chặt vào làn da đẫm mồ hôi sau cuộc giao hợp kịch liệt. Trí óc y lại không tự chủ được mà nhớ về hình ảnh nàng khỏa thân, quỳ trên người y, hai bầu ngực trần căng tròn đung đưa theo từng nhịp nhấp nhô. Y nhớ rõ cảm giác thắt chặt, ấm nóng đến nghẹt thở khi dương vật y cắm ngập vào lồn nàng, nhớ cả tiếng rên rỉ đê mê mà nàng cố kìm nén trong cổ họng. Dục vọng nam nhân bùng lên dữ dội, khiến dương vật dưới lớp quần thô ráp bắt đầu căng cứng, cọ xát vào lớp vải thô ráp.

Ngay lập tức, chất độc Tình Hoa như cảm nhận được luồng tà niệm này. Một cơn đau thắt nghẹn như có bàn tay sắt bóp nát quả tim ập đến. Dương Quá loạng choạng, bước chân hụt trên bậc đá, suýt ngã nhào. Y phải dùng tay trái bấu chặt vào vách đá sắc nhọn bên cạnh để giữ thăng bằng. Máu từ khóe môi y lại rỉ ra, thấm vào lớp vải xanh ở cổ áo.

"Đi nhanh lên! Không được chậm trễ!" Một tên đệ tử quát lớn, thúc mạnh cán thương vào lưng Dương Quá.

Cú thúc khiến y ngã về phía trước, suýt chạm vào vạt áo của Tiểu Long Nữ.

"Quá nhi!" Tiểu Long Nữ quay đầu lại, đôi mắt trong suốt ngập tràn sự lo lắng. Nàng định vươn tay ra nâng y dậy, nhưng vừa động ý nghĩ muốn chạm vào y, ngực nàng liền nhói lên đau đớn. Nàng rên khẽ, một tay ôm lấy ngực trái, cơ thể run rẩy quỳ sụp xuống mặt đất lạnh lẽo.

"Cô cô... đừng nhìn con... đừng nghĩ đến con nữa..." Dương Quá khàn giọng hét lên, y cố gắng nhắm chặt mắt lại, không dám nhìn vào khuôn mặt thanh tú đang nhợt nhạt vì đau đớn của nàng. Y biết, mỗi một ánh mắt giao nhau, mỗi một ý nghĩ xót thương đều là chất xúc tác khiến độc tính phát tác tàn bạo hơn.

Hai tên đệ tử Tuyệt Tình Cốc thô bạo kéo Tiểu Long Nữ đứng dậy, đẩy nàng đi tiếp. Dương Quá gượng đứng lên bằng cánh tay trái, đầu cúi gằm xuống mặt đất đá, cố gắng hướng sự tập trung vào những cơn đau từ vết thương cụt tay để át đi những hình ảnh hoan lạc trong đầu. Nhưng mùi hương thanh khiết, dịu ngọt từ cơ thể Tiểu Long Nữ theo gió đá thổi ngược về phía sau, lướt qua chóp mũi y, như một sợi dây vô hình trêu ngươi dục vọng của gã thiếu niên. Mỗi bước đi là một lần đấu tranh, một lần tim co thắt tưởng chừng như sắp vỡ tung. Cứ thế, con đường đá dài dằng dặc từ hang động xuống ngục tối trở thành một lò luyện ngục kéo dài vô tận, nơi mỗi bước chân của họ đều được trả giá bằng những giọt máu tươi và những cơn đau thắt nghẹt lồng ngực.

Cuối cùng, họ bị đẩy vào một căn phòng giam lạnh lẽo nằm sâu dưới lòng đất Tuyệt Tình Cốc.

Cửa sắt nặng nề đóng sầm lại với một tiếng "rầm" khô khốc, cô lập họ với thế giới bên ngoài. Căn phòng tối tăm chỉ có một khe sáng nhỏ hắt vào từ ô cửa sắt trên cao. Nước rỉ từ trần đá rơi xuống mặt đất thành từng tiếng "tách, tách" đều đặn, lạnh lẽo.

Phòng giam chỉ có hai bức tường đá ẩm ướt đối diện nhau, một chiếc bệ đá lạnh ngắt ở góc phòng. Hai người bị giam chung một chỗ, nhưng khoảng cách giữa họ giờ đây bị ngăn cách bởi một thứ vô hình còn đáng sợ hơn cả xiềng xích.

Dương Quá tựa lưng vào bức tường đá lạnh buốt ở một góc phòng, hơi thở vẫn còn khò khè. Ánh mắt y tìm kiếm Tiểu Long Nữ. Nàng đang ngồi co rúm trên bệ đá đối diện, hai đầu gối co lên sát ngực, đôi mắt trong suốt nhìn y đầy xót xa. Lớp áo xanh thô ráp không giấu nổi những đường cong mềm mại của sư tôn. Nàng khẽ tựa đầu vào tường đá lạnh lẽo, chiếc cổ trắng ngần lộ ra dưới lớp áo rộng cổ, trên làn da vẫn còn vương những vết đỏ ửng do lớp vải thô ráp chà xát lúc mặc vào.

Mùi hương thanh khiết từ cơ thể Tiểu Long Nữ hòa cùng mùi dịch thủy khô ráp dính trên đùi y dưới lớp quần vải thô như một chất kích thích tàn nhẫn. Y nhớ lại cảm giác nóng ấm, khít khao khi dương vật y cắm sâu vào lồn nàng, tiếng rên rỉ đê mê của nàng sát bên tai y. Dục vọng nam nhân trỗi dậy mãnh liệt, dương vật y căng cứng tối đa, đầu khấc nhạy cảm cọ xát dữ dội vào lớp vải bố ráp.

Cơn đau từ tim ập đến lập tức như một nhát búa bổ mạnh vào lồng ngực Dương Quá. Y ho rống lên một tiếng, máu tươi từ miệng phun trào ra đất đá, cơ thể y ngã vật xuống nền ngục lạnh lẽo, quằn quại co giật liên hồi.

"Quá nhi!" Tiểu Long Nữ thét lên trong nước mắt, nàng không thể chịu đựng nổi khi nhìn y đau đớn như vậy. Nàng cố gượng dậy nhưng cơn đau ở tim cũng khiến nàng ngã nhào xuống đất, hai người nằm đối diện nhau trên nền đá lạnh lẽo, nhưng không ai có thể chạm vào ai.

Dương Quá ôm lấy ngực trái, cơ thể co rúm lại như một con tôm bị nung trên lửa đỏ. Mắt y trừng trừng nhìn vào khoảng không tối tăm, cố gắng xua đuổi hình ảnh cơ thể khỏa thân tuyệt mỹ của Tiểu Long Nữ đang run rẩy, quằn quại dưới thân y trong hang đá cấm địa. Càng cố quên, hình ảnh ấy càng hiện lên chân thực, rõ nét đến từng chi tiết: bầu ngực sữa căng tròn với nhụy hoa hồng hào, cặp đùi non mịn màng kẹp chặt lấy hông y, và mép lồn ướt đẫm dịch thủy đang co thắt dữ dội ôm lấy dương vật y. Mỗi chi tiết hiện lên là một nhát dao đâm thấu tim, khiến y đau đớn quằn quại trên mặt đất đá thô ráp của ngục tối Tuyệt Tình Cốc, máu tươi không ngừng trào ra nơi khóe miệng.