Nghe chương 7

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

Bóng xám của tên đạo sĩ bên ngoài chiếu qua ngách đá hẹp, phủ lên hai tấm thân trần trụi đang áp chặt vào nhau thành một khối im lìm nóng rực. Dương Quá gồng cứng toàn bộ cơ bắp, cánh tay săn chắc khóa chặt ngang eo Tiểu Long Nữ, ép lồng ngực đẫm mồ hôi của y dán sát vào tấm lưng trần tuyết trắng nhưng đang run rẩy lạnh ngắt của nàng. Khúc thịt thô dài của y vẫn cắm sâu lút cán bên trong âm đạo của sư tôn, nóng hổi và cương cứng như một thanh sắt nung. Ở vị trí cực cận này, y nghe rõ mồn một tiếng tim mình đập dồn dập như gõ trống vào lưng nàng, phản chiếu qua nhịp tim cũng đang đập loạn xạ, gấp gáp không kém của Tiểu Long Nữ. Tấm lưng nàng mềm mại nhưng lạnh buốt như ngọc lạnh, trong khi lồng ngực y nóng hực như lửa đốt, tạo nên một sự tương phản da thịt rõ rệt, kích thích từng tế bào thần kinh của y căng ra như dây đàn. 

Cái lạnh từ vách đá rêu phong phía trước đâm vào bầu ngực trần của Tiểu Long Nữ, đau nhức và buốt giá. Nhưng nàng không dám cựa quậy dù chỉ một phân, cả thân hình hóa đá trong vòng tay siết chặt của đồ đệ. Dương vật của y bên trong lồn nàng đang liên tục giật mạnh theo từng nhịp tim đập. Cơn cực khoái vừa qua đi chưa lâu khiến vách âm đạo của nàng liên t��c co thắt kịch liệt theo bản năng, từng thớ thịt ấm nóng bao bọc lấy khúc thịt thô dài của y như những chiếc miệng hút nhỏ, mút chặt lấy nó, không cho rút ra. Dòng tinh dịch nóng ấm Dương Quá vừa phun trào vẫn còn đọng đầy, đặc sệt trong tận cùng lồn nàng, bắt đầu chầm chậm rỉ ra ngoài cửa lồn, hòa cùng dịch thủy trong suốt trượt dài dọc theo kẽ đùi non của sư tôn. Cảm giác ấm nóng nhớp nháp trôi qua làn da đùi mịn màng rồi nhỏ từng giọt cực nhỏ xuống phiến đá ẩm ướt dưới chân, tiếng động khẽ khàng ấy trong không gian chật hẹp này nghe như tiếng sấm nổ bên tai hai người, đe dọa phơi bày bí mật tội lỗi của họ.

Tiểu Long Nữ cắn chặt môi dưới, răng cắm sâu vào da thịt đến mức rỉ ra một vệt máu đỏ tươi, mặn chát. Nàng ngửa đầu ra phía sau, gáy tựa sát vào hõm vai rộng của Dương Quá, cố tìm kiếm chút điểm tựa để không đổ gục dưới sức nặng và hơi nóng hừng hực đang ập tới từ phía sau. Mười ngón tay nàng bấu chặt vào kẽ đá sắc nhọn trên vách đá bên cạnh, móng tay gãy gập, máu chảy ra rỉ vào các rãnh đá rêu phong. Mỗi hơi thở đứt quãng đầy dục vọng của Dương Quá phả liên tục lên gáy nàng, nóng rực, mang theo mùi mồ hôi nam tính nồng nặc và mùi hoan lạc chưa kịp tan. Mỗi lần lồng ngực Dương Quá phập phồng ép mạnh vào lưng nàng, hai bầu ngực căng tròn của nàng lại bị chà xát mạnh vào mặt đá gồ ghề đầy cạnh nhọn phía trước, tạo nên một nỗi đau thể xác bỏng rát nhưng lại kéo theo một luồng điện kích thích đê mê, tê dại chạy dọc sống lưng xuống thẳng vùng cấm địa. Cảm nhận được sự co bóp liên tục của lồn sư tôn, dương vật của Dương Quá bên trong lại rục rịch, nhanh chóng phình to và cứng ngắc trở lại, chĩa thẳng vào cổ tử cung nàng, như muốn chiếm đoạt nàng một lần nữa ngay trước mũi kẻ thù.

"Có dấu chân dẫn vào ngách đá này không?" Giọng nói khô khốc của gã đạo sĩ Toàn Chân Giáo đột ngột vang lên bên ngoài, âm thanh sắc lẹm chỉ cách họ một vách đá mỏng chưa đầy ba thước.

Dương Quá lập tức nín thở, y áp chặt môi mình vào bờ vai mịn màng của Tiểu Long Nữ, ngăn cản mọi âm thanh có thể lọt ra. Y cảm nhận được làn da của nàng nổi lên một lớp gai ốc vì lạnh và sợ hãi. Lồn nàng siết chặt lấy cu y như một cái gông khóa, vừa đau đớn vừa ngập tràn khoái cảm tột cùng.

"Không có, cỏ tranh bên ngoài vẫn đứng thẳng, chắc chúng chạy hướng khác rồi. Mau đuổi theo phía bờ sông!" Một tiếng đáp lại khô khốc kèm theo tiếng tuốt kiếm khỏi vỏ, lưỡi kiếm va chạm phát ra tiếng *hưu hưu* đầy sát khí.

Tiếng bước chân rập rạp đạp lên lá mục thưa dần rồi mất hút dưới thung lũng sâu. Khi những âm thanh cuối cùng của đám đạo sĩ hoàn toàn bị gió đêm nuốt chửng, không gian trong ngách đá mới trả lại sự tĩnh lặng chết chóc. 

Dương Quá bấy giờ mới từ từ rút dương vật ra khỏi lồn nàng. Tiếng nước thịt tách rời nghe rõ mồn một trong không gian chật hẹp, kèm theo một tiếng *ụt* nhỏ của khí hư và tinh dịch trào ra ngoài. Sự mất đi đột ngột của vật lấp đầy khiến Tiểu Long Nữ run bắn người, hai đầu gối khuỵu xuống vì mất lực. Dương Quá vội đỡ lấy eo nàng, ôm trọn thân hình mềm mại, lạnh ngắt của sư tôn vào lòng. Y cúi xuống, vội vã nhặt những mảnh y phục lụa trắng rách nát dưới đất, khoác tạm lên cơ thể trần trụi đang run rẩy của nàng, rồi tự tròng chiếc trường bào xám xịt lên vai mình.

"Sư phụ, chúng ta phải đi ngay." Dương Quá khàn giọng, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt, đầy vết xước của Tiểu Long Nữ, kéo nàng băng qua những lối mòn rậm rạp trong đêm tối.

Họ chạy ròng rã suốt nửa canh giờ. Gió đêm quất liên tục vào mặt, mang theo hơi lạnh thấu xương của núi rừng, nhưng cả hai đều không thấy lạnh bằng nỗi sợ hãi bị giang hồ phát hiện mối quan hệ loạn luân này. Lớp áo lụa rách nát của Tiểu Long Nữ liên tục cọ xát vào hai bầu ngực trần và hai hạt đầu vú đang cương cứng vì lạnh, làm nàng khẽ rên rỉ mỗi khi bước hụt chân qua những rễ cây mục. Dưới thân nàng, dịch thủy hòa lẫn tinh dịch của Dương Quá tiếp tục rỉ ra dọc theo đùi trong, dính dớp và khó chịu dưới lớp vải lụa mỏng manh. Dương Quá nắm chặt tay nàng, cảm nhận được lòng bàn tay sư tôn đẫm mồ hôi lạnh và run rẩy không ngừng. Y không dám nhìn lại phía sau, chỉ biết dùng hết sức lực kéo nàng chạy trốn khỏi thế giới đang chực chờ nuốt chửng lấy hai người.

Càng đi sâu vào rừng hoang, bóng tối càng dày đặc. Những tán cây cổ thụ che khuất hoàn toàn ánh trăng rằm, chỉ còn lại những vệt sáng loang lổ trên nền đất đầy lá mục. Tiểu Long Nữ thở dốc, bước chân nàng ngày càng loạng choạng. Cú chấn động chân khí từ buổi luyện công dở dang cộng thêm việc giao hợp quá mức kịch liệt trước đó đã rút cạn sức lực của nàng. Mỗi lần bước đi, cơ thịt nơi cấm địa lại co thắt đau nhức, nhắc nhở nàng về sự điên cuồng của đồ đệ ngay trước đó. Dương Quá nhận ra sự kiệt sức của sư tôn, y liền vòng tay qua eo nàng, gần như bế xốc nàng lên để tiến về phía trước. 

Giữa màn đêm u tối, một gian nhà hoang mục nát xuất hiện bên sườn đồi hoang vắng. Mái tranh đã sụp đổ một nửa, những cột gỗ mối mọt đứng chênh vênh trong gió trông như những bóng ma trơi. Dương Quá đẩy cửa bước vào, kéo Tiểu Long Nữ vào góc khuất dưới mái che còn sót lại. Nền đất phủ đầy rơm mục ẩm ướt và phân thú vật khô, bốc lên một mùi ẩm mốc khó chịu. Y đặt nàng ngồi xuống đống rơm khô đỡ lạnh, rồi quay người định đi tìm củi nhóm lửa.

Chưa kịp thở phào, một tiếng cười cợt nhả bỗng vang lên từ bóng tối phía sau đống rơm mục:

"Hóa ra đôi uyên ương sư đồ nổi danh thiên hạ lại trốn ở cái nơi bẩn thỉu này."

Dương Quá giật mình, lập tức đứng chắn trước Tiểu Long Nữ, tay nắm chặt lấy chuôi trọng kiếm sắt đen sau lưng. Luồng chân khí trong người y lập tức dâng cao, ánh mắt sắc lạnh quét qua bóng tối.

Từ góc tối, một gã nam nhân trung niên mặc y phục giang hồ lam lũ bước ra. Bộ dạng gã nhếch nhác nhưng đôi mắt lại sáng quắc, hấp háy đầy tà niệm. Gã nhìn chằm chằm vào bờ vai trần trắng muốt và bầu ngực lấp ló sau lớp áo lụa rách nát của Tiểu Long Nữ. Ánh mắt dâm đãng của gã dừng lại rất lâu trên nốt chu sa đỏ tươi trên cánh tay nàng nay đã nhạt đi rất nhiều — minh chứng rõ ràng cho việc nàng đã thất thân. Gã liếm đôi môi nứt nẻ, giọng đầy thèm khát:

"Tiểu cô nương thanh khiết thế này lại đi thông dâm với đồ đệ của mình. Thật phí của trời. Chi bằng để ta nếm thử một chút, ta sẽ dẫn hai người trốn thoát khỏi đám đạo sĩ ngoài kia. Nếu không, ta chỉ cần hét lên một tiếng, các người sẽ chết không có chỗ chôn."

Nhìn thấy ánh mắt dâm u của gã quét qua làn da tuyết trắng cùng đôi chân trần của Tiểu Long Nữ, máu trong người Dương Quá sôi lên sùng sục. Cơn ghen tuông điên cuồng lập tức che mờ lý trí của y. Nữ tử này là của y, chỉ một mình y được chạm vào, được nhìn ngắm. Kẻ nào dám dòm ngó nàng, dám buông lời xúc phạm đến nàng đều phải chết.

Dương Quá không nói một lời, y lao lên như một con thú dữ bị cướp mất mồi. Trọng kiếm sắt đen chưa kịp rút, y đã dùng tay không đấm thẳng vào mặt gã giang hồ. Cú đấm mang theo nội lực cuồng bạo bẻ gãy sống mũi gã, tiếng xương gãy *rắc* vang lên khô khốc. Gã chưa kịp kêu la, Dương Quá đã chộp lấy cổ họng gã, vật mạnh xuống đất. Y đè nghiến lên người gã, hai tay bóp nghẹt khí quản của gã.

Gã giang hồ giãy giụa điên cuồng, hai tay cào cấu vào mặt và vai Dương Quá làm rách da chảy máu, nhưng Dương Quá như không biết đau. Y trợn trừng mắt, răng nghiến chặt, dùng toàn bộ sức mạnh để siết chặt cổ gã. Mắt gã giang hồ trợn ngược, lòng trắng dã lộ ra, cơ thể co giật kịch liệt dưới thân Dương Quá rồi dần dần im bặt, tay buông thõng xuống đất. 

Dương Quá buông xác chết ra, thở dốc dữ dội. Gương mặt y vặn vẹo vì cơn giận và dục vọng chiếm hữu chưa tan. Máu từ vết xước trên má y nhỏ xuống tấm trường bào xám. Y quay lại nhìn Tiểu Long Nữ. Nàng đang ngồi co rúm bên đống rơm, đôi mắt ngập tràn vẻ hoang mang, vạt áo lụa rách nát lộ ra một bên bầu ngực tròn trịa trắng ngần cùng nốt chu sa đỏ tươi đã nhạt màu. Nàng nhìn xác chết nằm đó, rồi lại nhìn Dương Quá với gương mặt đầy sát khí, lòng ngực phập phồng không yên.

Nhìn thấy cơ thể nàng phơi bày trước mắt, dục vọng chiếm hữu tột đỉnh lại bùng lên trong lòng Dương Quá. Sự hiện diện của cái chết và nỗi sợ mất nàng khiến y hóa điên. Y không muốn mất nàng, y sợ thế gian này sẽ cướp nàng đi, sợ những kẻ khác sẽ chạm vào nàng. Y phải đóng dấu chủ quyền lên thân xác nàng ngay lập tức, để nàng biết rằng nàng vĩnh viễn thuộc về y.

Y bước tới, đè nghiến Tiểu Long Nữ xuống thắt lưng nàng, ép nàng nằm rạp trên đống rơm mục ẩm ướt.

"Quá nhi... đừng... ở đây có xác chết..." Tiểu Long Nữ khẽ thốt lên, giọng run rẩy, đôi bàn tay yếu ớt đẩy vào lồng ngực nóng hổi của y. Ánh mắt nàng nhìn về phía cái xác gã giang hồ cách đó vài bước đầy sợ hãi.

Nhưng Dương Quá đã hoàn toàn mất kiểm soát. Y thô bạo xé toạc lớp áo lụa mỏng manh còn sót lại trên người nàng, để lộ thân hình trần trụi trắng muốt tương phản với đống rơm bẩn thỉu. Y banh rộng hai chân nàng ra, ép sát đầu gối nàng lên ngực. Không hề có một động tác dạo đầu nào, y trực tiếp chĩa dương vật thô cứng, nóng hổi của mình đâm thẳng vào âm đạo còn khô khốc của nàng.

"A!"

Tiểu Long Nữ hét lên một tiếng đau đớn, đầu ngửa ra sau, tóc mây xõa tung trên đống rơm. Nơi cấm địa chưa có đủ dịch thủy bôi trơn bị khúc thịt to lớn thọc mạnh vào, mang lại cảm giác xé rách bỏng rát ở cửa lồn. Nàng cắn chặt môi, nước mắt ứa ra nơi khóe mắt, hai tay bấu chặt vào lưng áo Dương Quá khi y bắt đầu dập mạnh liên tục. 

Mỗi cú thúc của Dương Quá đều sâu hoắm, thô bạo và đầy tính chiếm đoạt. Y ghì chặt hông nàng, liên tục giã mạnh vào lồn non, bỏ qua mọi sự dịu dàng thường nhật. Khúc thịt nóng hổi ma sát kịch liệt với vách âm đạo khô khốc tạo nên cảm giác bỏng rát khó chịu, nhưng cũng kích thích những dây thần kinh nhạy cảm nhất của nàng. Tiếng va chạm da thịt *bạch bạch* vang lên khô khốc và đều đặn trong gian nhà hoang tĩnh mịch, lấn át cả tiếng gió rít qua khe cửa mục.

Cơn đau đớn ban đầu của Tiểu Long Nữ dần dần bị thay thế bởi sự tê dại và một khoái cảm kỳ lạ bùng lên từ sâu trong bụng dưới. Sự thô bạo của y, nỗi ghen tuông điên cuồng đang hiển hiện trên gương mặt nam tính đầy mồ hôi kia chứng minh y yêu nàng đến phát điên, yêu đến mức sẵn sàng trở thành ác quỷ. Nàng ôm lấy cổ y, kéo đầu y xuống để môi hai người quấn lấy nhau trong một nụ hôn nồng nặc mùi máu và dục vọng.

Tiếng khóc nấc của nàng hòa vào tiếng thở dốc của y. Tiểu Long Nữ dạng rộng chân hơn, chủ động nâng hông lên để đón nhận từng cú thúc chí mạng từ đồ đệ. Dịch thủy từ sâu trong tử cung bắt đầu rỉ ra, hòa lẫn với chút máu tươi từ vết rách nhỏ ở cửa lồn, bôi trơn cho sự gắn kết điên cuồng này. Càng đau đớn, nàng càng cảm thấy mình thuộc về y một cách trọn vẹn, không gì có thể chia lìa. 

Dương Quá gầm lên, nhịp thúc càng lúc càng dồn dập, dương vật cương tụt cùng cắm sâu vào tử cung nàng. Cả hai chìm đắm trong cơn mê lộ của thể xác, quên đi cái xác chết nằm cách đó vài bước chân, quên đi cả giang hồ ngoài kia đang lùng sục.

*Bịch. Bịch.*

Tiếng bước chân dồn dập của nhiều người đột ngột khựng lại ngay sát cửa gỗ gian nhà hoang.

Dương Quá giật mình đứng hình, toàn thân căng cứng. Y thình lình rút dương vật ra ngoài khi chưa kịp xuất tinh. Sự rời đi đột ngột làm dịch thủy hòa lẫn với chút máu tươi từ cửa lồn Tiểu Long Nữ bắn ra, chảy thành vệt dài dọc theo đùi non mịn màng của nàng, rơi xuống đống rơm mục.