Tiểu Long Nữ nhìn vệt máu đỏ tươi ấy bắn lên mặt đất, lồng ngực nàng như bị một luồng khí lạnh xé rách, đau đớn đến mức hai tai ù đi. Nàng chống hai bàn tay run rẩy xuống nền đá buốt giá của ngục tối Tuyệt Tình Cốc, cố gắng nhích từng chút một về phía Dương Quá. Mỗi lần đầu gối nàng cọ xát với lớp đá dăm nhọn hoắt là một lần cơ thể nàng co rút lại vì độc tính Tình Hoa đang điên cuồng cắn xé kinh mạch. Chất độc ấy như một thực thể sống, hễ cảm nhận được tâm tư nàng hướng về đồ đệ là lập tức phóng ra hàng vạn mũi kim châm vào tận tim gan.
Nàng không màng đến vạt áo xanh thô ráp đang quét trên đất ẩm, mắt dán chặt vào gương mặt đang co rúm vì đau đớn của y. Dương Quá đang nằm đó, cánh tay trái duy nhất siết chặt lấy lồng ngực trần, những đường gân xanh nổi lên cuồn cuộn trên cổ và trán. Y đang chịu đựng sự giày xéo của kịch độc dữ dội hơn nàng gấp bội, bởi lòng y chứa đựng một thứ dục vọng và tình yêu cuồng nhiệt, hung hãn vô bờ bến dành cho nàng.
Tiểu Long Nữ vươn cánh tay gầy gò, những ngón tay thon dài run rẩy chạm vào gò má nóng hổi của y. Ngay khi da thịt hai người vừa tiếp xúc, một luồng điện tê dại kèm theo cơn đau nhói buốt lạnh lập tức chạy dọc theo xương sống của cả hai. Nàng run lên, áp lòng bàn tay vào khóe môi y, nhẹ nhàng gạt đi dòng máu tươi đang rỉ ra. Hơi thở của Dương Quá phả vào lòng bàn tay nàng, nóng bỏng và dồn dập như lửa đốt.
"Quá... Quá nhi..." Giọng nàng nghẹn lại trong cổ họng, nhỏ như tiếng gió thoảng qua khe đá. Nàng gắng sức kéo đầu y đặt lên đùi mình, dùng cả cơ thể mảnh mai của mình ôm lấy y, che chở cho y khỏi hơi lạnh của ngục tối.
Dương Quá hé mắt, nhìn thấy khuôn mặt thanh tú nhưng tái nhợt của sư tôn ở ngay sát bên. Mùi hương thanh khiết từ cơ thể nàng xộc vào mũi y, lấn át cả mùi ẩm mốc, hôi hám của ngục tối. Mùi hương ấy, kết hợp với hơi ấm từ cặp đùi non mềm mại đang nâng đỡ đầu y, lập tức đánh thức bản năng nguyên thủy nhất trong cơ thể nam nhân của y. Dưới lớp quần vải thô ráp đầy bụi đất, dương vật của Dương Quá bắt đầu căng phồng, cứng đờ và nóng hổi. Đầu khấc nhạy cảm của y giật mạnh, cọ xát dữ dội vào lớp vải thô ráp, tạo nên một sự kích thích điên cuồng.
Y gầm khẽ một tiếng như con thú hoang bị thương, cánh tay trái duy nhất vươn ra, siết chặt lấy vòng eo thon nhỏ của nàng, kéo tuột nàng nằm rạp xuống ngực mình. Thân hình mềm mại của Tiểu Long Nữ ép sát vào vòm ngực trần săn chắc của y. Hai bầu ngực sữa căng tròn của nàng, dù ngăn cách qua lớp áo, vẫn nắn bóp vào lồng ngực y đầy khêu gợi.
"Cô cô... ta... ta không chịu nổi nữa..." Dương Quá khàn giọng nói, những ngón tay y bấu chặt vào lưng áo nàng, như muốn khảm nàng vào da thịt mình. "Thà chết... ta cũng phải ở bên nàng... Chúng ta đi khỏi đây!"
Sự kìm nén suốt những ngày qua trong ngục tối Tuyệt Tình Cốc giờ đây vỡ òa thành một quyết tâm điên cuồng. Họ biết rằng nếu tiếp tục ở lại đây, cả hai sẽ bị chia cắt cho đến chết bởi những quy củ nghiêm ngặt và sự hành hạ của độc tố. Dương Quá nghiến chặt răng, nuốt ngược ngụm máu tanh vào cổ họng, dùng sức tàn còn lại nâng người dậy. Y ôm chặt lấy eo Tiểu Long Nữ, dìu nàng đứng lên.
Bên ngoài cửa ngục, tiếng bước chân dồn dập và ánh đuốc bập bùng đã bắt đầu áp sát. Đám đệ tử Tuyệt Tình Cốc cầm vũ khí chạy rầm rập trên hành lang đá tối tăm.
Dương Quá nhìn quanh gian ngục chật hẹp, ánh mắt dừng lại ở cánh cửa gỗ sồi kiên cố gia cố bằng những thanh sắt dày. Y hít một hơi thật sâu, vận chuyển dòng nội lực thâm hậu còn sót lại trong đan điền. Dòng chân khí vừa chuyển động, kịch độc Tình Hoa lập tức phản phệ, cắn xé tim phế y khiến y ho rống lên một tiếng, máu tươi bắn tung tóe trên cánh cửa gỗ. Nhưng y không dừng lại. Cánh tay trái của y nắm chặt lấy một thanh sắt gãy trên bệ đá, dồn toàn bộ sức mạnh chém mạnh ra phía trước.
Một tiếng "ầm" vang dội, cánh cửa gỗ sồi bị nội lực hung hãn của y đánh vỡ vụn, những mảnh gỗ và đinh sắt bắn ra xung quanh. Đám đệ tử Tuyệt Tình Cốc vừa ập tới liền bị luồng kình lực đẩy lùi, vài kẻ đi đầu thét lên đau đớn khi bị mảnh gỗ đâm trúng.
"Nghịch tặc vượt ngục! Mau bắt lấy chúng!" Tiếng hét của một tên trưởng lão vang lên từ phía sau.
Dương Quá không thèm ngoảnh đầu lại, y nắm chặt bàn tay lạnh buốt của Tiểu Long Nữ, dắt nàng lao ra khỏi đống đổ nát. Đám đệ tử Tuyệt Tình Cốc cầm kiếm và lưới sắt bao vây xung quanh, kiếm quang lấp lánh dưới ánh đuốc. Tiểu Long Nữ khẽ cắn môi, dải lụa trắng từ ống tay áo nàng phóng ra như một con bạch long, quấn chặt lấy cổ tay một tên đệ tử đang cầm kiếm lao tới, giật mạnh khiến gã ngã nhào xuống đất. Nàng lướt đi nhịp nhàng, dù mỗi bước di chuyển đều mang đến cơn đau thắt nghẹn nơi ngực trái, nhưng dải lụa trong tay nàng vẫn biến hóa khôn lường, gạt phăng những mũi kiếm đang chĩa về phía Dương Quá.
Dương Quá dùng một tay múa tít thanh sắt, lối đánh của y đầy hoang dại và hung hãn. Mỗi chiêu thức y tung ra đều nhằm thẳng vào chỗ hiểm của kẻ thù, không một chút khoan nhượng. Một tên đệ tử cầm đao chém tới từ phía sườn phải trống trải của y. Dương Quá nghiêng người né tránh, thanh đao sượt qua da thịt vai y, để lại một đường rách rỉ máu. Y không hề biến sắc, xoay người đá mạnh vào bụng đối phương, tiếng xương rạn nứt vang lên sắc lạnh, tên đệ tử văng mạnh vào vách đá ngất lịm.
Họ vừa đánh vừa lui, hướng thẳng về phía lối ra của Tuyệt Tình Cốc. Máu từ vết thương của Dương Quá và máu từ khóe môi Tiểu Long Nữ liên tục rơi xuống nền đất đá, hòa vào nhau thành những vệt đỏ thẫm. Càng vận động mạnh, kịch độc càng phát tác dữ dội, lồng ngực của cả hai như có lửa thiêu, có dao cắt. Hơi thở của họ trở nên đứt quãng, khò khè, nhưng bàn tay họ vẫn đan chặt vào nhau không một giây buông lỏng.
Họ chạy thoát khỏi vòng vây của đám người, lao thẳng vào màn đêm đen kịt của núi rừng. Gió núi rít gào buốt giá thổi vào những vết thương rách nát trên da thịt họ. Dương Quá dìu Tiểu Long Nữ chạy điên cuồng trên con đường mòn gập ghềnh, đầy đá dăm nhọn hoắt. Đằng sau họ, tiếng la hét và ánh đuốc của đám truy binh vẫn bám đuổi dai dẳng. Con đường mòn càng lúc càng dốc, dẫn thẳng lên đỉnh Đoạn Trường Nhai hoang vu, nơi sương mù dày đặc đang bao phủ.
Mỗi khi bàn tay Dương Quá siết nhẹ tay Tiểu Long Nữ để kéo nàng vượt qua một vách đá dốc, cơn đau thắt từ tim lại dội lên dữ dội. Họ phải dừng lại vài giây để thở dốc, tựa vào nhau, cảm nhận nhịp tim của đối phương đập loạn nhịp trong lồng ngực. Hơi ấm từ da thịt đối phương vừa là sự cứu rỗi duy nhất giữa đêm đông lạnh giá, vừa là liều thuốc độc tàn nhẫn đẩy họ nhanh hơn đến cái chết.
Khi bước chân họ chạm đến đỉnh Đoạn Trường Nhai, tiếng la hét của đám đệ tử Tuyệt Tình Cốc phía dưới dường như đã bị khoảng cách và tiếng gió núi nuốt chửng. Nơi đây là một khoảng đất trống hoang vu, xung quanh là vực sâu vạn trượng bao phủ bởi làn sương mù dày đặc trắng xóa.
Dương Quá đứng tựa lưng vào một tảng đá lớn, lồng ngực phập phồng thở dốc. Y kéo Tiểu Long Nữ ôm chặt lấy nàng từ phía sau. Cánh tay trái duy nhất của y luồn qua eo nàng, áp sát thân thể nàng vào lồng ngực mình. Hơi thở nóng hổi, đứt quãng của y phả vào gáy nàng, làm làn da trắng ngần của nàng nổi lên những hạt da gà nhỏ. Bàn tay y không tự chủ được mà di chuyển lên phía trên, bấu chặt lấy một bên bầu ngực sữa mềm mại của nàng qua lớp y phục rách nát. Y bóp mạnh, cảm nhận sự đàn hồi ấm áp của thớ thịt mềm, đầu ngực nàng đã cứng đờ từ bao giờ dưới lớp vải mỏng.
Tiểu Long Nữ khẽ rên rỉ một tiếng, đầu ngửa về sau tựa vào vai y. Đôi mắt nàng sương mù bao phủ, vằn lên những tia máu đỏ vì độc tính đang tàn phá bên trong.
"Quá nhi... ta nóng... nóng quá..." Nàng thì thào, toàn thân run rẩy. Chất độc Tình Hoa đang biến nhiệt độ cơ thể nàng trở nên nóng bỏng, khiến nàng thèm khát sự mát lạnh từ làn da của y.
Dương Quá xoay người nàng lại, đối diện với y. Nhìn khuôn mặt thanh tú vương đầy những vệt máu tươi và mồ hôi lạnh của sư tôn, ngọn lửa dục vọng điên cuồng trong y bùng cháy, thiêu rụi toàn bộ lý trí còn sót lại. Y biết họ không còn nhiều thời gian nữa. Chất độc đã ngấm sâu vào lục phủ ngũ tạng, mỗi nhịp tim đập đều là một sự tra tấn. Nếu đằng nào cũng phải chết, y thà chọn cách hòa quyện thể xác cùng nàng trong khoảnh khắc cuối cùng này.
"Cô cô, ta muốn nàng. Hôm nay, không ai có thể chia lìa chúng ta nữa!" Dương Quá gầm khẽ, giọng nói đầy sự nguyên thủy và quyết liệt.
Nói rồi, y dùng tay trái thô bạo giật phăng dải lụa trắng buộc eo của Tiểu Long Nữ, xé toạc vạt áo bạch sa mỏng manh của nàng. Lớp vải rách ra, để lộ cơ thể trần trụi tuyệt mỹ của nàng dưới ánh trăng tàn. Hai bầu ngực sữa trắng ngần, căng tròn phập phồng dữ dội theo từng nhịp thở gấp gáp. Đầu vú màu hồng hồng đào của nàng dựng đứng lên vì lạnh và vì sự kích thích. Làn da nàng trắng bệch như tuyết, mịn màng nhưng đang nóng ran như lửa đốt.
Tiểu Long Nữ không hề né tránh, nàng khóc nấc lên, tự tay đẩy trượt chiếc váy lụa còn lại xuống chân. Cặp đùi non mịn màng của nàng run rẩy, khẽ khép mở, để lộ vùng tam giác mật có lớp lông tơ mềm mại bao phủ. Cửa lồn hồng hào, mềm mại của nàng đang rỉ ra từng dòng dịch thủy ướt át, lấp lánh dưới ánh trăng mờ.
Dương Quá thở hồng hộc, mắt y dán chặt vào khe lồn ướt át của nàng. Y dùng bàn tay trái duy nhất xé toạc chiếc quần vải thô rách rưới của mình. Dương vật thô dài, đỏ ửng vì máu dồn về lập tức bật ra ngoài, căng cứng đến mức tối đa. Những đường gân nổi cuồn cuộn dọc theo thân cu dài, đầu khấc to tròn nhẵn nhụi đã ướt đẫm dịch bôi trơn.
Y ngồi thụp xuống một vách đá phẳng, dựa lưng vào tảng đá lớn. Y dùng cánh tay trái kéo Tiểu Long Nữ ngồi lên đùi mình theo tư thế Hoa sen. Nàng dang rộng hai chân sang hai bên hông y, vòng hai đùi non ôm chặt lấy thắt lưng y. Hai cơ thể trần trụi chạm sát vào nhau, da thịt áp da thịt, mang đến một luồng kích thích nóng bỏng như muốn thiêu cháy cả hai.
Tiểu Long Nữ chống hai tay lên vai Dương Quá, từ từ hạ hông xuống. Đầu khấc to tròn của dương vật y chạm vào mép lồn đầy nhạy cảm của nàng. Cảm giác nóng hổi, thô ráp từ quy đầu của y khiến nàng run rẩy, nước lồn càng rỉ ra nhiều hơn, làm ướt đẫm cả đầu khấc y.
"Quá nhi..." Nàng gọi tên y trong tiếng nấc, rồi nhắm mắt, dùng sức nhấn hông xuống thật mạnh.
"Á..."
Tiểu Long Nữ hét lên một tiếng đau đớn lẫn đê mê tột độ khi dương vật thô nóng của Dương Quá cắm mạnh, lút cán vào sâu trong lồn nàng. Âm đạo chật hẹp, khít khao của nàng bị quy đầu to lớn nong rộng ra, ôm chặt lấy toàn bộ thân cu gân guốc. Sự xâm nhập thô bạo và trọn vẹn này kích thích kịch độc Tình Hoa bùng phát dữ dội trong cơ thể cả hai.
Một cơn đau nhói như hàng vạn cây kim độc đâm thẳng vào tim khiến Dương Quá ho rống lên một tiếng. Một ngụm máu tươi từ miệng y phun thẳng lên bờ vai trần trắng muốt của Tiểu Long Nữ, chảy dài xuống bầu ngực sữa của nàng. Cùng lúc đó, lồng ngực nàng cũng thắt lại, đau đớn đến mức cơ thể co rút, đầu khấc dương vật trong lồn nàng bị các thớ thịt âm đạo co bóp thắt chặt lại như muốn bóp nát nó. Một ngụm máu đỏ tươi trào ra từ khóe môi nàng, nhỏ giọt xuống vòm ngực trần đẫm mồ hôi của y.
Nhưng họ không dừng lại. Nỗi đau thể xác càng dữ dội, dục vọng muốn hòa làm một càng thêm điên cuồng. Dương Quá dùng cánh tay trái ôm chặt lấy mông tròn lẳn của nàng, các ngón tay lún sâu vào thớ thịt mềm mại, nâng hông nàng lên rồi dập mạnh xuống.
Mỗi lần hông nàng hạ xuống, dương vật thô dài lại đâm lút cán vào sâu tận tử cung nàng. Cọ xát mãnh liệt giữa bao quy đầu và thành âm đạo tạo nên những tiếng thịt da va chạm "bạch bạch" dồn dập, vang lên giữa đỉnh núi hoang vu sương mù bao phủ.
"Ưm... Quá nhi... đau... đau quá... nhưng ta muốn con..." Tiểu Long Nữ ôm chặt lấy cổ y, móng tay cào mạnh vào lưng y, để lại những vết xước đỏ rỉ máu. Nàng chủ động nhấp hông theo nhịp thúc của y, khoái cảm từ nơi giao hợp truyền thẳng lên đại não, kích thích nàng co thắt âm đạo liên tục để ngậm chặt lấy dương vật y.
"Cô cô... ta yêu nàng... ta yêu nàng..." Dương Quá thở hồng hộc, mắt vằn lên những tia máu đỏ.
Y thúc mạnh hông từ dưới lên, mỗi cú thúc là một lần đầu khấc va chạm mạnh mẽ vào cổ tử cung nàng. Cơn đau từ tim thắt lại sau mỗi nhịp thúc tưởng như muốn bẻ gãy xương sườn của y, nhưng y càng thúc nhanh và bạo lực hơn. Máu tươi từ miệng hai người liên tục trào ra, nhuộm đỏ cả khoảng ngực và bụng trần đang dính chặt vào nhau. Máu đỏ hòa cùng nước lồn ướt át chảy dài dọc theo cặp đùi non của nàng, thấm đẫm xuống bề mặt tảng đá lạnh lẽo.
Cảnh tượng giao hợp trở nên hoang dại, đẫm máu và bi tráng đến cực điểm. Họ đang dùng chính mạng sống của mình để đổi lấy những giây phút đê mê da thịt ngắn ngủi. Sự co thắt ấm áp, chặt chẽ của lồn Tiểu Long Nữ như một cái kén mềm mại bọc lấy dương vật y, giúp họ vượt qua nỗi đau đớn tột cùng của độc tố để chạm tới đỉnh điểm của sự sung sướng. Nàng ngửa cổ ra sau, bờ môi đỏ mọng mở rộng rên rỉ những tiếng đứt quãng đầy khêu gợi, hai bầu ngực sữa phập phồng lên xuống theo nhịp dập điên cuồng của y.
Dương Quá gầm lên một tiếng dài đầy dã tính, cánh tay trái siết chặt eo nàng kéo sát vào người mình hơn nữa. Y nhấp liên tiếp mười mấy cú thật mạnh, sâu hoắm vào tận cùng bên trong lồn nàng. Đầu khấc y căng phồng lên hết cỡ, run rẩy dữ dội.
"A... Quá nhi... ta... ta chịu không nổi..." Tiểu Long Nữ co rúm người, âm đạo nàng co thắt điên cuồng liên hồi, vắt kiệt dương vật của đồ đệ.
Trong giây phút đạt đỉnh điểm của sự hoan lạc và đau đớn, dương vật của Dương Quá giật mạnh, phun trào từng luồng tinh dịch đậm đặc, nóng hổi vào sâu trong tử cung nàng. Luồng tinh dịch nóng ấm bắn thẳng vào bên trong khiến Tiểu Long Nữ run bắn người, nàng ôm chặt lấy cổ y, hai người cùng rên rỉ dữ dội, máu tươi từ miệng cả hai lại một lần nữa trào ra, hòa quyện vào nhau trên bờ môi đang gắn chặt.
Họ ôm nhau im lặng trong tư thế gắn kết ấy rất lâu, cảm nhận luồng tinh dịch ấm áp đang từ từ chảy ra ngoài cửa lồn nàng, hòa lẫn với máu độc và dịch thủy nhạt màu. Hơi thở của họ dần chậm lại, nhưng sự mệt mỏi và đau đớn của kịch độc bắt đầu ập đến như sóng triều.
Khi bình minh bắt đầu ló dạng ở chân trời xa xôi, xua đi bớt làn sương mù dày đặc trên đỉnh Đoạn Trường Nhai, Tiểu Long Nữ từ từ mở mắt. Nàng nhìn Dương Quá đang nằm thiếp đi vì kiệt sức bên cạnh mình, đầu y vẫn gối lên đùi nàng, cánh tay trái duy nhất vẫn đặt hờ trên eo nàng. Gương mặt y tiều tụy, đầy những vết trầy xước và vệt máu khô, nhưng đôi lông mày nhíu chặt của y giờ đã giãn ra phần nào.
Nàng biết rõ tình trạng của cả hai. Độc Tình Hoa đã ngấm sâu, không có thuốc giải hoàn chỉnh của Tuyệt Tình Cốc thì cả hai chắc chắn sẽ chết trong vòng vài ngày tới. Nàng chỉ có một viên thuốc giải duy nhất mà nàng đã giấu được, nhưng Dương Quá kiên quyết không chịu uống nếu nàng không có thuốc giải. Y thà chết cùng nàng còn hơn sống cô độc một mình trên thế gian này.
Tiểu Long Nữ nhẹ nhàng gỡ bàn tay trái của Dương Quá ra khỏi eo mình. Nàng đứng dậy, làn da trần trụi vẫn còn vương những vệt máu và dấu vết hoan lạc của hai người. Nàng nhặt bộ bạch sa y phục rách nát lên mặc vào, từng động tác đều rất chậm rãi như muốn kéo dài thời gian. Nàng cúi xuống nhìn y một lần cuối, đôi mắt trong suốt ngập tràn nước mắt và sự bi thương vô hạn. Nàng phải cứu y, y phải sống.
Nàng rút thanh kiếm sắt của y đang cắm bên tảng đá. Thanh kiếm nặng nề trong tay nàng run rẩy. Nàng đi đến vách đá dựng đứng của Đoạn Trường Nhai, dùng nội lực còn sót lại khắc lên mặt đá thô ráp những dòng chữ sâu hoắm:
"Mười sáu năm sau, gặp lại tại đây. Phu thê tình thâm, xin đừng thất hứa."
Tiếng kiếm chạm vào đá vang lên những âm thanh sắc lạnh "keng keng", đánh thức Dương Quá từ cơn mê mệt. Y nặng nề mở mắt, lồng ngực trần đau nhói khi nhìn thấy bóng dáng màu trắng của sư tôn đang đứng sát mép vực thẳm sương mù.
"Cô cô..." Dương Quá khàn giọng gọi, cố gắng chống tay trái gượng dậy nhưng toàn thân tê dại, không có chút sức lực nào.
Tiểu Long Nữ quay đầu lại nhìn y, trên môi nở một nụ cười thanh lãnh, dịu dàng nhưng chứa đựng sự đau thương tột cùng. Nước mắt nàng lăn dài trên gò má nhợt nhạt, rơi xuống đất.
"Quá nhi, mười sáu năm sau, chúng ta sẽ gặp lại ở đây. Con phải sống tốt, uống thuốc giải và chờ ta."
"Không! Cô cô! Nàng đứng lại đó!" Dương Quá hét lên một tiếng đau đớn, y dùng cả hai đầu gối và cánh tay trái bò trườn trên đất đá để hướng về phía nàng.
Nhưng đã quá muộn. Tiểu Long Nữ lùi dần về phía mép vực Đoạn Trường Nhai đầy sương mù gió rít. Nàng nhìn y lần cuối, ánh mắt khắc sâu hình bóng của đồ đệ vào tận xương tủy.
Nàng khép hai mắt lại, cơ thể mảnh mai nhẹ nhàng ngửa về phía sau, gieo mình xuống vực thẳm mịt mù sương gió. Dải áo trắng của nàng tung bay giữa không trung, rồi nhanh chóng bị làn sương mù dày đặc của Đoạn Trường Nhai nuốt chửng hoàn toàn.
"Cô cô!"
Tiếng hét xé lòng của Dương Quá vang động cả núi rừng hoang vu, y lao đến mép vực nhưng chỉ bắt được một khoảng không lạnh ngắt đầy sương mù. Y gục ngã xuống bên vách đá, máu tươi từ miệng phun trào ra nhuộm đỏ cả những dòng chữ nàng vừa khắc.