Giọt mồ hôi ấy lấp lánh dưới ánh nến le lói của thạch thất, trượt qua làn da trắng mịn màng như sữa đông của cổ nàng, rồi biến mất vào đường rãnh sâu hun hút ẩn hiện sau lớp lụa mỏng. Dương Quá cảm thấy cổ họng mình khô khốc như có cát thiêu. Lồng ngực y thắt chặt, hơi thở dồn dập mang theo luồng khí nóng rát từ đan điền xộc thẳng lên đại não. Y muốn vươn tay ra một lần nữa, muốn dùng những đầu ngón tay đang nóng ran đến mức tê dại để hứng lấy giọt nước nhỏ bé đó trước khi nó tan vào da thịt nàng, nhưng sự tôn kính cuối cùng đối với vị sư phụ nghiêm cẩn khóa chặt khớp xương y tại chỗ. Cánh tay y đông cứng giữa khoảng không, bắp thịt run bần bật vì kìm nén ngọn lửa hỏa độc đang cuộn trào cuồng bạo trong huyết quản.
Hương thơm thanh khiết của hoa ngọc lan từ cơ thể Tiểu Long Nữ hòa quyện với mùi mồ hôi ấm nóng từ làn da nàng phả vào mũi Dương Quá. Thứ mùi hương ấy không nồng nàn nhưng lại mang sức quyến rũ chết người, kích thích bản năng hoang dại của thiếu niên. Y ngửi thấy mùi trinh nữ chưa từng nhuốm bụi trần, thứ mùi hương thanh mát như sương sớm trên núi Chung Nam, giờ đây lại mang theo một chút hơi ấm đầy xáo động.
Tiểu Long Nữ nghiêng đầu né tránh ánh nhìn rực lửa như muốn nuốt chửng của đồ đệ. Nàng vội giơ đôi bàn tay nhỏ nhắn lên, các ngón tay run lẩy bẩy không nghe theo ý chí khi cố kéo lại vạt sa y xộc xệch trên vai. Lớp vải lụa trắng trượt qua làn da nhạy cảm của nàng, tạo ra những âm thanh sột soạt khẽ khàng nhưng trong thạch thất tĩnh lặng này, nó lại vang lên rõ mồn một bên tai cả hai. Bờ vai tròn lẳn cùng bầu ngực căng tròn của nàng đang đập liên hồi bên dưới lớp vải trắng. Ngón tay nàng chạm vào nhau, da thịt vốn chưa từng có nam nhân nào đụng chạm nay nhạy cảm tột cùng, mỗi một cử động nhỏ cũng làm dấy lên những luồng run rẩy dọc sống lưng.
Nàng cố vận chuyển nội lực lạnh giá của Ngọc Nữ Tâm Kinh để trấn định tâm thần, nhưng chân khí lạnh buốt lại va chạm kịch liệt với luồng hơi nóng từ Dương Quá vừa truyền sang, tạo thành một cơn hỗn loạn trong kinh mạch.
"Nằm xuống."
Tiểu Long Nữ cất giọng, cố giữ vẻ thanh lãnh nghiêm nghị thường ngày, nhưng thanh âm lại nghẹn lại ở cổ họng, mang theo những nhịp thở dứt quãng đầy hỗn loạn. Đôi mắt trong suốt như nước hồ thu của nàng khẽ dao động, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu của Dương Quá.
"Lên giường đá Hàn Ngọc mau. Áp chế hỏa độc trong người ngươi... nếu không chân khí sẽ nghịch chuyển, phế đi kinh mạch."
Dương Quá không đáp. Y cắn chặt môi đến mức bật máu, vị tanh ngọt của máu tươi lan ra trong khoang miệng càng kích thích bản năng hoang dại của thiếu niên. Y bước từng bước nặng nề, leo lên chiếc giường đá Hàn Ngọc lạnh lẽo đang tỏa ra luồng hàn khí xanh nhạt. Ngay khi cơ thể y tiếp xúc với mặt đá lạnh buốt, một tiếng xèo xèo vô hình như vang lên trong tâm trí. Hơi lạnh thấu xương của khối ngọc ngàn năm đâm thẳng vào lưng y, chống chọi dữ dội với luồng khí chí dương nóng bỏng đang cuồng cuộn trong đan điền. Sự va đập cực đoan giữa hai luồng nóng lạnh khiến y co rút cả người, lồng ngực phập phồng dữ dội.
Chứng kiến đồ đệ đau đớn đến mức co rúm người trên mặt giường đá, lòng Tiểu Long Nữ chợt thắt lại. Nàng vốn dĩ được dạy phải vô ưu vô cầu, thanh tâm quả dục, nhưng lúc này nhìn thiếu niên quằn quại trước mặt, dòng máu trong người nàng lại chảy nhanh hơn. Nàng bước từng bước nhẹ nhàng đến gần mép giường đá Hàn Ngọc. Từng bước đi của nàng như dẫm lên dây thần kinh của Dương Quá. Nàng quỳ một gối lên mặt ngọc lạnh buốt, vạt váy trắng trải ra xung quanh như một bông hoa tuyết đang tan chảy.
Tiểu Long Nữ vươn hai bàn tay nhỏ nhắn mềm mại ra, định áp vào huyệt vị trên lồng ngực trần của y để giúp y dẫn đạo hàn khí áp chế hỏa độc. Nhưng khi hai lòng bàn tay nàng vừa chạm vào da thịt Dương Quá, một luồng điện nóng rực lập tức từ ngực y truyền qua da tay nàng, chạy thẳng vào tim. Lồng ngực Dương Quá rắn chắc, nóng bỏng như một lò than đang cháy hừng hực, đối lập hoàn toàn với đôi bàn tay lạnh buốt như ngọc khắc của nàng.
Nàng khẽ run lên, định rụt tay lại theo bản năng, nhưng đôi mắt Dương Quá đã khóa chặt lấy nàng. Mùi hương nam tính nồng đậm quyện với hơi thở nóng hổi của y phả thẳng vào mặt nàng, khiến thần trí Tiểu Long Nữ chao đảo. Làn da nàng vốn trắng bệch như tuyết nay lại ửng lên những vệt hồng nhạt nơi gò má, đôi môi đỏ mọng khẽ mở để hít thở, để lộ đầu lưỡi hồng hào nhỏ nhắn bên trong.
Sự chịu đựng của Dương Quá đã chạm tới giới hạn tối đa. Y nhìn thấy đôi môi hồng ấy, nhìn thấy bờ vai trần ẩn hiện dưới lớp áo lụa mỏng của sư tôn, và trên hết là hơi ấm cùng sự bối rối của nàng. Cơn hỏa độc trong người y như tìm thấy lối thoát, thúc giục y phá bỏ mọi xiềng xích lễ nghi.
Bất chấp môn quy nghiêm ngặt, bất chấp khoảng cách sư đồ thế tục mà y từng cố chấp giữ gìn, Dương Quá đột ngột vươn hai cánh tay săn chắc ra, vòng qua chiếc eo thon mềm mại của Tiểu Long Nữ. Y ôm siết lấy nàng, dùng một lực đạo mạnh mẽ đầy chiếm hữu kéo sát nàng vào ngực mình.
Tiểu Long Nữ khẽ kêu lên một tiếng nhỏ đầy kinh ngạc khi cơ thể nàng bị kéo đổ rạp xuống. Dương Quá xoay người, đè chặt nàng xuống mặt giường đá lạnh toát. Lưng nàng áp sát vào khối đá lạnh thấu xương, nhưng phía trên lại là lồng ngực nóng như than hồng của Dương Quá ép chặt. Sự kẹp chập giữa hai cực nóng lạnh khiến toàn thân Tiểu Long Nữ run rẩy dữ dội. Lớp sa y trắng mỏng của nàng dán chặt vào da thịt y, dường như không còn khoảng cách nào giữa hai cơ thể.
"Quá nhi... ngươi... làm gì thế..." Giọng nàng run rẩy, mất đi hoàn toàn vẻ uy nghiêm của một vị sư phụ.
Lời của nàng bị nuốt chửng hoàn toàn khi Dương Quá cúi đầu xuống, áp môi mình vào môi nàng. Họ lao vào một nụ hôn sâu nghẹt thở. Dương Quá hôn nàng một cách điên cuồng và thô bạo, không còn chút e dè nào của một đồ đệ đối với sư tôn. Y dùng lưỡi cạy mở hàm răng ngọc của nàng, tiến sâu vào bên trong, quấn quýt lấy chiếc lưỡi nhỏ nhắn đang cố rụt lại vì hoảng sợ của Tiểu Long Nữ. Vị ngọt lịm từ khoang miệng nàng hòa lẫn với vị tanh nồng của giọt máu trên môi y tạo nên một thứ hương vị kích thích tột cùng.
Tiểu Long Nữ mở to mắt, nhưng rồi dưới sự tấn công mãnh liệt của môi lưỡi y, mi mắt nàng khẽ run rồi khép chặt lại. Nàng cảm thấy đầu óc mình trống rỗng, mọi khẩu quyết của Ngọc Nữ Tâm Kinh đều bay biến. Hai tay nàng ôm chặt lấy đầu Dương Quá, ngón tay luồn sâu vào mái tóc đen dày của y, ban đầu là cố đẩy y ra, nhưng sau đó lực đẩy biến thành sự bấu víu, kéo y sát vào mình hơn.
Bàn tay Dương Quá bắt đầu di chuyển dọc theo đường cong cơ thể sư tôn. Y luồn bàn tay thô ráp của mình qua lớp váy lụa trắng mềm mại đã xộc xệch, vuốt ve cặp đùi thon dài, mịn màng và lạnh buốt như ngọc khắc của nàng. Nàng khẽ khép chặt chân lại để ngăn cản, nhưng sức lực của một thiếu nữ tu luyện nội công thanh khiết hoàn toàn bị khuất phục trước sức mạnh cơ bắp đầy thú tính của Dương Quá trong cơn kích thích. Y dùng đầu gối chen vào giữa hai chân nàng, tách rộng hai đùi nàng ra.
Bàn tay y tiếp tục trượt lên cao, lách qua lớp quần trong mỏng manh, chạm thẳng vào cấm địa sâu kín nhất của nàng.
Nơi đó đã ướt đẫm tự bao giờ. Dù cơ thể Tiểu Long Nữ lạnh giá, nhưng dưới sự kích thích của nụ hôn sâu và sự cọ xát da thịt, âm đạo của nàng đã bắt đầu tiết ra những dòng dịch thủy ấm nóng và trơn ướt. Dương Quá thở dốc bên tai nàng, luồn ngón tay thọc sâu vào âm đạo ướt át để cảm nhận sự co bóp lạnh giá của cấm địa. Thành âm đạo của nàng co thắt kịch liệt quanh ngón tay y, lạnh lẽo nhưng lại mang theo một sức hút ghê gớm, như muốn hút cạn hơi nóng đang thiêu đốt ngón tay y.
Tiểu Long Nữ run rẩy dữ dội. Một tiếng rên rỉ nghẹn ngào bật ra từ khe môi đang bị khóa chặt của nàng. Nàng xấu hổ tột cùng trước sự xâm phạm thô bạo này, nhưng cơ thể nàng lại đang đê mê thụ hưởng khoái cảm xác thịt mãnh liệt phát tác trên giường đá. Mỗi lần ngón tay Dương Quá ra vào, cọ xát vào những nếp gấp nhạy cảm bên trong âm đạo, nàng lại cảm giác như có một dòng điện chạy dọc sống lưng, làm tê dại toàn bộ thần trí.
Dương Quá nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nàng. Đôi mắt y đỏ ngầu thèm khát, hô hấp dồn dập phả lên làn da cổ mịn màng của sư tôn. Ngón tay y tiếp tục tiến sâu hơn, vượt qua những chướng ngại mềm mại, cố gắng chạm đến tận cùng âm đạo của nàng.
Tiểu Long Nữ đột ngột giữ chặt lấy cổ tay Dương Quá khi ngón tay y chạm đến tận cùng âm đạo, hơi thở nàng đứt quãng đầy hỗn loạn trong khi y vẫn nhìn nàng bằng đôi mắt đỏ ngầu thèm khát.
***
Trong thạch thất âm u, ánh nến chỉ còn là một đốm sáng lập lòe nhỏ nhoi, đổ những bóng đen dài ngoằn ngoèo lên bức tường đá ẩm mốc. Tiếng gió từ những kẽ đá sâu thẳm của Cổ Mộ rít lên khe khẽ, nhưng âm thanh đó nhanh chóng bị lấn át bởi hơi thở dồn dập, rệu rã của hai cơ thể đang đan cài vào nhau trên chiếc giường đá Hàn Ngọc.
Dương Quá cảm nhận rõ rệt từng tấc da thịt của Tiểu Long Nữ dưới lòng bàn tay y. Làn da nàng mịn màng đến mức y ngỡ như đang chạm vào thứ lụa thượng hạng nhất, nhưng lại lạnh buốt như băng tuyết ngàn năm không tan. Sự mát lạnh từ cơ thể nàng thấm qua các đầu ngón tay nóng ran của y, tạo nên một cảm giác tê dại chạy dọc cánh tay, kích thích dây thần kinh đang căng như dây đàn. Y hít một hơi thật sâu, lồng ngực áp sát vào bầu ngực căng tròn đang phập phồng liên hồi của sư tôn. Mùi hương ngọc lan thanh khiết từ mái tóc nàng xộc thẳng vào khứu giác y, dịu nhẹ nhưng lại đầy mê hoặc, như một chất độc không màu không mùi đang từ từ ngấm vào xương tủy, làm tê liệt mọi lý trí còn sót lại của thiếu niên.
"Sư phụ..."
Dương Quá khàn giọng gọi, thanh âm trầm đục chứa đựng sự khao khát vô bờ bến. Đầu y cúi thấp hơn, chôn vào hõm cổ nàng. Môi y miết nhẹ dọc theo bờ vai thon thả, cảm nhận được làn da nàng khẽ run lên mỗi khi môi y đi qua. Y ngửi thấy mùi mồ hôi trinh nữ ấm nóng bắt đầu rịn ra trên cổ nàng, một thứ hương vị ngọt ngào và nguyên sơ chưa từng bị vấy bẩn. Cơn hỏa độc trong đan điền y như được tiếp thêm dầu, bùng cháy dữ dội, thiêu đốt mọi rào cản lễ nghĩa tôn ti.
Tiểu Long Nữ nằm dưới thân y, hai mắt nhắm nghiền, hàng mi dài cong vút run rẩy liên tục như cánh bướm đêm trong bão. Nàng nghe thấy tiếng gọi của đồ đệ, nghe thấy cả tiếng tim mình đập thình thịch liên hồi trong lồng ngực. Sự lạnh lẽo của Ngọc Nữ Tâm Kinh vốn là chỗ dựa vững chắc nhất của nàng suốt bao năm qua, giờ đây lại giống như một bức tường băng mỏng manh đang rạn nứt dưới sức nóng kinh người từ cơ thể Dương Quá.
Nàng cảm thấy xấu hổ. Nàng là sư phụ của y, là người được giao trọng trách nuôi dạy y, truyền thụ võ công cho y. Môn quy Cổ Mộ nghiêm cấm động tình, cấm dục vọng. Thế nhưng lúc này, khi tấm lưng trần của nàng dán chặt vào chiếc giường đá lạnh toát, và phía trên là cơ thể nóng bỏng, săn chắc của Dương Quá đè nặng, một thứ khoái cảm lạ lẫm, ngọt ngào đến tê dại từ nơi tiếp xúc da thịt đang len lỏi khắp các kinh mạch của nàng.
"Quá nhi... dừng... dừng lại..."
Tiểu Long Nữ cố gắng thốt lên, giọng nói run rẩy chứa đựng sự bất lực. Đôi bàn tay nhỏ nhắn của nàng đặt trên đôi vai rộng của Dương Quá, định đẩy y ra. Nhưng các ngón tay nàng mềm nhũn, không chút lực đạo. Thay vì đẩy ra, nàng lại vô thức bám chặt vào bắp thịt rắn chắc của y, để cho hơi nóng từ y truyền qua lòng bàn tay mình, sưởi ấm cơ thể vốn đã lạnh giá từ lâu.
Dương Quá như không nghe thấy lời nàng. Ánh mắt y chuyển từ chiếc cổ trắng ngần xuống đôi môi đỏ mọng đang khẽ hé mở để hít thở của nàng. Không thể kìm nén thêm một khắc nào nữa, y lại cúi xuống, thô bạo ngậm lấy đôi môi mềm mại ấy. Nụ hôn của y mang theo sự hoang dại của một con thú nhỏ vừa thoát khỏi xiềng xích. Y không chỉ hôn, mà còn cắn nhẹ vào cánh môi dưới của nàng, nếm trải vị ngọt lịm xen lẫn chút tanh nồng của giọt máu tươi vừa rỉ ra từ vết thương trên môi mình.
Tiểu Long Nữ khẽ rên lên một tiếng ú ớ trong cổ họng. Chiếc lưỡi nóng ấm của Dương Quá đã luồn qua kẽ răng ngọc của nàng, tiến sâu vào khoang miệng, quấn lấy chiếc lưỡi nhỏ đang cố né tránh của nàng. Sự xâm nhập mạnh mẽ ấy cướp đi toàn bộ dưỡng khí của nàng, khiến đầu óc nàng quay cuồng. Sự đối lập giữa luồng nhiệt khí nóng bỏng tỏa ra từ khuôn miệng Dương Quá và hơi lạnh buốt giá tỏa ra từ mặt giường ngọc bên dưới tấm lưng trần của nàng tạo nên một sự kích thích tột độ. Cơ thể nàng cong lên một cách vô thức, bầu ngực căng tròn dán chặt vào lồng ngực rắn chắc của y, cọ xát qua lớp vải áo mỏng manh đã xộc xệch đến mức gần như lộ ra hai nhũ hoa hồng hào đang co cứng vì lạnh và vì hưng phấn.
Bàn tay to lớn, thô ráp của Dương Quá không ngừng vuốt ve bên hông nàng. Những vết chai sạn trên lòng bàn tay y chà xát lên làn da non mịn nơi eo Tiểu Long Nữ, mang lại cảm giác ngứa ngáy và nóng bỏng khó tả. Y lần mò xuống phía dưới, lớp vải lụa mỏng manh của chiếc quần trong không thể ngăn cản được sức nóng từ bàn tay y truyền vào da thịt nàng. Y thô bạo vén vạt váy lụa trắng lên tận hông, phơi bày cặp đùi thon dài trắng muốt dưới ánh nến tù mù. Đôi chân nàng khẽ khép chặt lại theo bản năng phòng thủ cuối cùng, nhưng Dương Quá đã dùng đầu gối của mình mạnh mẽ chen vào giữa, ép hai đùi nàng phải mở rộng sang hai bên.
Cánh cửa cấm địa trần trụi lộ ra trước mắt thiếu niên. Dương Quá thở dốc, mắt y nhìn đăm đăm vào nơi tư mật nhất của vị sư phụ thanh cao thoát tục. Nơi đó, âm đạo của nàng nhỏ nhắn, được bao bọc bởi một lớp lông tơ mềm mại. Dù da thịt nàng lạnh như băng, nhưng lúc này cấm địa đã bắt đầu rỉ ra những giọt dịch thủy trong suốt, lấp lánh và ấm áp, trượt dọc theo mép âm hộ rồi thấm ướt một mảng ga giường đá lạnh giá.
Y không thể kìm chế được nữa. Y đưa ngón tay trỏ thô ráp của mình chạm vào hạt ngọc nhỏ nhạy cảm phía trên âm hộ nàng.
Tiểu Long Nữ run bắn người. "Á..." Một tiếng kêu rên khe khẽ lọt qua kẽ răng nàng. Nàng muốn khép đùi lại nhưng đầu gối rắn chắc của Dương Quá đã khóa chặt hai chân nàng. Ngón tay y nhẹ nhàng miết quanh nếp gấp mềm mại của âm hộ, sau đó từ từ ấn sâu vào bên trong khe hở ẩm ướt.
Hàn ngọc dưới lưng và hỏa độc trên thân tạo nên hai thái cực kịch liệt giằng xé thân xác Tiểu Long Nữ. Khi ngón tay Dương Quá lách vào bên trong âm đạo, nàng cảm nhận rõ rệt sự thô ráp và nóng bỏng của nó đang cọ xát với những thớ thịt non mềm, lạnh giá của mình. Thành âm đạo co bóp kịch liệt theo bản năng để đẩy vật thể lạ ra ngoài, nhưng càng co thắt, nàng lại càng cảm nhận được khoái cảm râm ran như có hàng vạn luồng điện chạy qua khắp cơ thể. Dịch thủy ấm nóng bên trong tuôn ra nhiều hơn, bao bọc lấy ngón tay y, tạo nên những tiếng nhóp nhép ướt át vang lên trong thạch thất tĩnh lặng.
Dương Quá thở hổn hển, đầu óc y hoàn toàn bị che mờ bởi dục vọng chiếm hữu. Y di chuyển ngón tay nhanh hơn, thụt ra thụt vào liên tục trong âm đạo trơn ướt của nàng. Mỗi lần y đẩy mạnh vào sâu, cơ thể Tiểu Long Nữ lại run lên một đợt, hai tay nàng bấu chặt vào vai y, móng tay cắm sâu vào bắp thịt săn chắc của đồ đệ đến mức rớm máu. Nàng xấu hổ vì sự phản bội của chính cơ thể mình, nhưng sự đê mê xác thịt đang cuốn trôi mọi lý trí của nàng.
Ngón tay Dương Quá tiếp tục tiến sâu hơn. Y muốn chạm đến tận cùng của cấm địa này, muốn hoàn toàn chiếm đoạt vị sư tôn thanh lãnh. Ngón tay y vượt qua những nếp gấp sâu nhất, chạm mạnh vào phần cổ tử cung nhạy cảm tột cùng ở tận cùng âm đạo.
Cái chạm đột ngột và sâu sắc ấy giống như một luồng sét đánh thẳng vào đại não Tiểu Long Nữ. Cơn đau nhói xen lẫn khoái cảm cực hạn làm nảy sinh một luồng lực lượng phản kháng mạnh mẽ. Sự tỉnh táo cuối cùng trong tâm trí nàng bừng tỉnh. Đây là đồ đệ của nàng. Đây là Cổ Mộ nghiêm cẩn. Họ đang phạm phải tội lỗi tày trời.
"Không được... Quá nhi... không thể..."
Tiểu Long Nữ đột ngột gầm lên một tiếng nhỏ nghẹn ngào, hai mắt nàng mở to đầy hoảng loạn. Lấy một sức mạnh từ chân khí Ngọc Nữ Tâm Kinh đang hỗn loạn, nàng đột ngột vận lực vào hai lòng bàn tay, đẩy mạnh vào lồng ngực trần của Dương Quá. Luồng hàn băng chưởng lực tuy không mang sát ý nhưng đủ mạnh để đánh bật Dương Quá ra khỏi người nàng.
Dương Quá bị đẩy lùi về phía sau, ngã ngồi trên giường đá lạnh buốt. Ngón tay y rút ra khỏi âm đạo nàng mang theo một sợi dịch thủy trong suốt kéo dài rồi đứt đoạn, rơi xuống mặt giường Hàn Ngọc phát ra tiếng động khẽ khàng. Y thở dốc, đôi mắt đỏ ngầu thèm khát vẫn nhìn chằm chằm vào Tiểu Long Nữ, lồng ngực phập phồng dữ dội, dương vật bên dưới lớp quần vải đã cương cứng đến mức đau nhức, đòi hỏi được giải phóng.
Tiểu Long Nữ vội vàng ngồi dậy, kéo lại vạt sa y xộc xệch che đi bầu ngực và bờ vai trần đang run rẩy. Làn da nàng đỏ ửng vì hổ thẹn và dư vị của dục vọng chưa tan. Nàng quỳ trên giường đá, hơi thở đứt quãng, hai tay ôm chặt lấy lồng ngực phập phồng, ánh mắt không dám đối diện với đồ đệ. Không gian thạch thất trở lại sự tĩnh lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng thở dồn dập của hai người và hơi lạnh từ giường đá bốc lên bao phủ lấy họ.