Dòng máu đỏ sẫm nóng hổi trào ra từ khóe môi Dương Quá, nhỏ từng giọt rát bỏng lên nét đá thô ráp mang dòng chữ hẹn ước mười sáu năm. Cánh tay trái độc nhất của y bấu chặt lấy rìa vách đá sắc nhọn đến mức móng tay rách toác, máu tươi rỉ ra hòa cùng đất cát và bụi đá xám xịt. Đầu gối y quỳ sụp trên đống đá dăm lởm chởm, cả thân hình run lên bần bật như một thân cây khô trước cơn bão tuyết. Y rướn người về phía vực thẳm sương mù, gào lên tiếng gọi khản đặc, nhưng đáp lại y chỉ có tiếng gió rít rú qua khe đá, buốt lạnh và trống rỗng. Mùi máu tươi nồng nặc quyện với mùi cỏ Tình Hoa đang phân hủy dưới lòng vực dội ngược lên, xộc thẳng vào cánh mũi, làm dấy lên một cơn đau nhói thấu tận tâm can.

Độc tính trong máu y đang cuồng điên cắn xé kinh mạch. Mỗi nhịp đập của tim là một lần độc tố Tình Hoa phóng thích những mũi kim rực lửa đâm xuyên qua buồng phổi, thiêu đốt lục phủ ngũ tạng. Nhưng Dương Quá không màng đến cơn đau ấy. Y trừng mắt nhìn khoảng không trắng xóa vô tần dưới chân, nơi dải bạch y của Tiểu Long Nữ vừa bị nuốt chửng. Sự trống rỗng tột cùng ập đến, nhanh chóng nuốt chửng mọi cảm giác khác, biến cơ thể y thành một cái xác rỗng tuếch chỉ còn biết run rẩy.

Y biết mình phải sống. Viên thuốc giải chế từ cỏ Đoạn Trường đang nằm trong tay y, lạnh ngắt và nhớp nháp mồ hôi. Dương Quá run rẩy đưa viên thuốc lên miệng, nuốt chửng nó cùng với ngụm máu tanh nồng đang ứ nghẹn ở cổ họng. Vị đắng chát, tê dại của thứ cỏ độc trị độc lập tức loang ra, như một dòng nước lũ lạnh buốt chảy dọc xuống dạ dày, bắt đầu cuộc chiến tàn bạo với chất độc Tình Hoa đang hoành hành. Y ngã quỵ xuống bên vách đá, trán tì chặt vào dòng chữ đẫm máu mà Tiểu Long Nữ để lại, hai hàm răng siết chặt đến mức bật máu để ngăn bản thân không gào khóc thành tiếng. Mười sáu năm, lời hẹn ước ấy giờ đây như một chiếc đinh sắt nung đỏ, ghim chặt linh hồn y vào thân xác đầy thương tích này, ép y phải chịu đựng nỗi đau đứt ruột để tồn tại.

Sự tàn phá của hai luồng kịch độc đối chọi bên trong cơ thể Dương Quá kéo dài suốt nhiều canh giờ. Y co rúm người trên nền đá lạnh, da thịt toàn thân lúc thì nóng ran như bị nung trên lò than, lúc lại buốt giá đến mức đông cứng cả hơi thở. Lớp mồ hôi lạnh vã ra như tắm, hòa cùng máu tươi từ các vết thương rỉ ra, thấm đẫm vạt áo xám tro xơ xác. Trong cơn mê sảng, y vẫn không ngừng dùng bàn tay độc nhất cào cấu xuống mặt đất, để lại những vệt máu dài ngoằn ngoèo bên cạnh nét chữ của nàng. Y cảm nhận được từng thớ cơ trong người mình đang co rút dữ dội, xương cốt kêu lên những tiếng răng rắc khô khốc. Chất độc Đoạn Trường Thảo ăn mòn dạ dày, thiêu rụi những tàn dư cuối cùng của hoa độc Tình Hoa, để lại một khoảng trống hoác đau đớn đến tận cùng tế bào. Khi cơn đau giảm dần, y nằm im lìm như một cái xác không hồn, đôi mắt đờ đẫn nhìn trân trân vào khoảng không mù sương dưới vực, nơi người con gái y yêu thương nhất đã gửi xác.

***

Dưới đáy vực sâu vạn trượng ngăn cách với thế giới loài người, Tiểu Long Nữ ngồi tĩnh tọa bên giếng nước lạnh trong lòng hang đá ẩm ướt.

Nơi đây quanh năm không có ánh mặt trời, chỉ có thứ ánh sáng bàng bạc phát ra từ những khối đá phủ đầy rêu xanh và làn sương buốt giá bốc lên từ dòng suối ngầm. Chiếc áo lụa trắng trên người nàng qua những va đập dữ dội lúc rơi xuống vực đã sờn rách tả tơi, để lộ bờ vai gầy guộc cùng làn da tuyết trắng nhưng lạnh ngắt như băng. Nàng khép hờ mắt, cố gắng vận chuyển dòng chân khí Ngọc Nữ Tâm Kinh để ổn định kinh mạch đang hỗn loạn, giữ cho hơi thở mỏng manh như sợi tơ không bị đứt đoạn. 

Nhưng ngay khi dòng khí lạnh của đáy vực thấm vào da thịt, một ngọn lửa u tối từ sâu trong bụng dưới lại bùng lên, thiêu đốt tâm trí nàng. Sự cô độc ngột ngạt của bóng tối quanh năm không một bóng người khiến những ký ức nhục dục mà nàng luôn cố đè nén trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Nàng không thể ngăn bản thân nhớ về những đêm hoan lạc nóng bỏng trong hang tối Chung Nam hay những lần da thịt cọ xát rực lửa trên chiếc giường đá hàn ngọc. Ảo ảnh về bàn tay nóng hổi, thô ráp của Dương Quá đột ngột hiện về rõ mồn một trước mắt, chân thực đến mức khiến nàng rùng mình.

Tiểu Long Nữ thở dốc, hai đùi non vô thức khép chặt lại, cọ xát vào nhau để tìm kiếm chút hơi ấm mơ hồ. Cơn thèm khát xác thịt bị giam cầm dưới đáy sâu bắt đầu nổi loạn, kích thích các tuyến mật đạo dưới hạ bộ hoạt động dữ dội. Nước lồn lạnh ngắt rỉ ra, thấm ướt một mảng quần lụa mỏng manh, tạo nên một cảm giác nhớp nháp đầy kích thích giữa hai chân. Làn da tuyết trắng của nàng dần ửng lên những vệt hồng nhạt của dục vọng, hơi thở trở nên dồn dập, phả ra làn sương mỏng trong không khí buốt giá.

Không thể chịu đựng thêm sự dày vò này, Tiểu Long Nữ run rẩy buông lỏng hai tay, chầm chậm cởi bỏ lớp bạch sa y phục đã sờn rách, phơi bày cơ thể trần trụi dưới ánh sáng mờ ảo của hang đá. Cặp vú tròn trịa, căng đầy của nàng khẽ run lên theo từng nhịp thở, núm vú hồng nhạt săn lại vì cái lạnh của nước ngầm và hơi nóng của dục vọng đang giao tranh. Nàng nằm ngửa ra trên tảng đá phẳng bên rìa giếng cổ, hai chân dạng rộng ra, để lộ ra khu vực cấm địa tư mật nhất. Bướm lồn của nàng vẫn giữ vẻ non nớt, sạch sẽ với lớp lông tơ mềm mại bao quanh mép lồn đang hé mở, hồng hào và ướt đẫm dịch thủy.

Nàng vươn bàn tay trắng bệch xuống dưới, ngón tay lạnh cóng lướt nhẹ qua gò mu mềm mại, rồi chầm chậm lách vào giữa hai mép lồn đang co thắt đầy thèm khát. Khi ngón tay thọc sâu vào ống âm đạo trống rỗng, Tiểu Long Nữ giật nảy mình, lưng uốn cong lên khỏi mặt đá lạnh buốt.

"Quá nhi..."

Nàng bật ra tiếng rên rỉ run rẩy, giọng nói lạc đi giữa hang đá âm u trống trải. Ngón tay thon dài tự thỏa mãn liên tục cắm rút, khuấy động dòng nước lồn ấm áp tuôn ra từ sâu bên trong, nhưng bấy nhiêu đó không thể mang lại sự bao bọc khít khao, căng trướng mà dương vật thô cứng của Dương Quá từng mang lại. Nàng thèm khát cái cảm giác đầu khấc to lớn của y thúc mạnh vào sâu tận tử cung, thèm khát luồng tinh dịch nóng hổi phóng ra tưới đẫm lòng lồn cô độc của mình. Mỗi lần ngón tay di chuyển trong âm đạo lạnh lẽo, nỗi cô đơn lại càng khắc sâu vào tâm trí nàng, biến cơ thể thanh khiết của nàng thành một tòa ngục tối đầy dục vọng nghẹn ngào, tự dày vò bản thân qua từng năm tháng dài đằng nhẵng.

Càng về sau, những ngón tay của nàng càng chuyển động nhanh hơn, điên cuồng cắm rút vào sâu trong âm đạo ẩm ướt để tìm kiếm một sự giải tỏa giả tạo. Nước lồn theo ngón tay rỉ ra loang lổ trên đùi non, phản chiếu ánh sáng bàng bạc của hang động. Tiểu Long Nữ ưỡn cong người, ngực trần phập phồng nhô cao, hai núm vú đỏ bừng lên vì sung sướng xen lẫn đau đớn tủi nhục. Nàng cắn chặt môi dưới đến mức rỉ máu để ngăn bản thân không thét lên tiếng gọi y trong vô vọng. Khoái cảm dâng tràn cùng cực ép nàng phải ghì chặt hai đùi, ngón tay run rẩy cắm ngập vào tận đáy lồn, cảm nhận các thớ thịt âm đạo co bóp điên cuồng xung quanh ngón tay lạnh ngắt. Sự trống trải sau khi đạt đến cực khoái khiến nàng chỉ biết nằm úp mặt xuống phiến đá ướt lạnh, khóc nấc lên từng hồi, cơ thể trần truồng run rẩy dưới bóng tối vây hãm.

Nàng lật nghiêng người, co quắp hai chân lại sát ngực để giữ chút hơi ấm tàn dư. Dưới đáy vực không có ngày đêm, chỉ có tiếng nước chảy róc rách đều đặn và nỗi nhớ nhung đâm chồi nảy lộc như cỏ dại trong bóng tối. Mỗi khi nhắm mắt, nàng lại thấy mình đang nằm dưới thân y, cảm nhận sức nặng của một nam nhân sung sức đè nghiến lên da thịt mình. Khoảnh khắc y dùng một tay nâng hông nàng lên, đâm lút cán dương vật to nóng vào âm đạo nàng khiến nàng run rẩy toàn thân. Sự thèm khát ấy giờ đây biến thành một nỗi đau âm ỉ, gặm nhấm tế bào nàng từng ngày. Bàn tay nàng lại vô thức đưa xuống, luồn qua khe đùi khép chặt, chạm vào mép lồn vẫn còn ướt dính, xoa nắn hạt mầm nhạy cảm với hy vọng xua đi cái lạnh đang thấm vào xương tủy. Nhưng tất cả chỉ là hư vô, chỉ có sự trống trải lạnh lẽo của hang đá đáp lại tiếng thở dài cô độc của nàng.

Năm tháng trôi qua dưới đáy Tuyệt Tình Cốc như dòng suối ngầm chảy mãi không ngừng, lẳng lặng gặm nhấm tuổi thanh xuân của người con gái. Những ngày đầu, Tiểu Long Nữ còn đếm từng giọt nước rơi từ thạch nhũ xuống giếng đá để tính thời gian, nhưng rồi bóng tối bao la đã xóa nhòa mọi ranh giới. Cơ thể nàng dần thích nghi với cái lạnh buốt xương của đáy vực. Làn da vốn dĩ mịn màng như sữa nay càng trở nên trắng bệch, nhợt nhạt, những đường gân xanh ẩn hiện dưới lớp da mỏng manh như những nét vẽ u uất. Bàn tay nàng, từng mềm mại không tì vết, nay bắt đầu xuất hiện những vết chai sần nhỏ nơi lòng bàn tay và đầu ngón tay do phải bấu víu vào vách đá trơn trượt để hái những cây thuốc hoang dại và bắt cá dưới suối ngầm làm thức ăn qua ngày.

Đôi vai nàng gầy guộc hẳn đi, xương quai xanh nhô cao sắc mảnh dưới lớp áo lụa cũ nát mà nàng đã phải vá víu lại hàng chục lần bằng những sợi tơ lấy từ kén nhện đá. Dưới hạ bộ, chiếc quần lụa trắng từ lâu đã chuyển sang màu xám xịt vì bùn đất và nước rêu. Mỗi lần cơn đói khát xác thịt trỗi dậy, nàng lại phải đối mặt với một sự thật tàn nhẫn: cơ thể nàng đang già đi trong sự cô độc tuyệt đối. Bướm lồn của nàng không còn giữ vẻ non nớt, trơn láng như thời còn ở Cổ Mộ; lông tơ xung quanh đã mọc rậm hơn, đen nhánh và thô ráp hơn, ôm lấy mép lồn luôn khép chặt nhưng sẵn sàng mở rộng và tiết dịch mỗi khi tâm trí nàng điên cuồng nhớ về đồ đệ. Nốt chu sa thủ cung sa trên cánh tay nàng vốn đã nhạt đi sau những đêm hoan lạc đầu tiên, giờ đây hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại làn da trắng lạnh lẽo mang đầy những vết xước nhỏ do gai bụi gai dưới đáy vực cào phải.

Mỗi lần tự thỏa mãn bằng những ngón tay thô ráp dần theo thời gian, Tiểu Long Nữ lại cảm thấy một nỗi nhục nhã ê chề xen lẫn khoái cảm bệnh hoạn. Nàng biết mình đang dùng ảo ảnh để nuôi sống thân xác tàn héo này. Có những đêm, khi tiếng gió hú từ trên đỉnh vực dội xuống nghe như tiếng gào thét của Dương Quá, nàng lại điên cuồng lột phăng lớp áo vá víu, tự phơi mình trên phiến đá lạnh buốt. Nàng dùng cả hai bàn tay cào cấu lên hai bầu ngú bắt đầu có dấu hiệu hơi chùng xuống do thiếu đi sự ve vuốt, nắn bóp của bàn tay nam nhân. Núm vú nàng đỏ rực lên, trướng to và đau nhức dưới những cái bóp thô bạo của chính mình. Nàng dạng rộng hai chân đến mức tối đa, để mặc cho hơi lạnh của đáy vực thổi trực tiếp vào kẽ lồn đang ướt đẫm dịch vị. Nàng thọc một lúc ba ngón tay vào sâu trong âm đạo, cắm rút điên cuồng cho đến khi vách âm đạo nóng ran lên, nước lồn hòa lẫn chút máu rỉ ra từ những vết trầy xước do móng tay tự cào cấu. Nàng muốn dùng nỗi đau đớn thể xác để lấp đầy khoảng trống hoác trong tâm hồn, muốn cảm nhận cơ thể mình vẫn còn đang sống, vẫn còn đang khao khát y đến từng tế bào.

***

Trên đỉnh núi cao cô độc quanh năm lộng gió, Dương Quá vung thanh trọng kiếm sắt đen bằng cánh tay trái duy nhất.

Tiếng kiếm xé gió rít lên phần phật, chém nát những tảng đá khổng lồ xung quanh thành trăm mảnh bụi mù. Dòng nội lực thâm hậu cuồn cuộn chảy trong kinh mạch y, mạnh mẽ và hung hãn như sóng triều biển Đông, nhưng tâm hồn y lại ngày càng khô héo, cằn cỗi theo thời gian. Sự luyện tập điên cuồng này là cách duy nhất để y giải phóng bớt nguồn năng lượng thừa mứa trong cơ thể, cũng là để trốn chạy khỏi nỗi nhớ nhung tột cùng đang cào xé lồng ngực.

Sau mỗi buổi luyện công đến kiệt sức, Dương Quá nằm vật ra bãi đất hoang đầy sỏi đá, ngực trần phập phồng, hơi thở dồn dập phả vào khoảng không lạnh giá của đỉnh núi. Dưới lớp quần vải thô ráp, dương vật của y đã cương cứng ngắc từ lúc nào, trướng to đến mức đau nhức. Đầu khấc nhạy cảm cọ xát dữ dội vào thớ vải bố ráp, rỉ ra những giọt dịch trong suốt đầy thèm khát, bám đầy kẽ quy đầu sẫm màu. Sự cương cứng của nam nhân ở tuổi sung sức nhất, kết hợp với dòng nội lực chí dương chí cương của võ công dòng Toàn Chân và Cổ Mộ, khiến y luôn ở trong trạng thái căng thẳng thể xác tột độ.

Y nhắm nghiền mắt, hàm răng nghiền chặt đến mức quai hàm bạnh ra. Đầu óc y tràn ngập hình ảnh cơ thể trần trụi, mềm mại của Tiểu Long Nữ đang quằn quại dưới thân y. Y nhớ rõ mùi hương thanh khiết tỏa ra từ bầu ngực căng tròn của sư tôn, nhớ cảm giác âm đạo ấm áp, chặt chẽ của nàng ôm khít lấy toàn bộ chiều dài cu của y mỗi khi giao hợp. Nỗi đói khát hơi ấm đàn bà, sự bao bọc khít khao của lồn sư tôn cào xé tâm can y mỗi đêm, dồn nén đến mức khiến y muốn phát điên.

Y vươn bàn tay trái duy nhất xuống, thô bạo giật phăng chiếc thắt lưng da, để lộ ra dương vật gân guốc, to dài đang dựng ngược lên giữa hai đùi. Thân cu trướng to, nổi đầy những sợi gân xanh xao, đầu khấc đỏ hồng căng mọng nước dịch đầu mùa. Y nắm chặt lấy gốc dương vật, bắt đầu tuốt mạnh. Bàn tay thô ráp đầy vết chai sần vì cầm kiếm cọ xát liên tục trên lớp da quy đầu nhạy cảm, mang lại một khoái cảm thô bạo và đau đớn.

"Cô cô... lồn của nàng... ta thèm..."

Tiếng thở dốc của y hòa cùng tiếng gió núi gào rú. Y vừa quay tay điên cuồng vừa tưởng tượng mình đang thúc mạnh dương vật vào sâu trong cơ thể Tiểu Long Nữ, nghe tiếng rên rỉ đê mê của nàng sát bên tai. Nhưng khi y đạt đến cực khoái, tinh dịch phóng ra thành những tia trắng đục, bắn tung tóe lên mặt đất đá khô cằn, Dương Quá chỉ cảm nhận được một sự trống rỗng và lạnh lẽo tột cùng. Thiếu đi nàng, dòng nội lực thâm hậu kia chỉ là thứ sức mạnh hủy diệt vô hồn, càng luyện càng khiến y thêm cô độc và khát khao da thịt điên cuồng.

Mỗi phát tuốt cu thô bạo của Dương Quá như muốn cào rách lớp da quy đầu mỏng manh. Y vừa giật mạnh dương vật vừa ngửa cổ lên trời gầm nhẹ, những sợi gân xanh trên trán và cổ nổi cộm lên đầy dữ tợn. Trong đầu y, hình ảnh bướm lồn ướt át của Tiểu Long Nữ đang không ngừng mút chặt lấy đầu khấc của y hiện lên sống động đến mức y có thể ngửi thấy mùi mật ngọt thanh tao đặc trưng của nàng. Y nhớ cảm giác khít khao, ấm nóng bóp nghẹt dương vật mỗi khi y đâm sâu hết cỡ vào lòng lồn sư tôn. Nỗi khao khát được cắm cu vào lồn nàng làm y điên dại, bàn tay tuốt càng lúc càng nhanh, cọ xát mạnh mẽ tạo nên những tiếng thở dốc đầy dục vọng nam tính. Khi luồng tinh dịch đặc quánh bắn vọt ra ngoài, rơi đầy trên nền đất bụi bặm, Dương Quá nằm vật ra, ngực trần đẫm mồ hôi phập phồng, mắt nhìn trân trân lên bầu trời đêm đầy sao mà lòng đau nhói vì nhận ra mình chỉ là một kẻ cô độc, tự thỏa mãn trong nỗi nhớ điên cuồng.

Y dùng cánh tay trái thô ráp quệt ngang những giọt mồ hôi đang chảy dài trên trán, lồng ngực vạm vỡ phập phồng nhô cao theo từng hơi thở dồn dập rát buốt. Dưới hạ bộ, dương vật sau khi phóng tinh vẫn còn ngóc đầu run rẩy, dính nhớp chất dịch đục ngầu chưa kịp khô. Dương Quá không thèm kéo lại quần, cứ thế nằm ngửa ra trên đống đá dăm sắc nhọn, để mặc cho cái lạnh của gió đêm tràn vào da thịt trần trụi. Sự thèm khát này không chỉ là bản năng của một nam nhân trưởng thành, mà là sự thiếu vắng một nửa linh hồn đã bị chôn vùi dưới vực sâu. Y nhớ những lần hai cơ thể khỏa thân quấn lấy nhau trên chiếc giường đá lạnh, da thịt cọ xát đến bốc lửa, tiếng rên rỉ của nàng hòa cùng tiếng thở dốc của y tạo nên một khúc nhạc đê mê của dục vọng cấm kỵ.

Mười sáu năm đằng đẵng trôi qua, thời gian tàn nhẫn in hằn những vết dấu không thể bôi xóa lên thân xác Dương Quá. Cánh tay trái duy nhất của y giờ đây phình to, nổi cuồn cuộn những thớ cơ săn chắc như những búi dây thép gai, cứng cáp vô cùng sau những năm tháng một mình vung thanh sắt nặng hàng chục cân đối đầu với sóng dữ biển Đông. Nhưng sự tàn phá của thời gian hiện rõ nhất trên mái tóc y. Hai bên thái dương, những sợi tóc bạc bắt đầu xuất hiện, rồi lan dần ra, biến thành những mảng tóc muối tiêu xơ xác vì sương gió giang hồ. Khuôn mặt y không còn nét thanh xuân nghịch ngợm ngày nào, thay vào đó là những nếp nhăn sâu hoắm nơi khóe mắt và vầng trán rộng, cùng một vết sẹo dài chạy dọc từ má xuống cằm do một lần huyết chiến với cướp đường.

Lồng ngực rộng lớn của y đầy những vết sẹo ngang dọc, dấu tích của những năm tháng độc hành điên cuồng lao vào các cuộc chém giết để trốn chạy nỗi nhớ thương. Cơ thể y mang vẻ phong trần, cằn cỗi như một thân cây cổ thụ đứng vững giữa bão giông nhưng ruột gan bên trong đã bị mối mọt đục rỗng. Dưới hạ bộ y, dương vật mỗi lần cương cứng vẫn giữ nguyên kích thước khổng lồ, gân guốc đầy đe dọa, nhưng màu sắc quy đầu đã trở nên sẫm tối hơn, chai sạn đi do những lần tự thỏa mãn thô bạo bằng bàn tay thô ráp đầy vết chai kiếm của chính mình. Y không còn dùng những cái vuốt ve nhẹ nhàng nữa; nỗi cô đơn tột cùng biến những lần thủ dâm của y thành những cuộc hành xác. Y tuốt cu điên cuồng, mạnh bạo đến mức da quy đầu nhiều lần rách toác, máu tươi hòa cùng tinh dịch đục ngầu chảy dọc xuống hai đùi non đầy sẹo. Y muốn đau, muốn cảm nhận nỗi đau thể xác lấn át đi sự trống rỗng kinh hoàng trong tâm can khi nhận ra mười sáu năm đang trôi qua một cách vô vọng.

***

Rồi cái ngày hẹn ước định mệnh ấy cũng đã đến.

Dương Quá bước những bước đi nặng nề trên con đường mòn dẫn lên Đoạn Trường Nhai. Gió núi hôm nay rít lên dữ dội hơn thường lệ, quét qua vạt áo xám tro rách rưới của y, thổi tung mái tóc bạc phơ xơ xác bay loạn trước trán. Thanh trọng kiếm sắt đen đeo trên vai trĩu nặng như kéo ghì cả thân hình y xuống đất đá. Lồng ngực y đập liên hồi, mỗi nhịp tim là một cơn chấn động mạnh mẽ, nửa mong chờ, nửa sợ hãi tột cùng. Mười sáu năm, y đã sống sót qua từng ngày, từng giờ chỉ để chờ đợi khoảnh khắc này.

Khi bước chân y đặt lên rìa đá của Đoạn Trường Nhai, đập vào mắt y là một cảnh tượng tiêu điều, hoang tàn đến nghẹt thở. Nơi đây không còn vẻ nguyên vẹn của mười sáu năm trước. Những đợt mưa bão liên miên và những trận sụt lún đá núi đã biến khu vực này thành một đống đổ nát hoang tàn. Vách đá đứng nơi Tiểu Long Nữ từng khắc dòng chữ hẹn ước đã bị một vết nứt khổng lồ xé rách, một phần đá lớn sạt lở đổ sụp xuống vực sâu. Dòng chữ "Mười sáu năm sau, gặp lại tại đây. Phu thê tình thâm, xin đừng thất hứa" giờ đây chỉ còn lại vài nét khắc nham nhở, đứt đoạn, bị rêu phong phủ xanh rì và bụi đất lấp đầy.

Dương Quá đứng lặng người trước vách đá đổ nát, cánh tay trái duy nhất buông thõng bên hông, run rẩy không kiểm soát. Y nhìn quanh, đôi mắt đỏ ngầu lùng sục khắp các ngóc ngách, từng bụi cỏ dại, từng phiến đá lởm chởm trên đỉnh nhai. Không có ai cả. Chỉ có tiếng gió rít rú qua các khe đá hẹp, buốt lạnh và trống rỗng dội vào tai y.

"Cô cô..."

Y khàn giọng gọi, tiếng gọi nhỏ bé lập tức bị gió núi nuốt chửng. Y bước lên vài bước, quỳ sụp xuống trước nét chữ khắc dở trên vách đá sạt lở. Bàn tay thô ráp, chai sần của y run rẩy vuốt ve lên lớp rêu phong ẩm ướt, cố tìm lại chút dấu vết cũ của người yêu. Nước mắt nóng hổi từ đôi mắt đờ đẫn trào ra, chảy qua những nếp nhăn phong trần trên má, nhỏ xuống dòng chữ lạnh ngắt. 

Mặt trời bắt đầu khuất sau rặng núi xa, nhuộm đỏ cả một vùng sương mù dưới vực thẳm bằng một màu máu thê lương. Dương Quá vẫn quỳ im lìm như một pho tượng đá giữa đỉnh núi lộng gió. Thời hạn mười sáu năm đã điểm, nhưng người con gái áo trắng ấy vẫn biệt vô âm tín. Sự trống rỗng tột cùng, đáng sợ hơn cả độc tính Tình Hoa năm xưa, đang chầm chầm bóp nghẹt lấy trái tim y. Y trừng mắt nhìn xuống vực sâu trắng xóa sương mù dưới chân, nơi dải bạch y của nàng từng biến mất, lòng dấy lên một quyết định điên cuồng khi nhận ra vách đá đổ nát trước mặt chẳng có bóng dáng ai đang đợi mình.