Dương Quá ghì chặt thân thể trần trụi của nàng vào lòng, hai dòng nước mắt nóng hổi trộn lẫn với mồ hôi và cả vệt máu độc màu đen trên ngực nàng. Cánh tay trái duy nhất của y siết chặt lấy thắt lưng mảnh khảnh của sư tôn, kéo sát lồng ngực lép kẹp của mình vào hai bầu ngực trần đang mất đi hơi ấm của nàng.

Áp tai lên lồng ngực trắng ngần của Tiểu Long Nữ, y lắng nghe trong sự hoảng loạn tột cùng. Ban đầu chỉ là sự tĩnh lặng đáng sợ của cái chết đang cận kề. Dương Quá run rẩy, dồn toàn bộ chân khí còn sót lại qua lòng bàn tay trái, áp thẳng vào đan điền của nàng để dẫn hỏa. Y cố gắng khơi gợi lại dòng tinh khí nóng hổi mà y vừa bắn sâu vào tử cung nàng. Luồng tinh dịch đặc sệt, chứa đựng dương khí sung mãn của một nam nhân mười sáu năm luyện công dưới sóng triều cuồn cuộn, bắt đầu phát huy tác dụng. Từ sâu trong âm đạo chặt khít của Tiểu Long Nữ, hơi ấm bắt đầu lan tỏa. Dòng tinh khí nóng như lửa nung chạy dọc theo các đường kinh mạch bị đông cứng bởi độc tố, đẩy lùi khí lạnh cận tử đang gặm nhấm lục phủ ngũ tạng nàng.

Bàn tay trái của y truyền chân khí liên tục, mồ hôi đầm đìa chảy xuống trán, nhỏ vào khe ngực của nàng. Y cảm nhận được sâu trong âm đạo của Tiểu Long Nữ, dòng dịch thể ấm áp đang từ từ chuyển động, thấm sâu vào thành tử cung, sưởi ấm cho phần bụng dưới vốn đã lạnh toát của nàng. Dương Quá nhắm mắt, tập trung toàn bộ tinh thần, không dám phân tâm một mảy may. Mồ hôi từ trán y tuôn ra như tắm, nhỏ xuống bầu ngực phập phồng của nàng. Y ghé sát tai vào bờ môi tái nhợt của nàng, liên tục gọi:

"Cô cô! Nàng không được bỏ ta! Quá nhi tìm được nàng rồi, chúng ta phải về nhà!"

Y gào lên, tiếng gọi khàn đặc xé rách màn đêm tịch mịch trong hang đá. Y dùng đôi môi run rẩy của mình ngậm lấy đôi môi thâm sì vì độc tố của nàng, điên cuồng mút mát, cố gắng hút ra những ngụm máu độc màu đen sẫm đang chặn đứng đường thở của nàng. Vị máu tanh nồng tràn vào khoang miệng y, đắng ngắt và rát bỏng, nhưng y không quan tâm. Y nuốt lấy, rồi lại tiếp tục kề môi truyền hơi thở của mình vào lồng ngực nàng. Y dùng tay trái xoa bóp lồng ngực mềm mại của nàng, dồn ép chân khí chạy dọc khắp các đại huyệt.

Nhịp tim hồi sinh yếu ớt vang lên bên tai Dương Quá. Y nấc nghẹn, hôn dồn dập lên vầng trán đẫm mồ hôi lạnh và đôi môi của nàng. Hơi thở của Tiểu Long Nữ tuy còn mỏng manh như tơ trời nhưng đã dần ổn định, ngực nàng khẽ phập phồng nương theo nhịp thở của y.

Không thể chần chừ thêm. Dương Quá quệt nước mắt, dùng dải lụa trắng vấy máu của Tiểu Long Nữ buộc chặt cơ thể yếu ớt, mềm nhũn của nàng lên tấm lưng rộng của mình. Lồng ngực trần mềm mại của nàng áp sát vào những vết sẹo lồi lõm trên lưng y, hai chân nàng buông thõng hai bên hông y. Dương Quá dùng tay trái cầm cự thanh trọng kiếm đen kịt, cắn răng đứng dậy.

Bên ngoài hang đá, tàn dư của Tuyệt Tình Cốc vẫn đang lùng sục. Ngay khi bóng trắng của y vừa hiện ra ở lối vào hang, ba gã đệ tử cầm kiếm lập tức lao tới. Dương Quá không thèm né tránh, mắt đỏ ngầu sát khí. Y vung trọng kiếm bằng một tay, luồng kiếm phong nặng nề vạch một đường vòng cung khổng lồ trong không khí. Tiếng xương gãy và tiếng gào thét thảm thiết vang lên vang dội. Y mở đường máu thoát khỏi thung lũng đầy độc địa, không màng đến những vết chém mới rách da nát thịt trên vai và đùi mình.

Bọn đệ tử Tuyệt Tình Cốc thấy y chỉ còn một tay lại cõng theo một người đàn bà khỏa thân trên lưng, tưởng rằng dễ bề đối phó liền hò hét xông lên từ bốn phía. Bốn thanh trường kiếm đâm thẳng tới các tử huyệt trên người y. Dương Quá gầm lên một tiếng như dã thú bị thương, cánh tay trái vung mạnh thanh trọng kiếm sắt đen nặng nề. Kình lực bộc phát từ thanh kiếm rít lên chói tai, đập vỡ nát cả bốn lưỡi kiếm thép. Kình phong sắc bén quét qua cổ họng ba tên đệ tử khiến máu tươi phụt ra như suối, hai gã ngã gục ngay tại chỗ. Tên còn lại bị chấn động đến mức lục phủ ngũ tạng dập nát, văng ra xa mấy trượng, chết không nhắm mắt.

Một toán đệ tử khác cầm cung tên tiến lại gần, định bắn hạ đôi tình nhân. Dương Quá không chút do dự, y dồn chân khí xuống chân, dậm mạnh vào một tảng đá lớn. Tảng đá vỡ vụn thành trăm mảnh, bay vùn vụt về phía toán cung thủ như những mũi tên bắn ngược. Tiếng la hét thảm khốc vang lên liên tiếp khi những mảnh đá xuyên qua ngực, qua đầu bọn chúng. Dương Quá mượn lúc hỗn loạn, lao vút đi như một luồng gió xám, vượt qua những hàng rào phòng thủ cuối cùng của Tuyệt Tình Cốc.

Cõng người yêu trên lưng, Dương Quá lết qua những nẻo đường hoang vắng, tránh xa những thị trấn đông đúc và tai mắt giang hồ. Y đi bằng bản năng và ý chí điên cuồng, bàn chân rách toác rỉ máu trên những lối mòn đầy gai góc để trở về núi Chung Nam. Mỗi khi kiệt sức, y lại thì thầm tên nàng, cảm nhận hơi ấm từ hạ bộ nàng vẫn đang rỉ ra những giọt dịch thủy hòa lẫn tinh dịch ấm áp dọc theo đùi y, như một sợi dây liên kết duy nhất giữ cho cả hai không gục ngã.

Suốt chặng đường dài hàng trăm dặm, Dương Quá không dám ghé vào bất kỳ quán trọ hay làng mạc nào. Giang hồ ngoài kia đang lùng sục tìm kiếm Thần Điêu Đại Hiệp và Tiểu Long Nữ, có kẻ vì muốn cướp đoạt võ công, có kẻ lại vì tò mò về mối tình cấm kỵ sư đồ của họ. Y trốn tránh tất cả, ẩn mình trong những cánh rừng sâu thẳm, ăn quả dại, uống nước suối để duy trì sự sống.

Mỗi đêm, khi sương xuống lạnh buốt, Dương Quá tìm một hang đá hoang sơ để tạm nghỉ. Y đặt Tiểu Long Nữ nằm lên đống lá khô, cẩn thận đắp chiếc áo xám rách rưới của mình lên người nàng. Nàng vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, thỉnh thoảng lại co rúm người vì những cơn sốt do chất độc còn sót lại tàn phá cơ thể. Những lúc đó, Dương Quá lại cởi bỏ xiêm y, nằm áp sát vào nàng, dùng lồng ngực trần ấm áp của mình để sưởi ấm cho cơ thể đang run rẩy của nàng.

"Quá nhi... lạnh quá..." Tiểu Long Nữ thì thầm trong cơn mê sảng.

Dương Quá ôm chặt lấy nàng, cánh tay duy nhất siết chặt eo nàng, ghì bờ mông tròn trịa của nàng vào sát hạ bộ của mình. Sự đụng chạm da thịt trần trụi mang lại cho y một luồng ham muốn nguyên thủy, nhưng y cố gắng kìm nén, chỉ nhẹ nhàng hôn lên tóc nàng, truyền chút hơi ấm ít ỏi qua làn da.

"Có ta ở đây rồi, cô cô. Sắp tới núi Chung Nam rồi, chúng ta sẽ về Cổ Mộ. Nơi đó ấm áp hơn nhiều." Y thầm thì vào tai nàng, giọng nói đầy xót xa.

Sau vài ngày, Tiểu Long Nữ dần tỉnh táo lại. Nàng có thể tự ngồi dậy và uống nước. Khi thấy đôi bàn chân rách nát, đầy vết thương rỉ máu của Dương Quá, nước mắt nàng chảy dài. Nàng muốn giúp y băng bó, nhưng y xua tay:

"Chút vết thương ngoài da này có là gì so với nỗi đau mười sáu năm qua chúng ta phải chịu đựng. Chỉ cần nàng sống, dẫu có phải cụt thêm chân, Dương Quá này cũng cam lòng."

Tiểu Long Nữ ôm lấy cổ y, hai người lặng lẽ khóc trong bóng tối của cánh rừng hoang vu. Họ biết rằng thế gian này không còn chốn dung thân cho họ, chỉ có Cổ Mộ lạnh lẽo dưới chân núi Chung Nam mới là thánh địa cuối cùng bảo vệ tình yêu cấm kỵ này.

Khi đến chân núi Chung Nam, Dương Quá dẫn Tiểu Long Nữ đi theo con đường bí mật phía sau núi. Để vào được Cổ Mộ mà không bị phát hiện, họ phải đi qua con đường thủy đạo ngầm. Con đường này nằm sâu dưới một dòng suối lạnh buốt chảy qua hang đá tối tăm.

Dương Quá nhìn Tiểu Long Nữ, thấy sắc mặt nàng vẫn còn nhợt nhạt, nội lực lại gần như mất sạch sau trận độc phát, y lo lắng hỏi:

"Cô cô, nàng có chịu nổi làn nước lạnh này không?"

Tiểu Long Nữ khẽ mỉm cười, đôi mắt trong suốt nhìn y:

"Có Quá nhi bên cạnh, dẫu là đầm rồng hang hổ ta cũng không sợ."

Dương Quá gật đầu, y cởi bỏ quần áo của cả hai để tránh bị nặng khi ngụp lặn dưới nước. Y dùng dải lụa buộc chặt hai người lại với nhau lần nữa. Cánh tay trái của y ôm chặt lấy thắt lưng nàng, kéo nàng sát vào lồng ngực mình. Hai cơ thể trần trụi áp sát vào nhau, cảm nhận được nhịp tim đập dồn dập của đối phương trước khi chìm xuống nước.

Dương Quá hít một hơi thật sâu rồi ôm lấy nàng, nhảy xuống dòng suối lạnh buốt. Nước suối ngầm lạnh thấu xương lập tức bao vây lấy họ. Dương Quá dùng một tay và hai chân đạp nước, bơi dọc theo đường hầm ngầm tối tăm. Nước lạnh buốt làm da thịt họ tê dại, nhưng hơi ấm từ hai lồng ngực áp sát vào nhau sưởi ấm cho cả hai. Y cố gắng bơi thật nhanh, vượt qua những đoạn quanh co của thủy đạo để tiến vào lòng Cổ Mộ.

Sau vài phút ngột ngạt dưới nước, họ trồi lên mặt nước trong một mật thất quen thuộc của Cổ Mộ. Dương Quá bế Tiểu Long Nữ lên phiến đá phẳng, thở dốc. Cả hai người đều ướt sũng, làn da trắng ngần của Tiểu Long Nữ lấp lánh những giọt nước lạnh dưới ánh sáng lờ mờ của Cổ Mộ.

Dương Quá ra giếng ngầm múc một gáo nước lạnh buốt. Y xé một mảnh vải sạch, nhúng nước rồi nhẹ nhàng lau rửa cho Tiểu Long Nữ. Làn da nàng dưới ánh sáng lờ mờ của Cổ Mộ hiện ra đầy những vết sẹo mới cũ, minh chứng cho những năm tháng đau đớn dưới đáy vực sâu. Y lau đi vệt máu khô nơi khóe môi nàng, lau qua bầu ngực sữa trần trụi nay đã lấy lại chút sắc hồng, rồi cúi xuống lau sạch dòng tinh dịch lẫn dịch thủy đã khô cứng bám bên đùi và xung quanh mép lồn đầy lông tơ của nàng. Tiếp đó, y tự dội nước lạnh lên bả vai cụt bên phải và những vết chém loang lổ trên ngực mình.

Bàn tay trái độc nhất của y cầm mảnh vải ướt di chuyển vô cùng nhẹ nhàng trên làn da mịn màng nhưng đầy vết thương của nàng. Y lau qua bờ vai gầy, nơi từng gánh vác bao nhiêu nỗi đau ly biệt. Đến bầu ngực trần, đầu vú nàng khẽ co lại khi tiếp xúc với làn nước lạnh. Dương Quá dừng lại, cúi đầu xuống hôn nhẹ lên đỉnh ngực hồng hào ấy, cảm nhận sự run rẩy nhè nhẹ của nàng. Y tiếp tục di chuyển mảnh vải xuống vùng bụng phẳng lì, rồi đến đùi trong của nàng. Nơi đó, những vệt dịch thể khô cứng từ cuộc hoan ái sinh tử ở hang đá vẫn còn bám lại, tạo thành những mảng màu nhạt. Y lau rửa thật sạch sẽ, ngón tay luồn vào khe lồn ướt mềm đầy lông tơ của nàng, cẩn thận làm sạch từng kẽ da thịt nhạy cảm nhất. Tiểu Long Nữ khẽ rên rỉ, hai chân nàng mở rộng hơn để y dễ dàng lau dọn. Nước giếng ngầm mát lạnh làm giảm bớt cơn nóng rát nơi hạ bộ của nàng sau những ngày đường vất vả.

Sau khi lau rửa cho Tiểu Long Nữ sạch sẽ, Dương Quá tự dội nước lên người mình. Nước lạnh dội lên bả vai phải cụt ngủn và những vết thương loang lổ trên ngực y, khiến y rùng mình. Nhìn thân thể tàn phế của mình phản chiếu dưới làn nước, Dương Quá có phần tự ti. Y chỉ còn một cánh tay, thân hình đầy sẹo, không còn là thiếu niên tuấn tú năm xưa. Thế nhưng, Tiểu Long Nữ đã bước đến từ phía sau, ôm lấy tấm lưng rộng của y. Nàng áp bầu ngực trần mềm mại vào lưng y, thì thầm:

"Quá nhi, dẫu ngươi có ra sao, trong lòng ta ngươi vẫn là nam nhân duy nhất."

Lời nói của nàng như xua tan mọi nỗi tự ti trong lòng Dương Quá. Y xoay người lại, ôm chặt lấy nàng vào lòng.

Y bế nàng đặt lên chiếc giường đá hàn ngọc quen thuộc. Mặt đá lạnh toát lập tức hấp thụ phần nhiệt độc còn sót lại trong người hai người, mang lại cảm giác dễ chịu.

Dương Quá nằm xuống ngay phía sau Tiểu Long Nữ. Y vòng cánh tay trái độc nhất qua eo nàng, kéo sát bờ mông tròn trịa của sư tôn vào sát bụng mình. Sự tiếp xúc da thịt trực tiếp trên chiếc giường đá lạnh khiến cả hai khẽ rùng mình. Dù mệt mỏi và mang thân xác tàn phế, nhưng khi ngửi thấy mùi hương thanh khiết quen thuộc từ gáy nàng, dương vật của Dương Quá lại một lần nữa cương cứng, nóng hổi và gân guốc áp chặt vào khe mông nàng.

Tiểu Long Nữ khẽ cựa quậy, nghiêng đầu ra sau, đôi mắt trong suốt mở ra nhìn y đầy mệt mỏi nhưng ngập tràn tình yêu. Nàng chủ động co nhẹ hai chân, mở rộng lối vào.

Dương Quá nhẹ nhàng ôm lấy nàng từ phía sau. Y nâng một bên đùi của nàng lên, để quy đầu to lớn của mình tìm kiếm lối vào âm đạo đã ấm áp trở lại của nàng. Không có sự vội vã, không có những cú thúc bạo liệt như lần cận tử trong hang đá. Y từ tốn, chậm rãi đẩy dương vật thô dài vào sâu trong lồn nàng theo tư thế Úp thìa.

"Ưm..."

Tiểu Long Nữ khẽ rên rỉ, đón nhận sự xâm nhập dịu dàng của đồ đệ. Âm đạo nàng co thắt nhẹ nhàng, ôm khít lấy thân dương vật gân guốc của y. Cả hai không tìm kiếm khoái cảm thể xác dữ dội hay những tiếng rên rỉ cuồng loạn. Họ chỉ di chuyển chậm rãi, nhịp nhàng. Mỗi lần Dương Quá đẩy hông là một lần y cảm nhận được sự sống và sự gắn kết linh hồn tàn khuyết của họ. Y mất đi một cánh tay, nàng mất đi phần lớn nội lực và dung nhan nhuốm màu phong trần, nhưng trong bóng tối sâu thẳm của Cổ Mộ, sự hòa quyện thể xác này chính là sự cứu rỗi duy nhất.

Cú thúc chậm rãi đưa dương vật ngập sâu trong âm đạo ướt át, hơi ấm từ đan điền hai người bắt đầu dung hợp qua nơi giao tiếp. Tiểu Long Nữ khẽ ngửa cổ, tựa đầu vào bả vai cụt của y, hai tay đan chặt lấy những ngón tay của bàn tay trái độc nhất của Dương Quá. Y hôn lên những giọt mồ hôi mịn màng trên gáy nàng, hông nhấp đều đặn, mỗi lần rút ra lại mang theo những dòng dịch thủy ấm áp chảy tràn bên ngoài mép lồn. Sự cọ xát da thịt trơn ướt mang lại khoái cảm ngọt ngào dịu nhẹ, xoa dịu đi nỗi đau đớn của vết thương chưa lành trên người Dương Quá. 

Họ nhấp nhô trên chiếc giường hàn ngọc, tiếng nước lép nhép khe khẽ vang lên trong căn phòng đá tĩnh lặng. Dương Quá dồn lực vào phần hông, nhẹ nhàng xoay chuyển góc độ, khiến quy đầu to lớn chà xát vào thành âm đạo nhạy cảm của nàng. Tiểu Long Nữ không kìm được tiếng rên rỉ ríu rít, bờ mông tròn trịa tự giác lùi lại, đón nhận toàn bộ sự thâm nhập thô dài. Trong sự ẩm ướt và ấm áp ấy, chất độc Tình Hoa như tan biến hoàn toàn, chỉ còn lại sự đê mê thuần khiết của hai cơ thể trần trụi gắn kết làm một.

Khi khoái cảm dâng tràn đến đỉnh điểm, Dương Quá gầm nhẹ, đẩy mạnh hông thúc liên tiếp mấy cú thật sâu vào tận tử cung của nàng. Luồng tinh dịch nóng hổi lại một lần nữa bắn ra cuồn cuộn, lấp đầy khoang âm đạo ấm áp của Tiểu Long Nữ. Nàng ưỡn cong người đón nhận, lồn co bóp dữ dội vắt kiệt từng giọt tinh khí của y trước khi cả hai cùng đổ gục trên mặt giường đá lạnh. Họ đã thực sự thuộc về nhau, bất chấp mọi luật lệ của thế gian.

Dương Quá rút dương vật ra, ôm chặt lấy thân thể đang run lên nhè nhẹ của Tiểu Long Nữ. Nàng đã thiếp đi trong vòng tay y, gương mặt giãn ra thanh thản.

Dương Quá lặng lẽ ngồi dậy. Y bước đến bên cơ quan cửa đá lối vào Cổ Mộ. Bàn tay trái của Dương Quá siết chặt lấy sợi xích sắt to bản hoen gỉ, gân xanh nổi lên cuồn cuộn. Y nhìn lại phía chiếc giường đá hàn ngọc, nơi Tiểu Long Nữ đang nằm ngủ yên bình, thân thể nàng trần trụi dưới ánh sáng mờ ảo, mang những vết thương của số phận nhưng giờ đây đã tìm được bến đỗ an yên.

Thế giới giang hồ ngoài kia đầy rẫy những lời phán xét, những đao kiếm và sự thù hận nhơ nhuốc. Họ đã chiến đấu, đã chịu đựng quá đủ rồi. Từ nay về sau, Cổ Mộ này sẽ là thế giới duy nhất của họ. Nơi đây không có môn quy, không có định kiến sư đồ loạn luân, không có ân oán giang hồ. Chỉ có hai linh hồn tàn khuyết nương tựa vào nhau cho đến cuối đời.

Dương Quá hít một hơi thật sâu, ánh mắt y lóe lên sự quyết tuyệt cuối cùng. Y dùng lực tay trái giật mạnh sợi xích sắt.

*Ầm!*

Tiếng xích sắt ma sát rít lên chói tai, vang vọng khắp các ngõ ngách tối tăm của Cổ Mộ. Cánh cửa đá ngàn cân từ từ hạ xuống, ngăn cách hoàn toàn thế giới bên ngoài với thế giới của hai người. Tiếng động lớn vang vọng khắp các ngõ ngách rồi tắt lịm, trả lại sự tĩnh mịch vĩnh hằng. Bóng tối bao trùm lấy mọi thứ, chôn vùi hai thân xác tàn phế cùng mối tình cấm kỵ của họ vào cõi vĩnh hằng của bóng đêm.