Nghe chương 2

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

Dương Quá vội rướn người lên phía trước, năm ngón tay vội vã vươn ra, níu chặt lấy vạt áo lụa mỏng của Tiểu Long Nữ khi nàng vừa quay lưng đi.

"Sư phụ!" Giọng y khàn đặc, đầy vẻ khẩn cầu.

Lực kéo đột ngột khiến vạt áo lụa trắng muốt của nàng căng mạnh ra, bó sát vào đường cong tròn trịa nơi hông. Tiểu Long Nữ dừng bước. Nàng đứng lặng trong bóng tối nhập nhoạng của thạch thất, cảm nhận được hơi nóng hầm hập tựa như nham thạch phun trào tỏa ra từ phía sau lưng mình. Nỗi lo lắng mơ hồ ban nãy lập tức biến thành hiện thực. Sự lạnh lẽo thấu xương của Cổ Mộ bấy lâu nay dường như bị thiêu rụi hoàn toàn bởi hơi thở dồn dập, đứt quãng của thiếu niên đứng ngay sau. 

Dương Quá quỳ sụp dưới đất, hai tay run rẩy bấu víu vào dải lụa mềm mại như tìm kiếm một cọng rơm cứu mạng giữa dòng nước lũ. Lồng ngực y phập phồng dữ dội dưới lớp áo vải rách nát. Dòng chí dương chân khí trong đan điền y đang mất kiểm soát, cuộn trào lên như sóng dữ, va đập điên cuồng vào các mạch máu. Y cảm giác từng thớ thịt trên cơ thể đang bị nướng chín, máu trong huyết quản sôi sùng sục, bốc lên tận đỉnh đầu làm hai tai lùng bùng. Sự đau đớn thấu xương tủy trộn lẫn với một luồng xung năng hoang dại của tuổi dậy thì, thúc đẩy y muốn chạm vào thứ gì đó mát lạnh để xoa dịu cơn điên cuồng này. Và trước mắt y, tấm lưng thon thả, thanh khiết của vị sư phụ trẻ tuổi chính là nguồn giải nhiệt duy nhất.

Tiểu Long Nữ xoay người lại. Đập vào mắt nàng là gương mặt đỏ bừng vì khí nóng lộ rõ vẻ chật vật của Dương Quá. Ánh mắt y hoang dại, đục ngầu, chứa đầy sự thèm khát trần trụi và cả nỗi đau đớn tột cùng khi luồng nhiệt lượng trong cơ thể đang phá hủy mọi sự tự chủ. Những giọt mồ hôi nóng hổi lăn dài từ trán y, trượt qua đôi gò má góc cạnh rồi nhỏ xuống nền đá lạnh, bốc lên những vệt hơi ẩm mờ nhạt. Y ngẩng đầu nhìn nàng, tay vẫn ghì chặt vạt áo lụa mỏng, những đốt ngón tay ghì chặt đến trắng bệch.

"Cơ thể đồ nhi... nóng quá. Giống như có hàng vạn con kiến lửa đang cắn xé bên trong. Xin sư phụ cứu đồ nhi..." Y thở hắt ra, hàm răng nghiến chặt vào nhau để ngăn bản thân không phát ra những tiếng rên rỉ xấu hổ.

Tiểu Long Nữ áp chế sự bối rối đang dâng lên trong lòng. Mười mấy năm qua, nàng tu luyện tâm pháp Ngọc Nữ kiềm chế thất tình lục dục, gương mặt luôn thanh lãnh như nước hồ thu không một gợn sóng. Nhưng trước ánh nhìn nóng bỏng, thiêu đốt của đồ đệ, trái tim nàng khẽ lỗi nhịp. Làn da trắng bệch của nàng dường như cũng cảm nhận được hơi nóng từ cơ thể y truyền qua không khí. Nàng khẽ giật vạt áo ra khỏi những ngón tay thô ráp của y, cố giữ cho giọng nói của mình phẳng lặng, lạnh lùng như thường lệ:

"Lên giường đá đi. Ngồi xếp bằng đối diện với ta."

Nàng bước tới chiếc giường làm bằng hàn ngọc ngàn năm, nơi tỏa ra luồng hơi lạnh thấu xương để trấn áp nội hỏa. Dương Quá run rẩy bò lên giường, ngồi xếp bằng đối diện với nàng. Dù mặt đá lạnh buốt dán vào đùi và mông y qua lớp quần vải thô, nhưng luồng chí dương trong đan điền y vẫn cuộn trào cuồng nhiệt, tạo nên sự xung đột gay gắt giữa nóng và lạnh. Sự đối lập này khiến y chỉ muốn áp sát vào thân thể mát lạnh của người nữ tử trước mặt.

Dương Quá nhìn chằm chằm vào dung nhan của Tiểu Long Nữ. Dưới ánh nến mờ ảo của thạch thất, làn da nàng trắng bệch không chút tì vết, đôi môi đỏ mọng khẽ mím lại. Gương mặt thanh tú ấy không mang theo chút khói lửa nhân gian, nhưng chính sự xa cách, thánh thiện đó lại càng khơi gợi bản năng chiếm hữu đang trỗi dậy mạnh mẽ trong lòng thiếu niên. Luồng khí nóng từ bụng dưới của y bốc lên đầu, làm nhịp tim y đập nhanh đến mức lồng ngực đau nhói, hô hấp mỗi lúc một nặng nề hơn. Y cảm thấy da thịt mình như đang nứt nẻ ra dưới sức nóng của nội hỏa, từng thớ cơ co giật liên hồi. Cơn thèm khát chạm vào nàng dâng lên cuồn cuộn, lấn át cả nỗi sợ hãi gia quy.

"Nhắm mắt, ngưng thần." Tiểu Long Nữ xoay lưng về phía y, tấm lưng thon thả ẩn hiện sau lớp sa y mỏng manh gần ngay trước mắt y. Nàng cố gắng tập trung tinh thần, vận hành Ngọc Nữ Tâm Kinh để giữ cho tâm trí thanh tịnh, nhưng sự hiện diện đầy áp bức của Dương Quá phía sau khiến nàng khó lòng tập trung tối đa. "Áp hai lòng bàn tay vào huyệt Mệnh Môn của ta. Ta sẽ dùng nội lực của Ngọc Nữ Tâm Kinh dẫn dắt khí nóng trong người ngươi phát tán ra ngoài."

Dương Quá nuốt nước bọt, vươn hai tay ra. Khi hai lòng bàn tay y áp thẳng vào lưng trần của Tiểu Long Nữ qua lớp lụa mỏng, cả hai người cùng lúc khẽ run lên.

Hơi nóng từ lòng bàn tay Dương Quá truyền qua lớp lụa mỏng, nóng bỏng như lửa đột ngột áp thẳng vào làn da lưng mịn màng của Tiểu Long Nữ. Sự tiếp xúc da thịt này khiến luồng nội lực chí dương trong người y tìm được lối thoát, điên cuồng tuôn chảy vào kinh mạch của nàng. Luồng nội lực nóng hổi kích phát một dòng nhiệt lạ lẫm chạy dọc sống lưng Tiểu Long Nữ. Nó không dừng lại ở lưng mà trượt dài xuống tận vùng nhạy cảm sâu kín nhất của nàng. 

Tiểu Long Nữ cảm thấy một luồng hơi nóng ẩm ướt ập đến giữa hai chân. Vùng bướm âm đạo của nàng đột ngột co thắt mạnh mẽ, dịch thủy bên trong rỉ ra, thấm đẫm chiếc quần lụa mỏng. Nàng cắn chặt môi để không phát ra tiếng rên rỉ, nhưng cơ thể đã bắt đầu nhũn ra, mất đi sự kháng cự lạnh lùng thường ngày. Dòng chân khí nóng bỏng của Dương Quá điên cuồng phá vỡ các rào cản nội lực lạnh giá của nàng, khiến tâm trí nàng dần trở nên mơ màng. Sự kiêu hãnh và lạnh lùng của nàng đang bị bào mòn bởi một loại ham muốn xác thịt nguyên thủy chưa từng được biết đến.

Sự lạnh lẽo vốn có của hàn ngọc giường đá không còn đủ sức trấn áp ngọn lửa đang bùng lên giữa hai cơ thể. Dương Quá cảm nhận rõ rệt sự mềm mại và hương thơm thanh khiết từ gáy nàng phả vào mũi. Mùi hương ấy không giống hương hoa, cũng không giống mùi phấn son thông thường, mà là một mùi hương tự nhiên, dịu mát nhưng lại có sức công phá kinh người đối với tâm trí hoang dại của thiếu niên. 

"Sư phụ..." Giọng Dương Quá khàn đục, y vô thức tiến sát hơn về phía trước, ngực y dán chặt vào lưng nàng.

Đôi bàn tay y không còn giữ yên trên huyệt đạo, mà bắt đầu run rẩy trượt từ bả vai thon thả dọc xuống eo thắt nhỏ nhắn của sư tôn. Xúc cảm từ làn da mềm mại qua lớp lụa mỏng như một chất kích thích cực mạnh. Y rướn người sát vào lưng nàng, hơi thở dồn dập phả thẳng vào làn da cổ trắng ngần bên tai nàng. Bản năng nam tính trỗi dậy mạnh mẽ, dương vật của y dưới lớp quần vải thô đã cương cứng lên từ lúc nào, nóng bỏng và dựng ngược, áp sát vào vùng hông của nàng qua các lớp vải. Sự ma sát vô thức giữa dương vật cứng rắn của y và mông nàng tạo nên một luồng khoái cảm chạy dọc sống lưng cả hai.

Tiểu Long Nữ run rẩy dữ dội. Dòng nội khí chí dương của Dương Quá điên cuồng xông xáo trong kinh mạch của nàng, khiến tâm pháp Ngọc Nữ vốn dĩ thanh tịnh hoàn toàn bị rối loạn. Cảm giác trống trải và khao khát ở vùng bướm âm đạo ngày càng mãnh liệt. Nàng cảm nhận được sự ma sát của dương vật cứng rắn của y qua lớp y phục mỏng manh dán sát vào mông mình. Cử chỉ vuốt ve từ đôi bàn tay nóng hổi của đồ đệ dọc theo eo nàng làm làn da nàng nổi lên từng lớp gai ốc. Sự xấu hổ tột cùng và một loại khoái cảm chưa từng có đan xen, thiêu đốt tâm trí nàng. Nàng muốn đẩy y ra, nhưng cơ thể lại như phản bội lại lý trí, thèm khát sự đụng chạm thô bạo hơn nữa.

"Quá nhi... dừng tay..." Giọng nàng không còn vẻ lạnh lùng thường ngày, mà run rẩy, mang theo một chút hơi thở dốc yếu ớt, nghe như một lời mời gọi hơn là cấm đoán.

Nhưng Dương Quá đã hoàn toàn mất đi lý trí dưới sự kích thích của nội hỏa và dục vọng đầu đời. Y không những không dừng lại mà còn vùi đầu vào hõm cổ nàng, khát khao hít hà mùi hương dịu ngọt. Môi y chạm nhẹ vào làn da cổ mịn màng, cảm nhận được nhịp đập dồn dập của mạch máu nơi đó. Ngón tay y bấu chặt vào eo nàng, kéo mạnh thân thể nàng sát vào ngực mình, để sự nóng bỏng của y hoàn toàn bao bọc lấy sự mát lạnh của nàng. Dương vật y liên tục thúc nhẹ vào khe mông nàng qua lớp y phục, khát khao được tiến sâu hơn vào cấm địa.

Cái chạm đầy dục vọng cùng hơi thở nóng rực của đồ đệ khiến Tiểu Long Nữ giật mình. Sự tỉnh táo cuối cùng kéo nàng về trước khi ranh giới cấm kỵ của môn quy bị phá vỡ. Nàng biết nếu cứ tiếp tục để nội lực chí dương giao thoa và dục vọng dẫn dắt, cả hai sẽ tẩu hỏa nhập ma, kinh mạch đứt đoạn mà chết. Nàng lập tức cắn đầu lưỡi để tìm lại chút thần trí, vội vàng vận nội lực lạnh giá của Ngọc Nữ Tâm Kinh thu hồi chân khí, nghiêng người tránh né cái chạm tay của y.

Do động tác quá đột ngột và mạnh mẽ, Dương Quá mất đi điểm tựa, y ngã chúi xuống mặt giường đá, thở dốc đầy đau đớn. Tiểu Long Nữ lùi lại một bước, ngực phập phồng thở dốc, dải áo lụa trên vai nàng xộc xệch lệch sang một bên, lộ ra bờ vai trần tuyết trắng cùng khe ngực sâu thẳm ẩn hiện. Làn da nàng lúc này ửng hồng vì luồng khí nóng chưa tan hết, những giọt mồ hôi mịn lấm tấm trên xương quai xanh thanh mảnh.

Dương Quá ngẩng đầu lên, nuốt nước bọt. Mắt y đăm đăm nhìn giọt mồ hôi từ cằm Tiểu Long Nữ lăn xuống khe ngực phập phồng sau lớp sa y xộc xệch, trong khi ngón tay y vẫn còn run rẩy vì dư vị ấm nóng của làn da nàng.