Nghe chương 6

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

Dương Quá vội vàng nín thở, bàn tay thô ráp của y áp chặt lấy đôi môi mềm mại đang run rẩy của Tiểu Long Nữ. Tấm thân trần trụi của hai người dán chặt vào nhau giữa đống lá mục ẩm ướt và cành gai rậm rạp. Tiếng xột xoạt của bước chân dẫm lên thảm cỏ tranh khô chỉ cách họ vài thước. Một gã đạo sĩ trẻ tuổi càu nhàu, giọng nói đầy bực bội lọt qua kẽ lá:

"Mùi máu tươi ở ngay quanh đây. Chắc chắn hai kẻ gian phu dâm phụ đó không chạy xa được. Đống lửa tàn bên kia vẫn còn ấm."

"Tìm kỹ góc này xem," một giọng khác trầm hơn vang lên, ánh đuốc đỏ rực quét qua mép bụi rậm, hắt những vệt sáng chập chờn lên làn da tuyết trắng đang lấm lem bùn đất của Tiểu Long Nữ. 

Lồng ngực nàng phập phồng dữ dội, bầu ngực tròn trịa căng đầy ép chặt vào khuôn ngực rộng của Dương Quá, nhấp nhô theo từng nhịp thở dồn dập. Mỗi lần nàng thở ra, đỉnh ngực nhạy cảm lại cọ xát trực tiếp lên làn da nóng bỏng của đồ đệ, tạo ra những đợt run rẩy chạy dọc sống lưng. Dương Quá cảm nhận rõ ràng sự mềm mại ấm áp đó, cùng với dòng nước nhờn ẩm ướt vẫn còn vương lại trên đùi trong của nàng từ cuộc hoan lạc dang dở lúc trước. Dương vật của y vốn đang bán cương cứng dưới áp lực của sự sợ hãi và kích thích cấm kỵ, nay lại trỗi dậy, nóng hổi và cứng cáp ép sát vào phần bụng dưới phẳng lỳ của sư tôn.

Hai người bất động như tượng đá. Cơn đau từ kinh mạch bị chấn động của Tiểu Long Nữ vẫn âm ỉ tàn phá bên trong, làm đầu ngón tay nàng lạnh buốt, bấm sâu vào bắp vai săn chắc của Dương Quá để tìm điểm tựa. Ánh lửa đuốc lướt qua một lượt nữa rồi xa dần. Tiếng chân người thưa thớt rồi tắt hẳn phía sườn đồi bên kia.

Dương Quá từ từ buông tay khỏi miệng nàng. Hơi thở nóng hổi của y phả vào tai Tiểu Long Nữ, khiến nàng khẽ nghiêng đầu né tránh, đôi má vốn nhợt nhạt vì kiệt sức nay lại ửng lên vệt hồng xấu hổ.

"Sư phụ, họ đi rồi," Dương Quá thì thầm, giọng khản đặc vì dục vọng chưa nguôi. "Chúng ta phải đi ngay. Lý Mạc Sầu và đám đạo sĩ Toàn Chân sẽ không từ bỏ đâu."

Y gỡ đôi tay đang bấm chặt vào vai mình ra, mò mẫm trong bóng tối để nhặt nhạnh những mảnh y phục rách nát. Bộ bạch sa vốn thanh khiết của Tiểu Long Nữ giờ chỉ còn là những mảnh vải tả tơi, nhuốm vệt máu đỏ thẫm cùng thứ dịch thủy đục mờ dai dẳng. Dương Quá nhẹ nhàng quấn mảnh lụa rách quanh bầu ngực căng tròn của nàng, ngón tay vô tình quệt qua đầu vú hồng hào đang dựng đứng vì lạnh, làm nàng khẽ giật mình rên rẩy. Y cố che đi vùng tam giác mật đầy cỏ non ẩm ướt bằng một dải vải khác, nhưng vạt áo rách nát không cách nào che đậy hết đôi chân thon dài và cặp đùi ngọc ngà của nàng. Bản thân y cũng chỉ còn chiếc quần dài rách bươm đến đầu gối, phần trước căng phồng bởi khúc thịt thô cứng vẫn chưa chịu hạ đầu.

Hành trình xuống núi Chung Nam trong bóng đêm trở thành một cực hình đối với hai thể xác đang chịu nhiều thương tổn. Dương Quá ôm ngang eo Tiểu Long Nữ, dìu nàng bước đi trên những lối mòn đầy đá dăm và gai góc. Đường mòn dốc đứng, sương đêm đọng trên lá cỏ sắc lẹm cứ thế cứa vào những khoảng da thịt trần trụi. Bàn chân trần của Tiểu Long Nữ vốn chưa từng chạm đất đá thô bạo, nay liên tục vấp phải rễ cây trơn trượt. Nàng khẽ rên lên một tiếng nhỏ khi một mảnh đá dăm bén ngọt đâm vào lòng bàn chân, rỉ ra một vệt máu đỏ tươi bết vào bùn đất ẩm. 

Dương Quá xót xa, lập tức ghì chặt eo nàng sát vào người mình hơn. Tấm lưng trần của y cọ sát với bầu ngực sữa nhấp nhô của sư phụ. Cứ mỗi bước sụt lún trên dốc đứng, cặp đùi thon mềm của Tiểu Long Nữ lại va đập vào hông y. Nước nhờn từ cửa lồn nàng rỉ ra theo từng cái chạm nhẹ, thấm qua lớp vải mỏng dính chặt vào làn da đùi nóng rực của Dương Quá. 

Tiểu Long Nữ cắn chặt môi, cố gắng không để bản thân ngã quỵ. Nàng chưa bao giờ ở trong tình cảnh nhếch nhác và đau đớn như thế này. Bản năng thanh cao của một vị chưởng môn Cổ Mộ bị chà đạp dưới bùn đất của trần thế. Nhưng kỳ lạ thay, cái ôm siết đầy sức mạnh của Dương Quá, cùng hơi ấm hầm hập tỏa ra từ lồng ngực rộng của y lại khiến nàng tìm thấy một điểm tựa vững chãi. Mỗi lần y nhấc bổng nàng qua một vũng bùn lớn, bàn tay to bản thô ráp của y lại miết chặt vào phần mông mềm mại, bóp nhẹ như một phản xạ tự nhiên của lòng chiếm hữu. Sự đụng chạm thể xác này làm dấy lên một luồng nhiệt chạy thẳng về phía bụng dưới của nàng, khiến âm đạo vốn nhạy cảm lại co thắt kịch liệt, không ngừng tiết ra dịch thủy ấm nóng.

Sau vài canh giờ điên cuồng trốn chạy, khi ánh ban mai mờ đục bắt đầu xuyên qua làn sương mù dày đặc, hai người đã xuống tới chân núi. Trước mắt họ, ven đường cái quan, hiện ra một quán trọ nhỏ xập xệ với mái lá rách nát và bức tường đất loang lổ. 

Mùi rượu rẻ tiền, mùi thịt mỡ cháy khét cùng khói bếp từ bên trong bay ra, xộc thẳng vào mũi hai người. Đối với một người quen hít thở không khí thanh khiết của Cổ Mộ như Tiểu Long Nữ, bầu không khí dung tục này khiến nàng khó thở, khẽ ho khan một tiếng. Nàng nhìn những vết bùn đen bám đầy từ mắt cá chân lên đến tận đùi mình, lại nhìn bộ y phục rách nát phơi bày cả bờ vai trần và một phần bầu vú trắng ngần dưới ánh sáng ban ngày. Một nỗi xấu hổ ê chề ập đến. Nàng co rúm người lại, đứng chần chừ dưới bóng râm của rặng tre già ven đường, không muốn bước chân vào chốn hồng trần đầy ô uế kia.

"Sư phụ, người cố chịu đựng một chút," Dương Quá nắm lấy bàn tay lạnh ngắt đang run rẩy của nàng. "Chúng ta cần nước ấm để rửa sạch vết thương, và con phải tìm cho người một bộ quần áo tử tế. Cứ đứng ngoài này, người của Toàn Chân Giáo sẽ dễ dàng nhận ra."

Nhìn ánh mắt lo lắng chân thành của đồ đệ, Tiểu Long Nữ đành khẽ gật đầu. Nàng nép sát sau lưng y, cố gắng dùng tấm lưng rộng của Dương Quá để che đi cơ thể gần như khỏa thân của mình. 

Ngay khi bóng dáng hai người vừa xuất hiện sau cánh cửa gỗ ọp ẹp của quán trọ, không gian ồn ào lập tức im bặt.

Đám khách nhân bên trong — đa phần là lũ giang hồ thảo khấu, phu khuân vác và những kẻ buôn hương bán phấn — đồng loạt dừng đũa. Hàng chục đôi mắt đục ngầu, thèm khát đổ dồn vào Tiểu Long Nữ. Làn da nàng trắng muốt như ngọc, gương mặt dù dính bụi đất vẫn toát lên vẻ thanh nhã thoát tục, hoàn toàn lạc lõng giữa chốn bùn nhơ này. Điều kinh khủng hơn là bộ y phục trên người nàng rách nát đến mức lộ rõ bờ vai trần thon thả, chiếc eo thon nhỏ nhắn và cặp đùi ngọc ngà trắng ngần. Từng cử động bước đi của nàng làm những dải lụa mỏng manh lay động, ẩn hiện vùng cấm địa nhạy cảm phía dưới khiến đám đàn ông xung quanh thèm thuồng. Những tiếng nuốt nước bọt ực ực vang lên rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng.

Tiểu Long Nữ cảm thấy da thịt mình như bị hàng chục bàn tay dơ bẩn vô hình sờ soạng. Sự dơ bẩn trong ánh mắt của họ làm nàng run lên bần bật. Nàng vội nép sát sau lưng Dương Quá, hai tay túm chặt lấy vạt áo xám rách rưới của y, móng tay bấm sâu vào lớp vải thô. Nàng cúi đầu, mi mắt dài run rẩy, cố gắng trốn tránh những cái nhìn chằm chằm đầy tà ác đang lột trần cơ thể nàng.

Một gã giang hồ thô kệch, trên mặt có vết sẹo dài đỏ hỏn chạy dọc từ khóe mắt xuống cằm, đang gác chân lên ghế tu rượu. Gã nhìn trừng trừng vào khuôn ngực đầy đặn lấp ló sau dải vải rách của Tiểu Long Nữ, đôi mắt hí híp lại đầy tà ác. Gã đứng dậy, loạng choạng bước về phía bàn của hai người, giọng nói sặc sụa mùi rượu:

"Hắc hắc! Ở đâu ra một con điếm nhỏ xinh đẹp thế này? Nhìn bộ dạng rách rưới này, chắc vừa mới bị kẻ nào hiếp đáp trên núi xuống đúng không? Da thịt trắng thế kia, lộ cả đùi non ra cho thiên hạ ngắm thì còn giả vờ thanh cao cái gì nữa?"

Mấy gã ngồi bàn bên cạnh cũng cười hô hố, phụ họa theo:

"Này tiểu huynh đệ, giữ một mình làm sao hết được cực phẩm này? Hay là chia cho anh em cùng nếm thử một chút? Bọn ta trả tiền sòng phẳng, đủ cho ngươi ăn chơi cả tháng!"

Nghe những lời nhục mạ dung tục ấy, Tiểu Long Nữ mặt cắt không còn giọt máu. Tâm trí nàng vốn như tờ giấy trắng, chưa từng nghe qua những lời lẽ dơ bẩn đến thế. Nàng siết chặt vạt áo Dương Quá, giọng run rẩy hỏi:

"Quá nhi... họ đang nói cái gì vậy?"

Sự phẫn nộ trong lòng Dương Quá bùng nổ. Nhìn thấy người nữ tử y kính trọng nhất, người mà y thèm khát được ôm ấp và bảo vệ, bị những kẻ bẩn thỉu này dùng lời lẽ dâm ô chà đạp, y hoàn toàn mất đi sự tự chủ. Đôi mắt thiếu niên đỏ ngầu sát khí. Bản năng hoang dã của một kẻ lớn lên ngoài giang hồ trỗi dậy, biến y thành một con thú dữ bị kích động.

Không nói một lời, Dương Quá bật dậy. Trước khi gã mặt sẹo kịp phản ứng, y đã chộp lấy vò rượu đất nung nặng trịch trên bàn, đập thẳng vào mặt hắn.

*Choảng!*

Tiếng gốm vỡ vụn vang lên chát chúa. Rượu và máu tươi từ mũi, miệng gã mặt sẹo phun ra tung tóe. Hắn thét lên một tiếng đau đớn, lùi lại vài bước. Dương Quá không để hắn kịp thở, y lao tới, đá một cú trời giáng vào đầu gối hắn. Một tiếng *rắc* khô khốc vang lên, xương bánh chè của gã to xác vỡ nát, khiến hắn quỳ sụp xuống đất. Dương Quá túm lấy tóc hắn, ấn mạnh đầu hắn xuống mặt bàn gỗ bết bát dầu mỡ, nhặt một mảnh sành sắc nhọn dưới đất cắm thẳng vào mu bàn tay hắn, xuyên qua thớ thịt găm chặt vào mặt bàn.

"Áaaa!" Tiếng gào khóc thảm thiết của gã mặt sẹo vang dội khắp quán trọ, làm những kẻ xung quanh đứng hình vì kinh hãi.

"Kẻ nào dám nhìn nàng thêm một lần nữa, ta sẽ móc mắt kẻ đó!" Dương Quá gầm lên, giọng nói khàn đặc chứa đầy thú tính hung bạo.

Đám giang hồ trong quán lập tức giật mình tỉnh táo, chúng rút đao kiếm ra khỏi vỏ. Ba gã lực lưỡng ngồi bàn bên cạnh hét lớn, đồng loạt lao vào tấn công y để cứu đồng bọn. Dương Quá vung thanh kiếm sắt cũ nhặt được dọc đường, ra chiêu tàn độc không chút nương tay. Y không màng đến việc thủ thế, mỗi đường kiếm đâm ra đều nhằm vào những chỗ hiểm như cổ họng, gân tay, gân chân của đối phương. 

Một gã cầm đại đao chém xéo từ trên xuống, Dương Quá né người nghiêng sang một bên, lưỡi đao sượt qua vai y rạch một đường dài, máu tươi phun ra nhuộm đỏ cả vạt áo rách. Bất chấp cơn đau, y xoay người, đâm thẳng mũi kiếm vào cổ họng gã kia, rút ra mang theo một vòi máu nóng phun trào. Máu từ cổ họng gã giang hồ bắn tung tóe, nhuộm đỏ cả những mảnh sa y rách nát trên người Tiểu Long Nữ. 

Một tên khác định đánh lén từ phía sau hướng về phía Tiểu Long Nữ, định dùng bàn tay dơ bẩn chộp lấy bắp đùi nàng. Dương Quá nhìn thấy, mắt y trợn trừng dữ dội. Y hét lên một tiếng điên cuồng, lao đến dùng cả bả vai huých mạnh tên đó ngã nhào, rồi dùng chuôi kiếm giã liên tiếp vào mặt hắn. Tiếng xương mũi dập nát vang lên ghê rợn, máu thịt bầy nhầy phun ra tung tóe cho đến khi tên đó bất động hoàn toàn y mới chịu dừng lại. 

Cảnh tượng hỗn chiến diễn ra vô cùng thảm khốc và đẫm máu. Tiểu Long Nữ đứng bên cạnh, hai tay ôm chặt lấy ngực, gương mặt tái mét. Nàng nhìn đồ đệ của mình đang điên cuồng chém giết, nhìn những xác người nằm co giật trên vũng máu, lòng nàng tràn ngập sự hỗn loạn. Thế giới bên ngoài Cổ Mộ không chỉ dung tục, mà còn đầy rẫy sự tàn bạo và máu tanh.

Đúng lúc đó, từ ngoài phố vọng vào tiếng còi hiệu dồn dập của tuần tra Toàn Chân Giáo.

"Sư phụ, chạy!" Dương Quá quay lại, một tay ôm lấy eo Tiểu Long Nữ, kéo nàng lao ra khỏi cửa sau của quán trọ, chạy trốn vào khu rừng rậm bên sườn núi.

Phía sau y, tiếng bước chân đuổi theo cùng tiếng hò hét lùng sục của đám giang hồ và đạo sĩ Toàn Chân ngày càng gần. Cơn mưa rừng bắt đầu rơi lác đác, làm ướt sũng những mảnh y phục rách rưới trên người hai người, khiến lớp sa mỏng dính chặt vào da thịt, phơi bày trọn vẹn những đường cong gợi cảm của Tiểu Long Nữ dưới làn nước mát lạnh.

Họ chạy đến một vách đá dốc đứng, nơi có một ngách đá tối tăm chật hẹp nấp sau những bụi cây leo rậm rạp. Dương Quá không chần chừ, y kéo Tiểu Long Nữ lách người chui tọt vào bên trong. 

Ngách đá này vô cùng chật hẹp, bề ngang chưa đầy hai gang tay, khiến hai cơ thể bắt buộc phải áp sát vào nhau không một kẽ hở. Bóng tối bao trùm lấy họ, ngăn cách với sự hỗn loạn bên ngoài, nhưng lại làm nổi bật lên những âm thanh nhạy cảm nhất. Hơi thở của Tiểu Long Nữ dồn dập, phập phồng, lồng ngực căng tròn của nàng cọ xát liên tục vào lồng ngực trần của Dương Quá. Làn da lạnh buốt của nàng chạm vào cơ thể nóng như than hồng của y, tạo nên một sự tương phản kích thích tột cùng.

Tiếng bước chân lùng sục bên ngoài vang lên ngay trước cửa ngách đá, chỉ cách một lớp lá cây leo mỏng manh.

Dương Quá nín thở, y áp sát cơ thể nóng rực của mình vào người Tiểu Long Nữ trên vách đá hẹp. Bản năng sở hữu điên cuồng sau khi chứng kiến nàng bị xúc phạm giờ đây bùng phát thành một thứ dục vọng cuồng nhiệt không thể kiểm soát. Trong bóng tối chật hẹp, y cúi đầu nhìn bờ môi đỏ mọng đang run rẩy của nàng, rồi chầm chậm luồn bàn tay thô ráp của mình xuống dưới lớp váy lụa rách nát ướt đẫm nước mưa. Bàn tay y luồn qua khe đùi non mịn màng, áp thẳng vào bờ mông tròn trịa, mềm mại của nàng, bóp chặt lấy nó như một lời khẳng định chủ quyền tối thượng, kéo sát phần thân dưới của nàng vào sát dương vật đang cương cứng đến cực điểm của mình, trong khi tiếng lùng sục ngoài ngõ vẫn dồn dập rượt đuổi.

Tiểu Long Nữ run rẩy dữ dội trước sự đụng chạm trực tiếp và mạnh mẽ này. Lớp vải rách nát giữa hai người gần như không còn tác dụng che chắn. Bàn tay Dương Quá nóng bỏng như lửa, vuốt ve từ mông lên đến eo, rồi trượt dần ra phía trước, miết mạnh dọc theo mép âm đạo đang rỉ nước nhờn ấm nóng của nàng. Cảm giác da thịt cọ xát trực tiếp giữa ngón tay thô ráp của y và khe lồn nhạy cảm, mát lạnh khiến nàng khẽ cong người, tiếng rên rỉ nhỏ nhẹ bị nghẹn lại nơi cổ họng khi y cúi xuống ngậm lấy vành tai nàng.

"Sư phụ... họ sắp phát hiện rồi..." Dương Quá thì thầm, hơi thở nóng hực phả vào làn da cổ mịn màng. "Người hãy ôm chặt lấy con."

Cái chạm đầy dục vọng của y như một liều thuốc độc làm tan chảy đi sự băng giá cuối cùng trong tâm trí nàng. Tiểu Long Nữ không thể kháng cự, hai tay nàng vòng qua cổ y, ôm chặt lấy tấm lưng rộng săn chắc đầy những vết sẹo mới của đồ đệ. Nàng chủ động nâng nhẹ một bên đùi thon thả lên, quấn quanh hông y, để lộ hoàn toàn vùng âm đạo đang ướt át dán chặt vào phần gốc dương vật to khỏe của Dương Quá. 

Sự kích thích thể xác tột cùng khiến cơ thể nàng run rẩy dữ dội. Trong bóng tối của ngách đá chật hẹp, Dương Quá thở dốc, y dùng một tay nâng hông nàng lên cao hơn một chút, tay kia cầm lấy dương vật to dài, gân guốc đang trướng căng của mình, chĩa thẳng vào cửa lồn non mềm mịn của sư phụ. Đầu khấc quy đầu to tròn, nóng hổi miết mạnh dọc theo khe lồn ướt nhầy, từ từ tách hai cánh môi âm hộ đang run rẩy ra. 

"Quá nhi..." Tiểu Long Nữ khẽ gọi, giọng nàng lạc đi vì sự cọ xát quá đỗi chân thực. Nước nhờn từ lồn nàng tuôn ra, thấm ướt cả phần gốc dương vật của y. 

Dương Quá không kìm chế nổi nữa. Y thúc mạnh hông về phía trước. Khúc thịt thô cứng, nóng bỏng như thanh sắt nung đỏ đâm sầm vào bên trong âm đạo chật hẹp, lạnh giá của Tiểu Long Nữ. 

"Ư... ưm..." 

Tiểu Long Nữ trợn tròn mắt, đầu ngón tay bấm sâu vào vai Dương Quá đến mức bật máu. Cửa lồn quá đỗi nhỏ hẹp bị lấp đầy bởi vật cứng của y, kéo căng các thớ thịt nhạy cảm đến mức đau điếng, nhưng ngay sau đó là một luồng khoái cảm nóng rực chạy thẳng lên não bộ. Dương vật của Dương Quá cắm sâu đến tận cùng tử cung nàng, cọ xát kịch liệt vào vách âm đạo mịn màng. 

Y bắt đầu nhấp hông liên tục. Vì không gian ngách đá quá hẹp, y chỉ có thể dùng tư thế đứng tựa tường, để nàng treo người trên hông mình. Tấm lưng trần của Tiểu Long Nữ cọ xát với vách đá lạnh buốt, ẩm ướt, trong khi phần bụng dưới và hai bầu ngực trần căng tròn lại bị ép chặt vào vòm ngực nóng hổi của Dương Quá. Sự nóng lạnh luân phiên cùng nhịp thúc thô bạo của y khiến nàng chao đảo.

Tiếng bước chân của đám tuần tra Toàn Chân Giáo vang lên ngay sát bên ngoài bụi cây leo. Ánh đuốc quét qua kẽ lá, hắt những vệt sáng đỏ rực vào tận bên trong ngách đá, rọi lên cặp đùi trắng ngần của Tiểu Long Nữ đang quấn chặt lấy hông Dương Quá. 

Nỗi sợ hãi bị phát hiện cộng hưởng với khoái cảm xác thịt tột cùng làm âm đạo nàng co thắt điên cuồng. Các thớ thịt bên trong lồn nàng bóp chặt lấy dương vật của Dương Quá, khiến y sướng đến mức da đầu tê dại. Y nghiến chặt răng để ngăn tiếng gầm gừ thoát ra, liên tục thúc những cú cắm sâu và mạnh mẽ vào tận cùng cấm địa. Tiếng nước thịt cọ xát *bạch bạch* vang lên nhè nhẹ, hòa lẫn vào tiếng mưa rơi ngoài rừng thông.

Dương Quá đổi tư thế. Y xoay người Tiểu Long Nữ lại, ép mặt nàng sát vào vách đá lạnh, nâng một chân nàng lên cao hơn để thực hiện tư thế từ phía sau. Từ góc độ này, mông nàng cong lên đón nhận từng cú thúc chí mạng của y. Y cúi đầu, hôn dọc theo sống lưng trần mịn màng của sư tôn, hai tay bóp chặt lấy hai bầu ngực căng tròn đang nhấp nhô theo từng nhịp thúc. Mỗi lần dương vật y rút gần hết ra ngoài rồi lại đâm sầm vào trong lồn nàng, Tiểu Long Nữ lại run rẩy, đầu gối khuỵu xuống, chỉ biết bấu chặt lấy những mỏm đá nhô ra để giữ thăng bằng.

"A... Quá nhi... chậm... chậm một chút..." Nàng khóc nấc lên, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu vì sợ người bên ngoài nghe thấy.

Nhưng Dương Quá đã hoàn toàn phát điên. Sự thèm khát sở hữu người nữ tử thanh khiết này, nỗi ghen tuông điên cuồng khi nghĩ đến việc những kẻ ngoài kia dám nhìn ngắm thân xác nàng, thúc đẩy y dập mạnh hơn. Cửa lồn nàng đỏ hồng, sưng tấy vì ma sát liên tục, dịch thủy đục mờ trộn lẫn với vài vệt máu tươi từ vết thương rỉ ra dọc theo đùi non.

Bên ngoài, tiếng một tên đạo sĩ vang lên:

"Ủa, có vết máu ở bụi cây này này! Mau lại đây!"

Tiếng bước chân dẫm lên lá mục tiến thẳng về phía ngách đá. Chỉ cách một lớp lá cây leo mỏng manh, kẻ thù đang đến rất gần. 

Trong ngách đá tối tăm, Dương Quá gầm nhẹ một tiếng, y thúc một cú cực mạnh, dương vật cắm sâu lút cán vào trong tử cung Tiểu Long Nữ. Luồng tinh dịch nóng hổi, đậm đặc phun trào mạnh mẽ, lấp đầy khoang âm đạo của nàng. Tiểu Long Nữ cũng đạt cực khoái cùng lúc, cơ thể nàng cứng đờ, âm đạo co thắt kịch liệt ôm chặt lấy khúc thịt đang run rẩy của y, nước nhờn và tinh dịch trào ra ngoài kẻ đùi non. 

Hai người ôm chặt lấy nhau, bất động trong tư thế gắn kết thể xác đỉnh điểm, tiếng thở dốc nghẹn lại trong cổ họng khi bóng của những kẻ truy đuổi đã in rõ trên vách đá ngoài cửa ngách.