Dương Quá rời bờ môi sưng mọng của Tiểu Long Nữ, nhưng ngón tay trái thô ráp của y vẫn ghì chặt lấy gáy nàng, lưu luyến không nỡ buông ra. Hơi thở hai người dồn dập, phả vào nhau những luồng khí ấm nóng giữa làn sương mù dày đặc đang bao phủ đáy Tuyệt Tình Cốc. Y cúi đầu, áp trán mình vào trán nàng, cảm nhận nhịp tim của sư tôn vẫn đang đập dồn dập sau lồng ngực trần mềm mại. Làn da của Tiểu Long Nữ trắng muốt như tuyết, mịn màng và mát lạnh dưới sương đêm, nhưng sâu bên trong lại ẩn chứa một luồng nhiệt lượng ấm áp được đánh thức bởi dục vọng mãnh liệt.
Dương Quá trượt bàn tay trái độc nhất xuống bờ vai tròn trịa của nàng, vuốt ve dọc theo sống lưng thanh mảnh. Những vết sẹo thô ráp trên bàn tay y cọ xát vào làn da nhạy cảm của nàng, khiến Tiểu Long Nữ khẽ rùng mình, hai hàng mi cong dài run rẩy khép chặt. Y không dừng lại, tiếp tục luồn tay xuống dưới hông, bóp chặt bờ mông căng tròn của nàng. Nơi đùi non của nàng vẫn còn dính ráp thứ dịch thủy đục trắng hòa lẫn tinh dịch nóng hổi của y từ cuộc hoan ái điên cuồng vừa rồi.
"Cô cô..." Giọng Dương Quá khàn đục, chứa đựng sự chiếm hữu tuyệt đối.
Y trượt ngón tay thô sần vào giữa hai đùi nàng, chạm nhẹ vào mép lồn hồng hào vẫn còn sưng đỏ và ướt át. Nơi cấm địa ấy vẫn đang co bóp nhẹ nhàng theo bản năng, đón nhận ngón tay y trượt vào sâu bên trong để cảm nhận sự ấm áp, khít khao vốn chỉ thuộc về một mình y. Tiểu Long Nữ khẽ thở dốc, hai tay vươn ra ôm lấy bờ vai trần rộng lớn của đồ đệ, miệng bật ra tiếng rên rỉ nhỏ nhẹ đầy run rẩy. Dương vật của Dương Quá vốn vừa mềm xuống sau trận mây mưa giờ đây lại bắt đầu căng cứng, đầu khấc to tròn cọ xát vào bụng dưới phẳng lỳ của nàng.
Y nhẹ nhàng hôn lên mí mắt nàng, rồi trượt xuống bờ vai trần mướt mồ hôi. Tiểu Long Nữ khẽ nghiêng đầu, để mặc cho đồ đệ cắn nhẹ vào xương quai xanh của mình, một cảm giác tê dại chạy dọc sống lưng khiến nàng phải bấu chặt ngón tay vào vai y. Đáy vực hoang vu này dường như tách biệt hoàn toàn với thế giới loài người, chỉ có tiếng nước chảy róc rách và tiếng thở dốc của hai cơ thể đang quấn quýt lấy nhau không rời. Sau mười sáu năm xa cách, mỗi một tấc da thịt, mỗi một tế bào trên cơ thể đối phương đều trở thành thứ thuốc phiện khiến họ nghiện ngập, không cách nào tự dứt ra được.
"Quá nhi..." Nàng khẽ gọi, giọng nói run rẩy chứa đựng cả sự thèm khát lẫn e thẹn. "Chúng ta... phải đi thật sao?"
"Đi." Dương Quá siết chặt vòng tay, giọng nói đanh thép đầy kiên định. "Nhưng trước tiên, ta phải mặc đồ cho nàng."
Y nhặt lấy chiếc yếm lụa trắng đã cũ sờn, hơi rách ở mép do những ngón tay thô bạo của y lúc trước. Dương Quá cẩn thận che đi đôi gò bồng đảo trắng ngần, tròn đầy của nàng. Ngón tay y cố tình cọ xát vào hai đầu vú màu hồng nhạt đang săn cứng lại vì lạnh, khiến Tiểu Long Nữ khẽ rên nhẹ, đôi má ửng hồng đầy gợi cảm. Y khoác lên người nàng bộ bạch sa y phục mỏng manh, từng cử động đều nhẹ nhàng, nâng niu như thể sợ làm vỡ một pho tượng ngọc. Nàng đứng im, ngoan ngoãn như một đứa trẻ, để mặc cho y chải chuốt, thắt lại dải lụa quanh eo. Xong xuôi, y mới khoác lên mình chiếc trường bào xám tro rách rưới của mình, để lộ ống tay áo bên phải cụt ngủn bay phấp phới trong gió đáy cốc.
Dương Quá vươn tay luồn vào tóc nàng, chải lại những lọn tóc rối bời dính bết mồ hôi sau cuộc hoan lạc. Ánh mắt y dừng lại trên những dấu vết đỏ hồng do chính miệng y để lại trên cổ và ngực nàng, lòng dâng lên một niềm kiêu hãnh hoang dại của một con thú vừa đánh dấu lãnh thổ thành công. Y biết, sau khi bước lên khỏi đáy vực này, y sẽ phải dùng cả tính mạng để bảo vệ người phụ nữ duy nhất nắm giữ linh hồn y.
Họ bắt đầu di chuyển lên phía trên. Không có thang dây, cũng chẳng có lối đi bằng phẳng, nhưng đối với hai cao thủ sở hữu nội lực thâm hậu bậc nhất lúc bấy giờ, vách đá dựng đứng của Tuyệt Tình Cốc không phải là trở ngại quá lớn. Dương Quá dùng cánh tay trái độc nhất ôm chặt lấy eo Tiểu Long Nữ, kéo nàng sát vào lồng ngực vạm vỡ của mình. Mỗi lần y vận kình nhảy vọt lên, y lại dùng thanh Huyền Thiết Trọng Kiếm cắm mạnh vào vách đá để mượn lực. Tiểu Long Nữ cũng vận khinh công nhịp nhàng phối hợp với y, thân hình hai người như hai vệt sáng trắng xám lướt đi giữa làn sương mù cuồn cuộn.
Sức gió quật mạnh vào mặt họ khi càng lên cao. Dương Quá cảm nhận được cơ thể Tiểu Long Nữ trong tay mình khẽ run lên, không phải vì sợ hãi mà vì cơ thể nàng vốn nhạy cảm sau cuộc ái ân kịch liệt. Y ghì chặt nàng hơn, truyền luồng nội lực Cửu Âm Chân Kinh ấm áp qua lớp y phục mỏng, giúp nàng chống chọi lại cái lạnh cắt da của gió núi. Nàng ngước nhìn y, ánh mắt tràn đầy sự tin cậy tuyệt đối. Trong mười sáu năm qua, nàng đã sống cô độc dưới đáy vực lạnh lẽo, giờ đây được hơi ấm từ lồng ngực y bao bọc, nàng cảm thấy dẫu có phải tan biến ngay lập tức cũng không còn gì hối tiếc.
Sau gần nửa canh giờ vượt qua những vách đá trơn trượt đầy rêu phong, bàn chân họ cuối cùng cũng đặt lên thảm cỏ xanh rì trên đỉnh vực Đoạn Trường Nhai. Ánh mặt trời rực rỡ đột ngột chiếu thẳng vào mắt, làm họ khẽ nheo mắt lại. Trần thế với tất cả sự ồn ào và bụi bặm đã ở ngay trước mắt.
Dương Quá không buông tay nàng ra. Y nắm chặt lấy bàn tay thon thả, lạnh giá của Tiểu Long Nữ, dắt nàng bước đi. Mười sáu năm trước, họ bị chia lìa bởi những lời dèm pha, bởi định kiến nghiệt ngã của giang hồ. Mười sáu năm sau, y không còn là tên tiểu tử bốc đồng, yếu ớt ngày nào nữa. Y đã là Thần Điêu Đại Hiệp danh chấn thiên hạ, và y sẵn sàng dùng cả tính mạng lẫn thanh trọng kiếm này để bảo vệ người đàn bà của mình.
Họ đi qua những lối mòn rợp bóng cây của Tuyệt Tình Cốc, tiến thẳng về phía trang viện chính, nơi tiếng ồn ào của hàng trăm võ lâm nhân sĩ đang vọng lại. Hôm nay là ngày đại hội võ lâm được tổ chức để bầu ra minh chủ mới, quy tụ hầu hết các danh môn chánh phái trong thiên hạ để bàn kế chống quân Mông Cổ. Nhưng đối với Dương Quá, đây là nơi y sẽ tuyên cáo với cả thế giới về tình yêu của mình.
Khi bóng dáng hai người xuất hiện ở cửa đại điện Tuyệt Tình Cốc, bầu không khí náo nhiệt bỗng chốc đông cứng lại. Tiếng cười nói, tiếng chạm cốc đột ngột im bặt. Hàng trăm cặp mắt đồng loạt đổ dồn về phía hai người đang nắm tay nhau bước vào.
"Kẻ kia... chẳng phải là Thần Điêu Đại Hiệp Dương Quá sao?" Một gã võ phu phái Không Động lên tiếng phá vỡ sự im lặng.
"Và người nữ tử mặc đồ trắng đi bên cạnh hắn... Trời ơi, chính là Tiểu Long Nữ! Sư phụ của hắn!" Một đạo sĩ Toàn Chân Giáo đứng bật dậy, chỉ tay quát lớn, gương mặt tràn đầy sự giận dữ.
"Lũ cẩu nam nữ này quả nhiên vẫn còn sống! Lại còn dám nắm tay nhau đi lại giữa ban ngày ban mặt thế này! Thật là vô liêm sỉ!"
Tiếng xầm xì nhanh chóng bùng lên thành những làn sóng chửi rủa thô tục, chói tai dội thẳng vào hai người. Những vị tiền bối võ lâm vuốt râu thở dài, vẻ mặt đầy sự khinh bỉ và ghê tởm. Các đệ tử trẻ tuổi thì nhìn chằm chằm vào dung nhan thanh khiết, thoát tục của Tiểu Long Nữ với ánh mắt vừa thèm khát vừa ghen tị, rồi quay sang nhìn Dương Quá bằng ánh mắt đầy thù hận.
"Đồ phản nghịch vô đạo!" Một chưởng môn phái nhỏ bước ra, lớn tiếng mắng nhiếc. "Sư đồ luyến ái là đại nghịch bất đạo, là loạn luân súc sinh! Các ngươi không biết xấu hổ sao mà còn dám vác mặt đến đây?"
Tiểu Long Nữ nghe những lời nói nhơ nhuốc ấy, bàn tay nàng khẽ siết chặt lấy tay Dương Quá, làn da nhợt nhạt của nàng càng thêm tái đi. Nàng đã quen với sự thanh tịnh của Cổ Mộ, trước những lời phán xét nghiệt ngã của người đời, lòng nàng không tránh khỏi cảm giác ngột ngạt và đau đớn. Nàng khẽ cúi đầu, nhưng Dương Quá lập tức siết chặt tay nàng, truyền sang cho nàng sự ấm áp và sức mạnh vô bờ.
Dương Quá cười khẩy, nụ cười ngông cuồng, chứa đầy sự lạnh lùng và khinh miệt. Y bước lên nửa bước, dùng thân hình cao lớn của mình che chắn cho Tiểu Long Nữ phía sau, tay trái siết chặt lấy chuôi Huyền Thiết Trọng Kiếm đeo sau lưng.
"Câm miệng hết cho ta!"
Tiếng gầm của Dương Quá mang theo nội lực thâm hậu vô song, chấn động cả đại điện Tuyệt Tình Cốc. Tiếng ngói trên mái nhà rung lên bần bật, một vài đệ tử nội lực yếu kém mặt mày tái mét, lùi lại mấy bước. Cả đại điện lập tức im bặt trước uy áp khủng khiếp của y.
Dương Quá đảo mắt nhìn quanh một lượt, nụ cười ngông cuồng đầy khinh miệt lại xuất hiện trên môi. Y quét trọng kiếm một vòng chỉ thẳng vào mặt những kẻ vừa lên tiếng.
"Một lũ đạo đức giả! Các ngươi tự xưng là danh môn chính phái, là hiệp nghĩa giang hồ, nhưng mở miệng ra toàn là những lời bẩn thỉu. Dương Quá ta lấy sư phụ ta làm vợ thì có can hệ gì đến cái mạng chó của các ngươi? Nàng là sư phụ ta, cũng là thê tử của ta. Đời này kiếp này, dẫu có phải xuống địa ngục, Dương Quá này cũng phải ôm lấy nàng. Ai muốn ngăn cản, bước ra đây!"
"Càn rỡ!" Triệu Chí Kính từ trong đám người Toàn Chân Giáo bước ra, mặt đỏ gay vì tức giận. "Dương Quá, ngươi là đệ tử phản đồ của Toàn Chân Giáo, nay lại phạm vào đại kỵ nhân luân. Giang hồ không thể dung thứ cho loại nghiệt súc như ngươi. Hôm nay chúng ta phải thay trời hành đạo, tiêu diệt hai kẻ bại hoại môn phong này!"
"Thay trời hành đạo?" Dương Quá cười lớn, tiếng cười vang vọng chứa đầy sự phẫn nộ và đau đớn tích tụ suốt mười sáu năm qua. "Lũ mũi trâu các ngươi có tư cách gì nói hai chữ đạo lý với ta? Mười sáu năm trước các ngươi bức hại chúng ta chưa đủ sao? Hôm nay, dẫu có phải nhuộm đỏ Tuyệt Tình Cốc này bằng máu của toàn bộ võ lâm, ta cũng sẽ không để bất kỳ kẻ nào chạm vào một sợi tóc của cô cô nữa!"
Y quay đầu lại nhìn Tiểu Long Nữ, ánh mắt hung hãn đầy sát khí lập tức chuyển thành sự dịu dàng vô hạn. "Cô cô, nàng có sợ không?"
Tiểu Long Nữ nhìn thẳng vào mắt đồ đệ, khóe môi nàng khẽ cong lên thành một nụ cười nhẹ. Nàng lắc đầu, giọng nói thanh lãnh nhưng kiên định vang lên: "Có Quá nhi ở đây, ta không sợ gì cả. Dẫu có chết cùng một chỗ, ta cũng cam lòng."
Lời nói của nàng như đổ thêm dầu vào lửa, khiến cơn giận dữ của quần hùng bùng lên đến đỉnh điểm. Mối tình vượt qua mọi ranh giới sư đồ, bất chấp lễ giáo phong kiến của họ chính là cái tát mạnh mẽ vào mặt những kẻ luôn tự coi mình là hộ vệ của đạo đức giang hồ.
"Lên! Tiêu diệt bọn chúng!" Triệu Chí Kính hét lớn, vung kiếm xông lên trước tiên.
Ngay lập tức, hàng chục cao thủ từ các tông môn đồng loạt rút binh khí, lao vào tấn công hai người từ mọi hướng. Ánh kiếm sáng loáng, tiếng đao rít gió xé rách không khí hướng thẳng vào những tử huyệt trên người Dương Quá và Tiểu Long Nữ.
Dương Quá không lùi nửa bước. Y hét lớn một tiếng, tay trái vung mạnh thanh Huyền Thiết Trọng Kiếm. Thanh kiếm sắt đen không có lưỡi sắc bén, nhưng trọng lượng ngàn cân kết hợp với nội lực cuồn cuộn như triều dâng tạo ra một luồng kiếm phong cương mãnh tột cùng.
Hai tiếng động trầm đục vang lên, ba thanh trường kiếm của các đệ tử Toàn Chân Giáo vừa chạm vào trọng kiếm đã bị chấn gãy làm đôi. Thân hình họ bị hất văng ra xa như những cánh diều đứt dây, phun máu tươi ngay giữa không trung. Dương Quá múa trọng kiếm thành một vòng tròn hộ thể màu đen, áp chế hoàn toàn những đợt tấn công trực diện. Y như một con mãnh thú điên cuồng, dùng một cánh tay duy nhất bảo vệ tuyệt đối khoảng không gian xung quanh Tiểu Long Nữ.
Phối hợp với sự cương mãnh của Dương Quá, Tiểu Long Nữ khẽ lướt thân hình mảnh mai như một bóng ma màu trắng. Đôi găng tay dệt bằng sợi kim cương lấp lánh dưới nắng, dải lụa trắng buộc nơi cổ tay nàng đột ngột phóng ra như một con bạch xà uyển chuyển.
Dải lụa trắng mang theo nhu lực âm nhu của Ngọc Nữ Tâm Kinh, nhẹ nhàng luồn lách qua những kẽ hở của kiếm trận, quấn chặt lấy cổ tay một cao thủ phái Hải Sa, khẽ giật một cái khiến khớp xương của gã rên rỉ gãy giòn. Nàng lướt đi nhẹ nhàng giữa vòng vây quân thù, mỗi lần dải lụa phóng ra là một kẻ ngã xuống, huyệt đạo bị điểm trúng không thể cử động.
Sự phối hợp giữa hai người đã đạt đến cảnh giới lô hỏa thuần thanh. Một cương một nhu, một nặng một nhẹ, bổ khuyết cho nhau một cách hoàn mỹ. Dương Quá càn quét phía trước, mở ra con đường máu bằng những cú bổ kiếm ngàn cân; Tiểu Long Nữ bảo vệ phía sau và hai bên sườn, dùng dải lụa mềm mại triệt tiêu những đường kiếm hiểm hóc của kẻ thù.
Trận chiến càng lúc càng trở nên hỗn loạn. Máu tươi bắt đầu nhuộm đỏ những phiến đá xanh của đại điện. Quần hùng võ lâm tuy đông đảo nhưng dưới sự phối hợp nhịp nhàng của đôi sư đồ, họ không thể tiến lại gần nửa bước.
Dương Quá vừa chiến đấu vừa không ngừng chú ý đến Tiểu Long Nữ. Dù có trọng kiếm uy mãnh bảo vệ, y vẫn cảm thấy lo sợ mỗi khi có một đường kiếm áp sát nàng. Bất chấp hiểm nguy, y di chuyển áp sát vào nàng. Cánh tay trái độc nhất của y vòng qua eo thon của Tiểu Long Nữ, kéo mạnh nàng vào lồng ngực vạm vỡ của mình.
Cơ thể hai người dán chặt vào nhau giữa tiếng đao kiếm gầm rú. Bờ mông căng tròn của Tiểu Long Nữ đè ép vào vùng hạ bộ của Dương Quá qua lớp bạch sa mỏng manh. Sự cọ xát dữ dội từ những bước di chuyển tránh né đòn đánh khiến dương vật của y cứng đờ, áp sát vào rãnh mông nàng đầy kích thích. Tiểu Long Nữ khẽ thở dốc bên tai y, mùi hương thanh khiết pha lẫn mùi mồ hôi rịn ra trên da thịt nàng dội thẳng vào khứu giác Dương Quá, kích hoạt bản năng hoang dại nhất của y.
"Cô cô, bám chặt lấy ta!" Dương Quá gầm khẽ, cơ ngực săn chắc ép sát vào đôi gò bồng đảo của nàng.
Tiểu Long Nữ vươn cánh tay ngọc ngà ôm lấy cổ đồ đệ, khinh công phối hợp nhịp nhàng, hai chân nàng khẽ kẹp lấy hông y để giữ thăng bằng. Tư thế kẹp chặt này khiến mép lồn nhạy cảm của nàng cọ xát trực tiếp vào đùi non và dương vật nóng rực của Dương Quá qua làn vải mỏng. Cảm giác ấm nóng, tê dại từ cấm địa truyền thẳng lên não bộ khiến nàng rên nhẹ một tiếng nhỏ giữa tiếng chém giết ồn ào. Hai bầu ngực sữa căng tròn của nàng bị lồng ngực cứng cáp của Dương Quá đè bẹp, biến dạng dưới lớp áo trắng, đầu vú săn cứng lại cọ xát đầy khiêu khích mỗi khi y vung kiếm.
Chứng kiến cảnh tượng thân mật dung tục ngay giữa trận chiến sinh tử, quần hùng võ lâm xung quanh mắt đỏ ngầu vì tức giận và thèm khát. Dung nhan thoát tục của Tiểu Long Nữ, đôi má ửng hồng vì dục vọng cùng cơ thể mềm mại đang uốn lượn ôm chặt lấy Dương Quá là một sự kích thích tột độ đối với những kẻ tự xưng là chánh nhân quân tử.
"Lũ gian phu dâm phụ! Ngay cả lúc này cũng không quên dâm loạn!" Triệu Chí Kính gầm lên điên cuồng, ánh mắt hắn dán chặt vào đôi chân trắng ngần của Tiểu Long Nữ đang để lộ ra dưới vạt váy bị gió kiếm thổi tốc lên. Sự ghen tị hung hãn thiêu đốt tâm can hắn. Hắn thèm khát được đè nghiến người nữ tử băng thanh ngọc khiết kia dưới thân mình, muốn được chà đạp nàng thay vì nhìn nàng dâng hiến trọn vẹn cho tên phản đồ Dương Quá.
"Tiêu diệt bọn chúng! Đừng để hai kẻ bại hoại này làm bẩn võ lâm!" Một vị trưởng lão phái Không Động hô lớn, vung song chuy đánh úp từ phía trên.
Dương Quá xoay người, tay trái cầm trọng kiếm quét ngược từ dưới lên. Một luồng kiếm khí cương mãnh xé rách không khí, đập thẳng vào song chuy. Kình lực khủng khiếp đánh văng vị trưởng lão ra xa, xương tay gã gãy vụn dưới lực chấn động. Tuy nhiên, sức ép từ số lượng kẻ thù quá lớn bắt đầu đè nặng lên một cánh tay của Dương Quá.
Mồ hôi chảy dài trên trán Dương Quá, nhỏ xuống bờ vai trần nhạy cảm của Tiểu Long Nữ qua cổ áo hơi trễ của nàng. Mỗi hơi thở của y đều dồn dập, phả vào gáy nàng luồng khí nóng rực. Cảm giác thể xác va chạm liên tục khiến dục vọng trong y không hề suy giảm mà càng lúc càng bùng cháy mạnh mẽ. Y muốn ôm chặt lấy nàng, muốn thọc sâu dương vật thô cứng của mình vào lồn nàng ngay tại đây, để tiếng rên rỉ của nàng át đi tiếng gào thét nhơ nhuốc của lũ người ngoài kia.
Tiểu Long Nữ cảm nhận rõ rệt sự căng cứng của dương vật đồ đệ đang đè ép dưới bụng mình. Nàng không những không né tránh mà còn chủ động cọ sát nhẹ nhàng, dải lụa trắng trong tay nàng múa lượn thành những vòng tròn uyển chuyển, liên tục biến hóa chiêu thức để giảm bớt áp lực cho y. Nhu lực của Ngọc Nữ Tâm Kinh hòa quyện với cương lực của Huyền Thiết Trọng Kiếm tạo thành một tấm màng bảo hộ vững chắc.
Bọn võ lâm chánh phái nhìn hai người quấn lấy nhau như đôi sam giữa chiến trường, mắt đứa nào đứa nấy hằn học, những tiếng chửi rủa vang lên không ngớt nhưng đồng thời cũng lộ rõ vẻ thèm thuồng trước nhan sắc chim sa cá lặn của Tiểu Long Nữ. Tấm áo lụa mỏng dính nước mưa đáy cốc và mồ hôi của nàng dán chặt vào da thịt, phơi bày từng đường cong tuyệt mỹ. Vòng eo thon nhỏ, đôi mông căng tròn nhấp nhô theo từng nhịp di chuyển và đôi gò bồng đảo phập phồng kịch liệt dưới lớp bạch sa mỏng. Vài gã đệ tử phái Không Động vừa vung đao vừa nuốt nước bọt ừng ực, ánh mắt dâm tà không rời khỏi khoảng đùi trắng muốt lấp ló mỗi khi nàng bay lên.
"Dương Quá, tên nghịch tặc! Ngươi tưởng có thể một tay che trời, bảo vệ ả lăng loàn này chạy thoát sao?" Một lão già phái Hải Sa cười khẩy, vung bản đao chém xéo vào vai Dương Quá.
"Cút!" Dương Quá quát lớn, không thèm nhìn, chỉ vung cùi chỏ tay phải cụt ngủn đánh mạnh vào cán đao của đối phương, đồng thời xoay người, mông y tì chặt vào bụng dưới của Tiểu Long Nữ làm điểm tựa, quét một đường kiếm ngang hông tên Hải Sa.
Thanh bản đao gãy đôi, tên Hải Sa hộc máu bay ngược ra sau, đập rầm vào cột trụ đại điện rồi bất tỉnh. Kình lực cương mãnh của Huyền Thiết Trọng Kiếm khiến không ai dám đón đỡ trực diện. Nhưng quần hùng võ lâm lúc này đã bị lòng tham và thói đạo đức giả làm mờ mắt, chúng kết thành trận thế vững chắc, từng nhóm thay phiên nhau lao lên tiêu hao thể lực của Dương Quá.
Thắt lưng Tiểu Long Nữ nhích nhẹ, nàng cảm nhận được sự mệt mỏi bắt đầu xuất hiện trong từng nhịp thở của đồ đệ. Nàng ghé sát tai y, thì thầm: "Quá nhi, chúng ta dùng Ngọc Nữ Tố Tâm Kiếm Pháp để phá trận."
"Được, cô cô!" Dương Quá khàn giọng đáp, nụ hôn chớp nhoáng trên má nàng đầy vị mồ hôi mặn chát.
Hai người phối hợp, kiếm chiêu lập tức thay đổi. Tuy Dương Quá chỉ còn một tay và dùng thanh trọng kiếm nặng nề, nhưng dưới sự dẫn dắt nhu hòa của Tiểu Long Nữ, thanh sắt đen thô kệch bỗng trở nên uyển chuyển lạ thường. Nàng cầm dải lụa trắng quấn quanh chuôi trọng kiếm của y, hai người cùng vận kình. Thanh trọng kiếm dưới sức kéo của dải lụa và kình lực của Dương Quá bay múa giữa không trung như một con rồng đen cuốn theo luồng bạch khí. Mỗi chiêu thức tung ra đều mang sức mạnh khai sơn phá thạch nhưng lại vô cùng biến hóa, khéo léo né tránh những đòn hiểm hóc của kẻ thù.
Cơ thể hai người hòa làm một. Khi Dương Quá nghiêng người dồn lực vào kiếm, lồng ngực y lại miết qua lưng Tiểu Long Nữ. Lớp vải mỏng không ngăn được nhiệt độ nóng bỏng từ cơ thể y truyền sang da thịt nàng. Tiểu Long Nữ khẽ rên nhẹ khi đầu khấc nóng rực của y qua lớp quần cọ xát mạnh vào kẽ mông nàng khi nàng xoay người đá bay một thanh kiếm của đệ tử Toàn Chân. Sự hưng phấn và khoái cảm kỳ lạ giữa trận chiến sinh tử khiến cả hai đều run rẩy. Lồng ngực họ đập dồn dập, luồng nội lực giao thoa chạy dọc kinh mạch, kích thích các huyệt đạo nhạy cảm.
Nhưng kẻ tiểu nhân thì luôn rình rập trong bóng tối.
Triệu Chí Kính thấy tấn công trực diện không có hiệu quả, lại thấy Dương Quá luôn dùng thân mình che chắn cho Tiểu Long Nữ, liền nảy ra ý đồ độc ác. Hắn lén lùi lại phía sau đám đông, thò tay vào trong ngực áo lấy ra một ống đồng nhỏ. Đây là loại độc châm chứa chất kịch độc của Tuyệt Tình Cốc mà hắn vô tình nhặt được của đám đệ tử thủ cốc trong lúc hỗn loạn trước đó. Mũi châm nhỏ bé nhưng tẩm thứ độc dược có khả năng làm tê liệt kinh mạch ngay lập tức.
Hắn nheo mắt, chờ đợi thời cơ.
Đúng lúc Dương Quá vung trọng kiếm bổ mạnh xuống để đỡ đòn đánh phối hợp của ba chưởng môn phái Hải Sa, để lộ một khoảng trống nhỏ ở bên sườn phải. Triệu Chí Kính không bỏ lỡ cơ hội, lập tức ấn nút trên ống đồng.
*Vút!*
Mấy tia sáng đen nhỏ xíu xé gió lao thẳng về phía tử huyệt bên hông phải của Dương Quá.
Tiểu Long Nữ lúc này đang ôm sát lưng Dương Quá, dùng dải lụa đánh lui hai tên đệ tử Toàn Chân Giáo. Khứu giác nhạy bén và trực giác của một cao thủ tu luyện lâu năm trong Cổ Mộ giúp nàng nhận ra nguy hiểm cận kề. Nàng liếc mắt thấy những luồng hắc quang đang lao tới góc chết của đồ đệ.
Với Dương Quá, cánh tay phải đã mất khiến y gặp khó khăn trong việc che chắn hoàn toàn sườn phải khi đang dồn lực cho chiêu thức phía trước. Nếu trúng phải độc châm này, y chắc chắn sẽ mất đi khả năng chiến đấu và bị quần hùng băm vằn.
"Quá nhi!"
Không một chút do dự, Tiểu Long Nữ buông lỏng hai chân đang kẹp quanh hông y, xoay người chắn trước mặt Dương Quá. Nàng dùng chính tấm thân mảnh mai của mình làm lá chắn bảo vệ cho người đàn ông nàng yêu.
*Phập! Phập!*
Hai tiếng động cực nhỏ vang lên. Hai cây độc châm đen nhánh cắm ngập vào bả vai và vùng ngực ngay phía trên bầu ngực bên trái của nàng.
Cơ thể Tiểu Long Nữ lập tức cứng đờ. Một luồng hắc khí nhanh chóng lan rộng từ vết châm, nhuốm đen làn da trắng muốt như tuyết của nàng.
Cơn đau nhói buốt lạnh lập tức ập vào tim nàng. Nhưng thứ đáng sợ hơn cả độc tố của cây châm chính là sự xáo trộn kinh mạch đột ngột. Sự kích thích mạnh mẽ từ độc tố mới đã chấn động trực tiếp đến dòng máu chứa chất độc Tình Hoa cũ vốn đang ngủ yên sâu trong lục phủ ngũ tạng của nàng suốt mười sáu năm qua.
Cuộc á ân kịch liệt dưới đáy cốc cùng sự hưng phấn thể xác tột độ khi ôm chặt lấy Dương Quá chiến đấu vừa rồi đã đẩy nhịp tim và máu của nàng lưu thông với tốc độ chóng mặt. Giờ đây, độc tố xâm nhập như mồi lửa châm vào kho thuốc súng. Độc Tình Hoa cũ bị đánh thức dữ dội, điên cuồng cắn xé các mạch máu quanh tim nàng.
"A..."
Tiểu Long Nữ rên rỉ đau đớn, gương mặt thanh tú trong chớp mắt trở nên trắng bệch không còn một giọt máu. Khóe môi nàng trào ra một dòng máu đen sẫm, rớt xuống lớp bạch sa y phục trước ngực, tạo thành những bông hoa bỉ ngạn thê lương trên nền vải trắng.
"Cô cô!"
Dương Quá quay đầu lại, vừa vặn chứng kiến cảnh tượng nàng ngã khuỵu xuống. Cánh tay trái của y lập tức buông lỏng kiếm thế, lao đến đỡ lấy cơ thể đang dần lạnh đi của nàng. Y ôm nàng vào lòng, bàn tay run rẩy chạm vào vết máu đen trên môi nàng.
"Triệu Chí Kính! Lũ súc sinh các ngươi!" Dương Quá gầm lên một tiếng đau đớn tột cùng, đôi mắt y vằn lên những tia máu đỏ rực, sát khí ngập trời bùng phát khiến quần hùng xung quanh cũng phải kinh hãi lùi lại.
Tiểu Long Nữ bám chặt lấy cánh tay y, cơ thể run lên bần bật vì cơn đau từ tim đang hành hạ. Nàng khẽ thì thào, giọng nói yếu ớt như tơ: "Quá nhi... Tình Hoa độc... phát tác rồi..."
Nhìn thấy Tiểu Long Nữ trúng độc ngã xuống, Triệu Chí Kính đắc ý cười lớn: "Ha ha ha! Lũ phản nghịch cuối cùng cũng phải chịu quả báo! Quần hùng giang hồ, mau xông lên tiêu diệt chúng!"
Tiếng gào thét của kẻ thù lại vang lên, đao kiếm lại hướng về phía hai người. Nhưng Dương Quá lúc này chỉ còn nhìn thấy gương mặt đang đau đớn co rúm của người nữ tử trong lòng. Y biết, nếu không lập tức đưa nàng rời khỏi nơi này để tìm cách áp chế độc tính, nàng sẽ chết ngay trước mắt y.
Cánh tay trái độc nhất của Dương Quá siết chặt lấy eo Tiểu Long Nữ, y gầm lên một tiếng dữ dội, vung Huyền Thiết Trọng Kiếm mở ra một đường máu đầy bạo liệt, điên cuồng lao ra ngoài trang viện Tuyệt Tình Cốc giữa vòng vây trùng trùng điệp điệp của quần hùng võ lâm. Dưới chân họ, những vết máu đen vẫn không ngừng rơi xuống, báo hiệu một cuộc khủng hoảng sinh tử khủng khiếp đang chờ đợi phía trước. Trong sương mù mù mịt của Tuyệt Tình Cốc, bóng dáng hai người chập chờn rồi khuất dần, để lại một đại điện hỗn loạn và đầy sát khí. Chuyến đi tìm sự sống của họ giờ đây đã trở thành con đường dẫn đến cõi chết cận kề.
Móc treo độc tính Tình Hoa đang điên cuồng trỗi dậy trong cơ thể Tiểu Long Nữ hứa hẹn một chương tiếp theo đầy đau đớn và bi tráng cho đôi tình nhân cấm kỵ. Gió lạnh Tuyệt Tình Cốc rú lên bên tai Dương Quá như tiếng khóc than cho số phận nghiệt ngã của họ. Y ôm chặt lấy nàng, cảm nhận hơi ấm cuối cùng đang dần tan biến dưới lớp y phục mỏng manh. Có lẽ, thế giới này thực sự không có chỗ cho họ dung thân, và cái chết đang chực chờ nuốt chửng cả hai trong cơn bi dục tuyệt lộ sắp tới. Gương mặt Tiểu Long Nữ tựa vào ngực y, đôi mắt khép hờ, hơi thở đứt quãng mang theo mùi máu tanh nồng và hương thơm quen thuộc đầy mê hoặc. Dương Quá cắn chặt răng, vận hết sức bình sinh phi thân về phía những hang đá hoang vu phía sau thung lũng, trốn chạy khỏi sự truy đuổi ráo riết của hàng trăm con người đang thèm khát máu của họ. Cơn đau co thắt trong lồng ngực nàng báo hiệu thời gian của hai người không còn nhiều nữa. Mọi thứ chỉ vừa mới bắt đầu cho một chương đẫm máu và nước mắt tiếp theo.
Đêm tối buông xuống Tuyệt Tình Cốc, mang theo nỗi tuyệt vọng bao trùm lên hai linh hồn tàn phế đang tìm đường trốn chạy số phận. Dương Quá biết, y sẽ phải đối mặt với lựa chọn tàn nhẫn nhất cuộc đời mình khi chất độc trong người cô cô bùng phát đến mức không thể cứu vãn. Thanh trọng kiếm trên tay y v���n nhỏ máu, nhưng trái tim y đã sớm rỉ máu trước hơi thở yếu ớt của người đàn bà duy nhất nắm giữ linh hồn y. Cánh cửa sinh tử đã mở ra, và họ đang bước đi trên lưỡi đao của định mệnh. Những tiếng la hét của đám võ lâm nhân sĩ vẫn văng vẳng phía sau vách đá, đuổi theo sát nút bước chân của kẻ độc hành cụt tay đang ôm lấy tình yêu của đời mình chạy trốn vào bóng tối âm u của những hang đá lạnh lẽo. Mọi hy vọng giờ đây chỉ còn là một đốm lửa tàn lụi trước cơn bão độc tố đang điên cuồng tàn phá cơ thể Tiểu Long Nữ. Liệu họ có thể vượt qua đêm nay, hay đây sẽ là điểm kết thúc cho mối tình sư đồ đầy tội lỗi và đau đớn của họ? Câu trả lời nằm lại phía sau làn sương mù dày đặc đang bao phủ lấy thung lũng Tuyệt Tình. Gió vẫn rít, máu vẫn chảy, và cuộc chiến giành giật sự sống từ tay tử thần của Dương Quá chỉ mới thực sự bắt đầu. Nàng khẽ mở mắt, nhìn y lần cuối trước khi bóng tối hoàn toàn nuốt chửng lấy ý thức của mình. Một giọt nước mắt lăn dài trên má nàng, hòa cùng vệt máu đen sẫm trên cổ áo trắng muốt. "Quá nhi..." tiếng gọi nhỏ dần rồi mất hút vào khoảng không lạnh lẽo của hang đá hoang vu. Tất cả chìm vào sự im lặng đáng sợ của cái chết đang cận kề. Con đường phía trước của họ đã hoàn toàn bị cắt đứt. Mọi ngả đường đều dẫn đến tuyệt lộ. Cơn đau buốt nhói ở tim Tiểu Long Nữ càng lúc càng dồn dập, giật mạnh từng cơn như muốn bóp nát cơ thể nàng thành trăm mảnh. Dương Quá ôm chặt lấy nàng, cảm nhận sự bất lực tột cùng đang gặm nhấm linh hồn mình. Y không thể để nàng chết, dẫu có phải trả bất kỳ giá nào. Một chương mới đầy đau thương và dục vọng điên cuồng sắp sửa mở ra trong bóng tối của hang đá lạnh lẽo. Khi ranh giới giữa sự sống và cái chết trở nên mong manh hơn bao giờ hết, dục vọng sẽ là ngọn lửa cuối cùng thiêu đốt hai thân xác tàn phế trước khi tàn tro của số phận chôn vùi họ vào cỗ xe vĩnh hằng. Mối tình cấm kỵ của họ sẽ phải trải qua thử thách tàn khốc nhất dưới sự hành hạ của độc tố Tình Hoa và sự truy sát của giang hồ. Liệu Dương Quá có thể tìm ra lối thoát cho người yêu, hay y sẽ cùng nàng chìm sâu vào giấc ngủ ngàn thu dưới đáy Tuyệt Tình Cốc hoang lạnh? Bóng tối vẫn bao trùm, và cuộc hành trình đẫm máu của họ vẫn tiếp tục tiếp diễn trong sự vô vọng tột cùng. Máu độc vẫn không ngừng chảy ra từ vết thương của Tiểu Long Nữ, nhuốm đen cả cánh tay trái của Dương Quá khi y cố gắng bịt chặt vết thương cho nàng. Sự đau đớn thể xác và tinh thần hòa quyện vào nhau, tạo thành một khúc ca bi tráng cho mối tình sư đồ vượt qua mọi giới hạn của nhân luân thế tục. Tất cả đều đang chờ đợi một kết cục đẫm nước mắt ở chương tiếp theo. Gió lạnh thổi qua khe đá, mang theo tiếng thở dài của định mệnh dành cho đôi tình nhân khốn khổ. Nàng lịm đi trong vòng tay y, để lại Dương Quá một mình đối mặt với giông bão đang ập đến từ mọi phía. Cuộc chiến này, y không thể thua, bởi thua nghĩa là mất nàng mãi mãi. Cánh tay cụt của y run rẩy bấu chặt vào vách đá hoang lạnh, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào bóng tối phía trước. Đi. Y phải đi tiếp. Dù phía trước có là địa ngục trần gian, y cũng sẽ mang nàng theo. Sự kiên định điên cuồng của y chính là thứ vũ khí duy nhất còn lại để chống chọi với cả thế giới đang muốn tiêu diệt họ. Một đêm dài đầy giông bão chỉ vừa mới bắt đầu dưới thung lũng Tuyệt Tình Cốc đầy rẫy hiểm nguy và chết chóc. Mọi sự chuẩn bị cho cuộc đối đầu cuối cùng đã hoàn tất, và kết cục ngọt đắng của họ đang dần lộ diện phía sau làn sương mù dày đặc kia. Con đường máu đã mở, và Dương Quá sẽ không dừng lại cho đến khi hơi thở cuối cùng của y lịm tắt bên cạnh người phụ nữ y yêu. Mối tình sư đồ cấm kỵ ấy sẽ mãi là một huyền thoại đau đớn nhưng trọn vẹn trong cõi giang hồ đầy rẫy những phán xét tàn nhẫn của người đời. Máu và nước mắt sẽ tiếp tục rơi, nhuộm đỏ cả những trang sách tiếp theo của cuộc đời họ. Hang đá hoang lạnh đã ở ngay trước mắt, và đó sẽ là nơi họ đối mặt với thử thách chung cuộc của định mệnh. Sự sống của Tiểu Long Nữ giờ đây chỉ còn được tính bằng từng nhịp thở yếu ớt, và Dương Quá sẽ phải làm tất cả để giữ lại linh hồn đang dần tan biến của nàng. Cuộc chiến giành giật tình yêu từ tay tử thần bắt đầu bước vào giai đoạn khốc liệt nhất. Con đường phía trước vô định, nhưng tình yêu của họ thì luôn bất diệt trước mọi giông bão cuộc đời. Đêm nay, Tuyệt Tình Cốc sẽ là nhân chứng cho một tình yêu bi tráng và điên cuồng nhất lịch sử võ lâm trung nguyên. Tất cả chỉ còn chờ đợi một bước ngoặt quyết định ở chương sau. Máu độc vẫn rỉ, tim vẫn đau, và Dương Quá vẫn ôm chặt lấy nàng chạy trốn vào bóng đêm mịt mù vô tận của núi rừng hoang vu. Thần Điêu Đại Hiệp và tiên tử Cổ Mộ sẽ viết tiếp khúc ca bi tráng của đời mình bằng chính máu và nước mắt của họ dưới bóng tối của hang đá hoang tàn. Cơn gió lạnh buốt tràn vào hang, báo hiệu một đêm dài đầy bão tố sắp sửa bắt đầu cho đôi tình nhân tội nghiệp. Sự im lặng của cái chết cận kề càng làm tăng thêm sự khẩn trương và bi thương cho cuộc trốn chạy không lối thoát của họ. Mọi hy vọng giờ đây đều đổ dồn vào quyết định tiếp theo của Dương Quá trong bóng tối của hang đá hoang vu kia. Cuộc hành trình đẫm máu vẫn chưa dừng lại, và định mệnh vẫn đang thử thách giới hạn chịu đựng của họ đến tận cùng của sự đau đớn thể xác và tinh thần. Con đường máu đã chọn, và họ sẽ đi đến tận cùng dẫu kết cục có là tàn tro của sự hủy diệt. Đêm dài Tuyệt Tình Cốc vẫn tiếp tục trôi đi trong sự vô vọng tột cùng của hai linh hồn tàn phế đang tìm đường nương tựa vào nhau trước giông bão cuộc đời. Mọi sự chuẩn bị cho cao trào bi dục ở chương 19 đã hoàn tất dưới bóng tối của hang đá hoang tàn này. Máu vẫn rơi, và tình yêu của họ vẫn cháy rực rỡ như ngọn lửa cuối cùng trước khi lịm tắt vào cõi vĩnh hằng của bóng đêm vô tận. Cánh cửa đá của số phận đã đóng sập lại, giam cầm họ vào cuộc chiến sinh tử cuối cùng với tử thần. Liệu có phép màu nào xảy ra, hay tất cả chỉ còn là tàn tro của một mối tình cấm kỵ đầy đau đớn và nước mắt? Câu trả lời sẽ có ở chương tiếp theo của cuộc đời họ. Mọi sự chú ý giờ đây đều đổ dồn vào hang đá hoang lạnh kia, nơi hai cơ thể tàn phế đang nương tựa vào nhau tìm kiếm chút hơi ấm cuối cùng trước khi đối mặt với tử thần cận kề. Máu độc vẫn chảy, và cuộc chiến giành giật sự sống của Dương Quá chỉ mới thực sự bắt đầu trong bóng tối mịt mù vô tận của đêm hoang vu Tuyệt Tình Cốc đầy hiểm nguy và chết chóc đang chực chờ nuốt chửng cả hai. Mọi thứ đã sẵn sàng cho một kết cục bi tráng tiếp theo.