Dương Quá ghì chặt tấm thân mảnh mai của Tiểu Long Nữ vào vòm ngực rộng, sải bước loạng choạng tiến sâu vào bóng tối ẩm ướt của hang đá hoang tàn. Y đặt nàng nằm xuống một phiến đá phẳng gồ ghề nằm khuất sau góc tối. Sức nặng của sư tôn lúc này nhẹ bẫng đến đáng sợ, tựa như một dải lụa mỏng chỉ cần một cơn gió mạnh cũng có thể cuốn bay đi mất.
Y vội vàng áp lòng bàn tay trái lên lồng ngực nàng. Dưới lớp bạch y mỏng manh đã nhuốm đầy những vệt máu đen sẫm, trái tim của Tiểu Long Nữ đang đập những nhịp đứt quãng, yếu ớt vô cùng. Máu độc từ khóe môi nàng vẫn tiếp tục rỉ ra, mang theo mùi tanh nồng của độc tố ngấm sâu vào phế phủ. Hơi thở nàng run rẩy, mỗi lần hít vào là một lần lồng ngực co thắt dữ dội bởi chất độc Tình Hoa cùng độc châm của Lý Mạc Sầu đang điên cuồng cắn xé các đường kinh mạch.
"Cô cô, nàng nhìn ta này! Ta sẽ truyền nội lực ép chất độc này ra!"
Dương Quá khàn giọng nói, âm thanh dội vào vách đá khô khốc nghe đầy tuyệt vọng. Y cuống cuồng ngồi dậy, vận chuyển luồng chân khí nóng hổi trong đan điền, định áp lòng bàn tay vào lưng nàng để dẫn truyền nội lực.
Tiểu Long Nữ khẽ cử động. Bàn tay nàng lạnh buốt như băng, yếu ớt vươn lên chặn lấy cổ tay y. Nàng lắc đầu, hàng mi dài đẫm lệ khép hờ, đôi môi nhợt nhạt hé mở để thốt ra những lời đứt quãng:
"Quá nhi... đừng phí sức. Độc châm của Lý sư tỷ... đã hòa cùng độc Tình Hoa trong huyết quản của ta. Chân khí của con càng mạnh, chất độc sẽ càng chạy nhanh hơn..."
Nói rồi, nàng cố sức vươn tay vuốt ve gương mặt đầy vết sẹo phong trần của y. Ngón tay nàng trượt qua chiếc cằm lún phún râu, chạm vào bờ môi đang mím chặt để ngăn tiếng khóc của đồ đệ. Cảm giác ấm áp từ da thịt y truyền sang khiến cõi lòng băng giá của nàng dâng lên một khao khát mãnh liệt. Nàng nhìn thẳng vào mắt y, ánh mắt chứa đựng sự quyết tuyệt của một người biết mình sắp đi vào cõi chết nhưng muốn để lại tất cả những gì quý giá nhất cho người mình yêu.
"Hãy ôm ta... Quá nhi. Hãy để ta cảm nhận được con... trọn vẹn trước khi quá muộn."
Dương Quá run rẩy, lồng ngực phập phồng dữ dội. Trong tâm trí y, nỗi sợ hãi tột cùng trước cái chết của nàng đang xung đột dữ dội với ngọn lửa dục vọng bùng lên từ những đụng chạm thể xác. Mười sáu năm xa cách, y thèm khát thân thể này biết bao, nhưng y chưa từng nghĩ sẽ có ngày họ phải tìm đến nhau trong tình cảnh bi tráng thế này. Y cúi đầu, nhìn vào đôi mắt trong suốt nhưng ngập tràn nước mắt và dục vọng của sư tôn.
Lòng y quặn thắt. Suốt mười sáu năm đằng đẵng dưới đáy cốc hay trên đỉnh núi cao, y đã luyện kiếm dưới sóng biển cuồn cuộn, chịu đựng nỗi cô đơn gặm nhấm xương tủy. Giờ đây, khi vừa tìm thấy nàng, tử thần lại muốn cướp nàng đi một lần nữa. Sự bất công của số phận, sự nghiệt ngã của giang hồ, và cả tình yêu cấm kỵ vượt ngoài nhân luân này đang dồn y vào đường cùng. Y không muốn nghĩ đến ngày mai, không muốn nghĩ đến võ lâm trung nguyên, y chỉ muốn tan chảy cùng người đàn bà trước mặt.
Dương Quá đưa bàn tay trái vụng về vuốt ve dải thắt lưng lụa trắng của Tiểu Long Nữ. Từng ngón tay thô ráp, đầy vết chai sạn vì luyện kiếm của y khẽ run rẩy khi luồn vào những nếp gấp của dải lụa. Y kéo nhẹ, dải thắt lưng tuột ra, để lộ lớp bạch sa y phục vốn đã rách nát sau trận chiến. Y chầm chậm tách hai vạt áo sang hai bên, để lộ đôi bờ vai gầy guộc, trắng ngần nhưng đang run lên bần bật dưới làn khí lạnh tràn vào từ cửa hang.
Chiếc áo lụa mỏng trượt xuống khuỷu tay nàng, phơi bày cơ thể trần trụi dưới ánh sáng mờ ảo của hang đá hoang tàn. Làn da vốn thanh khiết, trắng ngần như tuyết của Tiểu Long Nữ lúc này lốm đốm những vệt gân tím tái chạy dọc các mạch máu nhỏ dưới da do độc tố phát tác. Mặc dù vậy, đôi gò bồng đảo tròn đầy của nàng vẫn nhô cao kiêu hãnh. Đỉnh ngực màu hồng nhạt run rẩy co rút lại khi chạm vào làn khí lạnh buốt của hang đá.
Dương Quá nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc. Y cúi xuống, cánh tay trái độc nhất vòng qua tấm lưng trần mềm mại của nàng, kéo sát thân hình nàng vào ngực mình. Da thịt ấm nóng của y va chạm với làn da lạnh ngắt của nàng tạo nên một cảm giác chênh lệch nhiệt độ rõ rệt. Y áp môi mình lên môi nàng, bắt đầu một nụ hôn sâu, nồng nàn nhưng đượm vị tanh của máu độc. Lưỡi y luồn lách vào khoang miệng ấm áp của sư tôn, quấn quýt lấy chiếc lưỡi nhỏ nhắn đang dần tê dại vì độc tố.
Tiểu Long Nữ khẽ rên lên một tiếng nhỏ qua mũi, hai tay nàng vòng qua cổ y, cố gắng kéo y sát hơn. Cảm giác được tiếp xúc da thịt sau mười sáu năm chờ đợi khiến nàng như quên đi cơn đau đớn đang cào xé trong phế phủ. Nàng hé mở miệng rộng hơn, chủ động đón nhận đầu lưỡi thô ráp của đồ đệ, hút lấy dòng nước bọt ấm áp từ y như một kẻ sắp chết khát tìm thấy nguồn nước.
Dương Quá trượt nụ hôn xuống chiếc cổ thanh mảnh, cắn nhẹ vào làn da mềm mại nơi động mạch cổ đang đập dồn dập. Mỗi lần y hôn, Tiểu Long Nữ lại khẽ run lên, đôi bàn tay gầy gò bấu chặt vào bả vai săn chắc của đồ đệ. Y di chuyển đầu xuống bầu ngực trần căng tròn, ngậm lấy một bên đỉnh ngực đang dựng đứng. Y dùng đầu lưỡi mơn trớn, liếm lướt xung quanh quầng vú hồng nhạt, rồi dùng răng cắn nhẹ khiến Tiểu Long Nữ bật ra tiếng rên rỉ ngọt ngào pha lẫn đau đớn.
"Ưm... Quá nhi... nóng quá... cơ thể ta như đang bốc hỏa..."
Tiểu Long Nữ hổn hển nói, đầu nàng ngửa về phía sau, phơi bày toàn bộ phần cổ và ngực trần dưới những nụ hôn cuồng nhiệt của Dương Quá. Cơn đau do chất độc cắn xé kinh mạch dường như lùi bước trước sự kích thích thể xác đang dâng cao. Mỗi tế bào trên da thịt nàng đều khao khát được vuốt ve, được sưởi ấm bởi nhiệt độ cơ thể nóng bỏng của nam nhân duy nhất đời mình.
Bàn tay trái của Dương Quá trượt dần xuống vùng bụng phẳng lì, xoa nắn nhẹ nhàng rồi tiến sâu xuống cấm địa giữa hai đùi nàng. Ngón tay y chạm vào những sợi lông tơ mềm mại, ẩm ướt, rồi tìm đến mép âm đạo đang hé mở.
Âm đạo của Tiểu Long Nữ đã ướt đẫm dịch thủy ấm nóng, nhưng dòng nước ấy lại pha lẫn những vệt máu độc màu đen sẫm rỉ ra từ sâu bên trong tử cung. Dương Quá dùng ngón tay thô ráp vuốt ve cánh hoa lồn đang mở hé. Y tách rộng mép âm đạo, đưa ngón tay vào trong, xoay nhẹ để cảm nhận sự co bóp run rẩy của các thớ cơ nhạy cảm. Mỗi lần ngón tay y thụt thò, dịch thủy pha máu độc lại rỉ ra, bám đầy trên ngón tay y.
Tiểu Long Nữ rướn người lên, hai chân dạng rộng tự nhiên, để lộ hoàn toàn phần nhạy cảm nhất của người đàn bà trước mặt nam nhân duy nhất của đời mình. Lồn nàng đỏ hồng, ẩm ướt và đầy đặn, dù mang theo những vệt máu độc thê lương nhưng vẫn tràn đầy sức hút nhục dục cấm kỵ.
"Quá nhi... dương vật của con... ta muốn nó..."
Nàng thì thầm, bàn tay run rẩy tự tìm xuống hạ bộ của y. Nàng luồn ngón tay vào trong lớp quần thô xám tro, nắm lấy dương vật to lớn đang cương cứng, giật mạnh liên hồi của Dương Quá. Sức nóng hừng hực và sự thô ráp của thân cu gân guốc khiến lòng bàn tay lạnh ngắt của nàng khẽ giật nảy mình. Nàng vuốt ve dọc theo thân dương vật, cảm nhận quy đầu thô to đã căng mọng, rỉ ra những giọt tinh dịch đầu tiên.
Dương Quá thở dốc, y dùng tay trái cởi bỏ hoàn toàn chiếc quần thô, để lộ dương vật thô dài đang ngạo nghễ chỉ thẳng vào gương mặt nhợt nhạt của sư tôn. Y quỳ sụp giữa hai đùi nàng, cánh tay trái độc nhất chống đỡ toàn bộ trọng lượng cơ thể phía trên. Y cúi đầu nhìn lồn nàng đang mở rộng đón đợi, lòng tràn ngập một sự bi phẫn và yêu thương tột cùng. Y biết, đây có thể là lần cuối cùng y được hòa làm một với nàng, được cắm sâu vào nơi ấm áp nhất trên thế gian này.
"Cô cô, ta yêu nàng! Cho dù có phải xuống hoàng tuyền, ta cũng sẽ theo nàng!"
Dương Quá áp quy đầu nóng bỏng vào cửa lồn đang đẫm dịch thủy và máu độc. Y chầm chậm đẩy dương vật vào trong, cảm nhận sự chật chội và nóng ấm của âm đạo đang bao bọc lấy quy đầu. Y không vội thúc mạnh, y muốn kéo dài khoảnh khắc này, muốn khắc ghi cảm giác da thịt của nàng vào sâu trong tâm khảm.
"A..."
Tiểu Long Nữ khẽ kêu lên một tiếng, lồng ngực trần căng tròn ưỡn cao khi dương vật thô to của y dần dần nong rộng cửa lồn nhạy cảm của nàng. Cảm giác căng đầy, nóng bỏng từ dương vật của Dương Quá khiến cơ thể đang nguội lạnh của nàng như được hồi sinh. Nàng chủ động nâng hông lên, đón nhận từng tấc thịt của đồ đệ tiến sâu vào trong.
Dương Quá ghì chặt người nàng, cánh tay trái độc nhất vòng qua eo, kéo sát hông nàng vào sát hông mình. Y dùng lực hông đẩy mạnh một cú chí mạng, cắm toàn bộ chiều dài dương vật thô cứng vào sâu tận cùng âm đạo ấm áp của nàng.
*Phập!*
Tiểu Long Nữ cong người lên, lồng ngực trần căng tròn ưỡn cao khi dị vật to lớn lấp đầy khoảng trống bên trong. Cơn đau xé rách ở vùng nhạy cảm quyện cùng sự tê dại của khoái cảm tột đỉnh khiến nàng bật ra tiếng rên rỉ nghẹn ngào. Lồn nàng co thắt điên cuồng, ôm chặt lấy thân dương vật của đồ đệ, ép ra thứ dịch thủy pha lẫn máu độc chảy dọc theo đùi xuống nền đá hoang lạnh. Dưới tư thế truyền thống, nàng đạt cực khoái ngay trong nhịp thúc đầu tiên, nước mắt trào ra thành dòng khi cảm nhận sự va chạm thể xác mãnh liệt này chính là sợi dây duy nhất còn níu giữ sinh mệnh của mình.
"Cô cô! Ta không để nàng đi!" Dương Quá khóc rống lên, âm thanh khàn đặc dội vào vách hang đá.
Cánh tay trái duy nhất của y vòng qua tấm lưng trần mịn màng của Tiểu Long Nữ, siết chặt lấy nàng như muốn khảm thân thể nàng vào xương tủy của mình. Y điên cuồng thúc mạnh liên tục, dương vật ra vào lồn nàng với tốc độ chóng mặt, tạo ra những tiếng va chạm da thịt chan chát đầy thô bạo. Mỗi nhịp thúc của y đều chứa đựng sự tuyệt vọng khôn cùng, y muốn dùng nhiệt độ nóng bỏng từ dương vật và sức mạnh của nam nhân để sưởi ấm cơ thể đang dần nguội lạnh của sư tôn, muốn dùng sự giao hợp điên cuồng này để giật lại nàng từ tay tử thần.
Tiểu Long Nữ quấn chặt hai chân quanh hông y, đón nhận từng cú thúc chí mạng. Đầu nàng ngửa về phía sau, mái tóc đen dài xõa tung trên nền đá ẩm. Nước mắt và máu độc chảy tràn trên mặt, nhưng ánh mắt nàng vẫn đăm đăm nhìn vào gương mặt đau đớn của Dương Quá, cố gắng ghi khắc hình bóng y vào tâm khảm trước khi bóng tối vây hãm. Lòng lồn nàng siết chặt, từng đợt co rút liên hồi bao bọc lấy dương vật nóng hổi của y, tạo nên một sự đê mê đầy bi tráng giữa ranh giới của sự sống và cái chết.
"Quá nhi... sâu nữa... cắm sâu vào trong ta..."
Nàng rên rỉ, giọng nói đứt quãng vì những cú va chạm mạnh mẽ. Lồn nàng liên tục co rút, ép chặt lấy dương vật của y như muốn vắt kiệt từng giọt tinh khí. Dương Quá nghe thấy tiếng gọi của nàng, lòng càng thêm điên cuồng. Y nhấc hai chân nàng lên vai mình, để âm đạo mở rộng tối đa, tạo điều kiện cho dương vật cắm sâu hơn vào tử cung nàng.
*Bạch! Bạch! Bạch!*
Tiếng thịt va chạm chan chát vang lên liên tục trong hang đá tối tăm. Dịch thủy, máu độc và chất nhờn bôi trơn từ lồn nàng bắn tung tóe, dính đầy trên đùi và bụng dưới của cả hai. Dương Quá thúc mạnh đến nỗi phiến đá dưới thân Tiểu Long Nữ cũng phải rung chuyển. Y cảm nhận được sự ấm áp, chật hẹp từ âm đạo nàng đang bóp nghẹt lấy dương vật mình, mang lại một khoái cảm đê mê tột cùng nhưng cũng đầy đau đớn.
Trong đầu Dương Quá lúc này chỉ còn lại hình ảnh của Tiểu Long Nữ. Y nhớ lại những ngày tháng ở Cổ Mộ lạnh lẽo, những đêm hai người cùng ngủ chung trên giường đá hàn ngọc, những lúc cùng khỏa thân luyện Ngọc Nữ Tâm Kinh. Tất cả những kỷ niệm ấy giờ đây kết tinh thành một nỗi thèm khát thể xác điên cuồng. Y không muốn mất nàng. Y muốn dùng dương vật của mình để cắm chặt nàng vào cuộc đời này, không cho nàng trôi về phía bóng tối.
"Cô cô! Nàng phải sống! Ta không cho phép nàng chết!"
Dương Quá gầm lên, hông thúc mạnh liên tục. Mỗi cú thúc của y đều cắm ngập tận gốc, quy đầu thô to va chạm mạnh mẽ với cổ tử cung của nàng, tạo ra những cơn sóng khoái cảm chạy dọc sống lưng Tiểu Long Nữ. Nàng ôm chặt lấy vai y, móng tay cắm sâu vào da thịt y đến rỉ máu, miệng không ngừng rên rỉ những tiếng vô nghĩa.
Nhịp thúc của Dương Quá càng lúc càng nhanh, y dồn hết sức lực còn lại vào phần hông, thúc mạnh liên tục vào sâu trong cơ thể Tiểu Long Nữ. Khúc xương hông va đập kịch liệt, tạo ra những âm thanh dồn dập vang vọng khắp ngách hang ẩm ướt. Lửa dục và tình yêu cuồng điên như một thứ ma dược đốt cháy tâm trí y, khiến y quên đi nỗi mệt mỏi của một cơ thể tàn phế. Chỉ còn một tay, y dùng khuỷu tay trái tì chặt lên ngực nàng, giữ cho hai cơ thể dán chặt vào nhau không một kẽ hở.
Nhiệt độ cơ thể y truyền sang làn da lạnh ngắt của nàng, sưởi ấm những vùng da thịt đang tím tái vì độc tố. Tiểu Long Nữ cảm nhận được luồng khí nóng hừng hực từ hạ bộ truyền thẳng vào sâu trong đan điền, nơi độc tính Tình Hoa đang phong tỏa các mạch máu. Cơn đau thắt từ trái tim vẫn nhói lên từng đợt, nhưng nó lập tức bị nghiền nát bởi những luồng khoái cảm tê dại chạy dọc sống tủy. Nàng dạng rộng hai chân hơn nữa, đón nhận trọn vẹn dương vật thô dài của đồ đệ, mặc cho những vệt máu độc chảy dọc theo kẽ đùi làm hoen ố phiến đá lạnh lẽo.
"Quá... Quá nhi... cu của con... to quá... nóng quá... cắm hỏng lồn ta rồi..."
Tiểu Long Nữ khóc nấc lên, giọng nói khàn đặc và run rẩy. Nàng ngửa cổ ra sau, bờ môi nhợt nhạt hé mở hít thở từng ngụm khí lạnh của hang đá, nhưng đan điền lại bỏng rát như lửa đốt. Lồn nàng liên tục co thắt, những thớ thịt nhạy cảm bên trong âm đạo siết chặt lấy thân dương vật gân guốc của Dương Quá, mút chặt quy đầu như muốn giam giữ thứ dị vật nóng bỏng này mãi mãi ở bên trong.
"Cô cô, nàng ôm ta! Ôm chặt lấy ta!"
Dương Quá cúi đầu gầm nhẹ, y cúi xuống áp lồng ngực trần đầy sẹo của mình lên đôi gò bồng đảo mềm mại của nàng. Đỉnh ngực hồng nhạt của nàng cọ xát với da thịt thô ráp của y, bị ép đến dẹp lép, mang lại một cảm giác nhột nhạt và đê mê tột cùng. Y lại ghìm hông, thúc một cú thật mạnh chọc thẳng vào cổ tử cung nàng.
*Khực!*
Tiểu Long Nữ trừng lớn mắt, nước mắt tuôn rơi lã chã. Âm đạo nàng co rúm lại, nước dâm pha máu độc từ kẽ lồn bắn ra tung tóe lên bụng dưới của Dương Quá. Cú chạm mạnh mẽ vào sâu tận cùng khiến nàng run rẩy toàn thân, hai bàn tay lạnh buốt bấu chặt vào bờ vai săn chắc của đồ đệ, lưu lại những vệt cào rỉ máu. Sự đê mê của thể xác hòa quyện với nỗi đau đớn của độc tố cận kề cái chết tạo nên một cảm giác vừa tuyệt vọng vừa thăng hoa đến cực điểm.
Dương Quá cảm thấy quy đầu của mình bị bóp nghẹt trong khoang âm đạo ấm áp, chật khít của sư tôn. Sự ma sát liên tục giữa da thịt nhạy cảm và thành âm đạo trơn ướt khiến y không thể kiềm chế được nữa. Dục vọng dồn nén suốt mười sáu năm và nỗi sợ hãi mất mát dâng trào trong huyết quản, thúc ép y phải dâng hiến tất cả những gì tinh túy nhất cho người đàn bà này. Y bắt đầu thay đổi góc độ, nâng nhẹ một chân của Tiểu Long Nữ lên cao, dùng cánh tay trái luồn dưới khoeo chân nàng, ép đùi nàng sát vào ngực y rồi thúc cu liên hồi từ góc chéo.
Mỗi nhịp thúc chéo khiến dương vật cọ xát mạnh mẽ vào điểm G nhạy cảm nằm sâu phía trên thành âm đạo. Tiểu Long Nữ rú lên một tiếng run rẩy, cả thân hình uốn cong như một cánh cung. Lồn nàng giật mạnh liên tục, nước dâm trào ra xối xả, hòa cùng những giọt tinh dịch đầu tiên bắt đầu rỉ ra từ đầu dương vật Dương Quá. Nàng cảm thấy một luồng sóng điện cực mạnh chạy dọc khắp cơ thể, làm tê liệt cả những cơn đau do chất độc Tình Hoa gây ra.
"Quá nhi... ta sắp... không chịu nổi nữa... lồn ta sướng đến tê dại rồi... bắn vào trong đi... bắn hết cho ta..."
Giọng nàng run bần bật, đôi mắt đờ đẫn đầy dục vọng nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đẫm mồ hôi và nước mắt của Dương Quá. Trong khoảnh khắc này, nàng không còn là một tiên tử thanh lãnh của Cổ Mộ, mà chỉ là một người đàn bà khát khao được lấp đầy bằng tinh khí của nam nhân mình yêu trước khi nhắm mắt xuôi tay.
Dương Quá nghe lời cầu xin của nàng, lòng y như có hàng vạn ngọn lửa thiêu đốt. Y gầm lên một tiếng xé lòng, dồn toàn bộ sức lực của cơ thể vào cú thúc cuối cùng. Y nhấn mạnh hông, cắm sâu toàn bộ dương vật gân guốc vào tận cùng âm đạo, quy đầu to lớn ghì chặt lấy cổ tử cung của Tiểu Long Nữ không một khoảng hở.
"Cô cô! Nhận lấy tinh khí của ta! Sống lại cho ta!"
Dương Quá hét lớn, dương vật trong lồn nàng giật liên hồi. Từ sâu trong hạ bộ của y, những dòng tinh dịch nóng hổi, đặc sệt bắn ra cuồn cuộn, phun thẳng vào tử cung của Tiểu Long Nữ. Dòng tinh dịch nóng như lửa nung chảy tràn ngập khoang âm đạo chặt khít, mang theo toàn bộ dương khí và sinh lực của Dương Quá truyền sang cơ thể nàng.
Cùng lúc đó, Tiểu Long Nữ ưỡn người lên đỉnh điểm của cực khoái. Lồn nàng co thắt điên cuồng, ép chặt lấy dương vật của y như muốn vắt kiệt từng giọt tinh khí cuối cùng. Nhưng sức lực của nàng cũng theo đó mà lụi tàn. Chất độc Tình Hoa và độc châm cùng lúc bộc phát kịch liệt sau cơn hoan lạc mãnh liệt. Một dòng máu độc màu đen sẫm trào mạnh ra từ khóe môi nàng, nhuộm đỏ cả bầu ngực trần trắng ngần của nàng và lồng ngực đầy sẹo của Dương Quá.
Đôi mắt trong suốt của Tiểu Long Nữ dần mất đi tiêu cự, hàng mi dài khẽ chớp rồi khép lại. Cánh tay đang bấu chặt trên vai Dương Quá buông thõng xuống phiến đá lạnh lẽo. Cơ thể nàng mềm nhũn, hơi thở nhẹ như tơ trời dần lịm đi trong vòng tay ôm chặt của Dương Quá, để lại một khoảng không im lặng đến rợn người trong hang đá tối tăm.