Nam ghì chặt hai vai dưới chiếc đòn gánh tre trĩu nặng, bước những sải chân dứt khoát trên khoảnh sân gạch nung để trút đôi thùng nước cuối cùng vào bể xi măng sát chái bếp. Từng thớ cơ trên bắp chân lực lưỡng của gã trai tuổi hai mươi căng cứng, nổi rõ những đường gân khỏe khoắn theo nhịp đung đưa của đôi thùng gỗ thông đầy ắp. Nước trong thùng sóng sánh, chốc chốc lại trào ra ngoài, dội xuống đôi bàn chân trần bám bụi đất của anh rồi thấm nhanh vào kẽ gạch, để lại những vệt loang lổ sẫm màu. Nam thở hắt ra một hơi dài, nghiêng người trút mạnh đôi thùng nước vào lòng bể đá hộc. Tiếng nước dội ào ào vang lên xối xả, bắn ra những tia nước mát lạnh bám đầy trên làn da nóng hổi, bóng nhẫy mồ hôi của anh.
Anh buông gánh, chiếc đòn tre bật nhẹ kêu cạch một tiếng khô khốc trên vành bể xi măng. Nam dựa lưng vào thành bể đá hộc, kéo vạt áo ba lỗ xám xịt đẫm mồ hôi lên lau mặt, để lộ khuôn ngực vạm vỡ cùng những múi bụng săn chắc cuồn cuộn dưới ánh hoàng hôn đang chìm dần vào bóng tối nhập nhoạng. Vệt sẹo nhỏ trên vai trái anh đỏ ửng lên do sức tì đè của đòn gánh, nhức nhối một cảm giác nóng rát. Nam đưa tay mân mê vệt sẹo cũ, đôi mắt không tự chủ được mà hướng về phía hiên bếp bên cạnh.
Nơi đó, bà Nga đang ngồi trên chiếc ghế đòn thấp bằng tre. Người phụ nữ bốn mươi hai tuổi một tay cầm chiếc nón lá rách quạt lấy quạt để, tay kia kéo vạt áo bà ba màu nâu sẫm để lau vội những giọt mồ hôi đang nhễ nhại chảy tràn từ tai xuống cổ. Vải áo bà ba vốn mỏng, lại thấm đẫm mồ hôi nên dính sát vào làn da trắng mịn của người phụ nữ trung niên. Lớp vải ướt bết chặt vào cơ thể, phơi bày trọn vẹn khuôn ngực tròn trịa, đầy đặn đang phập phồng từng nhịp gấp gáp theo hơi thở. Chiếc nốt ruồi nhỏ nằm ngay xương quai xanh bên phải của bà lộ ra, đen nhánh trên nền da thịt ẩm ướt và bóng loáng.
Nam đứng sững tại chỗ, hai tay vẫn bấu chặt vào vành thùng gỗ thông còn đọng nước. Ánh mắt anh dán chặt vào đường cong mặn mà ẩn hiện sau vạt áo ướt sũng kia, không thể dứt ra được. Cổ họng anh bỗng chốc khô khốc, lồng ngực nóng ran như có ngọn lửa nhỏ vừa nhen nhóm. Ở tuổi hai mươi khỏe mạnh và tràn đầy sinh lực, Nam chưa từng thấy cơ thể người con gái nào đẫy đà và mang mùi vị đàn bà nồng đậm như thế. Chú ruột của anh đi làm công trình ở miền Nam quanh năm suốt tháng, chái bếp này thường ngày chỉ có bóng dáng cô đơn của bà Nga ra vào. Sự dồn nén thể xác bấy lâu của người phụ nữ cô đơn dường như đang thoát ra qua từng thớ thịt đầy đặn, thu hút Nam một cách bản năng, khiến máu trong người anh sôi lên sùng sục. Cảm giác căng cứng quen thuộc nơi đáy quần bắt đầu trỗi dậy, chiếc dương vật to lớn của gã trai trẻ khẽ cựa quậy dưới lớp quần đùi thô.
Bà Nga khẽ ngước mắt lên. Bắt gặp cái nhìn chằm chằm đầy thèm thuồng của Nam, bà giật mình, vội vàng buông vạt áo ra để che đi khoảng ngực hở. Đôi gò má bà hồng lên dưới lớp da sạm nắng, hai bàn tay luống cuống bấu lấy vành nón lá rách để che chắn trước ngực một cách vụng về.
"Nước... nước đầy bể chưa Nam?" Giọng bà nhỏ lại, có chút run rẩy khó nhận ra, đôi mắt lảng tránh không dám nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm của cháu trai.
Nam giật mình, vội dời mắt hướng về phía bờ ao bên ngoài, yết hầu trượt mạnh lên xuống để nuốt nước bọt. Anh cố lấy giọng bình tĩnh để trả lời:
"Dạ, đầy rồi bác ạ. Chắc tối nay bác với em Hà dùng thoải mái không lo thiếu đâu."
Bà Nga khẽ gật đầu, đứng dậy chỉnh lại nếp quần đen rộng thùng thình vốn đang ôm sát lấy vòng hông nở nang vì mồ hôi bết dính. Bước đi của bà có chút ngập ngừng, hai gò má vẫn còn vệt hồng chưa tan.
"Mệt rồi, vào nhà đi bác rót cho bát nước chè tươi. Vừa nãy bác mới hãm một ấm còn nóng lắm."
Bà quay người đi vào gian bếp, dáng đi đung đưa nhẹ nhàng của người phụ nữ quê làm Nam đứng ngây người nhìn theo. Vòng hông tròn trịa của bà Nga dao động sau vạt áo bà ba ướt sũng tạo nên một sức hút ma mị đối với gã trai trẻ. Nam múc một gáo nước giếng lạnh buốt dội thẳng lên hai bàn chân đầy bùn đất cho tỉnh người, nhưng cái nóng hừng hực trong bụng vẫn không hề dịu đi. Anh xách đôi thùng gỗ không đặt gọn vào góc hiên bếp, bên cạnh đống củi xoan đã được bổ sẵn xếp ngay ngắn.
Anh đưa mắt nhìn vào gian bếp tối om, nơi bóng dáng bà Nga đang loay hoay bên bếp lửa. Tiếng củi cháy lách tách vọng ra cùng với mùi khói rơm nếp ngai ngái, ấm nồng quen thuộc. Bà Nga lom khom cúi người thổi lửa, tà áo bà ba nâu lại căng lên theo đường cong của tấm lưng tròn lẳn và bờ mông đầy đặn. Nam khẽ thở dài, trong lòng dấy lên một cảm giác tội lỗi mơ hồ nhưng mãnh liệt. Người phụ nữ ấy là bác gái của anh, vợ của bác ruột anh, người đàn ông đang lăn lộn kiếm tiền nơi công trường nắng gió miền Nam để gửi tiền về nuôi cô con gái ăn học. Nam biết mình không nên có những suy nghĩ lệch lạc như thế, nhưng cơ thể lực lưỡng tuổi hai mươi cùng sự tò mò giới tính bấy lâu bị kìm nén cứ liên tục thúc đẩy anh nhìn về phía bà.
"Xem ra anh Nam chăm chỉ gánh nước cho mẹ em quá nhỉ?"
Một giọng nói thanh, nhỏ và mang theo điệu cười cợt vang lên từ phía buồng trong.
Nam giật mình quay phắt đầu lại. Hà đang đứng tựa người vào khung cửa sổ gỗ buồng trong hướng thẳng ra chái bếp. Cô gái mười tám tuổi mặc chiếc áo thun trắng rộng, mái tóc đen dài chấm lưng xõa ra hai bên vai. Ánh mắt cô hai mí tròn xoe nhưng lạnh lùng, sắc lẹm, ghim thẳng vào khuôn mặt đang đỏ gay của Nam. Hà đã đứng đó từ lúc nào, lặng lẽ quan sát và bắt quả tang cái nhìn không chớp mắt của Nam dán vào ngực mẹ mình khi nãy.
Nam đứng chôn chân bên bể nước, tay cầm chiếc gáo dừa rỗng tuếch chao đảo. Đầu ngón tay Hà khẽ mân mê chiếc chun buộc tóc màu đen đeo nơi cổ tay trái, khóe môi cô cong lên lộ ra chiếc lúm đồng tiền sâu hoắm bên má phải. Nụ cười ấy đầy ẩn ý, như thể cô vừa phát hiện ra một bí mật đen tối nhưng vô cùng thú vị của anh. Nam giật mình tránh đi, vội vàng cúi xuống nhặt chiếc đòn gánh lên để giấu đi sự bối rối đang lan ra khắp mặt.
"Ơ... Hà." Nam lắp bắp, giọng nói lí nhí trong cổ họng. "Em... em ở trong buồng từ nãy giờ à?"
Hà không trả lời ngay. Cô thong thả bước ra khỏi khung cửa sổ, đi vòng qua lối hiên bên hông nhà để ra sân bếp. Đôi bàn chân trần trắng trẻo của cô chạm nhẹ trên mặt sân gạch nung, không hề phát ra một tiếng động nào. Hà tiến lại gần bể nước, đứng đối diện với Nam. Khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại, gần đến mức Nam có thể ngửi thấy mùi xà phòng thơm dịu nhẹ trên cơ thể thanh tân của cô em họ, pha lẫn với hơi nóng ẩm của hoàng hôn hè.
"Em không ở trong đấy thì sao bắt quả tang được có người đang nhìn trộm mẹ em?" Hà khoanh tay trước ngực, nghiêng đầu nhìn Nam. Cặp mắt hai mí của cô lay động dưới ánh sáng lờ mờ, tràn ngập vẻ thích thú của một kẻ đang nắm giữ đằng chuôi.
Nam cảm thấy mồ hôi trên trán lại tuôn ra ròng ròng, lần này không phải vì nóng mà vì sự hoảng sợ tột độ. Anh liếc nhanh về phía cửa bếp, nơi tiếng xào nấu vẫn vang lên cạch cạch, chứng tỏ bà Nga vẫn chưa để ý đến cuộc đối thoại ngoài này. Anh hạ thấp giọng, gần như thì thầm:
"Hà, em nói nhỏ thôi. Đừng nói lung tung, bác Nga nghe thấy lại hiểu lầm."
"Hiểu lầm á?" Hà khẽ cười thành tiếng, nụ cười nhỏ nhẹ nhưng đầy tính khiêu khích. Cô tiến thêm một bước, mũi chân cô gần như chạm vào mũi dép của Nam. "Thế anh có nhìn không? Anh thèm nhìn cái nốt ruồi trên ngực mẹ em lắm đúng không? Lúc nãy mắt anh cứ dán chặt vào đấy, em thấy hết rồi nhé."
Đầu óc Nam quay cuồng. Sự thật trần trụi bị vạch trần bởi một cô gái mười tám tuổi khiến anh cảm thấy nhục nhã và sợ hãi. Nhưng đồng thời, sự tiếp xúc gần gũi này cũng làm nảy sinh một thứ cảm giác khác lạ. Áo thun của Hà rộng cổ, khi cô nghiêng người, Nam có thể thấy thoáng qua bờ vai trần mảnh dẻ và xương quai xanh trắng nõn của cô. Sự tương phản giữa nét đầy đặn, mặn mà của bà Nga và vẻ thanh mảnh, ranh mãnh của Hà làm máu trong người Nam chạy rần rần. Sự cương cứng của dương vật anh dưới lớp quần đùi mỏng càng lúc càng lộ rõ, đầu cu nóng hổi bắt đầu rỉ ra chút dịch trong suốt khi đối diện với hai người phụ nữ cùng một lúc.
"Anh... anh chỉ là vô tình nhìn thôi. Bác Nga lau mồ hôi, anh đứng đó chờ bác nói chuyện nước nôi..." Nam cố gắng tìm một cái cớ vụng về để bào chữa, ánh mắt lúng túng nhìn xuống đất.
"Anh Nam nói dối tồi thật đấy." Hà đưa tay lên, ngón trỏ mảnh dẻ của cô khẽ chạm vào vết sẹo đỏ ửng trên vai trái của Nam. Sự đụng chạm đột ngột làm Nam khẽ rùng mình, cơ vai anh căng cứng lại dưới ngón tay mát lạnh của cô. "Vết sẹo này là do gánh nước giúp mẹ em mà có đúng không? Chăm chỉ thế này, chắc phải có mục đích gì khác chứ nhỉ?"
Ngón tay Hà miết nhẹ dọc theo vết sẹo, rồi từ từ trượt xuống bắp tay cuồn cuộn mồ hôi của anh. Cảm giác mát lạnh từ ngón tay cô chạm vào làn da nóng bỏng của Nam tạo nên một sự kích thích thể xác mãnh liệt. Nam đứng im như tượng sáp, không dám nhúc nhích, mắt đăm đăm nhìn vào khuôn mặt thanh tú của Hà. Chiếc lúm đồng tiền bên má phải của cô hiện ra đầy ma mị dưới bóng tối đang dần nuốt chửng khoảnh sân gạch.
"Hà... đừng đùa nữa." Nam nắm lấy cổ tay Hà, cố gắng kéo tay cô ra khỏi người mình. Cổ tay cô nhỏ nhắn, nằm gọn trong lòng bàn tay thô ráp của anh. Da thịt của cô mịn màng và mát rượi, đối lập với sự thô thiển của anh.
Hà không giãy giụa để thoát ra, cô đứng yên, ngước đôi mắt tròn xoe nhìn thẳng vào mắt Nam. Sự tĩnh lặng kéo dài giữa hai người bên bể nước mưa, chỉ có tiếng ve kêu râm ran ngoài ngõ và tiếng gió thổi xào xạc qua kẽ lá tre. Cảm giác nắm giữ cổ tay mềm mại của cô em họ khiến tim Nam đập liên hồi.
"Em có đùa đâu." Hà nói nhỏ, giọng nói mang theo hơi thở thơm mát phả nhẹ vào cằm Nam. "Anh nắm tay em chặt thế này, không sợ mẹ em bước ra nhìn thấy à?"
Nam giật mình buông tay ra như thể vừa chạm phải than hồng. Anh lùi lại nửa bước, khuôn mặt đỏ gay trong bóng tối. Hà khẽ cười khúc khích, cô đưa tay vuốt lại mái tóc đen dài xõa trước ngực, ánh mắt đầy đắc ý.
"Để em xem anh Nam ngoan thế nào đã. Nếu anh nghe lời em, em sẽ giữ bí mật cho anh. Còn không..." Hà bỏ lửng câu nói, quay sang nhìn về phía gian bếp với ánh mắt đầy ẩn ý đe dọa.
Nam nuốt nước bọt, cổ họng nghẹn đắng. Anh biết mình đã rơi vào tay cô em họ ranh mãnh này. Trò chơi đầy kích thích này chỉ mới bắt đầu, và anh không thể rút lui.
"Hai đứa đứng ngoài đấy làm gì thế? Nam vào uống nước đi con."
Tiếng bà Nga gọi vọng ra từ gian bếp cắt ngang cuộc đối thoại giữa hai người trẻ.
Hà liếc nhìn Nam một cái đầy ẩn ý trước khi quay người đi về phía hiên nhà, dáng đi uyển chuyển của cô gái trẻ làm Nam đứng ngây người nhìn theo một lần nữa. Anh nhấc chiếc đòn gánh lên, dọn dẹp nốt đôi thùng gỗ vào góc hiên rồi bước theo hai mẹ con vào hiên nhà.
Không khí buổi tối ở làng quê Bắc Bộ bắt đầu dịu đi đôi chút nhờ làn gió nhẹ thổi từ phía bờ ao vào, nhưng sự căng thẳng ngầm giữa ba người dưới mái hiên ba gian vách nứa vẫn nồng đậm và oi bức như một cơn giông sắp sửa ập đến. Nam ngồi xuống chiếc ghế tre, đón lấy bát chè tươi từ tay bà Nga. Ngón tay anh vô tình chạm vào ngón tay mềm mại của bà, một luồng điện nhẹ chạy dọc cơ thể khiến cả hai đều thoáng rùng mình tránh đi. Hà ngồi đối diện, nâng bát nước chè lên nhấp một ngụm nhỏ, đôi mắt hai mí khẽ nheo lại đầy thích thú khi quan sát phản ứng của hai người.
Cuộc trò chuyện dưới mái hiên diễn ra trong sự ngột ngạt được lấp đầy bằng những câu hỏi han xã giao của bà Nga. Bà hỏi Nam về tình hình mùa màng bên nhà, về sức khỏe của bố mẹ anh. Nam trả lời nhát gừng, đôi mắt chốc chốc lại không tự chủ được mà liếc nhìn vạt áo bà ba của bà Nga giờ đã khô bớt nhưng vẫn ôm sát lấy khuôn ngực đầy đặn dưới ánh đèn dầu leo lét vừa được thắp lên. Mỗi lần anh nhìn, anh lại bắt gặp ánh mắt sắc sảo của Hà đang nhìn mình từ phía đối diện, kèm theo nụ cười ẩn ý làm anh lạnh sống lưng.
Bà Nga dường như cũng cảm nhận được bầu không khí bất thường dưới mái hiên. Bà khẽ kéo lại cổ áo bà ba, tránh cái nhìn của cháu trai nhưng trong lòng lại dấy lên một nỗi xốn xang khó tả. Đã bao lâu rồi bà không có cảm giác được một người đàn ông nhìn mình bằng ánh mắt thèm khát như thế? Chồng bà đi làm xa, những cuộc điện thoại ngắn ngủi chỉ xoay quanh chuyện tiền nong, gửi về quê cho con ăn học và sửa sang nhà cửa. Sự cô đơn gặm nhấm bà qua những đêm dài nằm một mình trên chiếc giường tre ọp ẹp, lắng nghe tiếng côn trùng kêu rả rích ngoài vườn. Hôm nay, cái nhìn nóng bỏng của gã cháu trai lực lưỡng như một mồi lửa nhỏ ném vào đống rơm khô đang âm ỉ cháy trong lòng bà.
"Nam này," bà Nga cất giọng, phá vỡ bầu không khí ngột ngạt đang bao trùm. "Ngày mai nếu rảnh, sang giúp bác sửa lại cái giàn mướp sau vườn nhé. Nó bị bão đợt trước làm nghiêng đổ hết, một mình bác với em Hà không kéo lên được."
"Dạ, sáng mai em sang sớm giúp bác." Nam vội vàng trả lời, không dám nhìn thẳng vào mắt bà Nga.
"Anh Nam nhớ sang sớm đấy nhé." Hà chen vào, giọng nói ngọt ngào nhưng ẩn chứa sự trêu cợt. Cô duỗi chân dưới gầm bàn tre nhỏ, ngón chân trần của cô vô tình hay cố ý chạm nhẹ vào bắp chân của Nam. "Để em phụ anh một tay, chứ một mình anh làm sao xuể."
Nam cứng đờ người trước sự đụng chạm táo bạo của Hà dưới gầm bàn. Làn da mát rượi nơi bàn chân cô cọ sát vào lớp lông chân thô ráp của anh, khiến dây thần kinh của Nam căng ra như dây đàn. Anh cố gắng không nhúc nhích chân để tránh làm bà Nga nghi ngờ, nhưng phản ứng sinh lý không thể giấu nổi. Chiếc dương vật trong quần đùi anh lại cương cứng thêm một nấc, chực chờ phá vỡ lớp vải mỏng manh.
Bà Nga không hề hay biết trò đùa nghịch của con gái dưới gầm bàn. Bà chỉ khẽ thở dài, tay vân vê chiếc nón lá đặt trên đùi.
"Ừ, mai Nam sang sớm rồi ăn cơm trưa ở đây luôn. Bác mua ít thịt ba chỉ về làm món thịt kho tàu con thích." Bà Nga nhìn Nam, ánh mắt đượm buồn nhưng lấp lánh một niềm vui nhỏ nhoi. "Dạo này chú con không về, nhà cửa vắng vẻ quá. Có con sang đỡ đần, bác cũng thấy đỡ tủi."
"Bác đừng nghĩ ngợi nhiều." Nam nói, giọng anh trầm xuống. "Chú đi làm xa cũng là vì gia đình thôi. Ở nhà có việc gì nặng nhọc, bác cứ gọi cháu sang làm."
Hà khẽ bĩu môi, đôi mắt to tròn nhìn Nam đầy giễu cợt. Cô tiếp tục di chuyển bàn chân, lần này ngón chân cô khẽ miết dọc theo ống chân Nam, trượt dần lên phía đầu gối. Sự kích thích thể xác dồn dập khiến Nam phải gồng mình chịu đựng, tay anh siết chặt lấy bát chè tươi đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.
"Anh Nam tốt thật đấy mẹ nhỉ?" Hà cười híp mí, má lúm đồng tiền sâu hoắm hiện rõ dưới ánh đèn dầu. "Chăm chỉ, ngoan ngoãn lại biết thương người lớn. Chẳng bù cho mấy đứa con trai trong làng, chỉ biết lêu lổng."
"Em cứ nói quá." Nam lắp bắp, trán anh lấm tấm mồ hôi lạnh. Anh cố gắng đưa chân lùi lại phía sau để thoát khỏi bàn chân của Hà, nhưng chiếc bàn tre quá nhỏ hẹp, anh không thể né tránh hoàn toàn.
Bà Nga nhìn hai đứa trẻ, trong lòng bỗng dấy lên một cảm giác phức tạp. Bà nhìn vào bờ vai rộng, vạm vỡ của Nam dưới ánh đèn dầu. Ánh sáng vàng vọt hắt lên những đường nét góc cạnh trên khuôn mặt nam tính của anh, tạo nên một vẻ quyến rũ đầy nhục dục. Bà nhớ lại cảm giác khi nãy, khi ánh mắt Nam dán chặt vào ngực mình. Nó không phải là cái nhìn của một đứa cháu đối với bác gái, mà là cái nhìn của một người đàn ông đối với một người đàn bà. Ý nghĩ đó khiến tim bà Nga đập loạn nhịp, một cảm giác tội lỗi đi kèm với sự phấn khích ngầm trỗi dậy trong lòng.
"Thôi, hai đứa uống nước đi rồi chuẩn bị dọn dẹp cơm nước." Bà Nga đứng dậy, cố gắng giấu đi sự bối rối của mình. "Nam ở lại ăn cơm tối với hai mẹ con luôn nhé?"
"Dạ thôi bác ạ, mẹ cháu ở nhà chắc cũng đang đợi cháu về ăn cơm." Nam vội vàng từ chối. Anh cảm thấy nếu mình còn ở lại đây thêm chút nữa dưới sự thao túng của Hà và sức hút từ bà Nga, anh sẽ không thể kiểm soát được bản thân.
"Kìa anh Nam, ở lại ăn cơm đi chứ." Hà đứng dậy theo, cô đi vòng qua sau lưng Nam, cố tình để ngực mình cọ nhẹ vào bắp vai trần của anh khi đi qua. Hơi ấm từ cơ thể thanh tân của cô gái 18 tuổi phả vào cổ Nam, kèm theo lời thì thầm chỉ đủ hai người nghe: "Hay là anh sợ em mách mẹ?"
Nam rùng mình, hai tay bấu chặt vào mép bàn tre. Anh ngẩng đầu nhìn Hà, ánh mắt anh đầy vẻ van nài xen lẫn sự tức giận. Hà chỉ mỉm cười đáp lại, một nụ cười đắc thắng của kẻ đang nắm giữ hoàn toàn quyền sinh sát trong tay.
"Cháu xin phép bác cháu về trước ạ. Sáng mai cháu sẽ sang sớm để sửa giàn mướp." Nam đứng bật dậy, vội vàng chào bà Nga rồi bước nhanh ra phía ngõ.
Bà Nga nhìn theo bóng lưng vội vã của Nam, trong lòng dâng lên một sự hụt hẫng mơ hồ. Bà quay sang nhìn con gái, thấy Hà đang đứng nhìn theo hướng Nam đi với một nụ cười kỳ lạ trên môi.
"Hà, con với anh Nam có chuyện gì thế?" Bà Nga hỏi, giọng pha chút nghi ngờ.
"Có chuyện gì đâu mẹ." Hà quay lại, vẻ mặt lập tức trở nên ngây thơ vô tội. "Con chỉ trêu anh ấy vài câu thôi mà. Anh Nam nhát gan thật đấy."
Bà Nga khẽ thở dài, không hỏi thêm gì nữa. Bà đi vào bếp dọn mâm cơm, nhưng tâm trí bà đã hoàn toàn trôi dạt về phía vệt sẹo đỏ ửng trên vai Nam và cái nhìn nóng bỏng của anh khi nãy.
Trong khi đó, Nam bước đi như chạy trên con đường làng tối om. Làn gió đêm mát mẻ thổi từ phía bờ ao vào không thể làm dịu đi cái nóng đang thiêu đốt bên trong cơ thể anh. Hình ảnh bầu ngực đầy đặn của bà Nga sau lớp áo ướt sũng và cảm giác ngón chân mát rượi của Hà miết trên da thịt cứ liên tục hiện ra trong đầu anh, kích thích mọi giác quan. Dương vật của anh vẫn cương cứng, căng chật trong chiếc quần đùi thô. Nam biết, từ hôm nay, cuộc sống yên bình của anh dưới mái nhà ba gian vách nứa này đã hoàn toàn kết thúc. Một trò chơi nguy hiểm và đầy dục vọng đã bắt đầu, và anh chính là con mồi đang tự nguyện dấn thân vào cạm bẫy.