Bàn tay Nam đang luồn dưới vạt áo bà ba sũng nước của bác gái lập tức đông cứng lại khi cánh cửa gỗ hiên sau khẽ kẹt một tiếng khô khốc giữa tiếng mưa gào rú ngoài vườn.
Bà Nga giật bắn người như bị một luồng điện xẹt qua cơ thể. Nỗi kinh hoàng tột độ lập tức dập tắt ngọn lửa dục vọng vừa bùng lên. Bà dùng hết sức bình sinh, hai lòng bàn tay ướt đẫm nước mưa lạnh ngắt đẩy mạnh vào lồng ngực vạm vỡ, nóng hổi của cháu trai. Sự đẩy ra đột ngột khiến Nam mất thăng bằng, gót chân anh trượt dài trên nền gạch hiên sau bám đầy rêu trơn. Lưng Nam đập mạnh vào cột nhà bằng gỗ xoan nghiêng bên mái hiên, tiếng va chạm trầm đục vang lên nhưng bị tiếng mưa rơi tầm tã ngoài vườn át đi.
Hai cơ thể vừa mới quấn chặt lấy nhau, da thịt áp sát đến mức không còn một khe hở, nay vội vã tách ra trong sự bối rối và hoảng loạn tột cùng. Bà Nga đứng lùi sát vào góc tường ẩm mốc, hơi thở dồn dập, đứt quãng như người sắp hụt hơi. Hai bàn tay run rẩy co quắp lại, cuống cuồng kéo giật vạt áo bà ba ướt sũng đang dính chặt vào bầu ngực phập phồng bên trong. Lớp vải mỏng sũng nước dán chặt vào da thịt, phơi bày trọn vẹn đường cong của đôi gò bồng đảo mặn mà, đầy đặn của người phụ nữ trung niên. Hai đầu vú thẫm màu cương cứng vì cái lạnh của nước mưa và sự kích thích thể xác lộ rõ sau lớp vải nâu ướt đẫm. Bà Nga vội vàng khoanh hai tay trước ngực để che đi sự lộ liễu ấy, đầu ngón tay run lẩy bẩy vuốt vội những lọn tóc dài bết nước mưa đang xõa xượi bám đầy trước trán và gò má trắng ngần nay đã đỏ dập dồn.
Nam đứng tựa lưng vào cột gỗ, lồng ngực phập phồng thở dốc, hai vai nâng lên hạ xuống theo từng nhịp thở thèm khát chưa được thỏa mãn. Luồng dục vọng sôi sục nơi bụng dưới vẫn chưa chịu nguội tắt. Chiếc quần đùi thô của anh sũng nước, dính sát vào đùi và phần dương vật đang cương cứng ngạo nghễ, đẩy căng lớp vải tạo thành một đường cong gồ ghề rõ rệt. Nam cuống cuồng dùng cả hai tay kéo lại cạp quần đùi xộc xệch, cố gắng ép sát đùi vào nhau để che giấu sự trỗi dậy thô bạo của phần dưới cơ thể. Đầu óc anh trống rỗng, tim đập thình thịch liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cảm giác ấm áp, mềm mại từ làn da bụng mịn màng của bác gái vẫn còn vương lại trên những đầu ngón tay thô ráp của anh, khiến Nam vừa sợ hãi vừa tiếc nuối khôn nguôi.
Họ đứng cách nhau chỉ vài bước chân trong khoảng không gian tối tăm của hiên sau, tiếng mưa gào rú ngoài vườn như một bức tường âm thanh cô lập cả hai. Không ai dám ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt người kia. Bà Nga cắn chặt môi dưới đến bật máu để ngăn bản thân không phát ra tiếng khóc vì nhục nhã và sợ hãi. Nỗi sợ hãi bị con gái phát hiện đè nặng lên ngực bà, khiến lồng ngực phập phồng co thắt đau đớn. Bà cố hít vài hơi thật sâu để tìm kiếm chút bình tĩnh sót lại, nhưng hai gò má đã nóng ran lên, đỏ ửng như người say rượu.
Không thể đứng mãi dưới hiên sau lạnh lẽo, bà Nga lầm lũi bước đi trước, bước chân vội vã nhưng loạng choạng. Nam cúi gằm mặt bước theo sau, vạt quần đùi sũng nước cọ sát vào đùi đau rát. Cả hai bước qua ngưỡng cửa gỗ hiên sau, để lại tiếng mưa gió gào rít phía sau lưng, bước vào gian nhà chính dưới ánh mắt im lặng đầy ẩn ý của Hà.
Hà đã ngồi sẵn ở mép phản gỗ giữa nhà từ lúc nào. Cô gái mười tám tuổi không nói một lời, cử chỉ thong thả đến đáng sợ. Dưới ánh đèn dầu leo lét, Hà lặng lẽ đưa hai tay ra sau gáy, dùng chiếc chun buộc tóc màu đen trên cổ tay gom mớ tóc dài đen nhánh, thẳng mượt của mình ra sau. Động tác ấy làm lộ ra chiếc cổ cao thanh tú và xương quai xanh lá liễu ẩn sau lớp áo thun mỏng. Đôi mắt đen láy, sắc sảo của cô không bỏ qua bất kỳ một chi tiết nào. Ánh mắt ấy quét qua vạt áo bà ba ướt đẫm dán chặt vào bầu ngực phập phồng của mẹ, dừng lại ở những ngón tay vẫn còn run rẩy của bà Nga, rồi chuyển sang bắp tay rắn chắc còn dính những giọt nước mưa lấp lánh của Nam. Một nụ cười ẩn ý đọng nơi khóe môi Hà, nhạt nhẽo nhưng đủ khiến gáy Nam lạnh toát. Cô gái trẻ khẽ nghiêng đầu, ánh mắt dừng lại ở cạp quần đùi ẩm ướt và vệt gồ cao bất thường vẫn chưa kịp xẹp xuống của anh họ.
Bữa cơm tối diễn ra dưới ánh đèn dầu leo lét đặt giữa mâm tre sứt cạnh. Không khí ngột ngạt bao trùm gian nhà vách mỏng khi không ai nói với ai câu nào. Dưới thứ ánh sáng vàng vọt, ba bóng người đổ dài lên bức vách nứa, run rẩy theo ngọn lửa dầu gặp gió lùa qua khe liếp. Tiếng đũa bát chạm nhau thỉnh thoảng vang lên những âm thanh khô khốc, lạc lõng giữa tiếng mưa rả rích ngoài hiên.
Bà Nga ngồi khép nép bên cạnh con gái, cố tránh tầm mắt của Nam. Để che giấu sự bất an đang cào xé ruột gan, bà lóng ngóng gắp thức ăn cho Nam nhằm xua đi bầu không khí quỷ dị này. Bà đưa đũa về phía đĩa đậu rán:
"Nam... ăn nhiều vào cháu."
Nhưng ngón tay run rẩy của bà làm rơi cả thức ăn xuống mâm. Miếng đậu phụ trơn tuột khỏi đôi đũa tre, rơi đánh "bạch" xuống mâm cơm, bắn mấy giọt nước mắm ra rìa đĩa. Bà Nga giật mình co tay lại, khuôn mặt đang đỏ ửng lập tức tái mét đi. Bà vội vàng dùng đầu đũa lùa miếng đậu vào góc mâm, lắp bắp tự bào chữa:
"Tay bác... dạo này cứ run run thế nào..."
Hà nhai chậm rãi, tiếng răng nghiền hạt gạo nhỏ nhẹ nhưng đều đặn đến đáng sợ. Ánh mắt sắc sảo của cô gái trẻ nhìn xoáy vào những vệt đỏ trên cổ mẹ—những dấu vết đỏ ửng nổi bật trên làn da trắng ngần, bằng chứng của những cú ghì siết vội vã lúc nãy. Rồi Hà quay sang nhìn thẳng vào sự bối rối tột độ của Nam.
Nam cảm giác như có hàng ngàn chiếc kim châm đang đâm vào da thịt mình. Anh cúi gằm mặt xuống bát cơm, hai tai đỏ ửng lên như hai miếng huyết. Bầu ngực đầy đặn của bà Nga lúc nãy còn ép sát vào ngực anh, giờ đây chỉ còn lại nỗi sợ hãi tột cùng trước cái nhìn thấu xương của Hà. Anh cầm đũa siết chặt đến mức đầu ngón tay trắng bệch, cổ họng nghẹn ứ.
Nam cố nuốt vội bát cơm cho xong bữa để nhanh chóng tìm cách dọn dẹp và thoát khỏi sự căng thẳng đang bóp nghẹt lồng ngực này. Anh ăn như nhai sáp, chỉ mong bát cơm vơi đi thật nhanh. Ngay khi hạt cơm cuối cùng trôi xuống cổ, Nam đặt mạnh bát đũa xuống mâm, vội vã gom đĩa rau, bát nước mắm xếp vào mâm tre.
"Cháu ăn xong rồi, để cháu bưng xuống rửa."
Nam nói nhỏ, bưng mâm bát đứng bật dậy, bước những sải chân dài đi thẳng xuống lối bếp tối om phía sau nhà để tránh ánh nhìn của Hà.
Nhưng tiếng bước chân nhẹ bẫng sau lưng cho biết có người đang bám theo.
Trong bóng tối nhập nhoạng của gian bếp chỉ còn vài đốm than hồng ấm ức cháy, Nam đặt mâm bát xuống kệ tre. Anh chưa kịp quay người lại thì một luồng hơi ấm thơm mát đã áp sát từ phía sau. Hà đứng ngay sát lưng anh, khoảng cách gần đến mức Nam cảm nhận được hơi thở của cô gái mười tám tuổi phả nhẹ vào gáy mình.
Hà ghé sát tai Nam lúc anh đang dọn mâm bát xuống bếp, thì thầm câu nói ẩn ý bằng chất giọng trong trẻo nhưng đầy ma mị:
"Nước mưa hiên sau mát lòng bác nhỉ?"
Toàn thân Nam lập tức cứng đờ như hóa đá. Sự hoảng loạn chạy dọc sống lưng anh, làm tê liệt mọi suy nghĩ trong vài khoảnh khắc. Anh đứng im phăng phắc, hai bàn tay vẫn bấu chặt lấy thành kệ tre ẩm ướt, không dám quay đầu lại đối mặt với cô em họ. Gian bếp tối om chỉ được thắp sáng bằng ánh sáng đỏ lòm, yếu ớt phát ra từ đống than củi đang lụi dần trong bếp lò. Mùi tro bếp hoai nồng quyện với mùi ẩm ướt của đất nện sau trận mưa lớn tạo nên một thứ không khí đặc quánh, bóp nghẹt lấy hơi thở của Nam.
"Hà... mày nói cái gì thế?" Nam cố trấn tĩnh, giọng anh khàn đặc và run rẩy, cố gắng tạo ra vẻ mặt bình thường nhưng hoàn toàn thất bại.
Tiếng cười khúc khích nhỏ nhẹ của Hà vang lên ngay sát bên tai anh. Làn hơi nóng hổi từ khuôn miệng nhỏ nhắn của cô phả thẳng vào vành tai đang đỏ ựng của Nam, mang theo mùi thơm dịu nhẹ của kem đánh răng hương bạc hà. Cô không lùi lại, mà ngược lại, còn tiến thêm một bước ngắn. Phần ngực săn chắc, căng tròn tuổi dậy thì của Hà ép nhẹ vào tấm lưng trần vẫn còn ẩm nước mưa của Nam qua lớp áo thun mỏng. Sự tiếp xúc đột ngột này khiến dương vật của Nam dưới chiếc quần đùi ẩm ướt lại nảy lên một nhịp mạnh mẽ, cứng đờ ra đầy phản xạ.
"Anh còn giả vờ với em làm gì nữa?" Hà thì thầm, giọng nói đầy vẻ chế giễu nhưng lại có sức quyến rũ kỳ lạ. "Em đứng ngay sau khe cửa buồng mà. Nhìn rõ mồn một. Tay anh lúc đó... luồn sâu dưới áo mẹ em ấm lắm đúng không?"
Nam giật nảy mình, vội vàng quay người lại. Lưng anh tựa chặt vào kệ tre, hai mắt mở to nhìn cô gái trẻ trước mặt. Hà đứng rất gần anh, khoảng cách sát sạt đến mức đầu mũi của cô gần như chạm vào ngực Nam. Trong bóng tối lờ mờ của gian bếp, Nam có thể nhìn thấy đôi mắt đen láy của Hà đang lấp lánh thứ ánh sáng đầy tinh nghịch và thách thức. Cô ngước mặt nhìn anh, đôi môi nhỏ nhắn hơi cong lên thành một nụ cười đắc thắng.
"Hà, anh xin mày... mày nhỏ tiếng thôi," Nam lắp bắp, giọng hạ xuống mức thấp nhất, gần như là một lời van xin khẩn thiết. Anh đưa hai tay lên định nắm lấy bắp tay Hà để giữ khoảng cách, nhưng khi lòng bàn tay thô ráp của anh chạm vào làn da mịn màng, mát rượi của cô em họ, anh lại giật mình muốn rụt tay về. Nhưng Hà đã nhanh hơn, cô đưa hai bàn tay nhỏ nhắn lên giữ chặt lấy cổ tay Nam, ấn mạnh tay anh lên hông mình.
"Sao phải nhỏ tiếng? Anh sợ mẹ em nghe thấy à?" Hà hỏi ngược lại, giọng điệu hoàn toàn làm chủ tình thế. Cô tiến sát hơn nữa, đẩy toàn bộ thân hình mảnh mai, săn chắc của mình ép chặt vào người Nam. Sự chênh lệch chiều cao khiến đầu Hà chỉ chạm đến cằm anh, nhưng sự chủ động thể xác của cô gái mười tám tuổi lại hoàn toàn áp đảo gã trai lực lưỡng.
Nam cảm nhận được rõ ràng hai bầu ngực nhỏ nhưng săn chắc, căng đầy của Hà đang ép sát vào lồng ngực vạm vỡ của mình. Sự ấm nóng từ cơ thể thanh xuân của cô em họ truyền qua lớp vải mỏng, kích thích mọi tế bào trên da thịt Nam. Anh cố nghiêng người sang một bên để tránh sự tiếp xúc quá đỗi nhạy cảm này, nhưng chiếc dương vật đang cương cứng hết cỡ của anh vẫn không tự chủ được mà thúc thẳng vào vùng đùi trong của Hà qua hai lớp quần mỏng.
Hà khẽ \"a\" lên một tiếng nhỏ trong cổ họng khi cảm nhận được vật cứng ngắc, nóng hổi của Nam đang đè mạnh vào đùi mình. Đôi mắt cô thoáng hiện lên một tia bối rối, nhưng ngay lập tức được thay thế bằng sự táo bạo tột cùng. Cô không hề lùi lại, mà ngược lại, còn khẽ dịch chuyển hông, để vùng tam giác nhạy cảm của mình cọ sát nhẹ nhàng vào dương vật đang căng chật của anh họ.
"Anh Nam... chỗ này của anh cứng thế," Hà thì thầm, giọng nói có phần hơi thở dốc vì kích thích. Bàn tay nhỏ nhắn của cô rời khỏi cổ tay Nam, trượt dần xuống ngực, qua những múi bụng săn chắc, rồi dừng lại ngay sát cạp quần đùi ẩm ướt của anh. Ngón tay trỏ của Hà nhẹ nhàng di chuyển dọc theo chiều dài của chiếc dương vật đang nổi rõ đường gân qua lớp vải thun mỏng.
Toàn thân Nam run lên bần bật dưới sự mơn trớn táo bạo của cô em họ. Cổ họng anh phát ra những tiếng rên rỉ nghẹn ngào đầy bất lực. Nỗi sợ hãi tội lỗi bị phát hiện và sự kích thích tình dục điên cuồng đang giằng xé dữ dội trong tâm trí anh. Bác gái đang ngồi ngay ở gian nhà trên, chỉ cách một vách nứa mỏng, vậy mà con gái bà lại đang đứng dưới gian bếp tối này, dùng những ngón tay mềm mại ve vuốt phần nhạy cảm nhất của anh.
"Hà... đừng... anh xin mày..." Nam thở dốc, hai tay anh vô thức bấu chặt lấy mép kệ tre phía sau để giữ cho bản thân không ngã quỵ xuống nền đất nện.
"Muốn em không nói cho mẹ biết, cũng không nói cho bố biết khi bố về..." Hà ghé sát môi vào cổ Nam, khẽ dùng răng cắn nhẹ vào làn da rám nắng của anh, khiến Nam rùng mình một cái. "Thì từ giờ trở đi, anh phải nghe lời em. Em bảo gì anh cũng phải làm. Nhớ chưa?"
Ngón tay của Hà luồn nhẹ qua cạp quần đùi ẩm ướt của Nam, chạm trực tiếp vào phần quy đầu đang rỉ ra những giọt dịch nhờn ấm nóng của anh. Sự tiếp xúc da thịt trực tiếp làm Nam sướng tê dại, chiếc dương vật to lớn của anh nảy mạnh trong lòng bàn tay nhỏ nhắn của cô em họ.
"Nhớ... anh nhớ rồi..." Nam thở hắt ra, hoàn toàn đầu hàng trước sự thao túng đầy dục cảm của Hà trong bóng tối gian bếp muộn.