Tấm vải bạt thô ráp của chiếc ba lô cọ sát liên hồi vào da thịt trần lạnh ngắt của Nam theo từng bước chân anh nện xuống mặt đường đất nhão nhoét. Nước mưa từ đêm qua vẫn đọng trên những ngọn cỏ sắc dọc mép lộ, liếm láp lấy hai ống chân anh đau rát. Hướng ra phía đầu làng, Nam cắm cúi bước đi, bàn tay bấu chặt lấy dây đeo ba lô, cố giữ thăng bằng để không quỵ ngã. Anh không dám ngoái đầu, sợ rằng chỉ một cái ngoái nhìn sẽ lại thấy bóng cây khế cổ thụ rủ lá sẫm tối hay tà áo ba bà màu nâu rách cúc của bác Nga đang quỳ khóc trong căn nhà ba gian. Bùn đất sét đỏ quánh bám chặt lấy kẽ chân Nam, nặng trịch, mỗi lần nhấc chân lên lại nghe tiếng sột soạt nhớp nháp. Tiếng gió sớm thổi qua rặng tre xào xạc giống giọng cười chế giễu của Hà vẫn còn vang vọng bên tai anh.
Cơn đau nhức ở bả vai phải, nơi quai ba lô bóp chặt vào thớ thịt, không thấm tháp gì so với sự rệu rã đang gặm nhấm cơ thể Nam. Hai bắp đùi anh mỏi nhừ, khớp háng ê ẩm sau một đêm vận động điên cuồng không ngơi nghỉ. Dưới lớp quần đùi thun mỏng dính sát vào hông, đầu dương vật của anh vẫn còn cảm giác tê dại, dính dấp. Những vệt dâm dịch của người bác gái hòa lẫn với tinh dịch khô cứng bám chặt trên lông mu, mỗi khi bước đi lại cọ vào da thịt tạo nên một cảm giác ngứa ngáy, khó chịu đến cùng cực. Nam đưa tay xuống dưới cạp quần, khẽ điều chỉnh lại vị trí của chiếc dương vật giờ đã mềm oặt, lòng trĩu nặng sự nhục nhã. Anh nhớ về những cú thúc hoang dại đêm qua trong chái bếp, tiếng thét rên rỉ nhỏ vụn bị tiếng mưa bão át đi, và cả cái cảm giác ấm nóng, chặt chẽ khi âm đạo của bác Nga ôm khít lấy toàn bộ chiều dài dương vật của anh. Tất cả những khoái cảm ngập ngụa ấy giờ đây biến thành một thứ nọc độc chạy dọc sống lưng, khiến anh thấy mình chẳng khác nào một con thú hoang tàn ác vừa cắn xé chính gia đình mình. Anh cắn chặt răng, cố tăng tốc độ bước đi trên con lộ đất trơn trượt để trốn chạy khỏi ngôi nhà ấy, trốn chạy khỏi những người đàn bà đã kéo anh vào vòng xoáy dục vọng tăm tối.
Dưới bóng cây khế, tiếng bước chân Nam xa dần rồi tắt hẳn dưới tiếng xạc xào của những tán lá đẫm nước. Bà Nga từ từ đứng dậy, đôi đầu gối tê dại vì quỳ lâu trên nền đất nện ẩm. Đôi bàn tay vẫn còn vương mùi mồ hôi của Nam, cái mùi nồng ngái của da thịt thanh niên hòa quyện với dâm dịch ở chái bếp đêm qua khiến bà run rẩy. Bà Nga lóng ngóng tìm chiếc chổi tre dựng góc hiên. Bà bắt đầu quét, nhát chổi xột xoạt cuồng loạn như muốn cào rách mặt sân đất. Những cọng khế nát, những chiếc lá rụng chuyển màu úa vàng bị vun thành từng đống lớn. Cơn nhức buốt ở hạ bộ vẫn âm ỉ truyền đến theo từng nhịp chuyển động của hông. Vết tích từ những cú thúc thô bạo của gã cháu họ đêm qua khiến môi âm hộ bà sưng mọng, dâm dịch hòa lẫn với tinh dịch đặc quánh của Nam vẫn đang rỉ ra, dính dấp giữa hai kẽ đùi làm bà ngứa ngáy. Bà Nga cắn chặt môi, cố nén cơn đau rát từ những vệt trầy xước trên tấm lưng trần khi bị Nam ép mạnh vào thân cây khế ráp. Bà phải dọn sạch chỗ này trước khi chồng về. Bà cúi xuống, nhặt một mảnh vải đứt cúc áo ba bà rơi gần giếng nước, nhét vội vào túi quần ba ba với sự hoảng sợ tột cùng.
Bà Nga lết từng bước chân nặng nề ra phía bể nước sát chái bếp. Mỗi cử động nhỏ ở vùng xương chậu đều khiến bà phải nhăn mặt. Hai cánh môi âm hộ bên dưới sưng phồng lên, nóng rát như bị bỏng sau những lần Nam ra sức dập mạnh, cắm ngập dương vật gân guốc vào tận đáy lồn bà. Khi nãy lúc quỳ dưới chân Hà, bà chỉ biết khóc, nhưng bây giờ, khi bóng tối dục vọng đã lùi xa và ánh sáng ban ngày rọi thẳng vào những vết nhơ nhuốc, nỗi sợ hãi chiếm trọn tâm trí bà. Bà cởi phăng chiếc áo bà ba màu nâu rách cúc, để lộ bầu ngực trĩu nặng của người đàn bà trung niên. Trên làn da vốn dĩ bắt đầu có những nếp nhăn thời gian, các vết hằn đỏ ửng của ngón tay Nam bóp mạnh vẫn còn hằn rõ như những vết roi da. Hai đầu vú thẫm màu hơi sưng lên vì bị Nam ngậm chặt rồi day nghiến đêm qua. Bà cúi đầu nhìn xuống chiếc bụng mỡ nhẹ và vùng lông mu rậm rạp dính bết một lớp chất lỏng màu đục đã khô cứng. Đó là tinh dịch đặc của Nam, thứ sản vật tội lỗi mà anh đã phóng thẳng vào lồn bà trong những cú thúc cuối cùng trước khi trời sáng.
Bà Nga vội vã múc một gáo nước mưa từ bể đổ òa lên người. Dòng nước lạnh buốt xối mạnh xuống ngực, chảy dọc xuống bụng rồi len qua kẽ đùi, làm vết xước dài trên lưng bà đau nhói. Bà đưa tay xuống dưới, dùng những ngón tay run rẩy chọc vào bên trong âm đạo để móc những dòng tinh trùng còn sót lại ra ngoài. Mỗi lần ngón tay chạm vào thành âm đạo sưng đỏ, bà Nga lại khẽ rên lên vì đau đớn. Những giọt nước dâm ẩm ướt hòa với tinh dịch màu trắng sữa chảy xuống chân, loang lổ trên nền đất nện ẩm ướt của chái bếp. Bà múc thêm nhiều gáo nước nữa, dội liên hồi như muốn rửa trôi đi cả sự nhục nhã đang bám chặt vào linh hồn mình.
Sau khi lau khô người và thay một bộ quần áo bà ba khác phẳng phiu hơn, bà Nga vội vàng cầm cây chổi tre quét dọn chái bếp. Nền đất xung quanh chiếc bàn gỗ cũ vẫn còn loang lổ những vệt nước mưa hắt vào, trộn lẫn với bùn đất từ dấu chân trần của Nam đêm qua. Đặc biệt là dưới chân cột nứa chái bếp, nơi đêm qua Nam đã nhấc bổng hai chân bà lên, bắt bà quặp chặt lấy hông anh rồi điên cuồng cắm cu vào lồn bà, vẫn còn vết lõm mờ mờ trên nền đất nện ẩm. Bà Nga quỳ xuống, dùng bàn tay thô ráp vơ lấy nắm tro bếp nguội từ chiếc kiềng ba chân, rải đều lên những vết lõm ấy rồi lấy bàn chân chà xát thật mạnh để san phẳng mặt đất. Bà gom những khúc củi ẩm ướt xếp gọn lại vào hông nhà, cố gắng tạo ra vẻ ngăn nắp như chưa từng có một cuộc mây mưa hoang dại nào diễn ra ở đây. Mùi tro bếp nồng nồng, mùi củi ẩm mục và mùi lá khế rụng dần dần lấn ats cái mùi tanh tao của da thịt, mùi tinh dịch nồng hắc vẫn còn lảng vảng trong không khí. Mỗi nhát chổi quét trên nền đất kêu xột xoạt cuồng loạn như nhịp tim đang đập liên hồi của bà. Bà luôn mắt ngoái nhìn ra ngõ, sợ rằng chiếc bóng cao gầy của chồng mình sẽ bất thình lình hiện ra ở đầu cổng nứa.
Trong buồng trong, Hà đang ngồi xổm bên chiếc hòm tôn nhỏ đặt trên chiếc chiếu cói sờn. Ánh sáng sớm mai lọt qua khe liếp gỗ rọi thẳng vào khuôn mặt trái xoan thanh tú của cô. Hà không vội vã. Cô chậm rãi xếp từng cuốn vở học trò, vài bộ quần áo giản dị vào hòm. Tiếng sắt cọ sát trên thềm xi măng kêu sột soạt khô khốc bên ngoài hiên càng làm tăng thêm sự tĩnh mịch của căn nhà.
Hà dừng tay, ngón tay thanh mảnh khẽ mơn trớn chiếc chun buộc tóc màu đen đeo nơi cổ tay. Một nụ cười tự mãn, nhàn nhạt hiện lên trên đôi môi đỏ hồng của cô gái mười tám tuổi. Hà nhớ lại những âm thanh từ chái bếp đêm qua. Tiếng mưa rít gào trên mái tôn cũng không thể ngăn nổi những tiếng rên rỉ đầy nhục dục của mẹ cô và tiếng thở dốc hầm hập của Nam dội qua vách nứa mỏng. Hà đã nằm im lìm trên chiếc giường tre, đôi mắt mở to trong bóng tối rực lửa. Trong đêm tối mất điện ấy, sự kích thích tột độ của ranh giới cấm kỵ đã khiến cô không thể tự chủ. Hà nhớ mình đã luồn bàn tay nhỏ nhắn vào trong chiếc quần lửng mỏng, chạm vào bờ mương ẩm ướt của chính mình. Những ngón tay cô miết nhẹ lên âm hộ non nớt, trượt dọc theo mép lồn đang ướt đẫm dâm dịch. Từng tiếng thở dốc của Nam ngoài kia như những cú thúc trực tiếp vào tâm trí Hà, khiến cô co rút đùi, điên cuồng ve vuốt hạt mầm nhạy cảm cho đến khi toàn thân run lên bần bật trong cơn khoái cảm đỉnh điểm.
Sự đồng lõa nhục dục ấy không làm Hà thấy sợ hãi hay dơ bẩn. Ngược lại, cô cảm thấy một sự thỏa mãn kỳ lạ khi nắm giữ bí mật tội lỗi này. Mẹ cô - người phụ nữ luôn dạy cô về nền nếp gia giáo, giờ đây chỉ là một kẻ yếu đuối, quỳ gục dưới chân cô mà khóc lóc van xin. Còn Nam - gã thanh niên lực lưỡng tưởng như bất trị, cũng phải cúi đầu lầm lũi dọn đồ ra đi chỉ sau một lời đe dọa lạnh lùng của cô. Quyền lực vô hình ấy khiến Hà cảm nhận được sự tự do tuyệt đối trước khi rời bỏ làng quê nghèo nàn này để lên thành phố học. Cô biết, từ nay về sau, ngôi nhà vách gỗ này sẽ mãi mãi vận hành dưới sự chi phối ngầm của cô.
Hà đứng dậy, thay chiếc áo thun bằng chiếc sơ mi trắng dài tay phẳng phiu. Cô soi mình vào chiếc gương tròn ố vàng treo trên vách, vuốt lại mái tóc đen thẳng dài chấm lưng. Khi xách chiếc hòm tôn bước ra hiên nhà, Hà dừng lại bên cạnh mẹ. Bà Nga lúc này đang lóng ngóng gom đống lá khế úa vàng, đôi má sạm đi vì mất ngủ và lo âu.
"Con đi đây. Tí nữa bố về, mẹ liệu mà dọn nốt cái chái bếp," Hà ghé sát tai mẹ, giọng lạnh ngắt, đôi mắt sắc lẹm liếc về phía đống củi ẩm bên hông nhà. "Đừng để bố ngửi thấy mùi gì lạ."
Bà Nga đứng chết trân, chiếc chổi tre trong tay run lên bần bật. Bà không dám ngẩng lên nhìn thẳng vào đôi mắt đen lấy, sắc sảo của con gái. Sự lạnh lùng của đứa con mười tám tuổi như một chiếc thòng lọng vô hình siết chặt lấy cổ bà, khiến bà ngột ngạt đến mức không thở nổi. Hà không đợi mẹ trả lời, xách chiếc hòm tôn bước ra ngõ. Chiếc xe khách sớm đi thành phố đã bóp còi inh ỏi ở đầu đường cái. Hà đi không ngoảnh lại, vạt áo sơ mi trắng khuất dần sau khúc quanh con đường đất, mang theo cả bí mật tội lỗi của ba người rời khỏi ngôi nhà vách gỗ.
Nắng trưa bắt đầu hanh hao rọi xuống khoảng sân đã được quét dọn sạch sẽ. Tiếng xích xe đạp rỉ sét kêu lách cách ngoài cổng ngõ nứa cắt đứt sự tĩnh mịch ngột ngạt của ngôi nhà. Bà Nga giật thót mình, tim đập thình thịch liên hồi sau lồng ngực. Bà vội vã chỉnh lại vạt áo ba bà nâu, vuốt lại mái tóc búi trễ sau gáy rồi bước ra hiên đón chồng.
Ông Lịch bước vào sân, chiếc ba lô bộ đội sờn rách đeo lệch một bên vai, khuôn mặt xạm đen và đôi mắt trũng sâu vì những ngày dài làm lụng nơi công trình miền Nam. Trông ông già đi nhiều so với nửa năm trước, hai gò má hóp lại, đôi dép cao su dưới chân dính đầy bụi đường.
Bà Nga cố nặn ra một nụ cười méo xệch gượng gạo nở trên môi, chạy lại đỡ lấy chiếc xe đạp cũ của chồng:
"Bố nó mới về... Đi xe đường dài có mệt lắm không?"
Ông Lịch đặt chân chống xe, đưa tay quệt mồ hôi trên trán, giọng khản đặc:
"Ừ, nắng gắt quá. Đường xá bụi bặm ghê người. Hà nó đi học chưa bà?"
"Dạ, nó đi chuyến xe sớm lúc trời vừa hửng sáng rồi ông ạ. Nó bảo phải lên sớm để kịp làm thủ tục nhập học," Bà Nga lắp bắp, cố tránh ánh mắt nhìn thẳng của chồng.
"Ừ, đi sớm cho được việc. Tôi ở trong kia cứ lo không về kịp để tiễn nó," Ông Lịch đặt ba lô xuống bàn tre ngoài hiên, rút chiếc khăn mặt chi chít vết ố ra lau mồ hôi cổ. Đôi bàn tay ông đầy những vết chai sạn, thô ráp do khuân vác gạch đá, các móng tay đóng đầy bụi xi măng xám xịt.
Nhìn dáng vẻ lam lũ, chất phác của chồng, lòng bà Nga thắt lại trong một cảm giác tội lỗi ê chề. Đây là người đàn ông đã bán sức lao động nơi công trường nắng gió miền Nam suốt mấy tháng trời, chắt chiu từng đồng gửi về quê nuôi con ăn học. Vậy mà ở nhà, ngay trong chính căn nhà của ông, bà lại đem lòng thèm khát gã cháu họ trẻ tuổi, dâng hiến thân xác héo úa của mình cho những cú thúc điên cuồng của Nam. Cái mùi mồ hôi dầu nồng nồng của ông Lịch lúc này bay đến, đè bẹp hoàn toàn cái mùi dâm mị, tanh tao của Nam vẫn còn ẩn hiện trong kẽ lá ngoài sân.
"Bà nó đun cho tôi gáo nước rửa mặt cái. Đi đường bụi bẩn ngứa ngáy quá," Ông Lịch nói rồi đứng lên, bước về phía chái bếp.
Mỗi bước chân bọc trong đôi dép cao su của chồng nện xuống thềm gỗ chái bếp làm tim bà Nga như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Bà vội vàng chạy theo sau, tay chân cuống quýt:
"Để... để tôi múc nước giếng cho nhanh ông ạ. Nước giếng mát lắm."
Nhưng ông Lịch đã đi thẳng vào chái bếp. Ông tựa cửa nhìn vào cái kiềng ba chân nguội lạnh, rồi đảo mắt nhìn quanh. Dưới chân cột nứa chái bếp, nơi đêm qua bà Nga đã bị Nam ép chặt, lồng ngực phập phồng đón nhận chiếc dương vật to lớn cắm sâu vào lồn, mặt đất giờ đây xám xịt màu tro bếp mà bà chưa kịp quét sạch hết.
Ông Lịch hơi nhíu mày, mũi khịt khịt vài cái:
"Sao bếp núc ẩm ướt thế này? Lại còn thoang thoảng cái mùi gì lạ thế bà? Như mùi nhựa cây hay mùi gì ngai ngái ấy?"
Bà Nga nín thở, hai bàn tay siết chặt vạt áo ba bà nâu đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Bà lắp bắp, giọng run rẩy:
"Vâng... đêm qua mưa to gió lớn quá, gió lùa hắt hết nước mưa vào chái bếp. Củi đuốc bên hông nhà bị ướt hết nên tôi phải lôi ít tro bếp rải xuống nền đất cho đỡ ẩm chân, chứ không trơn trượt lắm. Bếp lò nguội tanh từ tối qua, củi ẩm khói um nên mới có cái mùi ngai ngái đấy ông ạ."
Ông Lịch đưa mắt nhìn lớp tro xám loang lổ đè trên những vết đất nện hơi lún sâu sát chân cột. Ông khẽ thở dài, không mảy may nghi ngờ lời giải thích của vợ. Ông ngồi ghé xuống bậu cửa chái bếp, duỗi thẳng đôi chân mỏi nhừ sau chuyến xe khách chen chúc từ Nam ra Bắc.
"Bà lo dọn dẹp cho khô ráo đi, chứ nền đất ẩm thế này dễ sinh muỗi mòng. Đun cho tôi ấm chè xanh nữa, đi dọc đường thèm hớp nước chè quê quá."
"Vâng, để tôi nhóm bếp lò đun nước ngay đây," Bà Nga cúi đầu tránh ánh mắt chất phác của chồng, vội vã quay sang đống củi khô vớt vát lại từ hôm trước. Gót chân bà khẽ miết lên lớp tro bếp trên nền đất, cố che đi những dấu vết lún sâu của đôi bàn chân Nam ép xuống khi nâng hông bà lên vào đêm mưa bão. Cơn đau buốt từ sâu trong âm đạo truyền lên mỗi khi bà dịch chuyển cơ thể, thầm nhắc nhở bà về những đợt sóng dục vọng cuồng điên vừa mới tan biến cách đây vài tiếng đồng hồ.
Cách đó vài cây số, Nam đã đứng trên đỉnh đê sông.
Tấm vải bạt ba lô sờn cũ trĩu nặng trên vai anh. Nam đứng lặng dưới bóng mát của rặng phi lao chạy dọc bờ đê, mắt nhìn xuống vùng hạ lưu sông Đáy. Gió sông thổi lồng lộng, mang theo hơi nước mát rượi lùa vào vạt áo ba lỗ sũng mồ hôi của anh. Dưới chân đê, con sông đỏ ngầu phù sa sau mưa bão cuồn cuộn trôi về phía cửa biển, cuốn theo những đám bèo lục bình trôi dạt.
Từ khoảng cách này nhìn về phía làng, Nam có thể thấy rõ mái ngói rêu phong của ngôi nhà ba gian và tán cây khế cổ thụ rủ bóng sẫm màu nơi sân sau nhà bác Nga. Bức tranh phong cảnh yên bình ấy dường như đang giấu kín một hố sâu dục vọng ngột ngạt mà chính anh đã chìm đắm suốt cả mùa hè. Nam đưa tay chạm vào bả vai nhức mỏi, ký ức thể xác đột ngột ập về. Anh nhớ rõ cái ấm nóng, chật chội của âm đạo bà Nga khi ôm khít lấy dương vật anh dưới cơn mưa dột của chái bếp, tiếng rên rỉ nghẹn ngào bị tiếng sấm át đi, và cả ánh mắt sắc lẹm, nụ cười tự mãn của Hà đứng bên khe vách nứa. Cả hai người đàn bà, một người cho anh sự thỏa mãn bản năng xác thịt đến điên cuồng, một người dùng sự đồng lõa nhục dục để xiết chặt quyền lực thao túng lên cuộc đời anh.
Lòng Nam trĩu nặng một nỗi ân hận pha lẫn hoài niệm cay đắng. Anh đã ra đi, mang theo sự nhục nhã của một kẻ tội đồ phản bội lại lòng tốt của người bác trai chất phác. Anh biết, khi anh bước qua con đê này, mùa hè cuồng vọng và tăm tối ấy sẽ vĩnh viễn bị bỏ lại phía sau, chỉ còn là những vết sẹo âm ỉ cháy trong tâm trí mỗi khi nhớ về làng quê cũ. Nam siết chặt dây đeo ba lô, xoay người bước nhanh xuống dốc đê hướng ra con đường quốc lộ lộ lộ bụi bặm phía trước.
Nắng chiều bắt đầu nhạt dần, trải một màu vàng hanh hao, yếu ớt lên mái ngói xám xịt của ngôi nhà ba gian.
Trong chái bếp vách gỗ mỏng, ông Lịch đã tắm giặt sạch sẽ, mặc bộ quần áo cộc tay cũ kỹ ngồi bên chiếc bàn gỗ sờn góc. Ông chậm rãi nhấp một ngụm chè xanh nóng hổi, khuôn mặt giãn ra sau những ngày dài lam lũ nơi công trường miền Nam.
Bà Nga lom khom bên bếp lửa, củi ẩm bắt đầu bén bén, phát ra những tiếng nổ lép bép nho nhỏ. Mùi khói củi nồng nồng hòa quyện với hương chè xanh ấm áp dần lấp đầy không gian nhỏ hẹp, đè bẹp những dư vị tanh tao cuối cùng của đêm mưa hoang dại. Bà Nga chăm chú nhìn ngọn lửa bập bùng, đôi má sạm đi vì mệt mỏi được ánh lửa rọi hồng.
"Bà nó này," Ông Lịch đặt chén chè xuống bàn, giọng trầm ấm. "Hà nó lên thành phố học hành đàng hoàng, tôi ở trong kia làm lụng cũng yên lòng. Mấy năm nữa nó ra trường, nhà mình lại yên ấm."
Bà Nga khẽ gật đầu, tay cầm chiếc que củi gạt nhẹ đống tàn tro:
"Vâng... đi được là tốt cho nó, ông ạ."
Ông Lịch không nói gì thêm, ông đứng dậy bước ra hiên nhà nhìn ra khoảng sân đất đã được quét dọn sạch sẽ dưới bóng cây khế cổ thụ. Trong gian bếp ấm, khói bếp chiều bắt đầu lững lờ bay lên qua kẽ liếp nứa, cuộn tròn rồi lan tỏa vào nền trời chiều nhạt nắng, mang theo cả bí mật tội lỗi của ba người vĩnh viễn nằm lại sau những vách gỗ mỏng.