Nam giật phắt tay ra khỏi quai thùng gỗ, lùi mạnh một bước về phía sau cho đến khi lưng anh đập vào bức tường gạch chái bếp lạnh ngắt. Bên cạnh anh, bác Nga cũng run bắn người, chiếc gáo dừa trên tay rơi xuống lòng bể xi măng nghe một tiếng "bọp" trầm đục, nước bắn tung toé lên vạt áo bà ba ướt sũng. Bác vội vàng đưa hai tay lên vuốt lại mái tóc dài đang xõa tung, những ngón tay run rẩy cào vào mớ tóc ướt sũng để kéo chúng ra sau gáy, để lộ chiếc cổ trắng ngần giờ đã đỏ ửng lên đến tận mang tai.
"Mẹ... mẹ đây!" Bác Nga cố giữ cho giọng mình không bị hụt hơi, nhưng tiếng nói vẫn run lên bần bật. Bác vừa vuốt lại hai vạt áo bà ba đang dính chặt vào bầu ngực tròn đầy phập phồng, vừa bước vội ra khỏi khoảng tối chật hẹp giữa bức tường và bể nước. "Mẹ tìm cái chun buộc tóc cho con ngay đây."
Nam đứng lại trong bóng tối của bể nước, luống cuống cúi đầu nhìn xuống chiếc quần đùi thô ráp của mình. Phần vải phía trước đã bị đẩy căng lên bởi chiếc dương vật đang cương cứng ngắc sau những cái chạm thể xác đầy táo bạo với bác Nga khi nãy. Anh phải hóp bụng, xoay người nép vào bóng tối của giàn khế để tránh ánh mắt của Hà. Nhịp tim của Nam đập dồn dập, nghẹn ứ nơi cổ họng. Anh nghe thấy tiếng bước chân của bác Nga vội vã đi lên nhà ngoài, tiếng dép cao su quẹt trên nền sân gạch nghe sột soạt đầy hoảng hốt.
Bên ngoài, tiếng của Hà lại vang lên, lần này gần hơn, ngay sát hiên nhà ngoài:
"Mẹ làm gì dưới bể nước mà lâu thế? Con tìm khắp buồng không thấy cái chun đâu."
"Mẹ... mẹ gội đầu. Tiện tay cọ luôn cái thành bể." Giọng bác Nga vang lên, cố lấy lại vẻ tự nhiên của một người mẹ nhưng vẫn không giấu nổi sự hụt hơi. "Cái chun của con kia kìa, mẹ nhớ con để ở trên bậu cửa sổ gian buồng ngoài chứ đâu."
Nam đứng tựa lưng vào vách tường chái bếp, thở hắt ra một hơi dài để cố làm dịu đi sự căng cứng ở hạ bộ. Anh đưa bàn tay vẫn còn dính những giọt nước mưa mát lạnh lên vuốt mặt. Trên mu bàn tay anh, cảm giác mềm mại, ẩm ướt từ làn da của bác Nga dường như vẫn còn nguyên vẹn. Cả mùi xà phòng bồ kết nồng nàn lẫn mùi mồ hôi mặn mòi trên cổ áo bác vẫn luẩn quẩn nơi đầu mũi Nam. Anh khẽ hé mắt nhìn ra phía khoảng sân gạch. Qua những kẽ lá khế, anh thấy bóng dáng mảnh mai của Hà đang đứng bên bậu cửa sổ gian buồng. Cô cầm chiếc chun buộc tóc màu đen lên, nhưng ánh mắt không nhìn vào nó mà lại hướng thẳng xuống lối đi dẫn vào chái bếp, nơi Nam đang lẩn trốn.
Nam nín thở, nép sâu hơn vào góc tối. Chiếc quần đùi của anh cọ sát vào da đùi, mang lại một cảm giác nhột nhạt, cồn cào khó chịu. Mỗi lần anh cố gắng hít thở nhẹ nhàng để giảm nhịp tim, lồng ngực lại như bị bóp chặt bởi nỗi sợ hãi. Nếu Hà bước xuống đây lúc này, cô sẽ nhìn thấy người mẹ góa chồng đang ướt sũng với vạt áo dính sát vào bầu ngực đầy đặn, và đứa cháu họ đang trốn sau bể nước với chiếc quần đùi căng phồng một cách thô thiển. Ý nghĩ đó làm Nam run rẩy, đầu óc anh căng lên như dây đàn.
Tiếng bước chân của Hà xa dần, rồi khuất hẳn vào buồng trong. Bác Nga từ trên nhà đi xuống, giọng bác khẽ run nhưng cố tỏ ra bình thường khi gọi anh lên để lấy rổ khoai mang về. Nam cúi gầm mặt bước ra khỏi góc tối, bước đi của anh vẫn còn gượng gạo bởi chiếc dương vật chưa hoàn toàn xẹp xuống dưới lớp vải thun của quần đùi. Khi nhận rổ khoai từ tay bác Nga, các đầu ngón tay của hai người vô tình chạm nhẹ vào nhau. Nam cảm nhận được sự run rẩy truyền qua từ làn da của bác. Anh không dám ngẩng lên nhìn thẳng vào đôi mắt đang đắm đuối lẫn sợ hãi của bác, chỉ lầm lũi bước nhanh ra ngõ hệt như kẻ trộm vừa trốn thoát khỏi hiện trường. Chiếc rổ khoai trên tay anh nặng trĩu, những củ khoai lang bám đầy đất cát khô khốc cọ vào vạt quần đùi làm anh thấy ngứa ngáy. Anh đi qua con ngõ tối, bóng tre hai bên đường rủ xuống tạo thành những mảng đen kịt, che giấu gương mặt vẫn còn đỏ bừng vì xấu hổ và dục vọng của gã trai tơ.
Khi về đến nhà, mẹ anh đang loay hoay dưới gian bếp củi, khói rơm bay ra nghi ngút mang theo mùi cám lợn chín nồng nàn. Bố anh ngồi bên hiên nhà gỗ, đang tỉ mẩn vót những chiếc nan tre để đan lại cái rổ sứt cạp. Ánh đèn dầu leo lét từ trong gian buồng hắt ra sân, soi rõ những sợi tóc bạc trên đầu bố.
"Đi đâu mà lâu thế hả con?" Bố Nam ngẩng lên, nheo mắt nhìn rổ khoai trên tay anh. "Bác Nga cho khoai à?"
"Vâng ạ. Bác bảo mang về nấu ăn tối." Nam lí nhí trả lời, vội vàng mang rổ khoai đặt vào góc bếp rồi đi thẳng ra bể nước trước nhà để rửa chân tay.
Nước giếng khơi mát lạnh dội lên đôi bàn tay chai sạn của anh, nhưng không cách nào làm dịu đi cái cảm giác mềm mại, ấm nóng từ làn da của bác Nga vẫn còn bám chặt trên mu bàn tay anh. Trong bữa cơm tối đơn sơ với đĩa rau muống luộc, bát canh cua đồng và vài quả cà pháo muối, Nam ngồi ăn mà đầu óc hoàn toàn để ở nơi khác. Anh chỉ biết cắm cúi lùa từng miếng cơm khô khốc vào miệng.
"Con Nga dạo này vất vả," mẹ Nam vừa gắp rau vừa thở dài tặc lưỡi. "Thằng Hoàn đi làm ăn trong miền Nam cả năm trời không về, một mình nó vừa lo ruộng vườn vừa nuôi con Hà ôn thi tốt nghiệp. Con xem dạo này có việc gì nặng thì chạy sang đỡ đần bác một tay."
Nam suýt nữa thì sặc cơm. Anh vội vàng hớp một ngụm nước canh, cố lấy lại vẻ tự nhiên:
"Vâng, con biết rồi mẹ."
Bố Nam đặt bát đũa xuống, rít một hơi thuốc lào sòng sọc rồi thở ra khói thuốc lào xám đục. "Thằng Nam tuổi này là thanh niên sức dài vai rộng rồi, phải biết giúp đỡ họ hàng. Đừng có suốt ngày lêu lổng ngoài bờ đê."
Nam cúi đầu vâng dạ, lòng anh dâng lên một nỗi dằn vặt khôn nguôi. Họ hàng, hàng xóm láng giềng đều nhìn vào gia đình bác Nga với sự cảm thông và kính trọng. Bác trai Hoàn đi làm ăn xa chắt chiu từng đồng gửi về. Vậy mà chiều nay, ngay tại chái bếp nhà bác, anh đã cùng bác gái có những hành động vượt quá giới hạn đạo đức. Sự tội lỗi đè nặng lên ngực Nam, khiến mỗi miếng cơm nuốt xuống đều trở nên đắng ngắt.
Đêm đó, bóng tối trong căn buồng nhỏ nhà Nam đặc quánh lại. Cái nóng hầm hập của những ngày giữa hè bốc lên từ nền đất nện, luồn qua kẽ hở của chiếc phản gỗ hẹp mà Nam đang nằm. Anh nằm ngửa, mắt mở trừng trừng nhìn lên những thanh xà nhà đen đúa vì bồ hóng bám lâu năm. Vệt sáng trăng non nhợt nhạt lọt qua kẽ hở của những viên ngói âm dương, vẽ nên những vệt dài loang lổ trên bức tường vôi mốc. Tiếng ve sầu ngoài vườn chuối sau nhà kêu râm ran nhức óc, từng đợt rộ lên dồn dập rồi chìm đi trong đêm tĩnh mịch, nhưng không cách nào át nổi tiếng thở dốc hổn hển và tiếng rên rỉ khẽ khàng của bác Nga chiều nay.
Nam xoay người nằm nghiêng, chiếc phản gỗ dưới thân kêu lên những tiếng cọt kẹt khô khốc. Anh nhắm nghiền mắt, nhưng bóng tối phía sau mí mắt lại càng làm nổi bật những hình ảnh đầy kích thích. Cảm giác mu bàn tay thô ráp của mình miết trên làn da ẩm ướt, mềm mại của bác Nga bên bể nước nóng bỏng đến mức làm da thịt anh run rẩy. Anh ngửi thấy mùi bồ kết quyện với mùi da thịt nồng nàn của người phụ nữ trung niên góa bụa ấy. Vợ của bác họ anh, người đàn bà đã ngoài bốn mươi nhưng cơ thể vẫn còn đẫy đà, săn chắc đến lạ thường. Vạt áo bà ba ướt sũng dính chặt vào bầu ngực tròn đầy phập phồng theo từng nhịp thở dồn dập cứ thế hiện ra rõ mồn một trước mắt anh.
Một cảm giác tội lỗi đè nặng lên ngực Nam, khiến anh thấy khó thở. Bác Nga là họ hàng, là người lớn tuổi trong nhà. Bác trai lại đang đi làm ăn xa tận trong miền Nam, chắt chiu từng đồng gửi về nuôi con ăn học. Vậy mà chiều nay, anh đã cả gan vuốt ve tay bác, và bác cũng không hề đẩy anh ra. Sự đồng thuận thầm lặng ấy là một liều thuốc độc ngọt ngào, vừa làm Nam sợ hãi đến dựng tóc gáy, vừa khơi dậy phần bản năng thú tính hoang dại nhất của gã trai tơ tuổi hai mươi.
Anh lật người nằm sấp xuống phản, áp mặt vào lớp chiếu cói cũ kỹ đã ngả màu vàng úa. Nhưng cái nóng từ da thịt vẫn không ngừng bốc lên. Chiếc dương vật của Nam bên dưới lớp quần đùi thô ráp đã căng cứng đến mức đau nhức, dựng ngược lên ép sát vào bụng dưới. Sự cọ xát với thớ chiếu cói thô ráp càng làm tăng thêm sự kích thích điên cuồng. Nam thở dốc, hai tay ghì chặt lấy mép phản gỗ để kìm nén cơn nấc cụt sắp thoát ra khỏi cổ họng. Anh không chịu nổi nữa.
Nam đưa tay vào trong chiếc quần đùi rộng, thô ráp. Bàn tay anh lập tức chạm vào chiếc dương vật nóng hổi, căng chật và nổi đầy những đường gân to lớn dưới lớp da quy đầu mỏng mảnh. Anh nắm lấy gốc dương vật, bắt đầu vuốt ve dọc theo thân dương vật đang dựng đứng. Cảm giác da thịt trơn ướt từ chất dịch nhầy đầu khấc chảy ra hòa cùng mồ hôi trên lòng bàn tay làm Nam khẽ rên lên một tiếng nhỏ trong bóng tối. Anh nhắm mắt, tưởng tượng bàn tay đang vuốt ve mình không phải là tay mình, mà là bàn tay mềm mại, thon thả của bác Nga. Anh tưởng tượng đến cảnh mình đè sụp thân hình lực lưỡng lên cơ thể đẫy đà của bác, luồn tay xuống dưới vạt áo bà ba để bóp lấy hai bầu ngực căng mọng, rồi cọ sát chiếc dương vật gân guốc này vào giữa hai đùi của bác.
Nhịp tay của Nam nhanh dần, dồn dập theo tiếng ve sầu kêu ran ngoài vườn chuối. Anh miết mạnh ngón tay cái lên phần rãnh quy đầu ướt nhẹp dịch nhờn, mỗi lần vuốt lên kéo xuống là một lần toàn thân anh giật nảy. Hơi thở anh nghẹn ứ nơi cổ họng, lồng ngực phập phồng dữ dội. Trong đầu anh, hình ảnh bác Nga dần nhòa đi, thay vào đó là gương mặt thanh tú với đôi mắt hai mí to tròn, lạnh lùng nhưng đầy tinh nghịch của Hà đứng bên bậu cửa sổ. Ánh mắt Hà như nhìn thấu qua lớp quần đùi của anh, nhìn thẳng vào chiếc dương vật đang cương cứng. Sự xuất hiện của bóng dáng cô em họ trong suy nghĩ làm Nam giật mình, nhưng sự kích thích lại tăng lên gấp bội. Sự sợ hãi bị phát hiện trộn lẫn với dục vọng tội lỗi đẩy Nam đến giới hạn. Anh thúc mạnh hông lên khoảng không, bàn tay siết chặt lấy dương vật vuốt nhanh liên tục.
"Ư... bác..."
Nam nghiến răng, bật ra một tiếng rên rỉ trầm đục từ sâu trong cuống họng. Thân hình anh căng cứng lại, mông cong lên khỏi mặt phản gỗ khi dòng tinh dịch nóng hổi, đặc sệt bắn ra liên tiếp, dội thẳng vào lòng bàn tay và dính bết lên vạt bụng dưới của anh. Nam nằm vật ra phản, thở dốc hắt ra những hơi nóng hổi. Sự mệt mỏi và cảm giác trống rỗng ập đến ngay lập tức. Anh dùng vạt quần đùi lau qua loa vết bẩn trên tay và bụng, rồi nhắm mắt thiếp đi trong sự dằn vặt mơ hồ. Anh ngủ thiếp đi trong tiếng gió rì rào qua lá chuối và những giấc mơ chập chờn đầy mộng mị.
***
Sáng hôm sau, mặt trời vừa ló rạng qua ngọn tre, Nam đã bị bố gọi giật giọng dậy để đi phát bờ rào lối ngõ. Con dao phát cỏ ở nhà đã mẻ hết lưỡi, những vết sứt mẻ sâu hoắm khiến lưỡi dao cùn trơ, không thể cắt nổi những búi cỏ tranh cứng ngắc. Bố đứng ở hiên nhà, vừa rít một hơi thuốc lào sòng sọc vừa bảo anh sang nhà bác Nga mượn chiếc liềm bén để làm cho nhanh. Tiếng điếu cày kêu giòn tan, khói thuốc lào bay ra mù mịt, đặc quánh mùi ngai ngái làm Nam tỉnh cả ngủ. Anh dụi mắt, bước xuống phản mà đầu óc vẫn còn nặng trĩu. Cảm giác nhớp nháp của vết tinh dịch khô trên bụng làm anh có chút ngượng ngùng, vội vàng lấy gáo múc nước lã rửa qua rồi khoác chiếc áo ba lỗ màu xám lên người.
Nam đứng trước cổng ngõ nhà bác Nga, chần chừ một lúc lâu mới dám bước vào. Cánh cổng gỗ cũ kỹ không cài then, chỉ khép hờ để lộ một khoảng sân gạch tĩnh mịch. Từ sáng sớm, bác Nga đã phải gánh rau ra chợ phiên xa tận trên huyện, chuyến chợ này thường phải đến quá trưa mới về. Trong nhà yên ắng đến lạ kỳ. Chỉ có tiếng con gà mái mẹ dẫn đàn con đi kiếm mồi lách cách bên gốc khế sau nhà. Tiếng kêu ấy càng làm nổi bật sự tĩnh lặng của khu vườn. Nam hít một hơi thật sâu, cố trấn tĩnh bản thân rồi đẩy nhẹ cánh cổng gỗ bước vào.
Nam vốn không muốn sang nhà bác Nga vào sáng sớm thế này. Dư âm của đêm mất ngủ dằn vặt và sự cương cứng của dương vật khi nghĩ về hai người phụ nữ trong căn nhà này khiến bước chân anh nặng nề. Mỗi mét đường đi sang ngõ nhà bác đối với anh như một cực hình thử thách lý trí. Anh sợ phải đối mặt với ánh mắt đắm đuối nhưng đầy lo sợ của bác Nga, và càng sợ hơn nụ cười tinh quái của Hà. Nhưng lời bố dặn thì không thể không nghe, anh đành phải lầm lũi đi tới.
"Bác Nga ơi..." Nam cất tiếng gọi nhỏ, giọng anh hơi khàn đi vì dư âm của đêm mất ngủ dằn vặt.
Không có tiếng bác Nga trả lời. Thay vào đó, cánh cửa gian nhà ngoài bằng gỗ xoan ngâm đã cũ từ từ đẩy mở.
Hà bước ra, tay vẫn còn cầm chiếc lược bí bằng sừng. Mái tóc đen dài của cô xõa xuống hai bên vai, hơi ẩm ướt sau khi tắm gội lúc sáng sớm. Cô mặc một chiếc áo thun màu trắng mỏng tang, rộng thùng thình, cổ áo khoét sâu để lộ hai xương quai xanh thanh mảnh và làn da trắng ngần. Dưới cái nóng hầm hập chớm ngày của mùa hè, vạt áo mỏng dính sát vào bầu ngực đang dậy thì phập phồng, làm hằn rõ hai đầu ngực nhô nhọn kiêu hãnh mà không hề có lớp vải xu-chiêng che chắn. Cô nheo đôi mắt hai mí to tròn nhìn Nam, đôi môi nhỏ nhắn khẽ nhếch lên thành một nụ cười ẩn ý.
"Mẹ em đi chợ huyện từ tờ mờ sáng rồi. Anh Nam sang tìm mẹ có việc gì thế?" Hà tựa người vào khung cửa gỗ, một chân khẽ gác lên bậu cửa, chiếc quần đùi ngắn củn cỡn để lộ cặp đùi thon dài, mượt mà.
Nam nuốt khan một cái, mắt anh vô thức đảo qua phần ngực áo phập phồng của Hà rồi vội vàng cúi xuống nhìn mũi chân mình. Sự cương cứng quen thuộc ở hạ bộ lại có dấu hiệu trỗi dậy dưới lớp quần đùi thun mỏng. Anh cố giữ giọng bình tĩnh:
"Bố bảo anh sang mượn cái liềm về phát bờ rào. Dao nhà anh mẻ hết rồi."
"Liềm à?" Hà nghiêng đầu, tiếng lược sừng gõ nhè nhẹ lên lòng bàn tay nghe lách cách. "Mẹ cất ở trong hòm gỗ gian buồng ngoài ấy. Anh vào mà lấy, em đang dọn lại đống sách vở ôn thi, bận tay lắm."
Hà quay lưng đi vào trong nhà, gót chân trần nện nhẹ trên nền gạch đỏ. Nam chần chừ một nhịp rồi cũng lẳng lặng bước theo sau. Gian nhà ngoài nhà bác Nga tối và mát hơn bên ngoài sân, nhưng cái không khí oi bức của buổi trưa hè đang tích tụ dần vẫn khiến không gian trở nên ngột ngạt, bí bách. Mùi hương con gái thơm mát, thoang thoảng mùi xà phòng chanh từ người Hà tỏa ra, quyện với mùi gỗ xoan cũ kỹ của ngôi nhà ba gian tạo nên một thứ hỗn hợp mùi hương kích thích khứu giác của Nam.
Hà đi đến bên chiếc bàn gỗ cũ kê sát cửa sổ gian ngoài, nơi có những chồng sách giáo khoa và tài liệu ôn thi tốt nghiệp xếp ngổn ngang. Cô cúi người xuống để tìm chìa khóa hòm gỗ trên bậu cửa sổ. Động tác cúi người làm vạt áo thun mỏng thòng xuống, phơi bày trọn vẹn khe ngực sâu hoắm và hai bầu ngực trắng ngần, tròn trịa đang đung đưa tự do trong khoảng không. Nam đứng cách đó hai bước chân, mắt dán chặt vào khoảng trống dưới cổ áo của Hà, hơi thở anh bắt đầu trở nên dồn dập.
"Ơ kìa, cái chìa khóa hòm mẹ để đâu rồi nhỉ..." Hà lẩm bẩm, cố tình vươn người ra xa hơn. Phần hông tròn trịa dưới lớp quần đùi ngắn căng lên, kéo vạt quần co cao lên tận đùi trên.
Bất chợt, cánh tay Hà gạt trúng chồng tài liệu ôn thi đặt ở mép bàn. Một tiếng "xoạt" vang lên, xấp giấy tờ, đề thi thử môn Văn và Toán bay tung tóe, rơi rải rác khắp nền đất nện gian ngoài. Hà kêu khẽ một tiếng:
"Chết rồi!"
Cô vội vàng cúi rạp người xuống để nhặt những tờ giấy đang bay loạn xạ. Nam thấy vậy cũng luống cuống cúi rạp người xuống nhặt giúp. Gian nhà ngoài chật hẹp, đống giấy tờ rơi ngay dưới khoảng trống giữa bàn và chiếc hòm gỗ làm hai người phải nép sát vào nhau.
Khi Nam vươn tay thu dọn mấy tờ đề cương, khoảng cách giữa anh và Hà thu hẹp lại chỉ còn vài xăng-ti-mét. Hơi thở thơm mát, nồng nàn của Hà phả thẳng vào má Nam, mang theo cái nóng hổi từ cơ thể cô gái mười tám tuổi. Nam cúi đầu, cố nhặt thật nhanh để thoát khỏi sự ngột ngạt này, nhưng chiếc dương vật của anh đã cương cứng hoàn toàn, đẩy căng chiếc quần đùi thun áp sát xuống nền đất nện.
Hà không hề có ý định lùi lại để nhường không gian. Cô quỳ một gối xuống đất, tay nhặt giấy nhưng cơ thể từ từ dịch chuyển sát hơn về phía Nam. Trong bóng tối lờ mờ của gian nhà ngoài oi bức, đùi của Hà vô tình hay cố ý cọ sát mạnh vào đùi Nam. Sự tiếp xúc trực tiếp qua hai lớp vải mỏng làm Nam giật bắn người. Làn da đùi của Hà săn chắc, nóng hổi ép chặt vào da thịt anh. Hà ngước mắt nhìn thẳng vào mắt Nam, khoảng cách gần đến mức anh nhìn rõ từng sợi lông mi cong vút của cô. Không một chút ngượng ngùng, cô em họ khẽ mím môi, giữ nguyên tư thế cúi khom người đầy khêu gợi. Nam cảm nhận rõ sự săn chắc từ đùi Hà đang ép chặt lấy chân mình qua lớp vải mỏng.