Nghe chương 12

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

Nam đứng chôn chân trong bóng tối chật chội của dãy hành lang hẹp. Dưới cạp quần đùi thun mỏng, chiếc dương vật to lớn vẫn đang cương cứng, nhức nhối đến mức từng mạch máu li ti trên thân cu gồng lên giật nhẹ. Chất dịch nhờn dính dấp rỉ ra từ đầu khấc sẫm màu đã thấm đẫm một mảng vải đùi, mỗi lần anh khẽ dịch chuyển chân lại mang theo cảm giác tê dại, nhớp nháp khó chịu. Hơi ấm từ bàn tay nhỏ nhắn của Hà dường như vẫn còn in hằn trên lớp da thịt nhạy cảm ở hạ bộ anh. Lời thì thầm đầy đe dọa của đứa em họ mười tám tuổi vẫn văng vẳng bên tai, giống như một lời nguyền quái dị kéo tuột anh xuống vực sâu của sự sa ngã không lối thoát. Anh cảm thấy lồng ngực mình nghẹn ứ, hơi thở dồn dập đến mức phải cố gắng nuốt nước bọt liên tục để giữ cho nhịp thở không phát ra tiếng động lớn. Trong căn nhà ba gian vách nứa cách âm cực kỳ kém này, chỉ một tiếng thở mạnh hay một cái cựa mình không đúng lúc cũng có thể trở thành bằng chứng tố cáo tội lỗi hoang đại của anh. Bóng tối xung quanh hành lang dày đặc, chỉ có vài vệt sáng trăng mờ nhạt lọt qua khe liếp tre, chiếu lên mặt đất nện loang lổ những vệt xám xịt. Nam chậm rãi xoay người, hướng về phía chạn bếp tối om. Đôi chân trần của anh bước đi không một tiếng động trên nền đất nện mát lạnh, nhưng tâm trí anh thì đang dậy sóng như bão cuốn. Anh tự hỏi liệu Hà đã thực sự đi ngủ chưa, hay vẫn đang nấp sau cánh cửa liếp nào đó để theo dõi từng hành vi của anh. Sự nghi ngờ và rình rập vô hình ấy làm da đầu anh tê rần, từng sợi lông tơ dựng đứng lên.

Anh đến bên chiếc chạn bếp gỗ cũ kỹ bám đầy muội than bồ hóng. Mùi dầu mỡ cháy khét quyện với mùi tro bếp ẩm ướt xộc thẳng vào mũi. Nam vươn bàn tay đẫm mồ hôi, quờ quạng trên mặt kệ mỡ màng. Những ngón tay anh run rẩy bấu vào lớp bụi bám dày, gạt trúng chiếc hũ sành muối dưa. Chiếc hũ xê dịch, phát ra một tiếng "cạch" khẽ khàng nhưng vang dội giữa đêm thanh vắng. Nam lập tức nín thở, toàn thân cứng đờ như tượng gỗ. Tai anh dỏng lên nghe ngóng từng tiếng động nhỏ nhất phát ra từ gian nhà trên. Anh lo sợ tiếng động ấy sẽ đánh thức Hà, hoặc làm bà Nga sinh nghi. Không gian im lìm đến đáng sợ, chỉ có tiếng côn trùng rỉ rả ngoài vườn chuối. Khi chắc chắn không có tiếng cựa mình nào từ phía buồng ngoài, Nam mới dám thở hắt ra một hơi nhẹ nhõm. Ngón tay anh tiếp tục lần mò qua chiếc rổ tre đựng hành tỏi khô, cuối cùng cũng chạm vào lớp vỏ nhựa thô ráp của chiếc bật lửa ga màu xanh nằm lăn lóc ở góc kẹt. Anh siết chặt vật thể nhỏ bé, cứng cáp ấy trong lòng bàn tay ướt đẫm, cố tìm kiếm chút bình tâm giữa cơn bão lòng đang cuộn sóng.

Nam bước nhanh trở lại buồng trong. Không khí trong buồng bà Nga tối tăm, ngột ngạt và đặc quánh mùi dầu gió Trường Sơn trộn lẫn mùi chiếu tre ẩm mốc lâu ngày. Bà Nga đang ngồi vắt vẻo trên mép chiếc giường tre cũ kỹ, hai tay đan chặt vào nhau đến mức các khớp ngón tay chuyển sang màu trắng bệch, thâm tím dưới ánh trăng non yếu ớt hắt qua khe liếp. Đôi mắt người đàn bà trung niên thất thần, mệt mỏi nhìn chăm chằm vào khoảng không vô định trước mặt, vai bà run lên từng đợt nhẹ.

– Bật lửa đây bác Nga. – Nam bước tới gần, cúi thấp người để tránh chạm đầu vào dây phơi quần áo giăng ngang buồng. Anh thì thầm, chìa bàn tay đang nắm chiếc bật lửa ra trước mặt bà.

Bà Nga vươn cánh tay thô ráp đón lấy. Nhưng ngay khi những ngón tay bà chạm vào chiếc bật lửa ga, bà đột ngột chộp lấy cả bàn tay của Nam rồi giật mạnh một cái. Lòng bàn tay bà Nga nóng hổi, đẫm mồ hôi và run rẩy một cách đầy hoảng loạn. Cái siết tay của người đàn bà bốn mươi hai tuổi mạnh đến nỗi Nam cảm nhận rõ những khớp xương của bác gái đang gồng lên cứng ngờ. Bà kéo mạnh tay anh xuống, buộc Nam phải cúi gập người sát lại gần. Hơi thở nóng hổi, dồn dập của bà phả thẳng vào hông anh qua lớp áo thun mỏng, ngay sát gần cạp quần nơi dương vật anh đang cương cứng nhức nhối.

– Tí nữa... ra sân sau, chỗ gốc khế. Bác có chuyện muốn nói. – Bà Nga nói thì thầm sát sạt tai anh, giọng khàn đặc và run rẩy như sắp khóc. Ánh mắt bà đầy vẻ lo sợ hãi hùng, liên tục liếc nhìn về phía bức vách ngăn với phòng ngoài, nơi Hà đang nằm sau lớp màn tuyn mỏng.

Nam cảm giác như có một dòng điện cực mạnh chạy dọc sống lưng, làm tê dại toàn thân. Sự va chạm đột ngột này, cộng hưởng với kích thích dở dang từ bàn tay của Hà ở hành lang lúc nãy, khiến dương vật anh lại giật mạnh một cái dưới lớp quần đùi thun mỏng. Đầu khấc dính dấp rỉ thêm một dòng dịch nhờn nóng hổi, thấm đẫm vào da đùi. Anh khẽ gật đầu, ghé sát tai bà đáp lại bằng giọng khàn đục, cố giấu đi sự rạo rực đang thiêu đốt bên trong:

– Vâng, cháu biết rồi.

Bà Nga lúc này mới từ từ buông lỏng các ngón tay. Nam rút tay lại, quay người bước nhanh ra ngoài để thoát khỏi bầu không khí ngột ngạt đang bóp nghẹt lồng ngực mình. Đi ngang qua gian nhà ngoài, anh liếc nhìn chiếc màn tuyn trắng rủ xuống im lìm trên chiếc giường tre của Hà. Dù không thấy rõ bóng hình bên trong, Nam vẫn có cảm giác đôi mắt sắc lẹm của cô em họ đang mở trừng trừng trong bóng tối, xuyên qua những lỗ nhỏ của lớp vải mỏng để dõi theo từng bước đi của anh. Sự rình rập vô hình ấy vừa khiến anh dựng tóc gáy, vừa đẩy sự cương cứng của hạ bộ lên mức đau nhức đến phát điên. Anh khẽ đẩy cánh cửa liếp sau nhà, lách người bước ra khoảng sân đất tối tăm, đón lấy luồng khí trời mát lạnh để hạ hỏa.

Dưới gốc cây khế cổ thụ xù xì ở góc sân sau, bóng tối đặc quánh bao trùm lấy mọi vật. Nam đứng tựa lưng vào thân cây ráp, tấm lưng trần đón nhận những luồng gió đêm thổi qua rặng cúc tần ngoài ngõ. Nhưng làn gió ấy không thể làm dịu đi luồng nhiệt lượng đang bốc hỏa dưới cạp quần đùi của gã trai trẻ hai mươi. Anh đưa tay tự ve vuốt bên ngoài lớp vải quần, cố làm giảm đi cơn đau nhức của dương vật đang căng phồng. Đầu óc anh quay cuồng với những suy nghĩ tội lỗi. Anh đang làm cái chuyện đồi bại ngay trong nhà của bác mình, dưới sự chứng kiến đầy ma mị của đứa em họ. Nhưng sự sợ hãi đó không thể dập tắt nổi ngọn lửa dục vọng đang thiêu đốt tâm can anh.

Chỉ vài phút sau, tiếng vải sột soạt nhẹ nhàng vang lên từ phía hiên sau. Bóng dáng bà Nga nhanh chóng lướt qua khoảng sân đất nện, tiến về phía gốc khế. Bà mặc chiếc áo bà ba màu nâu quen thuộc, mái tóc búi trễ sau gáy có vài sợi xõa xuống má, bay bay trong gió đêm.

Vừa bước vào bóng tối của tán khế rậm rạp, bà Nga đã lao tới, hai tay nắm chặt lấy bắp tay trần rắn rỏi của Nam. Toàn thân bà run lên bần bật, tiếng khóc nghẹn ngào nấc lên trong cổ họng bị bà cố sức đè nén để không phát ra tiếng động lớn.

– Nam ơi... dừng lại đi con... Bác xin con, mình dừng lại thôi... – Bà Nga khóc nức nở, nước mắt nóng hổi rơi lã chã xuống da thịt cánh tay Nam, nóng rát.

Nam nhíu mày, đưa tay đỡ lấy đôi vai đang run rẩy của bác gái:

– Có chuyện gì thế bác? Sao tự nhiên bác lại nói thế?

Bà Nga lắc đầu liên tục, hai vai co rúm lại như muốn thu nhỏ mình vào trong bóng tối của tán khế để trốn tránh thế gian:

– Con Hà... nó biết rồi con ạ. Bác chắc chắn là nó biết rồi. Mấy hôm nay nó cứ nhìn bác bằng cái ánh mắt ấy... Bác sống mà như chết dở, nhục nhã lắm Nam ơi. Bố nó dưới miền Nam điện về bảo tuần sau công trình xong là về quê hẳn. Bác không thể làm chuyện đồi bại này nữa. Nếu chuyện này vỡ lở ra, bác chỉ có nước nhảy xuống ao mà chết thôi...

Bà Nga càng nói càng khóc to hơn, lồng ngực phập phồng dữ dội dưới lớp áo bà ba mỏng. Nỗi sợ hãi tột cùng về danh dự bị hủy hoại ở làng quê khắt khe này đè nặng lên người đàn bà bốn mươi hai tuổi. Bà kiên quyết đẩy ngực Nam ra, muốn bước lùi lại để tạo khoảng cách, để chấm dứt mọi tội lỗi.

Nhưng Nam không nói một lời nào. Sự im lặng của anh lúc này mang đầy tính chiếm hữu và ham muốn bộc phát của gã trai trẻ đang độ tuổi sung sức. Những lời khiêu khích của Hà lúc nãy ở hành lang, cộng với sự dồn nén thể xác suốt nhiều ngày qua khiến anh không còn muốn nghe bất kỳ lời cầu xin nào nữa. Cơn thèm khát xác thịt mặn mà của người đàn bà trung niên đã làm lu mờ mọi lý trí trong anh.

Nam bước lên một bước, vòng đôi cánh tay rắn chắc ôm ghì lấy thân hình đầy đặn, mỡ màng của bà Nga. Anh kéo mạnh cơ thể bà sát vào lồng ngực nóng hổi của mình, chặt đến mức bà Nga không thể cựa quậy, bầu ngực lớn của bà ép sát vào khuôn ngực vạm vỡ của anh.

– Đừng Nam... con Hà nó chưa ngủ kỹ đâu... nhỡ nó nghe tiếng... – Bà Nga hoảng hốt thì thầm, hai tay yếu ớt chống vào ngực Nam đẩy ra, nhưng sức lực của người đàn bà trung niên không thể xoay chuyển được gã trai trẻ khỏe mạnh.

Nam phớt lờ hoàn toàn lời bác gái. Anh cúi đầu xuống, áp đôi môi nóng bỏng của mình lên cổ bà Nga. Anh hôn ngấu nghiến, cắn nhẹ vào làn da cổ thơm mùi mồ hôi và hương trầu không quen thuộc. Tiếng thở dốc của Nam phả thẳng vào tai bà Nga, khiến người đàn bà rùng mình một cái, đôi chân khẽ run lên.

Bàn tay to khỏe của Nam luồn xuống dưới vạt áo bà ba màu nâu, trực tiếp chạm vào bầu ngực trần mềm mại, trĩu nặng của bác gái. Những ngón tay thô ráp nắn bóp mạnh bạo, ép chặt bầu ngực căng tròn vào lòng bàn tay anh. Đầu vú của bà Nga đã bắt đầu cứng lên vì lạnh và vì kích thích thể xác. Nam dùng răng day nhẹ lên vành tai bà Nga, rồi trượt môi xuống xương quai xanh, cắn mút tạo thành những vệt đỏ thẫm trong bóng tối.

– Nam... ưm... bác xin con... đừng làm thế... – Giọng bà Nga nhỏ dần, sự kháng cự bắt đầu lung lay trước những đụng chạm xác thịt mãnh liệt.

Đôi bàn tay Nam chuyển động nhanh hơn, anh kéo phắt mấy chiếc cúc áo bà ba phía trước ra, để lộ hẳn hai bầu ngực căng đầy lấp ló dưới ánh trăng mờ. Anh cúi xuống, ngậm chặt lấy một bên đầu vú sẫm màu của bà Nga, dùng đầu lưỡi liếm láp, day nghiến liên tục. Cảm giác ấm áp từ khuôn miệng gã trai trẻ bao bọc lấy bầu ngực khiến bà Nga rên rỉ một tiếng nhỏ trong họng. Sự thèm khát và cô đơn thể xác bấy lâu của người đàn bà xa chồng quanh năm suốt tháng trỗi dậy mãnh liệt, đánh sập hoàn toàn chút lý trí cuối cùng của bà.

Bà Nga quỵ ngã hoàn toàn. Đôi tay đang đẩy Nam ra giờ đây vòng qua lưng anh, ôm chặt lấy tấm lưng trần đẫm mồ hôi của cháu trai. Bàn tay thô ráp của bà bấu chặt móng tay vào da thịt Nam, đón nhận những nụ hôn và sự mơn trớn thô bạo của anh. 

Nam đẩy bà Nga tựa sát vào thân cây khế xù xì để giữ thăng bằng. Anh luồn một tay xuống dưới, kéo chiếc quần lĩnh màu đen của bà xuống quá hông, để lộ ra vùng đùi tròn trịa và bụi cỏ đen rậm rạp. Bàn tay anh lách vào giữa hai đùi bà Nga, miết dọc theo mép lồn đầy đặn. 

Lồn của bà Nga lúc này đã ướt đẫm dịch nhờn ẩm nóng tự lúc nào, trơn ướt và nhạy cảm vô cùng. Hai mép âm đạo sẫm màu hé mở, mời gọi. Nam đưa ngón tay trỏ thụt sâu vào trong âm đạo chặt khít, miết mạnh vào vách thịt mềm mại bên trong. 

– Ư... Nam... sâu quá... ưm... – Bà Nga uốn cong hông, đầu ngửa ra sau tựa vào vỏ cây khế ráp, hai chân bủn rủn suýt quỵ xuống đất nếu không có cánh tay Nam đỡ chặt lấy eo.

Tiếng nước dâm ẩm ướt vang lên chóp chép dưới gốc cây khế hòa cùng tiếng lá xào xạc trong gió đêm. Nam rút ngón tay dính đầy dịch nhờn ra, kéo tuột chiếc quần đùi của mình xuống dưới gối. Chiếc dương vật của anh bật ra, nóng hổi và gân guốc, dựng đứng hướng về phía cơ thể bà Nga.

Nam nâng một chân của bà Nga lên, bắt bà quặp vào hông mình, ép sát cơ thể đầy đặn của bà vào thân cây khế xù xì. Rồi không chần chừ, anh ghì chặt hông bà Nga lại, thúc mạnh đầu dương vật thẳng vào trong âm đạo ẩm ướt của người bác gái.

– A... ưm... – Bà Nga cắn chặt môi để ngăn tiếng hét thất thanh, hai tay ôm ghì lấy cổ Nam, chân kia co rúm lại. 

Sự chặt khít và nóng ấm bên trong lồn bà Nga bao bọc lấy dương vật Nam, bóp chặt lấy từng thớ thịt khiến anh sướng run người. Nam bắt đầu dập hông liên tục, những cú thúc mạnh bạo dồn dập đưa dương vật ngập sâu vào tận cùng âm đạo bà Nga. Tiếng da thịt hai người va chạm chan chát vang lên đều đặn trong bóng tối sân sau. 

Anh liên tục đổi góc độ thúc, lúc thì rút ra gần hết rồi thúc mạnh vào tận đáy, lúc lại xoay tròn dương vật bên trong âm đạo ẩm ướt để cọ xát vào những điểm nhạy cảm nhất. Bà Nga đón nhận từng cú thúc hoang dại của Nam, đầu óc mụ mẫm đi vì dục vọng, hoàn toàn quên đi nỗi sợ hãi về con gái và người chồng sắp trở về.

– Ôi... Nam... cu con to quá... nát lồn bác mất... ư... – Bà Nga rên rỉ khẽ bên tai Nam, những ngón tay bấu chặt vào bắp vai anh.

Nam càng nghe tiếng rên rỉ càng hăng máu. Anh thúc dồn dập hơn, tiếng nước dâm chảy ra từ âm đạo bà Nga dính đầy trên lông mu hai người, ướt sũng. Tấm lưng bà Nga cọ xát vào lớp vỏ cây khế ráp rách cả da thịt, nhưng cơn đau đớn ấy hoàn toàn bị lu mờ bởi khoái cảm điên cuồng mà Nam mang lại. Dục vọng tội lỗi biến họ thành hai con thú hoang lao vào nhau dưới bóng tối sân sau.

Khi Nam vẫn đang ôm chặt lấy cơ thể bà dưới gốc khế, đẩy những cú thúc dồn dập vào trong âm đạo nóng ấm của bà Nga, thì bất thình lình, từ trong túi chiếc áo bà ba của bà Nga đang treo lệch bên vai, chiếc điện thoại di động Nokia cũ phát ra tiếng chuông reo vang dội, kèm theo ánh sáng màn hình nhấp nháy xanh lét rọi thẳng vào khoảng tối của hai người.

Tiếng chuông điện thoại réo liên hồi găm vào màn đêm tĩnh mịch. Màn hình sáng lên hiển thị cuộc gọi từ người chồng ở miền Nam. Mọi động tác của Nam và bà Nga đột ngột đông cứng lại.