Nhát rìu bổ xuống nghe một tiếng "phập" khô khốc, tách đôi thớ gỗ xoan thành hai nửa đều chằn chặn trước tầm mắt không rời của Hà. Nam dùng mu bàn tay quệt mồ hôi đang chảy ròng ròng trên trán, lồng ngực vạm vỡ phập phồng thở dốc. Anh định cúi xuống nhặt thêm một khúc củi nữa thì cả vòm trời phía tây đột ngột sập tối. Gió giông nổi lên cuồn cuộn, kéo theo lá khô và bụi đất cuộn tròn thổi bạt qua sân, quất mạnh vào tấm lưng trần nóng hổi của Nam.
Tấm mái nứa cũ kỹ ở hiên sau bị gió giật lên bần bật, phát ra những tiếng kêu răng rắc.
"Nam ơi! Nam sang phụ bác với, gió to quá nó giật tung cái mái hiên sau rồi!"
Tiếng bà Nga gọi thất thanh từ phía hiên sau vang lên giữa tiếng sấm rền rĩ đầu mùa. Nam vứt vội chiếc rìu xuống đống củi, vớ lấy chiếc áo ba lỗ vắt trên bờ rào gỗ rồi rảo bước thật nhanh ra phía sau nhà. Hà vẫn đứng nép mình sau cánh cửa sổ buồng tối, khóe môi khẽ nhếch lên khi nhìn theo cái bóng lưng rộng bản của anh họ đang chạy vội vã.
Khi Nam vòng ra hiên sau, những giọt mưa đầu tiên to bằng hạt ngô đã bắt đầu quất rào rào xuống mái tôn, mái nứa. Bà Nga đang loay hoay dùng một chiếc sào tre để cố định góc mái hiên bị gió thổi lật ngược lên, vạt áo bà ba màu nâu của bà đã bị nước mưa tạt ướt một mảng lớn bên vai, dính sát vào làn da thịt đầy đặn.
"Để cháu, bác đưa cây sào đây!" Nam bước tới giật lấy cây sào tre từ tay bà Nga. Anh nhanh chóng kê lại chiếc thang tre cũ dựa vào cột hiên. "Bác đứng dưới giữ chặt chân thang giúp cháu, nền đất bắt đầu nhão rồi đấy."
"Khéo ngã nghe con, mưa to quá rồi!" Bà Nga vuốt vội nước mưa trên mặt, hai tay ghì chặt lấy hai bên thành thang tre.
Nam thoăn thoắt trèo lên. Từng thớ cơ đùi và bắp chân anh căng ra dưới lớp quần đùi thô. Mưa trút xuống xối xả như trút nước, chỉ trong chớp mắt đã làm ướt sũng mái tóc cắt ngắn và cơ thể trần trụi phía trên của Nam. Nước mưa lạnh buốt chảy ròng ròng trên các múi cơ bụng săn chắc, dội thẳng xuống đầu bà Nga đang đứng ngay phía dưới. Bà Nga ngẩng đầu nhìn theo từng chuyển động của cháu trai, hơi thở bà trở nên gấp gáp khi những giọt nước mưa mang theo hơi ấm từ cơ thể thanh tân của Nam liên tục nhỏ xuống mặt, xuống cổ mình.
Mái nứa vừa được ghìm lại thì một luồng gió mạnh kèm theo tiếng sét nổ vang trời giật giăng ngang qua. Chiếc thang tre vốn đã cũ kỹ mục nát, gặp nền đất nện hiên sau ngấm nước mưa trơn trượt, đột ngột lệch mạnh sang một bên.
"Á!" Bà Nga hét lên một tiếng.
Chiếc thang trượt dài trên nền đất nhão. Nam mất đà, cả thân hình lực lưỡng trượt thẳng từ trên cao xuống, ngã nhào và đè trọn lên người bà Nga.
Cú va chạm mạnh khiến cả hai ngã xoài ra nền đất sũng nước sát mép hiên sau. Nam nằm đè sát sạt lên người bà Nga, toàn bộ ngực trần nóng rực của anh ép chặt vào bầu ngực nở nang, mềm mại của bác gái qua lớp vải áo bà ba ướt sũng. Tiếng mưa rơi tầm tã bao trùm không gian, nhưng lúc này Nam chỉ nghe thấy tiếng tim mình đập liên hồi và nhịp thở dồn dập, đứt quãng của người phụ nữ dưới thân.
Mùi hương da thịt mặn mà hòa quyện cùng mùi nước mưa mát lạnh xộc thẳng vào mũi Nam. Hai tay bà Nga ôm chặt lấy bắp tay cứng như đá của Nam để giữ thăng bằng, cả người bà run lên bần bật, không rõ vì lạnh hay vì sự đụng chạm quá đỗi thân mật này. Cặp đùi tròn trịa của bà Nga kẹp sát hai bên hông Nam, nơi chiếc dương vật của anh đã lập tức cương cứng, đẩy mạnh qua lớp quần mỏng chạm thẳng vào vùng tam giác của bà.
"Nam... đứng dậy... đứng dậy mau..." Bà Nga thì thầm, giọng run rẩy đầy yếu ớt, nhưng đôi tay bà lại không hề đẩy vai anh ra.
Nam nhìn chằm chằm vào khuôn mặt ướt đẫm nước mưa của bác gái. Đôi môi bà Nga hơi hé mở, hơi thở nóng hổi phả vào cổ anh. Dục vọng dồn nén bấy lâu bùng cháy lấn át hoàn toàn lý trí. Nam không lùi lại mà cúi rạp người hơn, siết chặt vòng tay quanh chiếc eo thon nhưng săn chắc của bà Nga, kéo sát cơ thể bà vào người mình.
Anh luồn một bàn tay thô ráp, đầy vết chai sạn từ eo bà Nga, chậm rãi trượt dần xuống dưới vạt áo bà ba sũng nước đang dính chặt vào bụng bà. Làn da bụng của bà Nga nóng hổi, mịn màng tương phản hoàn toàn với làn nước mưa lạnh ngắt bên ngoài. Khi ngón tay Nam mơn trớn trên da thịt ấm nóng ấy, bà Nga khẽ co người lại, một tiếng rên rỉ nhỏ bị tiếng mưa rơi át đi thoát ra từ bờ môi đang cắn chặt. Bà nhắm nghiền mắt, hai tay bấu chặt lấy vai Nam, để mặc bàn tay của cháu trai tiếp tục luồn sâu vào trong áo.
Cách đó chỉ vài bước chân, qua khe hở của cánh cửa gỗ hiên sau khép hờ, Hà đứng im lìm trong bóng tối của gian buồng. Đôi mắt cô gái mười tám tuổi mở to, không chớp, dán chặt vào khoảng không gian mù mịt nước mưa bên ngoài. Cô nín thở, lồng ngực phập phồng theo từng chuyển động của bàn tay Nam đang nhô lên thụt xuống đầy ám muội bên dưới lớp áo bà ba màu nâu ướt sũng của mẹ mình.