Nam vật vã trên chiếc phản gỗ hẹp suốt cả đêm, hai tay ghì chặt lấy hai bên mép gỗ để ngăn mình không tự vuốt ve phần dương vật đang cương cứng đến nhức nhối dưới lớp quần đùi thô ráp. Mỗi lần anh nhắm mắt, vạt áo bà ba ướt sũng của bác Nga lại hiển hiện rõ rệt, phơi bày bầu ngực tròn đầy phập phồng theo từng nhịp thở dồn dập dưới ánh chiều muộn hôm qua. Rồi hình ảnh ấy bị cắt ngang bởi ngón chân cái mát rượi của chị Hà, khi cô chị họ cố tình luồn dưới gầm bàn cọ xát vào mắt cá chân anh, kèm theo nụ cười tinh quái của kẻ đang nắm giữ bí mật. Cái nóng hầm hập của căn buồng chật chội cộng hưởng với sự bứt rốt của tuổi hai mươi khiến da thịt anh râm ran như có kiến bò. Nam xoay người nằm sấp, áp phần dưới nóng rực xuống mặt phản gỗ nhẵn thín, tìm kiếm chút mát mẻ ít ỏi từ thớ gỗ mục nhưng vô hiệu. Dương vật gân guốc ép sát vào lớp vải quần thô, mỗi nhịp tim đập đều giật nảy liên hồi, dâng lên cơn nhức nhối kéo dài cho đến tận lúc trời hửng sáng.
Tiếng mọt nghiến gỗ kèn kẹt trong bóng tối hòa cùng tiếng muỗi vo ve bên tai làm đầu óc Nam rối bời. Anh biết mối quan hệ này là sai trái, là cấm kỵ đạo đức ở cái làng quê nghèo coi trọng gia phong này. Bác Nga là bác gái của anh, vợ của người bác ruột đang đi làm ăn xa. Còn Hà là chị họ của anh, con gái đầu lòng của bác Nga. Vai vế gia đình rạch ròi, vậy mà những đụng chạm xác thịt và ánh mắt lén lút dạo gần đây đã đẩy anh vào một hố sâu dục vọng không lối thoát. Anh không thể ngăn mình nghĩ đến mùi bồ kết thơm nồng trên tóc bác Nga, cũng không thể quên được làn da mịn màng, mát rượi từ bàn chân chị Hà dưới gầm bàn gỗ. Sự giằng xé giữa lý trí và bản năng gầm ghè nhau trong đầu gã trai trẻ, khiến anh nằm thao thức cho đến khi những tia sáng đầu ngày lọt qua khe vách nứa.
Khi trời vừa hửng sáng, Nam bật dậy khỏi phản gỗ. Anh không thèm ăn sáng, vội vã xỏ chân vào đôi dép cao su đúc rồi vác chiếc rựa sắc bén đi tắt qua lối ngõ cỏ đẫm sương để sang nhà bác Nga. Lúc này, anh chỉ muốn lao vào làm việc nặng nhọc để ép thứ năng lượng dư thừa đang chực bùng phát trong cơ thể lắng xuống.
Khoảnh sân gạch nung nhà bác Nga vẫn còn lưu lại hơi lạnh của đêm. Nam đi vòng ra chái bếp, nơi giàn mướp già bị trận gió giông mấy hôm trước quật đổ nghiêng ngả, những thân dây leo héo úa rũ rượi trên đống cọc tre mục nát. Anh giậm chân lên gốc tre già, dùng sống rựa ghì mạnh để chẻ đôi thân ống. Tiếng tre tét dọc nghe giòn giã vang lên giữa không gian yên ắng của buổi sớm mai. Từng thớ cơ trên bắp tay rám nắng của Nam căng lên, mồ hôi bắt đầu rịn ra, chảy thành vệt dài qua vết sẹo nhỏ nơi vai trái rồi đọng lại nơi ngực chiếc áo ba lỗ màu xám.
Nam lúi cúi dọn dẹp đống cọc cũ, khuân những thân tre mới dựng sát vào bờ tường đất. Anh nhặt từng sợi dây leo héo úa, dùng rựa phát quang những bụi cỏ dại mọc lấn ra lối đi. Thân tre đực bánh tẻ trơn tuột và nặng chịch, mỗi lần anh cúi xuống khuân vác, cơ đùi và cơ lưng lại căng cứng. Để chẻ dọc những ống tre lớn làm bốn thanh lạt mỏng dùng để buộc giàn, Nam phải kê đầu tre lên một khúc gỗ lớn, đặt lưỡi rựa thật chuẩn rồi dùng chiếc vồ gỗ nện mạnh vào sống rựa. Tiếng búa gỗ nện chan chát đều đặn vang lên trong sân. Các thớ tre dẻo dai chống cự lại lưỡi dao sắc, đòi hỏi anh phải dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể lên hai cánh tay, ghì chặt và đẩy mạnh để lưỡi rựa chạy dọc thớ gỗ thẳng tắp.
Mồ hôi Nam tuôn ra như tắm, làm ướt đẫm cả mảng lưng chiếc áo ba lỗ xám, dán chặt lớp vải thô vào làn da rám nắng nóng rực. Mỗi lần ngơi tay đứng thẳng dậy thở dốc, mắt anh lại bất giác hướng về phía căn nhà ba gian vách nứa. Cánh cửa buồng phía trong vẫn khép hờ, yên ắng đến lạ lùng. Anh tự hỏi bác Nga đã dậy chưa, và liệu chị Hà có đang nằm bên trong, hé mắt qua khe cửa gỗ để theo dõi từng cử động của em họ hay không. Sự kích thích từ lời thì thầm đe dọa của chị Hà tối hôm trước vẫn âm ỉ cắn rứt tâm trí Nam, vừa làm anh lo sợ, lại vừa khiến dương vật dưới lớp quần đùi thô nảy nhẹ mỗi khi anh nghĩ tới. Anh cố xua đi những ý nghĩ tội lỗi ấy bằng cách lao vào đào những hố đất sâu để chôn cọc tre mới. Lưỡi cuốc bổ xuống nền đất sét nện cứng nhắc, nảy lên những tia lửa nhỏ khi chạm phải sỏi đá, nhưng Nam vẫn điên cuồng vung cuốc, trút hết sự bực dọc trong người vào từng nhát đất.
Nam dùng hai tay nắm chặt cán cuốc tre, dùng hết sức bình sinh nện mạnh xuống lòng đất cằn cỗi. Lớp đất sét pha sỏi ở góc sân nhà bác Nga cứng như đá sau những ngày nắng hạn kéo dài, mỗi nhát cuốc giáng xuống chỉ lóc ra được vài mẩu đất vụn nhỏ bằng nắm tay. Cánh tay anh căng phồng, các thớ cơ bắp cuồn cuộn run lên bần bật dưới áp lực của sức nặng và sự phản chấn từ nền đất cứng. Anh thở hồng hộc, từng luồng hơi nóng phả ra từ cánh mũi rộng. Mỗi động tác gập người bổ cuốc đều khiến cơ bụng Nam siết chặt, chiếc quần đùi thô ráp cọ sát liên tục vào phần da đùi non nhạy cảm, làm nổi bật lên hình dáng gồ ghề của phần dương vật vẫn chưa hoàn toàn dịu xuống từ đêm qua. Anh cố tình chọn công việc nặng nhọc này để hành hạ thể xác, hy vọng cái mệt mỏi rã rời của cơ bắp sẽ dập tắt ngọn lửa ham muốn đang chực thiêu cháy lý trí mình. Thế nhưng, cứ mỗi khi anh cúi rạp người nâng cuốc, bóng dáng bầu ngực đầy đặn của bác Nga ẩn hiện sau lớp áo ướt sũng lại hiện lên mồn một trong tâm trí, tựa như một bóng ma dục vọng bám riết lấy anh không rời.
Đến khoảng giữa trưa, khi mặt trời lên tới đỉnh đầu, bóng nắng rút ngắn lại sát chân tường vách nứa, không khí trong sân trở nên ngột ngạt và nóng hầm hập. Nam dừng tay nghỉ, đứng tựa lưng vào cột hiên, dùng chiếc khăn chiên cũ lau vội mồ hôi đọng trên cổ và ngực. Làn da anh đỏ ửng vì nắng gắt, từng hơi thở thở ra nóng hổi và mệt nhoài.
Tiếng cối cửa gỗ ken két vang lên. Bác Nga từ trong buồng bước ra, tay bê một bát sứ men xanh đựng nước vối nóng. Bác đã thay chiếc áo bà ba màu nâu sẫm hôm qua bằng một chiếc áo bà ba màu xám nhạt dệt bằng vải thô mỏng, cổ áo khoét hơi rộng để lộ xương quai xanh trắng mịn cùng bầu ngực tròn trịa ẩn hiện sau lớp vải mỏng khi có ánh nắng chiếu xiên qua. Chiếc vòng cẩm thạch màu xanh lục sẫm trên cổ tay trái của bác khẽ chạm vào thành bát sứ, phát ra những tiếng cạch cạch thanh mảnh.
"Nam, nghỉ tay uống bát nước vối đã cháu. Nắng nôi thế này làm cố làm gì cho ốm ra." Bác Nga nói, giọng nhỏ nhẹ nhưng ẩn chứa một sự ngập ngừng.
Nam đón lấy bát nước từ tay bác. Đầu ngón tay trần thô ráp của anh vô tình quẹt qua mu bàn tay mềm mại của bác gái. Da bác Nga mát rượi và hơi ẩm, đối lập hoàn toàn với cái nóng như thiêu như đốt ngoài sân. Nam khựng tay lại, không vội rút về, mắt anh dán chặt vào nốt ruồi nhỏ nằm ngay xương quai xanh bên phải của bác. Nó nổi bật trên làn da trắng ngần, phập phồng theo từng nhịp thở nông của người đàn bà trung niên. Anh cảm nhận được ngón tay mềm mại của bác Nga khẽ run lên dưới cái chạm của mình, nhưng bác không hề rụt tay lại ngay. Bát nước vối ấm nóng dao động nhẹ, làm những gợn nước sánh lên sát mép bát sứ men xanh.
Bác Nga nhận ra ánh mắt nóng bỏng của cháu trai đang dán chặt vào ngực mình. Bác khẽ đưa tay lên vuốt lại vạt áo bà ba xộc xệch, gò má hằn lên những vệt đỏ ửng. Bác bước lùi lại một bước, mắt nhìn đi chỗ khác nhưng giọng nói lại mềm đi:
"Dạo này nắng gắt quá, bác trai đi làm trong Nam cũng chẳng mấy khi gọi điện về. Nhà cửa dột nát, giàn mướp đổ cũng chỉ biết trông cậy vào cháu."
"Bác cứ để cháu lo. Mấy việc nặng này bác với chị Hà làm sao nổi." Nam đáp, cố giữ cho giọng mình không run rẩy, dù lồng ngực anh đang đập liên hồi. Anh uống một hơi hết sạch bát nước vối, cảm nhận vị chát đắng trôi tuột xuống cổ họng nóng bỏng.
"Ừ, thế cháu cứ thong thả mà làm."
Bác Nga đón lại chiếc bát sứ trống không, ngón tay hai người lại chạm nhẹ vào nhau một lần nữa trước khi bác quay người đi vào bếp. Nam đăm đăm nhìn theo bờ mông tròn trịa, đầy đặn của người phụ nữ tuổi bốn mươi hai ẩn hiện dưới lớp quần lụa đen bóng. Mỗi bước đi của bác đều kéo căng lớp vải lụa đen mềm mại, phơi bày những đường cong mặn mà của người đàn bà đang độ hồi xuân nhưng thiếu thốn hơi men đàn ông. Sự thèm khát thể xác dồn nén suốt bấy lâu nay ở gã trai tơ lại trỗi dậy, căng chật và nhức nhối dưới lớp vải quần đùi.
Buổi chiều trôi đi trong sự nặng nề của cái nóng oi ả miền Bắc Bộ. Nam tiếp tục dựng lại khung giàn, buộc chặt các mối nối bằng dây kẽm. Từ ô cửa sổ buồng trong sát chái bếp, anh cảm nhận được một ánh mắt đang dõi theo mình. Anh quay đầu lại và chạm ngay phải gương mặt của Hà.
Cô chị họ mười tám tuổi đứng nép sau cánh cửa sổ vách nứa, mái tóc đen thẳng dài buông xõa che nửa khuôn mặt thanh tú. Trên cổ tay phải của chị vẫn đeo chiếc chun buộc tóc màu đen. Thấy Nam phát hiện ra mình, Hà không hề né tránh hay tỏ ra ngượng ngùng. Chị khẽ nghiêng đầu, nở một nụ cười nửa miệng đầy tinh nghịch và khiêu khích. Đôi môi hồng hào mấp máy như muốn gọi "Em Nam...", rồi chị giơ bàn tay lên, ngón trỏ khẽ di chuyển, vẽ một đường tròn mơ hồ trên không trung hướng về phía anh.
Nam rùng mình, vội vàng quay mặt đi hướng khác, tay cầm búa suýt nữa gõ trúng ngón tay mình. Sự hiện diện của Hà giống như một sợi dây vô hình đang thít chặt lấy cổ anh. Chị biết bí mật của anh, chị biết anh thèm khát mẹ mình, và chị đang tận hưởng quyền lực thao túng ấy một cách thích thú. Sự căng thẳng đó không làm Nam thối lui, trái lại, nó càng thổi bùng lên sự kích thích tội lỗi trong lòng gã trai trẻ. Mỗi nhịp đập của trái tim anh đều mang theo nỗi sợ hãi lẫn khao khát cháy bỏng. Anh cố tập trung vào việc buộc kẽm, nhưng hình ảnh nụ cười của chị Hà và bờ ngực phập phồng của bác Nga cứ đan xen vào nhau, biến thành một nỗi bức bối bóp nghẹt lồng ngực.
Anh dùng chiếc kìm rỉ sét kẹp chặt đầu dây kẽm, vặn mạnh hai vòng để siết chặt thanh tre đực vào cột trụ xi măng. Sức lực ở tay anh dường như dư thừa, tiếng kim loại miết vào cọc tre kêu rin rít. Nam cúi người xuống lấy thêm một cuộn dây kẽm khác từ dưới đất, bắp đùi anh căng ra chịu lực, chiếc quần đùi mỏng căng nẩy theo từng nhịp di chuyển. Anh vẫn cảm giác được ánh mắt sắc lẹm của Hà từ phía cửa sổ đang dán chặt vào tấm lưng trần đẫm mồ hôi của mình. Cái cảm giác bị quan sát lén lút ấy giống như một liều thuốc kích thích chạy dọc sống lưng anh, làm da thịt nổi lên những gai ốc li ti. Nam cố hít thở thật sâu, làn khí nóng hầm hập của buổi chiều hè luồn qua lồng ngực đang đập liên hồi. Anh vung búa gõ mạnh vào chốt tre, tiếng gỗ va chạm chan chát vang lên như để che giấu những tiếng thở dốc đầy dục vọng đang kìm nén trong cổ họng mình.
Khi ánh nắng chiều muộn nhạt dần, chỉ còn những vệt sáng màu vàng cam yếu ớt vắt ngang qua bờ tường bao quanh ao cá, Nam mới hoàn thành những nút buộc cuối cùng của giàn mướp. Anh thu dọn đống dây mây và thanh tre thừa xếp gọn vào góc tường. Đúng lúc đó, tiếng bước chân sột soạt trên nền đất ẩm từ phía chái bếp thu hút sự chú ý của anh.
Bác Nga đi ra bể nước mưa sau nhà để gội đầu. Bác xõa tung mái tóc dài đen nhánh, thơm mùi lá sả và bồ kết nấu loãng mà bác vừa đun trong bếp. Bác mặc chiếc áo bà ba màu xám mỏng dính sát vào cơ thể, vạt áo đã sờn cũ và lốm đốm những vệt nước ướt. Dưới ánh chiều tà nhập nhoạng, chiếc gáy trắng ngần cùng bờ vai thon thả của người phụ nữ hiện ra rõ mồn một khi bác cúi đầu xuống, gom toàn bộ mái tóc xõa dài về phía trước.
Chiếc bể xi măng chứa nước mưa nằm sát vách chái bếp, sâu hoắm và tối om bên trong lòng bể. Nước mưa tích trữ từ những trận giông trước chỉ còn khoảng một phần ba bể. Bác Nga cầm chiếc gáo dừa cắm vào chiếc gậy tre dài để múc nước, nhưng vì bể sâu và chiếc gậy vướng víu, bác loay hoay mãi vẫn chưa múc đầy được chiếc thùng gỗ đặt bên cạnh. Phần thân trên của bác cúi rạp xuống, chiếc áo bà ba mỏng dính sát vào lưng, để lộ rõ đường cong của bờ hông căng tròn và phần eo thon thả của người phụ nữ trung niên mặn mà. Những vệt nước gội đầu rớt xuống lưng áo làm lớp vải xám dính chặt vào làn da trắng hồng phía dưới, để lộ cả đường viền chiếc áo lót sẫm màu bên trong.
Nam lặng lẽ tiến lại gần, bước chân anh nhẹ tênh trên nền đất cát ẩm ướt. Sự thèm khát tích tụ suốt cả ngày lao động nóng nực, cộng thêm sự khiêu khích của Hà, lúc này đã đẩy lý trí của Nam bay biến.
"Bác để cháu giúp một tay." Nam cúi người xuống, vòng hai cánh tay lực lưỡng qua bên hông bác Nga để bám lấy thành bể xi măng, giữ tư thế che chắn hoàn toàn cho cơ thể người đàn bà từ phía sau.
Mùi sả chanh thơm nồng lẫn với mùi dầu gội bồ kết ấm áp từ mái tóc ướt của bác Nga lập tức sộc vào mũi Nam. Mái tóc đen dài rũ xuống vách bể, những giọt nước đọng lại trên lọn tóc khẽ rơi xuống mặt nước phẳng lặng phía dưới, tạo ra những vòng tròn đồng tâm loang loãng. Khoảng cách quá gần khiến lồng ngực trần đẫm mồ hôi của Nam dán chặt vào tấm lưng mềm mại của bác gái qua lớp vải áo bà ba mỏng dính nước. Hơi nóng từ da thịt hai người nhanh chóng truyền qua nhau, tạo nên một sự cộng hưởng ngột ngạt.
Bác Nga giật mình, toàn thân khẽ run lên khi cảm nhận được khuôn ngực săn chắc, nóng hổi của cháu trai đang ép sát vào lưng mình. Chiếc gáo dừa trên tay bác chao đảo, suýt nữa tuột khỏi những ngón tay đang run rẩy.
"Nam... cháu làm gì thế..." Bác Nga nói thì thào, giọng nói chứa đựng cả sự hoảng hốt lẫn một niềm mong chờ cấm kỵ. Nhưng cơ thể bác lại không hề có động tác lùi lại hay đẩy anh ra. Trái lại, bác khẽ tựa nhẹ phần lưng vào ngực Nam, tìm kiếm một điểm tựa vững chắc sau những ngày dài cô độc dưới mái nhà thiếu vắng bóng dáng đàn ông.
Nam không trả lời. Anh tiến thêm một bước sát hơn, ép chặt phần dưới đang cương cứng, gân guốc đến nhức nhối dưới lớp quần đùi mỏng vào giữa hai cánh mông tròn trịa, đầy đặn của bác Nga qua lớp quần lụa đen bóng. Sự tiếp xúc trực tiếp và rõ rệt giữa hai vùng nhạy cảm làm Nam thở dốc một hơi nặng nề. Phần dương vật nóng hổi siết chặt lấy khe mông đàn hồi của người đàn bà trung niên, mỗi nhịp tim đập dồn dập của anh đều truyền thẳng sang cơ thể bác qua các lớp vải mỏng manh.
Bác Nga khẽ khép hờ mắt, hai tay bám chặt vào mép bể xi măng thô ráp để giữ cho đầu gối không khuỵu xuống. Cảm giác cứng ngắc và sức nóng hừng hực từ dương vật của Nam liên tục ép mạnh vào da thịt khiến nhịp tim của bác đập loạn xạ như trống dồn. Làn da trắng ngần nơi gáy bác ửng đỏ lên dưới hơi thở nóng hổi của Nam đang phả vào liên tục. Bác cảm nhận được từng thớ cơ bắp trên cánh tay Nam đang siết chặt lấy eo mình, kéo cơ thể bác áp sát vào anh hơn nữa.
Nam buông tay khỏi thành bể, một tay luồn xuống dưới quai thùng gỗ đang đặt mấp mé bên mép nước, tay kia phủ lên bàn tay mềm mại, ẩm ướt của bác Nga vẫn đang nắm chặt cán gáo dừa. Những ngón tay thô ráp, chai sạn vì lao động của gã trai tơ miết mạnh lên mu bàn tay ẩm mát của người phụ nữ. Sự đối lập giữa sự thô ráp nóng bỏng của anh và sự mịn màng, mát rượi của bác tạo nên một luồng điện chạy dọc sống lưng cả hai.
Mặt nước bể mưa phẳng lặng phản chiếu hai bóng người đang quấn quýt lấy nhau dưới ánh chiều tà nhập nhoạng. Ánh sáng vàng cam yếu ớt xuyên qua kẽ lá khế trên cao, rọi xuống làn da trắng hồng ở cổ bác Nga và làm nổi bật những giọt mồ hôi đang lăn dài trên bắp tay rắn chắc của Nam. Trong lòng bể tối om, mặt nước rung rinh theo từng nhịp thở dồn dập của hai cơ thể đang dán chặt vào nhau.
"Bác... để cháu gánh nước cho..." Nam thì thầm bên tai bác, môi anh vô tình quẹt qua vành tai mềm mại của bác Nga.
Bác Nga khẽ rùng mình, một tiếng rên rỉ nhỏ nhẹ thoát ra khỏi bờ môi khô khốc. Bác xoay nhẹ người lại, mặt đối mặt với Nam trong không gian chật hẹp giữa bức tường chái bếp và bể nước. Ánh mắt hai người chạm nhau đầy lay động. Đôi mắt bác Nga đượm buồn nhưng chứa chan khao khát thể xác dồn nén suốt bấy lâu, trong khi mắt Nam đỏ ngầu vì dục vọng bộc phát của tuổi hai mươi. Khoảng cách gần đến mức họ có thể ngửi thấy hơi thở nóng hổi của nhau.
Bác Nga khẽ thở dài, một tiếng thở dài trút bỏ mọi sự kháng cự cuối cùng của lý trí. Ngón tay cái của bác từ từ nới lỏng khỏi cán gáo dừa, khẽ vuốt nhẹ lên mu bàn tay thô ráp của Nam như một sự đồng thuận ngầm cho những gì sắp sửa diễn ra. Dương vật của Nam dưới lớp quần đùi thô nảy mạnh một nhịp, ghì chặt vào đùi bác Nga đầy khiêu khích.
Đúng lúc sự căng thẳng dục vọng giữa hai người chuẩn bị bùng nổ thành một hành động điên rồ hơn, tiếng bước chân sột soạt trên nền sân gạch phía nhà trên vang lên, kèm theo tiếng gọi trong trẻo nhưng đầy ẩn ý của Hà cắt ngang bầu không khí tĩnh mịch:
"Mẹ ơi, có thấy chiếc chun buộc tóc của con đâu không? Lúc nãy con để ở bể nước mà giờ tìm không thấy."