Nghe chương 8

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

Hà ép chặt lưng vào vách nứa, lồng ngực phập phồng thở dốc khi tiếng vải sột soạt bên chái bếp nhỏ dần rồi tắt hẳn. Tiếng cựa mình lo lắng của mẹ cô bên kia bức tường gỗ vọng lại, đứt quãng rồi chìm vào sự tĩnh mịch của căn nhà ba gian. Sau tiếng cạch của chiếc bát đất nung rơi ngoài chái bếp, mọi thứ trở nên ngột ngạt đến mức Hà nghe rõ cả tiếng muỗi vo ve bên tai mình. Cô cố ghìm hơi thở của mình lại, không dám để phát ra một âm thanh nhỏ nhất. Ở phía chái bếp bên kia, sự vắng lặng bao trùm lên mọi vật, nhưng đó là sự vắng lặng căng thẳng tựa như sợi dây đàn bị kéo căng, chỉ chờ một làn gió nhẹ là đứt phăng.

Cảm giác kích thích lúc nãy vẫn còn âm ỉ chảy dọc sống lưng Hà. Cô cảm nhận rõ ngón tay mình luồn dưới cạp quần thun, nơi vùng tam giác non nớt đang rỉ ra thứ dịch nhờn ướt át. Cảnh tượng Nam đè mẹ cô vào vách nứa, luồn tay vào chiếc quần lĩnh đen để móc lồn bà cứ lặp đi lặp lại trong đầu óc. Hà cắn nhẹ môi, cảm nhận cơ thể mình nóng rực lên vì tò mò giới tính và khát khao của cô gái mười tám tuổi.

Qua khe hở giữa hai tấm nứa dọc, Hà hé mắt nhìn. Ánh trăng non đầu tháng mỏng mảnh, leo lét lọt qua những kẽ hở của mái lá dột, rọi những vệt sáng yếu ớt lên nền đất nện gian bếp. Nam vẫn đứng chết trân ở đó. Cái bóng cao lớn, bờ vai rộng và vạm vỡ của anh in sẫm lên khoảng sáng mờ bên cửa bếp. Anh không cử động, hai tay buông thõng hai bên sườn, nhưng bàn tay phải của anh vẫn còn giương ra trong không trung. Trên những ngón tay thô ráp của anh, chất dịch nhờn ấm nóng, ướt át vừa kéo ra khỏi âm đạo bà Nga vẫn còn lấp lánh dưới ánh trăng yếu ớt. Hà đứng trong buồng tối, đầu ngón tay cô cũng đang run rẩy đặt nơi cạp quần thun. Cảm giác nhầy nhụa, nóng ấm của chính mình dưới kẽ đùi vẫn đang âm ỉ cháy, kích thích lòng tò mò giới tính và khát khao của cô gái mười tám tuổi đến điên dại.

Bên chái bếp, Nam khẽ dịch chuyển bước chân. Tiếng đất nện lạo xạo rất nhỏ dưới lòng bàn chân anh. Anh nhìn quanh quất, rồi vội vàng lách người qua cánh cửa chái bếp mỏng manh. Cánh cửa tre khẽ kẹt nhẹ một tiếng khô khốc rồi khép lại. Nam bước nhanh về phía ao cá sau nhà, bóng anh lẫn vào những tàn lá khế và bụi chuối âm u trong vườn.

Hà đứng im lìm thêm vài giây. Tai cô lắng nghe tiếng động từ phòng ngủ của mẹ. Bà Nga đang thở dài, tiếng giường tre khẽ cót kết khi bà xoay người, có vẻ như bà đang cài lại chiếc áo cánh mỡ gà và sửa sang đầu tóc trong bóng tối, lòng đầy hoảng hốt và mặc cảm tội lỗi. Khi chắc chắn mẹ không bước ra ngoài, Hà mới nhẹ nhàng buông cạp quần thun. Cô đi chân trần, bước từng bước cực kỳ cẩn thận trên nền đất lạnh của buồng ngủ. Cô lướt qua gian nhà ngoài tối om, men theo bóng của những chiếc cột gỗ lim xỉn màu, rồi lách qua cánh cửa hiên sau vốn còn khép hờ từ lúc Nam và mẹ cô đứng đó.

Đêm hè ở làng quê Bắc Bộ đầy thứ không khí oi nồng, đặc quánh. Gió từ cánh đồng thổi vào chỉ mang theo cái nóng hầm hập của đất bãi sông Hồng chứ không chút mát mẻ. Hà bước đi trên cỏ mềm, những hạt sương đêm bắt đầu đậu trên ngọn cỏ làm bàn chân cô mát rượi, đối lập hoàn toàn với luồng nhiệt lượng đang cuộn trào bên trong cơ thể cô. Mỗi bước đi chân trần trên nền cỏ ướt mềm tựa như một cái vuốt ve mát lạnh, nhưng nó không thể dập tắt được sự rạo rực đang âm ỉ cháy nơi đáy bụng. Hà cảm nhận rõ rệt từng giọt dịch nhờn ướt át của chính mình vẫn đang rỉ ra, dính dấp giữa hai kẽ đùi, mỗi nhịp bước đi lại cọ xát vào nhau đầy kích thích. Cô có thể nghe thấy nhịp tim mình đập dồn dập vào màng nhĩ, từng nhịp mạnh mẽ và đầy kích động.

Khu vườn đêm tối đen như mực, chỉ có ánh trăng non yếu ớt không đủ xuyên qua những tán khế, tán bưởi rậm rạp. Hà lặng lẽ di chuyển như một chiếc bóng, giữ khoảng cách chừng vài mét với Nam. Cô nhìn chằm chằm vào tấm lưng trần đẫm mồ hôi của anh. Dưới bóng tối nhập nhoạng, bờ vai rộng và những thớ cơ lưng săn chắc của gã trai tuổi hai mươi khẽ chuyển động theo từng bước đi lầm lũi. Nam đi rất nhanh, nhưng bước chân có phần vội vã, loạng choạng như kẻ vừa phạm tội đang tìm đường trốn chạy. Hà nín thở, đôi mắt dán chặt vào gáy Nam, lòng thầm nghĩ về những gì vừa chứng kiến. Sự tò mò và phấn khích đan xen khiến tim cô đập liên hồi, lồng ngực phập phồng dưới lớp áo thun mỏng. Cô muốn biết gã anh họ lực lưỡng này sẽ làm gì tiếp theo để che giấu tội lỗi của mình.

Ao cá nhà bà Nga nằm nép mình dưới bóng những cây bưởi và cây khế cổ thụ. Nước ao phẳng lặng như tờ, thỉnh thoảng có tiếng cá đớp bọt nước nghe "búng" một tiếng nhỏ. Nam ngồi sụp xuống mép đất ẩm ướt sát mặt nước. Anh vội vã vục cả hai bàn tay xuống lòng nước ao mát lạnh. Tiếng nước xao động "oàm oạp" vang lên giữa đêm thanh vắng. Nam dùng tay này chà xát mạnh vào tay kia, miết thật kỹ từng kẽ ngón tay, muốn tẩy sạch thứ dịch nhờn bám trên da thịt. Anh làm đi làm lại động tác đó, muốn gột rửa sạch cả sự tội lỗi vừa diễn ra trong bóng tối gian bếp. Nước ao bắn lên chiếc áo ba lỗ màu xám loang lổ, nhưng anh chẳng bận tâm. Những giọt nước mát lạnh văng lên mặt không giúp anh dập tắt được ngọn lửa dục vọng đang bừng cháy trong huyết quản, cũng như nỗi sợ hãi đang bóp nghẹt khí quản.

Hà chậm rãi bước ra khỏi bóng tối của cây bưởi. Tiếng chân trần của cô cực nhẹ, hoàn toàn bị tiếng nước xao động và tiếng côn trùng kêu râm ran trong bụi rậm át đi. Khi Nam vừa rửa xong tay, đang ngồi thở dốc nhìn đăm đăm xuống mặt nước ao tối đen, Hà bất ngờ ngồi xuống sát bên cạnh anh.

Đầu gối tròn lẳn của cô gần như chạm vào bên đùi trần săn chắc của Nam.

Nam giật bắn người, suýt nữa mất đà ngã nhào xuống nước. Anh quay ngoắt đầu lại, hai mắt trợn trừng, mặt cắt không còn giọt lý trí khi nhận ra người ngồi bên cạnh mình là ai.

"Hà... sao mày lại ra đây?" Giọng Nam khản đặc, anh cố giữ giọng mình thật thấp để không vang xa, nhưng sự run rẩy trong câu nói đã phản bội anh.

Hà không nhìn anh. Cô ôm lấy đầu gối của mình, cằm tựa lên hai cánh tay, đôi mắt đen láy nhìn đăm đăm ra giữa ao. Gió đêm thổi qua, làm những lọn tóc đen dài của cô bay nhẹ, chạm vào cánh tay trần của Nam. Cảm giác nhột nhạt và hương thơm hoa bưởi thoang thoảng từ mái tóc cô gái mười tám tuổi khiến tim Nam đập loạn nhịp trong lồng ngực vạm vỡ.

"Nước ao đêm nay mát không anh Nam?" Hà khẽ hỏi, giọng điệu thản nhiên tựa như hai người chỉ đang ngồi hóng mát lúc trưa hè.

Nam nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc như có cát. Anh vội vàng giấu hai bàn tay vẫn còn ướt sũng vào gầm đùi, cố giữ khoảng cách với cô em họ. "Mát. Mày... mày ra đây làm gì? Đêm hôm sương lạnh, vào nhà ngủ đi."

Hà khẽ quay đầu sang, nhìn thẳng vào khuôn mặt đang biến dạng vì lo sợ của Nam. Cô cười nhẹ, lúm đồng tiền bên má phải hiện rõ dưới ánh trăng non chập choạng. Nụ cười ấy không có vẻ gì là ngây thơ của một cô em họ nghịch ngợm thường ngày, mà chứa đựng sự sắc sảo, đắc thắng của một kẻ đi săn đã dồn được con mồi vào góc chết.

"Vào ngủ thế nào được khi trong tai em cứ nghe thấy những tiếng động lạ từ chái bếp." Hà thì thầm, giọng nói của cô nhỏ nhẹ nhưng từng từ từng chữ rơi vào tai Nam như những tiếng sét đánh ngang đầu.

Nam tái mặt, anh cố bấu chặt ngón chân xuống lớp đất ẩm bên bờ ao để giữ thăng bằng. "Tiếng động gì? Chắc là tiếng mèo hoang đuổi chuột thôi. Mày cứ nghĩ ngợi lung tung."

"Mèo hoang đuổi chuột à?" Hà bật cười, tiếng cười khúc khích nhỏ vụn vang lên giữa đêm tối đầy khiêu khích. "Mèo hoang nhà mình từ bao giờ biết thở dốc như người thế hả anh Nam? Mèo hoang từ bao giờ biết nói 'Nam... sâu quá... ư...' nữa?"

Mồ hôi hột trên trán Nam bắt đầu chảy ròng ròng dọc theo thái dương, dù gió đêm bên ao vẫn thổi. Anh run lên bần bật. Toàn bộ bí mật vụng trộm đầy nhơ nhuốc giữa anh và bác gái đã bị phơi bày hoàn toàn trước mặt cô gái mười tám tuổi này. Nỗi sợ hãi tột cùng bắt đầu bóp nghẹt lồng ngực Nam. Anh nghĩ đến người chú ruột - bố của Hà - một người đàn ông nóng nảy, cộc cằn đang đi làm ăn xa ở miền Nam. Nếu chú trở về và biết được chuyện anh đã mò mẫm, làm bậy với vợ chú ngay trong xó bếp nhà mình, chú chắc chắn sẽ cầm dao chém chết anh. Rồi danh dự của mẹ anh, của cả dòng họ ở cái làng quê nghèo coi trọng lễ nghĩa này sẽ hoàn toàn sụp đổ. Người ta sẽ nhổ nước bọt vào mặt anh, xem anh như một con thú hoang loạn luân, nhơ bẩn.

"Anh Nam này, anh có biết lúc anh dùng ngón tay thọc sâu vào lồn mẹ em, mặt mẹ em lúc đó trông thế nào không?" Hà ghé sát tai anh, thì thầm bằng chất giọng ma mị đầy kích thích. "Mẹ em nhắm tịt mắt lại, môi cắn chặt đến rớm máu, nhưng hông thì cứ ưỡn lên đón lấy tay anh. Còn anh thì thở hì hục như trâu đực..."

Nam nghe đến đó thì mặt đỏ bừng lên vì xấu hổ và sự rạo rực thầm kín. Sự tương phản giữa nỗi sợ hãi tột cùng và những hình ảnh dâm mỹ vừa được Hà khơi gợi lại khiến đầu óc anh quay cuồng. Chiếc dương vật dưới cạp quần đùi thun ẩm ướt của anh bắt đầu biểu tình, phản bội lại ý chí của chủ nhân khi nó từ từ nở to và cương cứng lên, đẩy căng lớp vải mỏng. Nam cố gắng co chân lại để che giấu sự nhục nhã này, nhưng mọi phản ứng cơ thể của anh đều không thể qua mắt được Hà.

Hà liếc mắt nhìn xuống đũng quần đùi của Nam. Dưới lớp vải thun mỏng ướt nước ao, một khối gồ lên to lớn, thô dài đang giật phồng lên theo từng nhịp thở của anh. Cô khẽ nuốt nước bọt, cảm giác ướt át giữa hai đùi mình càng thêm mãnh liệt. Cô vươn ngón chân trần ra, cọ nhẹ mu bàn chân mát rượi của mình vào phần bắp chân nóng hổi của Nam.

"Hà, đừng nói nữa... anh xin mày." Nam khẩn cầu, giọng anh run rẩy, hơi thở hầm hập phả ra đầy bất lực.

"Sao lại không nói? Em còn thấy cả thứ dịch nhờn ướt át lấp lánh chảy ra từ lồn mẹ, dính đầy ngón tay anh mà. Lúc nãy anh ra đây rửa tay, có phải là để xóa sạch dấu vết của mẹ trên tay anh không?"

Nam run rẩy cúi đầu. Bàn tay anh nắm chặt lấy cỏ bên bờ ao, bấu sâu vào bùn đất ẩm ướt để kìm hãm sự hoảng loạn. Anh cảm thấy mình như một kẻ tội đồ đang bị phơi bày mọi ngóc ngách đen tối nhất dưới ánh trăng.

Hà tiếp tục tấn công tâm lý anh, giọng cô ngọt ngào nhưng sắc lạnh: "Em đứng bên kia vách, tay em cũng thọc vào quần em, tự sờ lồn mình đấy. Lồn em cũng ướt đẫm nước, nóng rực lên vì nhìn thấy hai người làm bậy. Anh Nam, anh bảo xem, lồn của mẹ em sướng hơn hay lồn của đứa con gái mười tám tuổi như em sướng hơn?"

Nam bàng hoàng trước sự táo bạo trắng trợn của Hà. Anh nhìn cô em họ, đôi gò bồng đảo căng tròn dưới lớp áo thun mỏng đang nhô lên thụt xuống theo nhịp thở dốc của cô. Sự cám dỗ thể xác từ một cơ thể trẻ trung, căng tràn sức sống của cô gái mười tám tuổi đối lập với sự mặn mà của bà mẹ ngoài bốn mươi. Sự thèm khát và lo sợ đan xen làm chiếc dương vật của anh cương cứng đến đau nhức bên trong quần thun ẩm ướt. Sự giằng xé nội tâm đạt đến đỉnh điểm khi anh vừa muốn bỏ chạy thật xa để giữ lấy chút danh dự cuối cùng, lại vừa muốn lao vào ôm ghì lấy cơ thể non tơ, thơm mùi hoa bưởi của Hà để thỏa mãn thú tính đang trỗi dậy.

Trong sự hoảng loạn tột cùng ấy, Nam vươn cánh tay to lớn, thô ráp ra, chộp chặt lấy cổ tay mảnh mai của Hà.

"Hà! Anh xin mày... anh lạy mày, đừng nói gì cả!" Giọng Nam run lên bần bật, anh ghé sát mặt cô, ánh mắt đỏ ngầu đầy sự khẩn cầu van lơn. "Mày muốn gì anh cũng làm, muốn gì anh cũng chiều... Xin mày giữ kín chuyện này cho anh. Bố mày mà biết... bố mày giết anh mất, rồi mẹ mày cũng không sống nổi..."

Sự tiếp xúc đột ngột giữa bàn tay thô ráp đầy vết chai của Nam và làn da mềm mại, mát rượi của Hà khiến cả hai người khựng lại. Hà không hề giãy giụa để thoát khỏi cái nắm tay thô bạo của anh. Ngược lại, cô để mặc anh siết chặt, cảm nhận rõ sự nóng hổi và những nhịp đập điên cuồng từ huyết quản của người đàn ông hai mươi tuổi truyền qua da thịt mình. Cơ thể Nam rất nóng, lồng ngực vạm vỡ của anh phập phồng liên hồi ngay trước mắt cô.

Sự sợ hãi tột cùng của Nam lại chính là thứ kích thích mạnh mẽ nhất đối với Hà. Cô cảm nhận được một thứ quyền lực tuyệt đối đang nằm trong tay mình. Người đàn ông lực lưỡng đang gánh nước bổ củi hàng ngày, người vừa mới đè mẹ cô ra mơn trớn, giờ đây đang quỳ mọp dưới chân cô, run rẩy cầu xin sự ban ơn.

Hà nhích người lại gần hơn nữa, đùi cô cọ sát vào đùi anh qua lớp quần mỏng. Lớp vải mỏng của chiếc quần lửng không ngăn nổi nhiệt độ nóng rực từ cơ thể anh truyền sang. Sự đụng chạm thể xác này khiến Nam rùng mình, một luồng điện chạy dọc từ bắp chân lên thẳng đại não. Dưới áp lực của bóng tối và tiếng côn trùng kêu râm ran, khoảng cách giữa hai người dường như biến mất. Nam cảm nhận được hơi thở của Hà mang theo mùi hương hoa bưởi thanh khiết đang phả nhẹ lên cằm mình. Bàn tay anh vẫn bấu chặt lấy cổ tay cô, nhưng sức lực siết lại đã không còn là sự khống chế hung bạo nữa, mà chuyển dần thành sự bấu víu đầy bất lực của kẻ đang chìm xuồng.

Trong đầu Nam, một chuỗi những hình ảnh hỗn loạn đan xen nhau không dứt. Anh nhớ đến khuôn mặt nghiêm khắc, lầm lì của chú ruột - người đàn ông luôn lăm lăm cây gậy tre mỗi khi trong nhà có đứa trẻ làm sai việc. Anh mường tượng ra cảnh chú trở về, nhìn thấy vết nhơ này và vung con dao rựa phát bờ ao lên. Nhưng ngay sau đó, hình ảnh bầu ngực đầy đặn của bà Nga dập dềnh dưới ánh trăng non, cùng với sự cọ xát mềm mại của bàn chân Hà lại ập tới, đè bẹp nỗi sợ hãi trong tích tắc. Dục vọng tội lỗi của gã trai mới lớn như con thú dữ bị nhốt lâu ngày, nay gặp mồi ngon liền lồng lộn muốn cắn xé xích xiềng đạo đức.

"Anh Nam..." Hà khẽ khàng cất tiếng, giọng cô trong trẻo nhưng chứa đầy sự đe dọa dịu ngọt. "Anh sợ bố em đến thế cơ à?"

Nam nuốt khan một cái, yết hầu trượt lên trượt xuống dưới làn da rám nắng đẫm mồ hôi. "Bố mày... tính ông ấy thế nào mày biết rồi đấy. Nếu chuyện này vỡ lở ra, anh không sống nổi ở cái làng này đâu. Cả mẹ mày nữa... bà ấy sẽ nghĩ quẩn mất."

Hà khẽ nhướn mày, bàn tay còn lại thong thả đưa lên, khẽ đặt lên khuôn ngực vạm vỡ của Nam. Lớp vải áo ba lỗ xám mỏng manh không thể ngăn được nhịp tim đang đập loạn xạ bên trong lồng ngực anh. Cô cảm nhận rõ sự rung động cơ thể của gã trai đang đứng trước bờ vực thẳm. Sự run rẩy của anh làm cô thỏa mãn vô cùng. Cô thích cái cảm giác có thể bóp nghẹt gã khổng lồ này chỉ bằng vài câu nói.

Hà cảm nhận rõ sự run rẩy truyền qua lớp da thịt Nam. Cô nhận ra mình không còn là đứa con gái mười tám tuổi vô danh tiểu tốt trong ngôi nhà này nữa. Giờ đây, chỉ cần một lời nói của cô, cuộc sống yên bình giả tạo của mẹ cô và cả tương lai của Nam sẽ tan thành mây khói. Thứ quyền lực mới mẻ này thấm vào máu Hà, làm cô say đắm. Cô nhìn chằm chằm vào bờ vai rộng đang phập phồng của Nam, cảm thấy anh chẳng khác nào một chú trâu mộng to khỏe nhưng đã bị cô dắt mũi.

"Thế thì anh phải ngoan chứ." Hà thì thầm, ngón tay cô chậm rãi di chuyển trên ngực anh, vẽ những vòng tròn vô hình đầy khiêu khích. "Từ giờ em bảo gì anh cũng phải nghe. Em bảo gánh nước thì gánh nước, bảo bổ củi thì bổ củi. Và quan trọng nhất..."

Hà dừng ngón tay lại ngay trên đầu vú Nam, khẽ vê nhẹ qua lớp vải mỏng làm anh rùng mình nấc lên một tiếng nhỏ.

"Mỗi lần anh muốn làm gì với mẹ em... anh đều phải để em nhìn thấy."

Nam trợn tròn mắt nhìn cô, hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng. Sự táo bạo của Hà vượt xa tất cả những gì anh có thể tưởng tượng ở một cô gái mười tám tuổi. Anh cứ ngỡ cô sẽ ghê tởm, sẽ khóc lóc hoặc đi rêu rao câu chuyện nhơ bẩn này. Nhưng không, cô lại muốn biến nó thành một trò chơi đồng lõa đầy kích thích. Sự biến thái ngấm ngầm trong đôi mắt đen láy kia làm Nam vừa sợ hãi, vừa cảm thấy một luồng khoái cảm điên cuồng trào dâng từ tận sâu trong xương tủy. Chiếc dương vật của anh giật mạnh dưới cạp quần đùi ẩm ướt, căng nhức đến mức rỉ thêm những giọt dịch nhờn nóng hổi.

"Hà... mày điên rồi..." Nam lẩm bẩm, giọng run rẩy nhưng bàn tay nắm cổ tay Hà vẫn không buông ra, như thể nếu buông cô ra, anh sẽ rơi ngay xuống vực sâu.

Hà khẽ nghiêng đầu, áp sát mặt mình vào mặt anh. Khoảng cách gần đến mức Nam có thể nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình đầy hoảng loạn trong con ngươi đen láy của cô. Cô mỉm cười, một nụ cười đắc thắng đầy ma mị.

Hà dùng ngón trỏ di nhẹ lên bờ môi Nam, thì thầm hứa hẹn một bí mật chỉ hai người biết:

"Điên thì mới vui chứ anh Nam. Chỉ cần anh nghe lời em, chuyện chái bếp đêm nay... mãi mãi chỉ có hai ta biết thôi."