Nghe chương 10

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

Nam vội vàng giật phắt chiếc quần đùi bết mồ hôi dưới đất lên, vừa xỏ một chân vào ống vải thì tai anh chợt giật thót.

Ngoài ngõ, tiếng xích xe đạp khô dầu kêu lách cách dội qua những khóm cúc tần rậm rạp. Tiếng kim loại rỉ sét chạm vào đĩa xích đều đặn, mỗi lúc một gần, kéo theo tiếng lốp xe nghiến sột soạt trên nền đất cát pha sỏi. Sự xuất hiện bất thình lình của âm thanh quen thuộc ấy chặt đứt bầu không khí nóng ẩm, quánh đặc trong buồng.

Bà Nga nãy giờ vẫn nằm xoay mặt vào vách gỗ, lập tức như bị dựng tóc gáy. Bà bật người ngồi dậy, khuôn mặt trắng bệch cắt không còn giọt máu. Hai bàn tay run rẩy bấu chặt lấy vạt áo ba ba mỡ gà rách nát, bà cuống cuồng giật thẳng nếp vải xộc xệch, cài vội ba chiếc cúc đồng trên ngực. Đôi ngón tay luống cuống trượt ra trượt vào lỗ khuy khiến bà càng hoảng loạn. Gương mặt người đàn bà bốn mươi hai tuổi hằn rõ những nếp nhăn của sự kinh hoàng, môi dưới giật giật không thốt nên lời.

– Hà... Hà nó về rồi Nam ơi!

Tiếng bà Nga nghẹn lại trong cổ họng, khàn đặc và run rẩy. Bà vừa vuốt lại những lọn tóc rối bết chặt vào hai bên thái dương đẫm mồ hôi, vừa đưa mắt nhìn chiếc ga giường gỗ nát. Vệt nước dâm hỗn hợp tinh dịch trắng đục loang lổ vẫn chưa kịp khô, hằn rõ một khoảng sẫm màu ẩm ướt ngay giữa lòng chiếc chiếu cói cũ kỹ. Mùi tanh nồng rạo rực bốc lên từ chiếc chiếu cói như một bằng chứng đanh thép tố cáo cuộc hoan lạc tội lỗi vừa diễn ra. Bà Nga quýnh quáng lấy tay chà mạnh lên thớ chiếu, cố công che đậy vệt ướt át nhưng càng xoa thì hơi ấm nồng nặc của cuộc ân ái lại càng tỏa ra ngột ngạt.

Nam thắt chặt cạp quần thun, hai chân bủn rủn suýt quỵ xuống mép giường. Mùi da thịt nồng nặc, mùi tanh nồng đặc trưng của cuộc hoan lạc vừa rồi vẫn quánh lại trong không khí oi nồng của gian buồng tối, luẩn quất không chịu tan đi qua những khe liếp tre khép hờ. Anh vội vã vớ lấy chiếc áo ba lỗ xám cáu bẩn trên phản, xỏ đầu vào rồi vuốt thẳng vội vàng. Tim anh đập dồn dập vào lồng ngực, tiếng mạch đập bên tai vang lên thình thịch. Anh liếc nhìn chiếc dương vật vừa mới xìu xuống của mình, nó vẫn còn dính chút chất dịch nhờn nhớp nháp bên trong lớp quần đùi thun chật ních, cọ vào đùi non gây ra một cảm giác nhột nhạt dơ bẩn.

Mỗi chuyển động của Nam lúc này đều nặng nề và run rẩy. Đầu óc anh lùng bùng những tiếng nổ nhỏ của sự hoảng loạn. Chỉ vài phút trước thôi, anh còn chìm đắm trong cảm giác đê mê khi cắm ngập dương vật của mình vào bên trong âm đạo ấm nóng, khít khao của bác gái. Anh đã thở dốc, đã ghì chặt lấy hông bà Nga mà thúc liên hồi, mặc cho đạo đức và lý trí gào thét. Tiếng da thịt va chạm chan chát và tiếng rên rỉ rạo rực của người đàn bà trung niên mặn mà vẫn còn như văng vẳng bên tai. Vậy mà bây giờ, sự thật tàn nhẫn ập đến dưới hình hài tiếng xích xe đạp của cô em họ mười tám tuổi.

Tiếng chân chống xe đạp gạt xuống nền sân gạch nghe một tiếng “cạch” chói tai. Bước chân Hà đều đặn, nhẹ bẫng tiến vào nhà trong.

– Mẹ ơi!

Giọng Hà trong trẻo vang lên từ gian nhà ngoài. Tiếng động ấy như một cú gõ trực diện vào màng nhĩ Nam, khiến máu trong người anh đông cứng lại. Sự hồn nhiên trong tiếng gọi của cô em họ mười tám tuổi vào lúc này chẳng khác nào một lời phán xét đầy đe dọa. Nam đứng chôn chân tại chỗ, đầu óc quay cuồng với hàng loạt câu hỏi: Hà đã đi bao lâu? Cô đã đứng ngoài cửa sổ từ khi nào? Có phải cô đã nhìn thấy cảnh anh cắm ngập cu vào lồn mẹ cô, thấy người phụ nữ trung niên mặn mà ấy oằn người rên rỉ dưới thân anh?

Nam cố hít một hơi sâu, lách người ra khỏi mép chiếc giường gỗ đang kẽo kẹt. Anh đứng tựa sát vào mép tủ gỗ cũ, cố gắng thở đều nhưng lồng ngực vạm vỡ vẫn phập phồng dưới lớp áo ba lỗ xám ướt đẫm mồ hôi. Đầu ngón tay anh bấu chặt vào thớ gỗ mục của chiếc tủ, cố tìm một điểm tựa để giữ cho cơ thể khỏi ngã khuỵu trước cơn bão lòng. Bên cạnh anh, bà Nga đã kịp ngồi thụp xuống góc giường, kéo chiếc chăn đơn cũ đè lên đùi nhằm che đi vệt nước dơ bẩn trên chiếu, đôi mắt đờ đẫn nhìn chăm chăm ra phía cửa buồng ngủ.

Hà bước vào buồng. Cô mặc chiếc áo thun trắng giản dị và quần lửng đen, mái tóc đen thẳng dài chấm lưng hơi bết lại vì nắng gió thị trấn. Trên tay cô là tập hồ sơ tuyển sinh cuộn tròn. Dáng người cô thanh mảnh, toát ra sức sống mơn mởn của tuổi dậy thì, hoàn toàn tương phản với vẻ mệt mỏi, tã tượi của bà Nga trên giường.

Hà dừng lại ngay ngưỡng cửa buồng. Đôi mắt đen hai mí to tròn của cô không nhìn mẹ, cũng chẳng nhìn Nam ngay lập tức. Cô khẽ chun mũi, hít một hơi nhẹ như đang nhận diện bầu không khí trong căn phòng chật hẹp.

Mùi da thịt nồng ẩm, mùi mồ hôi nam giới hòa lẫn với mùi tinh dịch vẫn còn nguyên vẹn. Mùi hương ấy quá đậm đặc để có thể bị khỏa lấp bởi luồng gió nóng từ chiếc quạt bàn cũ kỹ đang quay rè rè góc buồng. Hà đưa mắt quét một lượt quanh phòng, từ chiếc tủ gỗ nơi Nam đang đứng nép mình, qua những sợi tóc rối bết mồ hôi trên trán mẹ, rồi dừng lại ở chiếc chiếu cói dưới thân bà Nga.

Ánh mắt Hà dời xuống, quét thẳng qua mép chiếc giường gỗ nát. Đúng lúc ấy, bà Nga đang ngồi co rúm ở góc giường, cố dùng cơ thể đầy đặn của mình che đi khoảng chiếu sẫm nước dâm. Nhưng làm sao che nổi vệt nước loang rộng đang rỉ xuống mép cói. Hà nhìn xoáy vào vệt ướt át đó, khóe môi khẽ nhếch lên một đường cong rất mảnh. Nụ cười ấy chỉ xuất hiện trong tích tắc rồi biến mất, nhưng đủ để Nam nhìn thấy và cảm nhận một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.

Bà Nga run lên, hai bàn tay đan chặt vào nhau đặt trên đùi, đầu cúi gằm xuống không dám ngước nhìn con gái. Sự sợ hãi hiện rõ trên bờ vai mập mạp đang khẽ rung của bà. Sự im lặng của Hà kéo dài như một cực hình, đè nặng lên gian buồng chỉ rộng chưa mười mét vuông. Bà Nga chỉ biết cắn chặt môi trong lòng đầy hối hận và nhục nhã. Bàn tay bà vô thức cào nhẹ vào thớ chiếu cói như muốn cào rách đi vệt nước dơ bẩn của cuộc ân ái vụng trộm kia. Người đàn bà vừa trải qua những giây phút thăng hoa tột đỉnh của thể xác giờ đây đang phải đối mặt với sự trừng phạt tinh thần tàn nhẫn nhất từ chính đứa con ruột của mình.

Hà bước qua mép giường, đi thẳng đến chiếc bàn học bằng gỗ xoan kê sát góc tường để lấy mấy cuốn sách giáo khoa ôn tập.

Khoảng không gian giữa chiếc tủ gỗ nơi Nam đang đứng và mép giường rất hẹp. Khi đi ngang qua anh, Hà không hề lách người né tránh. Ngược lại, cô cố tình đi chậm lại, dịch người sát về phía Nam.

Hai cơ thể chạm vào nhau. Đôi gò bồng đảo tuổi dậy thì ẩn sau lớp áo thun mỏng của Hà cọ sát nhẹ nhưng rõ rệt vào bắp tay rám nắng, cuồn cuộn thớ cơ của Nam. Làn da bắp tay Nam nóng bỏng, đẫm mồ hôi, lập tức đón nhận sự mềm mại và bầu ngực căng tròn của cô em họ. Đó không phải là một cú chạm vô ý. Sự cọ xát ấy kéo dài đến hai nhịp thở, đủ để Nam cảm nhận đầu vú săn cứng của Hà đang nhấn vào da thịt mình qua lớp vải mỏng.

Nam nín thở, toàn thân gồng cứng như một khúc gỗ. Một luồng điện rần rần chạy từ bắp tay lan thẳng xuống thắt lưng, khiến dương vật vừa mới mềm xuống của anh lại có dấu hiệu giật mạnh. Mùi hương quả bưởi thoang thoảng từ mái tóc Hà quyện với mùi da thịt nồng nặc của bà Nga tạo nên một hỗn hợp kích thích điên cuồng trong đầu óc Nam. Anh cảm thấy kinh tởm chính bản thân mình, nhưng phản ứng sinh lý của một gã trai hai mươi tuổi khỏe mạnh không cách nào kiểm soát nổi. Sự thèm khát và tội lỗi đan xen tạo thành một cơn lốc xoáy bóp nghẹt lý trí anh. Anh thầm nghĩ, tại sao mình lại đê tiện đến mức này? Người phụ nữ anh vừa ngủ cùng đang ngồi kia chịu đựng nỗi nhục nhã, vậy mà chỉ một cú chạm nhẹ từ con gái bà ta đã khiến thú tính trong anh trỗi dậy.

Hà không dừng lại, cô lướt qua anh, tay cầm cuốn sách quay người lại. Trước khi bước ra ngoài, cô khẽ nghiêng đầu nhìn thẳng vào mắt Nam. Đôi lúm đồng tiền sâu bên má phải hiện rõ cùng một nụ cười đầy thâm ý, vừa tinh nghịch vừa tàn nhẫn như muốn nhắc nhở anh về lời giao kèo hôm trước bên ao cá. Ánh mắt cô như muốn nói: *Anh đã làm chuyện đó với mẹ em rồi đúng không? Đừng hòng trốn thoát.*

– Mẹ mệt à? Con thấy mẹ toát hết mồ hôi thế kia. – Hà cất giọng, nghe tự nhiên đến đáng sợ. Giọng nói của cô phẳng lặng, không một chút gợn sóng nghi ngờ, như thể cô chỉ đang hỏi thăm sức khỏe thông thường.

Bà Nga giật mình, giọng nghẹn lại:

– Ừ... trưa nắng quá... mẹ hơi nhức đầu...

– Vâng, thế mẹ nghỉ đi. Anh Nam ra giếng múc nước giúp em để em nấu cơm chiều nhé. – Hà quay lưng đi thẳng ra gian ngoài, tiếng dép nhựa loẹt quẹt trên nền đất nện nghe lạnh lùng.

Nam đứng lặng thêm vài giây, mồ hôi hột bắt đầu chảy dọc theo thái dương, lăn xuống cằm rồi rơi xuống nền nhà. Anh không dám nhìn bà Nga, vội vã lách người ra cửa buồng, chạy thẳng ra bể nước mưa bên giếng khơi. Anh cần phải thoát khỏi gian buồng ngột ngạt này trước khi lá phổi mình vỡ tung vì thiếu dưỡng khí.

Nam múc một gầu nước lạnh, dội thẳng từ đỉnh đầu xuống. Nước mát buốt luồn qua kẽ tóc, chảy tràn qua gáy, ngực và lưng, nhưng không cách nào dập tắt được ngọn lửa dằn vặt và sợ hãi đang thiêu đốt bên trong anh. Anh nhìn xuống lòng bể nước mưa, bóng mình lay động dưới đáy nước xám xịt. Sự tội lỗi đè nặng lên ngực. Anh đã ngủ với bác gái, người phụ nữ đáng tuổi mẹ mình, ngay trên chiếc giường của chồng bà. Và tồi tệ hơn, Hà – cô con gái mười tám tuổi của bà – biết tất cả, thậm chí đang lấy đó làm trò tiêu khiển đầy dục cảm để thao túng anh.

Nam tựa trán vào thành giếng đá rêu phong, thở dốc. Từng dòng nước mát lạnh trượt qua da thịt anh, mang theo cả mùi hương bưởi nồng nàn từ người Hà vẫn còn sót lại trên bắp tay. Anh nhắm nghiền mắt, cố xua đi hình ảnh cơ thể bà Nga oằn người đón nhận từng cú thúc của anh trong buồng tối, tiếng da thịt va chạm chan chát và tiếng rên rỉ nghẹn ngào của bà. Nhưng càng cố quên thì những âm thanh kẽo kẹt của giường tre và tiếng thở dốc đầy tội lỗi lại càng dội về rõ mồn một. Anh sợ bố Hà – người bác họ đang lam lũ nơi công trường miền Nam sắp sửa trở về. Nếu ông biết chuyện này, danh dự của gia đình này, và cả mạng sống của Nam nữa, coi như chấm hết. Người dân quê Bắc Bộ vốn cực kỳ khắt khe với chuyện thông dâm. Họ sẽ dìm anh xuống ao bùn, sẽ sỉ vả dòng họ anh đến muôn đời sau.

Đầu óc Nam hỗn loạn giữa những suy nghĩ tăm tối. Anh nhớ lại khuôn mặt bác trai, người đàn ông hiền lành, quanh năm suốt tháng da đen sạm vì nắng gió miền Nam, chắt chiu từng đồng gửi về quê nhà. Bác tin tưởng Nam, thường bảo anh sang đỡ đần bác gái những việc nặng nhọc. Vậy mà anh đã trả ơn bằng cách đè vợ bác ra lột sạch quần áo, cắm ngập dương vật của mình vào âm đạo của bà ngay trên chiếc giường cưới của hai người. Sự kinh tởm chính bản thân dâng lên nghẹn ứ ở cổ họng Nam. Anh muốn ói, nhưng chỉ có những tiếng khan khè khè thoát ra ngoài.

Chiều tà buông xuống nhanh chóng. Năng tắt sau rặng tre đầu ngõ, để lại khoảng không gian xám xịt, oi bức đặc trưng của mùa hè Bắc Bộ. Gió không có, lá cây trong vườn đứng im lìm không một tiếng động. Sự im lặng của thiên nhiên như đang đồng lõa với những âm mưu thầm kín trong căn nhà ba gian vách nứa.

Trong gian nhà ba gian vách nứa mỏng, bóng tối bắt đầu len lỏi vào từng góc. Bà Nga lẳng lặng thay chiếc chiếu cói khác, đem chiếc chiếu cũ ra giếng giặt trong lặng lẽ. Tiếng bàn chải chà xát lên thớ cói nghe sột soạt, đều đặn như tiếng cưa cứa vào lòng Nam. Anh đứng ở hiên sau bổ củi, mỗi nhát rìu chém xuống khúc gỗ xoan đều mạnh bạo một cách vô thức, như để giải tỏa sự nghẹt thở đang dồn nén. Từng nhát rìu bổ xuống nghe một tiếng "phập" khô khốc, tách đôi thớ gỗ xoan thành hai nửa đều chằn chặn trước tầm mắt không rời của Hà.

Hà đứng tựa lưng vào cột hiên gỗ, hai tay khoanh trước ngực, lặng lẽ nhìn Nam làm việc. Ánh mắt cô không hề né tránh, cứ thế chăm chú quan sát từng thớ cơ trên lưng Nam căng lên rồi giãn ra sau mỗi nhát rìu. Chiếc áo ba lỗ xám của anh đã ướt đẫm mồ hôi, dính chặt vào làn da rám nắng, để lộ những đường nét vạm vỡ của một gã trai mới lớn. Hà khẽ cắn môi, ngón tay trỏ nhẹ nhàng gõ nhịp trên bắp tay mình. Cô không nói lời nào, nhưng sự hiện diện của cô giống như một áp lực vô hình khiến từng đường rìu của Nam trở nên nặng nề hơn.

Nam nhìn bóng lưng bà Nga đang cúi xuống bên chậu nhôm gột rửa chiếc chiếu. Đôi vai bà run lên từng đợt theo nhịp tay đưa bàn chải. Nỗi nhục nhã của người phụ nữ trung niên hiển hiện rõ trong từng chuyển động lẩn tránh. Anh lại nhìn sang Hà, cô gái mười tám tuổi đang đứng cách anh chưa đầy ba bước chân. Gương mặt Hà dưới ánh hoàng hôn nhập nhoạng mang một vẻ đẹp sắc sảo, lạnh lùng. Lồng ngực cô phập phồng nhẹ nhàng sau lớp áo thun trắng, đầu ngực hơi nhô lên như đang ngầm thách thức sự kiên nhẫn của anh.

– Anh bổ củi khéo nhỉ. – Hà chợt lên tiếng, giọng nhỏ chỉ đủ hai người nghe. – Tay khỏe thế này, bảo sao mẹ em không chịu nổi.

Nam giật nảy mình, nhát rìu bổ lệch sang một bên, chém sạt vào thớ gỗ làm những mảnh dăm bắn tung tóe. Anh đứng thẳng người dậy, thở dốc, hai bàn tay siết chặt lấy cán rìu gỗ lim đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Anh nhìn Hà bằng ánh mắt van nài xen lẫn giận dữ:

– Hà... anh xin mày... đừng nói những lời như thế nữa. Bác trai sắp về rồi...

Hà khẽ cười, tiếng cười khúc khích nhỏ nhẹ trượt qua kẽ răng. Cô tiến lại gần Nam thêm một bước, luồng hơi ấm mang mùi quả bưởi dịu nhẹ lại xộc vào mũi anh. Cô ngước nhìn gương mặt đẫm mồ hôi của Nam, đưa ngón tay trỏ thon dài vuốt nhẹ từ xương quai xanh của anh xuống đến mép áo ba lỗ xám.

– Bố em về thì sao? Anh sợ bố em biết anh ngủ với vợ bố à? Hay là anh sợ em sẽ nói cho bố biết?

– Mày... mày muốn gì ở anh? – Cổ họng Nam khô khốc, anh phải cố gắng lắm mới thốt nên lời. Dương vật trong quần đùi anh lại bắt đầu có phản ứng cương cứng trước sự đụng chạm trơ trẽn của cô em họ.

– Em đã bảo rồi mà. – Hà ghé sát tai anh, thì thầm. – Anh cứ ngoan ngoãn nghe lời em. Bữa tối nay, anh cứ ăn cho ngon vào. Em sẽ không để anh phải thiệt thòi đâu.

Nói rồi, Hà quay lưng bước đi vào trong bếp, để lại Nam đứng trơ trọi giữa sân sau với cây rìu trên tay và một cõi lòng hoang mang cực độ.

***

Bữa tối dọn ra trên chiếc chõng tre kê ở gian giữa căn nhà ba gian. Ánh đèn dầu leo lét đặt giữa chõng tỏa ra làn khói đen khét lẹt, soi tỏ ba gương mặt với ba tâm trạng hoàn toàn khác biệt. Mâm cơm đạm bạc chỉ có một đĩa rau muống luộc xanh ngắt, một bát nước luộc dầm sấu chua, một đĩa cà pháo muối giòn và một bát thịt ba chỉ rang cháy cạnh màu nâu sẫm bốc khói nghi ngút.

Bà Nga ngồi khép nép ở một góc chõng, đầu cúi thấp, tránh né mọi ánh nhìn từ hai người trẻ. Chiếc áo ba ba mỡ gà đã được thay bằng một chiếc áo màu nâu sẫm rộng thùng thình, cổ áo cài kín mít lên tận cằm. Khuôn mặt bà vẫn còn vương nét mệt mỏi sau trận mây mưa dồn dập lúc chiều, hai quầng mắt hơi thâm lại. Bà lóng ngóng xới cơm vào từng bát, đôi tay run rẩy làm hạt cơm vương vãi ra mặt chõng tre.

– Nam... ăn cơm đi con. Chiều làm mệt rồi. – Bà Nga gắp một miếng thịt ba chỉ bỏ vào bát Nam, giọng lí nhí, mắt vẫn dán chặt vào bát cơm của mình.

– Dạ... con cảm ơn bác. – Nam cầm bát cơm bằng cả hai tay, đầu ngón tay anh vẫn còn run nhẹ.

Nam ngồi đối diện với bà Nga, còn Hà ngồi bên cạnh anh. Khoảng cách giữa Nam và Hà trên chiếc chõng tre chật hẹp gần đến mức anh có thể cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ đùi cô qua lớp vải quần lửng. Nam cố giữ cho lưng mình thẳng, mắt chỉ nhìn chăm chăm vào bát cơm, không dám ngước lên. Nỗi tội lỗi đối với bác trai lại trào dâng trong lòng anh dữ dội khi nhìn thấy chiếc giường gỗ nứa ở buồng trong qua khe liếp hé mở. Chiếc chiếu mới đã được trải lên, nhưng vệt nước dâm tội lỗi trên chiếc chiếu cũ đang phơi ngoài dây thép gai ngoài sân như một bóng ma lởn vởn trong đầu anh.

Bác trai ở miền Nam xa xôi, mỗi tháng chắt chiu từng đồng tiền công cát bụi gửi về quê. Bác gửi gắm niềm tin vào Nam, mong anh chạy sang đỡ đần bác gái những lúc trái gió trở trời. Vậy mà chỉ vì những ham muốn xác thịt đê tiện của tuổi trẻ, anh đã đè người vợ bốn mươi hai tuổi của bác ra, cắm dương vật vào lồn bà ngay trên chiếc giường cưới của hai người. Sự phản bội ấy dơ bẩn và nhơ nhuốc đến mức Nam cảm thấy miếng cơm trong miệng mình đắng ngắt, nghẹn ứ ở cổ họng không sao nuốt trôi.

Đúng lúc ấy, dưới gầm chõng tre tối tăm, một sự đụng chạm bất ngờ xuất hiện.

Nam giật bắn người, suýt nữa làm rơi đôi đũa tre trên tay. Một bàn chân trần mềm mại, mát lạnh đã nhẹ nhàng đặt lên mu bàn chân của anh.

Anh vội vàng rụt chân lại, nhưng gầm chõng quá hẹp, gót chân anh đập vào chiếc chân chõng bằng tre già nghe một tiếng "cộc" khẽ. Nam đỏ mặt, liếc nhìn Hà.

Cô em họ mười tám tuổi vẫn điềm nhiên nhai cơm, mặt không một chút biến sắc. Đôi mắt to tròn của cô nhìn thẳng vào Nam đầy ngây thơ, nhưng khóe môi khẽ cong lên một nụ cười ẩn ý. Bàn chân của Hà không hề có ý định buông tha anh. Nhận thấy Nam đang cố né tránh, cô càng lấn tới. Bàn chân trần của cô luồn dưới ống quần đùi rộng của Nam, những ngón chân mềm mại, linh hoạt bắt đầu vuốt ve dọc theo bắp chân rám nắng của anh.

Sự kích thích thể xác đột ngột dưới gầm bàn khiến Nam cứng đờ toàn thân. Da gà trên người anh dựng ngược lên. Làn da chân của Hà mịn màng và mát rượi, tương phản hoàn toàn với cái nóng hầm hập của đêm hè Bắc Bộ và sự nóng bỏng của bắp chân anh. Ngón chân cái của cô miết nhẹ vào thớ cơ bắp chân Nam, rồi từ từ di chuyển ngược lên phía trên đùi non.

– Nam, sao thế con? Ăn thịt đi chứ, cứ gắp rau hoài vậy? – Bà Nga ngẩng đầu lên, thấy sắc mặt Nam đỏ bừng, trán lấm tấm mồ hôi hột thì khẽ hỏi, giọng đầy lo lắng.

– Dạ... không có gì đâu bác. Tại... tại trong nhà hơi bí, con hơi nóng... – Nam lắp bắp trả lời, cố giữ cho giọng mình không bị run. Anh dùng tay trái vịn chặt lấy mép chõng tre để giữ thăng bằng, lòng bàn tay đẫm mồ hôi trượt trên thớ tre nhẵn bóng.

– Thế để mẹ bật cái quạt hướng sang phía anh Nam nhé. – Hà cất giọng trong trẻo, tay gắp một miếng thịt đặt vào bát mẹ. – Anh Nam chiều nay bổ củi mệt mà, người cứ nóng ran lên ấy.

Bà Nga nghe con gái nói vậy thì không nghi ngờ gì, vội đứng dậy đi về phía góc nhà để xoay chiếc quạt bàn cũ kỹ về phía Nam. Chiếc quạt cất tiếng kêu rè rè, thổi ra luồng gió nóng hầm hập nhưng cũng đủ để làm dịu đi phần nào sự căng thẳng đang bao trùm.

Nhưng ngay khi bà Nga vừa quay lưng đi, Hà đã táo bạo đưa cả bàn chân luồn sâu vào trong ống quần đùi của Nam. Lòng bàn chân mềm mại của cô áp thẳng vào vùng đùi non nhạy cảm của anh, nơi chiếc dương vật đang căng cứng nấp sau lớp quần lót thun chật ních. Cô miết mạnh lòng bàn chân lên phần gốc dương vật của Nam, khẽ xoay nhẹ.

Món kích thích quá đỗi đột ngột và trần trụi này làm Nam suýt nữa rên lên một tiếng. Anh cắn chặt môi trong đến bật máu, mắt trợn tròn nhìn Hà. Đầu óc anh như muốn nổ tung. Sự thèm khát và tội lỗi đan xen nhau tạo nên một cơn bão lòng điên cuồng. Trước mặt anh là bác gái – người phụ nữ anh vừa gian dâm cùng lúc chiều, người đang hết lòng lo lắng cho anh. Còn dưới gầm bàn, con gái của bà lại đang dùng chân ve vuốt phần nhạy cảm nhất của anh. Sự biến thái và kích thích tột độ của trò chơi đồng lõa này khiến dương vật của Nam nảy mạnh dưới lòng bàn chân của Hà, rỉ ra những giọt dịch nhờn ấm nóng thấm qua lớp vải thun mỏng.

Hà nhìn thấy biểu cảm chịu đựng đầy dục vọng của Nam thì đôi mắt cô sáng lên lấp lánh đầy đắc thắng. Cô không rút chân ra mà tiếp tục dùng các ngón chân kẹp lấy thân dương vật đang nóng rực của anh qua lớp vải quần, khẽ giật nhẹ như đang vuốt ve bằng tay. Sự tiếp xúc gián tiếp nhưng đầy ma mị này khiến Nam sướng tê dại dọc sống lưng, hai chân anh run rẩy không sao kiểm soát nổi. Anh cảm thấy mình thật đê tiện, thật nhục nhã, nhưng phản ứng sinh lý của gã trai hai mươi tuổi dưới sự khiêu khích của cô thiếu nữ mơn mởn mười tám tuổi hoàn toàn đè bẹp chút lý trí sót lại của anh.

Bà Nga quay lại bàn ăn, ngồi xuống vị trí cũ. Hà lập tức thu chân về nhanh như cắt, điềm nhiên xúc một thìa canh rau muống bỏ vào bát.

– Kìa Nam, ăn nhiều vào con. Bác thấy mặt con đỏ thế kia, hay là bị cảm nắng rồi? – Bà Nga nhìn cháu trai đầy lo âu. Khuôn mặt người đàn bà trung niên mặn mà dưới ánh đèn dầu trông thật hiền hậu, nhưng chính vẻ hiền hậu ấy lại như một nhát dao đâm sâu vào lương tâm Nam.

– Dạ... không sao đâu bác... con ăn xong bát này rồi xin phép về sớm nghỉ ngơi ạ. – Nam cố nuốt trôi miếng cơm nghẹn trong cổ họng, giọng khàn đặc.

– Ừ, thế ăn xong thì về nghỉ sớm đi con. Việc ngoài vườn mai làm tiếp cũng được. – Bà Nga gật đầu, trong lòng bà cũng mong Nam về sớm để tránh ánh mắt dò xét của con gái. Sự có mặt của Nam lúc này chỉ khiến bà thêm phần dằn vặt và sợ hãi.

Bữa cơm kết thúc trong bầu không khí im lặng ngột ngạt. Nam vội vã đặt bát đũa xuống, đứng dậy chào bà Nga rồi bước nhanh ra phía cửa. Anh cần phải thoát khỏi căn nhà này, thoát khỏi hai người phụ nữ đang kéo anh vào vòng xoáy tội lỗi không lối thoát.

– Để con tiễn anh Nam ra cổng cho. Ngoài ngõ tối lắm, không khứ vấp phải đá. – Hà đứng dậy, nhanh nhảu nói.

Bà Nga chưa kịp ngăn cản thì Hà đã đi theo sau Nam ra ngoài sân.

Bóng tối bao trùm lấy khoảng sân nhỏ. Gió đêm thổi qua rặng tre đầu ngõ xào xạc, mang theo chút hơi mát hiếm hoi của buổi đêm. Nam đi phăng phăng ra phía cổng ngõ cúc tần, nhưng vừa đến bóng tối của khóm cúc tần rậm rạp, một bàn tay nhỏ nhắn, mềm mại đã nắm chặt lấy cổ tay anh giật lại.

Nam quay người lại, lưng tựa vào bờ rào cúc tần gai góc. Hà áp sát người vào anh, đôi gò bồng đảo căng tròn của tuổi dậy thì ép chặt vào lồng ngực vạm vỡ đang phập phồng thở dốc của Nam. Trong bóng tối, đôi mắt cô lấp lánh như mắt mèo.

– Anh Nam vội về thế làm gì? Đêm nay bố em chưa về đâu mà sợ. – Hà thì thầm, hơi thở thơm mát phả vào cằm anh.

– Hà... anh xin mày... mày tha cho anh đi. Anh không muốn làm chuyện này nữa. Bác trai đối xử với anh tốt thế... anh làm thế này là có tội với bác ấy... – Nam khẩn khoản, hai tay anh nắm lấy bắp tay Hà, cố đẩy cô ra nhưng không dám dùng lực quá mạnh.

Hà khẽ cười tàn nhẫn, cô luồn một tay xuống dưới cạp quần đùi của Nam, bàn tay nhỏ nhắn luồn qua lớp quần lót thun chạm trực tiếp vào chiếc dương vật vẫn còn nóng hổi và cương cứng của anh. Ngón tay cô miết nhẹ lên phần quy đầu ướt át dịch nhờn.

– Có tội? Thế lúc anh đè mẹ em ra thúc, anh có nghĩ đến tội lỗi không? Lúc anh bắn đầy tinh dịch vào trong lồn mẹ em, anh có nhớ đến bố em không? – Giọng Hà thì thầm nhưng chứa đầy sức nặng đe dọa. – Bây giờ anh muốn rút lui à? Muộn rồi anh Nam ạ. Chuyện này mới chỉ là bắt đầu thôi.

Sự tiếp xúc da thịt trực tiếp làm Nam rùng mình, dương vật anh giật mạnh trong lòng bàn tay Hà. Anh nhắm nghiền mắt, nước mắt bất lực chảy ra nơi khóe mắt, hòa lẫn với mồ hôi đầm đìa trên gương mặt. Anh biết mình đã hoàn toàn rơi vào bẫy của cô em họ mười tám tuổi, một cái bẫy ngọt ngào nhưng đầy rẫy hiểm nguy và tội lỗi mà anh không cách nào thoát ra được.

Hà rút tay ra khỏi quần Nam, đưa ngón tay dính dịch nhờn lên môi mình liếm nhẹ, rồi mỉm cười đầy ma mị:

– Về ngủ ngon nhé, anh Nam. Mai nhớ sang sớm gánh nước giúp mẹ con em đấy.

Nói rồi, cô quay lưng đi thẳng vào trong bóng tối của ngôi nhà ba gian, để lại Nam đứng chết trân bên ngõ tối, gió đêm lạnh buốt thổi qua da thịt đẫm mồ hôi của anh.