Nghe chương 4

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

Sức nóng từ đùi Hà truyền qua lớp quần đùi mỏng, râm ran lan khắp da thịt Nam, khiến anh nín thở. Đầu gối cô gái mười tám tuổi tì mạnh, ép sát chân anh vào cạnh hòm gỗ đặt sát vách nứa. Nam muốn lùi lại nhưng phần lưng đã chạm cứng vào vách ngăn. Anh nghe rõ tiếng tim mình đập thình thịch, từng nhịp dồn dập dội lên lồng ngực. Hà vẫn ghé sát mặt, đôi mắt đen láy không chớp, nhìn xoáy vào sự bối rối đang lan dần trên gương mặt anh. Hơi thở thơm ngọt của cô phả lên cằm, lên môi Nam, mơn trớn đầy khiêu khích. Cánh tay cô tì lên đùi anh, ngón tay khẽ miết nhẹ qua lớp vải thô ráp của chiếc quần đùi. Sự đụng chạm trực tiếp ấy như châm ngòi cho một luồng điện chạy dọc sống lưng Nam, khiến dương vật của anh dưới lớp quần càng cương cứng, căng chật đau đớn.

Tiếng cổng tre ngoài ngõ đập mạnh vào cột mốc, kéo theo tiếng bước chân lẹp xẹp của bà Nga cắt đứt bầu không khí đặc quánh trong gian nhà ngoài.

Nam giật mình, lập tức dùng hai tay đẩy nhẹ vai Hà ra để tạo khoảng cách. Hà không tỏ ra hoảng hốt, cô chỉ nhếch mép cười nhạt, thong thả đứng thẳng dậy, vạt áo thun mỏng rơi xuống che đi khe ngực quyến rũ. Cô cầm lấy mấy tờ đề cương Văn học trên bàn, quay người lại đúng lúc bà Nga bước qua bậu cửa. Nam cũng vội đứng lên, hai tay luống cuống vờ phủi bụi trên quần đùi, cố tình cúi khom lưng để che đi chiếc dương vật đang cương cứng ngạo nghễ phía dưới lớp vải thun mỏng.

Bà Nga bước vào nhà, chiếc nón lá cũ cầm trên tay che hờ trước ngực. Gương mặt bà đỏ ửng vì nắng nóng và mệt mỏi sau chuyến đi chợ phiên dài ngày. Bà đưa tay lên quệt những giọt mồ hôi đọng trên trán, ánh mắt mệt mỏi quét qua hai đứa trẻ đang đứng ở góc nhà:

"Hai đứa làm gì mà lúi húi dưới đất thế kia?"

Hà tiến lại gần bàn gỗ, đặt xấp giấy tờ ngay ngắn xuống mặt bàn, giọng điệu vô cùng tự nhiên:

"Con vô ý làm rơi đống tài liệu ôn thi tốt nghiệp, anh Nam thấy thế nên cúi xuống nhặt hộ con thôi mẹ."

Bà Nga khẽ gật đầu, ánh mắt bà vô thức liếc nhanh về phía Nam. Chỉ trong tích tắc, mắt hai người chạm nhau. Nam cảm nhận được sự né tránh lập tức từ phía bác gái, trong khi lồng ngực bà Nga cũng khẽ phập phồng dưới lớp áo bà ba màu nâu đã thấm đẫm mồ hôi. Nam vội vàng cầm lấy chiếc liềm cắt cỏ đặt ở góc cột, tìm cớ lánh đi để tránh sự nghi ngờ của cả hai người phụ nữ:

"Bác Nga mới đi chợ về ạ. Để cháu ra sân sau bổ nốt mấy khúc củi xoan khô để bác đun nước."

"Ừ, thế cháu ra làm đi. Củi xoan khô cứng lắm, bổ cẩn thận kẻo rìu chém vào chân đấy." Bà Nga dặn dò, giọng bà khẽ run rẩy, ánh mắt vẫn hướng đi nơi khác chứ không nhìn thẳng vào đứa cháu trai lực lưỡng.

Nam vội vã bước qua cửa nách dẫn ra sân sau. Khi cánh cửa gỗ khép lại, anh mới dám thở phào một hơi thật dài, cố gắng đè nén sự kích thích tột độ đang âm ỉ cháy trong cơ thể mình.

Trong nhà ngoài, bà Nga cất chiếc nón lá lên đinh tường rồi quay sang nhìn con gái. Thấy Hà vẫn đang đứng im lặng nhìn mình với ánh mắt sâu thẳm, bà liền bối rối chỉnh lại vạt áo bà ba dưới nách, cố tìm một công việc để phá vỡ sự ngột ngạt này:

"Hà này, con vào dọn dẹp căn buồng trong của mẹ đi. Mấy hôm nay mẹ bận việc đồng áng ngoài bãi, bụi bặm bám đầy gầm giường hòm gỗ rồi. Lau chùi cho sạch sẽ, cuối năm bố con đi làm xa về còn có chỗ mà nằm nghỉ ngơi tử tế."

"Vâng, để con dọn." Hà khẽ đáp rồi quay người đi vào buồng trong.

Căn buồng của bà Nga nằm khuất sau vách ngăn gỗ mỏng. Nơi đây quanh năm tối tăm, chỉ có một ô cửa sổ nhỏ mở ra phía giếng trời để lấy chút ánh sáng yếu ớt. Hà bước vào, ngửi thấy mùi ẩm mốc của gỗ cũ xen lẫn mùi dầu tràm quen thuộc mà mẹ cô vẫn thường dùng để xoa bóp mỗi khi đau nhức xương khớp. Ánh nắng chiều muộn hắt qua ô cửa sổ, tạo thành những vệt sáng xiên xiên chứa đầy những hạt bụi mịn bay lơ lửng trong không trung.

Hà cầm chiếc chổi tre quét qua loa mấy sợi mạng nhện bám nơi góc tường, rồi cúi rạp người xuống nhìn vào gầm chiếc giường gỗ lim bóng loáng. Dưới gầm giường, nằm im lìm trong góc tối là chiếc hòm gỗ long não cũ kỹ của mẹ cô. Nơi góc hòm đã bám một lớp bụi dày xám xịt từ lâu không có bàn tay ai đụng đến. Hà ghé vai ghì chặt hai tay vào thành hòm, dùng hết sức lực của cô gái mười tám tuổi để kéo nó ra ngoài. Chiếc hòm nặng trịch lê trên nền đất nện, tạo ra những tiếng kèn kẹt khô khốc, kéo theo một vệt rãnh nhỏ xới tung lớp đất cát khô cằn.

Nắp hòm không khóa, chỉ được cài bằng một cái then tre nhỏ đã nhẵn thín vì năm tháng. Hà rút then tre, mở nắp hòm ra. Mùi gỗ mục lẫn mùi băng phiến nồng nặc lập tức xộc thẳng vào mũi cô, khiến cô phải nheo mắt lại. Bên trong hòm xếp đầy những xấp quần áo cũ của bố cô để lại trước khi vào miền Nam làm ăn, và vài tấm chăn dạ từ thời bao cấp được gấp phẳng phiu, thơm mùi nắng cũ. Hà đưa tay lục lọi dưới đống quần áo dạ dày cộm ấy. Ở góc sâu nhất của chiếc hòm, cô chạm phải một chiếc bọc nhỏ được gói ghém cẩn thận bằng vải lụa đen bóng.

Sự tò mò trỗi dậy mãnh liệt, Hà kéo chiếc bọc ra khỏi đống quần áo cũ rồi mở từng lớp vải lụa.

Đập vào mắt Hà là một mảnh vải ren màu đỏ thẫm, rực rỡ và xa lạ đến mức không thuộc về căn buồng u tối này. Cô nhấc nó lên khỏi lớp bọc lụa. Đó là một chiếc áo lót ren dáng cúp ngực đầy đặn, đường viền thêu hoa văn tinh xảo, chất vải mềm mịn và có độ co giãn cực tốt. Phần đệm ngực dày dặn, nâng đẩy, dây áo mảnh khảnh như sợi chỉ đỏ. Ở một vùng quê nghèo khép kín này, phụ nữ trung niên như bà Nga thường chỉ mặc những chiếc áo lót vải cotton màu da đơn giản, thậm chí nhiều khi chỉ mặc áo lá bên trong áo bà ba để tiện việc đồng áng. Sự xuất hiện của món đồ nội y gợi cảm, mang sắc đỏ rực rỡ như thế này dưới đáy hòm gỗ khiến lòng Hà chùng xuống.

Hà dùng hai ngón tay nâng chiếc áo lót lên trước ánh sáng từ ô cửa sổ. Vải ren đỏ phản chiếu rõ rệt khát khao thể xác thầm kín của người phụ nữ đã ngoài bốn mươi nhưng phải chịu cảnh phòng không chiếc bóng suốt bao năm qua. Cô khẽ vuốt ve phần ren mềm mại, lật qua lật lại chiếc áo. Rõ ràng đây là đồ mới, thậm chí phần nhãn mác giấy phía trong vẫn còn nguyên chưa bị cắt. Mẹ cô mua món đồ này để làm gì? Cho ai ngắm? Bố cô đi miền Nam đã gần một năm nay, chưa từng về nhà lấy một lần.

Tiếng chốt cửa buồng đột ngột lạch cạch vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của Hà. Bà Nga bước vào, trên tay cầm chiếc giẻ lau ướt định lau chiếc bàn trang điểm cũ. Nhìn thấy mảnh vải ren đỏ rực rỡ đang đung đưa trên tay con gái, bà Nga khựng lại ngay ngưỡng cửa. Gương mặt bà lập tức biến sắc, từ tái mét chuyển sang đỏ bừng đến tận mang tai. Chiếc giẻ lau trên tay bà rơi xuống đất nện một tiếng "bạch" khô khốc.

Bà Nga lao tới, giật phắt chiếc áo lót ren khỏi tay Hà bằng một động tác vô cùng thô bạo. Bà cuống cuồng vo tròn mảnh vải đỏ vào lòng bàn tay, giấu ra sau lưng như thể đang che đậy một tội lỗi tày trời. Giọng bà run lên bần bật, cố tạo ra vẻ uy nghiêm của người mẹ nhưng không giấu nổi sự hoảng loạn đang dâng tràn trong ánh mắt:

"Con làm cái gì thế hả? Ai cho phép con lục lọi đồ đạc riêng tư của mẹ?"

Hà không hề lùi bước trước sự giận dữ của mẹ. Cô từ từ đứng thẳng dậy, phủi nhẹ lớp bụi bám trên vạt áo thun trắng, đôi mắt vẫn điềm nhiên nhìn thẳng vào khuôn mặt đỏ gay, đầy lúng túng của bà Nga:

"Con chỉ dọn gầm giường thôi mà. Chiếc hòm gỗ bụi quá nên con kéo ra để lau chùi. Con thấy bọc lụa này nằm lẫn dưới áo của bố nên tò mò mở ra xem. Mẹ giấu đồ mới ở đây làm gì thế?"

"Giấu cái gì mà giấu!" Bà Nga lớn tiếng mắng át đi, ngực phập phồng thở dốc dưới lớp áo bà ba màu nâu. "Con gái con lứa mà tò mò tọc mạch vào đồ của người lớn. Lo mà quét dọn cho sạch sẽ rồi ra nấu cơm đi! Đừng có đứng đấy mà hỏi vớ hỏi vẩn!"

Bà Nga nói xong liền quay người đi nhanh ra ngoài bếp, bước chân vội vã như đang chạy trốn khỏi ánh mắt sắc lẹm của con gái.

Hà đứng yên trong căn buồng tối. Cô không giận dữ, cũng không sợ hãi trước lời mắng mỏ của mẹ. Cảm giác sắc bén của một kẻ săn mồi bắt đầu trỗi dậy trong lòng cô gái mười tám tuổi. Cô xâu chuỗi lại mọi việc diễn ra gần đây. Mẹ cô, người phụ nữ vốn dĩ chỉ quen với ruộng đồng và những chiếc áo bà ba cũ kỹ, dạo này bỗng nhiên chăm chút bản thân một cách lạ lùng. Bà bắt đầu dùng xà phòng thơm khi tắm, mái tóc búi trễ sau gáy thỉnh thoảng lại thoang thoảng mùi hương hoa bưởi tự chưng cất. Và đặc biệt là Nam. Cậu em họ xa vốn lầm lì, ít nói, dạo gần đây mỗi lần nhìn mẹ cô đều có một ánh mắt sâu hoắm, đầy khao khát nóng bóng. Những va chạm vô tình bên bể nước mưa, những cái chạm tay đầy ngập ngừng khi gánh nước, tất cả hiện lên rõ mồn một trong tâm trí Hà. Cô khẽ mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa sự thích thú đầy nguy hiểm của kẻ vừa tìm ra một bí mật động trời.

Hà bước đến bên cửa sổ buồng tối. Ô cửa nhỏ này trông thẳng ra góc sân sau, nơi có bóng cây khế rủ xuống mát rượi. Nam đang ở đó, cởi trần để lộ bờ vai rộng rám nắng và những thớ cơ ngực săn chắc căng đầy sức sống của tuổi hai mươi. Anh vung chiếc rìu sắt lên cao rồi bổ mạnh xuống khúc củi xoan khô. Mỗi cú bổ củi, các thớ cơ trên lưng Nam lại cuộn lên, mồ hôi chảy ròng ròng dọc sống lưng rắn rỏi, lấp lánh dưới ánh nắng chiều muộn.

Hà đứng tựa cạnh sườn vào bậu cửa sổ gỗ cũ kỹ. Ngón tay cô chạm vào chiếc chun buộc tóc màu đen đang đeo ở cổ tay phải, chậm rãi mân mê, xoay nhẹ nó quanh làn da trắng mịn của mình. Ánh mắt cô sâu thẳm, không một chút dao động, dán chặt vào từng động tác vung rìu mạnh mẽ của Nam ngoài sân.