Nghe chương 14

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

Nụ cười tàn nhẫn ấy vẫn còn ghim trên khóe môi Hà khi cô đẩy cánh cửa buồng gỗ kẽo kẹt bước ra ngoài lúc trời vừa hửng sáng. Dưới ánh sáng mờ đục của ngày mới, gian nhà ba gian hiện lên đầy vẻ rệu rã sau trận bão đêm qua. Cô đi thẳng xuống chái bếp, nơi có tiếng sột soạt của giẻ lau và tiếng thở dài sườn sượt.

Bà Nga đang lom khom bên cạnh bàn bếp, chiếc áo ba bà nâu xộc xệch chưa kịp cài hết cúc để lộ một khoảng ngực loang lổ những vết đỏ bầm của dấu răng. Tay bà run rẩy cầm chiếc giẻ rách, cố lau đi vệt dịch nhờn ẩm ướt dính dấp trên mặt bàn gỗ — dấu tích từ cú thúc cuối cùng bắn đầy tinh dịch của Nam đêm qua. Nam đứng tựa lưng vào cột buồng đối diện, hai tay đút túi quần đùi, mắt dán chặt xuống nền đất ẩm, cố tránh né ánh nhìn lạnh lùng của Hà.

"Mẹ lau kỹ vào, mùi tinh trùng của anh Nam vẫn còn nồng nặc ra cả nhà ngoài kia kìa," Hà cất tiếng, giọng nói phẳng lặng không một chút gợn sóng nhưng khiến cả hai người trong bếp giật bắn mình.

Bà Nga làm rơi phắt chiếc giẻ lau xuống đất, mặt cắt không còn giọt máu. Nam rúm người lại, khớp ngón tay siết chặt lấy mép túi quần, cổ họng ứ nghẹn không thốt lên nổi một lời.

Hà không thèm liếc nhìn vẻ hoảng loạn của họ. Cô quay gót đi lên nhà trên, kéo một chiếc ghế gỗ đặt ngay giữa gian nhà ngoài rồi thong thả ngồi xuống. Chiếc ghế đối diện trực tiếp với bàn thờ tổ tiên, nơi bức ảnh của ông nội cô vẫn trầm mặc nhìn xuống qua lớp bụi mờ.

"Lên đây nói chuyện," Hà nói vọng xuống bếp, giọng lạnh lùng như ra lệnh.

Bà Nga run rẩy bám vào thành bếp để đứng dậy, hai đầu gối nhũn ra. Bà lóng ngóng kéo vội cổ áo ba ba lên cao để che đi vết cắn trên bầu ngực mặn mà, rồi lầm lũi đi lên nhà. Nam lững thững bước theo sau, tấm lưng trần của gã thanh niên hai mươi tuổi giờ đây rũ xuống, đầy những vết cào xước đỏ hằn do móng tay của bác gái găm vào trong lúc đạt cực hạn khoái cảm đêm qua.

Khi hai người đã đứng trước mặt, Hà khoanh tay trước ngực, ngước mắt nhìn thẳng vào Nam.

"Anh Nam, gom hết quần áo rồi cút khỏi nhà tôi ngay trong ngày hôm nay," Hà nói, từng chữ rành rọt đâm thẳng vào sự im lặng ngột ngạt của gian nhà.

"Hà... con ơi..." Bà Nga nghẹn ngào, hai hàng nước mắt nóng hổi lập tức trào ra trên gò má sạm màu. "Con đừng làm thế... Bố con sắp về rồi..."

"Bố sắp về nên con mới bảo anh ta cút!" Hà gằn giọng, ánh mắt đột ngột sắc lên như dao cạo. "Mẹ có biết đêm qua cái vách nứa này nó rung lên thế nào không? Tiếng lồn mẹ mút dương vật của anh ta chùn chụt, tiếng hai người thở dốc, cả tiếng anh ta gầm lên khi xuất tinh vào trong lồn mẹ... con nằm ở buồng bên cạnh nghe không sót một tiếng động nào! Hai người có còn coi cái nhà này là nơi thờ tự tổ tiên nữa không?"

Bà Nga mặt mày xám ngoét. Nỗi nhục nhã tột cùng đè nặng lên vai người đàn bà bốn mươi hai tuổi. Trước mặt đứa con gái mười tám tuổi vừa lớn, bà thấy mình trần trụi và bẩn thỉu hơn bao giờ hết. Bà quỳ sụp xuống, hai đầu gối đập mạnh xuống nền gạch tàu lạnh ngắt, hai tay bấu chặt lấy gấu quần của Hà.

"Mẹ lạy con... Hà ơi, mẹ lạy con..." Bà Nga khóc nấc lên, bờ vai tròn trịa run bần bật dưới lớp áo ba ba mỏng. "Mẹ sai rồi... Mẹ có tội với bố con, có tội với tổ tiên... Con muốn mắng muốn chửi thế nào cũng được, nhưng đừng đuổi anh Nam đi lúc này, làng nước người ta nhìn vào... rồi bố con về biết chuyện thì mẹ chết mất..."

"Mẹ sợ chết thế sao lúc đè nhau ra chịch ở chái bếp mẹ không sợ?" Hà cúi xuống, lạnh lùng gạt tay bà Nga ra khỏi chân mình. "Anh ta không đi, thì người nói cho bố biết chuyện này sẽ là con. Lúc đó để xem bố có cầm dao chém chết cả hai người không."

Nam đứng chôn chân một chỗ. Lời nói của Hà như những gáo nước lạnh buốt giội thẳng vào đầu óc đang mụ mẫm của anh. Nhìn người bác gái mà mình từng đè ngửa ra ôm ấp, thúc cắm điên cuồng đêm qua giờ đang quỳ dưới đất như một kẻ tội đồ, Nam thấy lồng ngực mình nghẹn đắng. Anh biết mọi thứ đã thực sự kết thúc. Trò chơi dục vọng này đã đi đến giới hạn cuối cùng, và cái giá phải trả là quá lớn.

"Bác Nga... đứng dậy đi bác," Nam khẽ khàng lên tiếng, giọng khản đặc sau đêm dài gào thét. Anh cúi xuống đỡ lấy khuỷu tay bà Nga, nhưng bà chỉ biết gục đầu vào đầu gối con gái mà khóc khàn cả giọng.

Nam ngẩng đầu nhìn Hà. Cô em họ vẫn ngồi đó, đôi mắt tròn đen láy nhìn anh không một chút dao động, khuôn mặt trái xoan thanh tú lạnh lùng đến tàn nhẫn. Sự kiêu hãnh của cô gái nắm giữ quyền sinh sát trong tay khiến Nam hiểu rằng anh không còn đường lui.

"Tôi đi," Nam nói nhỏ, đầu cúi thấp. "Tôi dọn đồ ngay bây giờ."

Anh quay lưng bước nhanh vào gian buồng nhỏ phía sau nhà, nơi anh vẫn ngủ tạm trên chiếc giường tre ọp ẹp mỗi khi sang phụ việc. Căn buồng ẩm mốc mùi bùn đất và cả mùi mồ hôi của chính anh. Nam lôi từ gầm giường ra chiếc ba lô vải bạt màu xanh rêu đã sờn rách góc. Anh vơ vội mấy bộ quần áo lao động dính đầy nhựa cây, chiếc quần đùi thun mỏng vẫn còn vệt dâm dịch khô cứng chưa kịp giặt, rồi nhét tất cả vào trong ba lô. Mỗi động tác của anh đều vội vã như thể đang chạy trốn khỏi một ngôi nhà đang cháy.

Bên ngoài nhà ngoài, tiếng khóc của bà Nga nhỏ dần thành những tiếng nấc nghẹn ngào chìm vào tiếng gió rít qua khe liếp cửa.

Nam khoác chiếc ba lô nặng trĩu lên vai, bước ra ngoài gian nhà chính. Bà Nga vẫn quỳ bên chân Hà, đầu tựa vào thành ghế gỗ, đôi mắt sưng mọng nhìn Nam đầy bất lực và đau đớn. Hà vẫn ngồi im lặng, ngón tay mơn trớn chiếc chun buộc tóc màu đen đeo ở cổ tay, không thèm nhìn anh lấy một lần.

Nam bước qua ngưỡng cửa gỗ, cảm nhận luồng khí mát lạnh của buổi sớm chạm vào da thịt trần. Anh đi qua khoảng sân hè nện đất ẩm ướt, nơi vết chân của anh và bà Nga đêm qua vẫn còn loang lổ vết bùn chưa khô.

Nam xách chiếc ba lô bước ra khỏi cổng ngõ vách nứa, không dám quay đầu lại nhìn bóng dáng hai người đàn bà đang đổ dài dưới bóng cây khế.