Nghe chương 10

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

Bà Hội đồng Lợi bước tới giáng một cái tát trời giáng vào khuôn mặt đỏ gay vì rượu của chồng. Tiếng "bốp" khô khốc vang lên giữa không gian ngột ngạt của kho lúa, khiến mấy tên gia nhân đứng phía sau vô thức rụt cổ lại. Bá hộ Lợi loạng choạng thối lui vài bước, một tay vẫn giữ chặt cạp quần lụa, tay kia ôm lấy gò má đang sưng đỏ. Lão ú ớ không ra hơi, đôi mắt ti hí cụp xuống né tránh ánh nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống của vợ. 

Bà Hội đồng gầm lên, lồng ngực phập phồng dữ dội dưới lớp áo gấm màu tím huế sang trọng:

"Ông câm họng lại cho tôi! Ông tưởng tôi là con nít hay sao mà nghe những lời đầu đường xó chợ đó? Bản mặt ông thế nào tôi còn lạ gì nữa! Ông thèm khát con nhỏ hầu này đến mức bò vào tận kho lúa dơ bẩn này để giở trò đồi bại, rồi bây giờ lại đổ vấy cho nó quyến rũ ông? Ông có còn chút liêm sỉ nào của một bậc gia chủ trong tổng này không?"

Bá hộ Lợi mặt mày xám ngoét, vệt tát trên má đỏ bừng lên như lửa đốt. Lão khúm núm cúi đầu, hai đầu gối run lẩy bẩy dưới gấu quần lụa rộng thùng thình chưa kịp thắt chặt dây lưng. Giọng lão lắp bắp, tiếng nói nghẹn lại ở cổ họng đầy mùi rượu nồng nặc và mùi rơm mục:

"Bà... bà lớn... tôi nói thật mà. Tôi là chủ cái nhà này, tôi thiếu gì đàn ông con gái ngoài kia mà phải đi ép uổng con nhỏ này. Chính nó... chính nó giả vờ quét dọn kho lúa, rồi lột áo lột quần nằm sẵn trên đống rơm chờ tôi. Tôi say quá... cái đầu óc không còn tỉnh táo... bà phải tin tôi... Tôi thề có trời đất chứng giám, tôi không hề có ý cưỡng đoạt nó!"

Bà Hội đồng nhếch mép cười khẩy, đôi mắt hằn học nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nhăn nheo của chồng:

"Tin ông? Tôi ăn đời ở kiếp với ông mấy chục năm nay, cái tính trăng hoa đê tiện của ông tôi còn lạ gì. Ông ăn vụng mà không biết chùi mép, giờ còn dám đổ tội cho một con hầu tá điền. Ông cút ngay vào nhà trong cho tôi! Đừng có đứng đây mà làm trò hề cho đám gia nhân nó cười vào mặt!"

Lão Lợi vẫn cố nài nỉ, giọng run rẩy:

"Nhưng bà lớn... chuyện này lỡ đồn ra ngoài, quan tri phủ biết được thì mặt mũi tôi để đâu? Bà phải nể mặt tôi chút đỉnh chứ, trước mặt đám tôi tớ thế này..."

"Nể mặt ông?" Bà Hội đồng trừng mắt, tiến sát lại gần, ngón tay sơn móng đỏ chót suýt đâm vào mặt lão. "Danh dự cái nhà này bị ông bôi tro trát trấu hết rồi! Ông còn dám đòi hỏi tôn nghiêm sao? Lập tiếp cút đi cho khuất mắt tôi, bằng không tôi sẽ viết thư gửi về cho bên ngoại, lúc đó xem ông giữ cái ghế bá hộ này thế nào!"

Bá hộ Lợi như bắt được vàng, vội vàng cúi gằm mặt, hai tay túm chặt cạp quần để không bị tuột xuống. Lão không dám ngoái đầu nhìn Út Sen lấy một lần, lủi thủi luồn qua khe hở giữa đám gia nhân đang đứng vây quanh cửa kho lúa. Bước chân lão cuống cuồng nện trên dãy hành lang gỗ, tiếng guốc gỗ lộc cộc vang lên vội vã rồi tắt ngấm sau cánh cửa lim nặng nề của gian nhà chính sập mạnh. Lão đã trốn biệt vào gian phòng kiên cố của mình, bỏ mặc cô gái nhỏ đơn độc giữa bầy thú dữ đang chực chờ xé xác cô.

Bà Hội đồng Lợi quay phắt lại, ngón tay sơn móng đỏ chót chỉ thẳng vào mặt Út Sen lúc này đang co rúm trên đống rơm. 

"Lôi cổ con đĩ chó đó ra ngoài cho tao! Đừng để cái thứ dơ bẩn này làm uế tạp kho lúa của nhà tao!"

Út Sen bàng hoàng, nước mắt tuôn ra ròng ròng trên gương mặt nhợt nhạt cắt không còn giọt máu. Cô run rẩy bò bằng hai tay hai gối, bỏ qua cả cơn đau nhức nhối ở hạ bộ vừa bị lão Lợi thô bạo giày vò cách đó vài phút. Cô cố lết về phía hiên kho lúa, nơi vệt nước mưa hắt vào lạnh buốt, tiếng khóc nghẹn ngào xé rách cổ họng:

"Bà lớn ơi! Con lạy bà lớn! Con bị ép buộc... chính ông chủ kéo con vào đây... Ông ấy nói nếu con không chịu, ông ấy sẽ siết nợ cha con, sẽ bắt cha con đi tù... Con lạy bà lớn thương tình tha cho con..."

"Mày còn dám mở miệng ngậm máu phun người sao?" Vú Mười đứng bên cạnh xấn tới, giáng một cái tát nảy lửa vào má Út Sen. "Con đĩ non này gan to bằng trời! Đã làm trò mèo mỡ quyến rũ ông chủ để mong đổi đời, giờ bị bà lớn bắt quả tang lại còn dám đổ vấy cho lão gia! Hôm nay tao phải vạch mặt cái thứ trơ tráo nhà mày!"

Cú tát mạnh đến mức làm Út Sen ngã chúi đầu vào góc đống rơm. Đầu óc cô lùng bùng, một bên tai tê dại, khóe môi rách nứt rỉ ra vệt máu đỏ tươi, mặn chát. Những sợi rơm khô đâm vào da thịt trần trụi của cô, cọ vào bầu ngực tròn trịa hồng hào vốn vẫn còn hằn nguyên những vết cắn mút đỏ tấy của lão Lợi. Nơi đùi trong của cô, chất dịch nhờn ấm nóng từ dương vật của lão chủ đất vẫn đang rỉ ra, chảy dọc theo làn da trắng mịn rồi bám vào những cọng rơm vụn. Cô co rúm người, hai tay cố kéo chiếc áo bà ba rách nát chỉ còn vài mảnh vải tả tơi để che đậy lồn sưng đỏ và vùng ngực trần.

Bà Hội đồng Lợi khoanh tay trước ngực, nhìn Út Sen bằng ánh mắt khinh bỉ tột cùng. Đối với bà ta, danh dự của gia đình bá hộ quan trọng hơn mạng sống của một con hầu tá điền nghèo khổ. Lão Lợi có thể đồi bại, có thể thèm khát xác thịt, nhưng lão là chồng bà, là chủ đất nắm quyền sinh sát. Còn con hầu này chỉ là thứ cỏ rác trôi sông lạc chợ, là nơi để bà ta trút bỏ cơn ghen tuông điên cuồng đã kìm nén bấy lâu nay.

Bà Hội đồng quay sang ra lệnh cho hai tên gia nhân lực lưỡng đang đứng chực chờ:

"Tụi bây đâu! Lôi đầu nó ra sân gạch nhanh lên! Để tao coi hôm nay ai cứu được cái mạng hèn của nó!"

"Dạ, bà lớn!"

Hai tên gia nhân mặt mày bặm trợn bước tới. Đôi mắt chúng hau háu liếc nhìn cơ thể trần truồng trắng ngần của Út Sen đang phơi bày nửa kín nửa hở dưới đống rơm. Một tên nắm lấy hai cổ tay cô kéo xềnh xệch, tên còn lại thô bạo túm lấy mắt cá chân cô giật mạnh ra phía sau. Út Sen thét lên một tiếng đau đớn khi tấm lưng trần chà xát dữ dội xuống nền đất kho lúa đầy những hạt thóc rụng sắc nhọn và những cọng rơm khô cắm sâu vào da thịt. Mảnh áo bà ba rách nát cô dùng để che thân bị một tên gia nhân giật phăng, ném lại đống rơm dính đầy chất dịch nhầy dơ bẩn.

Cơn đau buốt từ vùng nhạy cảm hằn sâu vào từng thớ thịt khiến Út Sen gần như ngất lịm. Cô cố giãy giụa, những móng tay cào cấu điên cuồng xuống nền đất ẩm ướt để tìm một điểm bám, nhưng sức lực của cô gái mười tám tuổi làm sao cự lại được hai gã đàn ông lực điền. Chúng lôi tuột cô ra khỏi kho lúa, băng qua dãy hành lang lộng gió, rồi quăng mạnh cô xuống khoảng sân gạch rộng lớn trước nhà chính.

Mặt sân gạch tàu lúc này lạnh ngắt và nhớp nháp bùn đất từ các chậu kiểng tràn ra do cơn mưa dông. Út Sen va đập mạnh xuống nền gạch, tiếng da thịt chạm vào đá nghe phát ra một tiếng "bạch" khô khốc. Nước mưa bẩn bắn tung tóe vào mắt, vào miệng cô. Cái lạnh đột ngột của nước mưa thấm vào làn da trần trụi khiến cô run lên bần bật, từng thớ thịt co rúm lại. 

Cô cố gắng co người lại như một con tôm bị nướng trên lửa, hai tay ôm chặt lấy khuôn ngực non nớt và khép chặt hai đùi để che đi lồn đang sưng tấy, rỉ ra những giọt máu trinh nguyên lẫn lộn với dịch nhờn dơ bẩn của lão Lợi. Nhưng đống nước mưa đục ngầu trên sân gạch không thể che giấu được những vết tích nhục dục hằn rõ trên cơ thể cô. Trên bầu ngực trắng ngần đầy những vết cắn đỏ tấy, vết móng tay cào cấu bầm tím bên đùi trong, tất cả như những bằng chứng phơi bày sự ô uế trước hàng chục cặp mắt đang nhìn chằm chằm.

Mấy tên gia nhân, cai tuần đứng quanh sân gạch không ngừng bàn tán, những ánh mắt dâm đãng chĩa thẳng vào tấm thân trần trụi của cô gái trẻ. Họ chỉ trỏ, cười cợt trên nỗi nhục nhã của cô. 

"Coi kìa, con nhỏ hầu hằng ngày nhìn hiền lành vậy mà thân hình phổng phao ác ôn thiệt chớ." Một tên gia nhân ghé tai tên bên cạnh thì thầm, mắt không rời khỏi bầu ngực đang phập phồng của Út Sen dưới làn nước mưa.

"Bởi vậy lão gia mới thèm nhỏ dãi, bò vô tận kho lúa để ăn vụng. Nhìn da thịt nó trắng nhách, bướm non thế kia hèn chi lão gia chịu không nổi." Tên kia tặc lưỡi, nuốt nước bọt ực một cái đầy thèm thuồng. "Nhìn kìa, đùi nó còn dính đầy nước của lão gia kìa. Đúng là con đĩ lăng loàn."

Út Sen nghe hết những lời dơ bẩn đó. Nỗi nhục nhã ê chề như một lưỡi dao sắc lẹm cứa vào lòng tự trọng của cô gái mới lớn. Cô chỉ muốn có một cái hố để chui xuống, hoặc ước gì đất trời nứt ra nuốt chửng lấy cô ngay lúc này để không phải chịu đựng sự sỉ nhục tột cùng này. Nước mắt hòa lẫn nước mưa chảy tràn lan trên gương mặt nhợt nhạt, cô chỉ biết dập đầu xuống nền gạch lạnh buốt, giọng thều thào van xin:

"Bà lớn ơi... con lạy bà lớn... Con bị oan mà... Xin bà lớn tha cho con đường sống... Con không có quyến rũ ai hết... Con là đứa con gái nhà lành..."

"Nhà lành sao mày dám dạng háng ra cho chồng tao?" Bà Hội đồng Lợi bước ra hiên nhà, đứng dưới mái hiên cong vút bằng ngói lưu ly. Vú Mười lật đật che chiếc ô giấy dầu lớn qua đầu bà ta, che chắn cho tà áo gấm đắt tiền khỏi những giọt nước mưa hắt vào từ sân gạch. Bà Hội đồng nhìn xuống Út Sen đang nằm co quắp dưới vũng nước bẩn, khóe môi bà ta giật giật đầy khinh bỉ. Bà ta nhổ một bãi nước trầu đỏ lòm xuống cạnh đầu Út Sen, giọng nói lanh lảnh như tiếng kim khí va vào nhau:

"Mày nhìn lại cái thân xác dơ dáy của mày đi! Thứ tá điền nghèo hèn, cha mẹ mày cơm không có ăn, áo không có mặc, tao thương tình cho mày vô đây làm người hầu hạ để có chén cơm bỏ vô họng. Vậy mà mày dám trèo lên giường ông chủ mày sao? Cái đồ lăng loàn trắc nết! Hôm nay tao không đánh chết mày, tao không còn mặt mũi nào làm bà lớn cái tổng này nữa!"

"Bà lớn ơi, con không có quyến rũ ông chủ..." Út Sen vừa khóc vừa bò sát tới bậc thềm hiên nhà, cố nắm lấy vạt áo gấm của Bà Hội đồng để cầu xin chút lòng thương hại cuối cùng. "Con lạy bà lớn... con lạy bà..."

"Tránh xa bà lớn ra! Cái đồ dơ bẩn nhà mày mà dám đụng vào áo gấm của bà lớn sao?" Vú Mười bước tới, đá mạnh một cú vào chấn thủy của Út Sen.

Cú đá đau điếng khiến Út Sen ngã ngửa ra mặt sân gạch, hơi thở nghẹn lại trong lồng ngực. Cô ôm lấy bụng, ho sặc sụa, nước mưa bẩn tràn vào cổ họng làm cô khó thở tột cùng. Sự bất lực và đau đớn thể xác bao trùm lấy cô gái nhỏ dưới cơn mưa tầm tã. Những hạt mưa nặng hạt liên tiếp trút xuống, quất vào da thịt trần trụi của cô như hàng ngàn cây kim châm. Da thịt cô tái nhợt đi vì lạnh, hai đầu vú săn lại, run rẩy co quắp trên nền gạch ngập nước bẩn.

Giữa lúc đám gia nhân đang vây quanh chế giễu và bàn tán xôn xao về cơ thể trần truồng của Út Sen, từ góc vườn tối tăm phía chuồng trâu, một bóng người cao lớn đột ngột lao ra.

Đó là thằng Đực. Gã chăn trâu mồ côi vừa đi thả trâu về muộn, nghe thấy tiếng la hét thất thanh từ phía sân gạch liền vứt bỏ cả chiếc roi tre, chạy thục mạng tới. Nhìn thấy Út Sen trần truồng nằm dưới đất, cơ thể đầy vết thương và nước bẩn, trái tim Đực như bị ai bóp nghẹt. Nỗi xót xa và căm phẫn dâng lên làm mắt gã đỏ ngầu.

"Út Sen!" 

Đực hét lên một tiếng đau đớn, không màng đến luật lệ hay thân phận nô bộc hèn hạ, gã lao thẳng vào sân gạch. Gã dùng cơ thể săn chắc, đen nhẽm vì nắng gió của mình chắn trước người Út Sen, cố gắng che đi những phần da thịt trần trụi của cô khỏi những ánh nhìn thú tính. Gã cởi phăng chiếc áo vải thô rách rưới đang mặc trên người, đắp lên tấm lưng đang run rẩy của cô gái nhỏ.

"Bà lớn! Xin bà lớn tha cho Út Sen! Cô ấy hiền lành lắm, không biết gì đâu! Có tội tình gì xin bà cứ trút lên đầu con! Con xin chịu đòn thay cho cô ấy! Con lạy bà lớn thương xót!" Đực quỳ sụp xuống, đầu gối nện mạnh lên gạch, hai tay nâng niu che chở cho Út Sen.

Bà Hội đồng Lợi nhìn thấy thằng Đực lao ra, đôi lông mày lá liễu dựng ngược lên đầy giận dữ. Bà ta chỉ tay vào Đực, giọng nói rít qua kẽ răng:

"À, hóa ra còn có thằng đồng lõa nữa! Lũ tá điền tụi bây thật là gan trời, dám vào tận dinh cơ của tao để làm trò mèo mỡ với nhau rồi che chở cho nhau sao? Mày chỉ là một thằng chăn trâu hèn mọn, lấy quyền gì mà đứng ra cầu xin cho con đĩ này? Tụi bây đâu! Đập chết thằng chăn trâu vô loại này cho tao! Dám làm loạn ở đây hả?"

"Đập chết nó đi! Cho nó chừa cái tật anh hùng cứu mỹ nhân!" Vú Mười hùa theo, tay chỉ trỏ chỉ chực chờ đám gia nhân ra tay.

Đám cai tuần và gia nhân nghe lệnh liền lập tức xông vào. Ba bốn tên tay cầm gậy gộc bằng gỗ sồi, gậy tre to bản lao tới. Một tên dùng chân đạp mạnh vào vai Đực, hất gã văng ra khỏi người Út Sen. Chiếc áo vải thô vừa mới đắp lên người cô lại bị giật tung ra, để lộ tấm lưng trần trắng ngần đang co rúm dưới những giọt nước mưa lạnh buốt. 

"Đồ chó đẻ!" Thằng Đực gầm lên một tiếng, mắt gã trợn trừng. Gã lật người nhỏm dậy, dùng bờ vai vững chãi húc thẳng vào bụng tên gia nhân vừa đạp mình. 

Cú va chạm mạnh đến mức tên gia nhân lùi lũi ngã ngửa ra sau, va đầu vào mép chậu kiểng bằng sành kêu "cốp" một tiếng. Nhưng ngay lập tức, hai tên cai tuần to khỏe khác áp sát. Một chiếc gậy tre dày bản giáng mạnh xuống sống lưng Đực. Tiếng "bốp" trầm đục vang lên xen lẫn tiếng da thịt rách toác. Đực nghiến chặt răng, không thèm kêu một tiếng, gã vớ lấy một khúc củi gộc nằm lăn lóc gần bồn hoa, quật ngược lại. Khúc củi trúng vào ống chân của một tên làm hắn rú lên đau đớn, ôm chân ngã quỵ xuống vũng nước.

"Mẹ kiếp nó! Thằng ranh con này hôm nay hóa điên rồi!" 

Tên Cập rập đi đầu hét lớn, vung chiếc roi mây dài bản quất xé không khí. Sợi roi như một con rắn độc quấn chặt lấy cánh tay đang cầm củi của Đực. Tên gia nhân còn lại tận dụng cơ hội lao vào ôm chặt lấy eo Đực từ phía sau, ghì mạnh gã xuống mặt sân gạch. Đực giãy giụa điên cuồng, cơ bắp cuồn cuộn nổi lên dưới làn da đen nhám. Gã dùng đầu húc ngược ra sau trúng mũi tên đang ôm mình, khiến máu mũi hắn phun ra tung tóe. 

Nhưng sức một người làm sao cự lại đám đông đang khát máu. Hai tên gia nhân khác cầm gậy gỗ sồi xông lên, liên tiếp giáng những đòn chí mạng vào ống chân và bả vai gã. Tiếng xương khớp va đập nghe ghê rợn dưới màn mưa dông. Một cú nện sấm sét trúng khớp gối bên phải khiến Đực khuỵu xuống. Gã gầm lên một tiếng đầy uất hận, hai tay vẫn cố vươn về phía Út Sen lúc này đang khóc ngất dưới đất.

"Út Sen... chạy đi... chạy..." Giọng Đực khản đặc, máu từ khóe miệng trào ra, hòa cùng dòng nước mưa chảy ròng ròng trên cằm.

"Mày còn lo cho nó sao?" Vú Mười đay nghiến, tiến lại gần, dùng gót chân mang guốc gỗ dẫm mạnh lên những ngón tay đang cào trên mặt gạch của Đực. Gót guốc gỗ nghiến ngấu trên khớp xương ngón tay gã, ép máu tươi chảy ra kẽ gạch. "Con đĩ non kia là đồ chơi của ông chủ, loại chăn trâu như mày cũng đòi chen chân vào? Hôm nay tao phải cho mày biết thế nào là lễ độ!"

Bà Hội đồng Lợi đứng trên hiên nhà, gương mặt lạnh lùng không một chút gợn sóng trước cảnh tượng đẫm máu trước mắt. Bà ta nhấp một ngụm trà gừng nóng do một con hầu khác vừa dâng lên, giọng nói đều đều đầy uy lực:

"Đè đầu nó xuống vũng bùn cho tao. Để cái đầu nóng của nó tỉnh ra. Lũ tá điền tụi bây chỉ cần cho ăn no một chút là muốn trèo lên đầu chủ mà ngồi. Đánh cho nó chừa cái thói phản chủ đi!"

Hai tên gia nhân lực điền túm lấy tóc Đực, giật ngược đầu gã ra sau rồi thô bạo ấn mạnh mặt gã xuống vũng bùn đen ngòm bên cạnh bồn hoa vạn thọ. Vũng bùn sền sệt, chứa đầy nước mưa bẩn và phân tro bón cây lập tức lấp đầy mắt, mũi và miệng Đực. Gã ngạt thở, hai tay hai chân cào cấu điên cuồng trên mặt đất để tìm dưỡng khí. Nhưng hai gã đàn ông lực lưỡng phía trên dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể đè chặt lên lưng và gáy gã, không cho gã ngẩng đầu lên.

"Ứ... ự..." 

Tiếng nghẹn ngào thảm thiết của Đực vang lên dưới vũng bùn. Những bong bóng khí lẫn lộn bùn đất sủi lên rồi vỡ tan. Cơ thể gã co giật mạnh mẽ, các thớ cơ căng phồng lên rồi dần dần yếu đi vì thiếu oxy. Nước mưa từ trên trời vẫn trút xuống xối xả, rửa trôi những vệt máu đỏ tươi trên lưng gã, nhưng lại nhanh chóng bị bùn đen lấp đầy.

Út Sen nhìn thấy cảnh tượng đó thì tim gan như vỡ vụn. Cô quên đi nỗi đau đớn từ lồn đang sưng đỏ, quên đi sự nhục nhã khi đang hoàn toàn trần truồng trước đám đàn ông. Cô dùng hai tay bò lết trên mặt sân gạch lạnh ngắt, kéo theo thân thể đầy vết xước rỉ máu. Cô ôm lấy chân Bà Hội đồng, dập đầu xuống thềm đá liên tục đến mức trán rách da, máu chảy ròng ròng xuống mắt:

"Bà lớn ơi! Con xin bà lớn! Tha cho anh Đực đi! Anh ấy không biết gì hết... tất cả là lỗi của con! Con lạy bà lớn thương tình tha mạng cho anh ấy... Con hứa sẽ làm trâu làm ngựa đền đáp cho bà lớn... Xin bà lớn kêu tụi nó dừng tay lại đi... Anh Đực sắp chết ngạt rồi..."

Bà Hội đồng Lợi lạnh lùng nhìn xuống con hầu đang quỳ dưới chân mình. Tấm thân trần truồng của Út Sen phơi bày dưới ánh mắt của bà ta: hai bầu ngực non nớt đầy những vết cắn đỏ tấy của lão Lợi, đùi trong loang lổ chất dịch nhờn đục ngầu chưa kịp khô. Sự ô uế đó như một cái tát gián tiếp vào danh dự của người đàn bà quyền lực nhất gia đình này. Cơn ghen tuông ấm ức bấy lâu nay đối với lão chồng trăng hoa bỗng chốc đổ dồn hết lên đầu cô gái nhỏ.

Bà Hội đồng thẳng chân đạp mạnh một cú vào mặt Út Sen, khiến cô ngã ngửa ra vũng nước bẩn phía sau. 

"Mày có tư cách gì mà cầu xin cho nó?" Bà Hội đồng rít lên, gương mặt trang điểm đậm trở nên vặn vẹo dưới ánh sáng tù mù của buổi chiều giông bão. "Một con đĩ lăng loàn, dạng háng dẫn dụ đàn ông, giờ lại muốn quyến rũ thêm thằng chăn trâu trong nhà tao sao? Thứ rác rưởi dơ bẩn! Tao nuôi mày để mày làm uế tạp cái nhà này hả?"

Vú Mười lật đật bước tới, giọng đầy ác ý:

"Bà lớn nói phải đó. Cái thứ con gái chưa chồng mà đã dính đầy nước tiểu của đàn ông thế kia, để nó sống trong nhà chỉ thêm xui xẻo. Phải trị tội nó thật nặng để làm gương cho đám hầu gái khác, không tụi nó lại tưởng chỉ cần ngủ với ông chủ là được đổi đời."

Út Sen nằm ngửa trên sân gạch, nước mưa xối xả quất vào mắt khiến cô không thể mở nổi. Cơn đau từ bụng dưới và hạ bộ truyền lên tận đại não, khiến cô tê dại. Cô nhìn về phía vũng bùn, nơi thằng Đực đang yếu dần, những cái giãy giụa của gã không còn mạnh mẽ như trước nữa. Trong lòng cô dâng lên một nỗi tuyệt vọng tột cùng. Cô gái mười tám tuổi ngây thơ ngày nào giờ đây đã hoàn toàn nhận ra sự tàn độc của những kẻ nắm quyền sinh sát. Ở nơi này, mạng sống của tá điền như cô và Đực chẳng bằng một con chó con mèo dưới chân họ.

"Kéo thằng đó ra chuồng trâu, trói lại đó cho muỗi cắn. Đừng để nó chết ở đây mang họa vào nhà." Bà Hội đồng phẩy tay ra lệnh, đôi mắt sắc lẹm quay lại nhìn Út Sen đang nằm thoi thóp.

Đám gia nhân lập tức buông tóc Đực ra. Thằng Đực ngã quỵ xuống mặt đất, ho sặc sụa, phun ra toàn bùn đất và nước bẩn mixed với máu. Gã nằm thở dốc, lồng ngực phập phồng dữ dội, đôi mắt đỏ ngầu vằn tia máu nhìn Út Sen một cách bất lực. Hai tên gia nhân nắm lấy hai chân gã, kéo xềnh xệch gã đi về phía chuồng trâu tối tăm như kéo một con vật đã chết.

Bà Hội đồng Lợi bước xuống một bậc thềm, đứng dưới chiếc ô giấy dầu mà vú Mười đang che. Ánh mắt bà ta dừng lại trên cơ thể trần truồng, run rẩy vì lạnh của Út Sen. Khóe môi bà ta nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn, giọng nói vang lên rõ ràng giữa tiếng sấm chớp đì đùng:

"Còn con đĩ này... Tụi bây đem nó ra chuồng trâu phía sau. Lấy cái chăn thô quấn chặt nó lại, rồi đóng đinh treo lên xà nhà cho tao. Tao muốn nó phải chịu phạt đóng chăn dưới đống phân trâu hôi thối đó, để cái mùi dơ bẩn của nó hòa cùng mùi phân trâu, cho nó biết thế nào là thân phận tá điền!"

Út Sen rùng mình khi nghe thấy hai từ "đóng chăn". Đó là hình phạt tàn khốc nhất dành cho những con hầu phạm tội trộm cắp hoặc thông dâm trong các gia đình địa chủ Nam Bộ xưa. Người bị phạt sẽ bị lột trần, quấn chặt trong chiếc chăn thô đầy gai tre và gai kẽm, rồi bị treo lơ lửng cho gia nhân đánh đập bằng roi mây. Sự nhục nhã và đau đớn thể xác đó có thể giết chết một người khỏe mạnh chỉ trong một đêm.

"Bà lớn... xin bà tha cho con..." Út Sen thều thào, nước mắt hòa cùng nước mưa chảy ngược vào tai. Cô không còn sức để bò dậy nữa, toàn thân rã rời như một bộ xương khô chịu trận dưới cơn giông bão đang ngày một dữ dội hơn.

Bà Hội đồng Lợi không thèm nhìn cô lấy một lần, quay lưng bước vào trong nhà chính ấm áp. Cánh cửa gỗ lim nặng nề khép lại, để lại khoảng sân gạch lạnh ngắt và tiếng cười đắc ý của vú Mười khi mụ ta bắt đầu chỉ tay ra lệnh cho đám gia nhân lực điền tiến về phía Út Sen.