Cảm giác nhói buốt đột ngột cứa vào lòng bàn tay phải làm Út Sen giật mình, suýt nữa đánh rơi chiếc khăn lau bằng vải bố xuống sập gụ gỗ gõ đỏ. Cô vội buông tay, lật bàn tay phải lên nhìn dưới thứ ánh sáng tù mù của gian nhà kho sau dinh cơ Bá hộ Lợi. Lòng bàn tay cô vẫn mịn màng, không một vết trầy xước hay rỉ máu. Vậy mà cái cảm giác nhói buốt tê tái ấy cứ chân thật tợ như da thịt cô vừa bị một mảnh sành sắc lẻm rạch sâu vào tận xương. Cô rùng mình. Dưới khóe mắt trái, nốt ruồi nhỏ khẽ giật liên hồi đầy bất an. Út Sen đưa ngón tay lên day nhẹ bầu mắt, lòng dạ cồn cào một nỗi lo sợ mơ hồ không tên. Hồi nãy, lúc đi ngang qua lối rẽ ra lò gạch phía bên sông Chẹt Sậy, cô cứ thấy mí mắt mình giật liên tục, ruột gan nóng tựa có lửa đốt.
Cô nghĩ đến Tám Bờ. Giữa hai chị em sinh đôi luôn có một mối liên kết ruột thịt vô hình nhưng vô cùng mạnh mẽ. Lúc nhỏ ở quê cũ Vĩnh Long, có lần Tám Bờ đi hái bần bị gai đâm rách lòng bàn chân bên trái, ở nhà Út Sen cũng tự dưng đau nhói đúng ngay vị trí đó rồi bật khóc ngon lành. Giờ đây, cái đau buốt ở lòng bàn tay phải này chắc chắn là điềm báo cho thấy chị hai cô đang gặp chuyện chẳng lành. Tám Bờ đang ở lò gạch của tên cập rằng Tám Sét. Nghĩ đến khuôn mặt thô kệch, đầy sẹo với ánh mắt đỏ ngầu vằn tia máu luôn nhìn chằm chằm vào cơ thể hai chị em của Tám Sét, Út Sen lại thấy sống lưng lạnh toát. Cô lo cho chị, nhưng bản thân cô ở dinh cơ này cũng có khác gì cá nằm trên thớt.
Cô thở dài, cúi xuống nhặt chiếc khăn bố lên, tiếp tục lau chùi những chiếc chân đèn bằng đồng cáu bẩn xếp xó ở góc kho. Gian nhà kho này nằm tách biệt phía sau dãy nhà chính, quanh năm ẩm thấp và nồng nặc mùi mốc của đống đồ cổ cũ kỹ ít khi dùng tới. Út Sen lau chùi trong vô thức. Bụi bặm bám đầy trên đôi tay trắng trẻo của cô, làm cô nhớ đến những ngày tháng gia đình còn ở Vĩnh Long, dù nghèo nhưng cả nhà quây quần bên nhau dưới mái tranh nghèo, không phải chịu cảnh kẻ hầu người hạ, chịu sự dòm ngó dục vọng của những kẻ giàu sang. Nhưng cái nghèo đã đẩy cả nhà cô đến bước đường cùng này. Đầu óc cô lại luẩn quẩn nghĩ về lời cảnh báo của thằng Đực tối hôm qua ở sau vườn chuối.
Tối hôm qua, khi bóng đêm đã bao trùm cả dinh cơ Bá hộ Lợi, Út Sen lén lội qua lối vườn chuối phía sau chuồng trâu. Gió đêm từ sông Chẹt Sậy thổi vào xào xạc những tàu lá chuối khô, mang theo cái lạnh ẩm ướt. Đực đã đợi sẵn ở đó. Gã chăn trâu mồ côi đứng nép mình bên gốc chuối lớn, trên tay cầm củ khoai lang lùi tro ấm áp, vội vã đưa cho cô.
"Mày ăn đi Sen, làm lụng cả ngày mệt mỏi, tao thấy mày ốm nhom hà," Đực nhìn cô bằng ánh mắt chân thật, tràn đầy sự che chở.
Út Sen nhận lấy củ khoai, hơi ấm từ lớp vỏ cháy xém lan qua tay cô, sưởi ấm phần nào cơ thể đang run rẩy vì sương đêm. Cô bẻ đôi củ khoai, đưa cho Đực một nửa, nhưng gã lắc đầu:
"Mày ăn hết đi. Tao chăn trâu ngoài đồng ăn no rồi."
Nhưng Út Sen biết gã nhường cho cô. Cô vừa cắn một miếng khoai ngọt bùi, vừa cúi đầu né tránh ánh mắt của gã. Rồi Đực đột ngột tiến lại gần, bàn tay thô ráp nứt nẻ vì bùn đất của gã khẽ nắm lấy vạt áo bà ba của cô, giọng nghẹn ngào:
"Mày đừng có tin lời lão Lợi, Sen ơi. Người giàu họ không có thương xót gì hạng tá điền tụi mình đâu. Lão Lợi dòm ngó mày từ lâu rồi. Lão chỉ muốn chơi bời thân xác mày thôi, chứ danh phân gì hạng tá điền nghèo kiết xác như tụi mình..."
Út Sen khẽ cắn môi. Cô biết Đực thương cô. Đực là người duy nhất ở cái dinh cơ này đối xử với cô bằng sự chân thành không toan tính. Nhưng sự chân thành đó có đổ ra ăn được không? Có đổi lấy tiền thuốc cho tía cô được không?
"Anh Đực nói nghe dễ quá," Út Sen giật vạt áo ra khỏi tay gã, giọng cô run lên vì tủi hờn và bế tắc. "Anh bảo tôi đừng tin lão Lợi, vậy anh có cách nào cứu tía tôi không? Tía tôi ở nhà đang ho ra từng bộc máu đen, thuốc thang mỗi ngày tốn cả cắc bạc. Nợ nần nhà Bá hộ Lợi thì chồng chất lên đầu má tôi. Nếu tôi không nhắm mắt đưa chân, không bấu víu vào sự ban ơn của ông chủ lớn, thì cả nhà tôi chỉ có nước dắt díu nhau đi làm ăn xin ngoài chợ quận. Anh có tiền cho tôi trả nợ không? Hay anh chỉ có đàn trâu của người ta với hai bàn tay trắng?"
Lời nói tàn nhẫn của cô như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng Đực. Gã đứng chết trân dưới bóng tối của vườn chuối. Bàn tay thô ráp của gã buông thõng xuống bên hông, khuôn mặt vuông vức hiền lành xị xuống vì đau đớn và bất lực. Đực nghèo quá, nghèo đến mức cái quần đùi vải thô rách gối còn phải vá chằng vá đụp, lấy tư cách gì mà đòi gánh vác cho gia đình cô?
Trước khi cô quay lưng chạy, Đực đã bước tới một bước dài, vòng cánh tay rám nắng săn chắc ôm chặt lấy vai cô từ phía sau. Lồng ngực ấm áp của gã áp sát vào lưng cô, hơi thở gã dồn dập bên tai cô, mang theo mùi của đồng ruộng, của rơm rạ nắng cháy. Út Sen đứng khựng lại, tim đập liên hồi. Gã khẩn khoản nói bên tai cô:
"Sen, tao hứa với mày, tao sẽ làm lụng nhiều hơn. Đêm tao đi đánh cá, ngày tao chăn trâu. Tao sẽ tích góp từng cắc bạc. Mày đừng có bán mình cho lão Lợi, tội nghiệp thân con gái của mày lắm..."
Cô cảm nhận được sự run rẩy trong vòng tay của Đực. Đó là vòng tay của một chàng trai trẻ tuổi đôi mươi, tràn đầy sức sống và tình yêu chân thành. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, cô đã muốn buông xuôi, muốn tựa hẳn vào bờ vai vững chãi của gã để khóc cho vơi đi nỗi nhọc nhằn. Nhưng rồi thực tế tàn khốc lại ùa về. Những cắc bạc lẻ từ việc đánh cá đêm làm sao chọi lại số nợ khổng lồ đang đè nặng trên lưng cha mẹ? Làm sao mua nổi những thang thuốc đắt tiền cho tía cô? Cô cắn chặt môi đến mức rỉ máu, gỡ từng ngón tay thô ráp của Đực ra.
"Anh Đực, buông tôi ra đi. Anh làm vậy chỉ khổ thêm cho cả hai đứa thôi. Đời tôi, tôi tự định đoạt. Anh lo cho cái thân trâu ngựa của anh trước đi!"
Cô dứt khoát đẩy gã ra, ôm lấy nửa củ khoai lang còn lại chạy biến vào bóng đêm. Phía sau cô, Đực chỉ biết đứng nhìn theo, hai tay chơi vơi giữa khoảng không lạnh lẽo.
Quay trở lại thực tại trong gian nhà kho tối om, Út Sen đưa tay lau vội giọt nước mắt vừa chực trào ra. Cô cố tập trung lau chùi chiếc chân đèn đồng cổ, nhưng lòng bàn tay vẫn âm ỉ đau nhói.
Một tiếng cọt kẹt nhẹ vang lên bên tai.
Út Sen giật thót mình, xoay người lại. Dưới bóng tối nhập nhẹm của những chiếc hòm xiểng bằng gỗ mun chất cao như núi, một bóng người to béo đã lù lù đứng đó tự lúc nào. Lão Bá hộ Lợi không mang guốc giống như mọi khi, bàn chân trần múp míp của lão bước đi êm ru trên nền gạch tàu mát lạnh. Lão mặc chiếc áo túi bằng lụa satin màu mỡ gà phanh ngực, để lộ cái bụng mỡ tròn trùng trục cùng sợi dây chuyền vàng bản lớn lấp lánh trên làn da xám xịt của tuổi ngũ tuần. Hơi thở nồng nặc mùi trầu thuốc trộn lẫn hương dầu thơm đắt tiền của lão phả thẳng vào gương mặt ngây thơ của Út Sen.
"Lau dọn gì mà thẫn thờ vậy con nhỏ? Bộ nhớ tía má hay sao mà mặt mày ỉu xìu như bánh bao nhúng nước vậy?" Lão Lợi cười híp mắt, hàm răng đen nhánh vì nhuộm thuốc hé ra đầy vẻ cưng nựng.
Út Sen vội vàng thối lui một bước, lưng tựa sát vào cạnh sắc của chiếc sập gụ gỗ gõ đỏ. Cô cúi gằm mặt, hai bàn tay đan chặt vào nhau trước bụng, giọng run run:
"Dạ... dạ thưa ông lớn. Con lau dọn mấy cái chân đèn xong liền bây giờ. Con không có dám lười biếng đâu ông lớn."
Lão Lợi không nói năng gì thêm, bước tới thêm một bước, thu hẹp khoảng cách giữa hai người. Cái bóng to lớn của lão phủ xuống cơ thể nhỏ nhắn của Út Sen, khiến cô cảm thấy ngột ngạt và sợ hãi. Hơi nóng tỏa ra từ cơ thể béo múp của lão cùng mùi mồ hôi dầu ẩm ướt phả vào mũi cô. Bàn tay to béo, thô nhám với ngón cái đeo chiếc nhẫn cẩm thạch lớn của lão đưa lên, đột ngột nắm lấy cổ tay nhỏ nhắn của cô. Lực siết của lão không quá mạnh nhưng vô cùng dứt khoát, khiến Út Sen có muốn rụt tay lại cũng không thể nào làm được.
"Ai nói mày lười biếng đâu mà sợ. Tao cưng mày còn không hết, ở đó mà phạt với vạ." Lão Lợi hạ giọng, âm điệu trầm khàn đầy dụ dỗ.
Lão dùng những ngón tay búp măng bủn xỉn của mình lướt nhẹ trên mu bàn tay mịn màng của cô gái mười tám. Làn da Út Sen trắng trẻo, mềm mại hơn hẳn chị gái cô do chỉ làm việc hầu hạ trong nhà mát, dưới sự chăm sóc và vuốt ve liên tục của lão mấy tháng nay, nó càng trở nên mướt mát. Lão Lợi nhìn chằm chằm vào nốt ruồi nhỏ dưới khóe mắt trái của cô, yết hầu lão giật mạnh một cái đầy thèm khát.
"Làn da này mà phải đi làm lụng cực nhọc thì uổng phí cả đời con gái," lão Lợi trầm giọng nói, đôi mắt ti hí híp lại nhìn chằm chằm vào chiếc cổ trắng ngần của cô. "Mày coi chị hai mày ngoài lò gạch coi, da dẻ đen nhẻm, tay chân thô ráp như khúc củi khô. Còn mày thì trắng trẻo, mơn mởn tợ như cọng bông súng non. Mày có muốn cả đời này phải sống nghèo khổ, lội sình lội bùn như chị hai mày không?"
Út Sen nín thở, cơ thể cô căng cứng dưới sự đụng chạm của lão Lợi. Nỗi ghê tởm dâng lên trong lòng cô, nhưng hình ảnh tía cô nằm quằn quại trong cơn ho lao lại hiện lên đè bẹp mọi sự kháng cự.
Lão Lợi thấy cô đứng yên, càng thêm đắc ý. Lão thọc tay kia vào túi áo satin, lôi ra một vật gì đó lấp lánh sắc vàng. Đó là một chiếc vòng tay bằng đồng mạ vàng tinh xảo, những đường nét chạm trổ hình lá liễu mềm mại uốn lượn xung quanh bản vòng dày dặn. Dưới ánh sáng vàng vọt rọi qua khe liếp tre, chiếc vòng tỏa ra thứ hào quang của sự giàu sang, phú quý mà cả đời những kẻ tá điền như gia đình Út Sen có nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.
"Nè, tao cho mày cái này. Đeo vào thử coi có vừa tay không." Lão Lợi vừa nói, vừa từ từ đẩy chiếc vòng đồng mạ vàng qua những ngón tay thon dài của cô.
"Kìa... ông lớn, con không dám nhận đâu. Đồ quý giá thế này, con là đứa ở mướn đeo vào người ta cười chết..." Út Sen hốt hoảng, cố xoay cổ tay để tránh né, nhưng chiếc vòng đã trượt qua khớp xương, ôm gọn lấy cổ tay trắng ngần của cô.
Cái lạnh ngắt của kim loại chạm vào da thịt làm cô rùng mình. Nhưng ngay sau đó, sự lấp lánh của chiếc vòng lại thu hút ánh nhìn của cô gái trẻ. Chiếc vòng tay nổi bật trên làn da trắng, tôn lên vẻ thanh tân, đài các vốn bị che lấp sau bộ quần áo bà ba vải thô rách vạt.
Lão Lợi cười gằn một tiếng đầy thỏa mãn. Lão không buông tay cô ra, trái lại còn tiến sát hơn, một cánh tay to béo vòng qua eo Út Sen, kéo sát thân hình mềm mại, nhỏ nhắn của cô vào sát khuôn ngực mỡ màng của mình. Bàn tay lão luồn qua vạt áo bà ba trắng ngà, chạm trực tiếp vào vùng da thịt ấm nóng, nhẵn nhụi nơi thắt eo thon thả của cô gái trẻ. Út Sen khẽ rúm người lại, hai tay cô đặt lên ngực lão cố đẩy ra, nhưng sức lực yếu ớt của cô chỉ càng làm cho trò chơi dục vọng của lão thêm phần kích thích.
Bàn tay to lớn, thô ráp của lão Bá hộ Lợi luồn sâu qua tà áo bà ba mỏng manh, áp sát vào làn da mịn màng ở thắt eo cô. Sự xúc tiếp trực tiếp ấy khiến Út Sen run lên một cái dữ dội. Lòng bàn tay lão nóng hổi, ẩm ướt mồ hôi dầu, từng ngón tay mập mạp của lão miết mạnh dọc theo hông cô, tiến dần lên phía trên. Lão ghé sát khuôn mặt béo phị vào hõm cổ cô, hít hà một hơi dài đầy thèm khát như muốn nuốt chửng lấy mùi trinh nữ non tơ.
"Ngoan đi con nhỏ. Mày chối từ làm gì cho phí của trời. Thân hình mày phổng phao, mơn mởn thế này, chui rúc ở cái chòi lá hôi hám của nhà mày thì uổng lắm."
Hơi thở nồng nặc mùi trầu thuốc của lão phả vào tai cô, khiến cô cảm thấy một cơn buồn nôn dâng lên nghẹn ắng. Nhưng đồng thời, ngón tay của lão đang mơn trớn trên da thịt cô lại mang đến một sức nóng lạ lẫm, khiến cơ thể cô mềm nhũn ra. Bàn tay lão Lợi không dừng lại ở eo, lão bắt đầu luồn sâu hơn lên phía trên, chạm vào bờ sườn thon thả rồi xoa nắn bầu ngực đang phập phồng của cô gái trẻ qua lớp yếm mỏng bên trong. Út Sen thở dốc, hai tay bấu chặt lấy vai áo satin của lão, cố đẩy ra một cách yếu ớt:
"Ông lớn... đừng... ở đây có người thấy..."
"Ai thấy mà sợ? Cả cái dinh cơ này là của tao, đứa nào dám hó hệ?" Lão Lợi cười khục khục, ngón tay lão thô bạo véo nhẹ một cái vào đầu ngực cô, làm cô khẽ rên lên một tiếng nhỏ.
Cái chạm ấy vừa đau vừa mang lại một cảm giác tê dại lan truyền khắp các dây thần kinh. Lão Lợi càng thêm hưng phấn khi thấy phản ứng của cô. Lão ghé môi hôn lên vành tai cô, rồi di chuyển xuống chiếc cổ trắng ngần, để lại những vệt nước bọt nhớp nháp trên làn da mịn màng. Lão thì thầm, giọng khàn đặc:
"Mày nghe lời tao, chiều chuộng tao cho ngọt ngào. Hết mùa gặt này, tao sẽ thu xếp nói với Bà Hội đồng rước mày làm vợ lẽ. Lúc đó mày là mợ Út, ăn sung mặc sướng, kẻ hầu người hạ. Ba cái nợ nần của tía má mày ở ruộng sâu, tao xóa sạch sành sanh trong một nốt nhạc. Mày thấy có sướng hơn làm tá điền đầu tắt mặt tối không?"
Những lời nói mật ngọt của lão Lợi như một liều thuốc độc êm ái rót thẳng vào tai Út Sen. Vợ lẽ của Bá hộ. Danh phận mợ Út. Sự giàu sang, thoát khỏi kiếp nghèo hèn bị người ta chà đạp. Hình ảnh tía cô nằm quằn quại trong cơn ho, má cô gầy gò gánh từng thúng lúa thuê, và cả bóng dáng Tám Bờ lam lũ ngoài lò gạch hiện lên. Nếu cô chấp nhận dâng hiến thân xác này cho lão già trước mặt, mọi đau khổ của gia đình cô sẽ chấm dứt. Sự đấu tranh đạo đức yếu ớt trong lòng cô gái trẻ dần bị đè bẹp bởi khát vọng đổi đời mãnh liệt.
Út Sen ngừng chống cự. Cô đứng yên trong vòng tay của lão Lợi, hai hàng mi cong dài khẽ khép lại, để mặc cho bàn tay to béo của lão vuốt ve dọc theo sống lưng, rồi lướt dần lên khuôn mặt bầu bĩnh của cô. Ngón tay cái của lão di chuyển trên bờ môi mọng ướt, khẽ miết nhẹ đầy dâm đãng. Lão Lợi hít hà hương thơm trinh nữ tỏa ra từ mái tóc dài của cô, lòng tham dục của lão bùng cháy dữ dội. Lão biết con mồi đã chịu khuất phục dưới sức mạnh của đồng tiền và danh vọng ảo ảnh.
Nhưng cả hai người đều không hề hay biết, phía sau tấm liếp tre ngăn cách gian nhà kho với dãy hành lang bên ngoài, có một bóng người đã đứng đó tự lúc nào.
Bà Hội đồng Lợi đứng nép mình trong bóng tối của góc cột gỗ lim. Gương mặt bà ta dưới ánh sáng mờ ảo của buổi chiều tà xám xịt lại, những nếp nhăn nơi khóe mắt và khóe miệng co rút lại đầy giận dữ. Đôi mắt bà ta hằn học, trừng trừng nhìn vào chiếc vòng đồng mạ vàng đang lấp lánh trên cổ tay của con nhỏ hầu hạ hạ đẳng. Đó là chiếc vòng mà chính bà ta biết rõ lão Lợi đã lén lút lấy từ hòm trang sức cất trong tủ cá nhân của lão – thứ đồ mà lão từng hứa sẽ để dành cho con gái út của hai người khi đi lấy chồng. Vậy mà giờ đây, lão lại đem dâng tặng cho một con nhỏ tá điền nghèo kiết xác để đổi lấy chút dục vọng đê hèn.
Sự ghen tuông cuồng loạn cùng nỗi nhục nhã của một người vợ cả bị khinh thường dâng lên ngùn ngụt trong lồng ngực Bà Hội đồng. Bà ta bậm môi chặt đến mức rỉ máu, hai bàn tay siết chặt lấy vạt áo lụa đắt tiền đến nhàu nát. Con nhỏ đó, cái thứ rác rưởi hạ đẳng đó dám dùng thân xác dơ bẩn của nó để quyến rũ chồng bà, dám tơ hào đến cả đồ gia bảo của con gái bà!
Bà Hội đồng không ra mặt ngay lúc này. Bà là người đàn bà sắc sảo, nắm giữ chìa khóa hòm xiểng và quyền hành quản lý toàn bộ gia nô trong dinh cơ. Bà thừa biết, nếu bây giờ bà xông vào bắt quả tang, lão Lợi sẽ dùng uy thế của người chủ gia đình để gạt đi, hoặc lão sẽ lấp liếm rằng đó chỉ là chuyện vặt vãnh. Lão Lợi vốn là kẻ cứng đầu và sĩ diện, bà không thể đối đầu trực diện với lão khi lão chưa bị dồn vào thế bí. Bà cần một cái bẫy hoàn hảo hơn, một thời khắc mà cả hai kẻ dâm đãng kia đều không thể chối cãi, một cơ hội để bà có thể đường hoàng ra tay trừng trị con nhỏ tá điền trơ tráo kia trước mặt toàn bộ gia nhân mà không ai dám can ngăn, kể cả lão Lợi.
Nghĩ đến đó, Bà Hội đồng quay gót, bước đi thật khẽ trên hành lang lát gạch tàu. Đôi guốc giông bằng gỗ mun của bà được cầm trên tay để tránh phát ra tiếng động. Khi đã cách xa gian nhà kho sau một đoạn, bà mới mang guốc vào, sải bước nhanh về phía nhà trong, gương mặt âm u như bầu trời trước cơn bão lớn.
Bà đi thẳng vào gian buồng riêng của mình, nơi có chiếc sập gụ khảm xà cừ mát lạnh. Bà ngồi xuống, hơi thở dồn dập, lồng ngực phập phồng dưới lớp áo lụa cát màu tím sẫm. Đôi bàn tay đeo đầy nhẫn vàng của bà bấu chặt lấy thành sập, các đốt ngón tay trắng bệch ra vì giận dữ.
"Vú Mười đâu! Vào đây tao biểu!" Bà cất giọng gọi lớn, âm thanh sắc lạnh như dao cứa vào không gian yên ắng của gian nhà trong.
Chỉ vài giây sau, một người đàn bà ngoài năm mươi tuổi, dáng người gầy guộc nhưng nhanh nhẹn, mặc bộ đồ bà ba đen cũ kỹ bước vào. Vú Mười là người hầu cận trung thành nhất của Bà Hội đồng từ những ngày bà mới về làm dâu nhà Bá hộ. Gương mặt vú Mười lạnh lùng, đôi mắt ti hí luôn đảo quanh để dò xét thái độ của chủ nhân.
"Dạ, thưa bà lớn. Con có mặt. Có chuyện gì mà bà lớn có vẻ không vui trong lòng vậy?" Vú Mười cúi đầu khúm núm hỏi.
Bà Hội đồng nghiến răng, chỉ tay về phía gian nhà kho sau:
"Mày có biết con nhỏ Út Sen đang làm gì ngoài kho sau không? Lão Lợi... lão Lợi lại mò ra đó rồi!"
Vú Mười giật mình, khẽ ngẩng đầu lên rồi lại cúi xuống thật nhanh:
"Dạ... con cũng có nghe loáng thoáng mấy đứa gia nhân kháo nhau. Nhưng con chưa dám báo với bà lớn vì sợ làm bà bận lòng..."
"Hừ! Bận lòng cái gì nữa! Lão Lợi đã lấy chiếc vòng đồng mạ vàng chạm lá liễu – cái vòng mà lão hứa để dành cho con Út khi gả chồng – đem tặng cho con nhỏ tá điền hạ đẳng đó rồi! Lão còn hứa qua mùa gặt sẽ rước nó làm vợ lẽ!" Bà Hội đồng đập mạnh bàn tay xuống sập gụ, tiếng phát ra chan chát khiến Vú Mười run rẩy.
"Trời đất ơi! Lão lớn sao lại hồ đồ tới mức đó?" Vú Mười thốt lên đầy kinh ngạc. "Cái vòng đó quý giá biết bao nhiêu, lại đi cho cái thứ rác rưởi ngoài đồng ruộng. Rồi còn chuyện rước làm vợ lẽ... Bà lớn phải tính sao đây? Không thể để con nhỏ đó leo lên đầu lên cổ mình ngồi được!"
"Tao không để nó yên đâu," Bà Hội đồng cười lạnh, đôi mắt hằn học hiện rõ sát khí. "Con nhỏ đó cậy có chút nhan sắc, da dẻ trắng trẻo hơn đám tá điền ngoài ruộng mà dám mơ tưởng bước chân vào nhà này làm mợ. Nó muốn đổi đời bằng cái thân xác dơ bẩn đó à? Tao sẽ cho nó biết thế nào là luật lệ nhà Bá hộ Lợi."
"Bà lớn định xử nó thế nào? Có cần con cho người bắt nó lại ngay bây giờ không?" Vú Mười ghé sát tai hỏi, giọng đầy vẻ ác độc.
"Không," Bà Hội đồng lắc đầu, ánh mắt bà ta nheo lại đầy mưu mô. "Bây giờ bắt nó, lão Lợi sẽ bênh vực. Tao phải đợi. Mấy ngày nữa là đến mùa gặt lớn, lão Lợi thế nào cũng tìm cơ hội lén lút ăn nằm với nó. Tao sẽ để cho tụi nó đắc ý một chút. Mày hãy sai thằng Chánh, thằng Phước... mấy đứa gia nhân tin cậy, canh chừng tụi nó thật kỹ. Bất kỳ lúc nào lão Lợi gọi con nhỏ đó vào chỗ vắng, phải báo ngay cho tao."
"Dạ, con hiểu rồi. Con sẽ canh chừng sát sạt."
"Còn nữa," Bà Hội đồng hạ giọng, âm điệu trầm xuống đầy tàn nhẫn. "Mày ra chuồng trâu phía sau vườn chuối, bảo tên cai tuần chuẩn bị sẵn dây thừng và mấy cây roi mây loại tốt, ngâm nước muối sẵn đi. Chuẩn bị thêm một chiếc chăn bố thật dày, loại chăn thô ráp dùng để đắp cho trâu ngựa khi trời lạnh."
Vú Mười nghe đến chiếc chăn bố thì rùng mình một cái. Là người làm việc lâu năm trong nhà Bá hộ, vú không lạ gì hình phạt "đóng chăn". Đây là hình phạt tàn khốc mà các nhà giàu thường dùng để trừng trị những con hầu, đứa ở phạm tội thông dâm hoặc trộm cắp lớn. Kẻ bị phạt sẽ bị lột sạch quần áo, quấn chặt vào chiếc chăn thô ráp, bên trong chăn có thể nhét thêm gai tre hoặc rơm rạ sắc nhọn, rồi treo lên xà nhà hoặc cột chuồng trâu để gia nhân dùng roi mây quất liên tiếp vào. Lớp chăn bố bên ngoài sẽ cản bớt lực roi để không làm nạn nhân chết ngay lập tức, nhưng những vết thương bên trong thì bầm dập, nát thịt, máu rỉ ra thấm đẫm lớp chăn. Những cái gai tre, gai dứa bên trong sẽ găm sâu vào da thịt theo mỗi nhát roi, gây ra nỗi đau đớn tột cùng và những vết sẹo không bao giờ lành. Nhiều đứa hầu sau khi chịu hình phạt này đã tàn phế suốt đời hoặc chết vì nhiễm trùng trong đau đớn.
"Bà lớn... bà lớn định dùng hình phạt đóng chăn với con nhỏ Út Sen sao?" Vú Mười hỏi lại để chắc chắn, giọng nói có phần run sợ trước sự tàn độc của chủ nhân.
"Phải," Bà Hội đồng nhếch mép cười, nụ cười không có một chút hơi ấm nào. "Tao phải dùng hình phạt này để răn đe lũ tá điền dơ bẩn ngoài kia. Tụi nó phải biết thân phận của mình, đừng có thấy nhà tao giàu mà âm mưu quyến rũ ông chủ để leo lên làm bà làm mợ. Tao sẽ cho con nhỏ đó nếm mùi roi mây ngoài chuồng trâu hôi thối, cho nó biết cái giá của việc dám đụng vào đồ của tao. Tao muốn nó phải quỳ lạy van xin tao dưới đống phân trâu, để xem lúc đó lão Lợi có dám đứng ra cứu nó không."
"Dạ, con sẽ đi chuẩn bị ngay. Tên cai tuần ngoài kia chắc chắn sẽ làm theo đúng ý bà lớn." Vú Mười cúi đầu nhận lệnh.
"Nhớ làm cho kín kẽ. Đừng để lão Lợi hay biết chuyện gì. Cứ để lão say sưa trong cái bẫy ngọt ngào của con nhỏ đó đi. Càng leo cao thì té càng đau." Bà Hội đồng vẫy tay ra hiệu cho Vú Mười lui ra.
Khi Vú Mười đã bước ra khỏi buồng, Bà Hội đồng Lợi đi tới bên cửa sổ nhìn ra khoảng sân gạch rộng lớn. Bầu trời chiều Sóc Trăng đang sụp xuống thật nhanh, những đám mây đen xám xịt từ phía sông Chẹt Sậy ùn ùn kéo về, báo hiệu một cơn mưa dông sắp sửa trút xuống vùng đất này. Gió từ ngoài đồng bắt đầu thổi mạnh, làm rung động những cành dừa nước xào xạc bên hiên nhà.
Bà Hội đồng siết chặt hai bàn tay vào bậu cửa gỗ lim, đôi mắt bà ta trừng trừng nhìn vào bóng tối đang dần bao trùm phía nhà kho sau. Ngọn lửa ghen tuông và căm hận trong lòng bà vẫn đang cháy rừng rực, hứa hẹn một sự trừng phạt tàn khốc và đẫm máu sắp sửa đổ xuống đầu cô gái trẻ ngây thơ.