Nghe chương 6

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

Tám Bờ dìm cả thân mình xuống dòng nước buốt giá, đôi mắt đen lạnh lẽo trừng trừng nhìn vào khoảng không tối om trên mặt sông Chẹt Sậy. Những ngón tay cô hoàn toàn tê dại vì cái lạnh buốt của nước đêm. Cô không khóc nổi nữa. Nước sông đục ngầu phù sa đã cuốn trôi đi phần nào thứ chất dịch dơ bẩn của gã cậu Hai Thạnh, nhưng cái cảm giác nhục nhã thì như đã ngấm sâu vào từng thớ thịt, từng đường gân trên cơ thể dậy thì của cô gái tá điền. 

Cô dùng hết chút sức tàn bấu chặt vào những bẹ dừa nước đầy gai nhọn để kéo thân mình lên bờ. Bùn nhão dưới bến sông trơn tuột níu lấy hai bàn chân trần của cô, như muốn kéo tuột cô trở lại lòng sông lạnh ngắt. Mỗi cử động nhỏ ở khớp đùi đều khiến vùng lồn đau nhói lên tận đỉnh đầu. Da thịt chỗ lồn cô bị chà xát thô bạo từ cuộc cưỡng đoạt trước đó giờ đây gặp nước sông mặn phèn rát buốt như có hàng ngàn cây kim châm cắm thẳng vào trong. Cô cắn chặt môi đến bật máu, cố ngăn không cho tiếng rên rỉ thoát ra ngoài khoảng không tịch mịch.

Lên đến bờ đất cứng, Tám Bờ đứng không vững, đầu óc quay cuồng. Cô phải vịn vào thân cây dừa nước đổ nghiêng để giữ thăng bằng. Chiếc áo bà ba bằng vải thô rách nát ướt sũng dính chặt lấy bầu ngực bánh mật đang sưng tấy vì những vết cắn đỏ hằn. Cô đưa bàn tay run rẩy vắt bớt nước ở gấu áo, rồi ôm chặt lấy hai vai, lết từng bước chậm chạp trở về căn chòi lá của gia đình nằm khuất sau rặng trâm bầu.

Đêm tối như một tấm màn đen khổng lồ nuốt chửng con đường mòn đầy gai góc. Tám Bờ bước đi trong trạng thái vô hồn, đôi chân trần đạp lên những mảnh sành, gai tre nhọn hoắt mà chẳng còn cảm giác đau đớn. Nỗi đau thể xác lúc này đã trở nên chai lì trước sự tàn nhẫn của thực tế. Hình ảnh cái dương vật thô bạo của Hai Thạnh đâm chọc vào người cô, cùng nụ cười khinh bỉ của gã khi ném những cắc bạc lẻ xuống đất cứ chập chờn hiện ra trước mắt cô. Cô ghê tởm chính bản thân mình, ghê tởm làn da bánh mật mà gã vừa vuốt ve, ghê tởm cả hơi thở còn vương mùi rượu lụa đắt tiền của gã trên cổ cô.

Về đến gần chòi, Tám Bờ khựng lại. Ánh đèn dầu mù u leo lét hắt qua khe liếp tre của căn buồng nhỏ cho thấy cha mẹ cô vẫn chưa ngủ. Tiếng ho khan, khục khặc của ông Bảy Tá Điền vang lên đều đặn, xen lẫn tiếng thở dài sườn sượt của bà Bảy. Tám Bờ đứng chôn chân dưới bóng tối của cây xoài mút bên hông nhà, lòng quặn thắt. Cô không thể để cha mẹ nhìn thấy mình trong bộ dạng này. Nếu ông Bảy biết đứa con gái lớn mà ông hằng tự hào phải bán thân để giữ lấy mảnh đất cắm dùi và mạng sống cho ông, ông sẽ hộc máu phổi mà chết ngay lập tức. Còn bà Bảy yếu đuối chỉ biết khóc lóc, cầu trời khấn Phật trong bất lực.

Tám Bờ đứng đợi cho đến khi ánh đèn dầu trong chòi tắt lịm, chỉ còn tiếng ho của cha thưa dần đi vì mệt mỏi. Lúc ấy, cô mới nhẹ nhàng đẩy tấm liếp cửa bằng lá dừa nước đã mục nát, lách mình bước vào gian buồng tối tăm của hai chị em. Gian buồng nhỏ hẹp, ngột ngạt mùi lá mục và mùi đất ẩm. Chiếc giường tre ọp ẹp nơi cô và Út Sen vẫn nằm chung nay trống trải một nửa. Út Sen giờ đã ở trong dinh cơ nguy nga của nhà Bá hộ Lợi, không biết có được ngủ yên giấc hay cũng đang phải chịu đựng những tủi nhục giống như cô.

Tám Bờ nhẹ nhàng cởi bỏ bộ quần áo bà ba ướt sũng, vắt lên thành vách lá rồi thay một bộ đồ cũ kỹ khác. Khi vạt áo thô ráp cọ qua bầu ngực bầm tím và những vết cào rách da do chính tay cô tự trừng phạt dưới bến sông, cô đau điếng đến mức phải gập người lại. Cô lết lên giường nằm co quắp, kéo chiếc chăn chiên rách rưới đắp kín từ đầu đến chân. Cơn sốt lạnh ập đến nhanh chóng sau khi ngâm mình dưới nước sông đêm. Toàn thân cô run bần bật, răng đánh vào nhau lập cập nhưng mồ hôi nóng hổi lại vã ra như tắm. Cô lấy chiếc khăn rằn quấn chặt lấy cổ, cố tình che đi những vết cắn bầm đỏ của Hai Thạnh trước khi chìm vào giấc ngủ chập chờn đầy mộng mị.

Trong giấc mơ của Tám Bờ, cô thấy mình bị trói chặt trên một đống lửa lớn ở lò gạch. Gã Tám Sét đứng bên ngoài cười hô hố, tay lăm lăm cây roi mây quất liên tiếp vào người cô, còn cậu Hai Thạnh thì đứng nhìn với ánh mắt lạnh lùng đầy thỏa mãn. Cô muốn hét lên nhưng cổ họng tắc nghẽn, không phát ra được bất kỳ âm thanh nào.

Tiếng gà gáy rộ lên từ phía chuồng trâu nhà Bá hộ Lợi kéo Tám Bờ ra khỏi cơn ác mộng. Cô mở mắt, đầu đau như búa bổ, cổ họng khô rát như lửa đốt. Ánh sáng mờ nhạt của buổi sớm mai đã bắt đầu lọt qua những khe hở trên vách lá, rọi lên gương mặt phờ phạc, hai hốc mắt sâu hoắm của cô. Tám Bờ gượng ngồi dậy, cơn đau ở lồn lại dội lên buốt nhói. Cô cúi xuống nhìn, lớp vải quần đen đã bị bết lại một chút dịch vàng hòa lẫn máu nhạt.

Bên ngoài gian nhà chính, tiếng bước chân lẹt quẹt của bà Bảy đã vang lên. Tiếng củi khô cháy lép bép cùng mùi khói bếp nồng đượm bay vào buồng. Tám Bờ vội vàng bước xuống giường, cố gắng đi đứng thật bình thường để không lộ ra dáng vẻ khập khiễng. Cô bước ra ngoài cạnh lu nước, vốc nước lạnh rửa mặt cho tỉnh táo rồi bước vào bếp giúp mẹ.

Bà Bảy đang loay hoay múc nồi cháo loãng ra mấy cái bát sứt mẻ. Thấy con gái bước vào với chiếc khăn rằn quấn kín cổ dù trời buổi sáng oi nồng, bà Bảy ngẩng đầu lên hỏi, giọng đầy lo lắng:

"Ủa con Tám, sao sáng sớm mà quấn khăn kín mít vậy con? Trán mày sao đổ mồ hôi hột mà mặt mày tái mét hà. Bệnh hả con?"

Tám Bờ vội vàng né tránh ánh nhìn dò xét của mẹ, cô cúi đầu nhóm thêm vài thanh củi vào bếp lửa:

"Dạ không có gì đâu má. Đêm qua con ngủ bị trúng gió độc chút đỉnh, hơi đau đầu với lạnh cổ nên quấn khăn cho ấm. Ăn bát cháo nóng vô là khỏe liền hà má."

Bà Bảy thở dài, đưa bàn tay gầy gò, đầy những vết chai sần vì làm ruộng vuốt tóc con gái:

"Nghèo khổ quá nên tụi bay chịu thiệt thòi. Con Út Sen đi làm bên nhà lớn không biết ăn uống ra sao, còn mày ở nhà cứ làm lụng đầu tắt mặt tối. Cha mày thì bệnh ngày một nặng, tiền thuốc men nợ nần ngập đầu. Nếu mệt quá thì bữa nay nghỉ một bữa đi con, đừng ra lò gạch nữa."

"Con không sao đâu má. Nghỉ một bữa gã Tám Sét lại trừ tiền công, rồi kiếm cớ tới hạch sách nợ nần thì khổ. Con còn khỏe, gánh nổi mà." Tám Bờ nói, giọng cô khàn đặc nhưng kiên quyết.

Cô húp vội bát cháo loãng nhạt nhẽo chỉ có vài hạt gạo nát nổi lềnh bềnh trên nước phèn. Cái dạ dày lép kẹp của cô co bóp đau nhói khi đón nhận thứ thức ăn ít ỏi đó. Nhìn sang buồng trong, tiếng ho của ông Bảy vẫn kéo dài từng cơn đau đớn. Tám Bờ biết mình không có quyền được yếu đuối, không có quyền được gục ngã. Cô sửa soạn chiếc đòn gánh tre cùng hai chiếc sọt đan bằng tre cật, bước ra khỏi ngõ nhà để hướng về phía lò gạch Chẹt Sậy.

Con đường dẫn ra lò gạch buổi sáng đầy sương ẩm mờ mịt, nhưng cái nóng oi nồng của mùa khô đã bắt đầu bốc lên từ mặt đất đỏ bụi bặm. Lò gạch Chẹt Sậy của nhà Bá hộ Lợi sừng sững bên bờ rạch như một con quái vật bằng đất nung khổng lồ, lúc nào cũng nghi ngút khói than đá và khói rơm đen kịt. Không khí ở đây đặc quánh mùi đất sét nung, mùi tro than nồng nặc và bụi gạch đỏ bám đầy vào từng kẽ lá, cọng cỏ xung quanh.

Tám Bờ bước vào khu vực lò gạch. Đám tá điền nghèo khổ, quần áo rách rưới xơ xác đã bắt đầu còng lưng khuân vác. Người thì gánh đất sét từ dưới sông lên, người thì nhào đất, người thì ép khuôn gạch mộc. Tiếng đòn gánh kĩ kịt, tiếng bước chân trần thịch thịch trên nền đất nện ẩm ướt hòa lẫn với tiếng chửi bới, quát tháo của bọn tay sai gác lò tạo nên một bầu không khí hỗn tạp, ngột ngạt.

Tám Bờ đặt hai chiếc sọt xuống bên đống gạch chín đỏ hực vừa được dỡ ra từ cửa lò. Sức nóng từ đống gạch phả ra khiến làn da bánh mật của cô lập tức râm ran nóng rát. Cô cúi xuống, bắt đầu xếp từng viên gạch còn nóng ấm vào sọt. Mỗi lần cúi người gập lưng, vết bầm tím trên vai phải của cô lại cọ xát vào dạt áo bà ba vá víu, đau buốt như có ai dùng roi da quất vào. Cơn đau từ lồn cũng dội lên theo từng nhịp chuyển động của cơ thể, khiến cô phải cắn chặt răng, mồ hôi lạnh chảy dài dọc sống lưng.

Cô cố chịu đựng, liên tục dùng tay trái kéo cao vạt áo bà ba rách nát để che giấu những vết bầm đỏ in hình dấu răng của cậu Hai Thạnh trên cổ. Chiếc khăn rằn quấn quanh cổ nóng hầm hập, mồ hôi ra làm những vết thương rỉ máu xót xa, nhưng cô không dám tháo ra. Chỉ cần một người tá điền nào vô tình nhìn thấy những vết tích đó, danh dự của cô và gia đình coi như đổ xuống sông xuống biển.

Ở phía bên kia đống gạch, Cập rằng Tám Sét đứng trên bệ đất cao gồ ghề, tay lăm lăm chiếc roi mây quấn quanh hông. Đôi mắt hí đỏ ngầu vằn tia máu của gã vì nghiện rượu đế liên tục đảo qua đảo lại quét trên người những người làm việc dưới quyền. Gã cập rằng mặc chiếc áo bà ba đen cộc tay phanh ngực, để lộ khuôn ngực đầy lông lá và bụng mỡ phập phồng đầy mồ hôi dầu bết bát bụi than. Ánh mắt gã đột ngột dừng lại trên người Tám Bờ.

Tám Sét là kẻ cáo già, gã đã để mắt tới thân hình phổng phao, cặp mông tròn trịa ẩn sau lớp quần đen bạc màu của Tám Bờ từ lâu nhưng chưa có cơ hội chạm vào. Sáng nay, gã nhận ra sự bất thường của cô gái. Dáng đi của cô không còn nhanh nhẹn như mọi ngày mà khép nép, gượng gạo kỳ lạ. Mỗi lần cô nhấc gánh gạch lên vai, khuôn mặt cô lại co rúm lại vì đau đớn. Đặc biệt là cái cách cô liên tục đưa tay giữ khư khư lấy cổ áo và chiếc khăn rằn quấn kín mít giữa trời nắng nóng gay gắt này.

Nụ cười dâm đãng của gã cập rằng khẽ hiện lên trên khuôn mặt thô kệch đầy vết sẹo dài chạy dọc má trái. Gã bước xuống khỏi bệ đất, chiếc roi mây trên tay gõ nhịp kèn kẹt vào đùi. Gã chậm rãi đi về phía Tám Bờ, đôi mắt hí ti hí nheo lại dòm ngó.

Tám Bờ cảm nhận được ánh mắt của Tám Sét đang găm vào lưng mình. Cô cố gắng cúi thấp đầu, tăng tốc độ xếp gạch vào sọt rồi ghé vai vào chiếc đòn gánh tre. Khi cô dùng sức nâng gánh gạch nặng trịch lên, bờ vai bầm tím đau đớn tột cùng khiến chân cô khuỵu xuống, gánh gạch suýt nữa đổ ụp xuống đất. Cô phải bấu chặt tay vào đòn gánh, thở dốc để lấy lại thăng bằng.

Tám Sét đã đứng ngay bên cạnh từ lúc nào. Gã cúi xuống ghé sát khuôn mặt thô kệch đầy mùi mồ hôi dầu và rượu đế vào tai cô, giọng khàn khàn cười cợt:

"Sao vậy con nhỏ kia? Mọi ngày mày khỏe như trâu mộng mà sao bữa nay yếu xìu vậy? Hay là đêm qua đi làm chuyện gì hao sức quá rồi hả?"

Tám Bờ rùng mình, cô cố né tránh hơi thở hôi hám của gã, giữ chặt đòn gánh trên vai:

"Dạ không có... Con bị cảm gió đêm, trong người hơi mệt chút đỉnh. Cập rằng để con gánh gạch ra bãi."

Tám Sét không buông tha, gã đi vòng ra phía trước mặt cô, chặn đường đi của cô. Ánh mắt gã chằm chằm nhìn vào phần cổ quấn khăn rằn của cô, rồi hạ thấp xuống nhìn vào bầu ngực phập phồng sau lớp vải áo bà ba rách nát. Gã cố tình đưa tay vuốt ve chiếc roi mây, giọng nói đầy ẩn ý:

"Cảm gió? Cảm gió gì mà phải quấn khăn kín mít như ăn trộm vậy con? Hay là có cái gì muốn giấu tao? Ở cái lò gạch này, con kiến bò qua tao còn biết đực cái, huống chi là mày."

Tám Bờ nghiến răng, cô lách người qua một bên để tránh gã:

"Con không có gì phải giấu. Con lo làm việc cho kịp giờ."

Nói rồi, cô dùng hết sức bước nhanh qua mặt gã, gánh hai sọt gạch nặng trịch đi về phía bãi chứa. Tám Sét nhìn theo bóng lưng với cặp mông tròn trịa đang lắc lư theo nhịp gánh gạch của cô, đôi mắt gã lóe lên sự thèm khát thú tính và một sự nghi ngờ ngày càng lớn. Gã khạc nhổ một bãi đờm đen ngóm xuống đất, thì thào tự nhủ:

"Để rồi xem mày giấu tao được bao lâu, con điếm nhỏ."

Suốt cả buổi sáng hôm đó, Tám Bờ phải làm việc trong sự giám sát gắt gao của Tám Sét. Bất cứ khi nào cô dừng tay nghỉ thở một nhịp, gã lại xuất hiện gần đó, ánh mắt như hai lưỡi dao găm thẳng vào người cô. Cơn sốt trong người cô ngày một tăng cao, đầu óc quay cuồng và mắt hoa lên vì nắng nóng của lò gạch nung. Bờ vai cô rướm máu qua lớp áo vải thô, vết bầm trên ngực và đùi đau nhức nhối nhưng cô không dám buông đòn gánh.

Đến giữa trưa, tiếng kẻng nghỉ ăn cơm của lò gạch vang lên dồn dập. Đám tá điền mệt mỏi buông công cụ, kéo nhau ra ngồi dưới bóng mát của rặng trâm bầu ven rạch để ăn những vắt cơm nguội mang theo. Tám Bờ không có cơm mang theo, cô chỉ mang theo một bầu nước lã. Cô lết bước đi về phía sau vách đất của lò gạch, nơi có một khoảng không hẹp và tối tăm để tránh ánh nắng thiêu đốt và cũng để tránh ánh mắt của những người khác. Cô ngồi thụp xuống đất, lưng tựa vào vách lò gạch ấm nóng. Toàn thân cô rệu rã như muốn rã ra từng mảnh.

Mặt đất sét nện dưới chân khô khốc, nóng hầm hập. Tám Bờ đưa bầu nước tu một hơi dài, nước lã âm ấm chảy xuống cổ họng làm cô dịu đi phần nào cơn khát cháy lòng. Cô thở dốc, hai tay run rẩy ôm lấy đầu gối, cố thu mình vào góc tối để tìm kiếm chút yên tĩnh ngắn ngủi. Nhưng ông trời dường như không muốn buông tha cho cô gái tá điền tội nghiệp.

Tiếng bước chân nặng nề, lẹp xẹp của đôi dép cao su nện xuống đất mỗi lúc một gần. Tám Bờ giật mình, tim cô đập thình thịch liên hồi. Cô ngẩng đầu lên, bóng đen hộ pháp của Tám Sét đã đổ sụp xuống, che khuất cả khoảng ánh sáng yếu ớt rọi vào góc kẹt. 

Gã cập rằng đứng sừng sững, tay vẫn lăm lăm chiếc roi mây. Khuôn mặt thô kệch đầy vết sẹo dài của gã nhễ nhại mồ hôi dầu, đôi mắt hí đỏ ngầu nhìn xoáy vào cô như diều hâu nhìn thấy mồi. Hơi rượu đế nồng nặc phả ra từ người gã quyện với mùi mồ hôi dầu hôi hám khiến Tám Bờ lập tức lợm giọng.

Cô vội vàng chống tay định đứng dậy để tháo chạy ra ngoài, nhưng Tám Sét đã nhanh hơn một bước. Gã bước tới, gạt phăng bầu nước của cô lăn lốc xuống đất, rồi dùng cả tấm thân đồ sộ, thô kệch ép mạnh cô sát vào vách lò gạch nóng bỏng.

"Định chạy đi đâu con nhỏ?" Tám Sét cười gằn, giọng khàn đặc đầy đe dọa. "Tao đã nói rồi, ở cái lò gạch này, mày không thoát được mắt tao đâu."

Tám Bờ bị ép chặt, tấm lưng trần qua lớp áo mỏng chạm vào vách đất nung nóng hầm hập làm cô rát buốt. Cô dùng hai tay đẩy mạnh vào khuôn ngực đầy lông lá của gã, cố lách người qua khe hở:

"Cập rằng buông tôi ra! Giữa ban ngày ban mặt, người ta nhìn thấy bây giờ!"

"Nhìn thấy? Đám tá điền ngoài kia đang lo cắm đầu ăn cơm, đứa nào dám bén mảng lại đây?" Tám Sét nhe răng cười, lộ ra hàm răng vàng khè cáu bẩn. "Mày trốn vào đây để tránh nắng, hay là để giấu cái này?"

Nói đoạn, bàn tay thô ráp, chai sạn đầy bụi than của gã đột ngột vươn lên, chộp lấy chiếc khăn rằn quấn quanh cổ Tám Bờ. Cô gái hoảng sợ hoảng loạn, cố sức giằng lại:

"Không được đụng vào! Buông ra!"

Nhưng sức mạnh của cô gái dậy thì đang kiệt quệ vì cơn sốt làm sao địch nổi gã đàn ông lực điền. Tám Sét dùng lực giật mạnh một cái. Tiếng vải thô rách toạc nghe xoành xoạch lạnh lùng. Chiếc khăn rằn bị giật phăng, kéo theo cả dạt cổ áo bà ba cũ kỹ của cô bị xé rách một khoảng lớn sang bên vai trái. 

Làn da bánh mật mịn màng cùng bầu ngực tròn trịa phập phồng vì sợ hãi của Tám Bờ phơi bày ra trước mắt gã cập rằng. Nhưng thứ đập vào mắt Tám Sét không chỉ có thế. Dưới ánh sáng mờ tối của góc lò, những vết cắn bầm tím, đỏ hằn rõ hình dấu răng rướm máu tươi hiện lên rõ mồn một trên chiếc cổ thanh tú và bờ vai trần trụi của cô. Vết cào rách da do chính tay cô tự trừng phạt đêm qua vẫn còn rỉ nước vàng nhạt.

Tám Sét trợn tròn đôi mắt hí, rồi gã phá lên cười hô hố, giọng điệu đầy sự thỏa mãn đắc thắng:

"Hặc hặc! Tao biết ngay mà! Vết răng cắn này... nhìn là biết của cậu Hai Thạnh chứ không sai vào đâu được. Đêm qua mày đi đâu tao lạ gì! Mày bò lên chòi canh đồng với cậu Hai để đổi lấy tờ giấy nợ chứ gì?"

Tám Bờ mặt mày tái mét, nước mắt tủi nhục trào ra. Cô vội vàng dùng hai tay ôm chặt lấy lồng ngực trần để che giấu những vết bầm tím cùng sự lõa thể của mình, giọng run rẩy:

"Không phải... Không có chuyện đó! Cập rằng đừng nói bậy!"

"Nói bậy?" Tám Sét gầm ghè, gã chộp lấy hai cổ tay cô, thô bạo kéo giật ra hai bên, ép chặt vào vách đất nóng nực. 

Gã cúi đầu xuống, ghé sát bộ mặt đầy sẹo dài sát sạt vào mặt cô, hơi thở hôi thối nồng nặc mùi rượu đế phả thẳng vào mũi cô. Bàn tay thô ráp như vỏ cây của gã bóp mạnh vào bầu ngực bên trái, ngay trên vết cắn sưng tấy của Hai Thạnh.

"A..." 

Tám Bờ đau đớn thét lên một tiếng nghẹn ngào, toàn thân co rúm lại. Cơn đau buốt từ vết thương bị bóp mạnh dội thẳng lên đỉnh đầu khiến cô muốn ngất lịm đi. Nước mắt nóng hổi chảy dài dọc gò má cao rám nắng.

"Đau hả con điếm nhỏ? Đau mới biết tao không có nói chơi!" Tám Sét gằn giọng, đôi mắt hí lóe lên sự thú tính tàn nhẫn. "Vết cắn còn mới tinh thế này. Mày dám dâng lồn cho cậu Hai chơi để trừ nợ, vậy mà trước giờ đối với tao cứ làm bộ làm tịch đoan trang lắm hả? Cậu Hai Thạnh đụ mày sướng không? Cái dương vật của gã đâm sâu vô lồn mày chắc làm mày phê lắm hả con nhỏ?"

Sự kinh tởm và nhục nhã tột cùng dâng lên nghẹn đắng nơi cổ họng Tám Bờ. Cô chỉ muốn có một cây dao trong tay để đâm thẳng vào đôi mắt hí ti hí của gã đàn ông tồi bại này. Làn da cô nổi da gà khi gã cập rằng thô bạo dùng lưỡi liếm một đường dài từ xương quai xanh lên đến cổ cô, liếm qua vết thương rỉ máu xót xa.

"Cập rằng... buông ra... tôi sẽ báo với Bá hộ..." Cô thều thào đe dọa trong bất lực, thân hình cố né tránh cái đầu hói lông lá của gã đang rúc vào cổ mình.

"Báo Bá hộ? Mày điên rồi hả con nhỏ?" Tám Sét dừng lại, ngẩng đầu lên nhìn cô cười khẩy đầy khinh bỉ. "Mày nghĩ Bá hộ Lợi thèm nghe một đứa tá điền rách nát như mày khi mày đã nằm dưới háng con trai lão à? Mà tao đâu có dại báo Bá hộ. Tao báo là báo với Bà Hội đồng Lợi kìa!"

Cái tên "Bà Hội đồng" vừa thốt ra khiến tim Tám Bờ như ngừng đập, toàn thân cô đông cứng lại vì sợ hãi. 

Bà Hội đồng Lợi nổi tiếng khắp vùng Sóc Trăng là kẻ tàn ác, cay nghiệt vô cùng. Bà ta luôn canh cánh giữ thể diện cho dòng họ, ghen tuông điên cuồng và không dung thứ cho bất kỳ đứa con hầu, con tá điền nào dám léng phéng với chồng hay con trai bà. Nhiều đứa con gái nhà nghèo bị cậu Hai hay ông Bá hộ đụng vào, khi bị Bà Hội đồng phát hiện đều có kết cục vô cùng thảm khốc. Người nhẹ thì bị cạo trọc đầu, bôi vôi rồi thả trôi sông; người nặng thì bị gia nhân đánh đập dã man đến chết rồi chôn xác ngoài bãi hoang.

Tám Sét kề sát môi vào tai cô, thì thào đầy độc địa:

"Mày biết tính Bà Hội đồng rồi đó. Chỉ cần tao hé môi nói con Tám Bờ lò gạch dùng thân xác dụ dỗ cậu Hai Thạnh để quịt nợ ruộng, bà ấy sẽ cho gia nhân trói mày lại, đóng chăn rồi đánh chết tươi tại chỗ. Cả nhà mày cũng bị trục xuất, dỡ sạch chòi lá, tống cổ khỏi cái đất Sóc Trăng này. Cha mày đang ho lao sắp chết, ra đường lộ nằm thì chỉ có nước phơi xác cho quạ rỉa chứ sống sao nổi!"

Lời đe dọa của Tám Sét như những nhát búa nện thẳng vào tâm trí Tám Bờ. Cô biết gã không hề nói chơi. Gia đình cô đang ở thế ngàn cân treo sợi tóc. Mảnh đất cắm dùi và mạng sống của cha mẹ cô phụ thuộc hoàn toàn vào sự im lặng của gã cập rằng ác độc này. Nỗi sợ hãi tột cùng bóp nghẹt lấy trái tim cô gái trẻ.

Tám Sét nhìn thấy sự sợ hãi tột đỉnh trong đôi mắt đen sắc sảo của cô, gã vô cùng thỏa mãn. Sự phản kháng yếu ớt của cô gái tá điền càng kích thích thú tính trong người gã. Gã hạ giọng, dùng những ngón tay bẩn thỉu mơn trớn dọc theo bờ vai trần xuống đùi cô, luồn tay vào lớp quần đen thô ráp để sờ soạng vùng đùi non mịn màng.

"Nhưng tao thương mày. Thân hình mày phổng phao thế này, tao thèm thuồng bấy lâu nay. Chỉ cần tối nay, khi tiếng kẻng tan ca đổ, mày mò đến kho gạch cũ ở phía sau lò, ngoan ngoãn dạng háng ra cho tao chơi một trận ra trò. Chỉ cần mày chiều chuộng tao, tao sẽ ngậm miệng lại. Cả cái nợ gạch nát của nhà mày, tao cũng có cách xí xóa bớt cho. Sao? Chịu không con nhỏ?"

Tám Bờ đứng chết trân dưới vách đất nóng hầm hập. Sự nhục nhã, căm hờn và bất lực đan xen cắn xé tâm can cô. Mới đêm qua cô bị Hai Thạnh chà đạp nơi chòi hoang, giờ đây kẻ tay sai hèn hạ lại dùng chính nỗi đau đó để tước đoạt nốt chút tôn nghiêm cuối cùng của cô. Sự ghê tởm dâng lên nghẹn đắng ở cổ họng, nhưng hình ảnh người cha ho lao đau đớn và người mẹ gầy gò yếu đuối hiện lên trước mắt. Cô không thể để gia đình bị hủy hoại.

Cô nhắm chặt mắt, nước mắt chảy dài xuống má, khẽ gật đầu trong uất nghẹn.

Tám Sét cười hắc hắc đầy thú tính, gã buông tay khỏi người cô, chỉnh lại chiếc roi mây quanh hông. Trước khi quay lưng đi, gã còn quay đầu lại nháy mắt đầy dâm đãng:

"Khôn ngoan lắm con nhỏ. Tối nay đừng để tao phải đợi lâu. Nếu không thấy mày, sáng mai Bà Hội đồng sẽ biết chuyện đó."