Đực giật phắt người, năm ngón tay siết chặt lấy cán chèo gỗ đến mức các khớp xương kêu răng rắc. Gã không dám ngoái đầu nhìn lại con đường mòn dẫn vào dinh cơ nhà Bá hộ Lợi, nơi tiếng mõ tre đang nện những nhịp liên hồi, gầm rú át cả tiếng gió chướng thổi về từ mé sông. Cả góc trời phía sau rực lên những ánh đuốc đỏ lòm, lay động điên cuồng trong làn mưa bong bóng. Đám gia nhân nhà Bá hộ đã động ổ. Tiếng la hét của lũ tuần đinh, tiếng chó sủa ran cả một góc trời báo hiệu cuộc săn đuổi trốn chạy bắt đầu.
"Chạy mau, chị Tám! Tụi nó dí tới đít rồi!" Đực ghé sát tai Tám Bờ thét lớn, hơi thở gã nóng hổi, khét lẹt mùi bùn đất và nỗi sợ hãi tột cùng.
Tám Bờ không đáp, cô chỉ nghiến chặt hai hàm răng đến mức quai hàm bạnh ra, khớp xương kêu răng rắc. Sức nặng của Út Sen trên vai ghì chặt lấy hai bả vai cô. Mỗi bước chân của Tám Bờ là một lần cô phải gồng hết cơ đùi để nhấc bàn chân trần ra khỏi lớp bùn sình nhão nhoét đang bú mút lấy gót chân cô. Con đường ra bến sông đêm nay dài dằng dặc, tối tăm như một cái hang không đáy. Đùi trong của Út Sen cọ sát liên tục vào sườn Tám Bờ, chất dịch tanh tưởi rỉ ra từ những vết thương mưng mủ do trận đòn roi mây của Bà Hội đồng thấm qua lớp áo bà ba sũng nước, dính bết vào da thịt cô. Cô nghe tiếng em gái rên rỉ đứt quãng bên tai, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu:
"Chị... chị Hai... bỏ em lại đi... em đau... đau quá..."
"Nín đi Út! Sắp tới sông rồi, tía má đang đợi dưới xuồng!" Tám Bờ thét lên qua tiếng gió rít.
Nước mắt cô tuôn ra, nóng hổi, nhưng lập tức bị luồng nước mưa lạnh buốt quất thẳng vào mặt cuốn trôi đi mất. Vai cô mỏi nhừ, lồng ngực đau nhói như có lửa đốt. Dải vải thô bó ngực sũng nước siết chặt lấy da thịt khiến cô thở không ra hơi. Mỗi lần bước chân trượt trên sình lầy, Tám Bờ lại phải xốc mạnh thân thể gầy gò của em gái lên, lòng thắt lại khi nghe tiếng rên rỉ của Út Sen. Cô biết em gái mình đã kiệt sức sau một ngày đêm bị hành hạ dã man ngoài chuồng trâu hôi thối. Cơ thể Út Sen giờ đây nóng như một hòn than, hơi thở phà vào cổ Tám Bờ sực nức mùi thuốc sát trùng rẻ tiền hòa lẫn mùi phân trâu tanh tưởi.
Trong đầu Tám Bờ lúc này, ngọn lửa uất hận tích tụ suốt bao năm qua bùng lên thiêu đốt mọi nỗi sợ hãi. Cô nhớ về những đêm tối tăm ở chòi canh đồng xa với Cậu Hai Thạnh. Gã đàn ông giàu sang ấy đã thô bạo lột trần cô, đè ngửa thân thể bánh mật của cô ra đống lá dừa khô rách nát, dùng cái dương vật to lớn, thô bạo đâm lút vào lồn cô mà không một chút xót thương. Nỗi đau xé da xé thịt khi ấy hòa lẫn với nỗi nhục nhã của một đứa con gái tá điền không có quyền tự quyết thân xác. Cô nhớ cả những lần bị gã cập rằng Tám Sét ép vào vách lò gạch nóng hầm hập, cái mùi rượu đế rẻ tiền trộn lẫn mùi mồ hôi dầu dơ bẩn của gã phả vào mặt cô, khi gã dùng sức mạnh thú tính để chiếm đoạt cô từ phía sau.
Cô đã nhẫn nhịn, đã cắn răng chịu đựng tất cả để đổi lấy vài cắc bạc lẻ ném dưới đất bùn, đổi lấy sự yên ổn giả tạo cho gia đình tá điền nghèo khó của tía má. Nhưng sự nhẫn nhịn ấy đã không cứu được Út Sen. Nhìn em gái mình bị quấn chặt trong chiếc chăn đầy gai tre, bị treo lơ lửng bên chuồng trâu hôi thối, cơ thể rỉ máu dưới những lằn roi của nhà Bá hộ, Tám Bờ hiểu ra một sự thật cay đắng: lũ người giàu kia quyết không coi tá điền là người. Chúng xem thân xác chị em cô như thứ cỏ rác để chà đạp, vắt kiệt và chơi đùa.
Thà đêm nay cả nhà cô làm mồi cho tôm cá dưới dòng sông lớn này, chứ quyết không quay lại cái địa ngục trần gian đó nữa. Nghĩ đến đó, một luồng sức mạnh phi thường từ đâu tràn về, Tám Bờ cắm đầu chạy, đôi chân trần miết sâu vào bùn đất nhão nhoét, băng phăng phăng qua rặng dừa nước rậm rạp. Những tàu dừa sắc nhọn cào rách cả da mặt, để lại những vệt máu rướm dài trên má, nhưng cô không còn cảm giác đau đớn nữa. Cô chỉ biết chạy, chạy trốn khỏi tiếng mõ tre đang dồn đuổi phía sau.
Đực lầm lũi dẫn đường phía trước, chiếc chèo gỗ trong tay gã liên tục phạt ngang những bụi rậm cản lối. Gã cũng mệt nhoài, hơi thở phì phò như ống bễ lò rèn. Cả người gã bết bát bùn đất từ đầu đến chân, chiếc quần đùi thô đen bạc màu sũng nước dán chặt vào đôi đùi săn chắc.
Trước mắt họ, dòng sông lớn hiện ra đen ngòm như một vực thẳm không đáy. Sóng nước cuộn lên đập vào bờ đất bôm bốp, tung bọt trắng xóa dưới ánh chớp lòe sáng của cơn giông bão. Chiếc xuồng đúp của ông Bảy Tá Điền cắm sào sát mép nước, đang chao đảo dữ dội theo từng đợt sóng dữ dội của dòng nước xiết.
"Tía! Má!" Đực gầm lên, giọng gã vỡ ra giữa tiếng sấm rền vang. Gã vẫy mạnh chiếc chèo gỗ để báo hiệu.
Trên mui xuồng, một bóng người gầy gò, lưng còng rạp đang cuống cuồng dùng đôi bàn tay khô khốc, run rẩy gỡ sợi dây thừng ướt sũng quấn quanh cọc tre cắm sâu dưới bùn. Đó là ông Bảy. Gương mặt ông nhăn nheo, tái ngắt dưới ánh chớp, đôi mắt mờ đục vì sương gió và bệnh ho lao đang hướng về phía đất liền đầy tuyệt vọng. Dưới sông, bà Bảy đang ôm khư khư cái hũ gạo nhỏ bọc trong manh chiếu rách, mắt dáo dác nhìn lên bờ đất, đôi môi tím tái vì lạnh không ngừng lầm rầm cầu nguyện.
"Tụi con ơi! Mau lên! Mau lên xuồng!" Giọng bà Bảy run bần bật, bị gió sông nuốt chửng nhưng Tám Bờ vẫn nghe thấy tiếng má gọi đầy khẩn thiết.
Nhưng ngay khi chân Đực vừa chạm vào vùng cát bồi mép nước, từ trong lùm cây bình bát rậm rạp bên cạnh bến sông, hai bóng đen đột ngột lao ra. Chúng chắn đứng lối đi duy nhất dẫn xuống bến xuồng, cắt đứt hy vọng giải thoát vừa mới nhen nhóm của gia đình tá điền.
Một luồng chớp rạch ngang bầu trời đêm đen kịt, rọi rõ gương mặt thô kệch, đầy sẹo dọc thái dương của Cập rằng Tám Sét. Gã đứng đó, mình trần để lộ khuôn ngực hộ pháp bết bát mồ hôi dầu và bùn đất đỏ ngầu. Trên tay gã cầm một đoạn roi mây dài, đôi mắt hí đỏ ngầu vì rượu đế rẻ tiền và thú tính trợn ngược lên nhìn Tám Bờ. Đi bên cạnh gã là tên gia nhân lực điền, tay lăm lăm khúc gỗ vuông to bằng bắp tay, vẻ mặt đầy hung tợn.
"Con đĩ lội bùn! Tụi bây tưởng trốn được khỏi tay tao sao?" Tám Sét cười lên khùng khục, giọng lè nhè mùi rượu trộn lẫn mùi sình lầy hôi hám. "Cướp người của nhà Bá hộ, tụi bây có mười cái mạng cũng không đền nổi!"
Tám Bờ khựng lại. Bản năng tự vệ khiến cô lùi lại một bước, chắn trước mặt Út Sen vừa được cô đặt ngồi xuống đất bùn bên cạnh một gốc dừa nước. Đực lập tức bước lên trước, hai tay cầm chắc chiếc chèo gỗ bản to, hướng mũi chèo nhọn hoắt về phía hai kẻ thù, đôi mắt gã long lên sòng sọc đầy căm giận.
"Tám Sét! Tao với mày không thù không oán. Thả gia đình tía má tao đi, tao lạy mày một lạy!" Đực gằn giọng, bắp tay gã gồ lên cuồn cuộn dưới làn mưa buốt giá.
"Thả? Thả tụi bây đi để tao thế mạng cho Bà Hội đồng à?" Tám Sét nhổ một bãi nước bọt đầy đờm xuống vũng bùn dưới chân. Gã lắc lư cái đầu, mắt không thèm nhìn Đực mà dán chặt cặp mắt dâm ô, thèm khát vào vạt áo bà ba ướt sũng đang dính chặt vào cơ thể phổng phao của Tám Bờ. "Con Tám Bờ, mày ngon lắm. Mày ngủ với Cậu Hai, rồi mày dám trốn tao. Đêm nay, tao phải chơi nát cái lồn mày ngay tại bến sông này rồi mới trói tụi bây giải về cho ông chủ!"
"Mày câm miệng lại!" Tám Bờ nghiến răng, giọng cô run lên vì giận dữ và tủi nhục. "Đồ chó đẻ ăn theo chủ! Mày có ngon thì giết tao đi, chứ đừng hòng đụng vào một sợi tóc của tao nữa!"
Tám Sét nhe hàm răng ố vàng ra cười hô hố, tiếng cười gã bị tiếng mưa giông nuốt chửng một nửa nhưng nửa còn lại vẫn nghe đầy dâm dật, bẩn thỉu. Gã quay sang tên gia nhân đi cùng, ra lệnh:
"Thằng kia, mày giữ chân thằng Đực cho tao. Để tao dạy dỗ con đĩ này trước mặt tía má nó, coi nó còn bướng bỉnh được nữa không!"
Vừa dứt lời, Tám Sét vung roi mây quất mạnh một cái vút qua không trung hướng thẳng vào mặt Đực. Đực né kịp, nhưng tên gia nhân đi cùng đã vung khúc gỗ vuông lao vào bổ thẳng xuống đầu gã. Đực đưa chèo gỗ lên đỡ. Tiếng gỗ va vào nhau "bốp" một tiếng khô khốc, lực mạnh đến mức khiến Đực phải lùi lại hai bước trên bãi bùn lầy lội. Hai người lập tức lao vào cuộc giáp lá ca, tiếng thở dốc và tiếng gỗ đập vào nhau vang lên giòn giã xen lẫn tiếng mưa gió gào rít.
Nhân lúc Đực bị giữ chân, Tám Sét như một con thú hoang đói mồi lướt nhanh qua bãi bùn nhão, đôi chân to bè của gã dẫm bẹp những cọng cỏ lác, lao thẳng về phía Tám Bờ. Tám Bờ định cúi xuống nhặt một khúc củi khô dạt bên bờ sông để chống trả, nhưng đôi chân trần trượt trên sình lầy khiến cô mất đà ngã nhào ra sau.
Tám Sét đè ụp cả thân hình hộ pháp, nặng trịch và nồng nặc mùi rượu đế lên người cô.
"Buông tao ra! Đồ thú vật!" Tám Bờ hét lên, hai tay cào cấu điên cuồng vào mặt, vào cổ Tám Sét, cố gắng tìm kiếm một cơ hội thoát thân.
Gã cập rằng không thèm để ý đến những cú cào cấu yếu ớt của cô gái trẻ. Một bàn tay to bè, thô ráp như thớt gỗ của gã bóp chặt lấy cổ Tám Bờ, ghì mạnh đầu cô xuống đống bùn nhão nhoét, lạnh ngắt bên mép nước. Nước bùn hôi hám sộc vào tai, vào mũi khiến cô nghẹt thở, hai mắt trợn trừng lên đầy phẫn uất. Tay kia của Tám Sét nắm lấy cổ áo bà ba vải thô sũng nước của cô, giật mạnh một cái bằng tất cả sức lực thú tính.
Rắc!
Những chiếc khuy áo bằng nhựa rẻ tiền đứt tung, bay tán loạn vào khoảng không tối tăm. Vạt áo bà ba màu nâu sẫm rách toạc sang hai bên, để lại lồng ngực bánh mật tròn đầy, săn chắc của cô gái mười tám tuổi lộ ra hoàn toàn dưới màn mưa xối xả. Đôi bầu ngực căng tròn run rẩy vì cái lạnh buốt của nước mưa và sự sợ hãi tột cùng, hai đầu ti co rút lại thành hai điểm sẫm màu dưới những hạt mưa quất liên tiếp vào da thịt trần trụi.
"Đẹp... đẹp quá... cái lồn mày chắc cũng ngon như vầy phải không?" Tám Sét thở dốc phà ra hơi rượu nồng nặc sát sạt mặt cô, mắt gã dán chặt vào vùng ngực trần đang phập phồng dữ dội của Tám Bờ.
Gã cúi xuống, dùng cái miệng đầy răng vàng khè ngoạm chặt lấy một bên ngực cô, cắn mạnh đến mức máu tươi rỉ ra ở đầu vú, hòa lẫn với nước mưa chảy dài xuống sườn. Tám Bờ thét lên một tiếng đau đớn đến xé lòng, hai chân cô giãy giụa điên cuồng dưới lớp bùn sâu để cố đẩy gã ra. Tám Sét dùng một đầu gối to khỏe thúc mạnh vào giữa hai đùi cô, ép hai chân cô phải dạng rộng ra trên đống sình lầy lạnh ngắt. Gã dùng tay còn lại thô bạo giật rách chiếc quần đen bạc màu của cô, để lộ vùng bụng dưới phẳng lì và khe lồn rậm rạp tóc đen, đang co thắt liên tục vì sợ hãi và lạnh giá.
Vết sẹo nhỏ do gạch cứa ở cổ tay trái của cô cọ sát vào đất cát nhức nhối. Tám Bờ nhìn thấy khuôn mặt dâm dật đầy sẹo của Tám Sét đang áp sát xuống cổ mình, gã đang cố tình liếm láp những giọt nước mưa trên da thịt cô. Gã buông cổ cô ra, một tay cuống cuồng tìm cách cởi dải rút quần của mình để lôi dương vật đang cương cứng, đỏ ngầu ra ngoài.
"Đêm nay tao phải đâm nát cái lồn này! Cho mày biết thế nào là khinh thường tao!" Tám Sét gầm gừ, đôi mắt đỏ ngầu vằn lên tia máu nhìn chằm chằm vào khe lồn đang ướt sũng nước mưa của cô gái trẻ.
Trong khoảnh khắc gã nới lỏng tay ở cổ cô để cởi quần, Tám Bờ hít được một ngụm khí lạnh buốt. Đầu óc cô trong giây phút sinh tử bỗng trở nên tỉnh táo đến lạ lùng. Nỗi nhục nhã từ những đêm ở chòi canh với Hai Thạnh, những lần bị Tám Sét ép vào vách lò gạch nóng bỏng ở Chương 7 chợt ùa về thành một luồng sức mạnh điên cuồng.
Tay phải cô lần vào dạt áo bà ba bị rách đang dính chặt vào sườn. Ngón tay cô chạm vào một vật cứng, nhọn và lạnh ngắt.
Mảnh gạch vỡ từ lò gạch. Cô vẫn luôn mang theo nó bên mình như một lời thề mạng đổi mạng từ sau cái đêm bị đày đọa ở lò gạch ấy.
Tám Bờ siết chặt mảnh gạch trong lòng bàn tay. Các cạnh sắc nhọn của nó cứa vào da thịt cô đau nhói, máu tươi rỉ ra từ lòng bàn tay hòa vào bùn đất đen ngòm. Cô không quan tâm đến nỗi đau đó nữa. Nhìn khuôn mặt đầy sẹo dâm dật của Tám Sét đang kề cận, cô lấy hết sức tàn, vung tay đâm mạnh mảnh gạch từ dưới lên bằng tất cả lòng hận thù của một kiếp tá điền bị chà đạp.
Phập!
Mảnh gạch vỡ găm thẳng vào mắt trái của Tám Sét.
Một tiếng thét kinh hoàng, không giống tiếng người vang lên xé toạc tiếng sấm sét trên sông. Máu từ hốc mắt gã phun trào ra như suối, nóng hổi và tanh nồng, bắn đầy lên mặt, lên lồng ngực trần của Tám Bờ. Gã cập rằng buông lỏng cô, hai tay ôm lấy hốc mắt rách nát, người đổ sụp xuống bên cạnh cô trong cơn đau đớn tột cùng.
Nhưng Tám Bờ không dừng lại. Nỗi căm hờn bao năm qua như thác lũ vỡ bờ, cuốn phăng mọi sợi dây xích vô hình đang trói buộc cuộc đời cô. Nhìn kẻ từng chà đạp thân xác mình đang quằn quại dưới đất, cô không để gã kịp hoàn hồn. Tám Bờ rướn người bò dậy trên đống bùn nhão, vươn hai tay siết chặt mảnh gạch vỡ nhuốm máu, dồn hết sức tàn và trọng lượng cơ thể đâm mạnh liên tiếp xuống.
Phập! Phập!
Cạnh gạch sắc nhọn ngập sâu vào y hầu Tám Sét. Tiếng da thịt rách toạc cùng tiếng xương sụn cổ vỡ vụn kêu lên ghê rợn dưới màn mưa buốt giá. Máu nóng từ cổ gã bắn thẳng vào đôi bầu ngực bánh mật đang phập phồng thở dốc của cô, nhuộm đỏ cả vạt áo rách bươm và làn da trần trụi. Tám Sét chỉ kịp phát ra những tiếng ọc ọc nghẹn tắc trong cổ họng, hai mắt trợn ngược lên, cơ thể hộ pháp co giật dữ dội vài cái rồi cứng đờ, đổ sụp mặt xuống đống bùn đen lầy lội, không còn cựa quậy.
Cách đó vài thước, cuộc chiến giữa Đực và tên gia nhân lực điền cũng đi vào hồi quyết liệt. Tên gia nhân cậy sức khỏe, vung khúc gỗ vuông bổ liên tiếp xuống đầu Đực. Đực liên tục lùi bước trên bãi cát bồi trơn trượt, hai tay đưa chiếc chèo gỗ lên đỡ những cú đòn hiểm hóc. Tiếng gỗ đập vào nhau chan chát, chấn động truyền qua cán chèo làm tê rần cả hai bả vai Đực.
"Thằng chó đẻ chăn trâu! Mày dám phản chủ, tao đập nát đầu mày!" Tên gia nhân gầm lên, vung khúc gỗ bổ ngang một cú chí mạng vào sườn Đực.
Đực không né tránh nữa. Nhìn thấy bóng Tám Bờ đã hạ gục được Tám Sét, gã gầm lên một tiếng đầy phẫn nộ. Gã xoay người chịu đựng cú đánh sượt qua vai phải, nơi vết bỏng tròn năm xưa nhói lên đau đớn, rồi dồn toàn bộ sức mạnh của đôi bắp tay cuồn cuộn vào chiếc chèo gỗ. Gã vung cán chèo quất ngược từ dưới lên một lực ngàn cân, nhắm thẳng vào cánh tay đang cầm gậy của tên gia nhân.
Rắc!
Tiếng xương cẳng tay của tên gia nhân gãy lìa vang lên khô khốc, rõ mồn một giữa tiếng sấm rền vang. Khúc gỗ vuông văng ra xa, rơi tõm xuống dòng sông đen kịt. Tên gia nhân ôm lấy cánh tay gãy gập, khuôn mặt thô kệch biến dạng vì đau đớn, rú lên một tiếng thảm thiết rồi khuỵu gối xuống vũng bùn. Đực không chần chừ, gã bồi thêm một cú đá bằng bàn chân trần chắc nịch vào ngực tên gia nhân, đẩy gã ngã nhào ra mé rạch đầy bèo tây trôi nổi.
"Chị Tám! Mau lên xuồng!" Đực thét lớn, gã lao về phía Tám Bờ.
Tám Bờ đứng đó giữa màn mưa xối xả, đầu tóc rũ rượi bết bát bùn đất và máu. Lồng ngực trần của cô phập phồng dữ dội, đôi mắt đen lánh chứa đựng sự căm hờn tột cùng giờ đây chuyển thành nỗi thảng thốt. Cô vội vã dùng vạt áo rách che tạm lấy đôi ngực đẫm máu đang run lên bần bật vì lạnh, rồi cúi xuống bế xốc Út Sen dậy.
"Đực... giúp tao một tay..." Giọng Tám Bờ lạc đi.
Đực nhanh nhẹn ghé vai đỡ lấy Út Sen. Cơ thể cô em gái lúc này nhẹ bẫng, sũng nước và nóng hầm hập như một hòn than lụi. Cả ba người loạng choạng bước qua bãi bùn lầy lội sát mép nước, hướng thẳng về phía chiếc xuồng đúp đang chao đảo dữ dội theo từng con sóng dữ.
"Tía! Má! Đỡ con Út!" Đực hét lên.
Trên mui xuồng, ông Bảy Tá Điền dùng hết sức tàn của lồng ngực ho lao bám chặt vào mạn thuyền, rướn người ra đón lấy thân hình mềm nhũn của Út Sen từ tay Đực. Bà Bảy ở phía sau vừa khóc vừa kéo con gái vào lòng mui xuồng ấm áp hơn, lấy manh chiếu rách đắp lên cơ thể đầy thương tích của con.
Tám Bờ leo lên xuồng, đôi chân trần rướm máu vì đá dăm và gai nước tê dại không còn cảm giác. Đực là người lên cuối cùng, gã dùng lực đôi chân trần đạp mạnh vào bờ đất bồi để đẩy con xuồng ra xa mép nước, đồng thời giật phắt chiếc dao đi rừng dắt bên hông, chặt đứt sợi dây thừng đang buộc chặt vào cọc tre.
Phựt!
Sợi dây thừng đứt đôi, văng ra dòng nước xiết. Không còn vật níu giữ, chiếc xuồng đúp lập tức bị dòng nước lũ cuồn cuộn của con sông lớn cuốn phăng ra xa bờ.
Phía trên bờ đất, tiếng mõ tre nhà Bá hộ vẫn nện dồn dập, ánh đuốc đỏ lòm bắt đầu loang ra mép nước bến sông. Tiếng la hét kêu cứu của tên gia nhân gãy tay hòa cùng tiếng chửi bới của lũ tuần đinh đuổi tới nơi chỉ còn là những âm thanh xa xăm, bị tiếng gió chướng rít liên hồi và tiếng sóng vỗ bôm bốp vào mạn xuồng nuốt chửng hoàn toàn.
Đực cầm chắc cán chèo ở đuôi xuồng, gồng mình giữ vững hướng đi giữa dòng nước xiết đen ngòm. Tám Bờ ngồi sụp xuống bên cạnh em gái và má, bàn tay rướm máu của cô nắm chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của Út Sen, mắt nhìn đăm đăm vào khoảng không tối tăm phía trước.
Chiếc xuồng đúp nhổ neo, lao thẳng ra dòng nước xiết cuồn cuộn giữa đêm đen của vùng sông nước Sóc Trăng, cuốn trôi gia đình tá điền về phía cửa biển xa xôi, nơi bóng tối và tự do đang chờ đợi họ phía trước.