Tám Bờ siết chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của Út Sen trên lòng xuồng đúp chao đảo dữ dội, cố dùng chút hơi ấm ít ỏi từ lòng bàn tay rướm máu của mình để sưởi ấm làn da đang dần mất đi nhiệt độ của em gái. Dưới chân hai chị em, nước sông tràn vào sũng ướt cả vạt áo bà ba rách nát. Con xuồng lắc lư theo từng nhịp sóng quật vào hai bên mạn gỗ. Đực ở phía sau đuôi xuồng đang nghiến răng gồng mình, hai cánh tay nổi đầy gân guốc giữ chặt lấy cán chèo gỗ, chống chọi với dòng nước xiết cuồn cuộn giữa đêm đen sông nước. Mỗi lần một con sóng dữ chồm lên, chiếc chèo trong tay Đực lại rung lên bần bật, nhưng gã vẫn bám trụ, đôi chân trần miết chặt xuống lườn xuồng để giữ thăng bằng cho cả gia đình.
“Bờ... con Út nó lạnh quá Bờ ơi,” bà Bảy khóc nấc lên, hai tay run rẩy kéo sát manh chiếu rách đã sũng nước mưa để che chắn cho thân hình mảnh dẻ của Út Sen. “Nó sốt hầm hập thế này, rồi gió sông độc cào vào người, má sợ nó không qua khỏi mất.”
“Má ráng ôm chặt em đi má. Con gạn nước ra ngoài,” Tám Bờ khàn giọng đáp, mắt vẫn không rời gương mặt trắng bệch, nhắm nghiền của em gái.
Tám Bờ buông tay Út Sen, vội vã dùng chiếc gáo dừa nứt vỡ cào nước từ lòng thuyền hắt ra ngoài sông. Máu từ lòng bàn tay cô vấy ra thành những vệt đỏ lờ mờ trên thành gáo rồi hòa tan vào làn nước đục ngầu dưới sàn xuồng. Cơn giận dữ và nỗi hận thù cuồng bạo khi đâm mảnh gạch vào cổ Tám Sét lúc nãy đã rút cạn sức lực của cô gái trẻ, chỉ còn lại sự rệu rã và những cơn đau nhức nhối chạy dọc sống lưng. Mỗi lần cúi người vục gáo xuống là một lần bả vai cô đau điếng, đầu óc quay cuồng bởi mùi máu tanh và mùi sình bùn sộc lên mũi. Nhưng cô không dám dừng lại. Tiếng mõ tre báo động từ dinh cơ Bá hộ Lợi tuy đã chìm nghiệm vào tiếng gió sông rít liên hồi, nhưng nỗi sợ bị bắt lại vẫn hiển hiện như một bóng ma lởn vởn sau lưng họ.
Ông Bảy Tá Điền ngồi sát bên mui xuồng, lồng ngực gầy trơ xương nhấp nhô theo từng cơn ho khan ngắt quãng. Ông cố nén tiếng ho vào vạt áo chàm bạc màu, hai tay bám chặt vào be thuyền để giúp Đực giữ thăng bằng. Ánh mắt ông đục ngầu, nhìn chăm chăm vào bóng đêm mênh mông phía trước, nơi ranh giới giữa mặt sông rộng lớn và bầu trời đêm đen kịt dường như hòa làm một.
“Đực... con nhắm chèo nổi không con?” Ông Bảy yếu ớt cất tiếng hỏi, giọng nói bị tiếng gió chướng ngoài sông lớn thổi bạt đi.
“Tía yên tâm, con chịu được,” Đực hét lớn từ phía đuôi xuồng để tiếng nói vượt qua tiếng sóng vỗ bôm bốp. “Nước ròng đang đẩy mạnh ra hướng cửa biển, mình cứ thả trôi theo dòng rồi lách vô mấy rạch nhánh phía dưới là tụi lính tuần không tìm ra đâu.”
Gã thanh niên chăn trâu lúc này trông kiên định hơn bao giờ hết. Chiếc áo cộc tay đã rách bươm lộ ra bờ vai cháy nắng sần sùi đang gồng lên chịu đựng từng đợt gió lạnh quất buốt da thịt. Trong đầu Đực lúc này chỉ có một suy nghĩ duy nhất: phải đưa Út Sen và gia đình này rời xa mảnh đất Sóc Trăng đầy tủi nhục kia. Gã nhớ đến gương mặt đẫm máu của Út Sen khi bị quấn trong chiếc chăn thô đầy gai tre, lòng ngực gã lại nhói lên một cơn đau đớn dữ dội. Gã ghì chặt mái chèo, dùng hết sức lực toàn thân đè sóng mà đi.
Mưa giông vẫn quất xối xả vào lòng xuồng, những hạt mưa to bản như những chiếc roi vô hình nện xuống da thịt trần trụi của họ. Tám Bờ vừa múc nước vừa ngoảnh lại nhìn em gái. Dưới ánh chớp thỉnh thoảng rạch ngang bầu trời đen kịt, cô thấy khuôn mặt Út Sen co rúm lại vì những cơn đau từ cơ thể truyền đến. Chiếc áo bà ba mỏng manh của Út Sen đã rách toác nhiều đường, để lộ ra làn da thịt mịn màng vốn được che chở nay chằng chịt những lằn roi mây rướm máu. Những vết thương đỏ lòm, sưng tấy lên, bắt đầu mưng mủ do ngấm nước mưa và sình bẩn từ chuồng trâu.
“Để con phụ một tay,” Đực nói vọng lên, mắt vẫn gườm gườm nhìn mặt nước tối om phía trước nhưng lòng dạ thì như lửa đốt khi nghe tiếng rên rỉ yếu ớt của Út Sen. “Chị Tám, lấy cái áo khô trong giỏ đắp thêm cho Út. Đừng để nó lạnh quá mà đứt hơi.”
Tám Bờ vội vã lục tìm trong chiếc giỏ tre sũng nước, lôi ra một vạt áo bà ba cũ nát nhưng còn khô ráo phần nào, đắp lên ngực Út Sen. Cô đưa bàn tay thô ráp vuốt nhẹ lên vầng trán nóng hầm hập của em gái, lòng đau thắt lại. Mới hôm nào, hai chị em còn rủ nhau đi hái bông súng ngoài đồng, cười nói khúc khích về những mơ ước viển vông. Vậy mà giờ đây, cả hai đều mang trên mình những vết thương nhơ nhuốc của sự bóc lột và chà đạp.
Tám Bờ nghĩ về Hai Thạnh, nghĩ về những đêm bị gã đè nghiến trong chòi canh đồng hoang, dương vật của gã thô bạo đâm vào âm đạo cô, bỏ mặc tiếng khóc nghẹn ngào của cô gái trẻ chỉ để thỏa mãn dục vọng thú tính. Rồi lại đến lượt Tám Sét, tên cập rằng hung hãn ép cô sát vách lò gạch nóng hầm hập, dùng sức mạnh cơ bắp cưỡng đoạt cơ thể cô từ phía sau, đẩy cu của hắn vào lồn cô mà không chút xót thương. Những ký ức nhơ nhuốc đó như những nhát dao khía sâu vào tâm trí, khiến lòng hận thù của cô bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô nhìn xuống lòng bàn tay rách nát còn dính máu khô của Tám Sét, khẽ lẩm nhẩm: “Đáng đời mày lắm, đồ thú vật.”
“Út ơi, ráng lên nghe con,” bà Bảy vừa vuốt tóc con gái vừa khóc thút thít. “Tới nơi rồi con. Mình trốn được tụi nó rồi. Từ nay không ai làm hại được con nữa.”
Út Sen khẽ động đậy, đôi môi khô khốc nứt nẻ mấp máy như muốn nói điều gì nhưng chỉ phát ra những tiếng khò khè đứt quãng trong cổ họng. Vết thương ở vùng kín của cô do trận đòn roi đóng chăn dã man và sự xâm hại tàn bạo của Bá hộ Lợi trong kho lúa vẫn đang rỉ máu, mỗi nhịp sóng đập vào mạn xuồng làm cơ thể cô rung lên là một lần cơn đau buốt nhói xộc thẳng lên tận đỉnh đầu. Đực nhìn thấy cảnh đó, hàm răng gã nghiến chặt đến mức nghe rõ tiếng ken két. Gã ước gì mình có thể gánh chịu thay cho cô tất cả những đau đớn này.
Càng về gần sáng, cơn giông bão hung hãn ban đêm bắt đầu hạ nhiệt. Những đám mây đen kịt trên cao giãn ra, để lộ những khoảng trời xám xịt nhạt dần. Gió chướng thôi không còn rít gào từng hồi điên cuồng nữa, chỉ còn những luồng gió biển thổi mang theo vị mặn mòi đặc trưng của vùng duyên hải. Con sông lớn đổ ra cửa biển lúc này rộng mênh mông, hai bên bờ chỉ còn là những dải rừng ngập mặn tối sẫm, im lìm trải dài tít tắp.
Khi vệt nắng đầu tiên của ngày mới ló dạng ở tận đường chân trời phía đông, nhuộm một màu hồng nhạt lên những đám mây xám, con xuồng đúp tơi tả sau đêm chạy trốn cũng bắt đầu lướt chậm lại. Trước mắt họ, một vùng bãi bồi hoang sơ hiện ra dưới ánh bình minh yếu ớt. Đó là Trần Đề. Nơi đây hoang vắng, chỉ có bùn cát lầy lội và những rặng dừa nước rậm rạp mọc chen chúc nhau dọc theo các cửa lạch nhỏ. Cát ở đây mang màu xám đen của phù sa pha lẫn vỏ sò vụn, phẳng lặng và chưa hề có dấu chân người.
“Cập vô chỗ giồng cát đằng kia đi Đực,” Tám Bờ đứng bật dậy, một tay che trán nhìn về phía dải đất nhô ra ngoài mép sóng. “Chỗ đó đất cao, không bị triều cường lên ngập đâu.”
Đực gật đầu, khéo léo bẻ lái chèo hướng mũi xuồng đi xiên qua những ngọn sóng thấp. Con xuồng từ từ trượt lên lớp bùn nhão ở mép nước rồi khựng lại với một tiếng sột soạt êm ái.
Không đợi xuồng dừng hẳn, Đực đã nhảy phăng xuống làn nước đục ngầu ngang hông. Đôi chân trần của gã bấm sâu xuống lớp bùn cát ấm nóng, gã dùng cả hai tay ghì chặt lấy mũi xuồng, ra sức kéo mạnh lên phía bãi cát cao để giữ cho chiếc xuồng không bị sóng biển rút ngược trở ra.
Tám Bờ bước chân trần xuống làn nước cửa biển mát lạnh. Cảm giác buốt nhói lập tức xộc thẳng từ lòng bàn chân rách nát lên đại não khi vết thương hở tiếp xúc với nước mặn. Cô khẽ rùng mình, nghiến chặt răng để không bật ra tiếng rên rỉ. Nhưng ngay sau đó, một cảm giác lạ lẫm len lỏi vào tâm trí cô. Cô khom người, vốc một ngụm nước biển đổ vào lòng bàn tay rồi đưa lên miệng nếm thử. Vị mặn chát, đắng nghét thấm vào đầu lưỡi, chạy xuống cổ họng khô khốc.
Tám Bờ bật cười thành tiếng, nước mắt cô trào ra hòa cùng nước biển mặn chát trên khóe môi. Đây là vị của biển cả, vị của một vùng đất không có bóng dáng của cha con Bá hộ Lợi, không có lò gạch nung hầm hập của Tám Sét, và không có những đêm nhục nhã ê chề trong chòi canh đồng hoang. Đây là tự do.
“Nước mặn rồi má ơi! Mình tới cửa biển rồi!” Tám Bờ quay đầu lại hét lớn về phía xuồng, mái tóc dài sũng nước bay lòa xòa trước mặt.
Bà Bảy nghe vậy thì úp mặt vào lòng bàn tay khóc rấm rứt, những giọt nước mắt ấm áp rơi xuống vai Út Sen. Ông Bảy Tá Điền thì lẩm nhẩm cầu nguyện điều gì đó trong miệng, gương mặt già nua nhăn nheo giãn ra, lần đầu tiên sau nhiều năm trời ông có được một nụ cười trọn vẹn.
Đực vội vã trèo ngược lên lòng xuồng, cẩn thận luồn hai cánh tay mạnh mẽ của mình xuống dưới lưng và nhượng chân của Út Sen. Gã bế xốc cô lên một cách nhẹ nhàng nhất có thể, cố tránh chạm vào những vết roi mây rướm máu vẫn còn bám chặt lấy lớp vải áo dính sát vào da thịt cô. Khi thân thể Út Sen nằm gọn trong vòng tay Đực, gã cảm nhận được hơi nóng hầm hập từ người cô tỏa ra. Gã khẽ siết nhẹ, bước từng bước vững chãi trên lớp bùn cát để đưa cô lên bờ.
“Chị Tám, đỡ giùm tôi cái manh chiếu,” Đực nói, mắt nhìn chăm chằm vào khuôn mặt nhỏ nhắn của Út Sen.
Tám Bờ nhanh chóng kéo manh chiếu rách trải sẵn lên dải giồng cát khô ráo dưới chân một bụi dừa nước lớn. Đực từ từ đặt Út Sen nằm xuống. Làn da của cô em gái dậy thì vốn trắng trẻo nay xám ngoét đi vì lạnh và mất máu, trên đùi và hông vẫn còn những vết lằn đỏ hỏn, sưng tấy do trận đòn roi đóng chăn tàn bạo đêm qua. Vết máu khô bám đầy nơi đùi trong và vạt quần rách nát của cô, minh chứng cho sự tàn độc mà cô đã phải chịu đựng.
Đực quỳ bên cạnh Út Sen, đôi bàn tay thô ráp run rẩy không dám chạm mạnh vào người cô. Gã nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của người con gái gã thầm thương trộm nhớ bấy lâu nay, lòng đau như cắt. Gã khẽ vén vài sợi tóc bết nước mưa trên trán cô sang một bên, giọng nói nghẹn ngào:
“Út ơi... Út tỉnh lại nhìn anh đi Út. Mình trốn thoát rồi, không ai hành hạ em được nữa đâu.”
Út Sen khẽ động đậy mi mắt. Ánh sáng bình minh rạng rỡ chiếu thẳng vào mắt làm cô vô thức nheo lại. Cô nhìn thấy bóng dáng Đực đang quỳ bên cạnh, bàn tay thô ráp của gã đang run run nắm lấy tay cô, khuôn mặt gã đầy vẻ lo lắng.
“Đực... mình... mình chết chưa anh?” Út Sen thều thào, giọng nói yếu ớt như tiếng gió thoảng qua lá dừa.
“Chưa chết, chưa chết đâu Út,” Đực vội vàng áp sát mặt mình vào tay cô, nước mắt gã rơi xuống làn da lạnh ngắt của cô. “Mình trốn được rồi. Không còn ai đánh đập em nữa hết. Anh đưa em đi tới nơi tự do rồi.”
Út Sen nhìn xung quanh, thấy má đang ngồi móm mém cười khóc bên cạnh, thấy tía đang ho khục khặc nhưng ánh mắt tràn ngập tình thương, và chị Tám đang đứng canh chừng phía ngoài mép nước với vẻ kiên nghị quen thuộc. Cô thở phào một hơi dài, đôi mắt to tròn khẽ cong lên thành một nụ cười yếu ớt rồi lại nhắm nghiền lại, chìm vào giấc ngủ yên lành dưới sự chăm sóc ân cần của Đực.
Tám Bờ bước lại gần, ngồi thụp xuống cạnh Đực. Cô rút từ trong túi áo ra một nắm lá thuốc nam mà cô đã lén hái ở vườn nhà trước khi đi. Cô đưa cho Đực:
“Mày giã nắm lá này ra, đắp vô mấy vết thương trên người nó cho mau khô miệng. Để tao đi tìm chút nước ngọt quanh đây coi có không.”
“Đằng kia có mấy bụi dừa nước um tùm, chắc chắn phía trong có mạch nước ngọt rịn ra từ giồng cát,” Đực chỉ tay về phía rừng dừa nước rậm rạp phía sau lưng họ. “Chị Tám đi cẩn thận.”
Tám Bờ gật đầu, cầm chiếc gáo dừa nứt bước đi về phía giồng cát hoang sơ. Đất Trần Đề hoang vu, chỉ có tiếng sóng biển vỗ rì rào và tiếng chim hải âu chao lượn trên nền trời xanh nhạt. Nắng ấm bắt đầu trải dài trên mặt biển, xua đi cái lạnh lẽo thấu xương của đêm mưa bão.
Nơi mé rừng dừa nước, Tám Bờ vạch từng bẹ lá sắc nhọn để đi sâu vào trong. Lòng bàn chân cô chạm vào lớp cát ẩm ướt, mát rượi. Dưới một hốc đất nhỏ nằm khuất sau gốc một cây dừa nước cổ thụ, cô phát hiện ra một mạch nước nhỏ rịn ra từ lòng giồng cát. Nước trong vắt, không có vị mặn của biển. Cô khom người vục chiếc gáo dừa xuống, múc lên một gáo đầy rồi đưa lên miệng uống một hớp lớn. Nước ngọt mát lành thấm vào cổ họng khô khốc, làm cô tỉnh táo hẳn ra. Cô vội vã bưng gáo nước quay trở lại chỗ gia đình.
Trong lúc đó, ở bên ngoài giồng cát, Đực cẩn thận dùng hai hòn đá dẹp nghiền nát nắm lá thuốc nam của Tám Bờ đưa cho. Gã gom phần bã thuốc xanh mướt, đẫm nước cốt nồng nồng vào lòng bàn tay. Đực quay sang nhìn Út Sen đang nằm thiếp đi. Gương mặt cô vẫn co rúm lại sau từng cơn giật nhẹ của cơ thể.
Đực ngập ngừng đưa tay chạm vào vạt quần rách nát của Út Sen. Vải quần nhuốm bùn sông và máu khô dính chặt vào làn da đùi trong mịn màng của cô. Để đắp được thuốc, gã buộc phải vén lớp vải rách lên. Đôi tay thô ráp của gã chăn trâu run lên bần bật. Gã chưa bao giờ chạm vào cơ thể của một người con gái, nhất là người gã thầm yêu trân quý như mạng sống của mình.
Gã nhẹ nhàng vén vạt quần vải thô lên đến hông cô. Làn da đùi trắng trẻo vốn ít khi tiếp xúc với nắng giờ lộ ra, nhưng chằng chịt những vết lằn roi đỏ hửng, nhiều chỗ sưng tấy rỉ nước vàng trộn lẫn với máu. Đực cắn chặt môi, cố ngăn dòng nước mắt xót xa chực trào ra. Gã dùng vạt áo cộc của mình thấm chút nước biển còn sót lại trên mạn thuyền, nhẹ lau đi lớp bùn đất bám dọc đùi trong của cô.
Khi ngón tay chai sần của Đực khẽ chạm vào da thịt nhạy cảm sát bẹn, Út Sen giật mình co rúm người lại, phát ra một tiếng rên rỉ đau đớn:
“Đau... Đực ơi... đừng...”
“Anh thương, anh làm nhẹ mà. Ráng chịu đau chút xíu để anh đắp thuốc cho mau lành nghe Út,” Đực thì thầm, giọng run rẩy dỗ dành.
Gã nhìn sâu vào vùng nhạy cảm của cô. Nơi âm đạo của cô gái dậy thì vốn khép kín nay bị sưng múp, đỏ tấy và rách miệng do sự chà đạp tàn bạo, thô bạo của lão Bá hộ Lợi dưới kho lúa đêm qua. Dấu vết tàn nhẫn ấy vẫn còn đọng lại những vệt máu tươi rỉ ra dọc theo đùi trong trắng ngần. Lòng Đực thắt lại, một ngọn lửa hận thù bùng lên thiêu đốt lồng ngực gã, nhưng ngay sau đó là sự xót thương vô hạn. Gã lấy từng nhúm lá thuốc giã nát, nhẹ nhàng áp lên những vết roi dọc hai bên hông và đùi của Út Sen.
Mỗi lần ngón tay Đực miết nhẹ để dàn đều bã thuốc lên da thịt nóng hổi, cơ thể Út Sen lại run lên nhè nhẹ. Hơi thở nóng hổi của cô phả vào tay gã. Vị thuốc nam đắng nồng quyện với mùi da thịt con gái dậy thì và mùi mặn mòi của biển cả tạo nên một bầu không khí thầm kín, ngột ngạt giữa hai người dưới bóng dừa nước. Đực cố giữ cho tâm trí mình không đi lệch hướng, gã chỉ tập trung vào việc xoa dịu những vết thương cho cô. Cuối cùng, gã cẩn thận đắp một lớp thuốc dày lên vùng mép âm đạo bị rách nát, giúp chất dịch thuốc mát rượi thấm sâu vào xoa dịu cơn đau rát tột cùng của cô.
Út Sen khẽ thở hắt ra, cảm giác mát lạnh từ lá thuốc nam bắt đầu ngấm vào da thịt, đẩy lùi cơn đau buốt nhói. Cô từ từ mở mắt, nhìn Đực đang cúi đầu chăm chú vén lại vạt quần che chắn cho mình. Ánh mắt gã tràn đầy sự tôn trọng và chở che, không hề có một tia dục vọng tà ác nào như ánh mắt của Bá hộ Lợi hay bọn gia nhân.
“Đỡ hơn chưa Út?” Đực ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt cô thì khẽ đỏ mặt, vội thu tay lại.
“Dạ đỡ nhiều rồi anh Đực. Mát lắm,” Út Sen khẽ cười, giọng nói đã bớt đi vẻ thều thào. “Cám ơn anh đã cứu em ra khỏi cái chuồng trâu dơ bẩn đó.”
“Ơn nghĩa gì với anh. Mạng anh có tiếc cũng phải giữ được mạng cho em,” Đực quả quyết nói, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc rối bết bùn của cô.
Lúc này, Tám Bờ từ mé rừng dừa nước bước ra, hai tay bưng cẩn thận chiếc gáo dừa đầy nước ngọt. Thấy em gái đã tỉnh táo hơn và Đực đã đắp thuốc xong xuôi, cô thở phào nhẹ nhõm. Cô đặt gáo nước xuống cạnh manh chiếu, ngồi thụp xuống đỡ đầu Út Sen lên:
“Uống chút nước ngọt đi Út. Nước tao vừa múc trong mạch giồng cát sạch lắm.”
Út Sen kê môi vào thành gáo dừa nứt, uống từng hớp nước mát lành. Vị ngọt tự nhiên của mạch nước ngầm như tưới mát cho cơ thể đang kiệt quệ của cô. Sau khi uống xong, cô tựa đầu vào vai chị gái, mắt nhìn ra phía bãi bồi hoang sơ trước mặt.
Ông Bảy Tá Điền và bà Bảy cũng đã bước xuống xuồng, đi lại gần chỗ các con. Ông Bảy nhìn dải đất cát Trần Đề trải dài tít tắp, rồi nhìn những bụi dừa nước um tùm xanh ngắt, cất giọng khàn khàn:
“Đất này tuy hoang vu nhưng không có bóng tụi nhà giàu. Mình dựng tạm cái chòi lá ở đây lánh nạn trước đã. Đợi qua đợt này rồi tính chuyện vỡ hoang trồng lúa.”
“Phải đó tía,” Đực đứng dậy, phủi bùn cát trên hai đầu gối. “Con với tía đi chặt mấy bẹ dừa nước lớn đằng kia. Chị Tám kiếm mấy nhánh củi khô nhóm bếp lửa sưởi ấm cho Út với má. Để con xuống xuồng lấy cái nồi đất với mấy lon gạo còn sót lại.”
Cả nhà lập tức bắt tay vào việc. Ông Bảy Tá Điền dù lồng ngực vẫn đau nhức vì cơn ho lao nhưng tinh thần đã phấn chấn hơn nhiều. Ông cùng Đực dùng chiếc dao đi rừng duy nhất mang theo để đốn những bẹ dừa nước già, dọn dẹp một khoảng đất bằng phẳng trên giồng cát cao để chuẩn bị cất lều.
Tám Bờ nhanh nhẹn đi nhặt những cành củi khô bị sóng đánh giạt vào bờ cát. Chỉ một loáng sau, một đống lửa nhỏ đã được nhóm lên bên cạnh chỗ Út Sen nằm. Ánh lửa bập bùng ấm áp tỏa ra, xua đi cái lạnh lẽo thấu xương của đêm mưa bão còn sót lại trên cơ thể hai chị em.
Bà Bảy múc một ít nước ngọt từ gáo dừa vào chiếc nồi đất nhỏ, đổ phần gạo ít ỏi cuối cùng vào rồi đặt lên bếp lửa. Mùi cháo trắng sôi sùng sục bắt đầu lan tỏa trong không gian hoang dã, mang theo hương vị của sự sống và hy vọng.
Khi cháo chín, bà Bảy múc ra một bát đất nung sứt mẻ. Đực đón lấy bát cháo từ tay bà, thổi cho nguội bớt rồi cẩn thận đút từng thìa nhỏ cho Út Sen. Út Sen nhìn Đực, đôi mắt to tròn ngập tràn nước mắt cảm động. Cô há miệng nuốt từng thìa cháo ấm nóng, cảm nhận tình thương yêu chân thành từ người con trai này đang sưởi ấm tâm hồn vốn đã bị tổn thương sâu sắc của mình.
“Ngon không Út?” Đực khẽ hỏi, tay run run lau vệt cháo thừa bên khóe môi cô.
“Dạ ngon,” Út Sen thì thầm, nụ cười yếu ớt xuất hiện trên môi. “Cám ơn anh Đực. Cám ơn chị Tám, tía má.”
Tám Bờ ngồi bên đống lửa, nhìn cảnh tượng đó mà lòng dấy lên một niềm vui nhẹ nhàng. Những đau đớn nhục nhã của quá khứ dường như đang lùi xa, nhường chỗ cho sự tái sinh trên vùng đất mới này. Cô biết chặng đường phía trước sẽ còn nhiều gian nan, việc khai hoang lập nghiệp trên bãi bồi Trần Đề hoang sơ không phải là chuyện dễ dàng. Nhưng chỉ cần họ được ở bên nhau, được sống như những con người tự do, không còn bị xích xiềng của địa chủ đè nặng, thì không có khó khăn nào là không thể vượt qua.
Ánh nắng bình minh trải dài trên mặt biển sưởi ấm cơ thể đầy vết sẹo của hai chị em Tám Bờ và Út Sen khi họ cùng Đực hướng mắt nhìn về chân trời phía trước. Những vết sẹo trên da thịt họ rồi sẽ lành lại theo thời gian, để lại những minh chứng kiêu hãnh cho một cuộc đào thoát đẫm máu giành lấy quyền làm người của gia đình tá điền nghèo khó trên bãi bồi tự do.