Đực miết ngón chân trần xuống lớp bùn nhão nhoét, lách qua chiếc vòng xích sắt rỉ để lôi chùm chìa khóa lên. Những tiếng cọ xát ken két nhỏ xíu của kim loại bị tiếng mưa bão gầm rú trên mái lá chuồng trâu nuốt chửng. Gã thở dốc, hai tay run bắn lên khi cố tra chiếc chìa khóa dẹt vào ổ khóa xích quấn quanh chân mình.
Cạch. Vòng sắt mở ra. Đực lập tức gạt nhẹ sợi xích xuống đống bùn để không phát ra tiếng động, rồi gã bò rạp người dưới gầm máng ăn của trâu, luồn qua khoảng vách nứa mục nát vì nước đái trâu lâu năm. Gã lao ra ngoài trời mưa. Những hạt mưa lạnh ngắt quất thẳng vào da thịt trần trụi. Trong đầu gã chỉ có hình ảnh chiếc kén chăn đẫm máu treo lơ lửng giữa chuồng trâu và tiếng nấc nghẹn ngào của Út Sen trước khi lịm đi. Gã cắm đầu chạy, đôi chân trần đạp lên gai tre, mảnh sành trên những bờ đất trơn trượt dẫn ra mé sông.
Gió chướng thổi lồng lộng từ phía sông Chẹt Sậy quật vào mặt gã. Đực chạy bạt mạng, hàm răng nghiến chặt đến trào máu, hướng thẳng về phía chòi lá rách nát của gia đình Bảy Tá Điền nằm chơ vơ bên rìa con rạch hoang. Trong chòi, ánh đèn dầu tù mù hắt qua khe liếp tre hở hoác. Đực dùng hết sức bình sinh đập mạnh vào cánh cửa tre đang rung lên bần bật theo từng cơn gió quét.
"Tía! Má! Chị Tám! Mở cửa! Cứu con Út Sen!"
Tiếng đập cửa dồn dập hòa cùng tiếng thét khản đặc của Đực khiến chiếc giường tre bên trong phát ra tiếng cọt kẹt gấp gáp. Cánh cửa tre vừa hé mở, Đực đã đổ ập người vào trong, nước mưa lẫn bùn đất hôi hối từ người gã bắn tung tóe lên nền đất sét nứt nẻ.
Tám Bờ đứng sững bên khung cửa, tay vẫn cầm cây đèn dầu leo lét. Đôi mắt cô trợn trừng nhìn thân hình đầy vết lằn roi mây và bùn đất của Đực.
"Thằng Đực? Sao mày ra nông nỗi này? Con Út Sen đâu?" Tám Bờ nắm chặt vai Đực, giọng cô run lên bần bật.
Đực quỳ sụp xuống đất, hai tay cào cào vào vạt áo bà ba ướt sũng của Tám Bờ, nghẹn ngào không ra hơi:
"Con... con Út Sen sắp chết rồi... Tụi nó... bà lớn cho tụi gia nhân đóng chăn nó ngoài chuồng trâu. Đánh... đánh nát hết da thịt nó rồi. Máu ra nhiều lắm... Nó ngất đi rồi tụi nó vẫn treo nó lơ lửng trên xà nhà ngoài trời lạnh..."
"Trời đất ơi!"
Bà Bảy từ trên giường tre lết xuống đất, đôi bàn tay gầy gò nhăn nheo run rẩy ôm lấy đầu Đực. Tiếng kêu gào của bà nghẹn lại nơi cổ họng, hóa thành tiếng nấc cụt đau đớn. Bên góc giường, ông Bảy Tá Điền cố gượng ngồi dậy nhưng một cơn ho lao dữ dội ập đến làm ông gập đôi người lại, tiếng ho khục khặc đờm lẫn máu tươi rỉ ra ngoài kẽ tay khô héo.
"Con Út Sen... con tôi..." Bà Bảy ngã quỵ xuống bên chân Đực, hai tay đập thùm thụp xuống nền đất lạnh. "Sao ông trời ác nhơn thất đức vậy nè! Nó có tội tình gì đâu chứ!"
Tám Bờ đứng trân trối giữa chòi, cây đèn dầu trên tay cô chao đảo, khiến những bóng đen trên vách nứa nhảy múa điên cuồng. Gương mặt cô đanh lại, đôi môi rách nát mím chặt đến mức rỉ máu. Sự bàng hoàng ban đầu nhanh chóng bị thiêu rụi bởi một cơn giận dữ tột cùng đang cuộn lên từ tận đáy lòng. Cô biết cái hình phạt "đóng chăn" tàn độc đó. Tụi nhà giàu dùng nó để hành hạ, giết chết danh dự và cả thể xác của những kẻ hầu người hạ không có quyền lên tiếng.
"Tại sao tụi nó lại đóng chăn con Út?" Tám Bờ ghé sát tai Đực, giọng cô lạnh buốt, không còn một giọt nước mắt nào rơi.
Đực ngẩng đầu lên, nước mắt hòa cùng bùn đất chảy ròng ròng trên đôi má xám ngoét:
"Lão Bá hộ Lợi dụ nó vào kho lúa... Lão hãm hại nó, rồi bị bà lớn bắt gặp. Lão Lợi hèn hạ lu loa đổ hết tội cho con Út quyến rũ lão để trừ nợ... Bà lớn nổi trận lôi đình, sai vú Mười với đám gia nhân lôi nó ra chuồng trâu phạt đóng chăn..."
"Lũ chó đẻ!"
Tám Bờ rít lên qua kẽ răng. Cô ném mạnh cây đèn dầu xuống đất. Chiếc chai thủy tinh vỡ toang, dầu hỏa loang ra trên nền đất sét ẩm ướt, ngọn lửa xanh lét bùng lên rồi tắt lịm, đẩy căn chòi vào bóng tối tịch mịch, chỉ còn ánh chớp ngoài cửa sổ rạch những vệt sáng trắng bệch lên những gương mặt méo mó vì đau khổ.
"Tía! Má!" Tám Bờ quay sang phía hai thân hình già nua đang co quắp dưới đất. Giọng cô không còn sự chịu đựng thường ngày, chỉ còn lại sự u uất lạnh lẽo. "Tía má thấy chưa? Nhẫn nhục hả? Cắn răng chịu đựng để giữ mảnh đất cắm dùi này hả? Con Út Sen ngoan ngoãn, ngây thơ đi làm con hầu để gánh nợ cho nhà này, giờ nó sắp chết bờ chết bụi ngoài chuồng trâu rồi kìa!"
Ông Bảy tá điền nấc nghẹn, lồng ngực gầy guộc phập phồng như ống bễ hỏng. Ông đưa bàn tay khô héo vỗ vỗ lên đùi, giọng khản đặc đứt quãng:
"Con ơi... tía vô dụng... tía làm khổ tụi bây..."
"Không phải tại tía vô dụng!" Tám Bờ bước tới, quỳ xuống trước mặt cha mẹ. Cô túm lấy vạt áo bà ba vá chằng vá chịt của mình, dùng sức giật mạnh. Tiếng vải bố thô rách toạc vang lên khô khốc.
Dưới ánh chớp lòe loẹt từ ngoài trời dội vào, làn da bánh mật trên vai và ngực của Tám Bờ lộ ra, loang lổ những vết bầm tím bầm đen hình dấu răng, vết móng tay cào cấu đã đóng vảy và cả những vết lằn roi cũ kỹ.
Bà Bảy trừng mắt nhìn những vết tích nhơ nhuốc trên người con gái lớn, hơi thở bà nghẹn lại.
"Bờ... con... cái gì đây?"
Tám Bờ cười, tiếng cười khàn khàn tột cùng đau đớn:
"Tía má nhìn cho kỹ đi! Đây là cái giá của sự bình yên mà tía má muốn đó! Cậu Hai Thạnh... gã ép con vào chòi canh đồng xa, đè con xuống đống rơm mục mà đâm cái cu dơ bẩn của gã vào lồn con. Gã dọa nếu con không cho gã đụ, gã sẽ trục xuất cả nhà mình, sẽ siết nợ để tía chết bờ chết bụi vì không có thuốc ho lao!"
Những ký ức kinh hoàng ập về làm Tám Bờ run rẩy. Cô nhớ rõ cái đêm mưa tầm tã hôm đó, mùi rơm ẩm mốc xộc lên mũi quyện với mùi mồ hôi nồng nặc của Hai Thạnh. Gã đè nghiến cô xuống phản gỗ ghép tạm, thô bạo lột phăng chiếc quần đen của cô. Sự lạnh lẽo của chòi tranh lộng gió quét qua đùi, rồi lập tức bị thay thế bằng sức nặng nghẹt thở của thân hình hộ pháp đầy lông lá của gã chủ đất. Hai Thạnh không một chút dạo đầu, không một lời dịu ngọt. Gã dùng một tay bóp chặt hai bầu ngực bánh mật của cô đến tím tái, tay kia thọc thẳng vào giữa hai đùi, thô bạo banh rộng chân cô ra. Cô nghe thấy tiếng khóa quần bằng đồng cọ xát khô khốc, rồi cái cu thô dài, đỏ lựng của gã ấn mạnh vào cửa mình của cô.
Lúc đó cô mới mười tám tuổi, chưa từng biết đến chuyện đàn ông đàn bà. Sự xâm nhập đột ngột và tàn nhẫn ấy xé rách cửa mình cô, mang đến một cơn đau buốt tận xương tủy. Cô cắn chặt môi để không gào lên, nhưng nước mắt cứ thế trào ra, nóng hổi dọc thái dương. Hai Thạnh gầm gừ như thú hoang, gã dập liên tục, mỗi cú thúc của cái dương vật to khỏe ấy đều cắm lút vào tận cùng âm đạo cô, mang theo sự sỉ nhục và chà đạp tột cùng. Đống rơm mục dưới lưng cô cọ xát vào da thịt trần trụi, để lại những vết trầy xước rát đỏ. Gã đụ cô liên tục nhiều tư thế, bắt cô phải quỳ rạp người để gã đâm từ phía sau, rồi lật ngửa cô ra dập thô bạo cho đến khi gã bắn luồng tinh dịch hôi hám vào sâu bên trong lồn cô. Khi kết thúc, gã ném vài cắc bạc lẻ xuống đất, nhìn cô bằng ánh mắt khinh bỉ rồi bỏ đi dưới trời mưa lạnh, mặc kệ cô nằm co quắp trên đống rơm mục dính đầy máu và dịch nhờn.
Bà Bảy hét lên một tiếng thất thanh, hai tay bấu chặt vào ngực áo con gái như muốn che đi những vết nhục nhã đó, nhưng Tám Bờ gạt tay bà ra, giọng cô càng lúc càng lớn, át cả tiếng sấm chớp đùng đoàng phía sau rặng dừa nước:
"Chưa hết đâu má! Thằng cập rằng Tám Sét phát hiện ra chuyện đó. Gã dùng cái bí mật dơ bẩn này để ép con phải dạng háng cho gã mỗi đêm ở lò gạch. Gã dùng cái dương vật hôi hám mùi rượu của gã đâm lút vào lồn con từ phía sau, bắt con quỳ bò dưới đất như con chó, bắt con chịu đựng sự chà đạp dâm ô của gã bên vách gạch nóng hầm hập! Con phải cắn răng chịu đựng, con phải ngậm đắng nuốt cay để có mấy cắc bạc lẻ đem về mua gạo, mua thuốc cho tía! Con cứ nghĩ mình con chịu nhục là đủ rồi... Nhưng giờ con Út Sen... nó cũng bị tụi nó chà đạp đến sắp chết..."
Nỗi uất hận dồn nén khiến Tám Bờ gào lên, những ngón tay cô cào cấu vào lồng ngực mình, nơi những vết bầm cũ do răng của Tám Sét cắn vẫn còn hằn sâu. Mỗi đêm ở lò gạch cũ là một chuỗi địa ngục. Tám Sét, gã quản lý thô lỗ với hơi thở nồng nặc mùi rượu đế rẻ tiền, thường chặn đường cô sau giờ làm việc. Gã lôi cô vào góc tối bên vách lò nung còn hực nóng. Hơi nóng tỏa ra từ những viên gạch nung đỏ khiến mồ hôi trên cơ thể cô chảy ra nhễ nhại, làm những vết xước rỉ máu càng thêm xót xa. Tám Sét ghì chặt cô vào vách gạch nhám ráp. Gã giật phăng tà áo bà ba của cô, để lộ đôi gò bồng đảo căng tròn. Gã cúi xuống táp lấy núm vú cô, cắn ngếu nghiến như muốn rứt thịt cô ra.
"Dạng háng ra cho tao đụ mau!" Tám Sét rít lên bên tai cô, bàn tay thô bạo bóp nghẹt mông cô. Gã kéo váy cô lên quá hông, ép cô phải quỳ bò dưới nền đất đầy cát và mảnh sành vụn. Gã không thèm nới rộng hay làm ướt cửa mình cô, cứ thế dùng cái cu thô đen, gân guốc của mình đâm mạnh một phát từ phía sau vào sâu trong lồn cô.
Cơn đau xé thịt từ cửa mình khô rát làm Tám Bờ run rẩy. Vách gạch nóng hầm hập phía trước áp sát vào mặt và ngực cô, sấy khô những giọt nước mắt tủi nhục chưa kịp chảy xuống. Tám Sét vừa dập vừa nắm lấy tóc cô giật mạnh ra sau, bắt cô phải chịu đựng những cú thúc điên cuồng của gã. Đầu gối cô tì xuống nền cát nóng bỏng, bị chà xát đến rách da, máu rỉ ra quyện với bụi than lò gạch đen kịt. Gã đè chặt hông gã vào mông cô, đẩy liên tục, tiếng thịt da va chạm chan chát vang lên trong góc lò tối tăm. Gã dùng ngón tay thô ráp thọc vào miệng cô, bắt cô phải liếm mút ngón tay dơ bẩn của gã trong khi phần dưới vẫn không ngừng bị cày xới. Mỗi lần gã đạt cực khoái, gã lại ghì chặt cô xuống đất, bắn luồng tinh dịch đặc sệt lên mông và đùi cô, rồi hả hê chửi rủa cô là con đĩ tá điền rẻ tiền.
Căn chòi lá chìm vào một khoảng lặng chết chóc. Chỉ có tiếng mưa quất rào rào trên mái lá dừa nước và tiếng khóc nghẹn ngào của bà Bảy.
Ông Bảy Tá Điền đờ đẫn cả người. Đôi mắt đục ngầu của ông nhìn trân trối vào những vết bầm trên cơ thể đứa con gái lớn. Sự thật tàn khốc như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào cái tư tưởng nhẫn nhục cầu sinh bấy lâu nay của ông. Ông luôn nghĩ, tá điền thì phải chịu thấp cổ bé họng, chịu nhịn nhục một chút để giữ lấy cái mạng, giữ lấy miếng ăn qua ngày. Nhưng giờ đây, sự nhẫn nhục của ông đã đẩy cả hai đứa con gái sinh đôi vào cảnh ngộ nhục nhã, một đứa bị chà đạp thân xác đến nát bét, một đứa đang nằm thoi thóp chờ chết ngoài chuồng trâu.
"Trời cao đất dày ơi... tôi đã làm cái gì thế này..." Ông Bảy gào lên, giọng nói khản đặc trào ra một ngụm máu tươi đỏ quạch trên nền đất sét. Ông đổ sập người xuống lòng bà Bảy, thân hình gầy trơ xương run rẩy dữ dội.
Cơn ho dữ dội lại ập đến, cướp đi chút dưỡng khí ít ỏi trong lồng ngực cằn cỗi của ông Bảy. Ông gập đôi người, hai tay bấu chặt vào nền đất, tiếng ho nghe như tiếng xé vải từ sâu trong buồng phổi mục nát. Từng búng máu tươi lẫn đờm đặc trào ra từ khóe miệng, nhuộm đỏ cả bàn tay khô héo của ông. Thân hình ông co giật liên hồi, đôi mắt đục ngầu trợn trừng lên như muốn nứt ra. Nỗi đau đớn thể xác do căn bệnh ho lao hành hạ không bằng một phần mười nỗi đau đớn, uất hận đang cào xé tâm can ông. Ông tự cào cấu vào lồng ngực gầy trơ xương của mình, móng tay cắm sâu vào da thịt khô cằn đến bật máu.
"Tía... tía ơi!" Tám Bờ vội lao đến giữ lấy tay cha, nước mắt cô giờ đây mới tuôn rơi lã chã. "Tía đừng tự hành hạ mình nữa!"
Bà Bảy ôm chặt lấy chồng, nước mắt đầm đìa chảy xuống những nếp nhăn sâu hoắm trên trán ông. Bà nhìn Tám Bờ, đôi mắt đầy vẻ tuyệt vọng và uất hận:
"Con ơi... má xin lỗi... má không biết... má là người mẹ vô dụng, không bảo vệ được tụi con. Tụi nó ác quá... tụi địa chủ không coi tá điền mình là người... Má cứ tưởng đưa con Út vào đó là nó được ăn no mặc ấm, ai dè tụi nó coi con mình như con vật để chơi đùa. Trời ơi, con tôi!"
Bà Bảy đập đầu vào cột buồng, tiếng khóc của bà khàn đi, hóa thành những tiếng rên rỉ u uất. Bà ôm lấy bờ vai bầm dập của Tám Bờ, bàn tay run rẩy vuốt ve những vết sẹo cũ mới chồng chéo trên da thịt con gái. Mỗi vết bầm là một vết dao đâm vào lòng bà. Sự dằn vặt tự trách khiến bà như điên dại, bà liên tục tự tát vào mặt mình:
"Tại má... tại má ép con Út đi làm mướn... Tại má bắt con phải nhẫn nhịn tụi nó... Má là con mụ có tội với tổ tiên, có tội với tụi con!"
Tám Bờ nắm chặt lấy hai cổ tay gầy guộc của mẹ, ngăn không cho bà tự hành hạ mình thêm nữa. Đôi mắt cô đã ráo hoảnh nước mắt, chỉ còn lại một màu đen thăm thẳm lạnh lùng. Cô giật mạnh vạt áo bà ba, chỉnh đốn lại trang phục rồi đút bàn tay vào túi áo bên hông, miết chặt ngón tay vào góc cạnh sắc nhọn của mảnh gạch vỡ giấu sẵn.
"Má không có lỗi, tía cũng vậy." Giọng Tám Bờ đanh thép, vang lên rõ ràng lấn át cả tiếng sấm chớp ngoài cửa sổ. "Lỗi là ở tụi địa chủ hút máu. Con không nhịn nữa. Nhà mình không nhịn nữa. Đêm nay con sẽ đi cướp con Út về."
Đực nãy giờ đứng im bên góc cửa, nghe toàn bộ câu chuyện mà lòng ngực gã như có đá đè. Gã bước tới một bước, siết chặt chiếc chèo gỗ trong tay:
"Chị Tám, tôi đi với chị. Tôi biết đường đi lối lại trong nhà Bá hộ. Tôi cũng biết chỗ tụi gia nhân canh gác chuồng trâu. Tôi nhặt được chìa khóa mở xích rồi, tôi sẽ giúp chị cướp con Út ra."
Tám Bờ nhìn Đực, gật đầu mạnh một cái. Cô quay sang bà Bảy, dặn dò nhanh gọn:
"Má ở nhà thu vén vài món đồ cần thiết. Mấy cái hũ gạo nhỏ với bộ đồ mặc tạm. Gió chướng đang lên dữ dội ngoài kia, con xuồng đúp của tía cắm sào dưới rạch sau nhà vẫn còn chắc chắn lắm. Đợi tụi con đem con Út về, cả nhà mình nhổ neo đi ngay trong đêm."
Bà Bảy gạt nước mắt, ôm chặt lấy ông Bảy gầy yếu đang thở thoi thóp, gật đầu liên tục:
"Má biết rồi. Má sẽ dọn đồ. Tụi con đi phải cẩn thận... Cướp được con Út rồi thì về ngay nghe con."
Tám Bờ không đáp. Cô lôi từ túi áo ra mảnh gạch vỡ, ánh chớp ngoài trời rạch qua khe cửa hắt lên cạnh sắc nhọn rỉ máu của nó một vệt sáng lạnh lẽo. Cô miết ngón tay lên đó, cảm nhận vị tanh của máu và lòng hận thù đang cuộn trào cuồng bạo.
"Đi thôi Đực." Tám Bờ nói, giọng cô chìm đi trong tiếng sấm chớp đùng đoàng ngoài trời. "Đêm nay, hoặc là đưa được con Út đi, hoặc là tao với mày liều mạng giết chết lũ chó đẻ đó."
Đực lầm lũi gật đầu. Cả hai bóng người lao ra khỏi căn chòi lá, chìm nghỉm vào màn mưa giông đen kịt, hướng thẳng về phía dinh cơ nhà Bá hộ Lợi.