Tám Bờ miết chặt mảnh gạch vỡ trong túi áo bà ba, bước chân trần bấm sâu xuống đất bùn trơn trợt khi bám theo bóng Đực chạy phía trước. Cô phớt lờ những sợi cỏ xước cào rát hai bên ống chân, lội phăng qua mấy con mương ngập ngụa nước sình. Hơi thở cô dồn dập, nóng hổi, hòa vào luồng khí lạnh buốt đang quật liên tiếp vào mặt. Mái tóc dài của cô đã sũng nước bám chặt lấy cổ, dải vải thô che ngực sũng nước siết chặt lấy da thịt làm cô đau nhức. Trong bóng tối đen như hũ nút của lối mòn dẫn vào dinh cơ Bá hộ Lợi, cô chỉ còn biết hướng mắt theo bờ vai rộng của Đực đang nhấp nhô phía trước, chốc chốc lại sáng bùng lên dưới những vệt chớp dài ngoằn ngoèo rạch ngang trời.
Hai bóng người dừng lại khi chạm vào bức vách gỗ của chuồng trâu. Những tấm ván bìa dựng tạm ở đây đã mục nát từ lâu, phần chân ván mục ruỗng bốc lên mùi phân trâu nồng nặc trộn lẫn mùi rơm rạ ẩm mốc. Nước mưa từ mái lá dột xuống rào rào, gõ vào bả vai Tám Bờ lạnh toát. Cô nép sát lưng vào vách gỗ ráp, lắng tai nghe ngóng động tĩnh ở chiếc lán tranh cách đó chừng mười thước.
Trong lán, ngọn đèn dầu tù mù đặt trên chiếc chõng tre lung lay trước những luồng gió chướng chực chờ thổi tắt. Ba tên gia nhân đang ngồi co rúm quanh ngọn đèn. Sáu Thọt đưa bàn tay đầy sẹo gãi sột soạt vào cái chân thọt, cằn nhằn:
"Mưa gió kiểu này mà bà lớn bắt tụi mình thức canh cái xác không hồn đó ngoài chuồng trâu, lạnh bỏ mẹ chứ béo bở gì. Cỡ này mà có chén rượu đế đưa cay thì đỡ biết mấy."
"Mày bớt rên đi Sáu." Danh Lực Điền trừng mắt, hai cánh tay trần nổi đầy bắp thịt cuồn cuộn siết chặt lại quanh ngực gã để tìm chút hơi ấm. "Bà lớn mà thấy đứa nào lơ là, bả lột da thế chỗ con nhỏ đó bây giờ. Tao nghe nói con nhỏ đó bị quất hơn ba chục roi mây, thịt da nát bấy hết rồi, để qua đêm nay không chừng sáng mai chỉ còn cái xác khô."
Tên gia nhân còn lại là Tư Búa tặc lưỡi, giọng khàn đặc:
"Đáng đời con đĩ nhỏ. Thân phận tá điền hầu hạ mà bày đặt trèo cao, quyến rũ lão bá hộ để kiếm danh phận mợ hai mợ ba. Bà lớn không đánh chết tươi tại chỗ là còn may mắn lắm đó. Mà công nhận con nhỏ đó trắng trẻo thiệt, lúc bị lột đồ ra tao nhìn mà thèm nhỏ rãi."
"Thèm cái đầu mày!" Sáu Thọt gõ mạnh cây gậy tre xuống đất. "Mày đụng vô đồ của lão bá hộ với bà lớn đi rồi coi cái đầu mày còn trên cổ không. Có rượu uống đỡ lạnh không, tìm nãy giờ chẳng thấy giọt nào."
Nghe đến đó, Đực quay sang nhìn Tám Bờ, gật đầu nhẹ. Gã rút từ bên hông ra bầu rượu bằng vỏ quả bầu khô, ngón tay cái khẽ miết vào nút lá chuối. Bên trong là thứ rượu đế nếp đã được pha nước sắc từ rễ cây gây ngủ rễ tranh rừng, thứ thuốc mê nhẹ mà gã lén xin của ông thầy thuốc dưới miệt ngã năm từ mấy hôm trước để phòng thân.
Đực khom lưng, giả vờ run cầm cập, bước chân lảo đảo tiến về phía lán gác. Gã cố tình ho sặc sụa để tiếng ho phát ra giữa tiếng mưa rơi rào rào.
"Đứa nào đó?" Sáu Thọt giật phắt cây gậy tre bên cạnh, trợn mắt nhìn ra màn đêm.
"Dạ... con... thằng Đực đây mấy anh..." Đực khúm núm bước vào rìa ánh sáng của ngọn đèn dầu. Người gã sũng nước, bờ vai rộng run lên bần bật như một kẻ đang lên cơn sốt rét. "Lạnh quá... con trốn ra đây kiếm chút hơi ấm. Vòng xích chân con bị lỏng từ chiều, con lết ra đây kiếm mấy anh xin miếng lửa."
Danh Lực Điền đứng bật dậy, định tóm lấy cổ áo Đực để tống cổ gã về lại chuồng, nhưng khứu giác gã lập tức bị hút vào bầu rượu trên tay Đực. Khi Đực vừa hé mở nút lá chuối ra một chút, mùi rượu nếp nồng đậm, thơm lừng và ngọt ngào bốc lên, át cả mùi bùn đất ẩm ướt trong lán.
"Mày lấy đâu ra thứ rượu thơm phức này vậy thằng Đực?" Sáu Thọt nuốt nước miếng cái ực, mắt gã sáng lên dưới ánh đèn dầu vàng vọt.
"Dạ, chiều nay con dọn dẹp buồng trong của Cậu Hai Thạnh, lén giấu được bầu rượu này dưới đống rơm." Đực đưa bầu rượu ra trước, giọng khúm núm van nài. "Mấy anh cho con ngồi nhờ một lát bên bếp lửa, con biếu các anh bầu rượu này uống cho ấm bụng. Rượu ngon lắm, Cậu Hai cất riêng để uống với bạn quý đó."
Sáu Thọt giật phăng bầu rượu từ tay Đực, ghé mũi ngửi rồi cười hơ hớ:
"Thằng ranh con, biết điều đó! Rượu ngon thế này mà để thằng chăn trâu như mày uống thì phí hoài của trời đất."
Gã ngửa cổ uống một ngụm lớn. Dòng rượu nóng rực trôi xuống cổ họng làm gã khà lên một tiếng sảng khoái, mắt lim dim tận hưởng. Danh Lực Điền và Tư Búa thấy vậy cũng không chịu thua, tranh nhau giật lấy bầu rượu.
"Đưa đây tao một hớp coi! Mày uống hết phần tao sao!" Danh Lực Điền giật mạnh bầu rượu, ngửa cổ tu ừng ực.
"Chừa cho tao nữa, lạnh run lập cập đây này!" Tư Búa giật lại, tu một hơi dài cho đến khi bầu rượu chỉ còn trơ đáy. Gã quẹt mỏ, khen lấy khen để: "Rượu này êm quá, uống vô tới đâu ấm tới đó. Đúng là đồ của cậu chủ có khác."
Đực đứng im lìm trong góc tối của lán gác, mắt đăm đăm nhìn từng giọt rượu biến mất sau kẽ răng của bọn chúng. Gã siết chặt hai nắm tay, lòng thầm đếm ngược thời gian thuốc ngấm.
Chỉ vài phút sau, tiếng cười nói của lũ gia nhân bắt đầu thưa dần và nhỏ lại. Sáu Thọt đưa tay dụi mạnh mắt, đầu gã ngoẹo sang một bên, miệng lầm bầm không rõ chữ:
"Sao... sao tự nhiên cái đầu tao... nó nặng trịch... mắt tao... tối thui vầy nè..."
Bộp.
Cả thân hình hộ pháp của Danh Lực Điền đổ ập xuống chõng tre trước, kéo theo cái bát sành đựng muối ớt rơi xuống đất bùn vỡ tan tành. Sáu Thọt và Tư Búa cũng không chống cự nổi cơn buồn ngủ đang ập đến như bão cuốn. Two gã đổ gục xuống đất bùn, hơi thở nặng nề và tiếng ngáy khò khè vang lên, hòa vào tiếng mưa gió gầm rú bên ngoài.
Đực lập tức quay lại phía bụi rậm, vẫy tay ra hiệu. Tám Bờ nhanh như một con mèo rừng lách qua cửa hông chuồng trâu, chân trần không gây ra một tiếng động nào trên nền đất ẩm.
Bên trong chuồng trâu tối tăm và ngột ngạt đến khó thở. Tiếng nhai cỏ rôm rốp của lũ vật nuôi bị ngắt quãng bởi những tiếng thở dốc đầy đau đớn, đứt quãng. Tám Bờ lần theo mùi máu tanh nồng lẫn trong mùi phân trâu ẩm ướt, bước chân trần giẫm lên lớp rơm rạ mục nát nhão nhoét nước bùn.
Ở góc sâu nhất, dưới cây xà gồ gỗ lim to bản mốc meo, một chiếc kén bằng chăn thô đang treo lơ lửng giữa khoảng không. Chiếc chăn rách nát, thấm đẫm nước mưa và những vệt máu khô đen kịt, bết chặt vào nhau thành từng mảng lớn. Từ bên trong chiếc kén phát ra tiếng rên rỉ yếu ớt, đứt quãng như hơi thở của kẻ sắp lâm chung.
"Út... Út ơi... em ơi..." Tám Bờ thốt lên, giọng cô nghẹn đắng nơi cổ họng.
Cô lao đến, hai tay sờ soạng khắp chiếc chăn thô ráp đầy gai tre bám dính. Vòng xích sắt to bản quấn chặt quanh đầu chiếc chăn, khóa chặt vào một sợi xích khác thả từ xà nhà xuống. Sợi xích lạnh ngắt, rỉ sét bám đầy tay cô, cào vào da thịt đau nhói.
Tám Bờ cúi xuống, mò mẫm dưới nền đất bùn nhão nhoét đầy rơm rác. Ngón tay cô chạm phải một hòn đá dùng để kê máng ăn của trâu, to bằng bắp đùi người lớn và nặng trịch. Cô dùng cả hai tay ôm hòn đá lên, nghiến chặt răng đến mức quai hàm bạnh ra, lấy hết sức bình sinh đập mạnh vào ổ khóa xích sắt.
Xoảng!
Tiếng kim loại va chạm chan chát vang lên xé lòng. Ổ khóa rỉ sét chỉ móp lại chứ không vỡ. Lũ trâu xung quanh giật mình, thở phì phò, chân giẫm côm cốp xuống nền ��ất làm bụi rơm bay mù mịt.
"Đập mạnh lên chị Tám, để tôi đỡ cho!" Đực đã vào đến nơi. Gã dùng bờ vai lực lưỡng và hai cánh tay chắc nịch của mình đỡ lấy chiếc kén người để giảm bớt lực giật cho Út Sen bên trong khi Tám Bờ đập khóa.
Tám Bờ hít một hơi thật sâu, hai cánh tay nổi gân xanh chằng chịt. Cô vung hòn đá lên cao quá đầu, dùng trọn sức nặng của cơ thể nện xuống lần nữa.
Rắc!
Chiếc khóa xích vỡ đôi dưới lực đập ngàn cân của lòng căm hận. Sợi xích sắt tuột ra, rơi loảng xoảng xuống đất bùn. Chiếc kén đổ ập vào lòng Đực. Tám Bờ vội vàng buông hòn đá, quỳ thụp xuống bùn đất dơ bẩn, đôi tay run rẩy cào cấu vào lớp chăn thô để gỡ bỏ những sợi dây thừng quấn quanh thân thể em gái.
Khi lớp chăn cuối cùng mở ra dưới ánh chớp sáng lòa ngoài vách nứa, Tám Bờ chết lặng, toàn thân cô run bắn lên trước cảnh tượng kinh hoàng trước mắt.
Út Sen nằm co quắp dưới nền rơm ướt, cơ thể trần truồng rúm ró đầy những lằn roi mây hằn sâu vào da thịt trắng trẻo ngày nào. Những vết thương trên lưng và đùi cô đã mưng mủ vàng nhạt, rỉ máu tươi ra do va đập và cọ xát với lớp chăn gai. Làn da vốn mịn màng giờ nóng ran như một hòn than hầm dưới tro nóng, hơi thở đứt quãng và yếu ớt.
Dưới ánh chớp nhập nhẹm, Tám Bờ nhìn thấy rõ ràng hình thể đầy thương tích của em gái. Hai bầu vú nhỏ tròn trịa của Út Sen bị cào cấu, đầu ti sưng tấy và thâm tím vì bị bóp nghiến thô bạo. Vùng bụng phẳng lì co rút lại theo từng cơn đau đớn. Hai bên hông và đùi trong trầy xước, dính đầy những vệt tinh dịch khô đóng vảy màu xám xịt trộn lẫn với máu tươi rỉ ra từ cửa âm đạo. Bộ phận sinh dục của em gái cô - cái lồn non nớt vốn chưa từng biết mùi đời nay bị chà đạp tàn nhẫn, mép lồn sưng mọng lên, đỏ lòm và loét ra vì những cú nện hung hãn của lão Bá hộ Lợi. Nước tiểu và nước mưa ngấm vào vết rách ở âm hộ làm cô giật mình co rúm chân lại dù đầu óc đang nửa tỉnh nửa mê.
"Lũ chó đẻ..." Tám Bờ nghiến răng, nước mắt nóng hổi lã chã rơi xuống khuôn mặt đầy vết xước của Út Sen.
Cô vội vàng cởi chiếc áo bà ba thô bên ngoài của mình, chỉ còn lại chiếc áo túi mỏng manh che ngực dưới làn mưa lạnh. Cô cẩn thận quấn chiếc áo ấm áp lên người em gái, ôm chặt lấy bả vai gầy guộc đang run lên bần bật của Út Sen.
Út Sen khẽ hé mở đôi mắt sưng húp, đồng tử đờ đẫn cố tìm kiếm bóng hình chị gái dưới ánh chớp nhập nhẹm:
"Chị... chị Tám... đau... cái lồn em... đau rát quá... người em... rã rời hết rồi... Em sắp chết rồi phải không chị..."
"Không chết được! Tao đưa mày về. Không ai đánh mày, không ai làm nhục mày được nữa đâu." Tám Bờ ghé sát tai em thì thầm, giọng đanh lại đầy kiên quyết, tay cô vuốt ve mái tóc bết máu của em gái.
Đực đứng bên cạnh, nhìn cơ thể đầy thương tích và dấu vết nhục nhã của Út Sen mà hai mắt đỏ ngầu, hàm răng nghiến chặt đến phát ra tiếng ken kết. Lửa hận thù trong lòng gã bùng lên dữ dội, thiêu rụi chút cam chịu cuối cùng của một kẻ làm nô bộc. Gã quay người hướng về phía dãy chuồng nuôi trâu tót ở góc sân. Ba con trâu rừng hung tợn, sừng cong vút và nhọn hoắt như hai lưỡi mác, đang được xích bằng những sợi xích sắt lớn vào cột xi măng.
"Chị Tám cõng con Út đi ra ngõ sau trước đi." Giọng Đực trầm và lạnh lẽo đến đáng sợ. "Tôi phải mở xích cho tụi này. Phải phá nát cái nhà này tụi nó mới không đuổi theo được."
"Đực, cẩn thận nghe em!" Tám Bờ vừa dìu Út Sen lên lưng vừa dặn dò.
Đực không đáp, gã lách mình vào chuồng trâu tót. Gã dùng chìa khóa lấy được từ thắt lưng tên Sáu Thọt nằm gục ngoài lán, tra nhanh vào từng ổ khóa cổ trâu. Những con trâu tót khổng lồ thở phì phò, đôi mắt to tròn lấp lánh dưới ánh chớp như cảm nhận được sự giải thoát. Khi vòng xích cuối cùng vừa tuột ra, Đực nhặt cây chọc tre vạt nhọn đầu dùng để lùa trâu, đâm mạnh một nhát vào mông con trâu tót đầu đàn.
Con thú khổng lồ đau đớn rống lên một tiếng trầm đục vang động cả chuồng, hai mắt nó đỏ lựng dưới ánh chớp. Nó lồng lên, kéo theo hai con trâu bên cạnh húc đổ phăng hàng rào tre chắn ngang chuồng, lao điên cuồng ra khoảng sân gạch phía trước dinh cơ.
Bầy trâu tót điên cuồng chạy loạn dưới làn mưa bong bóng. Chúng lao thẳng vào dãy chậu kiểng gốm sứ đắt tiền của Bá hộ Lợi đặt dọc hành lang nhà chính, húc đổ các lu nước sành đựng nước mưa vang lên những tiếng loảng xoảng, vỡ vụn nát bét. Con trâu đầu đàn hung hãn húc mạnh cặp sừng nhọn hoắt vào hàng cột gỗ lim nâng đỡ hiên nhà phụ, tiếng gỗ nứt toác "rắc rắc" vang lên ghê rợn, kéo theo mái ngói đổ sụp xuống rào rào. Đám gia nhân ở các dãy nhà ngang giật mình tỉnh giấc, tiếng la hét hoảng loạn bắt đầu vang lên xen lẫn tiếng trâu rống giận dữ.
Tám Bờ cõng Út Sen trên lưng, hai tay vòng qua đùi em giữ chặt. Sức nặng của Út Sen đè lên bờ vai gầy nhưng cô không hề lung lay, đôi chân trần bấm chặt xuống nền đất trơn trượt đầy bùn nhão, chạy băng qua dãy hành lang tối tăm hướng về phía cổng sau. Đực cầm chiếc chèo gỗ chạy bên cạnh, mắt cảnh giác đảo liên tục vào bóng tối xung quanh, sẵn sàng bổ thẳng vào đầu bất kỳ tên gia nhân nào cản đường.
Gió chướng ngoài sông thổi vào rít lên từng hồi ghê rợn, quật ngã những tàu chuối bên đường.
Đực nhanh nhẹn vọt lên phía trước, dùng vai đẩy mạnh cánh cổng sau bằng gỗ đã mục nát của dinh cơ. Cánh cổng hé mở một khoảng vừa đủ, Tám Bờ nghiến răng cõng Út Sen lách mình chạy ra ngoài. Đùi trong của Út Sen cọ vào sườn Tám Bờ làm cô bé khẽ khóc nấc lên vì vết thương loét đỏ ở lồn chạm vào lớp vải áo thô ráp. Tám Bờ xót xa ôm chặt lấy mông em, bước chân trần miết sâu vào bùn đất nhão nhoét, cố sức lao đi trong màn mưa tầm tã.
Phía sau họ, tiếng la hét dồn dập từ phía dãy nhà ngang bắt đầu lan rộng ra. Tiếng bầy trâu tót húc đổ tường gạch chen lẫn tiếng ngói rơi vỡ loảng xoảng tạo nên một khung cảnh hỗn độn kinh hoàng. Đực cầm chắc chiếc chèo gỗ, vừa chạy lùi vừa cảnh giác nhìn lại phía sau để bảo vệ hai chị em.
Cốc! Cốc! Cốc!
Tiếng mõ tre báo động từ phía nhà chính bỗng chốc vang lên dồn dập, xé toạc màn đêm và cắt ngang tiếng mưa giông gầm rú.