Nghe chương 2

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

Dự cảm ấy như một bàn tay vô hình bóp nghẹt lấy cuống họng Tám Bờ, khiến cô không thở nổi khi đứng nhìn cánh cổng gỗ lim đen ngóm của nhà bá hộ Lợi nuốt chửng đứa em gái song sinh của mình. Cô quẹt ngang dòng nước mắt nóng hổi vừa tràn ra mi mắt, xoay người chạy trối chết trên con đường đất đỏ tối tăm để trở về chòi lá. 

Tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực lép kẹp át cả tiếng côn trùng rỉ rả bên vệ đường. Cô không cho phép mình gục ngã vào lúc này. Út Sen đã bước qua cánh cổng gỗ lim đen ngóm kia, nghĩa là từ nay căn chòi lá bên rạch Chẹt Sậy chỉ còn lại người cha bệnh tật nằm thở khò khè và người mẹ gầy gò đang hao mòn vì lo lắng. Cô phải gánh vác, phải làm lụng để trả cho xong cái tô thuế đang đè nặng lên vai gia đình tá điền nghèo.

Đôi chân trần của cô miết trên mặt đất đỏ nhão nhoét, bùn sình kẹp vào giữa những kẽ ngón chân buốt lạnh. Mỗi bước chạy là một lần cô phải ghìm hơi thở để không bật ra tiếng khóc thành lời. Bóng tối của rặng dừa nước hai bên đường như những bóng ma khổng lồ chực chờ nuốt chửng lấy thân hình nhỏ bé của cô gái mười tám tuổi. Nỗi sợ hãi rình rập trong màn đêm hoang vắng không làm cô chùn bước, chỉ có niềm u uất và lòng căm hận đang cuộn trào trong huyết quản. Cô chạy như thể có một đàn thú dữ đang đuổi theo sau lưng, đầu óc quay cuồng với hình ảnh khuôn mặt ngây thơ của Út Sen khi bị gã cập rằng Tám Sét lôi đi.

Vừa bước qua ngõ, nhìn gian nhà trống hoác thiếu bóng dáng đứa em gái song sinh, lòng Tám Bờ đau nhói như có ngàn mũi kim châm. Ánh đèn dầu mù u đặt trên chiếc chõng tre ọp ẹp tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, tù mù, càng làm tăng thêm vẻ thê lương của căn chòi lá rách nát. Gió chướng thổi thốc qua những khe hở của vách lá dừa nước xơ xác, tiếng lá khô cọ vào nhau xào xạc nghe buốt óc. 

Bà Bảy đang ngồi bệt dưới đất bên cạnh chõng, mái tóc xơ xác bạc màu xõa xượi, hai tay ôm lấy mặt khóc thầm. Tiếng nấc nghẹn ngào của bà chỉ dám bật ra khe khẽ, sợ làm kinh động đến người chồng đang nằm co quắp trên chõng. 

Tám Bờ bước đến gần, lòng trĩu nặng. Cô quỳ xuống bên cạnh mẹ, đưa bàn tay thô ráp đầy vết chai sạn vì gánh gạch lên nắm lấy bờ vai gầy guộc đang run rẩy của bà.

"Má... má đừng khóc nữa. Út Sen nó đi rồi..." Giọng Tám Bờ nghẹn lại, cô phải nuốt khan một ngụm nước bọt để giữ cho giọng mình không run rẩy.

Bà Bảy ngẩng đầu lên, gương mặt đầy những nếp nhăn sâu hoắm giăng đầy nước mắt. Bà nắm lấy tay Tám Bờ, giật giật như muốn bấu víu vào một niềm hy vọng mong manh nào đó:

"Bờ ơi... tao hại con Út rồi phải không con? Tao là người mẹ vô dụng, không lo nổi cho tụi bây, để em mày phải vào cái hang cọp đó làm con hầu. Nhà bá hộ Lợi người đông thế mạnh, lòng dạ hiểm độc, liệu con Út có sống nổi không con? Tao nghe người ta nói, con gái nhà lành vô đó, không bị ông lớn xài xể thì cũng bị thằng cha con nhà tụi nó hành hạ tới bờ tới bụi."

"Má nói bậy không hà," Tám Bờ cố nặn ra một nụ cười gượng gạo, vuốt ve bàn tay lạnh ngắt của mẹ. "Út Sen nó ngoan ngoãn, khéo léo, chắc chắn người ta sẽ không nỡ làm khó dễ nó. Bên nhà bá hộ cơm thừa sữa cặn cũng đủ cho nó no lòng, đỡ hơn ở đây chịu đói chịu khát với tụi mình. Sáng mai con ra lò gạch sớm, con ráng làm thêm ca phụ gánh đất nung, thế nào cũng có tiền mua thuốc cho cha."

Bà Bảy vẫn không ngừng sụt sùi, đôi mắt đỏ ngầu vì khóc nhiều nhìn đăm đăm vào khoảng không vô định trước mặt. 

"Mày không biết đâu Bờ ơi. Cái nhà đó... người ta đồn ông bá hộ với cậu Hai Thạnh là lũ quỷ đội lốt người. Mấy đứa con gái tá điền vào đó làm mướn, có đứa nào lành lặn trở ra đâu. Tao nghe người ta kháo nhau bên rạch Dừa, con gái nhà tư Chổi năm ngoái cũng đi hầu bên đó, rồi đùng một cái người ta thấy xác trôi sông. Người ta đồn nó bị cậu Hai Thạnh cưỡng đoạt, chịu không thấu nhục nhã nên mới nhảy sông tự tử. Mà nhà Bá hộ quyền thế quá, họ đút tiền cho tụi lính quận nên chuyện chìm xuồng luôn. Tao sợ quá Bờ ơi, tao sợ con Út có chuyện gì thì tao sống không nổi."

Tám Bờ nghe mẹ nói mà tim se thắt lại. Những lời đồn đại đó cô đã nghe nhiều lần ở lò gạch từ miệng mấy bà nung đất, nhưng lúc này cô bắt buộc phải cứng rắn để làm chỗ dựa cho mẹ. Cô ôm chặt bờ vai gầy guộc của bà Bảy, áp má mình vào mái tóc bạc xơ xác của bà, thì thào:

"Con Út nó lanh lợi lắm má. Với lại thằng Đực cũng làm bên đó, nó hứa với con là sẽ để mắt coi chừng con Út. Thằng Đực nó thật thà, lại khỏe mạnh, thế nào nó cũng bảo vệ được em. Má cứ tin con đi, không có chuyện gì xấu xảy ra đâu. Con sẽ ráng làm lụng, tích góp tiền để chuộc em về sớm."

Bà Bảy nghe con gái an ủi thì chỉ biết gật đầu trong nước mắt, nhưng lòng dạ bà làm sao yên cho được khi nghĩ đến đứa con gái nhỏ đang thui thủi trong dinh cơ lộng lẫy mà đầy cạm bẫy của nhà Bá hộ.

Trên chõng tre, ông Bảy Tá Điền khẽ cựa mình. Cơn ho lao đột ngột ập đến khiến lồng ngực gầy giơ xương sườn của ông co rút dữ dội. Ông ho sặc sụa, tiếng ho khan đục ngầu vang lên trong căn chòi vắng. Tám Bờ vội vàng đứng dậy, bước đến đỡ cha ngồi dậy, vuốt mạnh vào tấm lưng còng cọc đầy những giẻ xương nhô lên nhọn hoắt dưới lớp áo bà ba vá chằng vá đắp. Ông Bảy ho ra một búng đờm lẫn máu đỏ tươi xuống chiếc thau nhôm rỉ sét đặt dưới chân chõng. Gương mặt ông xám ngoét, đôi mắt sâu hoắm nhìn con gái lớn với vẻ bất lực tột cùng.

"Tao... tao làm khổ tụi bây quá..." Ông Bảy thào thào nói, giọng hụt hơi. "Cái thân già này đáng lý phải chết từ lâu, để con Út không phải bán mình làm nô tì cho người ta. Tao làm cha mà vô dụng, chỉ biết nằm một chỗ báo hại vợ con. Mảnh đất này là mồ hôi nước mắt của nhà mình khai hoang bao năm, vậy mà giờ đây đến cả đứa con gái cũng không giữ nổi."

"Cha đừng nói bậy. Cha ráng nằm nghỉ đi để mau khỏe." Tám Bờ đỡ cha nằm xuống, đắp lại tấm chăn mỏng đã rách bươm. "Nhà mình còn có con mà. Con khỏe mạnh, con làm lụng được hết. Chỉ cần cha chịu khó uống thuốc, dưỡng bệnh cho tốt là má con con vui rồi. Tiền nợ thuế năm nay con sẽ lo liệu được."

Ông Bảy nhắm nghiền mắt lại, khóe mắt chảy ra hai dòng nước mắt đục ngầu, lăn dài qua làn da nhăn nheo, sạm đen vì cả đời dầm mưa dãi nắng trên những cánh đồng hoang. Tiếng thở khò khè của ông nặng nề, đứt quãng, nghe như tiếng kéo bễ lò rèn lúc sắp tắt lửa. Ông nắm lấy vạt áo Tám Bờ, run rẩy dặn dò:

"Bờ ơi... con phải cẩn thận. Thằng Tám Sét với cậu Hai Thạnh, tụi nó không phải người đâu. Cha nằm đây mà lòng dạ không yên. Con đi làm ngoài lò gạch, có chuyện gì là phải chạy ngay nghe con. Đừng có chịu đựng tụi nó."

"Con biết rồi cha. Con lanh lẹ lắm, tụi nó không làm gì được con đâu." Tám Bờ vỗ nhẹ lên mu bàn tay xương xẩu của cha, lòng thắt lại. Cô biết rõ những nguy hiểm đang rình rập, nhưng cô không có lựa chọn nào khác. Nếu cô dừng lại, cả gia đình sẽ bị tống ra khỏi mảnh đất này, và cha cô chắc chắn sẽ chết bờ chết bụi.

Tám Bờ nhìn quanh gian nhà. Lu nước ăn đặt sát góc cột vách nứa đã cạn trơ đáy từ chiều, chỉ còn lại lớp bùn lắng màu nâu xám. Sáng mai cô phải đi lò gạch từ lúc gà chưa gáy, nếu tối nay không gánh nước đầy lu thì má cô sẽ không có nước để nấu cháo cho cha và giặt giũ quần áo. Nỗi lo toan cơm áo gạo tiền đè nặng lên đôi vai của cô gái trẻ, ép cô phải tạm gác lại nỗi đau đớn mất em.

Tám Bờ dứt khoát quay người bước tới góc cột vách nứa, nhấc bổng đôi thùng thiếc rỉ sét lên. Chiếc đòn gánh bằng tre cọ vào vai áo bà ba rách nát vang lên tiếng cọt kẹt quen thuộc. Bờ vai cô vẫn còn bầm tím và đau nhức vì những chuyến gánh gạch nung nặng trĩu ban ngày, nhưng cô phớt lờ cơn đau đó. 

"Con đi gánh nước một chút rồi về ngủ nghe má," Tám Bờ nói vọng ra rồi quẩy đòn gánh lên vai, bước nhanh ra phía đập nước.

Bà Bảy ngẩng đầu lên, gọi với theo:

"Đi đứng cẩn thận nha con. Trời tối dữ lắm rồi, không có đuốc dọc đường coi chừng vấp té đó."

"Con biết rồi má," Tám Bờ đáp lại, bước chân đã ra khỏi ngõ.

Bóng tối bao trùm lấy lối đi nhỏ hẹp dẫn ra đập nước. Tiếng đôi thùng thiếc va chạm vào nhau lách cách đều đặn trong đêm tĩnh lặng. Mặt đất dưới chân trần ẩm ướt, trơn trượt bởi những vũng bùn chưa khô sau trận mưa chiều. Tám Bờ đi thoăn thoắt, đôi mắt đã quen với việc dò đường trong đêm. Cô không mang theo đuốc, phần vì nhà không còn dầu thừa, phần vì cô thuộc từng khúc quanh, từng gốc cây trên con đường đất này như lòng bàn tay.

Trong đầu cô giờ đây trống rỗng, chỉ có ý nghĩ phải gánh đầy lu nước trước khi trời tối đen như mực mới mong sáng mai kịp ra lò gạch sớm. Cô chỉ muốn nhanh chóng múc đầy hai thùng nước rồi trở về chui vào chiếc mùng vá chằng vá đắp, ôm lấy nỗi cô đơn mà ngủ. Những ý nghĩ về tương lai mờ mịt của gia đình, về số nợ xâu thuế khổng lồ vẫn lơ lửng trên đầu khiến lồng ngực cô thắt chặt.

Đầu đập gỗ dẫn nước trơn nhẫy bùn sình, chật hẹp và tối đen như hũ nút. 

Tám Bờ đặt chân lên thành đập bằng gỗ trơn trượt, chuẩn bị cúi người xuống múc nước. Cô hơi khom lưng, chiếc đòn gánh tre uốn cong theo nhịp di chuyển. Đúng lúc cô chuẩn bị thả thùng xuống nước thì một bóng đen to lớn thình lình từ rặng dừa nước bước ra, chắn ngang lối đi duy nhất của cô trên mặt đập hẹp.

Tám Bờ giật mình lùi lại một bước, đôi thùng thiếc đập vào nhau kêu xoảng một tiếng khô khốc vang dội trong đêm. Cô căng mắt nhìn trong bóng tối, cố nhận diện kẻ phá bĩnh.

"Đi đâu mà lật đật vậy con nhỏ kia?" Giọng nói lè nhè, mang theo hơi rượu nồng nặc vang lên từ bóng đen.

Tim Tám Bờ thắt lại. Gương mặt chải chuốt rẽ ngôi giữa của Cậu Hai Thạnh hiện ra dưới ánh sáng lờ mờ của bầu trời đêm. Chiếc áo túi bằng lụa satin đắt tiền của gã lấp lánh nhẹ khi gã bước tới gần cô. Nhẫn cẩm thạch trên ngón tay cái của gã ánh lên một sắc xanh lạnh lẽo.

"Dạ... con đi gánh nước đêm về xài, thưa cậu Hai," Tám Bờ cúi đầu, cố giữ giọng bình tĩnh, dịch người sang một bên để né tránh gã chủ đất trẻ tuổi. Cô biết gã này nổi tiếng ngông cuồng, tàn nhẫn, luôn coi tá điền trong vùng như súc vật để chà đạp.

Nhưng Hai Thạnh không để cô dễ dàng đi qua. Gã sải bước dài, thân hình to khỏe áp sát vào cô. Mùi nước hoa đắt tiền trộn lẫn với mùi rượu đế nồng nặc từ người gã phả thẳng vào mũi cô, khiến cô lợm giọng. Gã đứng dạng chân, khoanh tay trước ngực, chặn đứng con đường độc đạo trên mặt đập.

"Gánh nước giờ này sao? Hay là đợi tao ở đây?" Hai Thạnh cười khẩy, đôi mắt một mí ti hí nhìn chằm chằm vào cơ thể săn chắc dưới lớp áo bà ba thô ráp của Tám Bờ. Dưới ánh sáng mờ ảo, dáng người phổng phao của cô gái mười tám tuổi hiện rõ với những đường cong tràn đầy sức sống của tuổi dậy thì.

"Con không dám. Cậu Hai cho con qua để con về kẻo má con trông," Tám Bờ vừa nói vừa lùi lại, đòn gánh trên vai rung lên bần bật. Cô có thể cảm nhận được mối nguy hiểm đang cận kề từ ánh mắt dâm đãng của gã chủ đất.

"Má mày trông hay mày sợ Tám Sét nó trông?" Hai Thạnh đưa tay giữ chặt lấy chiếc đòn gánh của cô, dùng lực đẩy mạnh.

Lực đẩy bất ngờ khiến Tám Bờ loạng choạng suýt ngã xuống con rạch sâu bên dưới. Cô phải buông hai thùng thiếc xuống đất để giữ thăng bằng. Chiếc đòn gánh rơi xuống thành đập gỗ vang lên tiếng cộc nặng nề rồi lăn xuống bùn. Trước khi cô kịp quay đầu chạy trốn, Hai Thạnh đã lao tới với tốc độ của một con thú săn mồi. Gã nắm chặt lấy hai cổ tay cô, dồn mạnh cô vào vách nứa lạnh ngắt, ẩm ướt của đập nước.

Tấm lưng gầy của Tám Bờ đập mạnh vào vách nứa, đau nhói. Vách nứa gồ ghề cọ qua lớp áo mỏng đâm vào da thịt cô tê buốt. Cô cố vùng vẫy, hai chân trần đạp loạn xạ trên mặt đất bùn trơn trượt hòng thoát khỏi sự khống chế của gã. Nhưng Hai Thạnh là kẻ to khỏe, gã dùng cả thân hình to lớn của mình đè nghiến lấy cô, ép chặt cơ thể cô vào vách nứa đến mức cô cảm thấy khó thở.

"Buông tôi ra! Cậu Hai... xin cậu tự trọng!" Tám Bờ nghiến răng, cố giữ cho giọng mình không run rẩy, đôi mắt kiên nghị trừng trừng nhìn thẳng vào mặt gã. Nỗi sợ hãi len lỏi vào từng tế bào, nhưng lòng tự trọng của cô gái nghèo không cho phép cô khóc lóc van xin.

"Tự trọng? Ở cái đất Sóc Trăng này, gia đình mày sống được là nhờ đất của nhà tao. Mày đòi tao tự trọng với loại tá điền hèn hạ như mày sao?" Hai Thạnh cười gằn, gương mặt gã ghé sát vào tai cô, hơi thở nóng hổi phả lên làn da cổ nhạy cảm của Tám Bờ. "Con em mày đã vào nhà tao làm con hầu, giờ đến lượt cô chị phải biết điều một chút. Biết điều thì tao tha nợ cho cha mày, bằng không tao đuổi cả nhà mày đi giật đất."

"Cậu Hai... nhà con chưa bao giờ quỵt nợ của Bá hộ. Lúa mùa này gặt xong, nhà con sẽ gom góp trả đủ." Tám Bờ cố dùng chút sức lực cuối cùng để đẩy lồng ngực vạm vỡ của gã ra, nhưng thân hình gã như một bức tường thịt vững chãi đè chặt cô.

"Trả đủ? Bằng cách nào? Bằng đống gạch nung sứt mẻ ở lò thằng Tám Sét hả?" Hai Thạnh cười khẩy, ngón tay cái đeo nhẫn cẩm thạch của gã miết mạnh lên cằm Tám Bờ, đau điếng. "Cái mạng cha mày sắp tàn rồi, tiền thuốc thang còn không có mà đòi trả nợ cho nhà tao? Tao nói cho mày biết, tao muốn lấy mảnh đất cắm dùi của nhà mày lúc nào cũng được. Mày ngoan ngoãn chiều chuộng tao vài đêm, tao bảo cha tao xóa bớt nợ cho. Còn nếu mày cứng đầu..."

Gã ghé sát mặt hơn, mùi rượu nồng nặc quyện với mùi nước hoa đắt tiền phả ra đầy đê tiện:

"Tao sẽ cho người dỡ cái chòi lá của nhà mày ngay trong đêm nay. Cha mày sẽ chết bờ chết bụi, má mày đi ăn xin, còn con em mày... tao sẽ tự tay hành hạ nó trong buồng tối nhà tao cho đến khi nó chết giống con gái nhà tư Chổi."

"Cậu là đồ ác thú!" Tám Bờ uất nghẹn hét lên.

"Ác thú? Ở đây tao là trời, là đất! Con nhỏ tá điền nghèo hèn này, hôm nay tao phải nếm thử xem vị ngọt của mày ra sao!"

Bàn tay thô bạo của Hai Thạnh buông một cổ tay của Tám Bờ ra. Cô định dùng tay tự do đó đánh vào mặt gã, nhưng gã đã nhanh hơn, dùng cùi chỏ khóa chặt vai cô. Bàn tay tự do của gã lập tức luồn xuống dạt áo bà ba thô ráp của cô. Lớp vải thô màu nâu sẫm vá vai thô ráp cọ sát vào da thịt cô đau rát khi bàn tay gã thọc sâu vào trong. Tám Bờ co rúm người lại, cố né tránh nhưng vách nứa phía sau cứng nhắc, chặn đứng mọi đường lui của cô.

Lòng bàn tay to, thô bạo và nóng hổi của Hai Thạnh áp thẳng vào làn da bánh mật mịn màng ở vùng bụng phẳng lì của cô, rồi từ từ trườn lên trên. Tám Bờ cảm nhận được từng ngón tay thô ráp của gã miết trên da thịt mình, mang theo sự dơ bẩn và dục vọng đê tiện của kẻ quyền thế. Da thịt cô nổi ốc eo vì ghê tởm. Cô muốn thét lên thật to để người dân xóm tá điền nghe thấy, nhưng nỗi sợ hãi về việc cha mẹ sẽ bị đuổi khỏi mảnh đất cắm dùi cướp đi giọng nói của cô.

Bàn tay của Hai Thạnh tiếp tục thọc sâu lên phía trên, luồn qua lớp nịt ngực bằng vải thô bám đầy bụi gạch của cô. Gã bóp mạnh lấy bầu ngực căng tròn, săn chắc của cô gái mười tám tuổi. Tám Bờ đau đớn rên rỉ, cơ thể cô giãy giụa dữ dội dưới sức nặng của gã. Hai Thạnh đắc ý cười lớn, tiếng cười của gã lẫn trong tiếng nước chảy rì rầm dưới đập. Gã dùng đùi len vào giữa hai chân cô, cố ép đùi cô dang ra trên mặt đập trơn trượt.

"Thả ra... buông tôi ra!" Tám Bờ nghiến răng, nước mắt uất ức bắt đầu trào ra từ khoé mắt.

Nhưng Hai Thạnh hoàn toàn mất đi lý trí dưới tác dụng của rượu và dục vọng. Gã cúi đầu xuống, dùng cái miệng đầy mùi rượu đế cưỡng hôn lên cổ cô, cắn mạnh lên bờ vai cô qua lớp áo rách nát. Bàn tay gã luồn trong áo cô càng lúc càng thô bạo, cào cấu da thịt cô rướm máu.

"Để yên nào con đĩ con! Em mày tao còn chưa đụng tới, nhưng tao phải chơi mày trước!" Hai Thạnh vừa thở hồng hộc vừa quát, một tay khác của gã bắt đầu lần mò xuống dải quần đen bạc màu của cô, cố giật phăng sợi dây chuối khô buộc quần.

Cơn phẫn uất và nhục nhã dâng lên tột đỉnh trong lồng ngực Tám Bờ. Nhìn thấy gã buông lỏng tay phải để kéo quần cô xuống, cô nhận ra đây là cơ hội duy nhất. Tám Bờ nghiến răng cắn mạnh vào mu bàn tay phải của Hai Thạnh, ngay chỗ lớp thịt dày giữa ngón cái và ngón trỏ.

Cô dùng hết sức bình sinh, hai hàm răng cắn ngập sâu vào da thịt gã như một con thú hoang bị dồn vào đường cùng. Hàm răng cô lún sâu qua lớp da, cắm chặt vào cơ thịt của gã.

Hai Thạnh rú lên một tiếng đau đớn kinh hoàng vang động cả khúc rạch tối. Gã theo phản xạ buông tay, lùi lại một bước, gương mặt chải chuốt méo xệch đi vì đau đớn. Vết răng cắn lõm sâu trên mu bàn tay phải của gã lập tức trào ra dòng máu đỏ tươi, nóng hổi.

Ngay khi tay gã vừa buông lỏng, Tám Bờ không chần chừ một giây. Cô dùng hết sức đẩy mạnh gã ra, xoay người chạy trối chết trong sự hoảng loạn tột cùng. Cô chạy như điên dại trên con đường đất đỏ, đôi chân trần đạp lên gai góc, sình lầy mà không hề cảm thấy đau đớn. Tiếng tim đập thình thịch liên hồi bên tai cô cùng với tiếng thở dốc hỗn hển.

Ở phía sau, bên đập nước tối tăm, Cậu Hai Thạnh ôm lấy bàn tay phải đang chảy máu ròng ròng. Gã nhìn xuống mu bàn tay, nơi có vết răng cắn sâu hoắm in hình vòng cung rõ mồn một. Gã đưa bàn tay đẫm máu lên miệng, chậm rãi liếm vết máu tươi trên da mình, nuốt khan một ngụm máu ấm. Đôi mắt một mí ti hí của gã trợn trừng, nhìn đăm đăm theo bóng tối mịt mùng phía sau rặng dừa nước nơi Tám Bờ vừa biến mất.

Gã gầm gừ qua kẽ răng, giọng nói run rẩy vì đau đớn và căm hận tột độ:

"Con điếm hèn hạ... Mày dám cắn tao! Tao thề... tao thề có ngày sẽ bắt mày phải tự bò đến quỳ gối dưới chân tao mà cầu xin tao chơi mày!"