Tám Bờ siết chặt hai bàn tay vào thanh tre rào dâm bụt, đôi mắt căng lên nhìn theo bóng lưng Út Sen vừa bước nhanh vào dãy hành lang sáng rực ánh đèn măng-sông của nhà Bá hộ Lợi. Chiếc nhẫn vàng to bản trên ngón tay lão Lợi lấp loáng như một cái bẫy rình rập nuốt chửng đứa em gái song sinh của cô vào dinh cơ tăm tối. Nỗi bất lực dâng lên nghẹn đắng nơi cổ họng Tám Bờ. Cô muốn hét gọi em quay lại, muốn xông vào giật lấy tay Út Sen để lôi cô em gái khờ khạo trở về căn chòi lá nghèo khổ nhưng lành lặn của gia đình. Nhưng đôi chân cô như đóng đinh xuống đất đỏ, trơ mắt nhìn cánh cửa buồng trong đóng sập lại, che khuất hoàn toàn bóng dáng nhỏ bé của em mình.
Tờ giấy nợ cũ nhàu nát bị cô siết chặt trong lòng bàn tay đầy mồ hôi lạnh, các khớp ngón tay thô ráp vì xúc đất nung gạch trở nên trắng bệch. Út Sen đã lựa chọn tự dấn thân vào hầm lửa để đổi lấy hy vọng sống mong manh cho cha mẹ. Nhưng Tám Bờ hiểu rõ hơn ai hết, lòng tham và dục vọng của bọn chủ đất làm sao dễ dàng thỏa mãn chỉ bằng sự quy phục của một đứa con hầu ngây ngô. Bọn chúng sẽ vắt kiệt sức lao động của gia đình cô, rồi tiếp tục dùng những sợi dây nợ vô hình để xiết cổ từng người một.
Nghĩ đến đó, Tám Bờ quay người, bước vội vã trên con đường đất đỏ tối tăm để trở về chòi lá. Cô phải lấy tờ giấy nợ cũ của cha trước khi đi gặp Hai Thạnh. Tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực lép kẹp át cả tiếng lá khô xào xạc dưới chân. Khi cô bước chân qua bực cửa căn chòi lá ọp ẹp, mùi thuốc nam nồng nặc quyện với mùi ẩm mốc xộc thẳng vào mũi, khiến cô suýt ho khan.
Từ phía góc chòi, tiếng ho rũ rượi của cha cô, ông Bảy Tá Điền, lại vang lên đứt quãng. Mỗi tiếng ho của cha nện thẳng vào lồng ngực gầy guộc của cô. Cô quay đầu lại, nhìn thấy mẹ cô, bà Bảy, đang còng lưng vuốt ngực cho chồng dưới ánh sáng leo lét của ngọn đèn dầu lạc. Khuôn mặt bà Bảy hốc hác, nhòa lệ, đôi mắt đờ đẫn không còn chút sức sống của một người đàn bà bị cái nghèo và bệnh tật hành hạ đến kiệt cùng. Trên chiếc chõng tre rách nát, ông Bảy run lên bần bật sau mỗi cơn ho, một búng máu đỏ tươi rỉ ra nơi khóe miệng khô nẻ, thấm đẫm vào tấm chiếu rách. Cảnh tượng ấy chẳng khác nào một bản án tử hình lơ lửng trên đầu gia đình cô.
Tám Bờ thọc tay vào túi áo bà ba thô ráp, rút ra tờ giấy nợ xơ xác của cha. Tên cập rằng Tám Sét đã dùng những vệt mực đen gạch chéo nham nhở đè lên năm ngón tay chỉ điểm bằng mực đỏ của cha cô, biến nó thành một cái thòng lọng siết chặt cổ cả nhà. Cô nhìn chăm chăm vào vệt mực đỏ đã phai màu, lòng tự hỏi liệu quyết định đêm nay của mình có cứu nổi gia đình này thoát khỏi kiếp nạn.
Nhìn thấy Tám Bờ cầm tờ giấy nợ cũ và chuẩn bị bước ra ngoài với vẻ mặt quyết tuyệt, bà Bảy đoán biết được điều gì. Bà buông chồng ra, lảo đảo bước tới, hai bàn tay run rẩy nắm chặt lấy vạt áo bà ba của con gái.
"Bờ ơi... con đi đâu giờ này?" Giọng bà Bảy run rẩy, đầy vẻ hoảng hốt. "Con đừng đi... Mẹ lạy con, đừng đi tìm thằng Hai Thạnh. Thằng cập rằng Tám Sét nó nói cậu Hai đợi con ở chòi canh đồng xa... Mẹ biết tụi nó muốn gì ở con rồi. Con đi là con tự nộp mạng cho tụi nó chà đạp đó con ơi! Thân xác con gái nhà lành đâu phải thứ để tụi nó muốn lấy là lấy!"
Tám Bờ nhìn khuôn mặt nhòa lệ của mẹ, lòng cô đau như cắt, nhưng cô cố giữ cho giọng mình không run rẩy. Cô nắm lấy bàn tay gầy guộc, đầy vết chai sạn của bà Bảy, khẽ gỡ tay bà ra khỏi áo mình.
"Mẹ ơi, nếu con không đi, ngày mai Tám Sét sẽ dẫn gia nhân xuống dỡ chòi của nhà mình. Con xuồng đúp duy nhất để cha đi cắm câu kiếm con cá lá rau cũng sẽ bị tịch thu. Cả nhà mình sẽ bị trục xuất khỏi cái đất Sóc Trăng này. Để coi cái mạng già ho lao của cha chịu nổi mấy ngày sương gió ngoài đường lộ? Mẹ có đành lòng nhìn cha chết dọc đường không mẹ?"
"Nhưng... nhưng còn thân xác con..." Bà Bảy khóc nghẹn, hai vai run lên bần bật, bà ôm chầm lấy con gái. "Út Sen đã vào làm con hầu nhà Bá hộ rồi, mẹ không thể mất luôn cả con được. Cậu Hai Thạnh là kẻ ác ôn, gã coi tá điền mình như súc vật. Con đi rồi đời con cũng nát tan thôi con ơi! Con có nhớ con gái nhà ông Tư Nhẫn năm ngoái không? Nó cũng đi cắm câu đêm rồi biến mất xác trên sông, người ta đồn bị gạt tình rồi dìm chết trôi sông. Thằng Hai Thạnh nó coi mạng người nghèo mình không bằng con chó con mèo. Con mà qua đó, nó chơi chán chê rồi nó cũng liệng xác con xuống sông Chẹt Sậy này thôi Bờ ơi!"
Tám Bờ nghe vậy càng thêm căm hận và ghê sợ. Nhưng cô nhìn vào chiếc giường tre nơi cha đang rên rỉ ho ra máu. Tiếng thở khò khè của ông Bảy như một lời nhắc nhở tàn nhẫn rằng thời gian của ông không còn nhiều. Cô tự nhủ nếu cả nhà bị đuổi đi, cha cô chắc chắn sẽ chết ngay trong đêm mưa gió. Cô thà hy sinh bản thân chứ không thể nhìn cha chết. Cô nắm chặt tay bà Bảy, nhìn thẳng vào mắt mẹ với ánh mắt kiên định.
"Mẹ, con sẽ cẩn thận. Con cắn gã một lần rồi, con biết cách tự bảo vệ mình. Mẹ ở nhà lo cho cha, chờ con mang tờ giấy nợ về."
Dứt lời, Tám Bờ dùng hết sức giật mạnh tay mình ra khỏi bàn tay đang cố níu giữ của mẹ. Cô nhét tờ giấy nợ cũ vào túi áo bà ba, quay đầu bước nhanh ra khỏi chòi lá, không dám ngoảnh lại nhìn tiếng khóc van xin thảm thiết của mẹ đang chìm dần vào bóng tối.
Tám Bờ dứt khoát bước xuống dòng nước rạch Chẹt Sậy. Nước đục ngập ngang hông cô. Cô vén vạt áo bà ba thô ráp lên cao, bặm môi lội nhanh qua dòng nước xiết. Những ngọn cỏ sắc lẹm quẹt qua bắp đùi bánh mật của cô rát buốt, nhưng nỗi uất hận trong lòng còn nóng hơn dòng nước lạnh. Cô hướng mắt về vệt sáng đỏ lòm của ngọn đèn dầu đang đung đưa ở chòi canh phía xa để tiến tới. Sự lạnh giá của nước rạch thấm sâu vào da thịt, nhưng tâm trí cô lúc này chỉ có hình ảnh vết cắn trên tay Hai Thạnh và tờ giấy nợ của gia đình.
Khi Tám Bờ leo lên những nấc thang tre của chòi canh dột nát, toàn thân cô đã ướt sũng và run rẩy vì lạnh. Sàn tre đực đan thưa rung bần bật dưới sức nặng của cô. Vừa bước chân qua bục cửa bằng lá dừa nước xơ xác, cô đã chạm phải mùi dầu dừa chải tóc bóng lộn của cậu Hai Thạnh quyện lẫn với mùi rượu đế nồng nặc phát ra từ chiếc chõng tre ở góc chòi.
Cậu Hai Thạnh ngồi gác một chân lên chõng, chiếc quần túi bằng lụa satin trắng của gã vẫn sạch sẽ, tương phản hoàn toàn với bộ dạng lấm lem bùn đất và nước rạch của Tám Bờ. Trên chiếc nhẫn cẩm thạch đeo ở ngón tay cái bên phải của gã, ánh đèn dầu hắt lên một quầng sáng xanh xao, lạnh lẽo. Gã ngẩng đầu lên, khóe môi mỏng dính nhếch thành một nụ cười nửa miệng đầy đắc ý. Đôi mắt một mí ti hí của gã nheo lại, quét dọc theo cơ thể ướt sũng của Tám Bờ, dừng lại rất lâu ở vạt áo bà ba dán chặt vào khuôn ngực đang phập phồng thở dốc của cô gái dậy thì. Lớp vải thô ướt đẫm ôm khít lấy hai bầu ngực căng đầy, làm lộ rõ hai núm vú đang nhô lên vì lạnh và sợ hãi.
"Mày tới trễ hơn tao nghĩ đó, con nhỏ lì lợm," Hai Thạnh cất giọng lười lĩnh, ngón tay gõ cộc cộc lên mặt chõng tre tạo ra những tiếng động đều đặn, khô khốc.
Tám Bờ đứng yên bên mép cửa, nước từ gấu quần đen bạc màu của cô nhỏ xuống sàn tre thành từng giọt lộp bộp. Cô không dám nhìn thẳng vào mặt gã, chỉ chăm chăm nhìn xuống mu bàn tay phải của gã. Ở đó, vết răng cắn cô để lại từ đêm ở đập nước vẫn còn đỏ hỏn, sưng tấy lên bấy lâu nay. Vết cắn ấy đã rách da, tụ máu thành một vòng tròn tím thẫm ghê rợn, minh chứng cho sự kháng cự tuyệt vọng của cô.
Hai Thạnh nhận ra ánh mắt của cô. Gã không giận dữ, trái lại còn đưa bàn tay bị cắn lên ngang tầm mắt, chậm rãi dùng lưỡi liếm lặp đi lặp lại xung quanh vết thương sưng đỏ. Động tác của gã thong thả nhưng chứa đựng sự tàn nhẫn tột cùng, tựa như một con dã thú đang thưởng thức mùi vị của con mồi trước khi nuốt chửng.
Gã bước xuống chõng, tiến sát Tám Bờ. Gã nâng cằm cô lên, ép cô phải nhìn vào vết cắn sưng tấy trên tay gã.
"Đau lắm đó mày biết không?" Gã thì thầm, giọng nói khàn đi vì rượu. "Từ nhỏ tới lớn, chưa có con điếm tá điền nào dám cắn tao chảy máu như mày. Mày ngon gan lắm, Tám Bờ. Cái vết này vẫn còn nhức nhối mỗi khi trời trở lạnh. Mỗi lần nó đau, tao lại nhớ đến cái mặt lì lợm của mày. Tao đã tự hứa với lòng, khi nào tao bắt được mày, tao sẽ bắt cái miệng này phải làm những chuyện khác để chuộc tội."
Tám Bờ quay đầu né tránh hơi thở nồng nặc mùi rượu của gã, nhưng gã bóp chặt cằm cô, ép cô phải nhìn thẳng vào mắt gã. Cô nuốt nước miếng, cố giữ cho giọng mình không run rẩy, giơ tờ giấy nợ gạch nát trong tay ra phía trước.
"Cậu Hai... tờ giấy đòi nợ của cha tôi... Cậu nói nếu tôi tới đây..."
"Đúng, tao nói thì tao giữ lời," Hai Thạnh ngắt lời cô. Gã buông cằm cô ra, thọc tay vào vạt áo lụa satin màu xanh lục đắt tiền của mình, rút ra một tờ giao kèo mới tinh cộp dấu đỏ chói của nhà Bá hộ Lợi. Gã không đưa tận tay cô mà thẳng tay ném xoạch xuống mặt sàn tre đầy cát sạn và bụi bẩn. "Tờ giấy nợ cũ của cha mày trị giá hai chục giạ lúa, cộng thêm tiền thuế thân năm nay chưa đóng. Đêm nay, mày ký tên điểm chỉ vô đây, hoặc là..."
Tám Bờ nhìn tờ giấy nợ nằm dưới nền tre bẩn thỉu. Nước mắt nóng hổi chực trào ra nơi khóe mắt, cô cắn chặt môi để không bật lên tiếng khóc. Sự tủi nhục đè nặng lên vai cô gái trẻ.
"Cậu Hai... xin cậu đưa cho tôi," cô khẩn khoản, giọng run run.
"Mày muốn lấy thì tự quỳ xuống mà nhặt," Hai Thạnh khẩy cười, mắt gã híp lại đầy ác ý. "Bình thường mày kiêu ngạo lắm mà? Mày dám cắn tao, dám chạy trốn tao. Bây giờ mày muốn xin xỏ thì phải có thái độ của kẻ đi xin chứ."
Tám Bờ đứng trân trân, hai bàn tay siết chặt lấy vạt áo bà ba ướt sũng. Lòng tự trọng của cô gái tá điền bị chà đạp tàn nhẫn dưới chân kẻ giàu sang. Nhưng nghĩ đến cha mẹ ở nhà, cô biết mình không còn đường lui. Cô từ từ cúi đầu, khuỵu gối xuống mặt sàn tre đan thưa đầy cát sạn. Cảm giác đau nhói ở đầu gối khi cọ xát vào những dăm tre sắc nhọn không bằng nỗi đau đớn, nhục nhã đang cào xé ruột gan cô. Cô vươn bàn tay thô ráp định nhặt lấy tờ giao kèo mới tinh cộp dấu đỏ.
Nhưng ngay khi ngón tay cô vừa chạm vào mép giấy, Hai Thạnh bất ngờ đưa chiếc chân trần của gã ra, đặt lòng bàn chân thô bạo lên mu bàn tay của cô, miết mạnh xuống sàn tre đan thưa đầy cát sạn.
"A..." Tám Bờ khẽ kêu lên một tiếng đau đớn. Những hạt cát sạn cắm sâu vào làn da tay thô ráp của cô dưới sức nặng từ bàn chân gã. Gã cười hô hố đầy thỏa mãn khi thấy cô đau đớn nghiến răng không thèm kêu khóc. Gã dùng ngón chân cái gẩy gẩy cằm cô lên.
"Quỳ bò dưới chân tao mà nhặt, giống như con chó nhà tao nhặt xương vậy," Hai Thạnh cúi người xuống. "Mày muốn cứu cha mày thì phải biết ngoan ngoãn nghe lời."
Tám Bờ cắn chặt môi đến bật máu, cố chịu đựng sức nặng từ bàn chân gã. Cô chậm rãi rút tay ra khỏi lòng bàn chân gã, nhặt tờ giấy nợ lên.
Hai Thạnh rút chân về, đứng bật dậy. Thân hình cao lớn của gã đổ một cái bóng đen bao trùm lấy cơ thể gầy gò của Tám Bờ. Gã tiến lên một bước, khoảng cách gần đến mức cô ngửi thấy cả mùi trầu cay và mùi da thịt ấm nóng của kẻ giàu sang.
"Mày ngon gan lắm mới dám cò kè với tao. Không ký thì sáng mai tao bảo thằng Tám Sét đem người xuống giật sập cái chòi của nhà mày, tịch thu luôn con xuồng đúp. Để xem lão già ho lao của mày nằm bờ nằm bụi được mấy ngày thì tắt thở."
Mỗi lời Hai Thạnh thốt ra như một nhát búa nện thẳng vào lòng tự trọng của Tám Bờ. Cô nhìn tờ giấy nợ nằm trong tay, rồi lại nhìn vết cắn đỏ hỏn trên tay gã. Sự uất hận dâng lên nghẹn đắng nơi cổ họng, khiến cô muốn hét lên, muốn lao vào cào xé khuôn mặt đắc thắng kia. Nhưng gia đình cô không còn đường lui. Con đường duy nhất để tồn tại là sự nhẫn nhục.
Tám Bờ đứng dậy, hai tay siết chặt tờ giấy nợ mới. "Tôi... tôi sẽ ký. Nhưng cậu phải hứa không được đụng tới cha mẹ tôi, không được dỡ chòi."
Hai Thạnh cười to đầy khinh bỉ. "Mày không có quyền đòi hỏi ở đây, Tám Bờ. Đêm nay mày thuộc về tao. Tao muốn chơi mày thế nào là quyền của tao. Ký hay không là tùy mày."
Hai Thạnh nhìn những giọt nước mắt của cô gái tá điền với sự thỏa mãn tột độ. Gã bước lùi lại một bước, hai tay đưa lên chậm rãi cởi bỏ những chiếc nút thắt bằng chỉ lụa trên chiếc áo satin xanh lục của mình. Từng chiếc cúc một được mở ra, để lộ ra làn da trắng nhợt nhạt, nhẵn nhụi của một kẻ chưa từng chịu một ngày nắng gió đồng ruộng. Khuôn ngực gã phập phồng theo từng nhịp thở dốc đầy ham muốn. Gã ném chiếc áo lụa đắt tiền sang một bên chõng tre, rồi nhào tới giữ chặt lấy hai vai Tám Bờ, ép mạnh cô sát vào vách lá dừa nước xơ xác.
"Đêm nay mày thuộc về tao," gã cười gằn, ghé sát hơi thở nồng nặc mùi rượu vào cổ cô.
Tám Bờ nhắm nghiền mắt, hai tay siết chặt tờ giao kèo mới cộp dấu đỏ, cam chịu đón nhận những gì sắp tới.
Hai Thạnh dùng một tay giật mạnh cánh cửa chòi canh bằng lá dừa nước khép chặt lại, ngăn cách hoàn toàn tiếng gió gào rít và bóng tối mịt mùng bên ngoài.