Út Sen cố ghì chặt chiếc chậu gỗ trống không vào trước ngực, bước chân trần cuống quýt bám theo cái bóng to bè của Bá hộ Lợi đang hối hả đi trước. Những ván gỗ lỏng lẻo của dãy hành lang phía sau dinh cơ cứ rung lên bần bật dưới sức nặng thô bạo từ đôi guốc mộc của lão chủ đất. Mỗi lần ngón chân trần của cô chạm vào các khe ván rỉ nước mưa mát lạnh luồn từ mái ngói dột xuống, cả người cô lại co rúm lại. Lão Bá hộ đi trước không hề ngoái đầu, một tay lão giơ cao cây đèn bão leo lét, ngọn lửa bên trong lồng kính đung đưa dữ dội theo từng nhịp chân bước, hắt những quệt sáng vàng vọt, ngoằn ngoèo lên vách gỗ bám đầy bồ hóng của nhà kho chứa thóc. Út Sen cúi gằm mặt, mắt đăm đăm nhìn vào gấu quần đen của mình dưới ánh sáng chập chờn. Hai tai cô lùng bùng bởi tiếng những tàu lá dừa nước ngoài vườn bị gió giông quật vào nhau ràn rạt. Cô cố giữ khoảng cách đúng ba bước chân với lão chủ đất để tránh mùi mồ hôi dầu nồng nặc lẫn với mùi rượu nếp phát ra từ tấm lưng hộ pháp kia, nhưng thứ mùi ngột ngạt ấy cứ cuốn theo chiều gió, xộc thẳng vào mũi cô khiến lồng ngực cô thắt lại đầy bức bối.
Lão Lợi đột ngột dừng lại trước cánh cửa gỗ dày cộp của kho lúa chính. Lão xoay người, tiếng guốc mộc miết trên nền ván gỗ nghe rợn người. Bàn tay mập mạp, đầy lông lá của lão đẩy chốt cửa gỗ kêu một tiếng trượt khô khốc rồi ngoái đầu nhìn cô gái nhỏ. Đôi mắt ti hí dưới cặp chân mày rậm rạp của lão híp lại, khóe miệng cười phô ra mấy chiếc răng bịt vàng lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn bão.
"Mày đứng ì ra đó làm gì hả Út Sen?" Lão Lợi cất giọng khàn khàn, những ngón tay đeo chiếc nhẫn vàng bản lớn đưa lên vẫy vẫy. "Bê cái chậu vô đây mau lên. Tao biểu coi mấy bao thóc mới gặt ngoài đồng Chẹt Sậy đưa vô chiều nay coi có bị vô nước mưa không. Mau cái chân lên, lề mề tao vặn tai bây giờ."
"Dạ, thưa ông chủ." Út Sen lí nhí đáp, bước chân rụt rè qua ngõ cửa kho lúa tối tăm.
Hơi nóng hầm hập của gian kho chứa đầy rơm rạ cũ và hàng trăm bao thóc bốc lên, ép chặt vào lồng ngực đang phập phồng của cô gái trẻ. Ánh đèn dầu leo lét của lão Lợi chỉ đủ rọi rõ một khoảng nhỏ xung quanh đống bao thóc xếp chồng chất cao ngất ngưởng, còn những góc sâu bên trong thì chìm nghiệm dưới những bóng đen méo mó, ghê rợn. Út Sen lóng ngóng đặt chiếc chậu gỗ xuống một hòm gỗ mục bên cạnh cửa ra vào, hai tay cô đan chặt vào nhau, ngón cái miết liên tục vào chiếc vòng đồng mạ vàng đeo bên cổ tay trái. Tiếng lách cách rất nhẹ của chiếc vòng kim loại chạm vào nhau vang lên giữa không gian tối tăm, làm cô nhớ đến vẻ mặt đắc thắng của lão Bá hộ khi đeo nó vào tay cô ở gian nhà kho sau cách đây mấy hôm. Lúc đó, cô đã tin vào những lời hứa hẹn ngọt ngào của lão, tin rằng cuộc đời cô và gia đình cô sẽ rẽ sang một lối khác khấm khá hơn. Nhưng giờ đây, đứng giữa bốn bức vách gỗ kín mít của kho thóc lúc đêm muộn, lòng cô dâng lên nỗi sợ hãi tột cùng.
Bá hộ Lợi xách cây đèn bão đi sâu vào trong, dừng lại bên một góc đống rơm khô cao ngất ngưởng nằm sát vách kho. Lão đặt cây đèn lên đầu hòm gỗ mục rồi quay lại nhìn Út Sen, khuôn mặt nhăn nheo đỏ gay lên vì hơi rượu nếp và những dục vọng nung nấu suốt cả buổi chiều dài. Lão nhe răng cười, bước tới gần cô hơn, hơi thở dồn dập của lão phả vào không khí mùi cồn nồng nặc.
"Mày lại đây, Út Sen," lão Lợi thì thầm, giọng lão khàn đi thấy rõ. Lão chỉ tay vào bao lúa nằm mở miệng bên đống rơm. "Coi mấy bao lúa này giùm tao. Bọn tá điền gặt mùa này làm ăn tắc trách, tao nghi tụi nó để lúa ẩm rồi chất đống cho mục. Mày thọc bàn tay nhỏ của mày vô sờ thử coi hạt thóc có khô giòn không?"
Út Sen khép nép tiến lại gần bao thóc. Tà áo bà ba trắng ngà của cô hơi lấm tấm những hạt bụi trấu mịn bay lơ lửng trong không khí. Cô khom lưng, hai bàn tay run rẩy vươn ra định thọc vào miệng bao thóc đang mở sẵn thì bàn tay to béo, thô ráp của Bá hộ Lợi đã chộp lấy cổ tay cô. Sức nóng từ lòng bàn tay đầy mỡ của lão truyền qua lớp da thịt mỏng manh làm cô giật mình rùng mình một cái. Cô định rút tay lại nhưng lão Lợi đã siết chặt lấy cổ tay cô, kéo mạnh một đường khiến cả cơ thể cô ngã chúi vào lòng lão. Chiếc vòng đồng mạ vàng siết chặt vào cổ tay cô đau điếng.
"Dạ... thưa ông chủ, con thấy lúa khô mà... ông chủ buông con ra... để con về dọn dẹp..." Út Sen lắp bắp, khuôn mặt bầu bĩnh của cô tái mét đi dưới ánh lửa đèn bão vàng vọt.
"Lúa má để sau đi cưng," lão Lợi phả hơi thở nóng hổi, nồng nặc mùi thuốc lá và rượu vào sát gò má cô. Lão dùng cả thân hình to béo của mình dồn cô sát vào đống rơm khô phía sau. "Tao hứa với mày những gì, mày quên rồi sao? Chỉ cần mày ngoan ngoãn nghe lời tao, chịu khó chiều chuộng tao vài bữa, mùa này tao xóa sạch hết tiền xâu thuế nợ nần cho cha mẹ mày. Rồi tao rước mày làm vợ lẽ, cho mày mặc áo lụa gấm, đeo vàng thật trên cổ chứ không phải ba cái đồ đồng mạ rẻ tiền này đâu."
Bàn tay thô bạo của lão Lợi buông cổ tay cô ra nhưng lập tức chuyển sang vuốt ve gò má bầu bĩnh của cô gái đang tuổi dậy thì. Ngón tay béo múp, đầy lông lá của lão miết nhẹ lên nốt ruồi nhỏ dưới khóe mắt trái của cô, rồi trượt dần xuống chiếc cổ thon thả, trắng ngần. Út Sen run rẩy tột cùng, tấm lưng mảnh dẻ của cô chạm phải đống rơm khô ráp phía sau. Những sợi rơm nhọn đâm qua lớp vải áo bà ba mỏng làm cô ngứa ngáy và sợ hãi. Nỗi khiếp sợ khiến cô muốn hét lên, nhưng hình ảnh cha cô nằm ho lao trên chảo tre trong gian chòi lá nghèo khổ và những lời hăm dọa siết ruộng của gã cập rằng Tám Sét lại hiện lên rõ mồn một trong tâm trí cô. Gia đình cô không còn đường lui nữa. Nếu cô cự tuyệt lão Bá hộ ngay lúc này, ngày mai cả nhà cô sẽ bị tống cổ ra khỏi mảnh đất khai phá, cha cô sẽ chết dọc đường vì bệnh tật.
"Thưa ông chủ... không được đâu... bà lớn mà biết chuyện... bà đánh chết con mất... Con lạy ông chủ tha cho con..." Út Sen mếu máo, hai bàn tay thô ráp vì cấy gặt cố đẩy vòm ngực rộng như hộ pháp của lão Bá hộ ra xa.
Lão Lợi cười hắc hắc, mặt lão đỏ tưng bừng vì dục vọng kích thích. Lão cúi đầu sát hơn, cằm lão cạ sát vào hõm vai cô, hít một hơi thật sâu mùi hương thiếu nữ non tơ hòa lẫn mùi bụi thóc ấm nồng. "Bà lớn mày giờ này đang bận tụng kinh gõ mõ ngoài nhà trước với vú Mười rồi, biết thế nào được mà mày lo bò trắng răng. Ngoan đi cưng, tao thương mày mà. Để tao coi thân thể mày trắng trẻo cỡ nào."
Không đợi cô gái trẻ phản ứng thêm, lão Lợi bất ngờ lấy cả trọng lượng cơ thể hộ pháp đè ngửa Út Sen xuống đống rơm khô bốc mùi ẩm mốc. Út Sen hoảng hốt kêu lên một tiếng nhỏ nhưng lập tức bị bàn tay to khỏe của lão bịt chặt miệng. Cô vùng vẫy điên cuồng, hai chân trần đạp mạnh vào bao lúa bên cạnh khiến hạt thóc rơi rào rào xuống đất. Tuy nhiên, sức lực của một cô gái mười tám tuổi làm sao địch nổi gã đàn ông dày dạn và thèm khát cơ thể non tơ. Lão Lợi dùng một đầu gối béo múp chen vào giữa hai đùi cô, ép chặt hai chân cô dang rộng ra hai bên, cố định cơ thể cô dưới đống rơm ráp.
Lão Lợi dùng một tay giữ chặt hai tay Út Sen trên đỉnh đầu cô, tay kia thô bạo giật phăng những chiếc cúc áo bà ba trắng ngà. Tiếng vải rách sột soạt vang lên nhức nhối trong gian kho tối tăm. Chiếc áo bà ba bị lột phăng sang hai bên vách vai, để lộ ra khuôn ngực trắng ngần, đôi gò bồng đảo căng tròn đầu xuân của cô gái dậy thì đang phập phồng lên xuống dữ dội vì sợ hãi. Hai núm vú hồng hào, nhỏ nhắn run rẩy co rúm lại trước luồng gió lạnh luồn qua khe cửa kho lúa dột nát.
Bá hộ Lợi nhìn chằm chằm vào cơ thể non tơ của cô gái mướt mồ hôi dưới ánh đèn bão, mắt lão đỏ ngầu lên như mắt thú dữ. Lão cúi đầu xuống, ngấu nghiến cắn mút đôi gò bồng đảo của cô. Đầu lưỡi nóng ấm của lão liếm láp khắp bầu ngực cô, kéo dài từ xương quai xanh xuống tận đỉnh ngực hồng hào. Lão ngoạm chặt lấy một bên ngực cô mà cắn mút điên cuồng như đứa trẻ khát sữa, để lại những vệt nước bọt dính dớp và những vết đỏ tấy trên làn da trắng muốt. Út Sen khóc nghẹn dưới lòng bàn tay đang bịt chặt miệng mình, những giọt nước mắt nóng hổi chảy dài bên thái dương, rơi xuống những cọng rơm khô bên dưới. Cô cố lắc đầu né tránh nụ hôn ngấu nghiến của lão nhưng vô ích, bàn tay lão bóp chặt cằm cô đến muốn trật khớp.
Lão Lợi buông tay bịt miệng cô ra, nhanh chóng giật phăng chiếc quần đen thô ráp của cô xuống tận cổ chân, rồi quẳng nó sang một bên. Toàn bộ phần dưới cơ thể trắng mịn của cô gái trẻ phơi bày hoàn toàn trước mắt lão. Nơi ngã ba đùi non của cô gái mười tám, cửa mình nhỏ nhắn có làn môi lồn hồng hào, sạch sẽ chưa từng có dấu vết đàn ông hiện ra rõ mồn một dưới ánh sáng vàng vọt của cây đèn bão. Lớp lông lơ thơ đen nhánh, mềm mại bao bọc xung quanh mép lồn khép chặt đang run lên từng đợt theo nhịp thở dồn dập của cô. Lão Lợi nhìn chằm chằm vào lồn cô, nuốt nước bọt ực một tiếng đầy thèm khát. Lão dùng những ngón tay béo múp, thô ráp vuốt ve dọc theo đùi non của cô, trượt dần vào kẽ lồn nhỏ nhắn. Út Sen co rúm người lại, cố khép hai chân lại nhưng hai đầu gối cô đã bị hai cánh tay hộ pháp của lão đè chặt sang hai bên.
"Mút cho tao mau lên," lão Lợi thở dốc dồn dập, đôi tay lão run rẩy cởi phăng chiếc quần túi của mình quăng xuống đống rơm.
Dương vật của lão, một khúc thịt thô dài, sẫm màu và nhăn nheo nhưng đang cương cứng hết cỡ với những đường gân xanh nổi dọc thân cu, lộ ra ngoài. Đầu cu to bè, đỏ sậm đã rỉ ra vài giọt dịch nhờn bóng lưỡng. Lão nắm lấy cu của mình, quẹt mạnh vào mặt cô, bắt cô phải mở miệng ra ngậm lấy. Út Sen nhắm chặt mắt, miệng mím chặt, lắc đầu điên cuồng. Sự ghê tởm dâng lên nghẹn đắng nơi cổ họng cô. Thấy cô phản kháng, lão Lợi nổi giận, tát mạnh một cái vào má cô khiến cô xây xẩm mặt mày, khóe môi rỉ ra một vệt máu tươi. Lão ghé sát tai cô, giọng thở dốc hổn hển đầy thú tính:
"Ngoan đi cưng, tao thương. Đau một chút rồi sướng cả đời. Mày mà không chiều tao, ngày mai tao cho gã Tám Sét siết nhà mày ngay lập tức."
Lời đe dọa của lão như gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu Út Sen. Cô nằm im, nước mắt trào ra ướt đẫm hai bên má. Lão Lợi đè nghiêng Út Sen xuống đống rơm, kéo một chân cô lên cao, áp sát tấm lưng thon nhỏ của cô vào vòm ngực đầy mỡ của lão để thực hiện tư thế úp thìa từ phía sau. Từ góc độ này, lão dễ dàng áp sát gốc cu nóng hổi của mình vào khe lồn chật hẹp của cô gái trẻ. Lão Lợi dùng tay tách hai cánh lồn non nớt ra, ngón tay lão lách vào âm đạo nhỏ hẹp đang khô khốc để thăm dò, khiến Út Sen rùng mình vì đau rát. Rồi không hề có thêm dạo đầu, lão ghì chặt hông cô và đẩy mạnh đầu cu thô bạo vào sâu bên trong.
"Á!"
Út Sen rú lên một tiếng đau đớn tột cùng, âm thanh nghẹn lại nơi cổ họng vì bị lão Lợi vòng tay ra trước bóp chặt lấy cổ. Cảm giác da thịt bị xé toạc làm cô co rúm cả người. Khe lồn nhỏ hẹp của cô gái trinh trắng bị cọc thịt thô bạo của lão Lợi nong rộng ra, máu trinh đỏ tươi bắt đầu rỉ ra, hòa cùng dịch nhờn lem luốc khắp kẽ đùi non trắng ngần. Lão Lợi không thèm quan tâm đến tiếng gào khóc thảm thiết của cô, lão bắt đầu nhấp hông liên tục. Mỗi cú đẩy của lão đều sâu và mạnh, khiến cả cơ thể Út Sen bị đẩy về phía trước, trán cô đập vào những bao lúa thô ráp.
Tiếng da thịt va chạm nhau bạch, bạch vang lên đều đặn trong gian kho tối tăm. Lực đẩy liên tục khiến hai cánh lồn non của cô ma sát mạnh mẽ với thân cu đầy gân guốc của lão Lợi. Nỗi đau đớn thể xác hòa cùng sự nhục nhã ê chề làm đầu óc Út Sen quay cuồng. Cô đưa bàn tay run rẩy lên trước mặt. Chiếc vòng tay mạ vàng lấp lánh dưới ánh đèn dầu giờ đây hiện rõ bản chất của một chiếc còng xích đê tiện, dụ dỗ cô vào cái bẫy không lối thoát này. Hóa ra tất cả lời hứa hẹn ngọt ngào của lão địa chủ già chỉ là thứ mật ngọt chết người để lão chiếm đoạt thân xác cô. Cô nhớ lại lời cảnh báo của thằng Đực chăn trâu dưới rặng dừa nước hôm nào, lòng hối hận dâng lên nghẹn đắng nhưng đã quá muộn. Đực đã bảo cô hãy tránh xa lão ra, bảo cô rằng lão là con rắn độc chuyên hút máu tá điền, vậy mà cô vì muốn cứu cha mẹ, vì một chút mơ mộng hão huyền mà dâng hiến tấm thân này.
Lão Lợi càng lúc càng thở dốc, động tác nhấp hông càng nhanh và mạnh bạo hơn. Lão ghì chặt eo cô, ép sát đùi cô vào bụng mình, liên tục thúc cây cu đầy máu vào sâu tận tử cung cô. Mỗi nhịp thúc của lão như một nhát búa nện thẳng vào xương chậu cô, đau đớn đến tận cùng xương tủy. Út Sen chỉ biết cắn chặt môi đến bật máu để không thốt ra những tiếng rên rỉ đớn đau, hai tay cào cấu vào bao thóc bên cạnh, để mặc cho những hạt thóc ráp nhọn đâm vào da thịt mình.
Sau một lúc nhấp hông liên tục ở tư thế úp thìa, Bá hộ Lợi dường như vẫn chưa thỏa mãn với sự chật hẹp từ phía sau. Lão gầm lên một tiếng khàn đục trong cổ họng, xoay người Út Sen nằm ngửa ra đống rơm. Lão nắm chặt hai cổ chân cô, đẩy ngược chúng về phía ngực cô, làm lộ ra hoàn toàn vùng âm đạo đang rướm máu và nhớt nhèo dịch vị. Gương mặt lão Lợi lúc này đỏ gay như gà chọi, mồ hôi dầu chảy ròng ròng từ trán xuống cằm, nhỏ từng giọt nóng hổi lên khuôn ngực đang phập phồng của cô gái trẻ.
Lão đè sụp cả thân hình hộ pháp xuống, áp sát dương vật thô kệch vào cửa mình sưng tấy của cô để thực hiện tư thế truyền thống. Không một chút thương xót, lão thúc mạnh một cú lút cán. Cả cơ thể Út Sen giật nảy lên, mắt trợn trừng nhìn lên trần kho tối om. Đỉnh cu thô bạo của lão va đập liên hồi vào cổ tử cung non nớt của cô, tạo ra những cơn quặn thắt đớn đau tột cùng ở bụng dưới. Lão Lợi nhắm nghiền mắt, miệng há hốc thở dốc hổn hển, hai tay bóp chặt hai bên hông cô chặt đến mức tạo thành những vết lằn thâm tím trên làn da trắng ngần.
"Lồn mày khít quá Út Sen... ôi cái lồn non ngon ngọt của tao..." Lão Lợi vừa rên rỉ thô thiển vừa thúc liên tục.
Tiếng thịt va chạm chan chát vang lên dồn dập hơn, hòa lẫn với tiếng thở dốc đầy thú tính của lão chủ đất và tiếng rên rỉ đứt quãng của cô gái nhỏ. Mỗi lần cu của lão rút ra rồi lại thúc vào, những giọt máu trinh trộn lẫn với chất dịch nhờn đục ngầu lại bị kéo ra ngoài, bôi bẩn cả vùng đùi non và những cọng rơm khô bên dưới. Út Sen cảm thấy phần dưới của mình tê dại đi vì đau đớn, tợ như có một thanh sắt nung đỏ đang cắm sâu và liên tục khuấy đảo bên trong da thịt cô. Sự sụp đổ của niềm tin, sự chà đạp thô bạo lên nhân phẩm khiến cô chỉ muốn chết đi ngay lúc này để thoát khỏi nỗi nhục nhã.
Chưa dừng lại ở đó, khi cơn hưng phấn của rượu nếp và dục vọng dâng lên đến đỉnh điểm, lão Lợi bắt Út Sen phải chống tay bò xoài trên đống bao lúa để làm tư thế từ phía sau. Lão quỳ phía sau cô, hai tay ôm chặt lấy bầu ngực căng tròn của cô, ra sức bóp nắn thô bạo khiến hai núm vú hồng hào bị ép đến biến dạng. Lão Lợi ghì chặt mông cô, thúc mạnh dương vật vào âm đạo đã sưng đỏ từ phía sau. Góc độ này khiến cu của lão đi sâu hơn nữa, cọ xát mãnh liệt với vách âm đạo nhạy cảm. Út Sen khóc không thành tiếng, hai tay cô bám chặt vào bao thóc thô ráp, những đầu ngón tay rớm máu vì cào cấu vào lớp bao bố cứng nhắc. Đầu óc cô trống rỗng, chỉ còn lại nỗi đau đớn thể xác kéo dài tưởng chừng như vô tận.
"Ngoan... sắp được rồi... ráng chịu chút đi cưng..." Lão Lợi thở hổn hển, động tác thúc hông càng lúc càng nhanh và gấp gáp hơn.
Cánh cu của lão miết mạnh vào hai cánh lồn sưng tấy, tạo ra những tiếng lép nhép đầy dâm uế. Lão Lợi gầm lên một tiếng lớn, ghì chặt eo Út Sen sát vào bụng mình, thúc liên tiếp mấy cú cực mạnh vào sâu tận cùng âm đạo cô rồi giữ nguyên tư thế đó. Toàn thân lão run bắn lên bần bật khi phóng từng luồng tinh dịch nóng hổi, đặc quánh vào sâu bên trong tử cung của cô gái trinh trắng. Luồng tinh dịch nóng rực tràn ngập trong âm đạo nhỏ hẹp, chảy tràn ra ngoài kẽ đùi non lấm lem máu và trấu mịn.
Lão Lợi thở hồng hộc, đổ gục cả tấm thân đầy mồ hôi dầu lên tấm lưng mảnh dẻ, đầy vết xước của Út Sen. Cô gái trẻ nằm im lìm trên đống bao lúa, nước mắt chảy dài xuống má, hai mắt nhắm nghiền trong nỗi tủi nhục vô bờ bến. Phần dưới của cô đau rát dữ dội, tợ như bị xé làm đôi, thứ chất dịch nhớp nháp của gã đàn ông già nua đang từ từ chảy xuôi theo đùi cô.
Lão Lợi nằm đè trên lưng cô thêm một lúc lâu mới lười biếng rút dương vật ra. Khúc thịt thô dài, dính đầy máu đỏ và dịch nhờn đục từ từ xìu xuống. Lão lật người nằm ngửa ra đống rơm bên cạnh, một tay vẫn không quên đặt lên bầu ngực trần của Út Sen mà xoa bóp đầy thèm khát. Cô gái nhỏ vẫn nằm im như một xác chết, không hề có phản ứng, chỉ có lồng ngực là phập phồng yếu ớt theo từng nhịp thở đau đớn.
Thình lình, một tiếng "rầm" vang lên chói tai phá tan bầu không khí ngột ngạt trong nhà kho. Cánh cửa gỗ dày cộp bị đạp tung ra từ bên ngoài, đập mạnh vào vách gỗ kêu lên những tiếng run rẩy.
Ánh đuốc bập bùng sáng rực lập tức tràn vào gian kho tối tăm, xua tan đi những bóng đen méo mó. Út Sen giật mình, cố gắng mở đôi mắt sưng húp vì khóc. Dưới ánh lửa đỏ quạch của ba bốn cây đuốc dầu, bóng dáng của Bà Hội đồng Lợi hiện ra rõ mồn một ngay lối vào. Gương mặt bà ta tím tái đi vì giận dữ, đôi mắt sắc lẹm như dao cau nhìn chằm chằm vào cảnh tượng dâm ô trước mặt. Phía sau bà ta, vú Mười cùng bốn năm tên gia nhân lực lưỡng cầm gậy gộc, dây thừng đứng dàn hàng, khuôn mặt ai nấy đều lộ vẻ kinh ngạc xen lẫn e sợ.
Út Sen hoảng hốt tột cùng, cô cố lết thân thể trần truồng đầy vết cắn mút và máu tươi vào góc tối của đống rơm, hai tay run rẩy vớ lấy chiếc áo bà ba rách nát để che đi khuôn ngực trần và lồn sưng đỏ của mình. Nhưng cơ thể đau đớn cùng cực khiến cô không thể cử động nhanh nhẹn, toàn thân run bắn lên bần bật dưới ánh nhìn hằn học của Bà Hội đồng.
Bà Hội đồng Lợi bước vào trong kho lúa, tiếng guốc mộc nện xuống nền gỗ vang lên giòn giã nhưng lạnh buốt xương tủy. Bà ta dừng lại cách đống rơm vài bước chân, đôi mắt trừng trừng nhìn vào chồng bao lúa dính đầy dịch nhờn và những vệt máu trinh đỏ tươi còn mới nguyên.
"Đồ đê tiện!" Bà Hội đồng nghiến răng trừng mắt, giọng nói run lên vì cơn giận dữ tột độ. "Lũ tá điền dơ bẩn tụi bây dám làm loạn trong nhà tao tới cỡ này sao?"
Bá hộ Lợi lúc này mới giật mình bừng tỉnh khỏi cơn say rượu và dư âm dục vọng. Nhìn thấy vợ mình cùng đám gia nhân đứng chắn cửa kho, mặt lão lập tức cắt không còn một giọt máu. Lão vội vàng vơ lấy chiếc quần túi quăng dưới đất, cuống quýt xỏ chân vào rồi kéo lên che đi dương vật thòng lòng của mình. Khóe miệng lão giật giật, đôi mắt ti hí đảo liên tục để tìm cách thoát thân. Sự hèn nhát bộc lộ rõ trên gương mặt nhăn nheo, đỏ gay của lão chủ đất.
Lão Lợi lật đật bò dậy từ đống rơm, một tay giữ chặt cạp quần, tay kia chỉ thẳng vào khuôn mặt đang tái mét vì sợ hãi của Út Sen. Lão lớn giọng lu loa, giọng điệu hèn hạ đầy vẻ thanh minh:
"Bà... bà lớn hiểu lầm rồi! Tôi... tôi không có muốn chuyện này đâu! Là con nhỏ này, chính con nhỏ Út Sen này nó chủ động quyến rũ tôi! Nó nói nhà nó nợ nần chồng chất, cha nó sắp chết nên nó tình nguyện dâng hiến thân xác cho tôi để trừ nợ! Tôi say rượu quá không kiềm chế được, chứ tôi đâu có thèm thứ hầu hạ dơ bẩn này!"