Nghe chương 7

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

Ngay khi bước chân cục mịch của Tám Sét nện xuống lớp đất sét khô nứt nẻ và bóng dáng gã khuất hẳn sau những ụ gạch cao, Tám Bờ quỵ sụp xuống. Lớp bụi than đen ngòm dưới nền đất lò gạch bám đầy vào hai đầu gối trần, cọ xát với làn da bánh mật mướt mồ hôi làm cô ngứa ngáy, nhưng cô chẳng còn sức đâu mà để ý. Cô co quắp ngón tay, cào sâu xuống lớp cát nóng dưới chân. Hàm răng cô nghiến chặt, hai bên cơ hàm giật liên hồi, phát ra tiếng ken kết bên tai. Lồng ngực cô phập phồng dữ dội, một luồng hơi cay đắng, nóng bỏng nghẽn ứ ngay cổ họng, không thể bật ra thành tiếng khóc.

Cơn nhục nhã ê chề của đêm qua nơi chòi canh điền với cậu Hai Thạnh còn chưa kịp nguôi ngoai, giờ đây, một chiếc tròng xích mới lại thô bạo tròng vào cổ cô. Lần này là Tám Sét, tên cập rằng có khuôn mặt sẹo rỗ và chiếc roi mây luôn lăm lăm bên hông. Hắn đã nắm được bí mật dơ bẩn của cô và gã cậu chủ đất. Hắn muốn dùng nó để vắt kiệt chút tôn nghiêm cuối cùng của cô gái tá điền nghèo.

Tám Bờ nhìn xuống đôi bàn tay mình, những ngón tay gầy guộc rướm máu vì cào cát. Cô tự hỏi kiếp tá điền của gia đình cô rốt cuộc là tội nợ gì từ kiếp trước. Cha cô, ông Bảy, đang nằm ở chòi lá ho lao sùng sục, mỗi tiếng ho như muốn tống cả buồng gan phổi ra ngoài. Mẹ cô thì gầy mòn như chiếc lá tre khô, suốt ngày chỉ biết ôm mặt khóc. Út Sen, đứa em gái song sinh ngây thơ của cô, vừa mới bước chân vào dinh cơ nhà Bá hộ Lợi để làm con hầu trừ nợ. Nếu Tám Sét đem chuyện cô ngủ với cậu Hai Thạnh nói cho Bà Hội đồng biết, cả nhà cô sẽ bị dỡ chòi, trục xuất khỏi cái đất Sóc Trăng này ngay lập tức. Giữa vùng đất mới hoang vu đầy thú dữ và bọn cường hào này, một gia đình tá điền không đất cắm dùi chỉ có nước phơi xác ngoài lộ cho quạ rỉa.

Cô cắn chặt môi đến bật máu. Vị sắt tanh nồng tràn vào đầu lưỡi kéo cô về với thực tại tàn nhẫn. Cô phải sống, phải chịu đựng.

Suốt buổi chiều hôm đó, Tám Bờ làm việc như một cái xác không hồn. Đôi vai trần của cô bầm tím, rộp da dưới sức nặng của chiếc đòn gánh tre đè nặng hai sọt gạch nung nặng trĩu. Sức nóng hừng hực tỏa ra từ những vách lò gạch nung khổng lồ bao trùm lấy cô, khiến từng hơi thở trở nên bỏng rát. Mỗi bước đi, cơ thể cô lại run lên bần bật. Những vết cắn của Hai Thạnh trên bầu ngực cô vẫn còn đau nhức, cọ xát vào lớp vải thô ráp của chiếc áo bà ba rách nát khiến cô đau buốt tận xương tủy. Nhưng nỗi đau thể xác đó chẳng thấm tháp gì so với nỗi sợ hãi đang lớn dần lên trong lòng khi bóng tối bắt đầu phủ xuống lò gạch.

Mặt trời đỏ quạch như một hòn than khổng lồ từ từ chìm xuống phía sau rặng dừa nước xa xăm. Bóng tối loang nhanh trên những ụ đất, nuốt chửng những khoảng sáng cuối cùng của ngày.

Tiếng kẻng báo tan ca bằng sắt vụn treo đầu lò gạch đột ngột vang lên dồn dập, đập chan chát vào màng nhĩ Tám Bờ. Tiếng kẻng như hồi chuông đòi mạng, thúc giục những người tá điền dọn dẹp cuốc xẻng để trở về chòi lá. Tám Bờ đứng yên giữa bãi gạch, nhìn dòng người tá điền mệt mỏi, mặt mũi lấm lem bùn đất và tro than kéo nhau đi về hướng bến sông. Tiếng cười nói khàn đục của họ xa dần rồi mất hút. Không ai để ý đến cô gái nhỏ đang đứng chết trân trong góc tối.

Tám Bờ run rẩy phủi vội lớp bụi gạch đỏ bám trên đầu gối. Cô nhìn con đường dẫn ra bến sông, nơi có con xuồng nhỏ có thể đưa cô về nhà với cha mẹ, rồi cô lầm lũi quay gót bước ngược lại. Đôi chân trần của cô miết trên lối đi đầy mảnh gạch vỡ, đi thẳng về phía kho gạch cũ hoang tàn nằm khuất sau vách lò nung.

Kho gạch cũ này đã bị bỏ hoang từ lâu, mái lá dừa nước phía trên đã mục nát, để lộ ra những khoảng trời đêm âm u. Hơi nóng từ vách lò nung bên cạnh rỉ qua những khe gạch nứt, đem theo mùi than đượm nồng và khói rơm khô khiến cổ họng Tám Bờ khô khốc. Căn kho tối om, nóng hầm hập như một cái ninh lò.

"Mày tới đúng giờ đó con nhỏ," giọng Tám Sét khàn đặc vang lên từ trong góc tối của kho gạch.

Tám Bờ giật nẩy mình, lùi lại một bước. Cô căng mắt nhìn vào khoảng tối nhập nhoạng. Tám Sét bước ra, dáng đi hơi khập khiễng do cái chân cập rằng nhưng cơ thể gã hộ pháp, đen đúa như một cột nhà cháy. Gã cởi trần, chiếc quần đen thắt lỏng lẻo bằng sợi dây chuối khô. Người gã nồng nặc mùi rượu đế rẻ tiền trộn lẫn với mồ hôi dầu khét lẹt và mùi tro than bếp lò. Trên tay gã vẫn cầm hũ rượu nhỏ bằng đất nung.

Gã nhìn Tám Bờ từ đầu đến chân, đôi mắt hí đỏ ngầu vằn tia máu chớp chớp đầy thú tính dưới ánh sáng lập lòe từ kẽ vách lò nung hắt qua. Gã ngửa cổ nốc một ngụm rượu lớn, để nước rượu chảy tràn xuống cằm, thấm vào lớp râu quai nón lởm chởm rậm rạp rồi rơi xuống vòm ngực đầy lông lá.

"Lại đây," Tám Sét gầm gừ qua kẽ răng, đặt mạnh hũ rượu xuống đất. "Đứng đực mặt ra đó làm gì? Mày tưởng mày còn là tiểu thư khuê các chắc? Đồ con đĩ đã bị thằng Hai Thạnh xài nát nước."

Tám Bờ run rẩy, hai bàn tay nắm chặt vạt áo bà ba rách nát. Cô cố giữ cho giọng mình không quá run rẩy:

"Anh Tám... anh đã hứa rồi. Tối nay tôi chiều anh... anh phải giữ kín miệng. Không được nói với Bà Hội đồng chuyện của tôi, cũng không được đuổi cha mẹ tôi đi..."

Tám Sét cười khùng khục trong cổ họng, tiếng cười nghe ghê rợn như tiếng thú hoang trong đêm. Gã bước từng bước nặng nề về phía cô.

"Ngoan ngoãn chịu chơi thì tao giữ miệng cho. Còn nếu mày giãy giụa làm tao mất hứng, sáng mai tao lên dinh báo với Bà Hội đồng liền. Để coi con nhỏ lẳng lơ này quyến rũ cậu Hai thì bị đóng chăn hay bị thả trôi sông nha con."

Không đợi Tám Bờ kịp trả lời, gã lao tới chụp lấy bả vai cô. Bàn tay chai sạn, to bản của gã siết chặt như một chiếc gọng kìm bằng sắt, xô mạnh cô sát vào vách lò gạch nóng hầm hập. Lưng Tám Bờ đập mạnh vào những viên gạch nung thô ráp còn hừng hực nhiệt. Cơn đau buốt chạy dọc sống lưng khiến cô nghẹt thở, không thể thốt lên tiếng kêu.

Tám Sét ghé sát khuôn mặt sần sùi râu quai nón lởm chởm vào cổ cô. Gã hà luồng hơi nóng nực đầy mùi men rượu và mùi tỏi sống lên làn da bánh mật của cô gái trẻ. Chiếc mũi to thô của gã hít hà điên cuồng trên bầu ngực phập phồng sau vạt áo bà ba mỏng manh.

"Thơm... thơm quá con nhỏ," Tám Sét thở dốc, hai tay gã bắt đầu lần mò xuống hông Tám Bờ. "Làn da này, cặp vú này... Hèn chi thằng Hai Thạnh nó mê mệt. Tối nay tới lượt tao hưởng."

Tám Bờ nghiêng đầu tránh né cái miệng hôi hám của gã. Nỗi ghê tởm trào dâng, cô dùng hai tay đẩy mạnh trước ngực Tám Sét. Nhưng cơ thể hộ pháp của gã đè chặt lấy cô như một tảng đá lớn, bất di bất dịch. Sự phản kháng yếu ớt của cô gái tá điền chỉ làm tăng thêm thú tính của tên cập rằng. Gã dùng một tay bóp mạnh vào cổ Tám Bờ, ép chặt đầu cô vào vách gạch ráp đến rách da.

"Mày dám đẩy tao?" Tám Sét trợn mắt, bàn tay bóp cổ cô siết chặt hơn. "Tao nói cho mày biết, mạng của cha mẹ mày, cái chòi lá của nhà mày đều nằm trong tay tao. Mày muốn họ chết bờ chết bụi ngoài lộ đúng không?"

Cổ họng Tám Bờ bị bóp nghẹt, mặt cô đỏ bừng vì thiếu oxy. Cô chỉ có thể phát ra những tiếng sặc sụa yếu ớt. Nước mắt nhục nhã chảy dài bên má, hòa cùng mồ hôi nóng hổi. Cô buông lỏng hai tay, buông xuôi sự kháng cự.

Thấy con mồi đã cam chịu, Tám Sét cười hắc hắc mãn nguyện. Gã buông tay khỏi cổ cô, thò bàn tay chai sạn thô bạo giật phăng chiếc quần đen thô ráp của cô xuống tận đầu gối. Tám Bờ run rẩy, đôi chân trần miết chặt trên nền đất cát dơ bẩn, cố gắng khép chặt hai đùi lại để bảo vệ chút tôn nghiêm cuối cùng. Nhưng Tám Sét dùng đầu gối to lớn, đầy sẹo chen mạnh vào giữa, ép hai chân cô dạng rộng ra hai bên.

Gã quay người cô lại, bắt cô quỳ gối cúi gập người bám chặt vào vách gạch nóng hầm hập, dùng tư thế từ phía sau.

Từ góc độ này, dưới ánh lửa lập lòe rỉ ra từ kẽ vách lò nung, phần mông bánh mật tròn trịa và âm đạo hồng hào của cô gái trẻ hiện rõ mồn một. Tám Sét trợn trừng đôi mắt đỏ ngầu nhìn ngắm. Cu của gã đã dựng đứng từ lâu, đỏ ngầu, gân guốc và to lớn như một khúc gỗ mun. Gã cầm lấy dương vật của mình, vuốt ve vài cái rồi thô bạo đẩy mạnh vào lồn cô mà không hề có một chút dạo đầu.

"Ưm..." Tám Bờ rên rỉ, đầu gối cô khuỵu xuống nền đất cát đầy bụi than.

Cơn đau xé thịt đột ngột ập tới làm cô tưởng chừng như cơ thể mình bị chẻ làm đôi. Âm đạo thắt chặt lại vì khô rát và hoảng sợ bị gã chà đạp tàn nhẫn. Sự xâm nhập thô bạo không chút bôi trơn làm rách lớp thịt non nớt bên trong lồn cô. Máu tươi lập tức rỉ ra dọc theo kẽ đùi, nóng hổi và đau buốt.

Tám Sét gầm gừ một tiếng đầy thỏa mãn khi cái cu nóng bỏng của gã được bao bọc bởi sự chặt chẽ của cô gái tơ. Gã nắm chặt lấy hai bên hông Tám Bờ, bắt đầu nhấp mạnh liên hồi. Mỗi cú đâm của gã mạnh bạo như búa nện của thợ rèn, đẩy cơ thể gầy gò của Tám Bờ va đập liên tiếp vào vách lò gạch nóng rát phía trước. Da thịt trên trán và má cô cọ xát vào những viên đất nung sần sùi, ráp rúa, rách da rướm máu.

Nỗi nhục nhã ê chề đè nặng lên tâm trí Tám Bờ. Cô nhắm chặt mắt, không để cho một giọt nước mắt nào rơi xuống nữa. Nước mắt của kẻ yếu chỉ làm bọn ác ôn thêm đắc thắng. Cô ghé sát mặt xuống mặt đất đầy bụi gạch màu đỏ đục, ngửi thấy mùi đất cát ẩm mốc và mùi mồ hôi dầu hôi hám của Tám Sét đang nhỏ giọt trên lưng mình.

Tiếng va chạm da thịt bạch bạch vang lên đều đặn, khô khốc trong không gian chật hẹp của kho gạch cũ. Tiếng thở dốc hổn hển của Tám Sét như tiếng thở của một con bò đực điên cuồng. Gã nhấp càng ngày càng nhanh, mỗi lần rút ra đều kéo theo máu và dịch nhờn, rồi lại đâm mạnh vào tận cùng lồn cô. Đùi Tám Bờ run rẩy không đứng vững, cô phải bám chặt lấy những kẽ gạch nứt để không bị ngã khuỵu.

Giữa những nhịp đâm chọc thô bạo từ phía sau của Tám Sét, đầu óc Tám Bờ đột nhiên tỉnh táo một cách kỳ lạ. Nỗi đau đớn thể xác như bị tách rời khỏi tâm trí cô. Ánh mắt cô vô tình nhìn xuống góc tối dưới chân vách lò nung.

Ngay chỗ đống tro than tàn, có một mảnh gạch nung vỡ vụn nằm chơ vơ. Mảnh gạch có một cạnh sắc lẻm như một lưỡi dao nung, nằm nửa nổi nửa chìm dưới lớp cát bụi đen ngỏm.

Một ngọn lửa hận thù bùng lên dữ dội trong lồng ngực cô gái tá điền. Cơn cam chịu bấy lâu nay dường như vỡ vụn, nhường chỗ cho một ý định trả thù tàn khốc. Cô không thể mãi là con mồi cho cha con Bá hộ Lợi và tên cập rằng này xâu xé. Cô phải tự cứu lấy mình, cứu lấy gia đình mình.

Tám Bờ vươn những ngón tay gầy guộc ra. Cô chậm rãi cào ngón tay trên mặt đất cát, cố gắng với tới mảnh gạch sắc nhọn kia. Nhưng khoảng cách còn xa quá, ngón tay cô chỉ vừa chạm vào mép ngoài của đống cát xung quanh mảnh gạch.

Tám Sét vẫn đang say sưa trong thú tính. Tiếng gầm gừ dồn dập rống lên từng hồi bên tai cô. Gã ghìm chặt hông cô, dùng sức đẩy mạnh cu vào sâu tận tử cung, hoàn toàn không để ý đến động tác nhỏ của con mồi dưới thân.

"Sướng... sướng quá Tám Bờ ơi..." Tám Sét thở phì phò, nước bọt gã rơi xuống lưng cô lạnh toát.

Tám Bờ tận dụng mỗi nhịp đâm đẩy của gã để rướn người tới trước một chút. Mỗi lần gã thúc mạnh từ phía sau, cô lại mượn đà đẩy bàn tay phải của mình tới gần mảnh gạch hơn. Các đầu ngón tay cô bấu chặt vào nền đất cát, cào rách cả móng tay, máu trộn lẫn với bụi tro đen sì.

Cuối cùng, ngón tay cô cũng chạm vào cạnh sắc của mảnh gạch vỡ.

Tám Bờ siết chặt lấy nó trong lòng bàn tay. Góc nhọn của viên gạch nung cứa sâu vào da thịt cô, đau rát buốt nhói, nhưng cô vẫn không hề nới lỏng lực siết. Cô giấu mảnh gạch dưới lòng bàn tay phải, ép chặt tay xuống đất để Tám Sét không phát hiện ra. Sự căm hận trong mắt cô giờ đây ngưng tụ thành một ý chí sắt đá. Cô sẽ đợi, đợi thời cơ để đâm chết tên ác ôn này.

Tám Sét giật mạnh liên tiếp vài cái, miệng rú lên một tiếng hoang dại. Gã bắn luồng tinh dịch nóng hổi vào sâu trong lồn Tám Bờ. Cơ thể gã run lên bần bật rồi đổ ập xuống lưng cô một lát trước khi từ từ rút cái cu dính đầy máu và dịch nhờn ra ngoài.

Gã thở dốc đầy thỏa mãn, thản nhiên kéo quần lên rồi dùng tay quẹt ngang miệng. Gã cúi xuống nhìn cô gái đang nằm bệt dưới đất như một bao tải rách, khạc một bãi nước bọt xuống sát bên má cô.

"Đúng là gái tơ, chơi sướng hơn hẳn mấy con điếm ngoài chợ quận. Ngoan ngoãn vậy có phải tốt không? Liệu hồn mà giữ kín cái miệng, tối mai tao lại đợi ở đây. Trễ một chút là tao cho cả nhà mày cuốn gói đó."

Dứt lời, gã cập rằng quay lưng bước nhanh ra khỏi kho gạch cũ. Tiếng bước chân khập khiễng nện xuống nền đất xa dần rồi tắt hẳn.

Bóng tối ập xuống, đặc quánh và lạnh lẽo nuốt chửng kho gạch cũ hoang tàn. Không khí ngột ngạt chỉ còn lại tiếng lò nung bên cạnh thở dài qua những khe nứt, mang theo hơi nóng khô khốc phả vào da thịt cô gái tá điền đang nằm im lìm trên nền đất lạnh.

Tám Bờ nằm nghiêng, một bên mặt áp vào lớp cát bụi pha lẫn tro than xám xịt. Cơn đau buốt từ hạ bộ chạy dọc lên thắt lưng, buốt nhói từng cơn như có hàng ngàn mũi kim châm vào da thịt. Máu lẫn dịch nhờn từ trong lồn vẫn từ từ rỉ ra, chảy dài xuống kẽ đùi, âm ấm rồi nguội ngắt, dính dớp vào làn da trần đầy bụi bẩn. Bờ vai cô run lên bần bật, không phải vì lạnh, mà vì một cơn chấn động tâm lý dữ dội đang càn quét qua cơ thể.

Hai đêm liên tiếp, thân xác cô bị hai gã đàn ông tàn nhẫn chà đạp. Một kẻ là cậu chủ đất kiêu ngạo, coi tá điền như súc vật ngoài đồng; một kẻ là gã tay sai hung ác, dùng bí mật dơ bẩn để thỏa mãn dục vọng thú tính. Sự tự trọng của cô gái mười tám tuổi bị chà xát, vùi dập dưới đống bùn đất dơ bẩn của vùng đất mới Sóc Trăng này.

Cô cố gắng chống tay xuống đất để ngồi dậy. Động tác cử động làm vết rách ở cửa lồn co kéo, đau điếng đến mức cô phải cắn chặt môi để không bật ra tiếng rên rỉ. Tám Bờ nhắm nghiền mắt, hít một hơi thật sâu để nén cơn nhức nhối ở hai đầu gối trần bị quỳ đến rách da. Cô lết người dựa lưng vào vách gạch thô ráp bên cạnh, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, hòa cùng bụi đỏ bám đầy trên trán và má.

Bàn tay trái của cô run rẩy đưa lên, quờ quạng vớ lấy chiếc quần đen thô ráp bị Tám Sét lột xuống tận đầu gối. Cô chậm rãi, nặng nề kéo chiếc quần lên che đi phần thân dưới đầy thương tích. Lớp vải bố thô ráp cọ sát vào âm đạo đang sưng tấy làm cô rùng mình. Tám Bờ thọc tay vào vạt áo bà ba rách nát, cố vuốt lại những mảnh vải rách tả tơi để che đi bầu ngực đầy vết cắn bầm đỏ. Đôi tay cô lấm lem tro than, vụng về cài lại chiếc cúc áo duy nhất còn sót lại ở cổ.

Cô nhìn xuống đùi mình. Những vệt máu đỏ sẫm đã khô lại, bết chặt lấy tro bụi đen ngỏm tạo thành những vệt sọc ghê người. Tám Bờ không khóc. Nước mắt của cô dường như đã cạn khô từ đêm qua trên bến sông Chẹt Sậy. Trong bóng tối, đôi mắt đen sắc sảo của cô không còn sự sợ hãi của một nạn nhân bị dồn vào đường cùng. Nó lạnh lẽo, sâu hoắm và tĩnh lặng như mặt nước sông đêm trước cơn giông bão.

Cô vươn tay vớ lấy một nắm rơm khô nằm vương vãi trên nền đất kho gạch. Lau. Cô methodically dùng nắm rơm khô ráp, sắc nhọn chà xát lên làn da đùi, lau đi thứ dịch bẩn dính dớp của Tám Sét. Mỗi cú chà sát mạnh bạo làm làn da bánh mật đỏ ửng lên, có chỗ rướm máu vì cọng rơm cứa vào, nhưng cô vẫn lỳ lợm lau cho bằng sạch. Cô lau như muốn lột bỏ lớp da thịt đã bị vấy bẩn này. Lau sạch sự nhục nhã, lau sạch dấu vết của tên ác ôn vừa chà đạp lên mình.

Xong xuôi, cô vứt nắm rơm dính máu vào góc tối.

Tám Bờ cúi đầu nhìn xuống bàn tay phải của mình. Bàn tay vẫn đang nắm chặt lấy mảnh gạch nung vỡ vụn. Góc nhọn sắc lẻm của mảnh gạch đã cứa một đường sâu vào lòng bàn tay cô, máu tươi rỉ ra, nhuộm đỏ một góc viên đất nung màu đỏ đục. Máu cô và bụi gạch hòa vào nhau, tạo thành một màu đỏ thẫm kinh dị dưới ánh sáng lập lòe rỉ ra từ vách lò nung kế bên.

Nỗi đau ở lòng bàn tay vô cùng rõ rệt, nhưng nó lại là thứ duy nhất giúp cô giữ được sự tỉnh táo lúc này. Lòng căm thù cuồn cuộn dâng lên trong lồng ngực gầy gò của cô gái trẻ, nóng bỏng và mạnh mẽ hơn cả hơi nóng hừng hực tỏa ra từ lò gạch nung bên cạnh.

Cô hiểu rõ, nếu cô tiếp tục nhẫn nhục, tiếp tục dạng háng cho tên cập rằng Tám Sét mỗi đêm ở cái kho hoang này, gia đình cô cũng sẽ không có được sự bình yên. Sự im lặng của gã là một cái hố sâu không đáy, gã sẽ vắt kiệt cô cho đến khi cô chỉ còn là một cái xác không hồn, rồi gã vẫn có thể phản bội, vẫn có thể báo cho Bà Hội đồng để tống cổ cha mẹ cô đi khi đã chán chê thân xác cô. Còn có Út Sen, đứa em gái ngây thơ của cô đang ở trong dinh cơ Bá hộ Lợi. Ai biết được lão Bá hộ già xảo quyệt hay gã Hai Thạnh tàn ác sẽ làm gì với nó?

Cô không thể đợi bọn chúng tự ban phát sự từ bi. Bọn địa chủ và tay sai chỉ coi tá điền là cỏ rác, là công cụ thỏa mãn dục vọng. Muốn sống, cô phải tự cầm dao.

Tám Bờ siết chặt mảnh gạch nung hơn nữa. Mép gạch sắc lẻm lún sâu thêm vào thịt, máu chảy dọc theo cổ tay gầy guộc rơi xuống nền đất cát. Cô đưa mảnh gạch lên ngang tầm mắt, nhìn chăm chằm vào cạnh nhọn dính máu của nó dưới ánh lửa lò gạch đỏ quạch. 

Đêm mai. Tám Sét nói đêm mai gã lại đợi cô ở đây.

Khóe môi rách nát của Tám Bờ khẽ nhếch lên thành một nụ cười lạnh buốt xương tủy. Ngọn lửa hận thù bùng cháy dữ dội trong đôi mắt đen sâu hoắm. Đêm mai, gã sẽ không nhận được một cơ thể cam chịu phục tùng nữa. Đêm mai, cô sẽ dùng chính mảnh gạch này để kết liễu mạng sống của tên ác ôn, dùng máu của gã để rửa sạch nỗi nhục nhã của mình.