Ôm chặt lấy mu bàn tay rách thịt đầy máu tươi chạy xộc từ ngoài sân vào nhà chính dinh cơ Bá hộ Lợi, Hai Thạnh dùng chân đá tung cánh cửa gỗ lim chạm khắc hoa văn chữ thọ. Một luồng khí ẩm từ phía sân trong ùa theo gã vào gian sảnh rộng mênh mông đang nghi ngút khói trầm hương. Bàn tay phải của gã ép chặt trước ngực, nhưng những giọt máu tươi đỏ sẫm vẫn ngoan cố rỉ qua các kẽ ngón tay đen ngỏm, nhiễu thành từng vệt dài trên nền gạch tàu đỏ thẫm. Gương mặt vốn chải chuốt rẽ ngôi giữa của gã giờ đây vẹo vọ, bết bát mồ hôi trộn lẫn với bụi đường đỏ.
"Đồ con điếm! Con đĩ chó vô loài! Tao phải băm vằm cả nhà nó ra!"
Tiếng gào thét của Hai Thạnh làm rung rinh mấy bức hoành phi sơn son thếp vàng treo trên hàng cột căm xe bóng loáng. Út Sen đang quỳ hai đầu gối trên nền gạch để lau những chiếc chân quỳ của chiếc sập gụ lớn giữa nhà, nghe tiếng động liền giật bắn mình. Chiếc giẻ lau bằng vải bố thô ráp tuột khỏi tay cô, rơi tõm vào chiếc chậu gỗ đựng nước pha tro bếp. Nước đục ngầu bắn lên, dính vào hai gò má mịn màng và làm ướt một mảng lớn trên vạt áo bà ba trắng ngà của cô gái trẻ.
Cô co rúm người lại, nép sát vào mép sập gụ, đôi mắt tròn xoe tràn ngập sự sợ hãi tột cùng nhìn về phía gã con trai cả của ông chủ.
Hai Thạnh không ngớt chửi rủa, gã đá phăng một chiếc đôn sứ cắm hoa cúc vạn thọ bên cạnh cửa. Tiếng gốm sứ vỡ vụn loảng xoảng hòa cùng tiếng rên rỉ đau đớn của gã. Cơn đau từ mu bàn tay truyền thẳng lên đầu khiến gã mất hết lý trí. Gã vừa ôm tay vừa lồng lộn quanh gian nhà chính như một con thú hoang bị trúng bẫy sắt. Đột nhiên, ánh mắt một mí đỏ ngầu của gã khóa chặt vào bóng dáng nhỏ bé đang run rẩy dưới chân sập gụ.
Dưới ánh sáng vàng vọt của ngọn đèn măng-sông, gương mặt của Út Sen hiện ra rõ mồn một. Từ dáng người mảnh dẻ, làn da bánh mật nhẹ cho đến bờ vai tròn trịa đang phập phồng theo từng nhịp thở dốc — cô giống chị gái song sinh Tám Bờ của mình như hai giọt nước.
"Mày!" Hai Thạnh rít lên qua kẽ răng, bước chân lảo đảo lao tới. "Mày dám trốn về đây trước tao hả con đĩ?"
Gã không phân biệt nổi ai với ai trong cơn điên loạn. Bàn tay đẫm máu của gã giơ ra, túm chặt lấy bím tóc dài bên vai phải của Út Sen giật mạnh ngược ra sau. Da đầu Út Sen đau nhói như bị xé rách, cô hét lên một tiếng đau đớn, hai tay nắm lấy cổ tay gã cố đẩy ra nhưng sức vóc yếu ớt của một đứa con gái mới lớn làm sao địch nổi gã đàn ông đang say máu.
"Cậu Hai! Không phải con! Con là Út Sen... con hầu lau nhà mà cậu!" Cô khóc nấc lên, nước mắt giàn giụa hòa cùng vệt nước tro bẩn trên mặt.
Hai Thạnh ghé sát gương mặt méo mó vào mặt cô, hơi thở nồng nặc mùi rượu đế và dầu dừa chải tóc phả thẳng vào mũi cô làm cô muốn lợm giọng. Gã trừng mắt nhìn kỹ. Bím tóc thắt hai bên thả trước ngực, đôi mắt tròn xoe trong sáng dại khờ chứa đầy sự phục tùng, hoàn toàn không có vẻ sắc sảo kiên nghị và ánh nhìn căm hờn của Tám Bờ ngoài đập nước lúc nãy. Dù gương mặt giống hệt nhau, nhưng thần thái và cách ăn mặc của hai chị em lại khác biệt rõ ràng.
Gã nhận ra mình nhìn nhầm, nhưng cơn giận dữ vì bị một đứa tá điền thấp hèn làm nhục vẫn chưa có chỗ trút. Gã buông tay ra, nhưng không quên dùng sức đẩy mạnh một cái khiến Út Sen ngã nhào, trán đập mạnh vào cạnh sập gụ đau điếng.
"Mẹ kiếp! Tụi tá điền tụi bây chỉ toàn một lũ súc vật phản chủ!" Hai Thạnh nhổ một bãi nước bọt lẫn máu xuống nền nhà, ôm lấy bàn tay đang sưng tấy lên của mình mà xuýt xoang. Vết răng cắn của Tám Bờ sâu hoắm, thịt xung quanh đã chuyển sang màu tím bầm và liên tục rỉ ra thứ máu đỏ sẫm lẫn nhớt dãi.
Út Sen nằm dài trên sàn gạch lạnh ngắt, một tay ôm lấy trán đang sưng đỏ, một tay chống xuống đất để cố giữ thăng bằng. Cô nhìn vào bàn tay đầy máu của Hai Thạnh. Những dấu răng cắn hằn sâu tạo thành một vòng tròn rách nát, da thịt lật ngược ra ngoài. Trong óc cô lập tức hiện lên hình ảnh chị gái Tám Bờ tối nay đi gánh nước muộn. Có phải chị Bờ đã làm chuyện này? Chị cô vốn mạnh mẽ, cứng cỏi, không dễ để ai bắt nạt. Nhưng nếu đúng là chị Bờ cắn cậu Hai, thì cả gia đình cô sẽ phải đối mặt với tai họa khủng khiếp thế nào đây? Sự sợ hãi dâng lên nghẹn ứ nơi cổ họng khiến cô không phát ra nổi một lời giải thích.
"Có chuyện gì mà mày làm loạn lên như cái chợ vỡ vậy hả Thạnh?"
Một giọng nói trầm thấp, uy nghiêm từ phía sau bức bình phong gỗ trắc khảm xà cừ vang lên. Bá hộ Lợi bước ra, hai tay chắp sau lưng, dáng đi đĩnh đạc nhưng đôi mắt hẹp dài của lão lập tức quét một lượt khắp gian sảnh. Lão mặc chiếc áo túi bằng lụa satin màu mỡ gà đắt tiền, trên ngón tay cái bên trái đeo chiếc nhẫn vàng bản lớn lấp lánh dưới ánh đèn.
Hai Thạnh thấy cha ra thì bớt phần hung hăng nhưng giọng điệu vẫn đầy uất hận: "Cha nhìn xem! Con nhỏ Tám Bờ nhà thằng Bảy Tá Điền... nó dám chặn đường cắn con thế này đây! Con chỉ muốn hỏi nó vài câu chuyện thuế xâu, vậy mà nó nổi điên lên."
Bá hộ Lợi bước đến gần con trai, nheo mắt nhìn vết thương trên mu bàn tay gã. Khóe môi lão khẽ giật nhẹ, để lộ một sự khinh bỉ thoáng qua. Lão vốn biết thừa tính nết trăng hoa và thô bạo của con trai mình.
"Một thằng đàn ông sức dài vai rộng, đi dạo đêm rồi để một con nhỏ tá điền cắn cho rách da nát thịt thế này. Mày không thấy xấu hổ với đám gia nhân hay sao mà còn đứng đây la lối?" Lợi gằn giọng, uy quyền của người đứng đầu gia tộc khiến Hai Thạnh lập tức cụp mắt xuống.
"Nhưng... nhưng nó láo xược quá! Con phải sai thằng Tám Sét dẫn người xuống dỡ cái chòi lá của tụi nó, ném xác thằng cha nó ra đường lộ!" Hai Thạnh nghiến răng, vết thương bắt đầu nhức nhối thấu xương.
"Câm mồm!" Bá hộ Lợi gõ mạnh chiếc can gỗ mun xuống nền gạch, tiếng động khô khốc vang lên cắt ngang lời con trai. "Chuyện nhà thằng Bảy ta đã có tính toán riêng. Mày mang cái tay thối đó ra sau buồng biểu con hầu lấy lá thuốc rịt vào, để nó làm độc rụng cả bàn tay thì đừng có trách tao không cảnh báo. Đi ngay!"
Hai Thạnh hậm hực trừng mắt nhìn Út Sen vẫn đang nằm bò dưới đất, sau đó ôm tay bước nhanh qua cửa ngách ra phía sau nhà, miệng còn lầm bầm những lời nguyền rủa độc địa.
Trong sảnh lớn chỉ còn lại tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ vạt áo của Út Sen xuống sàn gạch tàu và tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ quả lắc nhập khẩu từ Pháp đặt ở góc phòng. Không gian trở nên im ắng đến ngột ngạt. Út Sen không dám ngẩng đầu lên, cô run rẩy nhặt chiếc giẻ lau lên, cố lau đi vệt máu của Hai Thạnh vừa vương vãi trên nền nhà để che giấu sự hoảng sợ của mình.
Bá hộ Lợi không rời đi ngay. Tiếng guốc dông bằng gỗ gõ cọc cạch trên nền gạch, mỗi lúc một gần hơn. Út Sen cảm nhận được bóng đen của lão đang đổ ụp xuống lưng mình. Cô cố thu mình lại nhỏ nhất có thể, hai tay run lẩy bẩy vắt chiếc giẻ lau.
"Lau cho sạch đi con nhỏ." Giọng Bá hộ Lợi đột ngột dịu lại, không còn vẻ uy quyền xa cách lúc nãy mà nghe ngọt nhạt, ấm áp lạ lùng.
Lão đứng ngay sau lưng cô, khoảng cách gần đến mức cô có thể ngửi thấy mùi thuốc lá Cẩm Lệ nồng nồng trộn lẫn với mùi dầu cù là trên người lão. Út Sen vội cúi đầu sát đất: "Dạ... dạ thưa ông chủ, con lau ngay đây ạ."
Nhưng trước khi cô kịp cúi xuống lau tiếp, một bàn tay to, mập mạp và mềm mại lạ thường đã đặt nhẹ lên bả vai cô. Bàn tay của kẻ giàu có không hề có những vết chai sạn vì sương gió, nó ấm nóng và bắt đầu vuốt ve nhẹ nhàng dọc theo bờ vai mảnh dẻ của cô gái trẻ dưới lớp áo bà ba ướt nước.
Út Sen rùng mình một cái. Cô muốn rụt vai lại theo bản năng, nhưng cái uy quyền bao năm nay của nhà bá hộ và nỗi sợ hãi từ trận lôi đình lúc nãy của Hai Thạnh khiến cô đứng hình tại chỗ, không dám nhúc nhích. Bàn tay mềm mại của lão Lợi không dừng lại ở vai. Lão miết nhẹ ngón tay cái lên làn da cổ mịn màng của cô, nơi có những sợi tóc tơ còn bết nước tro ấm. Sự tiếp xúc da thịt đột ngột này làm tim Út Sen đập loạn nhịp, một cảm giác vừa sợ hãi vừa tê dại chạy dọc sống lưng cô.
"Đừng sợ. Thằng Thạnh nó nóng tính, tính khí nó cộc cằn giống mẹ nó. Có ta ở đây, không ai dám làm tổn thương con đâu." Lão Lợi vừa nói, vừa cúi thấp người xuống. Hơi thở nóng hổi của lão phả vào bên tai Út Sen, khiến da gà trên cổ cô nổi lên từng lớp.
Bàn tay của lão tiếp tục trượt xuống, từ bả vai đi dần theo cánh tay tròn trịa của cô, rồi nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn đang cầm chiếc giẻ lau. Lão nhẹ nhàng gỡ chiếc giẻ ra khỏi tay cô, ném nó trở lại vào chậu nước đục ngầu. Út Sen ngơ ngác, đôi mắt tròn xoe ngước lên nhìn lão.
Bá hộ Lợi xoay bàn tay cô lại, đặt lòng bàn tay cô nằm gọn trong lòng bàn tay to bè của lão. Ngón tay cái của lão, với chiếc nhẫn vàng to bản, bắt đầu mơn trớn, vuốt ve từng đường chỉ tay và những vết chai mỏng trên da cô. Cảm giác mát lạnh của kim loại quý cọ xát vào da thịt ấm nóng tạo nên một sự kích thích kỳ lạ. Lão Lợi nhẹ nhàng xoay ngón tay, dùng mặt nhẫn vàng miết mạnh vào phần thịt mềm dưới ngón tay cái của Út Sen, khiến cô khẽ rên rỉ một tiếng nhỏ trong cổ họng.
"Tay con gái mười tám mà sao thô ráp thế này?" Lão Lợi thở dài, giọng điệu đầy vẻ xót xa giả tạo. "Làn da thế này, gương mặt thế này mà phải đi làm mấy việc nặng nhọc, giặt giũ lau dọn suốt ngày, thật là uổng phí của trời."
Út Sen đỏ bừng mặt từ mang tai xuống tận cổ. Cô chưa từng được một người đàn ông nào đụng chạm hay nói những lời ngọt ngào như thế. Dù trong lòng cảm thấy có chút gì đó không đúng, nhưng sự ấm áp từ bàn tay mềm mại và những lời tâng bốc của ông chủ vẫn làm cô gái trẻ có chút lâng lâng, quên đi nỗi sợ hãi ban đầu. Cánh tay cô thả lỏng hơn, không còn gồng cứng chống cự lại lực siết nhẹ từ bàn tay lão Lợi nữa.
"Thưa... thưa ông chủ... con chỉ là con hầu, không làm việc thì biết làm gì ạ..." Cô lí nhí nói, cố tình tránh ánh mắt hẹp dài đang nhìn mình chăm chú của lão.
Lão Lợi cười khẽ, tiếng cười trầm đục trong lồng ngực. Lão áp sát hơn nữa, ngón tay lão khẽ nâng cằm cô lên, buộc cô phải nhìn thẳng vào mắt lão. Đôi mắt lão đầy rẫy sự thèm khát được giấu sau lớp kính cận mỏng và vẻ đạo mạo của một bậc trưởng bối. Ngón tay cái của lão bắt đầu di chuyển, vuốt ve đôi môi mọng nước, hơi nứt nẻ của Út Sen. Cô cảm nhận được mùi thuốc lá bám trên da thịt lão, một mùi hương nồng đậm, tượng trưng cho quyền lực và sự giàu sang của gian nhà lớn này.
"Nếu con biết nghe lời ta, biết làm cho ta vui lòng, thì con không phải làm con hầu nữa." Lão thì thầm, ngón tay cái vuốt nhẹ qua bờ môi mọng nước của cô. "Ta biết nhà con đang nợ ngập đầu. Tiền xâu thuế của cha con còn chưa đóng đủ, lại thêm tiền thuốc thang cho cái bệnh lao phổi của lão. Cứ cái đà này, không sớm thì muộn cả nhà con cũng bị trục xuất khỏi cái đất Sóc Trăng này thôi."
Nhắc đến gia đình, mắt Út Sen lập tức đỏ hoe. Cô nhớ đến dáng vẻ còm cõi, ho khù khủ ra máu của cha mình mỗi đêm trong căn chòi lá rách nát, nhớ đến nét mặt hốc hác, lo âu của mẹ. Nợ nần như một sợi dây thừng xích chặt cổ gia đình cô, mỗi ngày một siết chặt hơn. Lời đe dọa trục xuất của lão Lợi chạm đúng vào nỗi sợ hãi lớn nhất trong lòng cô gái trẻ.
"Ông chủ... xin ông chủ rủ lòng thương... cha con yếu lắm rồi..." Út Sen cầu xin, nước mắt chực trào ra.
Bá hộ Lợi cười ấm áp, lão dùng ngón tay lau đi giọt nước mắt vừa lăn trên má cô, rồi trượt ngón tay xuống vuốt ve dải yếm lót bên trong cổ áo bà ba hơi xộc xệch của cô. Lão nói: "Ta thương chứ. Ta thương con ngoan ngoãn, lại xinh đẹp. Chỉ cần con đồng ý làm người của ta, hầu hạ ta cho chu đáo... Khoản nợ của gia đình con ta sẽ xóa sạch. Ta còn cho người mang thuốc bổ bên tiệm thuốc Bắc về cho cha con uống. Rồi sau mùa gặt này, ta sẽ xin bà cả rước con lên làm vợ lẽ. Lúc đó, con sẽ có kẻ hầu người hạ, sống sung sướng đến hết đời. Con thấy sao?"
Lời hứa hẹn của Bá hộ Lợi giống như một chiếc phao cứu sinh rực rỡ thả xuống giữa dòng nước lũ đang nhấn chìm gia đình cô. Làm vợ lẽ nhà bá hộ, dù không phải chính thất, nhưng vẫn là bước một chân vào giới thượng lưu, không còn phải lo cái đói cái nghèo đeo bám. Hơn nữa, cha cô sẽ được cứu mạng. Út Sen nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn vàng trên tay lão Lợi đang lấp lánh dưới ánh đèn. Chiếc nhẫn đại diện cho quyền lực, tiền bạc và sự bảo đảm mà cô hằng ao ước. Sự ngây thơ của tuổi mười tám khiến cô không nhìn ra cái bẫy dục vọng đê hèn đang giăng sẵn dưới những lời mật ngọt kia. Cô khẽ gật đầu, giọng run run:
"Con... con nghe lời ông chủ. Miễn là ông chủ cứu cha con, xóa nợ cho nhà con... Con xin hầu hạ ông chu đáo."
Bên ngoài hành lang lót gạch tàu nối liền nhà chính với dãy chuồng trâu phía sau, Thằng Đực đang vác trên vai cây sào chăn trâu đi ngang qua cửa sổ. Khung cửa sổ bằng gỗ căm xe mở hé để đón gió đêm vô tình phơi bày toàn bộ cảnh tượng bên trong gian sảnh phụ dưới ánh đèn măng-sông sáng rực. Đực khựng bước chân lại, đôi mắt mở to nhìn trân trân qua khe cửa sổ.
Từ góc nhìn của Đực, gã thấy rõ mồn một bàn tay to béo, múp míp của lão Lợi đang luồn sâu vào trong cổ áo bà ba của Út Sen, lần mò dọc theo dải yếm lót màu hồng nhạt. Gương mặt đạo mạo thường ngày của lão Bá hộ giờ đây kề sát vào hõm cổ Út Sen, bờ môi dày run rẩy hít hà mùi da thịt con gái dậy thì. Út Sen không hề chống cự, cô đứng im như phao gỗ trôi sông, đôi vai tròn phập phồng đón nhận từng cái vuốt ve thô bạo dần của lão chủ đất.
Lồng ngực Đực nghẹn thắt lại, hai bàn tay gã siết chặt lấy thân cây sào bằng tre đực cứng ngắc đến mức các khớp ngón tay chuyển sang màu trắng bệch. Ruột gan gã cồn cào như có lửa đốt. Gã muốn xông vào, muốn giật phăng cô gái ngây thơ kia ra khỏi móng vuốt của lão già dâm đãng, nhưng cái bóng uy quyền của nhà Bá hộ Lợi cùng tiếng roi mây vun vút của đám gia nhân canh cổng bóp nghẹt sự dũng cảm của gã tá điền nghèo. Đực cắn chặt môi đến bật máu, cố kìm nén tiếng thở dốc đang dâng lên trong cổ họng, lặng lẽ lùi lại vào bóng tối của rặng chuối hột ven hành lang.
Lão Lợi bên trong cười thỏa mãn sau cái gật đầu của Út Sen. Lão dùng ngón tay béo múp véo mạnh một cái vào hông cô qua lớp vải áo ướt nước, khiến cô khẽ giật mình rồi mới buông tay ra.
"Ngoan lắm. Bây giờ đem chậu nước bẩn này ra sau vườn đổ đi, rồi vào buồng trong mà nghỉ ngơi. Chuyện thuốc men của cha con, ngày mai ta sẽ cho người lo liệu."
Lão Lợi dứt lời liền xoay người đi về phía gian nhà chính, tiếng guốc gỗ gõ cọc cạch xa dần. Út Sen đứng ngơ ngẩn giữa căn sảnh rộng lớn, đôi bàn tay cô vẫn còn run rẩy, khẽ đưa lên chạm vào bờ vai và vùng da cổ vẫn còn vương lại hơi ấm nồng nặc mùi dầu cù là và thuốc lá của lão chủ. Cô hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh, khom lưng bê chậu nước tro đục ngầu, lảo đảo bước ra phía cửa sau hướng về phía vườn chuối hoang vắng để đổ nước.
Đêm đen đặc quánh. Út Sen vừa đặt chậu gỗ xuống mép mương nước rặng chuối thì đột ngột một cánh tay đen đúa, đầy vết chai sạn lao ra từ bóng tối, nắm chặt lấy cổ tay cô giật mạnh.
"A!" Út Sen định hét lên nhưng một bàn tay khác đã nhanh chóng bịt chặt miệng cô lại.
"Sen! Là tao, thằng Đực đây! Đừng hét!" Giọng Đực thì thào, khàn đặc bên tai cô.
Đực kéo tuột Út Sen vào sâu trong góc khuất của vườn chuối hột, nơi những tàu lá chuối to bản che khuất hoàn toàn ánh sáng vàng vọt hắt ra từ dinh cơ Bá hộ. Khi đã vào sâu trong bóng tối, Đực mới buông tay ra, đôi mắt sáng quắc dưới màn đêm nhìn cô chằm chằm đầy lo âu và tức giận.
"Mày làm cái trò gì trong nhà chính nãy giờ hả Sen?" Đực gặng hỏi, giọng run run vì kích động.
Út Sen vừa hoảng sợ vừa giận dữ, cô đưa tay vuốt lại mái tóc bị rối, gắt lên: "Mày điên hả Đực? Mày trốn ở đây làm cái gì? Tao làm gì kệ tao, mắc mớ gì tới mày mà mày kéo tao ra đây?"
"Kệ mày sao được!" Đực nắm lấy hai bả vai Út Sen, lắc mạnh như muốn đánh thức cô gái đang u mê. "Tao thấy hết rồi! Tao thấy lão Lợi sờ soạng mày, tao thấy mày gật đầu chịu làm vợ lẽ cho lão! Mày có điên không Sen? Lão Lợi là con quỷ hút máu tá điền ở cái đất Sóc Trăng này. Lão hứa hẹn xóa nợ, hứa rước mày làm vợ lẽ để dụ dỗ, chà đạp cái thân xác mày thôi! Mày nhìn mấy đứa hầu gái trước đây đi, đứa nào được làm vợ lẽ hay đứa nào bị bà cả đánh đập thừa sống thiếu chết rồi bị quăng xác ra sông?"
Út Sen nghe nhắc đến chuyện cũ, lòng ngực khẽ thắt lại vì sợ hãi, nhưng hình ảnh người cha đang nằm rên rỉ trên chiếc chõng tre rách nát, ho khù khủ ra từng búng máu đỏ tươi lại hiện lên lấn át tất cả. Cô vùng vằng, bướng bỉnh cố đẩy tay Đực ra khỏi vai mình.
"Mày thì biết cái gì mà nói! Cha tao sắp chết rồi! Nhà tao nợ ngập đầu, mùa gặt này không đóng đủ thuế xâu thì cả nhà tao bị đuổi đi, chỉ có nước đi xin ăn dọc đường lộ thôi! Ai cứu cha tao? Mày cứu được không Đực? Mày chỉ là thằng chăn trâu nghèo kiết xác, cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc, lấy cái gì mà đòi dạy khôn tao?"
Lời nói của Út Sen như những cây kim sắc nhọn đâm thẳng vào lòng tự trọng của Đực. Gã đứng lặng đi, hai cánh tay buông thõng xuống bên sườn. Đực nhìn làn da mịn màng của Út Sen dưới ánh trăng non, nhìn đôi mắt tròn xoe từng chứa đựng sự ngây thơ nay đã bị che mờ bởi khát vọng thoát nghèo tột cùng.
"Tao nghèo, tao là tá điền thấp hèn thiệt..." Đực nghẹn ngào, giọng trầm xuống đầy cay đắng. "Nhưng tao biết tụi địa chủ nhà giàu không có đứa nào tốt lành hết. Lão Lợi xảo quyệt lắm Sen ơi! Mày tin lời lão là mày tự nhảy vào hầm lửa đó!"
"Hầm lửa tao cũng nhảy!" Út Sen nghiến răng, gương mặt ngây thơ chợt trở nên bướng bỉnh và sắc lạnh lạ lùng. "Miễn là cha tao có thuốc uống, miễn là nhà tao không bị trục xuất. Tao thà làm vợ lẽ nhà bá hộ, ăn sung mặc sướng, còn hơn cả đời chui rúc trong cái chòi lá hôi hám làm tá điền cho người ta chà đạp như súc vật!"
Dứt lời, Út Sen dùng hết sức bình sinh giật mạnh cánh tay mình ra khỏi bàn tay đang cố níu giữ của Đực. Cô không thèm ngoảnh lại nhìn gã lấy một lần, xoay người bước nhanh về phía hành lang sáng rực ánh đèn măng-sông của dinh cơ Bá hộ Lợi. Khi bước qua khoảng sáng của hiên nhà, Út Sen dừng lại, hướng mắt nhìn về phía chiếc nhẫn vàng to bản lấp lánh mà lão Lợi đeo trên ngón tay cái, thứ kim loại quý giá lúc nãy đã cọ xát vào lòng bàn tay cô, lạnh ngắt nhưng đầy ma lực hứa hẹn một cuộc đời hoàn toàn khác.