Hai gã lực điền lập tức bước tới, thô bạo túm lấy hai cánh tay khẳng khiu của Út Sen rồi lôi xềnh xệch cô đi trên nền sân gạch buốt giá.
Móng tay Út Sen cào cấu vô vọng xuống những kẽ gạch đầy rêu trơn tuột, để lại những vệt máu đỏ tươi pha lẫn nước mưa bong tróc. Cô cố gào lên, nhưng luồng nước mưa lạnh buốt quất thẳng vào miệng làm cô sặc sụa, tiếng kêu cứu chỉ còn là những tiếng ọc ọc nghẹn ngào trong cổ họng. Chiếc áo bà ba trắng ngà giờ đây rách bươm, vấy bẩn bởi thứ sình bùn đen kịt trên sân. Phía sau cô, vú Mười bước đi chậm rãi dưới bóng chiếc ô giấy dầu, tiếng cười hắc hắc của mụ ta lọt qua tiếng sấm sét đùng đoàng, nghe nhức buốt cả tai:
"Lôi nó nhanh lên! Đừng để con đĩ này làm bẩn cái sân gạch của bà lớn. Thứ tá điền trơ trẽn như mày thì chuồng trâu mới là chỗ xứng đáng!"
Đám lực điền không một chút thương xót, chúng dùng sức mạnh của những kẻ quen lao dịch thô bạo, siết chặt cổ tay Út Sen đến mức khớp xương kêu răng rắc. Cô bị kéo lê qua hành lang hẹp dẫn ra phía sau vườn cảnh, nơi bóng tối đặc quánh của khu chuồng trâu đang nuốt chửng mọi thứ ánh sáng yếu ớt từ gian nhà chính hắt ra. Mùi phân trâu nồng nặc, mùi bùn nhão tích tụ lâu ngày quyện với không khí ẩm ướt của cơn mưa giông tạo nên một thứ mùi kinh tởm xộc thẳng vào mũi.
Khi bước chân Út Sen chạm vào nền đất nhão nhoét của chuồng trâu, cả người cô run bắn lên bần bật. Nơi này tối tăm, bốn bề vách nứa dột nát, nước mưa rỉ xuống từ mái lá mục nát tạo thành những vũng bùn lầy lội dưới chân.
"Quăng nó xuống đó!" Vú Mười bước vào dưới mái chuồng trâu dột nát, mụ ta hạ cây ô xuống, giật lấy cây đuốc dầu dừa từ tay một gã gia nhân rồi ghé sát vào mặt Út Sen. Ánh lửa chập chờn rọi rõ khuôn mặt béo phệ, đầy những nếp nhăn độc ác của mụ.
Út Sen bị quăng ngã nhào xuống vũng bùn dơ bẩn. Cô run rẩy ngước mắt lên và chợt nhận ra Đực đang nằm cách đó không xa. Đực bị xích chặt hai cổ tay vào một chiếc cọc gỗ lớn cắm sâu dưới đất bùn. Gương mặt Đực bầm tím, khóe miệng rỉ máu, đầu tóc bết bát sình lầy. Khi nhìn thấy Út Sen bị kéo vào trong tình trạng xơ xác, đôi mắt Đực đỏ ngầu vằn lên những tia máu hung dữ. Gã điên cuồng giật mạnh sợi xích sắt, tiếng kim loại va chạm vào nhau loảng xoảng khô khốc:
"Thả cô Út ra! Lũ độc ác tụi bây! Có giỏi thì đánh tao đây này! Thả cô ấy ra!"
Một gã gia nhân bước tới, dùng chân đạp mạnh vào mông Đực, khiến gã chúi đầu xuống vũng phân trâu hôi thối.
"Ngậm miệng lại thằng chăn trâu! Tới lượt mày bây giờ đó mà ham vô đây xen vào chuyện chủ!" Gã gia nhân chửi rủa, bọt mép văng cả ra ngoài.
Vú Mười không thèm để ý đến Đực. Mụ ta tiến lại gần Út Sen, dùng mũi guốc mộc khều nhẹ vào chiếc cằm nhỏ đang run rẩy của cô, ép cô phải nhìn thẳng vào mắt mụ.
"Bây giờ tao cho mày biết cái giá của sự trèo cao. Lột sạch đồ con nhỏ này ra cho tao!" Vú Mười lạnh lùng ra lệnh.
Út Sen kinh hoàng trợn tròn mắt. Cô co rúm người lại, hai tay ôm chặt lấy ngực:
"Vú ơi... con lạy vú... xin vú giữ chút thể diện cho con... Đừng lột đồ con... Con lạy vú!"
"Thể diện?" Vú Mười khạc một bãi nước miếng xuống đất bùn sát mặt cô. "Thứ con hầu dám leo lên giường ông chủ thì làm gì có thể diện! Tụi bây đâu, làm ngay!"
Hai tên gia nhân lực điền bước tới, một đứa giữ chặt hai tay Út Sen kéo giật ra phía sau, đứa còn lại thô bạo túm lấy cổ áo bà ba của cô giật mạnh. Tiếng vải bố rách toạc vang lên nghe nhức nhối. Chiếc áo bà ba trắng ngà dính đầy bùn đất bị xé rách làm đôi, để lộ ra bờ vai gầy guộc trắng ngần của cô gái tuổi mười tám. Tên gia nhân tiếp tục nắm lấy cạp quần đen của cô, không một chút ngần ngại kéo tuột xuống tận gót chân.
Trong ánh đuốc dầu dừa đỏ quạch chập chờn, cơ thể trần truồng của Út Sen phơi bày hoàn toàn trước mắt đám đàn ông thô lỗ. Làn da cô trắng mịn, non nớt, đối lập gay gắt với cảnh tượng chuồng trâu bẩn thỉu đầy phân và bùn nhão. Đôi gò bồng đảo căng tròn của thiếu nữ dậy thì phập phồng dữ dội theo từng nhịp thở dồn dập vì sợ hãi, hai núm vú hồng hào dựng đứng lên dưới cái lạnh buốt của gió bão luồn qua khe vách nứa. Chiếc bụng phẳng lì và cặp đùi non mịn màng co lại sát vào nhau để che giấu vùng lồn hồng hào, mềm mại đang run rẩy dưới cái lạnh cắt da của gió mưa luồn qua kẽ vách. Lũ đàn ông thèm thuồng nhìn ngắm cơ thể khỏa thân của thiếu nữ mười tám tuổi, những cặp mắt hau háu quét qua từng thớ thịt mịn màng. Có tiếng nuốt nước bọt ực ực giữa tiếng mưa gào rú bên ngoài.
"Nhìn cái gì mà nhìn? Lo làm việc đi!" Vú Mười quát lớn, dập tắt những ý nghĩ dâm ô của đám tay sai. Mụ chỉ tay vào chiếc chăn thô ráp đang được trải ra trên một tấm phản gỗ mục bên góc chuồng.
Đó là một chiếc chăn được dệt bằng sợi bố thô, xám xịt và dày cộp. Nhưng điều kinh khủng nhất nằm ở mặt trong của chiếc chăn. Hàng trăm chiếc gai tre già nhọn hoắt, được vuốt sắc lẹm như những mũi kim, cùng với những sợi kẽm gai rỉ sét được đan dày đặc, chĩa thẳng mũi nhọn lên phía trên. Đây chính là chiếc chăn dùng để thực hiện hình phạt "đóng chăn" tàn độc của nhà Bá hộ.
"Khiêng nó đặt vào trong!" Vú Mười ra lệnh, giọng mụ lạnh buốt như băng.
Hai gã gia nhân túm lấy nách và chân Út Sen, nhấc bổng cơ thể trần truồng của cô lên rồi thô bạo quăng cô nằm ngửa vào giữa chiếc chăn đầy gai nhọn.
Ngay khi tấm lưng trần của Út Sen chạm vào mặt chăn, những chiếc gai tre nhọn hoắt lập tiếp đâm xuyên qua lớp da thịt mỏng manh. Út Sen hét lên một tiếng thảm thiết, cả người cô cong oằn lên vì đau đớn. Những chiếc gai nhọn đâm sâu vào bả vai, hông và đùi non của cô, máu tươi bắt đầu rỉ ra, thấm vào mặt vải bố thô ráp. Cơn đau thấu xương buốt dọc sống lưng, lan ra khắp các dây thần kinh trên cơ thể non tơ. Cô muốn giãy nảy lên để thoát khỏi những mũi gai độc địa ấy, nhưng mỗi lần cơ thể dịch chuyển, các đầu gai nhọn hoắt lại càng ăn sâu, cào rách những mảng da lưng mịn màng, kéo theo những dòng máu đỏ chảy ròng ròng xuống thớ vải bố ráp.
"Trói chặt nó lại!" Vú Mười đứng bên cạnh quát lớn, ánh đuốc trong tay mụ lay động dữ dội.
Đám gia nhân nhanh chóng hành động. Chúng gập hai mép chăn lại, quấn chặt lấy cơ thể Út Sen như người ta quấn một chiếc bánh tét lớn. Lực ép của chiếc chăn thô ráp khiến toàn bộ gai tre và gai kẽm bên trong ép sát vào làn da trắng mịn của cô. Mỗi vòng dây thừng quấn quanh ngoài chiếc chăn là một lần những mũi gai nhọn đâm sâu hơn, cào rách da thịt cô từ đầu đến chân.
Út Sen gào khóc điên cuồng bên trong chiếc kén đầy gai nhọn đó. Cô cảm nhận được những chiếc gai tre đang cắm ngập vào bầu ngực mềm mại, đâm rách hai núm vú non nớt và cào xé vùng đùi non nhạy cảm của mình. Các gai tre rỉ sét của sợi kẽm gai đâm lút vào vùng lồn hồng hào khiến cô đau đớn đến mức co rút cả bụng dưới. Cơn đau buốt tận xương tủy khiến cô giãy giụa điên cuồng, nhưng càng giãy giụa, những chiếc gai càng cắm sâu và cào rách da thịt cô nhiều hơn. Máu đỏ bắt đầu thấm dần qua lớp vải bố xám xịt bên ngoài, tạo thành những vệt sẫm màu loang lổ. Toàn bộ cơ thể cô bị siết chặt trong một ma trận gai nhọn, không có bất kỳ khoảng trống nào để thở hay nhúc nhích mà không bị đâm.
"Trói hai đầu chăn lại cho chắc!" Tên cai tuần bước ra từ trong bóng tối, tay cầm một cây roi mây dài, đen bóng. Gã nhìn chiếc kén người đang run rẩy bằng ánh mắt vô hồn.
Đám gia nhân dùng dây thừng buộc chặt hai đầu chiếc chăn bố, biến Út Sen thành một cái bao tải kín mít. Sau đó, chúng luồn sợi dây thừng lớn qua xà nhà bằng gỗ dừa mục nát của chuồng trâu. Ba gã lực điền cùng nhau bấu chặt lấy đầu dây bên kia, dùng sức kéo mạnh.
Chiếc chăn quấn chặt cơ thể Út Sen từ từ rời khỏi mặt đất, lơ lửng giữa không trung chuồng trâu, ngay phía trên vũng phân trâu hôi thối. Trọng lượng cơ thể cô dồn xuống dưới làm cho những sợi dây thừng thắt chặt hơn nữa, ép toàn bộ gai nhọn đâm sâu vào da thịt cô. Bầu ngực bị ép bẹp, hai đầu vú rỉ máu không ngừng, các gai tre châm chích khắp bắp đùi và vùng kín hông eo. Nước mắt, nước mũi hòa quyện cùng máu tươi thấm đẫm bên trong lớp chăn tối tăm và ngột ngạt.
"Hự... á... tha cho con... cha mẹ ơi cứu con..." Tiếng kêu khóc của Út Sen nghẹn ngào bên trong lớp vải bố dày, chỉ còn là những tiếng rên rỉ u uất đứt quãng.
Vú Mười lùi lại vài bước, nhường chỗ cho tên cai tuần. Mụ ta nhìn lên chiếc chăn đẫm máu lơ lửng, lạnh lùng nói:
"Đánh đi! Đánh cho nó chừa cái thói lăng loàn. Đánh cho lũ tá điền ngoài kia nhìn vào mà biết sợ!"
Tên cai tuần không nói một lời, gã bước tới trước chiếc chăn treo lơ lửng. Gã dạng hai chân ra để lấy đà, hai bàn tay thô kệch nắm chặt lấy chuôi cây roi mây. Gã hít một hơi sâu, lồng ngực vạm vỡ phập phồng, rồi vung mạnh cánh tay.
*Vút! Bốp!*
Tiếng roi mây xé rách không khí ẩm ướt của chuồng trâu, quất mạnh vào chiếc chăn bố thô ráp. Tiếng động khô khốc vang lên giữa không gian ngột ngạt. Lực quất cực mạnh của cây roi mây ép chiếc chăn lún sâu vào người Út Sen, khiến những chiếc gai bên trong đâm thấu xương thịt cô. Các đầu gai tre cắm sâu vào da thịt giờ đây bị chấn động mạnh của nhát roi ấn sâu thêm một phân, rạch nát các thớ thịt bên trong.
"Á!"
Một tiếng thét xé lòng vang lên từ trong chiếc chăn. Cơ thể lơ lửng giật mạnh một cái, rồi đung đưa dữ dội.
*Vút! Bốp!*
Nhát roi thứ hai quất xéo từ trên xuống. Lần này, một lằn roi đỏ hằn rõ trên lớp vải bố xám, máu tươi bắt đầu rỉ ra nhiều hơn, nhuộm đỏ lớp vải bố xám xịt dưới ánh đuốc chập chờn. Mỗi lằn roi hạ xuống là một tiếng thét đớn đau của Út Sen vang lên. Những vết thương cũ từ lúc bị xé rách trên đống rơm kho lúa giờ đây bị chấn động dữ dội. Cơn đau từ vùng lồn non nớt bị gai cào xé lan tỏa khắp vùng bụng dưới, làm cơ thể cô run rẩy co rút theo bản năng phản xạ, nhưng càng co lại thì đầu gai nhọn ở phần chăn phía trước lại càng đâm sâu vào bầu ngực và bụng.
Ở góc chuồng trâu, Đực như một con thú hoang bị dồn vào đường cùng. Gã điên cuồng giãy giụa, hai cổ tay bị xích sắt siết chặt đến chảy máu ròng ròng. Gã dùng hết sức bình sinh, bò rạp người dưới đất bùn, cố gắng rướn về phía chiếc chăn treo lơ lửng:
"Lạy vú! Lạy thầy cai! Đừng đánh cô Út nữa! Cô ấy không có tội gì hết! Là lão Bá hộ hại cô ấy! Xin hãy đánh con đi, con chịu đòn thay cho cô ấy mà!"
Đực gào thét đến lạc cả giọng, nước mắt hòa cùng sình bùn đen kịt trên mặt gã. Gã không chịu nổi tiếng hét đau đớn của Út Sen. Mỗi tiếng roi quất xuống da thịt cô tựa như ngàn nhát dao đâm vào tim gan gã. Sự bất lực và căm phẫn tột cùng bóp nghẹt lồng ngực Đực, khiến gã điên cuồng cắn chặt răng đến bật máu. Sợi xích sắt quấn quanh chiếc cọc gỗ lớn rít lên những tiếng ken két khô khốc khi gã cố rướn người lên. Hai cổ tay gã bị cọ xát đến tróc da, lộ ra phần thịt đỏ hỏn đẫm máu sình nhơ bẩn, nhưng gã chẳng còn cảm nhận được nỗi đau của chính mình. Tâm trí gã chỉ còn đầy ắp những tiếng hét đớn đau tột cùng của Út Sen.
"Thằng chó này ồn ào quá!" Một gã gia nhân đứng gần đó tức giận bước tới. Gã giơ chiếc chân đi guốc mộc nặng nề, đạp thẳng vào ngực Đực.
*Bộp!*
Đực bị đạp ngã gục xuống vũng bùn dơ bẩn, lồng ngực gã đau nhói như bị gãy xương sườn. Gã ho sặc sụa, phun ra ngụm máu tươi lẫn lộn với bùn đất bẩn thỉu. Nhưng mắt gã vẫn trừng trừng nhìn về phía tên cai tuần đang liên tiếp vung roi.
*Vút! Bốp! Vút! Bốp!*
Tên cai tuần như một cỗ máy không biết mệt mỏi. Gã quất roi liên tục, mồ hôi nhễ nhại chảy ròng ròng trên khuôn mặt sạm đen. Dưới ánh đuốc chập chờn do vú Mười cầm, chiếc chăn thô giờ đây đã bị máu nhuộm đỏ lòm hơn một nửa. Những vệt máu tươi đậm đặc rỉ ra từ bên trong, chảy dọc theo mép vải rồi nhỏ xuống vũng bùn nhão bên dưới thành từng giọt *tõm, tõm* ghê rợn. Làn da non nớt của Út Sen bên trong lớp chăn rách nát từng mảng lớn, thịt da lẫn lộn với những sợi bố thô và gai tre nhọn. Cơn đau quá giới hạn chịu đựng khiến hệ thần kinh của cô tê liệt dần, cảm giác bỏng rát kinh hoàng bao phủ toàn thân.
Tiếng khóc của Út Sen bắt đầu nhỏ dần. Cơn đau đớn tột cùng thể xác và sự nhục nhã ê chề đã vắt kiệt sức lực của cô gái trẻ. Tiếng gào thét thảm thiết ban đầu giờ chỉ còn là những tiếng rên rỉ yếu ớt, đứt quãng như tiếng mèo hen bị bóp cổ.
Trong lúc tên cai tuần đang say máu quất roi, gã xoay người mạnh để lấy đà cho một cú quất hiểm hóc. Chuyển động xoay người đột ngột và cực mạnh của gã khiến chiếc thắt lưng da thô ráp quanh hông bị xô lệch dữ dội. Sợi dây kẽm cột chùm chìa khóa giắt bên hông gã bất ngờ bị đứt ngang dưới sức căng của cú vung vai.
*Cạch... tõm!*
Chùm chìa khóa sắt nặng nề rơi tuột khỏi hông gã cai tuần, văng thẳng xuống vũng sình bùn nhão nhoét ngay sát bên cạnh chỗ Đực đang nằm bò chịu trận. Tiếng kim loại chìm vào lớp bùn dẻo nhẹ nhẹ, gần như bị lút hẳn dưới lớp nước dơ bẩn hôi thối.
Tên cai tuần đang mải mê vung roi và gào thét thị uy nên hoàn toàn không hề hay biết tai họa vừa xảy ra với mình. Vú Mười và những gã gia nhân khác cũng chỉ dồn mắt vào chiếc chăn đẫm máu đang lắc lư nên không ai chú ý đến vũng bùn tối tăm nơi góc chuồng.
Nhưng Đực thì nhìn thấy. Trong khoảnh khắc chùm chìa khóa rớt xuống, ánh mắt gã lóe lên một tia hy vọng sinh tử. Đực không dám cử động mạnh. Gã vờ như đang quằn quại vì cú đạp lúc nãy, cố tình rên rỉ đau đớn rồi bò chậm chạp, rướn người sát về phía vũng bùn chứa chùm chìa khóa. Hai cổ tay bị xích sắt còng chặt vẫn đang rỉ máu, gã giả bộ đưa tay lên ôm đầu che chở trước những cú đạp tiếp theo của bọn gia nhân. Nhưng thực chất, những ngón chân trần của Đực đã lén lút thọc sâu vào lớp bùn nhão. Gã dùng các ngón chân rà soát dưới làn nước bẩn, chạm trúng lớp kim loại lạnh ngắt của chùm chìa khóa.
Bằng một động tác vô cùng khéo léo và kiên nhẫn, Đực dùng các ngón chân kẹp chặt lấy khoen sắt tròn của chùm chìa khóa, từ từ kéo nó luồn sâu dưới lớp sình bùn, rê dần về phía sát chiếc cọc gỗ lớn nơi hai tay gã đang bị trói chặt. Tiếng roi mây vẫn quất liên hồi như tiếng sấm xé tai, che giấu hoàn toàn những chuyển động rất nhỏ của gã chăn trâu dưới đất bùn. Khi chùm chìa khóa đã nằm gọn dưới gầm đùi của mình, Đực khẽ cúi người xuống, dùng bàn tay đang bị xích siết chặt nhấc nó lên, âm thầm dúi sâu chùm chìa khóa vào trong lớp bùn nhão dưới chân cọc gỗ rồi phủ rơm mục lên trên để ngụy trang.
Lúc này, tên cai tuần gầm lên một tiếng, dùng hết sức bình sinh giáng một nhát roi chí mạng cuối cùng thẳng vào giữa chiếc chăn.
*BỐP!*
Lớp vải bố rách toạc thêm một đường dài, máu bắn cả ra ngoài sân đất. Út Sen bên trong chiếc kén chỉ kịp nấc lên một tiếng nghẹn ngào rồi hoàn toàn lịm đi. Thân hình cô bất động, treo lơ lửng, mặc cho chiếc chăn đẫm máu vẫn đung đưa nhẹ nhàng trên xà nhà.
Tên cai tuần hạ cây roi mây xuống đất, thở hổn hển, lau vệt mồ hôi dầu trên trán. Gã liếc nhìn vú Mười, cất giọng khàn đặc:
"Nó ngất rồi. Có đánh tiếp chắc cũng chết luôn tại chỗ."
Vú Mười tiến lại gần, ghé sát tai vào chiếc chăn để nghe ngóng. Thấy bên trong không còn tiếng rên rỉ, mụ cười lạnh một tiếng, nhổ một bãi nước miếng đầy khinh bỉ xuống đất bùn:
"Thứ tá điền dai sức lắm, chưa chết dễ vậy đâu. Cứ treo nó ở đây qua đêm nay cho thấm cái lạnh ngoài trời. Sáng mai hạ xuống rồi tính tiếp."
Mụ vẫy tay ra hiệu cho đám gia nhân dọn dẹp. Lũ đàn ông dâm ô tiếc nuối nhìn cơ thể Út Sen đã bị giấu kín trong chiếc chăn đẫm máu, rồi lầm lũi thu dọn đuốc, lục tục kéo nhau đi ra phía gian nhà chính. Cánh cửa gỗ dột nát của chuồng trâu được khép hờ, để lại không gian bên trong chìm vào bóng tối đặc quánh và ngột ngạt.
Đêm đã về khuya, chuồng trâu nhà Bá hộ Lợi lúc này chỉ còn lại tiếng nhai cỏ rôm rốp của lũ trâu và những tiếng thở dài u uất. Ánh sáng yếu ớt của cơn giông bão từ ngoài khe vách nứa hắt vào rọi rõ chiếc kén người đẫm máu đang treo lơ lửng giữa không trung. Đực nằm im trong góc tối, hai tai gã ong ong bởi tiếng gió gầm rú và tiếng mưa quất rào rào ngoài hiên, mắt gã trừng trừng nhìn chùm chìa khóa đang được giấu kín dưới bùn, nung nấu một kế hoạch đào thoát đẫm máu.