Dương Quá ghì chặt năm ngón tay rướm máu lên bậu cửa sổ gỗ mục, gào thét tên Tiểu Long Nữ trong điên cuồng trước khi vọt người lao mình vào đêm tối truy tìm nàng. Hắn không màng đến những giọt máu đỏ tươi đang rỉ ra từ năm đầu ngón tay, nhuộm đỏ cả một mảng gỗ mục. Thân hình xám tro của hắn phóng vọt qua khung cửa, lao thẳng vào khoảng không đen kịt phía dưới. Cơn gió đêm quất mạnh vào mặt buốt giá, nhưng không cách nào làm dịu đi ngọn lửa đang thiêu đốt trong lồng ngực. Đầu óc hắn quay cuồng, hình ảnh đêm chia ly đầy nước mắt chập chờn hiện lên trước mắt. Hắn vẫn cảm nhận được hơi ấm mơ hồ từ làn da mềm mại của nàng, cái ôm siết đầy nhục cảm như muốn khảm sâu vào xương tủy hắn trước khi nàng biến mất. Mùi hương hoa trà tiêu sầu vẫn như còn vương vấn trên đầu ngón tay rướm máu của hắn, trêu ngươi và cào xé tâm can. Nàng đã đi thật rồi, bỏ lại hắn cô độc giữa nhân gian lạnh lẽo này. Tại sao nàng lại bỏ đi? Có phải nàng nghĩ rằng nàng là gánh nặng của hắn? Có phải những lời nhục mạ dơ bẩn của gã đạo sĩ Toàn Chân Giáo đã đẩy nàng vào hố sâu của sự mặc cảm?
Nỗi đau đớn ấy hóa thành một sức mạnh điên cuồng, thúc đẩy hắn chạy trối chết trong màn đêm. Hắn chạy như một con thú hoang bị thương, điên cuồng băng qua những bụi gai rậm rạp. Những chiếc gai nhọn hoắt cào rách da thịt, để lại những vết xước dài rướm máu trên cánh tay và khuôn mặt góc cạnh. Chân khí trong đan điền cuộn lên hỗn loạn, va đập liên hồi vào các kinh mạch đang rạn nứt khiến lồng ngực đau nhói như có ngọn lửa thiêu đốt. Mỗi bước chạy là một lần cự lực đè nặng lên huyết quản, nhưng đôi mắt hắn vẫn đảo liên hồi, cố tìm kiếm một bóng dáng y phục trắng muốt giữa những tán cây âm u. Hắn gào thét, giọng nói khản đặc dội vào những vách đá dựng đứng rồi tan biến trong tiếng gió rít qua kẽ lá. Sự im lặng của núi rừng đáp lại tiếng gọi của hắn chỉ càng làm tăng thêm sự hoảng loạn trong tâm trí chàng trai trẻ. Hắn cảm thấy mình như đang rơi vào một vực sâu không đáy, nơi mà mọi nỗ lực tìm kiếm đều trở nên vô vọng. Những cành cây khô gãy vụn dưới chân, tiếng thở dốc dồn dập hòa cùng nhịp tim đập liên hồi trong lồng ngực tạo nên một bản nhạc tang tóc cho chuyến hành trình độc hành của hắn.
Càng đi sâu vào rừng, không khí càng trở nên kỳ quái. Sương mù đặc quánh từ dưới các khe sâu bốc lên, bao trùm lấy vạn vật trong một màu xám xịt, lạnh lẽo. Những vách đá dựng đứng cao ngút ngàn vây chặt lấy lối đi, như những bức tường thành khổng lồ cô lập thế giới này với bên ngoài. Dương Quá cảm thấy lồng ngực mình nghẹn lại, không chỉ vì chân khí nghịch chuyển mà còn vì sự ngột ngạt của địa hình nơi đây. Cơn lạnh buốt từ lòng đất thấm qua đế giày mỏng, chạy dọc theo sống lưng. Hắn cô độc bước đi, xung quanh chỉ có tiếng bước chân dồn dập của chính mình và tiếng lá khô vỡ vụn dưới chân. Sương mù mỗi lúc một dày, che khuất cả những thân cây cổ thụ xung quanh, biến chúng thành những bóng ma khổng lồ đang giơ nanh múa vuốt trong bóng tối. Đường đi dưới chân hắn dần biến mất, thay vào đó là những mỏm đá nhọn hoắt và các kẽ nứt sâu hoắm chực chờ nuốt chửng kẻ lữ hành đơn độc. Hắn cảm nhận được sự nguy hiểm đang rình rập từ mọi phía, nhưng ý chí tìm lại Tiểu Long Nữ đã làm lu mờ mọi nỗi sợ hãi về thể xác.
Dưới chân hắn, địa hình bắt đầu dốc đứng và trơn trượt. Dương Quá trượt chân trên một triền đá dốc, thân hình lộn mấy vòng rồi đập mạnh vào gốc cây cổ thụ lớn. Hắn gục mặt xuống nền đất ẩm ướt, bàn tay cào sâu vào lớp lá mục, miệng vẫn thầm gọi tên nàng trong vô vọng. Đầu óc hắn trống rỗng, chỉ còn lại sự đau đớn và hụt hẫng đến cùng cực. Hắn nằm im trên nền đất lạnh, hơi thở đứt quãng phả vào đám cỏ dại. Trong bóng tối lờ mờ, hắn nhìn thấy những khóm hoa lạ lùng mọc chen chúc dọc theo các kẽ đá. Thân cây của chúng đầy những chiếc gai nhọn hoắt xù xì, tỏa ra một mùi hương dìu dịu nhưng lạnh lẽo, u uất. Đó là hoa tình, loài hoa đặc trưng của Tuyệt Tình Cốc, nơi mà chỉ cần nảy sinh tình ý, chất độc của nó sẽ khiến con người ta đau đớn thấu tim gan. Dương Quá vô thức quệt tay qua một cành hoa, một chiếc gai nhọn hoắt đâm sâu vào lòng bàn tay hắn. Hắn giật mình rút tay lại, nhưng chất độc đã kịp thấm vào máu. Một luồng khí lạnh buốt truyền từ vết thương lên tận đỉnh đầu, rồi ngay lập tức, khi hình ảnh Tiểu Long Nữ hiện lên trong tâm trí, một cơn đau nhói dữ dội như có hàng ngàn cây kim châm thẳng vào tim khiến hắn ngã quỵ xuống đất, co quắp người lại. Hắn hộc ra một ngụm máu tươi, nhuộm đỏ cả vạt áo xám và những đóa hoa tình dưới đất. Độc tính co thắt dữ dội khiến toàn thân hắn run rẩy, từng thớ cơ bắp giật mạnh trong sự bất lực.
Đột nhiên, tiếng xé gió sắc lẹm vang lên từ trên đỉnh đầu phá tan sự tĩnh lặng chết chóc.
Dương Quá chưa kịp phản ứng thì một tấm lưới lớn màu xanh thẫm đã ập xuống, bao trùm lấy toàn thân hắn. Tấm lưới này được bện bằng loại tơ tằm đặc biệt trộn lẫn với sợi thép dẻo, bên trên đính vô số những chiếc móc sắt nhỏ li ti. Hắn gầm lên một tiếng, vận sức định bứt đứt sợi lưới, nhưng những chiếc móc sắt lập tức cắm sâu vào da thịt hắn, càng giãy giụa càng siết chặt, máu tươi rỉ ra thấm đẫm vạt áo xám. Sự đau đớn về thể xác lúc này hòa cùng nỗi tuyệt vọng tột cùng khiến hắn mất đi lý trí, liên tục gầm rú như một con dã thú bị sập bẫy. Những sợi dây lưới siết chặt lấy cổ, tay và chân hắn, khiến mỗi cử động nhỏ nhất cũng phải trả giá bằng những đường rách da thịt đau đớn. Từ trong bóng tối của những tán cây, mười mấy bóng người mặc đạo bào màu xanh lá sẫm nhanh chóng áp sát. Họ sử dụng những chiếc gậy tre dài có đầu bọc sắt, khống chế các khớp xương của Dương Quá, ấn mạnh vào bả vai và đầu gối hắn, khiến hắn không thể vận động lực đạo.
"Bắt được rồi! Hóa ra là một tên tiểu tử bên ngoài đi lạc vào." Một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía sau lớp sương mù.
Hai tên đệ tử áo xanh tiến lại gần, thô bạo lật người Dương Quá, dùng dây thừng thô ráp làm từ xơ sợi gai đay trói chặt hai tay hắn ra sau lưng. Sợi dây thừng xiết mạnh vào cổ tay, cọ xát vào da thịt rách nát của hắn làm máu chảy ròng ròng. Thân thể kiệt sức cùng với nội thương phát tác khiến Dương Quá không còn sức kháng cự, hắn chỉ có thể trừng mắt nhìn đám người lạ mặt đang áp giải mình đi vào một lối đi hẹp khuất sau vách núi. Họ dẫn hắn đi sâu vào lòng núi, qua một con đường lát đá ẩm ướt và lạnh lẽo. Vách đá hai bên rịn ra những giọt nước đọng, nhỏ xuống nền đá kêu tí tách. Càng đi sâu vào trong, không khí càng trở nên âm u, ngột ngạt. Ánh đuốc từ tay những kẻ áp giải hắt lên vách đá những bóng đen méo mó, ghê rợn. Dương Quá bị đẩy đi lảo đảo, bước chân nặng nề nện trên nền đá ẩm ướt. Sương mù lạnh lẽo ở đây như muốn đóng băng cả dòng máu đang chảy trong người hắn. Nơi này không giống nhân gian, nó lạnh lẽo và cô độc như một ngôi mộ khổng lồ. Sự u ám của Tuyệt Tình Cốc đang nuốt chửng lấy chút hy vọng cuối cùng trong lòng chàng trai trẻ. Hắn tự hỏi liệu có phải Tiểu Long Nữ cũng đang bị giam cầm ở một nơi tối tăm thế này không. Ý nghĩ ấy vừa thoáng qua đã khiến tim hắn nhói đau dữ dội do độc hoa tình co thắt. Hắn cắn chặt răng để không bật ra tiếng rên rỉ, mồ hôi lạnh vã ra như tắm dọc theo trán và hai bên thái dương.
Khi đi qua một dãy hành lang dài dẫn vào khu nội điện, từ phía sau cánh cửa gỗ khép hờ của phòng khánh tiết, những tiếng rên rỉ thút thít đầy đau đớn và nhục dục của một nữ nhân truyền ra khiến Dương Quá nhíu mày. Âm thanh đó lúc trầm lúc bổng, xen lẫn tiếng thở dốc dồn dập của nam nhân và tiếng cọ xát cơ thể đầy kích thích. Mùi nhục dục nồng nặc, tanh tưởi thoang thoảng bay ra qua khe cửa hẹp, hòa lẫn vào không khí ẩm mốc của nội điện. Đám đệ tử áo xanh dừng bước trước cửa phòng, tên dẫn đầu khẽ gõ nhẹ lên cánh cửa gỗ mục, cúi đầu cung kính:
"Báo cáo Cốc chủ, kẻ xâm nhập ban đêm đã bị bắt giữ."
Bên trong không có tiếng trả lời trực tiếp, chỉ có tiếng gầm nhẹ của một nam nhân cùng một cú thúc mạnh bạo khiến cánh cửa gỗ rung lên bần bật, hé mở thêm một khoảng nhỏ. Qua khe cửa ấy, Dương Quá nhìn thẳng vào bên trong gian phòng khánh tiết rộng lớn. Dưới ánh nến đỏ chập chữa chiếu rọi, trên chiếc ghế gỗ lớn chạm khắc hoa văn kỳ quái, một cảnh tượng trần trụi và tàn bạo đang diễn ra.
Cốc chủ Công Tôn Chỉ hoàn toàn trần truồng, cơ thể gã to lớn, vạm vỡ với những thớ cơ bắp cuồn cuộn ướt đẫm mồ hôi bóng loáng. Lông ngực đen rậm rạp kéo dài xuống tận bụng dưới, bao quanh gốc dương vật thô lớn. Gã đang đứng cúi gập người, hai tay hộ pháp siết chặt lấy hông của một tì thiếp trẻ tuổi đang bị trói chặt trên ghế. Nữ nhân nọ không có một mảnh vải che thân, hai tay bị trói ngoặt ra sau lưng bằng sợi dây lụa xanh ghì chặt vào thành ghế. Đôi gò bồng đảo căng tròn của nàng bị đẩy nhô cao, lắc lư dữ dội theo từng nhịp chuyển động của gã đàn ông. Khuôn mặt nàng nhạt nhòa nước mắt, đôi môi cắn chặt đến rướm máu để ngăn những tiếng khóc thét đau đớn.
Công Tôn Chỉ dùng cu thô bạo đâm mạnh vào lồn của nàng. Con cu dài, đen sì và nổi đầy gân guốc của gã cắm lút cán vào kẽ thịt non nớt đang đỏ ửng vì ma sát liên tục. Nơi giao hợp của hai người dính đầy dâm dịch trộn lẫn với những vệt máu tươi rỉ ra từ mép lồn bị rách nhẹ của nữ nhân. Mỗi lần đẩy hông, Công Tôn Chỉ lại rút dương vật ra gần hết, lộ ra phần quy đầu đỏ thẫm bóng loáng nước lồn, rồi lại dập mạnh vào tận cùng bên trong âm đạo nàng không chút thương tiếc. Tiếng da thịt va chạm bôm bốp hòa cùng tiếng khóc nghẹn của nữ nhân bị chà đạp dưới dục vọng điên cuồng của gã đàn ông nắm quyền sinh sát.
"Hự... cốc chủ... xin ngài... đau quá... thiếp chịu không nổi..." Nữ nhân khóc lóc van xin, hai đùi thon thả cố gắng khép lại nhưng bị hai bàn tay hộ pháp của Công Tôn Chỉ thô bạo banh rộng ra.
Công Tôn Chỉ không hề dừng lại, gã càng nghe tiếng khóc càng trở nên hưng phấn. Gã cúi xuống, ngoạm chặt lấy một bên đầu vú hồng hào của nàng, thô bạo cắn mút làm nàng rú lên đau đớn, hông vô thức co rúm lại. Sự co thắt chặt khít từ lỗ lồn bị hành hạ khiến con cu của gã căng phồng lên, gã gầm rú như một con dã thú, liên tục dập mạnh phần hông rắn chắc vào mông nàng, tạo nên những tiếng động chan chát ghê người khắp căn phòng. Gã cúi sát tai nàng, phả hơi thở nóng hầm hập:
"Đau sao? Lồn của ngươi kẹp chặt như thế này, rõ ràng là đang rất thích thú. Ngoan ngoãn mở rộng ra cho ta, nếu không ta sẽ bắt ngươi chịu phạt nặng hơn."
Dương Quá đứng bên ngoài khe cửa, hai nắm tay siết chặt lại. Sự thối nát và tàn bạo của kẻ đứng đầu nơi này hiện rõ qua cách gã hành hạ thể xác của người dưới quyền để thị uy sự thống trị tuyệt đối của mình. Hắn cảm thấy ghê tởm tột cùng. Sự thô bỉ, dục vọng bẩn thỉu ở nơi này hoàn toàn trái ngược với tình cảm thanh khiết, tôn nghiêm mà hắn và Tiểu Long Nữ dành cho nhau. Nhìn thấy cảnh tượng dâm ô đầy thú tính ấy, lòng hắn cuộn lên một sự khinh bỉ sâu sắc đối với vị Cốc chủ của Tuyệt Tình Cốc.
Ngay lúc cao trào của sự điên cuồng ấy, Công Tôn Chỉ đột ngột dừng động tác đẩy hông nhưng vẫn găm cu trong lồn tì thiếp, ngước khuôn mặt đẫm mồ hôi nhìn Dương Quá cười man rợ, tay vẫn không ngừng bóp chặt bầu ngực căng tròn của nữ nhân nọ. Gã hất hàm ra hiệu cho đám đệ tử áo xanh, giọng nói trầm đục chứa đựng sự uy quyền đầy man dại:
"Mang tên tiểu tử này vào đây cho ta."